Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 63: Quyển 1 - Chương 63

Ngõ 47 lúc này được phủ bởi một màn đêm u tối. Cánh cửa lớn của Đại Bút Trai bị đẩy ra, sau đó nhanh chóng đóng lại. Ngọn đèn dầu leo lét bên trong nháy lên rồi vụt tắt.

Ninh Khuyết tháo thanh vũ khí nặng nề sau lưng, cởi bỏ lớp áo khoác ngoài và chiếc áo đã nặng trịch vì thấm nước mưa. Hắn hỏi Tang Tang một câu như thường lệ:

– Đói bụng rồi, mì đã nấu xong chưa?

Tang Tang đưa khăn lông khô ráo cho hắn, vui vẻ gật đầu đáp:

– Để ta bưng lên cho ngươi.

Một bát mì nóng hổi lập tức được bưng lên. Vẫn là bốn hạt hoa tiêu, hành tây nhiều hơn hẳn thường ngày, trên mặt mì lại điểm xuyết một quả trứng vàng tươi pha lẫn lòng trắng óng ả, vô cùng bắt mắt. Giết người quả thực còn mệt hơn cuốc đất làm nông nhiều. Ninh Khuyết lúc này toàn thân ướt sũng, trong bụng đói cồn cào. Hắn làm sao có thể chống lại sự hấp dẫn của hành tây và trứng tươi? Hai mắt lập tức sáng ngời, bỏ khăn lông xuống, hắn nâng đũa bắt đầu ăn, trên mặt lộ rõ vẻ sung sướng tột độ.

Thấy hắn ăn cao hứng, khuôn mặt nhỏ nhắn ngăm đen của Tang Tang cũng cực kỳ vui vẻ. Nàng cầm lấy chiếc khăn đã hơi ẩm ướt, đứng phía sau bắt đầu lau tóc cho hắn, thỉnh thoảng còn nhắc nhở hắn đừng nên ăn quá nhanh vì mì rất nóng.

Đúng lúc này, trong ánh sáng lờ mờ của cửa hàng vang lên hai tiếng ho khan, nhưng dường như không hề khiến ai chú ý tới. Như một tên trùm sò Trường An, nhìn hai chủ tớ cứ mải mê trò chuyện mà kh��ng thèm để ý đến mình, hắn không nhịn được mở lời:

– Mì thật thơm!

Mấy canh giờ trước khi Triều Tiểu Thụ đi vào Đại Bút Trai, hắn cũng đã mở lời bằng câu này.

Tang Tang tiếp tục lau tóc cho Ninh Khuyết, tựa như không hề trông thấy người này, cũng không nghe thấy gì. Ninh Khuyết thì phản ứng lại có một chút khác lúc trước, vừa vùi đầu ăn mì vừa nói trổng:

– Cho hắn một tô đi.

Trong chớp mắt, bát mì thứ hai đã được bưng lên. Triều Tiểu Thụ nhìn quanh, phát hiện ra ngoài chiếc ghế dựa thì không còn chỗ nào để ngồi nữa. Hắn cũng không thèm để ý, bèn ngồi chồm hổm xuống bên cạnh Ninh Khuyết, cầm đôi đũa bắt đầu ăn. Lúc này hắn phát hiện ra bát của hắn và Ninh Khuyết dường như không giống nhau.

Bốn hạt hoa tiêu, ba mươi lát hành tây, nhưng lại không có trứng tươi.

Hắn nhịn không được cầm chiếc đũa gõ nhẹ lên bát nhắc nhở. Ninh Khuyết liếc mắt nhìn qua, suýt bật cười thành tiếng, quay đầu nói với Tang Tang:

– Không cần keo kiệt quá, đập cho hắn thêm quả trứng.

Trứng tươi cuối cùng cũng tới. Ninh Khuyết cùng Triều Tiểu Thụ cầm chiếc bát to như cái chậu nhỏ, húp soàn soạt. Tang Tang ngồi xổm trước hai người không xa. Nàng đem bộ y phục cùng mảnh vải bố bỏ vào trong chậu. Trong cửa hàng, mỗi người đều lo việc của mình, không ai mở miệng nói chuyện.

Không biết đã qua bao lâu, Ninh Khuyết cuối cùng đặt bát xuống, sau đó sung sướng ngả người ra sau. Nhìn Triều Tiểu Thụ ngồi bên cạnh, hắn mở miệng:

– Ta giết tổng cộng hơn năm người đấy, ngươi tính lại lần nữa, đừng quá keo kiệt với ta, vả lại chính ta nói Tang Tang cho ngươi thêm trứng tươi đấy.

Triều Tiểu Thụ cầm bát nhìn hắn cười khổ nói:

– Ngươi ở chỗ này đợi ta, hai ngàn lạng, sáng mai sẽ có người mang tới giao cho ngươi.

– Thành giao. – Ninh Khuyết nhìn như tùy ý, tâm tình lại là hơi kích động. Về phần Tang Tang đang ngồi xổm bên cạnh chậu đồ hong quần áo càng chăm chú. Đôi tay bé nhỏ đã siết chặt từ lúc nào không hay, nàng âm thầm tính toán hai ngàn lượng bạc là bao nhiêu tiền.

Tang Tang sắp xếp bát chuẩn bị mang đi rửa. Triều Tiểu Thụ có chút lưu luyến đặt chiếc bát mì còn non nửa nước súp xuống. Sau đó, lông mày khẽ nhíu lại, kéo ống tay áo lên che môi. Khi buông tay xuống, trên đó đã lấm lem vài vết máu.

Ninh Khuyết nhìn ống tay áo của hắn, biết rõ trận chiến vừa rồi đã khiến vị nam tử trung niên mạnh mẽ này bị thương không nhẹ. Trầm mặc một lúc, hắn hỏi:

– Không sao chứ?

Triều Tiểu Thụ nhận chén trà bình thường do Tang Tang đưa tới, sau khi mỉm cười cảm tạ, hắn bình tĩnh uống một ngụm rồi nói:

– Không cần lo lắng. Ta thuở nhỏ lớn lên tại những con hẻm nghèo đông đúc, cả đời này kinh qua không biết bao nhiêu trận đánh. Từng bị trọng thương còn nặng hơn lần này không biết bao nhiêu lần. Đã có nhiều lần ta cùng cừu gia đánh tới nỗi máu me đầy người, tưởng chừng không thể gượng dậy nổi, nhưng cuối cùng ta vẫn có thể đứng lên, giáng cho chúng đòn chí mạng.

Ninh Khuyết tự giễu nói:

– Một tên lưu manh chỉ biết ẩu đả lại có thể tu hành, nhưng dù lợi hại đến mấy thì tâm cảnh của ta vẫn chẳng thể nào chạm tới cánh cửa tu hành. Ông trời thật không có mắt.

Triều Tiểu Thụ cười cười, cũng không tiếp tục nói đề tài này nữa. Cả đời sống trong chốn giang hồ Trường An này, cuối cùng hắn cũng trở thành Động Huyền thượng phẩm Đại Kiếm Sư. Bên trong đó cũng có một ít cơ duyên, nhưng nhiêu đó cũng không có gì đáng kể.

– Ngươi nói sau đêm nay, át chủ bài của ngươi sẽ tự lộ diện?

Ánh mắt Ninh Khuyết xuyên thấu qua khung cửa sổ bằng gỗ hướng về hoàng cung nơi xa, nói:

– Ta hiện tại có thể đoán được át chủ bài của ngươi hẳn là người trong cung. Bối cảnh sâu xa như vậy thì chẳng trách ngươi không cần để ý đến mặt mũi đám quan phủ Trường An.

– Đại khái sau tối nay, toàn bộ đế quốc sẽ phải kiêng dè ta, bởi vì ta có người đứng sau chống lưng như vậy.

Triều Tiểu Thụ bình tĩnh nói:

– Nhưng lại chẳng ai biết rõ vì điều đó ta đã phải bỏ ra những gì.

– Thay người trong nội cung làm việc thì phải trả giá gì sao? – Ninh Khuyết hỏi.

Triều Tiểu Thụ bật cười lớn, nói:

– Nếu như những năm này không bị công việc trói buộc, phải đi xử lý mọi chuyện vị kia trong nội cung muốn, thì ta đã sớm đ���t phá Động Huyền, bước vào cảnh giới Thiên Mệnh từ lâu.

– Là những thứ này sao? – Ninh Khuyết tiếp tục hỏi.

Triều Tiểu Thụ không biết nghĩ đến chuyện gì mà trở nên âm trầm một lúc, nụ cười trên mặt đã nhạt đi đôi chút, chậm rãi nói:

– Còn cần cả tâm huyết của ta nữa. Làm việc đều phải chú ý tới đại cục, như vậy nhiều lúc sẽ không thể làm theo ý mình. Để ép đối thủ phải tung hết át chủ bài, ta cần phải ẩn nhẫn mấy tháng, thế nên thậm chí ta còn không thể bảo vệ được huynh đệ của mình.

Nghe được câu này, Ninh Khuyết trở nên căng thẳng hẳn. Hắn biết rõ người kia đang nói tới Tiểu Hắc Tử, nhưng hắn cũng không thể nói ra mối quan hệ của mình với Tiểu Hắc Tử nên đành cúi đầu hỏi:

– Huynh đệ ngươi chết như thế nào?

– Huynh đệ của ta tên là Trác Nhĩ, vốn là một gián điệp. Quân Bộ cử hắn đến tiềm nhập vào bên cạnh ta để điều tra xem ta có thông đồng với Nguyệt Luân Quốc hay không. Kỳ thực bọn chúng muốn tìm cái cớ để ra tay với Xuân Phong Đình, thậm chí là vu oan cho ta.

– Nhưng huynh đệ thì mãi là huynh đệ. Hắn đem tất cả mọi chuyện kể cho ta biết, tất nhiên sẽ không điều tra rồi báo cáo cho Quân Bộ, càng không vu oan hãm hại ta. Thân là người Đại Đường, hắn không thể bán đứng Quân Bộ và bí mật quốc gia, vậy nên mấy tháng trời hắn bị kẹt giữa, cực kỳ thống khổ.

Triều Tiểu Thụ mắt khẽ cụp xuống, mở miệng:

– Lúc này nghĩ lại, mặc dù có thể làm cho vị trong nội cung kia phật ý, nhưng lẽ ra ta nên sớm nói hết sự thật cho hắn. Có lẽ như vậy hắn cũng sẽ chết, nhưng ít ra đã không phải chịu nhiều khổ sở trong khoảng thời gian đó.

Ninh Khuyết tùy ý hỏi:

– Ngươi còn chưa nói hắn chết như thế nào?

– Gián điệp vốn là công việc cực kỳ nguy hiểm, nếu như bị phát hiện, có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Mà ngay khi hắn quyết định dừng lại, hắn càng nhanh gặp tử thần. Ngày đó hắn quyết định nói toàn bộ kế hoạch của Quân Bộ cho ta. Cuối cùng bị Quân Bộ phát hiện, vì vậy hắn lập tức bị thanh trừng, chết chính ngay tại khu này, nơi cửa hàng đối diện.

Triều Tiểu Thụ nhìn về cánh cửa gỗ nơi cửa hàng, lại như nhìn về mặt tường màu tro ẩn hiện phía sau kia.

Ninh Khuyết trầm mặc một lúc rồi hỏi:

– Động thủ lúc đó chính là tên Kiếm Sư Nam Tấn?

– Đúng vậy. – Triều Tiểu Thụ quay đầu nhìn về phía tên thiếu niên khuôn mặt còn trẻ con này, mỉm cười nói:

– Từ nay về sau ta và ngươi cũng là huynh đệ.

Lông mày Ninh Khuyết khẽ chau lên, cười cười đáp lại:

– Đùa cũng không nên quá đáng như thế chứ?

Triều Tiểu Thụ miệng nở nụ cười nói:

– Mạng sống thứ nhất, thứ hai là huynh đệ. Loại chuyện này vốn chỉ đơn giản như thế thôi.

– Mạng sống thứ nhất, nhưng thứ hai là tô mì trứng tươi.

Ninh Khuyết lắc đầu cười nói:

– Từ huynh đệ này có vẻ như đang bị lạm dụng. Những trường hợp huynh đệ mà ta biết, nếu như không phải những "huynh đệ" khác may mắn chết trước đó, thì về sau những kẻ xưng huynh gọi đệ ấy cuối cùng cũng trở mặt thành thù, chém giết lẫn nhau đến chết. Tối nay ta chỉ muốn giúp đỡ ngươi, thuận tiện kiếm thêm ít tiền. Ngươi không cần phải nói ra những điều như thế, có lẽ ngươi nên tìm kiếm điều gì đó ý nghĩa hơn trong cuộc đời mình đi.

Lông mày Triều Tiểu Thụ chậm rãi nhướng lên, đầy thích thú đánh giá Ninh Khuyết. Hắn nghe câu trả lời vừa rồi của hắn mà có chút ngoài ý muốn, đầy thích thú:

– Nhỏ tuổi như ngươi mà lại nhìn thế giới một cách u ám như vậy. Ta hiện tại rất tò mò quá khứ của ngươi. Nếu có hứng, sau này kể cho ta nghe nhé, ta sẽ mời ngươi uống trà.

Ninh Khuyết hồi đáp:

– Những chuyện đó chính ta còn không muốn nhớ lại huống chi đem kể cho người khác nghe chứ.

Triều Tiểu Thụ mỉm cười nói:

– Được rồi, ngoại trừ bát mì trứng kia thì ngươi cho rằng ý nghĩa thực sự của cuộc sống là gì?

– Theo như đời sống thường nhật thì tất nhiên là sự nghiệp và tình yêu, hoặc có thể nói là tiền tài và nữ nhân. Ta biết rõ ngươi cảm thấy những lời này rất sáo rỗng, có thể ngươi thấy ta bây giờ cũng vậy, nhưng ngươi làm ơn đừng cười cái kiểu khó hiểu đó nữa được không?

Ninh Khuyết lắc đầu bất đắc dĩ, để vị lão đại thành Trường An này hiểu rõ thế nào là ý nghĩa, hắn bèn quay sang hỏi Tang Tang:

– Ngươi cảm thấy mấy cô nương trong Hồng Tụ Chiêu ai là người có thể thích hợp làm thiếu phu nhân của ta?

Tang Tang xoa xoa đôi bàn tay nhỏ bé lên tạp dề, hai đầu lông mày nhăn lại suy nghĩ nửa ngày mới lí nhí nói từng câu:

– Ta cảm thấy vị cô nương ngồi thứ hai bên tay trái của ca rất tốt.

– Đó là Lục Tuyết cô nương. – Ninh Khuyết nghĩ tới vòng eo mềm mại của cô nương nọ không khỏi mỉm cười, gặn hỏi:

– Vì cái gì ngươi cho rằng cô nương ấy thích hợp làm vợ ta?

Tang Tang mở to cặp lông mày lá liễu chăm chú đáp:

– Phấn trên mặt được bôi rất đều, hàm răng trắng, khi cười lên trông rất sạch sẽ, hơn nữa ta nhìn trộm eo hông của nàng ta rồi, có lẽ sau này sinh con sẽ rất tốt.

Ninh Khuyết quay đầu nhìn Triều Tiểu Thụ cười một cách đắc ý.

Triều Tiểu Thụ nhìn lúm đồng tiền trên má trái của Ninh Khuyết đang mỉm cười, thầm nghĩ: Mỗi ngày hắn trông coi cửa hàng đều cùng tiểu thị nữ vừa lớn của mình bàn luận về việc ai thích hợp làm vợ ư? Chẳng lẽ đây là ý nghĩa cuộc sống?

Đột nhiên hắn nghĩ tới lúc trước khi rời khỏi Đại Bút Trai, tiểu thị nữ này dựa vào cửa tiễn đưa. Đến khi trở lại Đại Bút Trai, nàng lại mang đến hai bát mì trứng tươi nóng hổi. Nghĩ đến việc mình bị bỏ quên trong góc bởi sự tự nhiên vô cùng của hai chủ tớ nhà này, hắn dần dần cảm nhận ra một vài điều gì đó. Mỉm cười nhẹ, hắn mở lời:

– Thì ra ý nghĩa cuộc sống chính là cuộc sống.

Ninh Khuyết vừa lắc đầu vừa cười nói:

– Đau lòng quá, lời này đúng là đau lòng.

Triều Tiểu Thụ nhìn thần sắc của thiếu niên biết rằng hắn không hiểu mình đang nói gì, tất nhiên cũng không vạch trần làm gì. Khẽ đứng dậy đi tới cửa, hắn quay đầu lại nói:

– Ta phải đi rồi. Tối nay ở Trường An còn rất nhiều việc phải xử lý. Ngày mai sẽ có người mang bạc tới cho ngươi, sau đó sẽ dẫn ngươi đi tới một nơi.

Nghe được mấy chữ cuối cùng, Ninh Khuyết hiện lên một tia cảnh giác trên mặt. Hắn không hỏi đi đâu mà trực tiếp đưa ra mấu chốt vấn đề:

– Không đi được không?

Triều Tiểu Thụ đẩy cửa gỗ bước ra ngoài, nói gọn một câu:

– Không thể.

Mỗi dòng chữ bạn vừa đọc là tâm huyết của truyen.free, mong muốn đưa bạn đến gần hơn với thế giới tưởng tượng tuyệt vời.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free