Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 85: Quyển 1 - Chương 85

Cuốn “Bước đầu tìm hiểu tuyết sơn khí hải” trên tay Ninh Khuyết tuy mỏng manh mà nặng nề tựa một ngọn núi. Hắn hít sâu rồi nhìn ra ngoài cửa sổ thật lâu, đến khi màu xanh mơn mởn của mùa xuân làm dịu bớt nét uể oải mệt mỏi trong đôi mắt, hắn mới cúi đầu xuống đọc, rồi một lát sau lại ngẩng nhìn trần nhà để nghỉ ngơi.

Thời gian Ninh Khuyết có thể chống ch��u ngày càng dài. Tuy mỗi khi trở về Lão Bút Trai, hắn vẫn không nhớ đã đọc tới đâu, nhưng trong mớ ký ức mịt mờ hỗn độn ấy, hắn vẫn có cảm giác rõ ràng rằng nội dung mình đọc ngày càng nhiều.

Ninh Khuyết chống chịu được lâu hơn không phải do khả năng chống cự với sức mạnh phù thuật viết trên sách tăng lên, mà do ý chí của hắn được tôi luyện trong cuộc chiến này ngày càng cứng cỏi. Hơn nữa, hắn cân đối thời gian đọc sách và thư giãn rất tốt, có thể nói Ninh Khuyết đã dùng tất cả những biện pháp có thể.

– Các ngươi cứ đọc kiểu này thì sớm muộn cũng chết thôi.

Người nữ giáo viên vẫn ngồi im lặng viết chữ bỗng đặt bút trên tay xuống rồi ngẩng đầu, ôn tồn nói.

Ninh Khuyết chậm chạp gấp sách rồi quay người một cách khó nhọc, cúi đầu thi lễ. Phía góc phòng, Tạ Thừa Vận cũng gấp sách và kính cẩn thi lễ theo.

Là hai người duy nhất còn trụ lại trên này, đương nhiên Ninh Khuyết và Tạ Thừa Vận biết người nữ giáo viên ngày ngày ngồi viết chữ bên song cửa. Nhưng nàng ta chỉ chú tâm đến công việc của mình, chẳng để ý mọi chuyện xung quanh nên dường như đã tan vào trong không gian, thành một phần giống như những đồ vật trong phòng, tồn tại mà như không tồn tại.

Hôm nay, một sự thay đổi nho nhỏ đã xảy ra, người nữ giáo viên buông bút, mở miệng nói chuyện.

– Những cuốn sách trên đây đều được phù sư dùng niệm lực hòa vào mực viết ra. Nói một cách khác, mỗi con chữ, mỗi nét mực trong sách đều là tác phẩm vô thượng của thần phù sư.

Nàng ta nhìn Tạ Thừa Vận ngồi xếp bằng dưới đất, nói tiếp:

– Hai người các ngươi đều rất có nghị lực, thậm chí là những người có nghị lực nhất trong số học sinh thư viện mười năm trở lại đây. Nhưng các ngươi cần biết rằng, để khám phá chân lý ẩn chứa trong tác phẩm của thần phù sư thì nghị lực đơn thuần chẳng thể làm được gì. Muốn đọc sách, hiểu sách, khám phá những điều trong sách, các ngươi ít nhất phải đạt cảnh giới Động Huyền.

Sau đó, nàng quay sang Ninh Khuyết, nói bằng giọng thương hại:

– Tạ Thừa Vận đã vượt qua cảnh giới Cảm Tri, bước đầu tiến vào Bất Hoặc nên hắn có th�� chịu đựng tốt hơn người thường một chút. Hơn nữa, những điều ngộ ra trong những ngày đọc sách ở đây sẽ rất bổ ích cho quá trình tu hành của hắn. Nhưng còn ngươi, thể chất của ngươi không thích hợp với chuyện tu hành, chỉ dựa vào nghị lực hơn người mà khổ sở chống đỡ, thực sự là trăm hại mà không được lợi ích gì. Chi bằng… hãy bỏ cuộc đi.

Ninh Khuyết đứng ngẩn người im lặng. Rất lâu sau, hắn chợt cúi lạy sâu nữ giáo viên rồi thành khẩn nói:

– Tiên sinh, học trò xin hỏi phải chăng ngài thuộc cảnh giới Động Huyền?

Nữ giáo viên lắc đầu.

Ninh Khuyết hiểu ý, hắn mỉm cười hỏi tiếp:

– Xin hỏi tiên sinh, năm xưa khi mới vào thư viện, ngài đã đạt cảnh giới Động Huyền ư?

Nữ giáo viên mỉm cười, nàng đã hiểu ý của hắn.

Ninh Khuyết lại cúi lạy một lần nữa:

– Học sinh còn muốn đọc sách thêm mấy ngày nữa.

Người nữ giáo viên nhìn hắn bằng ánh mắt khen ngợi, nói:

– Hãy tự lượng sức mình mà làm. Nếu ngươi cố chấp quá mức, e rằng lúc ấy ta đành phải ra tay can thiệp.

– Vâng, học trò hiểu, thưa tiên sinh.

Cuộc nói chuyện vừa kết thúc không lâu, Ninh Khuyết và Tạ Thừa Vận lần lượt bất tỉnh. Bốn gã nhân viên thư viện đã quá quen với điều này, cũng quá quen với trọng lượng cơ thể hai người nên nhấc bổng cả hai, chẳng thèm quát tháo tránh đường, cứ thế khiêng xuống dưới không kèn không trống.

Những cành cây xanh mơn mởn đầy sức sống tò mò vươn qua cửa sổ ghé vào tầng hai thư viện. Người nữ giáo viên lướt mắt nhìn sắc xuân rồi khẽ lắc đầu, cúi xuống định tiếp tục công việc viết chữ còn dang dở. Đúng lúc đó, giáo viên phụ trách trông coi Nhà Sách Cũ bước lên, đến trước mặt nàng thi lễ một cách kính cẩn rồi nói:

– Thưa cô, học sinh có điều chưa hiểu.

Người nữ giáo viên nhìn hắn, ôn hòa nói:

– Dạo gần đây ta cũng gặp phải đôi điều kỳ diệu chưa thể lý giải rõ ràng. Nếu ngươi không ngại thì có thể cùng trao đổi.

Giáo viên trông coi Nhà Sách Cũ thở dài:

– Học sinh đã quan sát hai người này nhiều ngày. Tạ Thừa Vận có căn cơ tu hành, lại thêm nghị lực hơn người nên có thể chống chịu tại đây lâu như vậy, tuy không tầm thường nhưng cũng không phải là chuyện quá hiếm lạ. Nhưng còn thằng nhóc Ninh Khuyết kia, vốn là người phàm tục, mà tại sao lại có thể chịu đựng được lâu đến thế? Điều này thật khó hiểu, thật khó hiểu!

Người nữ giáo viên nhìn cây bút còn đầy mực đặt trên nghiên, sau một lúc im lặng mới nói khẽ:

– Ta vẫn còn nhớ tiên sinh từng nói cách đây rất nhiều năm: nếu ý chí con người đủ mạnh thì ngay cả trời cao cũng phải sợ hãi. Theo ta nghĩ, Ninh Khuyết chính là kẻ có ý chí đủ mạnh mẽ như vậy.

Những ngày sau đó, mọi chuyện vẫn diễn ra như bình thường: sáng đi học, trưa dùng bữa và đi dạo ba vòng, chiều đọc sách. Dưới ánh mắt của hầu hết học sinh và giáo viên thư viện, cảnh tượng Ninh Khuyết và Tạ Thừa Vận thay phiên nhau lên lầu rồi lại bị khiêng xuống, đã sắp trở thành chuyện thường nhật mà ai cũng quen mắt.

Nhưng rốt cục, thay đổi cũng đã xảy ra.

Hỏi ý kiến giáo viên phụ trách, biết Nhà Sách không cấm học sinh đem đồ ăn vào, vì thế hôm nay Ninh Khuyết vác theo mấy cái bánh bự chảng. Nhưng hắn còn chưa kịp lên cầu thang đã bị kỳ đà cản mũi.

– Rốt cuộc các ngươi còn muốn ganh đua đến bao giờ hả? – Tư Đồ Y Lan nắm tay Kim Vô Thải tức giận hỏi, nhưng thấy gương mặt xanh xao của hắn, nàng lại mềm lòng, nhẹ nhàng nói tiếp – Giờ ai trong thư viện cũng biết các ngươi giàu nghị lực cả rồi, vậy còn cố làm gì nữa chứ?

Ninh Khuyết dụi dụi mắt, ra vẻ chẳng hiểu nàng ta nói gì. Dù đúng là hắn chẳng hiểu cóc khô gì thật, nhưng trong mắt những người xung quanh, đó lại là một hành động mang tính trêu ngươi rõ rệt.

Tư Đồ Y Lan giận dữ nói:

– Tự nhìn lại mình đi, mắt thì như mắt gấu trúc, mặt thì như mặt quỷ đói, gió thổi nhẹ qua cũng đã lảo đảo muốn bay. Rõ ràng là một lũ với tên háo sắc Chử Do Hiền. Ta, ngươi, cũng như rất nhiều người khác đều giống nhau, không thể tu hành, vậy thì ngươi lên lầu có tác dụng gì chứ, cần gì phải tranh giành hơi sức với Tạ công tử?

Chử Do Hiền gạt mấy người chắn phía trước, bước tới đứng cạnh Ninh Khuyết rồi nhướng mày nhìn Tư Đồ Y Lan:

– Tư Đồ tiểu thư, tuy cô là con gái Vân Huy tướng quân nhưng không thể muốn nói gì thì nói được. Ta đây có hơi háo sắc nhưng ai nói là quỷ?

Nói đoạn, hắn quay đầu nhìn Ninh Khuyết, chân thành nói:

– Nhưng nói thật, ta cũng khuyên ngươi đừng lên đó nữa, tranh chấp với người ta làm quái gì? Dù bỏ cuộc, nhưng một người bình thường như ngươi có thể đối chọi được v���i thiên tài tu hành như Tạ công tử lâu vậy, ai mà chẳng phải khen ngợi?

Ninh Khuyết bật cười, hắn nhìn đám người đứng lố nhố trước mặt, nói:

– Ta nghĩ các ngươi đang hiểu nhầm chuyện gì đó thì phải. Ta lên lầu chỉ để đọc sách, chẳng liên quan một chút nào đến tranh chấp hay đối đầu gì cả, và ta cho rằng Tạ công tử cũng giống như vậy.

– Ngươi không phải hắn, làm sao biết được hắn nghĩ gì. – Tư Đồ Y Lan nhìn Ninh Khuyết, nói với giọng nghiêm trọng – Tam công tử vào thư viện chỉ với mục đích duy nhất, đó là lên tầng hai. Nếu ngay cả ngươi còn không đánh bại được thì hắn lấy đâu ra lòng tin để bước lên tầng thứ hai thực sự?

– Tầng thứ hai? – Ninh Khuyết nhíu mày, hắn dường như đã nghe điều này ở đâu đó rồi thì phải – Chẳng phải Tạ công tử và ta đang ngày ngày đọc sách trên tầng hai đây sao?

– Ngay cả tầng thứ hai ngươi còn không biết ư? Thế thì ngày nào ngươi cũng lên lầu đọc sách làm cái gì? – Tư Đồ Y Lan giật mình nhìn hắn như thể nhìn thấy một sinh vật lạ rồi giải thích – Tầng hai của thư viện không phải tầng hai của Nhà Sách Cũ, mà ám chỉ một nơi vô cùng kỳ diệu. Những bậc đại hiền thực sự đều từng học ở đó, nghe nói hiện giờ tầng hai có rất nhiều thế ngoại cao nhân.

– Thế thì liên quan gì đến cái này? – Ninh Khuyết chỉ chỉ Nhà Sách Cũ, ngạc nhiên hỏi.

– Vì cửa vào tầng hai thư viện nằm ngay ở tầng hai Nhà Sách Cũ. – Tư Đồ Y Lan nói với giọng bực bội – Ta biết mình nói khó nghe, nhưng ngươi nhớ rằng lên được tầng hai thư viện là một trong những chuyện khó khăn nhất trên đời. Nghe nói suốt mười năm qua chỉ có tám người thành công. Nếu ngươi không có ý định đó, vậy cần gì phải ganh đua với Tạ công tử?

Ninh Khuyết mỉm cười:

– Vậy ý ngươi muốn nói để không ảnh hưởng đến con đường tu hành của Tạ công tử, cũng như lòng tin để bước lên tầng hai thư viện của hắn, ta nên chủ động bỏ cuộc, đúng chứ?

Hắn vừa dứt lời, xung quanh tức thì lặng ngắt như tờ, vì nghĩ thì nghĩ nhưng nói ra yêu cầu loại này thì thật quá vô lý và thô lỗ. Kim Vô Thải vẫn đứng im nãy giờ chợt cắn môi, giãy khỏi tay Tư Đồ Y Lan rồi đến trước mặt Ninh Khuyết cúi người thi lễ rất sâu, run run nói:

– Mong bạn Ninh Khuyết ra tay giúp đỡ. Tam công tử… tam công tử đêm qua khi về nhà đã nôn ra máu tươi, hắn thực sự không thể chịu đựng thêm nữa rồi.

Lần đầu tiên Ninh Khuyết biết chàng thanh niên vẫn ngày ngày lên lầu cùng mình lại phải trả cái giá lớn như thế. Nghĩ tới bản thân đêm nào cũng nôn ra mật xanh mật vàng, nghĩ tới gương mặt đầy quan tâm lo lắng của Tang Tang, Ninh Khuyết rơi vào trầm tư.

Đúng lúc này, Chung Đại Tuấn chợt nhìn hắn, lạnh lùng nói:

– Với thứ người này cũng phải lễ phép cầu xin sao? Ta hoàn toàn không tin một kẻ tầm thường có thể ở trên lầu chịu đựng lâu như vậy. Trong lúc Thừa Vận nôn máu để đọc sách, ai biết hắn đang làm gì quỷ quái, hay là chỉ ngồi nhắm mắt ngủ gật?

Tạ Thừa Vận là tài tử Nam Tấn, trong những ngày học tập ở Đại Đường, chàng trọ lại trong phủ Chung Đại Tuấn. Hai người đều là thanh niên có danh tiếng, mến tài nhau nên vô cùng hợp ý.

Chung Đại Tuấn thấy bạn mình bị Ninh Khuyết ép ngày ngày phải lên lầu đọc sách, đêm qua về còn nôn ra mấy chậu máu nên giận dữ vô cùng. Thế nhưng, có lẽ chính hắn cũng không nhận ra nguyên nhân thực sự của những lời đánh giá đầy nọc độc này là do hắn không chịu đựng nổi khi hào quang danh tiếng của mình bị một tên lính quèn từ biên giới áp chế, dần trở nên lu mờ.

Lời phỏng đoán đầy phiến diện và hiểm độc ấy, nhưng chiếu theo những gì đang diễn ra thì lại vô cùng hợp lý. Ánh mắt của đám học sinh xung quanh nhìn Ninh Khuyết dần thay đổi. Đúng lúc này, hai chiếc xe ngựa men theo con đường đá cổ kính lộc cộc lăn bánh tới, Tạ Thừa Vận sắc mặt xanh xao, tiều tụy được đỡ xuống, đứng ngẩn ngơ nhìn cuộc tranh cãi, nhưng từ đầu đến cuối không hề mở miệng nói một lời.

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free