Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 76: Quyển 1 - Chương 76

Tia chớp trong thực tế thường có màu trắng, đôi khi là màu tím, nhưng chưa bao giờ có màu đen. Thế nhưng, hôm nay, tại bãi cỏ bên ngoài Thư Viện, mọi người lại được tận mắt chứng kiến một “tia chớp đen” thực sự.

Các thí sinh dõi mắt theo con hắc mã lao ra khỏi đàn ngựa như một mũi tên bén nhọn, sau đó điên cuồng phóng về phía trước với tốc độ kinh hồn bạt vía. Nhớ lại cảnh những thí sinh khác đã phải đau khổ như thế nào dưới vó ngựa của nó trước đó, rồi nhìn đến thiếu nữ áo đỏ vẫn còn vương nước mắt trên má, sắc mặt ai nấy đều hiện lên một nỗi khiếp sợ không tên.

Ánh mắt bọn họ vô thức dõi theo tia chớp màu đen ấy, chỉ thấy thân ảnh thiếu niên Ninh Khuyết nhẹ bẫng trên lưng ngựa, tựa như một chiếc lá bay lơ lửng trong gió. Chẳng ai hiểu nổi hắn đã làm gì mà con hắc mã bỗng trở nên ngoan ngoãn, nghe lời đến thế, lại còn phô diễn thực lực kinh khủng đến nhường này.

Bãi cỏ quanh Thư Viện rộng lớn vô cùng, nhưng khu vực được rào lại thì không quá lớn. Lúc này, mọi người vẫn còn đang ngập trong kinh ngạc, ngay cả thiếu nữ áo đỏ kia cũng vừa đưa tay che miệng. Môn cưỡi ngựa cuối cùng cũng sắp kết thúc. Đáng chú ý hơn cả là con hắc mã với tốc độ kinh hoàng không thể hình dung, đã bỏ xa các thí sinh khác và về đích sớm hơn gần một nửa thời gian.

Ninh Khuyết nhảy xuống lưng ngựa, lau vội mấy giọt mồ hôi trên trán, rồi quay lại vỗ vào cổ con hắc mã đầy thỏa mãn. Hắn vuốt ve bộ lông của nó vài cái, sau đó phất tay ra hiệu cho nó rời đi.

Con hắc mã thấy mình sắp được tự do, cảm giác sợ hãi nãy giờ cũng giảm bớt. Như thể được trở về với cuộc sống hạnh phúc, nó hí lên sung sướng, phát ra mấy tiếng “khịt khịt” rồi cọ đầu vào vai Ninh Khuyết đầy nịnh nọt. Sau đó, bốn vó tung bay, nó tranh thủ chạy đi thật nhanh, không dám ngoảnh đầu nhìn lại, tốc độ lúc này dường như còn nhanh hơn cả lúc thi.

Mấy thí sinh đứng cạnh hàng rào im lặng đi tới bên Ninh Khuyết, nhìn hắn cứ như nhìn thấy quái vật. Rất nhiều người muốn hỏi tại sao hắn lại làm được như vậy, nhưng vì khiếp sợ sự quỷ dị mà hắn vừa thể hiện nên không ai dám mở lời.

Cảm nhận được ánh mắt khác thường từ bốn phía, Ninh Khuyết khẽ chau mày, cụp mắt xuống, rồi đi thẳng đến khu sân thi bắn cung. Được tất cả thí sinh, thậm chí cả giáo thụ chú ý, không phải là điều hắn mong muốn, loại hư vinh ấy hắn chẳng hề thích. Hắn biết rõ kết quả ba môn Âm nhạc, Lễ nghi, Thi từ sẽ rất tệ, vậy nên nếu hai môn cuối cùng này không đạt được điểm cao nhất, hắn có thể sẽ không được nhận vào Thư Viện.

Hắn đã chuẩn bị bao nhiêu năm, tập trung tất cả tinh thần và tiền bạc, rời bỏ thảo nguyên ngàn dặm để trở về Trường An. Nếu cuối cùng vẫn không thể vào được Thư Viện, thì đó chẳng khác nào đem những tình cảm chôn giấu sâu kín nhất để viết thành một khúc ca bi thảm. Dù thế nào đi nữa, hắn cũng không thể chấp nhận kết quả như vậy; chút danh tiếng vừa rồi thì đáng là gì chứ?

Ngay khi hắn định rời khỏi trường thi cưỡi ngựa, bỗng có một thiếu nữ nhảy ra chặn đường. Thiếu nữ này lông mày dài, mắt to, cũng có chút nhan sắc, trên người mặc một bộ tiễn bào (áo bào hình mũi tên) đỏ thẫm. Đai lưng buộc nơi eo, quần áo ôm chặt lấy thân thể, nhìn qua rất nhanh nhẹn, chỉ có vệt nước mắt trên má khiến nàng trông có vẻ yếu lòng hơn.

– Tại sao ngươi làm được? – Thiếu nữ áo đỏ tức giận hỏi. – Vì sao nó không nghe lời ta?

Ninh Khuyết ngẫm nghĩ, trả lời nghiêm túc:

– Có lẽ do nhân phẩm ta tốt hơn chăng?

– Nhân phẩm? – Thiếu nữ mặc tiễn bào ngẩn người, tức giận nói. – Ngươi có ý gì?

– Ý nói là do ta may mắn hơn.

Ninh Khuyết dang hai tay, cười vô tội, sau đó lễ phép xin nàng nhường đường rồi vọt thẳng về phía trường thi bắn cung.

Thiếu nữ mặc tiễn bào ngẩn người. Nàng vốn là con gái của tướng quân Vân Huy, dáng vẻ xinh đẹp, tính tình cởi mở, trong thành Trường An không ai không biết, không ai không hiểu, không có ai dám trả lời câu hỏi của nàng qua loa như thế. Thế nên sau khi Ninh Khuyết chạy đi xa, nàng mới giật mình tỉnh lại, quay đầu nhìn bóng lưng thiếu niên đằng xa, oán giận dậm chân hỏi:

– Tên kia là ai?

Lúc này, xung quanh trường thi có một đám thí sinh đang nhao nhao tranh luận về Ninh Khuyết. Một gã thanh niên trong số đó tiến tới nói:

– Vừa rồi ta có xem qua danh sách, thiếu niên nọ tên là Ninh Khuyết, lai lịch có lẽ cũng bình thường thôi, Tư Đồ tỷ không cần để ý đến hắn làm gì.

Thiếu nữ áo đỏ nói với vẻ không vui:

– Không có lai lịch gì, vậy tại sao hắn lại có thể thu phục con hắc mã kia?

– Có lẽ… hắn thật sự may mắn? – Vị công tử kia xấu hổ đáp.

Một thiếu nữ khác đi tới, nhíu mày nhìn thiếu niên đứng ở sườn núi xa xa, lắc đầu nói:

– Quân bộ đề cử, đến từ biên ải, tinh thông cưỡi ngựa bắn cung cũng không có gì kỳ lạ. Chỉ kỳ lạ là các ngươi đều nói lai lịch hắn bình thường, nhưng ta không tin. Mấy trăm thí sinh hôm nay chỉ có một mình hắn là dẫn thị nữ đi cùng, lại dám làm cho thân vương điện hạ xấu hổ, rõ ràng thiếu niên này quen thói kiêu ngạo, nói không chừng là đệ tử của thế gia vọng tộc nào đó ở quận Thanh Hà.

– Quận Thanh Hà thì giỏi sao? Đây cũng không phải lúc Thái tổ hoàng đế trị vì. – Chân mày lá liễu dựng lên, thiếu nữ tên Tư Đồ nói. – Vô Thải muội muội, điều tra chi tiết người kia cho ta, ta cần biết tường tận.

Mấy quý nữ, tiểu thư thành Trường An đứng cách đó không xa, xung quanh họ là hơn mười người được Quân bộ đề cử đứng lẻ loi. Trong số đó có một gã khoảng ba mươi tuổi, đến từ biên cảnh phía Tây Nam, vốn là giáo úy xuất ngũ, hắn nói với mọi người xung quanh:

– Cái đó cũng không phải may mắn, thiếu niên kia cũng giống như ta, được Quân bộ đề cử thì chắc chắn trước đây có tòng quân tại biên ải. Quanh năm thân cận với chiến mã thì tự nhiên sẽ có vài “thanh đao” trong người, chỉ có điều tuổi của hắn thật sự rất nhỏ.

Như để chứng minh cho suy luận của người này, trong trường thi cưỡi ngựa bỗng vang lên một âm thanh “khịt khịt…” dữ dội, tiếp theo là mấy tiếng la hét kinh hoảng. Chỉ thấy con hắc mã vốn vô cùng nghe lời, dễ bảo như một thị nữ khi đi cùng Ninh Khuyết, giờ lại trở nên ngang ngược, hung tợn. Một gã thí sinh khác bị nó đá một cú thật mạnh đang đau đớn bò trên bãi cỏ, sắc mặt cực kỳ xấu hổ.

...

...

Ninh Khuyết cũng không hề biết các thí sinh khác đang bàn luận về mình bên trường thi cưỡi ngựa. Mà nếu biết có vị “đồng đội” tán dương hắn có vài thanh đao, có lẽ hắn sẽ tự đắc trong lòng: ta có tới ba thanh đao.

Ngoài mã đao thì chính là cung tiễn – thứ hắn am hiểu nhất trên đời này, đơn giản vì sinh tồn ở nơi rừng núi, thảo nguyên đã rèn luyện cho hắn những kỹ năng đó. Dựa vào đơn đao và cung tên, hắn có lòng tin rằng mình có thể giao thủ với mấy người tu hành có cảnh giới Động Huyền hạ phẩm mà vẫn còn sống sót. Chính vì thế mà việc thi bắn cung này đối với hắn quả thật là một chuyện cực kỳ đơn giản.

Bắn cung và cưỡi ngựa khác nhau, không cần so sánh hay bình luận giữa các thí sinh. Bởi vậy, lúc thi cưỡi ngựa, hắn đã dốc toàn lực, cố gắng vượt lên, bỏ xa các thí sinh khác càng nhiều càng tốt. Giờ là thi bắn cung, giương cung, lắp tên, bắn mục tiêu ngoài trăm bước chân cũng chẳng khiến hắn bận tâm nhiều, chỉ cần mỗi mũi tên đều xuyên tâm hồng là được.

Hàng hóa so với hàng hóa, thua thì sẽ bị vứt bỏ; người đấu với người, thua tất phải chết. Nếu để những thí sinh đang mồ hôi nhễ nhại, cánh tay còn run rẩy giương cung kia biết rằng họ bị yêu cầu bắn tất cả mũi tên đều xuyên tâm, có lẽ họ sẽ bị dọa cho chết đi sống lại.

Nhưng Ninh Khuyết lại thích như thế. Hắn giương cung, lắp tên, theo tiếng dây cung bật ra, mũi tên lông vũ quen thuộc của binh sĩ Đại Đường bắn “véo” một tiếng, rất chuẩn xác ghim ngay hồng tâm.

Trước khi mũi tên kia trúng hồng tâm, hắn đã rút ra mũi tên thứ hai từ sau lưng. Lặp lại động tác lắp tên, kéo cung, mũi tên bằng gỗ tùng một lần nữa “vù vù” vút qua chiếc nhẫn nơi tay, sau đó không ngoài ý muốn đâm thẳng vào hồng tâm.

Động tác bắn cung của hắn cũng không nhanh, bắn mục tiêu bên ngoài trăm bước chân cũng không xuất hiện chuyện thần kỳ như một tên bắn thủng bia, hay mũi tên sau chẻ đôi mũi trước… Hắn cứ thong thả bắn từng mũi một, nhưng lại tạo nên một nhịp điệu rất kỳ diệu, tiếng dây cung “ong ong” giống như đang chậm rãi tấu lên một bản nhạc trong gió.

Sắc mặt tỉnh táo, đứng đúng tư thế, khống chế tiết tấu, căng dây cung vô cùng chính xác, tất cả như một thứ nghệ thuật được thể hiện cực kỳ nhuần nhuyễn. Ba mươi mũi tên trong bao ngày càng vơi đi, động tác của hắn ngày càng thu hút sự chú ý của nhiều người. Không biết từ khi nào đã có rất nhiều người tụ tập sau lưng hắn, có thí sinh, giáo thụ, và cả hai vị tướng lĩnh Quân bộ đến đây thị sát.

Lúc này, trong mắt mọi người, tên thiếu niên đứng giương cung bắn tên trên bãi cỏ dường như biến thành một người chiến sĩ dày dặn kinh nghiệm sa trường, cho dù có ngàn vạn thiết kỵ tiến tới như sấm sét cũng không thể khiến hắn chớp mắt một cái.

Vị tướng lĩnh nhìn Ninh Khuyết bắn mũi tên cuối cùng xong, quay sang tên tùy tùng bên cạnh nói:

– Tra cho ta vị thiếu niên kia là do vị tướng quân nào dạy dỗ. Nếu như lần này không được nhận vào Thư Viện, phải để hắn trở lại quân đội ngay.

Dừng lại một chút, vị tướng lĩnh lại thấp giọng nói:

– Chú ý, nhớ giữ bí mật chuyện này. Nếu lộ ra, hắn sẽ bị triệu về đơn vị cũ. Vũ Lâm Quân chúng ta cần phải tìm cách chiêu mộ hắn về.

...

...

Hoàng hôn đã từ từ buông xuống, hoàng đế cùng hoàng hậu tất nhiên phải trở về thành Trường An, chỉ còn thân vương điện hạ cùng toàn bộ quan lại chủ trì ở lại. Sáu môn thi cuối cùng cũng đã xong, đã đến lúc công bố kết quả.

Mấy trăm thí sinh đứng lặng yên ở khoảng đất rộng trước tấm bình phong bằng đá, nhón chân cố gắng quan sát xem có bóng dáng vật gì được dán lên bức tường kia không. Khung cảnh lúc này giống hệt mấy trăm con ngỗng bị đói bụng lâu ngày, dài cổ chờ người cho ăn.

Vài vị giáo thụ chậm rãi đi ra, họ hướng về phía thân vương điện hạ khẽ cúi người vấn an. Sau khi để cho mấy vị quan viên cùng nhau xác nhận, mấy vị giáo thụ bước lên cái bàn gỗ, mang một thùng mễ tương ra rồi cầm một tờ giấy đỏ thẫm dán lên trên tường.

Một làn sóng âm thanh hứng khởi vang lên, mấy trăm thí sinh như đàn ngỗng đói cuối cùng cũng đã được cho ăn. Bọn họ không kìm chế được sự phấn khích mà chen chúc nhau nhào về phía trước.

Ninh Khuyết nắm bàn tay hơi lạnh của Tang Tang, lách trái, lách phải, nhưng cuối cùng cũng phải dùng sức xông thẳng về phía trước. Cố gắng chen đến chỗ bức tường, hắn đầu tiên đưa mắt nhìn vào bảng kết quả của hai môn Lễ nghi và Thi từ.

Hắn thấy tên mình ở phía dưới cùng của tờ kết quả.

“Ninh Khuyết – Đê Đinh”

Điểm số của môn “Thi từ” cũng tương tự.

Hắn cảm thấy hơi tức giận, khẽ thì thầm tự nhủ:

– Không phải tệ thế chứ. Cứ cho là ta viết linh tinh đi, nhưng ta đã viết rất nhiều chữ, chữ lại đẹp như thế, không lẽ người chấm bài ta là nữ giáo thụ sao?

Phía sau hắn có người nhịn không được cười khì khì, nói châm chọc:

– Cứ tưởng Tam công tử Nam Tấn là nhân vật thiên tài thế nào, hóa ra cũng chỉ là kẻ thùng rỗng kêu to, dựa hơi mà thôi.

Người đang cười nhạo chính là thi���u nữ mặc tiễn bào lúc trước. Có lẽ do nàng ta không cam lòng, cho nên lúc kết quả được dán, nàng liều mạng cố chen tới gần Ninh Khuyết, dù phải cách xa các công tử, tiểu thư đi cùng. Nàng muốn tận mắt xem kết quả thi của hắn ra sao.

Ninh Khuyết cũng không biết vị quý nữ này chính là con gái của tướng quân Vân Huy, tên là Tư Đồ Y Lan. Hắn đưa mắt nhìn nàng ta không chút hứng thú, sau đó xoay người nắm tay Tang Tang lách ra bên ngoài.

Thiếu nữ kia cảm thấy kinh ngạc, nàng xoay người nhìn theo bóng lưng của hắn rồi la lớn:

– Ngươi không ở lại xem thành tích à?

Ninh Khuyết cũng không quay đầu lại, bình tĩnh nói:

– Thượng giáp.

Thiếu nữ mặc tiễn bào cùng mấy người xung quanh nghe lời này xong kinh ngạc đến suýt ngã. Trong lòng nghĩ thầm, tên này chẳng biết là nhân vật từ đâu nhảy ra, sao lại có thể tự tin, kiêu ngạo đến thế? Chưa xem kết quả mà đã dám khẳng định được thượng giáp sao?

Tang Tang ngẩng mặt lên, nhìn hắn một cách đầy hoài nghi.

Ninh Khuyết cười cười nhìn nàng rồi giải thích:

– Về cái vẻ bất cần đời, bọn hắn không thể nào bằng ta được.

--- Bản văn này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free