Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tướng Dạ - Chương 99: Quyển 1 - Chương 99

Đẩy cửa son, nhấc rèm châu, Ninh Khuyết đi vào căn phòng đèn đuốc u tĩnh. Hắn uống liền hai bát lớn canh cỏ đuôi cá giải rượu, tắm nước ấm sảng khoái, sau đó được đại sư tẩm quất trên giường trúc một trận. Cảm giác nôn nao vì say trước đó đã vơi đi quá nửa, toàn thân trở nên tỉnh táo rất nhiều.

Nhìn vị phu nhân dáng người hoàn mỹ ẩn dưới lớp vải, nhìn vầng trán cao rộng láng mịn cùng nếp nhăn nơi khóe mắt, Ninh Khuyết cảm thấy lúc này mình nên say một chút thì tốt hơn, vì hắn mơ hồ đoán được chuyện sắp tới. Dù hắn luôn cho rằng phu nhân nghiêm khắc với mình là vô lý, nhưng hắn lại phải thừa nhận sự nghiêm khắc ấy rõ ràng ẩn chứa vài phần quan tâm, khiến hắn căn bản không thể từ chối, chỉ đành rưng rưng chấp nhận.

"Mấy ngày qua không nhìn thấy ngươi, ta cứ tưởng rằng ngươi đã bắt đầu vào thư viện tu thân dưỡng tính, hiểu được tầm quan trọng của bốn chữ 'ham học ham hỏi'. Ai ngờ học vấn chẳng tăng bao nhiêu, ngược lại tửu lượng thì tăng đáng kể."

Giản đại gia bình tĩnh nhìn hắn, nét mặt giản dị, hiền hậu, không hề có vẻ đau khổ tột cùng, mà chỉ bình lặng như tờ. Nhưng chính kiểu đối thoại bình thường này lại tạo cho Ninh Khuyết áp lực lớn. Hắn lúng túng không biết mở miệng ra sao, đành cố gắng kiềm chế ý định cười xòa cho qua chuyện, nhưng vẫn không nhịn được nấc lên một tiếng, mùi vị thật khó chịu.

Ngửi thấy mùi rượu chua lòm đầy phòng, Giản đại gia khẽ nhíu mày, khó chịu trừng mắt nhìn hắn một cái, rồi chợt nhếch mép tự giễu cợt. Nàng thầm nghĩ mình giận dỗi là vô lý, chẳng lẽ lại bắt gã thiếu niên trước mắt gánh tội thay cái tên năm xưa? Nàng nhìn Ninh Khuyết, cố gắng giữ bình tĩnh hỏi: "Nói xem mấy ngày nay ngươi đã học được chút gì trong thư viện?"

Ninh Khuyết đón tách trà đậm Tiểu Thảo đưa tới, vội vàng nhấp hai ngụm để trấn tĩnh tâm thần, chân thành cảm ơn rồi mới hắng giọng, không chút vội vã, nghiêm túc kể lại cuộc sống của mình trong thư viện cho Giản đại gia nghe.

"Ngược lại cũng coi như là cần cù, nhưng nếu ngươi không hề có chút nền tảng nào về hai khoa Thư Lễ, vậy thì phải dồn nhiều công sức vào hai môn này, chứ không phải rõ ràng mặc kệ, không để ý tới. Phải biết rằng tương lai sau khi ngươi rời thư viện, dù là vào triều làm quan hay ra ngoài làm tướng, rốt cuộc vẫn không thể tách rời việc công văn."

Nghe Ninh Khuyết nói hàng ngày vào nhà sách cũ, Giản đại gia khẽ mỉm cười, nếp nhăn khóe mắt càng hằn sâu thêm chút, tiếp tục hỏi: "Nếu ngươi mỗi ngày vào nhà sách cũ, vậy chắc cũng biết chuyện thư viện tầng hai?"

"Đúng vậy." Ninh Khuyết lễ phép hồi đáp.

Giản đại gia suy nghĩ một chốc, sau đó vẻ mặt nghiêm cẩn nói: "Ngươi cảm thấy bản thân lúc nào có thể tiến vào thư viện tầng hai?"

Ninh Khuyết đưa tay áo che miệng, cố gắng kìm nén cơn nấc cụt, thậm chí cả cảm giác buồn nôn, rồi lắc đầu đáp: "Phàm là người có thể vào đó, không ai không phải thiên tài tu đạo, mà cơ thể ta căn bản không thể nhập môn tu hành, sao dám sinh ra chút ảo tưởng nào về việc tiến vào thư viện tầng hai."

"Tên nhóc nhà ngươi có thể có chút tiền đồ được không? Khó lắm mới có dịp tiến vào nơi tốt như thư viện, nhất định phải quý trọng cơ hội học tập cho thật tốt, đừng nói cái gì là ảo tưởng với chả không..."

Giản đại gia nhìn hắn nhíu mày lắc đầu, thương xót hắn không chịu phấn đấu. Năm đó nàng tận mắt chứng kiến cái tên cưỡi con lừa kia cứ thế nghênh ngang cưỡi vào thư viện tầng hai, mà hiện giờ trong lòng nàng thoáng liên hệ Ninh Khuyết với tên đó, khó tránh khỏi ý niệm muốn bù đắp tiếc nuối năm xưa, nên không nhịn được tiếp tục khuyên nhủ: "Bản thân thư viện chính là nơi tạo ra kỳ tích, nếu ngay cả chính ngươi còn cho rằng kỳ tích không thể xảy ra, vậy thì ai cũng không giúp được ngươi."

Ninh Khuyết cũng không biết chuyện vị tiền bối cưỡi con lừa đen nhỏ xông thẳng thành Trường An năm ấy, sau đó tạo nên danh tiếng vang vọng khắp thế gian, cuối cùng lại như bèo dạt mây trôi biến mất tăm. Tự nhiên hắn cũng không hiểu vì sao Giản đại gia lại phải dồn nhiều tâm tư vào một tiểu tử nghèo khó như mình. Hắn biết sau lưng sự chú ý này khẳng định có chút nguyên nhân, nhưng dù nguyên nhân đó là gì, hắn vẫn thật lòng cảm kích sự dạy bảo tha thiết của vị phu nhân hiền hậu như cũ.

Vì cuộc đời hắn luôn thiếu vắng điều này. Kiếp trước, việc được ngồi sau xe đạp có lẽ là một kiểu quan tâm khác, nhưng hắn lại không thích; kiếp này, trước bốn tuổi hắn cũng từng có, nhưng rồi chung quy đã bị máu tươi nuốt chửng. Vì thật lòng cảm kích thậm chí có thể nói là cảm động, nên khi Ninh Khuyết trả lời câu hỏi của Giản đại gia, hắn tương đối thận trọng và nghiêm cẩn, tốc độ không khỏi chậm đi một chút. Điều này trong mắt Giản đại gia, lại khiến nàng có chút bực bội.

"Ta và tên nhóc ngươi không thân cũng chẳng quen, nếu không phải trong lòng cảm thấy bất nhẫn, ta cũng lười nói với ngươi những lời này, nên ngươi không cần có cảm xúc mâu thuẫn gì cả, bảo ngươi quý trọng cơ hội học tập ở thư viện, cũng không phải muốn hại ngươi."

Giản đại gia nhìn hắn nghiêm túc nói: "Lần trước ta đã nói với ngươi, Chử Do Hiền công tử phú gia bậc này có thể chơi, còn thiếu niên nghèo khó như ngươi lại không có tư cách. Hôm nay cũng thế, Tư Đồ tiểu thư hay các tiểu thư Kim gia, những quý nữ Trường An này nọ có thể chơi, ngươi vẫn không có tư cách. Các nàng thân cận với ngươi, chỉ là thấy chơi với ngươi vui, tạm thời hứng thú với ngươi. Loại hứng thú này cũng không nhất thiết là ác ý, nhưng dù sao cũng không phải sự tôn trọng thật lòng."

"Nếu ngươi muốn trở thành bằng hữu chân chính của các nàng, như vậy ngươi nhất định phải có một chút năng lực và khí độ đáng giá các nàng tôn trọng. Nếu ngươi có thể vào được thư viện tầng hai, ta tin rằng tất cả mọi người trên đời đều sẵn lòng làm bằng hữu của ngươi."

Giản đại gia bưng chiếc cốc hoa lan kim tuyến trên bàn lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm cho thông cổ, sau đó bình tĩnh ngẩng đầu lên nhìn hắn tiếp tục nói: "Về sau có thể đến lầu xanh giải sầu, nhưng đừng quá thường xuyên, rượu càng không nên uống nhiều. Ta vốn là một ma ma từng lăn lộn trong chốn phong nguyệt, tự nhiên sẽ không cho rằng lưu luyến thanh lâu là hành vi đê tiện gì, nhưng cũng không cho rằng đây là nơi phong nhã đáng để lui tới. Ba mươi năm trước, vị đại thi hào Thảo Thôn tiên sinh kia, nửa đời trước vẫn luôn ngủ lại trong ngõ Hoa Liễu, ai dám bất kính với ông ấy? Thậm chí cuối cùng ông ấy còn cưới con gái tể tướng, nhưng đó không phải vì ông ấy lưu luyến thanh lâu mà làm nên danh tiếng lớn lao, mà là vì thơ của ông ấy thiên hạ vô song, trong bụng tài cao hơn người!"

"Đại Đường trọng người hiền tài, chỉ cần ngươi có tài, dù ngươi ở trên lầu hay dưới lầu, trong lầu hay ngoài lầu, là thiếu niên biên thành hay quý tộc Trường An, kinh đô đế quốc sẽ không mai một ngươi."

Một phen dạy bảo chấm dứt, Ninh Khuyết ôm trán xuống đến lầu dưới, phát hiện cuộc tụ họp trong sảnh đường đã kết thúc. Hỏi quản sự trong lầu, mới biết cuộc tụ họp của nhóm đồng học cuối cùng vẫn là do Tư Đồ đại tiểu thư trả tiền. Nghĩ đến khoản tiền hai ngàn lượng bạc của mình lại có thể giữ được thêm một thời gian, hắn không khỏi cảm thấy vô cùng may mắn.

Đang chuẩn bị đi cáo biệt Thủy Châu Nhi và mấy người khác, tỳ nữ Tiểu Thảo vâng lệnh Giản đại gia, không khách khí đẩy hắn ra xe ngựa, sau đó phân phó phu xe dùng tốc độ nhanh nhất đưa gã thiếu niên say rượu về số 47 ngõ Lâm.

Ngồi trên chiếc xe ngựa chạy như bay, Ninh Khuyết bị xốc lên xốc xuống, muốn sống không được, muốn chết không xong, lại còn buồn nôn. Nhưng không hiểu sao lúc này đầu óc hắn lại tỉnh táo lạ thường, không ngừng suy xét một vấn đề nghiêm túc: "Bản thân không ngừng tàn phá thân thể và tinh thần cố thủ nhà sách cũ, mơ ước vào thư viện tầng hai, là vì muốn tăng cường thực lực bản thân để có thể tự tay báo thù. Chẳng lẽ từ nay về sau còn muốn thêm một lý do nữa... để có thể tung hoành thanh lâu?"

Khi ai đó đang suy nghĩ rối như tơ vò trên xe ngựa, cô nương Thủy Châu Nhi trong tiểu viện lại nghênh đón một vị khách. Là một trong những cô nương hồng bài của Hồng Tụ Chiêu, ngoài những khách quen như ngự sử Trương Di Kỳ, nàng đã có quyền lựa chọn khách, thậm chí từ chối khách ở một mức độ nào đó. Nhưng riêng với vị khách một mình đêm khuya đến tiểu viện này, nàng vẫn phải cố gắng lau đi vẻ mệt mỏi trên mặt, sau đó gượng dậy tinh thần tự mình pha trà mời khách.

"Đi rửa mặt đi, một cô nương xinh đẹp bậc này, rốt cuộc cũng không nên bẩn thỉu như lão đạo ta vậy."

Vị khách đêm khuya đến viện này là một lão nhân cao gầy, mặc một thân đạo bào cực cũ, hai bên tà áo đều có vết dầu bẩn, ở giữa dường như còn có thể nhìn thấy mấy hạt cơm không biết còn sót lại từ bao giờ, thật sự là bẩn thỉu đến tột cùng. May thay, gương mặt đạo nhân cao gầy vẫn sạch sẽ, chỉ có mấy cọng râu dài thưa thớt dưới cằm, ngược lại, vẻ dâm tục đáng khinh lóe ra từ cặp mắt tam giác kia lại bẩn thỉu đến tột cùng.

Thủy Châu Nhi cười khẽ, ngoan ngoãn đi theo thị nữ rửa mặt chải đầu trang điểm lại.

Nàng chỉ biết thân phận vị khách này rất đặc biệt, là khách quý do chính Giản đại gia giao phó, nhưng lại không biết đối phương rốt cuộc là ai, làm nghề gì. Còn về những thứ bề ngoài như quần áo, dung mạo này nọ, từ trước đến nay không phải là trọng điểm nàng hay các nàng quan tâm. Quan trọng là vị đạo gia này từ trước đến nay ra tay cực kỳ hào phóng, hơn nữa ông ta tự xưng cần phải bảo vệ nguyên thần, đến hai ba lần đều chỉ động tay chứ không "lên giường" thật sự. Nữ tử thanh lâu có lý nào lại không thích loại khách nhân như thế này?

Đạo nhân dơ bẩn cao gầy tự rót chén rượu bên cạnh bàn chậm rãi uống. Đang lúc nhàm chán vô vị, chợt thấy cạnh bầu rượu có tờ giấy bị vò thành một cục. Là loại giấy sổ sách bình thường nhất, mơ hồ lộ ra chữ viết bên trong. Với niềm đam mê được dưỡng thành qua mấy chục năm tu hành của mình, ông ta theo bản năng nhấc cục giấy kia lên, sau đó cẩn thận trải ra trên bàn.

Trang giấy nhàu nát có viết một hàng chữ mực, nét chữ kéo dài, dính nhau không rõ ràng, vương vấn không dứt, cộng thêm bố cục nghiêng lệch tán loạn, nhìn vào khiến người mất hứng.

Trên giấy viết: "Tang Tang, thiếu gia ta hôm nay uống say sẽ không về ngủ, ngươi nhớ uống sạch canh gà hầm còn thừa trong nồi."

Nhìn mấy chữ này, đạo nhân cao gầy cau chặt mày, nhưng điều khiến người ta ngạc nhiên là, biểu cảm khi ông ta nhíu mày suy nghĩ không phải vẻ chán ghét, mà là tràn đầy nỗi vui sướng kinh ngạc.

Đạo nhân cao gầy cẩn thận đánh giá những nét chữ nhìn như gà bới kia, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở hai chữ "canh gà". Tay phải khô gầy như cành cây mục chấm vào chén rượu cho ướt, sau đó đặt ngón tay lên mặt bàn, bắt đầu phỏng theo nét bút mà viết.

Nước rượu trên ngón tay in thành chữ trên chiếc bàn gỗ lim. Hai chữ "canh gà" hầu như giống y đúc nét chữ Ninh Khuyết viết trên giấy. Trong lúc mơ hồ, phảng phất có từng luồng khí lưu từ đầu ngón tay đạo nhân cao gầy thấm qua nước rượu, ngấm sâu vào lớp gỗ lim cứng rắn, sau đó thoáng chốc tản ra, hóa thành vô số dòng xoáy cực nhỏ biến mất không dấu vết.

Thủy Châu Nhi cô nương đang ở ngoài phòng rửa mặt chải đầu trang điểm, phảng phất cảm ứng được điều gì đó, nhìn ánh sao đầy trời phản chiếu qua chậu nước, bất chợt ngẩn người. Không biết vì sao nàng bỗng nhiên nhớ nhà vô cùng, tưởng niệm ngôi nhà ấm áp chưa từng hiện hữu trong cuộc đời mình mà chỉ tồn tại trong ảo tưởng, tưởng niệm hương vị canh gà mẹ nấu chưa bao giờ được nếm thử. Khóe mắt nàng thoáng chốc ướt đẫm.

Mọi bản thảo chỉnh sửa từ tác phẩm này đều thuộc bản quyền của truyen.free, không thể sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free