(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 86: Quyển 1 - Chương 86
Ninh Khuyết thấy Tạ Thừa Vận xuống xe, nghe rõ mồn một câu chuyện nhưng chẳng hề có ý định giải thích cho mình, khiến hắn không khỏi thất vọng. Chẳng buồn giải thích thêm, hắn nhìn những người xung quanh, cất tiếng:
– Nếu đã coi ta là kẻ tiểu nhân, vậy các ngươi nên khuyên Tạ công tử đừng lên lầu nữa chứ, cần gì phải đôi co với một kẻ tiểu nhân như ta?
Chung Đại Tuấn thấy những lời khiêu khích của mình chẳng làm đối phương tức giận, y thấy uất nghẹn. Y làm mặt lạnh, chặn đường Ninh Khuyết:
– Dù sao đi nữa, hôm nay ngươi đừng mơ lên lầu.
Ninh Khuyết hơi sững người rồi phì cười. Hắn cúi đầu, thong thả xắn tay áo, rồi nói bằng giọng hết sức dịu dàng:
– Thư viện do nhà ngươi mở ra à? Tất nhiên là không. Nhà Sách Cũ do nhà ngươi xây ư? Tiếc thật, cũng không phải. Vậy còn muốn dùng vũ lực ư? Ngươi đánh nổi ta sao?
Hắn nhìn Chung Đại Tuấn bằng ánh mắt thương hại, nói tiếp:
– Đừng quên hai môn cưỡi ngựa bắn tên ta đều không có đối thủ. Nếu hôm nay ngươi định dở trò chó dữ chặn đường, thì chớ trách ta đánh cho đến mức cha mẹ cũng không nhận ra.
Nghe cách nói mang đậm phong thái giang hồ của hắn, Tư Đồ Y Lan phì cười. Nhưng liếc sang bên cạnh thấy vẻ mặt trách móc buồn bã của cô bạn mình, nàng chợt nhận ra nụ cười này thật chẳng phải lúc, bèn vội vàng cúi đầu.
Kim Vô Thải mắt ngân ngấn lệ nhìn Ninh Khuyết, nói:
– Chung Đại Tuấn cũng vì lo cho bạn nên mới lỡ lời nói những điều không nên ấy. Ta thay mặt hắn xin lỗi ngươi, nhưng hôm nay đừng lên lầu nữa, có được không? Ngươi không lên lầu, chúng ta cũng sẽ khuyên tam công tử không lên lầu, như vậy hai bên xem như huề nhau nhé.
Tư Đồ Y Lan liền vỗ tay bôm bốp, khen lấy khen để:
– Cách này tuyệt vời, thật là tuyệt vời! Hoàn toàn không làm tổn hại đến hòa khí.
Ninh Khuyết mỉm cười nhìn hai cô thiếu nữ. Một cách tự nhiên, hắn chợt liên tưởng đến những cô bé học trò cấp ba đầy si mê và bồng bột ở một thế giới xa xôi lắm, những cô nàng thích đóng vai “quân sư” cho bạn bè. Hắn đã hiểu, những cô tiểu thư, công chúa của thành Trường An cũng chỉ là những cô bé vô tư, nông nổi mà thôi. Ninh Khuyết nói:
– Ta lên lầu có lý do riêng của ta, hoàn toàn không liên quan gì đến chuyện tranh chấp danh tiếng cả. Nếu các ngươi thực sự lo lắng cho Tạ Thừa Vận, ta nghĩ các ngươi nên khuyên nhủ hắn nhiều hơn thì hơn.
Kim Vô Thải nghẹn ngào nói:
– Nhưng Tạ công tử có cái kiêu ngạo riêng của mình, không thể khuyên được...
Ninh Khuyết nhìn xoáy vào mắt nàng:
– Còn ta chỉ là một tên lính quèn từ vùng biên giới, không có tư cách để kiêu hãnh về bản thân. Vì thế cô mới không khuyên hắn mà lại khuyên ta ư?
Kim Vô Thải hoảng hốt lau nước mắt, cuống quýt nói:
– Xin lỗi, xin lỗi, ta không hề có ý đó. Vô Thải lỡ miệng, xin ngươi đừng trách.
– Không sao đâu. – Ninh Khuyết bước ngang qua cô thiếu nữ đang nức nở, tiến thẳng lên lầu. – Ta lên lầu hoàn toàn không phải do kiêu ngạo, mà vì những nguyên nhân còn quan trọng hơn lòng kiêu ngạo rất nhiều.
Tư Đồ Y Lan nhìn bóng lưng hắn, ngạc nhiên hỏi:
– Chuyện gì mà quan trọng hơn cả lòng kiêu hãnh chứ?
Ninh Khuyết không trả lời, hắn thầm nhủ trong lòng: "Chẳng lẽ ngươi không biết sống chết còn quan trọng hơn kiêu ngạo ư?"
– Ninh Khuyết, ngươi hãy suy nghĩ kỹ xem hôm nay lên lầu sẽ phải đối mặt với hậu quả gì.
Chung Đại Tuấn lạnh lùng nói. Hắn nhận ra Tạ Thừa Vận đã đến nhưng lại giữ thái độ im lặng, hắn liền biết mình cần phải làm gì tiếp theo.
– Trời cao ban tặng ngươi món quà gì, ngươi nên biết chấp nhận và hài lòng với nó. Những người quanh đây đa số không thể tu hành, nhưng chúng ta không hề giống ngươi, một kẻ không biết thân biết phận, lòng tràn đầy đố kỵ. Ta biết tỏng ngươi đang nghĩ gì trong lòng: ngươi không có cơ hội lên tầng hai thư viện, vì thế bèn dùng thủ đoạn ma quái, mờ ám, rắp tâm hãm hại Thừa Vận để hắn cũng không thể lên tầng hai. Nhưng ngươi có từng tự vấn lương tâm mình, hành vi hại người hại mình này hèn hạ đến mức nào, đáng sợ, đáng nhục đến nhường nào không?
Lại nghe một người nữa nhắc đến tầng hai thư viện, cuối cùng Ninh Khuyết cũng nhớ ra chuyện này từng được đề cập trong trận chiến bên đường Bắc Sơn, khi ông Lữ Thanh Thần và gã đại kiếm sư trò chuyện với nhau. Tức thì hắn cứng người: chỉ là một gã học trò bị thư viện đuổi, học ở tầng hai mấy ngày liền đã đạt cảnh giới Động Huyền. Vậy tầng hai thư viện rốt cuộc là nơi thế nào đây?
Sự im lặng của hắn khiến đám học sinh xung quanh hiểu lầm một cách tai hại, cho rằng Chung Đại Tuấn đã nói trúng tim đen, như tát thẳng vào mặt hắn, vì thế hắn mới xấu hổ đến mức tắc tiếng.
Lúc tiếng xì xầm bàn tán vừa nổi lên, Ninh Khuyết xoay người. Trên khuôn mặt xanh xao, gầy gò của hắn tràn ngập vẻ nhạo báng. Hắn quét mắt một lượt, nói:
– Trước đây ta chẳng biết tầng hai là nơi quái quỷ nào nên ta không muốn vào. Giờ ta đã biết nó là nơi quái quỷ nào thì chắc chắn ta phải vào. Đến lúc đó, hy vọng các ngươi đừng có mà đứng tim vì kinh ngạc đấy.
Chung Đại Tuấn giận quá hóa cười:
– Ngươi còn không thừa nhận mình đố kỵ Tạ công tử ư?
Có hai chiếc xe ngựa đang đậu ngoài Nhà Sách Cũ: một chiếc sang trọng thuộc về Tạ công tử, kẻ đêm qua vừa nôn ra máu; chiếc còn lại thì tầm thường, vẫn đậu im lìm, thậm chí màn che cửa màu xanh cũng chưa hề lay động lấy một lần.
Nhưng Chung Đại Tuấn vừa dứt câu, tức thì một giọng nói lạnh lùng vang ra từ trong xe:
– Ta chỉ nghe những đóa hoa cảnh trong chậu đố kỵ đóa sen thanh cao trên đỉnh núi, chứ chưa hề biết chuyện hùng ưng trên trời ganh ghét lũ gà dưới sân.
Giọng điệu này không quá cay nghiệt hay châm chọc, nhưng lại có sức mạnh khiến đám học sinh xung quanh câm như hến. Khuôn mặt tuấn tú của Chung Đại Tuấn lập tức méo xệch đi, còn sắc mặt tái nhợt của Tạ Thừa Vận cũng chợt ửng hồng vì quá tức giận.
Đơn giản, những lời của người trong xe ngựa không chỉ tâng bốc Ninh Khuyết lên tận mây xanh, ví hắn như đóa sen trên đỉnh núi, như hùng ưng tung hoành giữa trời xanh; mà còn dìm vị tài tử Tạ Thừa Vận danh lừng Nam Tấn xuống tận bùn đen, ví y như đóa hoa cảnh được ấp ủ khư khư trong nhà ấm, như lũ gà tầm thường suốt ngày chỉ biết bới rác quanh sân.
Một câu nói đơn giản đã phản đòn lại toàn bộ những lời xúc phạm mà Ninh Khuyết phải chịu, kèm theo đó là vô số nhát kiếm sắc bén khiến người ta đau thấu tim gan. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào cỗ xe ngựa, mang theo vô vàn tâm tư sợ hãi: ai mà dám châm chọc Dương Quan Chung Đại Tuấn và tài tử Nam Tấn Tạ Thừa Vận đến mức ấy?
Chung Đại Tuấn còn chưa kịp mở miệng đối đáp, mọi người xung quanh còn chưa kịp nhao nhao phản đối, thì người ngồi trong xe ngựa lại dùng thứ giọng lạnh lùng đặc trưng ấy quay sang mắng mỏ hai cô tiểu thư nổi tiếng thành Trường An đang tỏ ra sợ sệt một cách đáng ngờ:
– Tài năng không bằng người ta, nghị lực không bằng người ta, vậy thì về nhà mà đóng cửa luyện tập đến bao giờ thành công mới thôi. Cớ gì lại nhờ vả đến đàn bà con gái để cầu tình như vậy? Vô Thải, hồi nhỏ ngươi thông minh hiểu chuyện là thế, sao càng lớn càng trở nên ngu xuẩn đến mức không thể chịu nổi như vậy hả?
– Còn Y Lan ngươi nữa, ai dạy ngươi cái thói giúp người Nam Tấn làm nhục người Đường? Cái khí phách phi ngựa cả đoạn đường xa đuổi theo, ôm chân cha khóc lóc cầu xin được đi theo đánh Nam Tấn, ném đâu mất rồi hả? Nhạo báng, châm chích kẻ khác không phải là cách để chứng tỏ năng lực bản thân. Đại Đường ta dùng đao, dùng kiếm, dùng máu để chứng minh! Mau cút về nhà đóng cửa tự kiểm điểm bản thân cho tử tế!
Trước thì làm nhục Tạ công tử người Nam Tấn, sau lại nghiêm khắc dạy bảo hai cô tiểu thư nổi danh thành Trường An. Giọng điệu tuy bình tĩnh nhưng lại ẩn chứa uy quyền không thể chống lại, nhất là Tư Đồ Y Lan và Kim Vô Thải nghe xong chẳng những không tức giận mà còn cúi đầu cam chịu đầy xấu hổ. Đám học sinh quanh Nhà Sách Cũ lập tức cảm thấy sự bất thường, ai cũng nôn nóng muốn biết rốt cuộc người kia là nhân vật cỡ nào.
Từ trong xe ngựa lại có âm thanh vọng ra:
– Ninh Khuyết, ngươi lại đây cho bổn cung.
Nghe thấy hai chữ "bổn cung", xung quanh lập tức lặng ngắt. Nhất là qua vẻ mặt của Tư Đồ Y Lan, đám học sinh đã biết cô gái ngồi trong xe kia là ai, lập tức đều khom người hành lễ.
Khuôn mặt của Chung Đại Tuấn càng méo xệch, không phải méo xệch vì tức giận như trước, mà là méo xệch vì sợ hãi. Hắn tuy xuất thân từ một họ lớn ở Dương Quan nhưng chỉ cần một câu nói của người trong xe kia là con đường làm quan sau này của hắn liền đứt đoạn. Sắc mặt của Tạ Thừa Vận cũng tái mét. Tuy hắn không phải người Đường, không lo chuyện thăng quan tiến chức như Chung Đại Tuấn, nhưng là một người Nam Tấn, sao dám chọc giận vị ngồi trong cỗ xe kia?
Theo lễ chế của Đại Đường, chỉ Trưởng công chúa, Hoàng hậu hoặc Hoàng thái hậu mới được phép xưng là "bổn cung". Năm Thiên Khải, Đại Đường không có Trưởng công chúa cũng không có Thái hậu, vậy xưng "bổn cung" là đặc quyền của Hoàng hậu nương nương. Nhưng Hoàng hậu nương nương chắc chắn không thể ngồi xe ngựa đến thư viện ngao du được, vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất.
Năm Thiên Khải, nhờ hiền đức hơn người, một vị công chúa được triều đình đặc cách cho tự xưng "bổn cung".
Trong cỗ xe ngựa đơn giản kia là vị công chúa được Hoàng đế Đại Đường yêu thương nhất, vị công chúa được con dân Đại Đường kính trọng nhất, vị công chúa là thần tượng trong lòng hầu hết thanh niên Đại Đường. Ai dám vô lễ với nàng chứ?
Ninh Khuyết cảm thấy hơi ngạc nhiên. Trong ánh mắt tò mò khác thường của đám học sinh xung quanh, hắn thong thả đi tới cạnh cỗ xe ngựa có màn che màu xanh. Đến nơi, hắn mới nhận ra người đánh xe ngựa hóa ra chính là Bành Quốc Thao.
Bành Quốc Thao mỉm cười gật đầu chào hắn rồi bảo:
– Điện hạ gọi ngươi đến nói chuyện.
Ninh Khuyết cũng gật đầu cười rồi hơi cúi người hành lễ, bình tĩnh nói:
– Thảo dân ra mắt Điện hạ.
Lý Ngư khẽ vén một góc màn xe, yên lặng nhìn gã thiếu niên đã lâu không gặp rồi bỗng mở miệng:
– Ngươi đã vào thư viện, vậy sau này có gặp bổn cung thì cứ tự xưng là học sinh là được rồi.
Ngắm khuôn mặt xinh đẹp lấp ló sau góc màn xe, không hiểu sao Ninh Khuyết lại nhớ về cái đêm cùng ngồi bên đống lửa ven đường Bắc Sơn thuở nào. Hắn mỉm cười, hạ giọng nói:
– Cô không phải giáo viên thư viện, sao ta phải làm học sinh của cô?
Lý Ngư cứng người. Nàng thật không ngờ khi gặp lại mình đã có sự uy nghiêm của một công chúa rồi mà gã thiếu niên chết tiệt này vẫn giữ nguyên cái tính khí khiến người ta dễ giận nọ. Nàng xấu hổ giật màn che xuống, rồi lạnh lùng nói:
– Nói cho ngươi biết, hôm nay bổn cung đến thư viện có việc. Chợt nhớ ra ngươi đang theo học ở đây nên mới ghé hỏi thăm cố nhân, chủ yếu là muốn cho ngươi biết bổn cung hơi nhớ... nhớ Tang Tang của ngươi đó. Ngày mai ngươi phải dẫn cô bé ấy tới phủ công chúa để bổn cung gặp đấy.
Bức màn màu xanh đã che mất khuôn mặt xinh đẹp, dễ khiến người ta nhớ lại cô nữ tỳ đáng yêu kia. Ninh Khuyết lập tức trở nên bình tĩnh hơn rất nhiều. Hắn cúi người lạy sâu hết sức lễ phép, ôn tồn nói:
– Đa tạ Điện hạ đã quan tâm.
Màn xe lần thứ hai được vén lên, Lý Ngư lặng lẽ nhìn khuôn mặt xanh xao, hốc hác của hắn. Nàng khẽ nhíu mày:
– Nghe nói dạo này ngày nào ngươi cũng lên lầu, ta khuyên ngươi nên giữ gìn thân thể cho tốt. Đừng đem tính mạng ra đùa cợt với mấy trò tranh chấp vô bổ kia, tội gì phải hơn thua với cái đám tầm thường đó. Giữ lấy sức mà phụng sự quốc gia mới là chính đạo.
Ninh Khuyết đứng thẳng người, còn chưa kịp mở miệng giải thích, cỗ xe ngựa đã lộc cộc lăn bánh rời đi.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free.