Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1002: Băng Tuyết Phơi Bày: Khi Lòng Dân Dao Động

Gió vẫn rít lên những hồi âm thê lương, mây mù dày đặc như che giấu một tương lai bất định. Nhưng trong căn phòng Tàng Kinh Các, giữa những người đồng hành của hắn, một ngọn lửa hy vọng vẫn bùng cháy mãnh liệt. Hắn biết, đại chiến toàn diện đang đến rất gần, không còn đường lui cho bất kỳ bên nào. Hắn sẽ phải đối mặt với những thử thách đạo đức lớn hơn khi Thiên Diệu Tôn Giả sử dụng những phương pháp tàn bạo hơn để kiểm soát 'vật tính'. Tuy nhiên, với niềm tin vào sự cân bằng bản chất, và sự ủng hộ của những người đã chọn cùng hắn đi trên con đường này, Tần Mặc đã sẵn sàng. Huyền Vực đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới, nơi vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "lên tiên". Con đường cân bằng, dù gian nan, vẫn sẽ được bước tiếp, dù phải đối mặt với bão tố cuồng phong từ Thiên Diệu Tôn Giả.

***

Đêm đó, bão tuyết cuồng nộ giáng xuống Thị Trấn Băng Tuyết. Những bông tuyết lớn, nặng trĩu bay lượn như những linh hồn lạc lối, bị gió thổi bạt vào từng ngóc ngách của thị trấn. Từng cơn gió rít lên như tiếng gào thét của tử thần, xé toạc màn đêm và cuốn theo hơi lạnh cắt da cắt thịt. Dưới lớp tuyết dày, những ngôi nhà gỗ chắc chắn, mái dốc, tường đá dày vốn là nơi trú ẩn ấm cúng giờ đây đã hóa thành chiến trường khốc liệt. Ánh lửa bập bùng từ các pháp trận phòng ngự yếu ớt và những đốm sáng xanh đỏ từ các đòn pháp thuật loé lên trong màn trắng xoá, vẽ nên bức tranh hỗn loạn và bi tráng.

Quân Thiên Diệu Tôn Giả, dẫn đầu bởi Trần Trưởng Lão râu tóc bạc phơ nhưng ánh mắt tàn độc, và Thiên Diệu Ảnh mờ ảo như một bóng ma, tấn công hung hãn như những con thú đói. Chúng không chỉ dùng tu sĩ mà còn phái ra hàng loạt linh thú khổng lồ bị cưỡng ép khai linh, đôi mắt đỏ ngầu, thân hình biến dạng, gầm gừ xông vào phòng tuyến. Những con thú này vốn có thể là bạn của con người, nhưng giờ đây chúng chỉ là công cụ chiến tranh vô tri, bị ý chí cưỡng bức điều khiển. Tiếng gầm gừ đau đớn xen lẫn tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng pháp thuật nổ tung xé nát sự tĩnh mịch của đêm đông. Mùi băng tuyết lạnh lẽo quyện lẫn mùi máu tanh và khói thuốc súng, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở.

Liên minh Tần Mặc, tuy số lượng ít hơn nhưng ý chí kiên định như băng tuyết ngàn năm, đang cố gắng giữ vững phòng tuyến mong manh. Mộ Dung Tĩnh, với y phục tông môn sang trọng nay đã lấm lem tuyết và bụi bẩn, mái tóc đen mượt buộc cao bay phất phơ trong gió, đứng ở tuyến đầu. Nàng không còn là tiểu thư khuê các ngày xưa, mà là một chiến tướng dũng mãnh, ánh mắt nàng sắc lạnh như lưỡi kiếm băng. Mỗi đường kiếm của nàng đều mang theo sức mạnh của 'Kiếm Chỉ Hộ Pháp', đẩy lùi từng đợt tấn công của linh thú bị khai linh. Một con Hổ Băng khổng lồ, thân mình phủ đầy giáp băng, gầm lên xông tới, móng vuốt sắc nhọn định xé nát nàng. Mộ Dung Tĩnh không hề nao núng, thanh kiếm trong tay nàng hóa thành một vệt sáng bạc, lướt đi như tia chớp, chém vào cổ con thú. Tiếng gầm thét đau đớn của Hổ Băng vang vọng, nhưng nó vẫn điên cuồng lao tới. Nàng biết, những linh thú này không còn là chính nó, chúng bị kìm kẹp trong một sự đau đớn tột cùng, ý chí méo mó biến chúng thành những cỗ máy giết chóc. Nàng không thể không cảm thấy xót xa, nhưng không thể dừng tay. "Giữ vững! Không để chúng vượt qua!" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang vọng giữa tiếng bão tuyết.

Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, liên tục điều động đội hình, chỉ huy các tu sĩ còn lại vá víu những lỗ hổng trong phòng tuyến. Y biết đây là một trận chiến sống còn. "Cố gắng giữ trận hình! Không được rời vị trí!" Giọng y trầm, yếu ớt nhưng đầy kinh nghiệm, truyền đạt mệnh lệnh một cách rõ ràng. Các tu sĩ liên minh, nhiều người đã kiệt sức, vẫn cắn răng chiến đấu, niềm tin vào Tần Mặc và con đường cân bằng đã tiếp thêm sức mạnh cho họ.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, đang hỗ trợ pháp trận phòng thủ ở phía sau. Nàng liên tục điều chỉnh các kết giới băng giá, gia cố thêm lớp bảo vệ cho thị trấn. Mỗi cử chỉ của nàng đều chính xác và mạch lạc, thể hiện sự bình tĩnh và sắc sảo của một cố vấn chiến lược. Nàng lo lắng cho tình hình, nhưng vẫn tin tưởng vào Tần Mặc, vào con đường mà họ đã chọn. Nàng biết đây chỉ là khởi đầu của một cuộc đ��i đầu lớn hơn rất nhiều.

Tần Mặc, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ linh hoạt, đứng phía sau phòng tuyến, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn nhắm lại. Hắn không trực tiếp tham chiến bằng linh lực, nhưng giác quan của hắn lại đang hoạt động hết công suất. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của gió tuyết, ý chí kiên cường của những ngôi nhà gỗ đang chống chọi với bão, sự tuyệt vọng của những mảnh băng đang vỡ vụn. Và hơn hết, hắn cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng của vạn vật trên chiến trường. Hắn cảm thấy ý chí méo mó của những linh thú bị cưỡng ép khai linh, một bản chất bị bóp méo, bị kiểm soát, không được tự do lựa chọn. Chúng là những công cụ chiến tranh, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn vẫn nghe thấy tiếng kêu cứu, tiếng van xin được giải thoát khỏi xiềng xích của ý chí kẻ khác. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ của Mộ Dung Tĩnh, sự kiên định của Lục Vô Trần, sự lo lắng của Tô Lam, và cả sự cuồng tín tàn bạo của Trần Trưởng Lão.

Bỗng nhiên, giữa mớ hỗn độn của chiến trường, Tần Mặc cảm nhận được một nguồn năng lượng khác, sâu thẳm hơn, đau khổ hơn rất nhiều. Đó là một 'ý chí tồn tại' bị bóp méo đến tận cùng, nhưng lại tiềm ẩn một sự ngây thơ, non nớt. Nó không phải từ chiến trường trên mặt đất, mà từ dưới lòng đất, từ một nơi nào đó sâu thẳm bên dưới Thị Trấn Băng Tuyết. Nguồn năng lượng đó lạnh lẽo hơn cả băng tuyết bên ngoài, nhưng lại mang theo một nỗi tuyệt vọng đến thấu xương. Đó là một sự tàn phá không thể chấp nhận được, một sự vi phạm bản chất của vạn vật đến mức kinh hoàng. Tần Mặc mở bừng mắt, ánh mắt hắn ánh lên sự quyết đoán. Hắn biết, đây chính là manh mối mà hắn cần, một lời kêu gọi thầm lặng mà chỉ hắn mới có thể nghe thấy. Nguồn năng lượng đó như một sợi chỉ vô hình, kéo hắn về phía một bí mật tàn khốc hơn cả trận chiến đang diễn ra.

***

Theo dấu vết của luồng 'ý chí tồn tại' bị bóp méo đến tận cùng, Tần Mặc dẫn Mộ Dung Tĩnh và Viên Minh rời khỏi chiến trường khốc liệt trên mặt đất. Họ lách qua một khe nứt bí mật ẩn sau một tảng băng lớn, nơi mà chỉ có Tần Mặc với khả năng đặc biệt của mình mới có thể phát hiện ra. Đường hầm dẫn xuống sâu hun hút, được xây dựng từ băng vĩnh cửu, tỏa ra một hàn khí thấu xương. Tiếng gió rít trên mặt đất dần xa, thay vào đó là tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, tiếng băng cọ xát vào nhau một cách ma quái, và những tiếng rên rỉ yếu ớt, mơ hồ vọng lại từ nơi sâu thẳm. Mùi băng tuyết lạnh lẽo quyện lẫn một mùi tanh nồng khó tả, pha lẫn chút kim loại và hóa chất lạ lẫm, khiến không khí trở nên đặc quánh sự ghê rợn.

Họ đi sâu vào trong, ánh sáng yếu ớt từ pháp khí của Mộ Dung Tĩnh và Viên Minh chỉ đủ chiếu rọi một phần con đường băng giá. Không khí nơi đây lạnh lẽo thấu xương, tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng bước chân của họ vang vọng trên nền băng. Khi đến cuối đường hầm, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ. Đây không phải là một nhà tù bình thường, mà là một 'Linh Cực Tháp' bí mật, một phòng thí nghiệm khổng lồ được chạm khắc từ băng, ẩn sâu dưới lòng đất của Thị Trấn Băng Tuyết.

Hàng trăm lồng băng trong suốt, lớn nhỏ khác nhau, được xếp chồng l��n nhau thành từng dãy, kéo dài đến tận cùng tầm mắt. Bên trong mỗi chiếc lồng là những sinh linh non nớt, chưa kịp trưởng thành, hoặc những vật thể tự nhiên mang theo sự sống tinh khôi. Có những Linh Thú Trẻ với đôi mắt to tròn, ngây thơ, nay đã đục ngầu vì sợ hãi và đau đớn. Có những Mộc Tinh bé nhỏ, thân cây xanh biếc đã héo úa, cành lá rụng dần. Lại có những Linh Trùng nhỏ bé, lấp lánh sắc màu, giờ đây chỉ còn là những vỏ bọc rỗng tuếch, nằm bất động. Chúng bị giam cầm, bị nối với vô số thiết bị kỳ lạ làm từ kim loại và băng. Những đường ống mờ ảo dẫn từ cơ thể chúng đến một khối Linh Thạch Nguyên Khí khổng lồ nằm ở trung tâm tháp, đang liên tục hút cạn 'ý chí tồn tại' của chúng. Khối linh thạch ấy, đáng lẽ phải tỏa ra năng lượng thuần khiết và sự sống, giờ đây lại mang một màu xám xịt, xám xịt như một khối u ác tính đang lớn dần, hấp thụ tất cả sinh khí xung quanh.

Bạch Lộc Tiên Tử, với dáng vẻ thanh thoát và mái tóc trắng như tuyết, đôi mắt trong veo, hiền từ, đã có mặt ở đó từ trước, ngay tại lối vào. Nàng đang quỳ gối bên một lồng băng nhỏ, cố gắng dùng linh lực nhẹ nhàng chữa trị cho một Linh Thú Trẻ đang thoi thóp. Sừng hươu nhỏ trên đầu nàng khẽ rung lên, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng và đau xót tột cùng. "Vạn vật đều có khả năng tự chữa lành, nếu ta cho chúng sự yên bình," nàng thì thầm, giọng nói buồn bã, cố gắng xoa dịu nỗi đau của linh thú. Nhưng ngay cả khả năng trị liệu của nàng cũng chỉ như muối bỏ biển trước quy mô của sự tàn phá này.

Mộ Dung Tĩnh, khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt, thân hình nàng khẽ run lên bần bật. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo của Thiên Diệu tại Băng Ngục, nhưng cảnh tượng này còn kinh hoàng hơn gấp bội. Đây là sự hủy diệt có chủ đích, có hệ thống, nhắm vào những sinh linh non nớt và vật thể tinh khôi nhất. Nàng từng tin vào con đường 'thăng tiên' mà Thiên Diệu đã vẽ ra, nhưng giờ đây, niềm tin ấy đã vỡ vụn thành từng mảnh. "Đây... đây là gì?!" Nàng thốt lên kinh hãi, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. "Tôn Giả đã làm những chuyện này sao?! Hắn... hắn dám làm thế này với những sinh linh vô tội?!" Ánh mắt nàng xoáy vào Tần Mặc, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một sự phủ nhận, nhưng chỉ thấy trong đôi mắt hắn sự đau đớn và kiên định.

Viên Minh, dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt buồn bã giờ đây đã mở to vì phẫn nộ. Y nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. "Thật tàn bạo! Không thể chấp nhận được!" Y gầm lên, giọng nói run rẩy vì tức giận. Y đã từng là một tu sĩ bình thường, khao khát sức mạnh, nhưng giờ đây, y đã hiểu rằng có những giới hạn không thể vượt qua, những giá trị không thể chà đạp. Cảnh tượng này đã củng cố quyết tâm của y: phải phơi bày sự thật, phải cho cả Huyền Vực biết bộ mặt thật của Thiên Diệu Tôn Giả. Y đưa tay chạm vào chiếc linh thạch ghi hình bên hông, sẵn sàng ghi lại mọi tội ác.

Tần Mặc không nói một lời. Hắn bước thẳng vào trung tâm Linh Cực Tháp, ánh mắt hắn chỉ tập trung vào khối Linh Thạch Nguyên Khí khổng lồ đang bị khai thác. Hắn đặt bàn tay thanh tú của mình lên bề mặt băng giá của khối linh thạch, nhắm nghiền mắt lại. Ngay lập tức, một làn sóng đau đớn tột cùng, một bản giao hưởng của những ý chí bị bóp méo, ập thẳng vào tâm trí hắn. Hắn cảm thấy sự tuyệt vọng của những Linh Thú Trẻ, sự héo úa của Mộc Tinh, sự trống rỗng của Linh Trùng. Chúng không chỉ bị hút cạn linh lực, mà còn bị tước đoạt 'ý chí tồn tại', bị biến thành những vật thể vô tri, không còn bản chất. Nỗi đau ấy không phải là nỗi đau thể xác đơn thuần, mà là nỗi đau của sự mất mát bản thân, nỗi đau của sự tồn tại bị phủ nhận.

Tần Mặc cảm nhận được rằng khối Linh Thạch Nguyên Khí này đã trở thành một lỗ đen, không ngừng hấp thụ và biến đổi 'ý chí tồn tại' của vạn vật thành một thứ năng lượng hỗn tạp, phục vụ cho những mục đích tà ác của Thiên Diệu. Hắn có thể nghe thấy lời thì thầm của vạn vật: *Tự do... tự do... được là chính mình...* Nỗi đau đớn này lớn hơn rất nhiều so với những gì hắn từng cảm nhận ở Băng Ngục. Đây là sự hủy hoại mầm sống, sự tàn sát tương lai của Huyền Vực. Hắn hít sâu một hơi, nỗi đau thấm vào từng thớ thịt, nhưng đôi mắt hắn khi mở ra lại càng kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết mình phải làm gì.

Bỗng nhiên, vài cái bóng mờ ảo, mang hình dáng của Thiên Diệu Ảnh, xuất hiện từ bóng tối, lao về phía họ. Chúng là những tàn dư được cài cắm để bảo vệ bí mật kinh hoàng này. Mộ Dung Tĩnh và Viên Minh không chần chừ, lập tức rút kiếm xông lên. Mộ Dung Tĩnh, với 'Kiếm Chỉ Hộ Pháp' của mình, ánh kiếm xé tan bóng tối, đẩy lùi những cái bóng một cách dứt khoát. Viên Minh, tuy không có sức mạnh vượt trội như Mộ Dung Tĩnh, nhưng với sự phẫn nộ trong lòng, cũng chiến đấu kiên cường, bảo vệ Tần Mặc, để hắn có thể tập trung vào nhiệm vụ của mình. Tiếng kiếm va chạm vào hư vô, tiếng gầm gừ vô tri của những cái bóng, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự tĩnh lặng và quyết tâm của Tần Mặc giữa trung tâm của sự hủy diệt.

***

Khi Tần Mặc đặt cả hai tay lên khối Linh Thạch Nguyên Khí, cơ thể hắn tỏa ra một ánh sáng dịu nhẹ, màu xanh lam nhạt, lan tỏa khắp Linh Cực Tháp băng giá. Ánh sáng đó không chói mắt, nhưng lại mang theo một sức mạnh thanh tẩy kinh người. Từng luồng ý chí bị bóp méo, bị giam cầm, bị đau đớn, giờ đây như tìm thấy một dòng suối mát lành, ào ạt đổ về phía Tần Mặc. Hắn không hấp thụ chúng, mà là thanh tẩy, gột rửa những tạp chất, những xiềng xích mà Thiên Diệu Tôn Giả đã áp đặt. Hắn trả lại cho chúng sự tự do, bản chất vốn có, và quyền được lựa chọn.

Một làn sóng năng lượng mạnh mẽ, trong trẻo nhưng đầy sức mạnh, bùng nổ từ Linh Cực Tháp, xuyên qua lớp băng dày đặc, xuyên qua mặt đất, và lan tỏa khắp Thị Trấn Băng Tuyết. Năng lượng này không phải là linh lực đơn thuần, mà là 'ý chí tồn tại' đã được giải phóng, một lời tuyên ngôn thầm lặng về sự tự do. Tiếng gió rít bên ngoài dần dịu lại, bão tuyết bắt đầu tan, nhường chỗ cho những bông tuyết rơi nhẹ nhàng như những cánh hoa. Ánh bình minh le lói phía chân trời, nhuộm hồng những đám mây u ám, báo hiệu một ngày mới sắp đến.

Trên chiến trường, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Các linh thú bị khai linh của Thiên Diệu, vốn đang điên cuồng tấn công, bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu của chúng dần lấy lại chút trong trẻo, cơ thể chúng run rẩy, như bừng tỉnh khỏi một giấc mơ kinh hoàng. Một số con gầm gừ sợ hãi, quay lưng lại chạy trốn. Một số khác, với ánh mắt oán hận, thậm chí quay đầu tấn công chính những tu sĩ Thiên Diệu đang điều khiển chúng. Tiếng gầm thét của chúng không còn là sự hung tợn vô tri, mà là sự phẫn nộ của những kẻ bị lợi dụng, bị chà đạp bản chất.

Trần Trưởng Lão, vốn đang chỉ huy tấn công, nhìn cảnh tượng này với vẻ mặt kinh hoàng. Râu tóc bạc phơ của y dựng ngược lên vì hoảng loạn. "Không thể nào! Năng lượng này... nó đang làm gì vậy?!" Y gào lên, giọng nói run rẩy. Y đã cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết, đối lập hoàn toàn với thứ năng lượng hỗn tạp mà y và Thiên Diệu Tôn Giả vẫn dùng để điều khiển 'vật tính'. Thiên Diệu Ảnh, cái bóng mờ ảo luôn tuân lệnh, cũng trở nên dao động, khí tức áp bức quanh nó trở nên yếu ớt hơn. Chúng nhận ra tình thế đã đảo ngược. "Rút lui! Rút lui!" Trần Trưởng Lão ra lệnh trong tuyệt vọng, bỏ lại một mớ hỗn độn phía sau. Quân Thiên Diệu, đang mất tinh thần vì sự phản loạn của linh thú và sự xuất hiện của nguồn năng lượng lạ lùng, lập tức rút lui trong hỗn loạn, để lại phía sau những xác linh thú biến dạng và những mảnh vỡ của pháp bảo.

Liên minh Tần Mặc, vốn đang kiệt sức, giờ đây cảm nhận được một luồng năng lượng trong trẻo lan tỏa khắp cơ thể, tiếp thêm sức mạnh và niềm tin. Họ không còn sợ hãi, mà tràn đầy hy vọng. Mộ Dung Tĩnh, với thanh kiếm vẫn còn vương máu, dẫn đầu một đợt phản công quyết liệt. Nàng lao vào tàn quân Thiên Diệu như một cơn lốc, mỗi đường kiếm của nàng đều mang theo sự phẫn nộ và quyết tâm. Tô Lam và Lục Vô Trần cũng nhanh chóng tổ chức càn quét tàn quân, đảm bảo không một kẻ thù nào còn sót lại.

Tần Mặc bước ra từ lối vào Linh Cực Tháp, đứng giữa quảng trường trung tâm Thị Trấn Băng Tuyết đang dần trở lại yên bình. Ánh sáng dịu nhẹ vẫn bao quanh hắn, như một vầng hào quang của sự sống. Hắn không chiến đấu trực tiếp, nhưng sự hiện diện và năng lượng của hắn đã làm suy yếu kẻ địch và tiếp thêm sức mạnh cho đồng minh. Mùi tuyết tan, mùi ozone thanh khiết sau trận chiến, và một chút hương thơm dịu nhẹ của 'ý chí tồn tại' được giải phóng, lấp đầy không khí. Hắn nhìn những sinh linh đã được giải thoát, giờ đây đang dần lấy lại bản chất của mình, một số đang yếu ớt cố gắng đứng dậy, một số khác rên rỉ nhẹ nhàng hơn, không còn là tiếng gầm gừ đau đớn.

"Sự sống không phải để bị giam cầm, mà để tự do!" Giọng Tần Mặc vang vọng, không quá lớn, nhưng lại mang một uy lực thấu tận tâm can, như một lời tuyên bố gửi đến toàn bộ Huyền Vực. Lời nói của hắn không chỉ là âm thanh, mà là một làn sóng ý chí, một lời khẳng định về quyền được là chính mình của vạn vật.

Viên Minh, với chiếc linh thạch ghi hình trên tay, đã ghi lại toàn bộ sự kiện. Khuôn mặt y giờ đây không còn buồn bã, mà tràn đầy quyết tâm. Y biết, những hình ảnh này, những âm thanh này, sẽ là bằng chứng không thể chối cãi về tội ác của Thiên Diệu Tôn Giả. Y sẽ truyền bá sự thật này, cho cả Huyền Vực biết.

Những thôn dân của Thị Trấn Băng Tuyết, nhiều người trong số họ đã lén lút chứng kiến toàn bộ trận chiến từ những khe cửa hẹp, giờ đây dần dần bước ra. Khuôn mặt họ vẫn còn in hằn nỗi sợ hãi, nhưng trong ánh mắt họ đã xuất hiện sự hoang mang, rồi dần dần là sự tỉnh ngộ. Một người phụ nữ, với khuôn mặt hiền lành và trang phục đơn giản, ôm chặt đứa con nhỏ trong tay, thì thầm: "Cầu mong mọi sự bình an." Một người đàn ông chất phác, nhìn về phía Tần Mặc, ánh mắt chứa chan sự biết ơn và một niềm hy vọng mới. "Ngày nào cũng như ngày nào, thật tốt." Lời nói đơn giản của họ đã phản ánh một sự thay đổi sâu sắc trong niềm tin. Họ không còn tin vào con đường thăng tiến cưỡng ép, mà khao khát một cuộc sống bình dị, cân bằng.

Chiến thắng tại Thị Trấn Băng Tuyết không chỉ là một chiến thắng quân sự, mà còn là một đòn giáng chí mạng vào uy tín của Thiên Diệu Tôn Giả. Những bằng chứng về tội ác tại Linh Cực Tháp, về sự tàn phá mầm sống và bản chất của vạn vật, sẽ lan truyền khắp Huyền Vực, khiến lòng dân và các thế lực trung lập dao động mạnh mẽ. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ trở nên tàn nhẫn và sử dụng các phương pháp cấm kỵ hơn nữa để đáp trả thất bại này, đẩy đại chiến bùng nổ toàn diện. Nhưng làn sóng 'ý chí tồn tại' được giải phóng từ Linh Cực Tháp sẽ tiếp tục thức tỉnh và thu hút thêm các linh vật, tinh linh, và thậm chí là con người về phía liên minh Tần Mặc. Vai trò của Mộ Dung Tĩnh và Viên Minh như những người chứng nhân và truyền bá sự thật sẽ trở nên cực kỳ quan trọng trong việc lôi kéo các thế lực trung lập. Tần Mặc đứng đó, giữa ánh bình minh đang lên, biết rằng con đường phía trước còn gian nan gấp bội, nhưng niềm tin vào sự cân bằng bản chất của vạn vật, vào quyền được là chính mình, đã được củng cố hơn bao giờ hết. Huyền Vực đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới, và hắn, Tần Mặc, sẽ là người dẫn lối.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free