(Đã dịch) Vãn Thiền - Chương 49:
"Hơn hai trăm năm trước, ai nấy đều tin rằng Ma môn đã diệt vong."
"Sự thật thì chúng ta đã lầm, Ma môn không những không bị diệt vong, trái lại còn lợi dụng điều này để ẩn mình chờ thời."
"Những hiểu lầm và tranh đấu giữa Ngũ đạo cùng tam môn thất phái năm ấy đều do âm mưu của Ma môn và Vô Ưu Cốc gây ra. Nay Ngũ đạo không còn, Ma môn lại tái xuất, e rằng sẽ chẳng còn ai có thể ngăn cản chúng nữa."
"Nhưng bọn chúng không ngờ rằng, nếu Ma môn có thể nằm im chờ thời hơn trăm năm thì Ngũ đạo cũng vậy. Cuộc đấu tranh giữa hai thế lực này xem ra chẳng bao giờ kết thúc, có điều ẩn sâu bên trong còn tồn tại một vấn đề lớn nhất."
"Ma quân."
Nói đến đây, Cung Gian lặng lẽ nhìn Yến Hạ đang ngồi bên bàn, rồi trầm giọng hỏi: "Tông chủ còn nhớ ta từng nói rằng Ma quân bất tử không?"
Yến Hạ đang ngẩn ngơ nhìn ánh lửa lay động trên ngọn đèn, bỗng nghe Cung Gian hỏi, nàng chầm chậm ngẩng đầu. Nét mặt nàng hơi mệt mỏi, những chuyện xảy ra gần đây cứ luẩn quẩn mãi trong tâm trí nàng. Nàng muốn nói gì đó với Cung Gian, nhưng đầu óc nàng như bị bao phủ bởi màn sương mù dày đặc, dù cố gắng thế nào cũng không xua tan được.
Cách đây không lâu, kiếm trận tại Bắc Nghiên trang được mở ra, chính đạo Trung Nguyên muốn diệt ma nhưng không thành, cuối cùng còn để ma loại thoát ra ngoài. Sau đó, hắn dẫn theo đám người Ma môn rời khỏi Bắc Nghiên trang.
Chẳng ai có thể cản bước bọn chúng, bởi số lượng nhân lực bên Ma môn lúc đó áp đảo chính đạo Trung Nguyên gấp mấy lần, lại còn có một Ma quân với thực lực không thể xem thường. Ai nấy cứ ngỡ kiếp nạn này khó lòng tránh khỏi, nhưng ai ngờ Ma môn không hề ra tay mà theo Ma quân nhanh chóng rút đi khỏi đó.
Dù xem cái ác như kẻ thù, nhưng cũng chẳng ai mất lý trí đến mức cố chấp ra tay với kẻ không có ý đối địch. Thế nên, bọn họ chỉ đành trơ mắt nhìn Ma môn rút đi, ai nấy đều thầm hiểu rằng sau ngày hôm nay, sự thái bình của Trung Nguyên chính thức chấm dứt.
Yến Hạ còn nhớ dáng vẻ Ma quân lúc rời đi. Khi đó, nàng cứ mãi nhìn hắn, muốn tìm một chút thần thái quen thuộc từ kẻ đó, nhưng nàng vẫn không hề tìm thấy. Từ đầu đến cuối, hắn chẳng thèm nhìn Yến Hạ lấy một lần.
Sau đó, mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi, Tuân Chu đi chuẩn bị chỗ nghỉ ngơi cho mọi người, nàng cũng chẳng còn tâm trạng nào để quan tâm.
Chuyện của Minh Khuynh cứ quấn lấy tâm trí nàng không rời. Nàng yên lặng ngồi trong căn phòng Tuân Chu sắp xếp cho mình, còn Cung Gian ở bên cạnh kể lại những điều hắn biết cho nàng nghe, cho đến khi nàng nghe được điều mình quan tâm nhất.
Ma quân bất tử.
Nàng cũng từng nghe cha nhỏ nói thế, nhưng sự thật lại là Ma quân đã chết rồi. Hắn đã bị chư thần phong ấn hơn hai ngàn năm trước, mấy chục năm trước lại phá vỡ phong ấn, rồi chết trong sơn động ở vực sâu Thất Hải, trong tay chính đạo Trung Nguyên.
Trước kia nàng không biết lời nào mới đúng, nay xem ra, đã có chỗ sai sót rồi.
Ma quân chết thật rồi, chỉ là hắn dùng một cách khác sống lại.
Ví dụ như mượn mạng sống của người khác.
"Ta nghĩ, có lẽ minh chủ Thiên Cương Minh tiền nhiệm đã thực hiện giao dịch gì đó với ma đầu." Sau một thoáng im lặng, Cung Gian nói lên suy nghĩ của mình. "Nên Ma quân đã trở thành Minh Khuynh, và Minh Khuynh trở thành Ma quân."
Lòng Yến Hạ chợt chùng xuống. Nàng nhớ lại lúc Ma quân rời đi, trên người hắn toát ra một phần sức mạnh đáng sợ đến mức không ai dám tưởng tượng, một sức mạnh vượt qua trần thế, vượt qua thiên địa, dường như không ai có thể động tới – đó chính là sức mạnh thuộc về Ma quân. Dù nàng có trốn tránh hay không thừa nhận thế nào đi chăng nữa, thì Minh Khuynh và Ma quân thật sự đã hòa làm một người.
"Bọn họ rốt cuộc đã giao dịch gì vậy chứ?" Yến Hạ khàn giọng hỏi.
Cung Gian lắc đầu cười khổ: "Nếu biết được chuyện này, có lẽ nhiều vấn đề đã được giải quyết. Nhưng chỉ e rằng, điều đó chỉ có Minh Khuynh… Ma quân hiện tại biết." Hắn khựng lại chốc lát rồi nói tiếp: "Ma quân vừa mới phá phong ấn và hòa thành một thể với Minh Khuynh, thực lực của hắn còn lâu nữa mới hồi phục hoàn toàn. Chúng ta muốn chống lại hắn, chỉ có thể là bây giờ!"
Thực lực của Ma quân lớn đến nhường nào, đó là một sự tồn tại mà không ai dám đối đầu dù là hai ngàn năm trước hay hai ngàn năm sau. Năm xưa, để trấn áp hắn, Tứ Cực Đại Đế có hai vị bỏ mạng, hai vị trọng thương, đến cả thần tối cao cũng không thể đấu lại hắn. Nay Ma quân lại xuất thế lần nữa. Đúng như Cung Gian nói, thời gian bọn họ có thể lợi dụng, chỉ có hiện tại.
Những lời cần nói đều đã nói hết, Yến Hạ không muốn nán lại Bắc Nghiên trang quá lâu, nàng và Cung Gian nhanh chóng ra khỏi phòng.
Bắc Nghiên trang vẫn thân thuộc như ngày nào, căn phòng Yến Hạ ở cũng chính là căn phòng cũ. Nhưng chỉ mới mấy ngày trôi qua mà mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn rồi. Đứng trước cửa phòng, Yến Hạ chợt nhớ lại những lần mình từ biệt Minh Khuynh. Mỗi lần như vậy, nàng đều không kiềm được lòng mà hỏi hắn: "Liệu bọn họ khi nào mới gặp lại?" Minh Khuynh nói: "Nhanh thôi, có lẽ rất nhanh bọn họ sẽ gặp lại."
Và mỗi lần cũng đúng như lời Minh Khuynh, cả hai đều rất nhanh gặp lại. Mỗi lần trùng phùng, Yến Hạ đều vui mừng khôn xiết, chỉ trừ lần này.
Cách đó không xa có tiếng bước chân ồn ào truyền đến, Yến Hạ và Cung Gian cùng hướng mắt nhìn theo. Hóa ra đó là đám người của Thiên Cương Minh và tam môn thất phái, cũng đang muốn rời khỏi đây.
Mối hận xưa kia, chuyện cũ ngày ấy, những hiểu lầm giữa hai bên đã rõ ràng trước thiên hạ sau sự xuất hiện của Ma môn. Nhưng chuyện đã xảy ra không cách nào có thể xóa tan triệt để.
"Minh chủ." Cung Gian bước lên trước, rũ mắt đứng yên, tỏ vẻ khiêm tốn kính trọng, nhưng ngữ khí nhàn nhạt của hắn chẳng có chút cung kính nào.
Tần Hàn dừng chân, ngước mắt nhìn về phía này.
Người y đang nhìn là Yến Hạ. Vẻ mặt y hơi tái nhợt, có lẽ vẫn chưa thoát khỏi sự bàng hoàng từ chuyện vừa xảy ra. Y nhìn Yến Hạ, lưỡng lự hồi lâu rồi mới cất tiếng: "Ngươi…"
Tần Hàn không biết thân phận của Yến Hạ, Cung Gian bèn mỉm cười giới thiệu nàng trước mặt những người của chính đạo Trung Nguyên: "Cung chủ đời thứ mười chín của Lạc Thư cung, tân nhiệm tông chủ của Ngũ đạo, Yến Hạ."
Từ khi Yến Hạ dẫn đầu Ngũ đạo đến đây, mở ra trận pháp, những người có mặt đã bắt đầu suy đoán về thân phận của nàng. Nhưng có rất nhiều người vẫn còn nghi ngờ, không ngờ tân nhiệm tông chủ của Ngũ đạo lại là một thiếu nữ trông yếu ớt thế này. Đến khi Cung Gian tuyên bố thân phận của Yến Hạ trước mặt mọi người, họ mới thật sự tin tưởng. Quá nhiều chuyện đã xảy ra trong ngày hôm nay, Tần Hàn mím môi, hồi lâu sau mới gật đầu cất tiếng: "Yến tông chủ."
Đây là lần đầu tiên minh chủ Trung Nguyên phải hạ mình trước người khác, dù chỉ ba chữ ngắn gọn nhưng tựa như đã trải qua trăm năm tang thương vậy.
Tần Hàn dứt lời, ánh mắt của tất cả mọi người dồn hết lên người Yến Hạ. Tần Hàn đã tỏ rõ thái độ của mình, còn lại phải xem thái độ của vị tân nhiệm tông chủ Ngũ đạo đây.
Trong đám người, sắc mặt Phương Trạch và đám đệ tử Huyền Dương phái vừa kinh ngạc vừa lộ vẻ kỳ lạ, có lẽ không dám ngờ rằng tiểu cô nương đi theo bọn họ suốt chặng đường lại có thân phận đến nhường này.
Yến Hạ cũng đang nhìn bọn họ, nàng tiếp nhận mọi ánh mắt đó, dường như đã quen dần với những ánh mắt dò xét như vậy. Nàng thầm hiểu, từ bây giờ trở đi, sẽ không còn ai dẫn nàng đi tiếp con đường phía trước, bên cạnh cũng chẳng còn bàn tay nào dìu đỡ nàng nữa. Nàng siết chặt tay, cảm giác ấm áp của người từng dẫn nàng tiến về phía trước như vẫn còn vương vấn bên mình.
Yến Hạ giấu đi hơi ấm chưa từng tan biến ấy vào trong đáy lòng, mỉm cười, ngẩng đầu nhàn nhạt nói: "Tần minh chủ, Ngũ đạo còn có chuyện gấp cần xử lý, chúng ta xin phép cáo từ trước đây. Một tháng sau, Ngũ đạo sẽ đến Thiên Cương Minh bái kiến."
Nói xong, nàng quay người nhìn Cung Gian một thoáng rồi tạm biệt Tuân Chu, rời khỏi Bắc Nghiên trang.
Đám người Trung Nguyên nhìn theo bóng lưng bọn họ, im lặng hồi lâu.
Yến Hạ đi rất nhanh, từ đầu đến cuối không nói một lời nào. Tứ Tượng Đồ bay sau lưng gọi tên nàng mấy lần nhưng nàng cũng không đáp lời. Cung Gian ngăn Tứ Tượng Đồ lại, mỉm cười lắc đầu.
Họ không biết đã đi được bao lâu, đến khi ngọn núi phía trước hiện ra rõ ràng, bình minh ló dạng, Yến Hạ mới dừng chân, thả lỏng bàn tay đang nắm chặt của mình.
Sau đó nàng quay đầu, giọng hơi yếu ớt hỏi Cung Gian: "... Ta nói vậy, được không?"
Cung Gian gật đầu tán dương: "Bọn thuộc hạ sẽ không nghi ngờ quyết định của tông chủ."
Lòng Yến Hạ chợt khẽ rung lên, cúi đầu hỏi: "Một tháng sau, ta phải đi Thiên Cương Minh thật à?"
Cung Gian nhướng mày.
Yến Hạ thở dài, cười bất lực, xòe bàn tay đã đỏ ửng vì bấu chặt ngón tay quá mức lúc nãy, nói: "Nhưng hình như ta… biết mình nên làm gì rồi."
Ánh nắng chiếu xuống lòng bàn tay, bóng đêm tan đi lại thấy mặt trời.
·
Một tháng sau, Yến Hạ, tân tông chủ Ngũ đạo, dẫn đoàn đến bái kiến minh chủ Thiên Cương Minh. Tông môn cổ xưa im hơi lặng tiếng bấy lâu nay cuối cùng cũng lộ diện trước mặt mọi người trong thiên hạ.
Ba tháng sau, Ngũ đạo xây dựng lại tông môn trên Nam Sơn gần bờ Thu Hà, đứng độc lập giữa Trung Nguyên, nằm ngoài sự quản lý của Thiên Cương Minh và tam môn thất phái.
Lạc Thư cung, Thần Lâu viện, Thủy Kính phủ, Tinh Tượng sát – ngũ đại đạo môn vô thường tông được tái tổ chức, trùng tu cung điện, chiêu mộ đệ tử mới. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, Ngũ đạo đã lấy lại được vầng hào quang vốn thuộc về riêng họ. Mà người đứng đầu Ngũ đạo là Yến Hạ, bận rộn bù đầu, bôn ba khắp nơi dưới sự trợ giúp của Cung Gian, gần như không có ngày nào được nghỉ ngơi yên ổn.
Yến Hạ biết thời gian chuẩn bị của Ngũ đạo không nhiều. Ma môn đã tái xuất, Ma quân có thể thống lĩnh chúng ma gây náo loạn bất cứ lúc nào.
May mắn là bây giờ những chuyện đó vẫn chưa xảy ra.
Ngồi trong phòng, cầm bút, nhìn lá thư Cung Gian giao đến cách đây không lâu, Yến Hạ định hạ bút để viết xuống thì nghe thấy tiếng huyên náo bên ngoài phòng. Nàng khựng lại, mực trên ngòi bút nhỏ xuống trang giấy, lan thành một vùng rộng. Nàng ngẩng đầu hỏi Cung Gian đang đứng bên cạnh: "Sao vậy?"
Cung Gian đang đứng bên cửa sổ, cánh cửa mở hé một nửa, hắn nhìn ra ngoài, ánh mắt có phần bất lực, hắn lắc đầu nói: "Các đệ tử mới đến đang thử dùng phù chú tạo lửa. Vừa hay là Trung Thu, đám nhãi này ham chơi thật đó, cứ mặc kệ chúng nó chơi đi."
Vết mực trên giấy loang lổ thành một vết tích vô nghĩa. Yến Hạ cúi đầu nhìn, rồi vo tờ giấy thành một cục, nhưng không vứt đi mà chỉ nắm chặt trong lòng bàn tay. Nàng khẽ cười, nói: "Thì ra đã đến Trung Thu rồi."
"Đúng vậy, hay là tông chủ ra ngoài dạo chơi cho khuây khỏa chút đi?" Cung Gian hiếm khi không trông nom Yến Hạ xử lý những sự vụ không bao giờ xong của Ngũ đạo, ngược lại còn mỉm cười đề nghị nàng.
Yến Hạ nhận ra tâm trạng của Cung Gian hôm nay khá tốt. Dù Ma môn tái xuất, đại địch đang chờ phía trước, nhưng những người trong Ngũ đạo hình như cũng không lo lắng là mấy. Đối với bọn họ, thứ có thể ảnh hưởng đến họ, chưa bao giờ là kẻ địch mạnh.
Yến Hạ không đáp, nàng lấy ra một tờ giấy khác, nhấc bút chấm mực, nói: "Không được không được, còn biết bao nhiêu chuyện phải làm đây chứ. Huynh đi chơi với bọn trẻ được rồi."
"Tông chủ dốc sức vì Ngũ đạo là may mắn của Ngũ đạo." Cung Gian mỉm cười đáp, không miễn cưỡng thêm nữa. Yến Hạ cúi đầu viết. Không lâu sau thì nghe thấy tiếng bước chân vang lên trong phòng, đến khi ngẩng đầu lên, nàng đã chẳng thấy bóng dáng Cung Gian đâu nữa.
Chiếc bút trong tay như trở nên nặng nề, Yến Hạ bỏ xuống, gục xuống bàn, lát sau khẽ thở dài.
Mặc dù đã là tông chủ Ngũ đạo nhưng nàng cũng chỉ là một tiểu cô nương mười mấy tuổi thôi. Không phải nàng không thích náo nhiệt, chỉ là nàng bỗng nhiên nhớ tới chuyện từng có một người hẹn nàng thưởng đăng, đi dạo trên phố trong đêm Trung Thu. Chỉ mới ba tháng trôi qua mà nàng từ một thiếu nữ bồng bột, ngây thơ khi vừa đặt chân ra khỏi trấn Nam Hà đã trở thành chủ nhân của Ngũ đạo.
Người hẹn nàng ngắm đèn cũng không còn là người nàng quen biết.
Thế nên, ước hẹn đó thôi thì cũng bỏ đi.
·
Màn đêm hôm nay kéo dài vô tận. Đến khi Yến Hạ viết xong trang cuối cùng của phong thư, tiếng lửa ngoài kia vẫn còn chưa dứt hẳn. Nàng bèn khoác áo đứng dậy, đi tới bên cửa sổ.
Các tân đệ tử mới bái sư học nghệ, phù chú vẽ ra rất đỗi bình thường thôi. Những ngọn lửa đó bay thẳng lên trời, đến mức cực hạn thì nở thành những đóm pháo hoa nho nhỏ, rơi xuống giữa bầu trời đêm. Yến Hạ thích thú, bất giác khẽ mỉm cười.
Nhưng khoảnh khắc ngọn lửa rơi xuống, nàng khó tránh khỏi một chút cảm giác cô đơn.
Ý cười trong mắt Yến Hạ tan dần. Cánh tay đặt trên khung cửa khẽ dùng sức rồi buông ra. Nàng quay người đi đến trước giá sách, lấy Tứ Tượng Đồ ra.
Tứ Tượng Đồ bị nàng làm giật mình, người trong tranh dòm trái ngó phải, có vẻ không hiểu gì cả: "Ngươi kiếm ta ư?" Từ khi Yến Hạ bắt đầu chấn hưng Ngũ đạo đến giờ đã lâu lắm rồi nàng không trò chuyện với Tứ Tượng Đồ.
Yến Hạ đắn đo một lúc rồi gật đầu, nhẹ nhàng nói: "Ngươi có thể đưa ta tới một nơi không?"
"Nơi nào?" Tứ Tượng Đồ chậm rì rì hỏi.
Yến Hạ đáp: "Sương thành."
·
Cuối đêm Trung Thu, Yến Hạ đến được Sương thành. Đêm đã rất khuya rồi, đường xá huyên náo cũng trở về với sự yên tĩnh vốn có của nó. Yến Hạ đi trên đường phố Sương thành, nhìn những dấu vết huyên náo còn vương trên những đóm lửa tàn hai bên đường. Nàng đi trên con đường vắng vẻ, trong lòng chợt có cảm giác chuyến đi này thật ra chẳng có ý nghĩa gì cả.
Trong ba tháng, quá nhiều chuyện xảy ra, người hẹn nàng đã không còn đó, nàng cũng không nên hy vọng quá nhiều.
Nhưng trong lòng vẫn thấy rất không cam tâm, không dám nói với ai, cũng chẳng dám để ai hay biết. Nàng chỉ đành thu mình trong góc, trở về làm tiểu cô nương ở Nam Hà trấn khi xưa.
Thả bước vô định trên con phố vắng người, đến một góc đường, Yến Hạ mới cảm nhận được gió đêm nay thật lạnh. Nàng kéo áo lại, định kết thúc chuyến đi Sương thành ngớ ngẩn này.
Rẽ sang góc đường, sắc màu những ngọn đèn lọt vào trong đáy mắt, Yến Hạ thoáng khựng lại, phát hiện trên cành cây không biết tên gì ở góc đường còn treo vô số ngọn đèn. Đèn lồng lộng lẫy, chói lòa. Vô vàn hoa đăng bất chợt xuất hiện trong tầm mắt Yến Hạ. Ánh lửa như ngân hà muôn dặm chảy vào nơi sâu thẳm trái tim con người.
Yến Hạ dừng bước, giật mình nhìn hoa đăng, bên tai bỗng vang lên giọng nói dịu dàng của Minh Khuynh.
Hắn nói lễ hội hoa đăng ở Sương thành náo nhiệt phi phàm, cực kỳ thú vị.
Hắn nói: "Nếu muội muốn đi, ta sẽ dẫn muội đi."
Những lời ấy như chỉ mới ngày hôm qua.
Yến Hạ bước lên trước, trông thấy người bán hàng rong đang dọn dẹp đèn lồng.
"Đây là đèn của ngươi à?" Yến Hạ gọi người đó, khẽ hỏi.
Người nọ quay đầu lại, xua tay nói: "Không phải, không phải, đây là của người khác mua."
Yến Hạ định mua lại chúng, ai dè nghe người bán hàng nói vậy thì đành thôi không mua nữa.
Nhưng mà người đó có vẻ ngồi lâu không ai nói chuyện cùng, thấy Yến Hạ hỏi bèn nói thêm vài câu. Y vừa dọn hàng vừa kể: "Ba tháng trước có một vị công tử đã mua hết đèn chỗ này rồi dặn ta hôm nay bày chúng ra cho một vị cô nương xem."
"Ba tháng?" Yến Hạ nghe đến khoảng thời gian trùng hợp này, nàng khẽ lẩm bẩm hỏi.
Người đó bất lực đáp: "Phải, nghe nói vị cô nương ấy chưa bao giờ đi xem hội hoa đăng. Dù vị công tử đó không nói, nhưng ta đoán tám phần là hắn muốn tạo bất ngờ cho cô nương ấy. Cơ mà ta đợi cả đêm nay rồi, vị công tử đó không đến, vị cô nương kia cũng vậy."
Yến Hạ cảm thấy ánh lửa trước mắt hơi mê người, nàng nhìn hoa đăng xung quanh, im lặng không nói.
Người bán hàng rong nhún vai bước tới gốc cây, nắm sợi dây đỏ đang treo đèn, nói: "Chắc không ai đến nữa rồi. Nếu cô nương đã ở đây, thôi thì cho cô nương xem vậy."
Yến Hạ chưa hiểu ý, định cất tiếng hỏi, thì thấy người đó kéo sợi dây màu đỏ.
Sợi dây đỏ rơi xuống đất. Cùng lúc đó, những sợi dây buộc trên những chiếc đèn lồng xung quanh cũng đồng loạt tụt ra. Trong chớp mắt, những chiếc hoa đăng lộng lẫy nơi góc đường từ từ bay lên cao. Góc phố sáng ngời, ánh sáng ấm áp như những ngọn lửa nhỏ bay lên không trung. Ánh lửa như đom đóm, sáng rực như một giấc mộng, một mộng cảnh động lòng người.
Đêm trường đằng đẵng, sắc đêm như nước. Giữa vùng tĩnh lặng đó, người bán hàng rong bỗng khó hiểu hỏi: "Cô nương, cô sao vậy? Sao lại khóc?"
Yến Hạ vô thức giơ tay lên, ngón tay nhẹ nhàng lau vệt nước mắt, quyến luyến đáp: "Không… ta chỉ cảm thấy, rất, rất thích."
Quá thích đi chứ.
Công sức chuyển ngữ của tác phẩm này xin được gửi gắm tại truyen.free, để mỗi dòng chữ đều được lan tỏa đúng nơi.