Vạn vật không lên tiên - Chương 1001: Tiếng Vọng Đại Địa: Khi Niềm Tin Vỡ Vụn
Trong Băng Ngục, nơi từng là biểu tượng của sự tàn bạo và nỗi tuyệt vọng, buổi sáng hôm ấy mang một nét tĩnh mịch lạ thường, khác hẳn với sự lạnh lẽo thấu xương và u ám vốn có. Ánh dương ban mai yếu ớt xuyên qua những kẽ nứt trên trần băng, rọi xuống những tảng băng trong suốt, tạo nên những dải sáng trắng xanh huyền ảo, phản chiếu trên nền đá xám xịt. Gió lạnh vẫn rít qua các khe hở, mang theo tiếng thì thầm như ngàn vạn linh hồn vừa được giải thoát, nhưng mùi băng tuyết giờ đây đã hòa lẫn với một chút hương đất ẩm, hương cây cỏ dại vừa hồi sinh, và một thứ khí tức thanh khiết, nhẹ nhõm đến lạ lùng.
Tần Mặc đứng giữa tàn tích của những buồng giam, thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng vẫn toát lên vẻ kiên định sau cuộc chiến. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn khẽ nhắm lại, cảm nhận rõ ràng những làn sóng 'ý chí tồn tại' hỗn loạn nhưng đã được thanh tẩy, đang lan tỏa ra xa, hòa vào dòng chảy vô tận của Huyền Vực. Mỗi rung động, mỗi tiếng vọng đều là một câu chuyện, một lời biết ơn thầm lặng, một sự bối rối của khởi đầu mới. Hắn cảm nhận được sự nhẹ nhõm lan tỏa trong tâm trí, tựa như một gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ, nh��ng đồng thời, một gánh nặng khác lại đè lên đôi vai gầy: trách nhiệm bảo vệ sự tự do vừa giành được này. Hắn mở mắt, nhìn những sinh linh và vật thể vừa được giải phóng. Chúng vẫn còn bối rối, ánh mắt chưa hoàn toàn tìm lại được sự trong trẻo, nhưng đã không còn sự thống khổ hay ánh nhìn trống rỗng vô hồn. Một viên linh thạch vừa được giải thoát, vốn dĩ đã khô cằn và mất đi mọi linh khí, giờ đây khẽ rung động, tỏa ra một vầng sáng mờ nhạt, như trái tim nó vừa đập trở lại. Tần Mặc đưa tay chạm nhẹ vào viên thạch. Hắn cảm nhận được sự rung động ấy, không phải là khao khát thăng tiên mãnh liệt như những gì Thiên Diệu Tôn Giả gieo rắc, mà là một ý chí thuần túy, khao khát được là chính nó, được tồn tại theo bản chất nguyên thủy.
"Mỗi một 'ý chí' được giải phóng đều là một hạt mầm," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển được. "Chúng sẽ nảy mầm theo cách riêng của mình, không bị ép buộc." Hắn nhìn sang Mộ Dung Tĩnh. Nàng đứng đó, mái tóc đen mượt được buộc cao, y phục tông môn sang trọng vẫn còn vương dấu vết của trận chiến, nhưng vẻ tuấn tú và khí chất cao ngạo thường ngày giờ đây pha lẫn một sự trầm tư sâu sắc. Ánh mắt nàng kiên định nhìn về phía những linh thể đang dần hồi phục, nhưng sâu thẳm trong đó vẫn còn ẩn hiện sự kinh hoàng về những gì nàng đã chứng kiến, những tội ác kinh thiên động địa của Thiên Diệu Tôn Giả. Đồng thời, một nét thanh thản nhẹ nhõm cũng hiện hữu, như thể nàng vừa trút bỏ được gánh nặng của quá khứ, của một con đường sai lầm mà nàng từng mù quáng theo đuổi. Nàng siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, hành động vô thức ấy tựa như một lời thề nguyện, chuẩn bị cho những gì sắp đến, những thử thách khắc nghiệt hơn.
"Thiên Diệu sẽ không bỏ qua chuyện này," Mộ Dung Tĩnh đáp, giọng nàng trầm thấp, mang theo vẻ kiên quyết. "Hắn sẽ trả thù, tàn bạo hơn nhiều. Những gì chúng ta đã làm tại đây... đã chạm đến tận cùng giới hạn của hắn." Nàng biết rõ sự cố chấp và tàn nhẫn của Thiên Diệu hơn ai hết. Nàng từng là một phần của hệ thống đó, từng tin vào con đường đó. Giờ đây, mọi niềm tin đã sụp đổ, chỉ còn lại sự thật trần trụi và một quyết tâm sắt đá muốn bảo vệ 'ý chí tồn tại' chân chính.
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, đang ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ tay nhỏ. Nàng vẫn giữ vẻ lý trí và khách quan thường thấy, nhưng đôi lúc, ánh mắt nàng cũng thoáng qua sự xúc động. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn Tần Mặc và Mộ Dung Tĩnh, rồi đảo mắt khắp Băng Ngục. "Cả Huyền Vực sẽ sớm biết đến sự thật này," nàng nói, giọng thanh thoát nhưng đầy sức nặng. "Những gì chúng ta chứng kiến và giải phóng ở đây... không thể che giấu được nữa. Niềm tin của hắn sẽ vỡ vụn." Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, khuôn mặt khắc khổ, trầm mặc gật đầu. Đôi mắt sâu trũng của y lộ rõ sự mệt mỏi nhưng cũng ánh lên một tia sáng của hy vọng, một niềm tin mới vào con đường mà Tần Mặc đang dẫn dắt. Y biết rằng, sự kiện này không chỉ là một chiến thắng quân sự, mà còn là một đòn giáng mạnh vào nền tảng tư tưởng mà Thiên Diệu Tôn Giả đã xây dựng suốt ngàn năm. 'Tiếng kêu của vạn vật' không chỉ là âm thanh, m�� là một làn sóng ý chí, một sự thức tỉnh đang lan tỏa, chậm rãi nhưng không thể ngăn cản. Băng Ngục, nơi từng là địa ngục của sự cưỡng ép và biến dạng, giờ đây là đài tưởng niệm cho sự hồi sinh, một lời nhắc nhở rằng sự sống, dù yếu ớt đến đâu, vẫn sẽ tìm được con đường để tự do.
***
Cùng lúc đó, tại Hoàng Thành Thiên Long, trung tâm phồn hoa và quyền lực của Huyền Vực, buổi trưa hôm ấy nắng ấm chan hòa, gió nhẹ thoảng qua những con phố tấp nập. Những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, được gia cố bằng các trận pháp bảo vệ, vẫn sừng sững uy nghi. Bên trong, các cung điện nguy nga tráng lệ với mái cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng, phản chiếu ánh nắng chói chang. Khu phố buôn bán sầm uất với nhà cửa san sát, lầu các cao tầng, và những con đường lát đá rộng rãi tràn ngập âm thanh huyên náo: tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng ngựa xe lộc cộc trên đường, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn và tửu lầu, tiếng nhạc du dương từ các kỹ viện, và tiếng trống canh gác đều đặn từ xa. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi bụi đường, mùi rượu nồng nàn, và hương hoa từ các khu vườn quý tộc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống đô thị.
Tuy nhiên, giữa sự phồn thịnh và náo nhiệt ấy, một sự xáo động ngầm đang lan tỏa. Những lời đồn đại về Băng Ngục bị công phá, về 'thí nghiệm cấm địa' kinh hoàng và 'tiếng kêu của vạn vật' đang lan truyền như cháy rừng. Ban đầu, mọi người chỉ bán tín bán nghi. Thiên Diệu Tôn Giả đã được tôn thờ như một vị thần, người dẫn dắt vạn vật đến con đường thăng tiên. Làm sao hắn có thể làm những điều tàn độc đến vậy?
Trên quảng trường rộng lớn, Viên Minh, một tu sĩ trẻ tài năng với dáng người thư sinh và khuôn mặt thanh tú, đôi mắt buồn, đang đứng lặng lẽ. Y thường mặc y phục đã bạc màu của một tông môn nhỏ, nhưng khí chất thanh thoát của y vẫn không lẫn vào đâu được. Y lắng nghe những lời bàn tán xôn xao xung quanh, cảm nhận sự biến đổi tinh tế trong linh khí không gian. Từ sáng sớm, một làn sóng 'ý chí' mạnh mẽ, dù không phải là linh lực hữu hình, nhưng lại rung động sâu sắc trong tâm hồn mọi sinh linh, đã dội vào Huyền Vực. Nó là một sự phơi bày chân trần, không thể chối cãi.
Một nhóm tu sĩ đang tranh cãi dữ dội giữa chợ.
"Không thể nào! Thiên Diệu Tôn Giả là vị cứu tinh của chúng ta mà!" một người tu sĩ già với bộ râu dài bạc phơ thốt lên, giọng ông ta đầy vẻ bất mãn và bảo thủ. "Hắn đã chỉ lối cho chúng ta, cho vạn vật con đường thăng tiên vĩ đại! Những lời đồn đại này ắt hẳn là của lũ phản đồ Tần Mặc gieo rắc nhằm bôi nhọ!"
"Nhưng những gì chúng ta cảm nhận được... những 'ý chí' đó không nói dối!" một tu sĩ trẻ hơn phản bác, khuôn mặt y tái mét vì kinh hãi. Y đã cảm nhận được những rung động từ Băng Ngục, những lời kêu cứu thầm lặng của vạn vật bị cưỡng ép, rồi đột ngột chuyển thành bản giao hưởng của sự giải thoát. "Ta đã ở gần Băng Ngục, ta đã cảm nhận được luồng khí tức đó. Nó không phải là dối trá. Đây là sự thật tàn khốc!"
Cuộc tranh cãi nhanh chóng lan rộng, thu hút ánh nhìn của những người xung quanh. Nhiều người phàm tục, vốn không thể cảm nhận 'ý chí tồn tại' một cách trực tiếp, chỉ biết quỳ xuống cầu nguyện, ánh mắt vừa sợ hãi vừa hy vọng. Họ sợ hãi những gì đang xảy ra, nhưng cũng hy vọng vào một sự thay đổi, một tương lai tốt đẹp hơn.
Viên Minh đứng đó, đôi mắt buồn của y dõi theo từng ánh mắt, từng biểu cảm của đám đông. Niềm tin mà y đã giữ vững suốt bao năm tháng, cái niềm tin vào con đường thăng tiên duy nhất, vào sự vĩ đại của Thiên Diệu Tôn Giả, đang bắt đầu lung lay dữ dội. Những lời đồn đại, những cảm nhận về 'ý chí tồn tại' từ Băng Ngục, như những nhát búa giáng mạnh vào bức tường thành vững chắc trong tâm trí y. Y từng là một người sùng bái Thiên Diệu, tin rằng mọi thứ đều có thể thăng tiên nếu tu luyện đến cực hạn. Nhưng giờ đây, những gì y cảm nhận được lại là sự biến dạng, là nỗi đau, là sự cưỡng ép.
"Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì?" Viên Minh tự nhủ, giọng nói chỉ đủ cho chính y nghe thấy, nhưng lại mang theo một nỗi hoài nghi sâu sắc, một câu hỏi triết lý mà y chưa bao giờ dám đối mặt. "Lẽ nào, con đường chúng ta đã đi là sai lầm?" Y xoay người, bước chân nặng trĩu, rời khỏi quảng trường ồn ào. Y không biết mình sẽ đi đâu, nhưng y cần một nơi tĩnh lặng để suy nghĩ, để đối mặt với sự thật vừa được phơi bày. Y hướng về phía một ngôi đền cổ nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, tìm kiếm một lời giải đáp, hoặc ít nhất là một chút bình yên cho tâm hồn đang dậy sóng. Hoàng Thành Thiên Long vẫn náo nhiệt, nhưng một vết nứt đã xuất hiện trong lòng nó, vết nứt của niềm tin đang vỡ vụn.
***
Khi bóng chiều tà dần buông xuống, nhuộm vàng rực rỡ những đám mây trắng bồng bềnh bao phủ Thiên Cung, một cơn thịnh nộ cuồng bạo đang chấn động nơi thần thánh này. Thiên Cung, với những cung điện bằng ngọc và vàng, lơ lửng giữa mây trắng, kiến trúc tinh xảo, tráng lệ và lộng lẫy, vốn dĩ luôn ngập tràn sự tĩnh lặng và uy nghiêm. Những cầu vồng tự nhiên kết nối các đảo mây, tạo thành những con đường lung linh, và những vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo, hoa tiên, suối nước chảy từ trên trời. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm tạo ra những âm thanh du dương, hòa cùng mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát và không khí trong lành tinh khiết. Mọi thứ đều toát lên vẻ siêu phàm, thần thánh, khiến người ta cảm thấy thư thái và an lạc.
Nhưng giờ đây, sự bình yên ấy đã bị phá vỡ hoàn toàn. Trong đại điện chính, Thiên Diệu Tôn Giả đang ngồi trên ngai vàng cao vút, vẻ mặt thanh lịch tuấn tú, không chút nếp nhăn, thường ngày lạnh lùng và cao ngạo, giờ đây bị bao phủ bởi sự phẫn nộ tột độ. Ánh mắt xanh thẳm của hắn, vốn sắc lạnh và đầy sự tính toán, giờ đây tóe ra những tia lửa giận dữ, chứa đựng sự tàn bạo và cố chấp. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, nay như muốn tung ra khỏi búi. Trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, giờ đây như bị bóp méo bởi khí tức cuồng nộ tỏa ra từ hắn. Hắn vừa nhận được báo cáo chi tiết về thất bại tại Băng Ngục, về việc 'thí nghiệm cấm địa' bị bại lộ, và quan trọng nhất, về 'tiếng kêu của vạn vật' đang làm lung lay nền tảng niềm tin mà hắn đã dày công xây dựng suốt ngàn năm.
Thiên Diệu Ảnh, cái bóng mờ ảo mang hình dáng của Thiên Diệu Tôn Giả, đang run rẩy cúi đầu thấp hơn nữa, đến mức gần như chạm đất. Nàng ta cảm nhận được luồng sát khí kinh hoàng tỏa ra từ chủ nhân, biết rằng cơn thịnh nộ này không gì có thể xoa dịu được.
"Vô nghĩa!" Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên, giọng hắn trầm ấm thường ngày nay khàn đặc vì giận dữ, vang vọng khắp đại điện, khiến cả cung điện ngọc vàng khẽ rung chuyển. "Những kẻ thấp kém đó dám nghi ngờ ta? Dám phá hoại kế hoạch vĩ đại của ta? Kế hoạch thăng hoa vạn vật, dẫn dắt chúng lên tiên cảnh, giải thoát chúng khỏi vòng luân hồi phàm tục! Tần Mặc... tên nhãi nhép đó... dám thách thức Thiên Đạo do chính ta tạo ra!"
Hắn đứng phắt dậy, bước xuống từ ngai vàng, mỗi bước chân đều mang theo một luồng uy áp đáng sợ. Ánh mắt hắn quét qua Thiên Diệu Ảnh, lạnh lẽo như băng giá. "Chúng không hiểu! Chúng không bao giờ hiểu được sự hy sinh cần thiết để đạt đến cảnh giới tối thượng! Chúng muốn tự do? Vậy ta sẽ cho chúng thấy cái giá của sự tự do khi không có sự dẫn dắt của Đạo! Chúng sẽ phải trả giá. Đã đến lúc cho chúng biết thế nào là 'thiên đạo' thực sự. Chuẩn bị, Thiên Diệu Ảnh. Ta sẽ cho Tần Mặc thấy, hắn đã đụng vào thứ không nên đụng! Khởi động 'Dự Án Hủy Diệt Vật Tính' theo cấp độ cao nhất!"
Lời nói cuối cùng của Thiên Diệu Tôn Giả mang theo một sát khí nồng nặc, một ý chí tàn độc không thể hình dung. Dự Án Hủy Diệt Vật Tính... đó là một khái niệm kinh hoàng, một kế hoạch cấm kỵ mà ngay cả Thiên Diệu Ảnh cũng chưa từng nghĩ rằng chủ nhân sẽ kích hoạt. Nó không chỉ là hủy diệt ý chí, mà là hủy diệt bản chất cốt lõi của vạn vật, biến chúng thành vô tri vô giác hoàn toàn, không còn khả năng 'thức tỉnh' hay phản kháng. Hắn không chấp nhận thất bại này, và sự tức giận của hắn đã biến thành một ý chí trả thù tàn độc, chuẩn bị cho một đòn giáng trả kinh hoàng, đẩy Huyền Vực đến bờ vực của sự hủy diệt. Thiên Diệu Ảnh cúi đầu sâu hơn nữa, toàn thân run rẩy, vội vã rút lui để thực hiện mệnh lệnh, mang theo nỗi sợ hãi tột cùng và dự cảm về một tương lai đen tối.
***
Khi đêm xuống, bao trùm Thanh Vân Tông trong màn mây mù dày đặc và những cơn gió mạnh rít qua các mái ngói, Tần Mặc cùng Mộ Dung Tĩnh, Tô Lam và Lục Vô Trần đã tề tựu tại Tàng Kinh Các. Không gian nơi đây tĩnh mịch và trang nghiêm, tràn ngập mùi giấy cũ, mực Tàu và bụi thời gian, cùng với ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu lay lắt, tạo nên một bầu không khí trầm tư và suy ngẫm. Những giá sách cao vút, chứa đầy các cuộn kinh thư cổ xưa và ngọc giản, như những người giám hộ thầm lặng cho cuộc thảo luận quan trọng này.
Tần Mặc, sau một ngày dài kiệt sức nhưng đầy ý nghĩa, ngồi bên cửa sổ, ánh mắt hắn dõi ra ngoài màn đêm mịt mùng, nơi gió vẫn đang gào thét. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn trong linh khí Huyền Vực, không chỉ là sự lan tỏa của những 'ý chí tồn tại' tự do từ Băng Ngục, mà còn là một làn sóng phản kháng và hoài nghi đang lớn dần trong lòng vạn vật. Hắn biết rằng sự thức tỉnh này, dù mang lại hy vọng, nhưng cũng sẽ là ngọn nguồn của một cuộc chiến khốc liệt hơn bao giờ hết.
"Sự thức tỉnh này sẽ là ngọn lửa," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm lắng nhưng vang vọng trong không gian Tàng Kinh C��c tĩnh mịch. Hắn quay lại, ánh mắt kiên định nhìn những người đồng hành. "Thiên Diệu sẽ cố gắng dập tắt nó bằng mọi giá. Hắn sẽ không chấp nhận việc vạn vật từ chối con đường hắn đã chọn, con đường 'thăng tiên' cưỡng ép. Hắn sẽ xem đây là sự phản bội." Hắn hiểu rõ bản chất của Thiên Diệu Tôn Giả qua những 'ý chí' méo mó mà hắn đã thanh tẩy. Hắn biết sự cố chấp và tự đại của kẻ đã tự phong mình là người định đoạt vận mệnh của vạn vật.
Mộ Dung Tĩnh đang ngồi đối diện, nhẹ nhàng lau sạch thanh kiếm của mình. Mỗi động tác của nàng đều toát lên sự tập trung và quyết tâm. Lưỡi kiếm sáng loáng phản chiếu ánh đèn dầu, như ánh mắt nàng phản chiếu sự kiên định. Nàng đã từ bỏ quá khứ, đã chứng kiến tận cùng sự tàn bạo của Thiên Diệu, và nàng sẽ không bao giờ quay đầu lại. "Hắn sẽ không từ thủ đoạn nào," nàng tiếp lời Tần Mặc, giọng điệu rắn rỏi. "Ta biết rõ điều đó. Chúng ta phải sẵn sàng cho điều tồi tệ nhất, nhưng cũng phải tin vào sự lựa chọn của vạn vật. Sức mạnh của 'ý chí tồn tại' không chỉ là linh lực. Đó là bản chất. Hắn có thể hủy diệt thân thể, nhưng không thể hủy diệt bản chất một khi nó đã được thức tỉnh và tự do lựa chọn." Nàng siết chặt chuôi kiếm, chuẩn bị cho cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.
Lục Vô Trần, trầm tư vuốt bộ râu đã điểm bạc của mình, khẽ thở dài. Y hiểu rõ tầm quan trọng của những lời nói này. "Đây là một bước ngoặt," y nói, giọng yếu ớt nhưng đầy trí tuệ. "Sự kiện tại Băng Ngục đã phơi bày tội ác của Thiên Diệu Tôn Giả trước toàn Huyền Vực. Các thế lực trung lập, những kẻ vốn dĩ vẫn còn dao động giữa hai con đường, giờ đây sẽ buộc phải chọn phe. Chúng ta phải chuẩn bị cho đại chiến. Một cuộc chiến không chỉ bằng binh đao, mà còn bằng niềm tin và ý chí." Y biết rằng, Huyền Vực Tâm Châu, trái tim của thế giới này, đang rung động dữ dội, báo hiệu một cuộc biến động lớn chưa từng có.
Tô Lam, với vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy, đã phác thảo xong những ghi chép của mình. Nàng gấp cuốn sổ lại, nhìn mọi người với ánh mắt kiên định. "Ta sẽ liên lạc với Đan Đỉnh Sơn và Huyền Băng Cung," nàng nói, giọng rõ ràng, mạch lạc và có tính logic cao. "Giờ đây, họ không còn có thể đứng ngoài cuộc. Họ đã cảm nhận được 'tiếng kêu của vạn vật', đã thấy sự thật. Chúng ta cần tập hợp mọi lực lượng có thể, củng cố liên minh. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ phát động một cuộc phản công tàn bạo, có thể hắn sẽ sử dụng cả những 'Dự Án' cấm kỵ và tàn độc hơn mà hắn đã chuẩn bị từ lâu để dập tắt liên minh của chúng ta."
Tần Mặc gật đầu. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, ánh mắt kiên định và sâu thẳm. Bên ngoài, gió vẫn rít lên những hồi âm thê lương, mây mù dày đặc như che giấu một tương lai bất định. Nhưng trong căn phòng Tàng Kinh Các, giữa những người đồng hành của hắn, một ngọn lửa hy vọng vẫn bùng cháy mãnh liệt. Hắn biết, đại chiến toàn diện đang đến rất gần, không còn đường lui cho bất kỳ bên nào. Hắn sẽ phải đối mặt với những thử thách đạo đức lớn hơn khi Thiên Diệu Tôn Giả sử dụng những phương pháp tàn bạo hơn để kiểm soát 'vật tính'. Tuy nhiên, với niềm tin vào sự cân bằng bản chất, và sự ủng hộ của những người đã chọn cùng hắn đi trên con đường này, Tần Mặc đã sẵn sàng. Huyền Vực đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới, nơi vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "lên tiên". Con đường cân bằng, dù gian nan, vẫn sẽ được bước tiếp, dù phải đối mặt với bão tố cuồng phong từ Thiên Diệu Tôn Giả.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.