Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1003: Bão Tố Thanh Trừng: Lệnh Huyết Nguyệt Đàn Áp

Ánh bình minh yếu ớt còn chưa kịp rạng rỡ trọn vẹn trên Thị Trấn Băng Tuyết đã bị màn đêm kinh hoàng nuốt chửng tại một nơi xa xôi khác. Tin tức về thất bại thảm hại tại Băng Ngục, rồi đến Thị Trấn Băng Tuyết, cùng với sự phơi bày tội ác ‘trích ly ý chí tồn tại’ của Thiên Diệu Tôn Giả, đã lan truyền như bão tố khắp Huyền Vực. Đối với những ai còn chút lương tri, đó là tiếng chuông cảnh tỉnh. Nhưng với Thiên Diệu Tôn Giả, đó chỉ là sự phản nghịch không thể dung thứ.

***

Trong Đại Điện Thiên Cung lộng lẫy, nơi ngọc vàng lấp lánh phản chiếu ánh sáng tự nhiên từ những cầu vồng vắt ngang trời, một bầu không khí ngột ngạt bao trùm, nặng hơn cả lớp sương mù dày đặc nhất dưới phàm trần. Các cung điện bằng ngọc và vàng, lơ lửng giữa biển mây trắng bồng bềnh, vốn dĩ toát lên vẻ siêu phàm, thần thánh, giờ đây lại mang một nét lạnh lẽo đến thấu xương. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm trạm trổ tinh xảo đáng lẽ phải du dương, nay lại nghe như tiếng gào thét của oan hồn. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát thường thanh khiết, giờ chỉ càng làm nổi bật sự tanh tưởi của sát khí.

Thiên Diệu Tôn Giả ngự trên ngai vàng cao ngất, thân hình uy nghi được bao bọc bởi trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, nhưng vẻ mặt hắn lại lạnh lùng như băng, đôi mắt xanh thẳm sâu hun hút ẩn chứa một ngọn lửa phẫn nộ có thể thiêu rụi cả trời đất. Mái tóc trắng như tuyết búi cao gọn gàng, càng tôn lên vẻ siêu phàm nhưng cũng đầy tàn nhẫn của hắn. Mỗi hơi thở của hắn đều mang theo uy áp vô hình, khiến không gian xung quanh như bị bóp nghẹt. Dưới chân ngai, Thiên Diệu Ảnh quỳ gối, thân ảnh mờ ảo như một cái bóng được tạc từ khí tức của Tôn Giả, không hề có chút biểu cảm cá nhân, chỉ là sự phản chiếu hoàn hảo của chủ nhân. Phía sau y là hàng trăm Hắc Thiết Vệ, giáp sắt đen toàn thân che kín mặt, vũ khí nặng nề đeo bên hông, khí tức sát phạt ngút trời toát ra từ những thân ảnh bất động này, như những pho tượng chiến thần sống dậy từ địa ngục. Họ không phải là những kẻ có linh hồn, mà là những cỗ máy chiến tranh được tinh luyện từ ý chí sắt đá của Thiên Diệu Tôn Giả, không có cảm xúc, không có sợ hãi, chỉ có mệnh lệnh.

"Thất bại tại Thị Trấn Băng Tuyết là một vết nhơ," Thiên Diệu Tôn Giả cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp cực lớn, vang vọng khắp đại điện, "Một vết nhơ không thể gột rửa bằng máu của những kẻ yếu hèn. Nhưng đó cũng là bài học cho lũ phàm phu và vạn vật ngu muội dám thách thức Thiên Đạo, dám làm vẩn đục dòng chảy Thăng Tiên cao quý." Hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua từng thân ảnh quỳ rạp dưới chân. "Chúng dám dùng thứ ‘ý chí tồn tại’ thấp kém để chống lại đại đạo, dám lôi kéo những kẻ dao động, dám phá hoại trật tự mà ta đã dày công xây dựng. Ngọn lửa phản kháng đó, phải bị dập tắt tận gốc! Không, phải biến thành tro tàn!"

Một luồng linh lực vô hình lan tỏa, khiến ngọc ngà trên tường cũng khẽ rung lên. Thiên Diệu Tôn Giả vung tay áo, một mảnh ngọc giản óng ánh bay ra, lơ lửng giữa không trung. "Lệnh Thanh Trừng Huyết Nguyệt ban ra. Kẻ nào dám thách thức Thiên Đạo, kẻ đó phải chịu hình phạt! Không một dấu hiệu dị biệt nào được phép tồn tại! Ta muốn chúng phải hiểu, sự bình yên mà chúng có được, là do ta ban phát, không phải thứ chúng có thể tự do nắm giữ!"

Thiên Diệu Ảnh, thân ảnh mờ ảo kia khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà là sự hưởng ứng hoàn hảo với ý chí của Tôn Giả. "Thuộc hạ lĩnh mệnh!" Giọng nói của y vang vọng, không còn là tiếng nói của một cá thể, mà là một sự cộng hưởng của ý chí chủ nhân. "Kẻ nào kháng cự, diệt! Vật nào dám khai linh sai đường, phế! Chúng ta sẽ quét sạch mọi vết nhơ, mọi dấu hiệu của sự phản nghịch, khiến Huyền Vực trở lại với trật tự vốn có của nó, dưới chân Thiên Đạo vĩ đại!"

Hàng trăm Hắc Thiết Vệ đồng loạt đứng dậy, tiếng giáp sắt va chạm vào nhau khô khốc, lạnh lẽo như tiếng xương cốt nghiền nát. Sát ý của họ như một dòng lũ cuồn cuộn, nhấn chìm cả đại điện. Chúng không nói lời nào, chỉ có sự im lặng chết chóc và quyết tâm thực hiện mệnh lệnh đến cùng. Ánh sáng từ những cầu vồng bên ngoài dường như cũng bị lu mờ trước khí tức hung tàn này. Thiên Diệu Tôn Giả nhắm mắt lại, đôi môi khẽ mấp máy, như đang thì thầm với một thực thể nào đó vô hình. Hắn không hề cảm thấy chút tội lỗi hay nghi ngờ. Trong tâm trí hắn, mọi hành động này đều là để 'gìn giữ Thiên Đạo', để 'dẫn dắt vạn vật thăng tiên'. Những kẻ chống đối, bất kể là con người hay linh vật, đều là những vật cản trên con đường vĩ đại đó, và cần phải bị loại bỏ không thương tiếc. Hắn tin rằng mình đang làm điều đúng đắn, điều duy nhất có thể cứu vãn Huyền Vực khỏi sự hỗn loạn mà Tần Mặc và liên minh của hắn đang gieo rắc. Sự mù quáng và tàn nhẫn của hắn đã đạt đến đỉnh điểm, không còn có thể quay đầu.

***

Chiều tà buông xuống Làng Chài Hải Phong, mang theo một cơn gió mạnh và những đám mây đen kịt, báo hiệu một trận mưa lớn sắp trút xuống. Làng chài nhỏ ven biển này, vốn dĩ yên bình, với những ngôi nhà sàn gỗ mộc mạc nép mình bên bờ cát, những chiếc thuyền bè neo đậu ở bến cảng nhỏ, và những tấm lưới đánh cá phơi khắp nơi, giờ đây lại bị bao vây bởi một cơn ác mộng. Tiếng sóng vỗ bờ, tiếng chim biển kêu khắc khoải, tiếng nói chuyện ồn ào của ngư dân đã hoàn toàn bị lấn át bởi tiếng kim loại lạnh lẽo của Hắc Thiết Vệ và những tiếng la hét hoảng loạn. Mùi cá tanh nồng, muối biển mặn chát, và gỗ ẩm ướt giờ bị trộn lẫn với mùi khói, mùi máu và sự sợ hãi tột độ.

Hàng trăm Hắc Thiết Vệ, thân hình đen kịt như những bóng ma, đã đổ bộ vào làng. Chúng không nói nhiều, chỉ hành động một cách tàn nhẫn và hiệu quả. Mục tiêu của chúng không chỉ là con người, mà là vạn vật. Một con Linh Quy già, với mai rêu phong và đôi mắt hiền từ, đã sống hàng trăm năm, vốn được dân làng tôn kính và xem như thần bảo hộ, nay bị những sợi xích linh lực siết chặt, lôi lên bờ. Nó vùng vẫy trong đau đớn, tiếng rên rỉ yếu ớt như tiếng khóc than của đại địa.

"Vật bất tuân Thiên Đạo, phế! Người cản trở, giết!" Một Hắc Thiết Vệ gằn giọng, giọng nói méo mó qua lớp giáp sắt, vang lên như tiếng kim loại cọ xát. Hắn vung một thanh pháp khí nặng nề, màu đen tuyền, lên cao. Ánh sáng âm u từ pháp khí bao trùm Linh Quy già. Con vật co rút, từng đường vân trên mai nứt toác, linh lực trong cơ thể nó bị rút cạn, 'ý chí tồn tại' của nó bị nghiền nát một cách tàn nhẫn. Đôi mắt hiền từ của nó dần mất đi ánh sáng, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi kinh hoàng.

"Dừng lại! Nó có làm gì sai đâu!" Ông Ba, một người đánh cá với làn da ngăm đen, đôi tay chai sạn, và khuôn mặt khắc khổ, đã liều mình lao đến, cố gắng che chắn cho Linh Quy. Nhưng một nhát kiếm của Hắc Thiết Vệ đã hất văng ông ta, khiến ông ngã lăn ra đất, bất lực nhìn linh vật già nua bị hành hạ. Tiếng la hét của dân làng vang lên, nhưng không ai dám tiến lại gần, chỉ có thể run rẩy và cầu nguyện trong tuyệt vọng.

Không chỉ Linh Quy, các Linh Thú Bị Bỏ Rơi khác trong khu vực, những con chim nhỏ, những con cá lớn hơn bình thường, hay những con chuột đồng mang chút linh khí, đều bị săn lùng. Chúng bị đánh đập, bị pháp khí 'phế' bỏ linh tính, khiến chúng trở nên yếu ớt, sợ hãi, thậm chí là phát điên. Những khóm Linh Thảo Tiên Tử, vốn phát ra ánh sáng dịu nhẹ và mùi hương thanh khiết, giờ bị thiêu rụi bởi ngọn lửa đen ngòm của Hắc Thiết Vệ. Tiếng kêu rên rỉ yếu ớt của chúng, cảm giác héo tàn và biến mất của 'ý chí tồn tại', khiến không khí càng thêm bi thương. Khói đen bốc lên từ những khu vườn thảo dược bị đốt phá, hòa vào mây đen trên bầu trời, tạo thành một khung cảnh tận thế.

Cách đó không xa, trên một mỏm đá cao nhìn xuống làng chài, Mộ Dung Tĩnh và Viên Minh đang nấp mình sau những tảng đá lởm chởm, tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này. Mộ Dung Tĩnh, với khuôn mặt tuấn tú và khí chất cao ngạo thường ngày, giờ đây tái nhợt. Thanh kiếm bên hông nàng khẽ rung lên như muốn tự mình tuốt vỏ. Đôi mắt nàng, thường ngày sắc lạnh và đầy kiêu hãnh, giờ mở to kinh hoàng, xen lẫn sự giằng xé nội tâm dữ dội.

"Đây... đây là cách Thiên Diệu Tôn Giả củng cố quyền uy sao?" Nàng thì thầm, giọng nói khẽ run rẩy, gần như không thể nghe thấy trong tiếng gió biển rít gào và tiếng la hét dưới làng. Nàng đã từng tin vào Thiên Diệu Tôn Giả, tin vào con đường Thăng Tiên, tin rằng hắn đang làm điều đúng đắn để giữ gìn trật tự Huyền Vực. Nhưng cảnh tượng trước mắt, sự tàn bạo vô nhân đạo này, đã đập tan mọi niềm tin của nàng. Nàng nhìn thấy sự sợ hãi tột cùng trong mắt những sinh linh vô tội, nghe thấy tiếng kêu xé lòng của chúng, và cảm nhận được sự đau đớn khi 'ý chí tồn tại' của chúng bị nghiền nát. Nó không phải là trật tự, nó là sự hủy diệt.

Viên Minh, với chiếc linh thạch ghi hình vẫn còn nắm chặt trong tay, khuôn mặt thư sinh thanh tú của y giờ đây đã biến dạng vì căm phẫn. Đôi mắt buồn bã thường ngày của y bùng cháy một ngọn lửa giận dữ. "Sự tàn bạo này... không thể chấp nhận được!" Y gằn giọng, hàm răng nghiến chặt. "Hắn không chỉ muốn 'khai linh' vạn vật theo ý hắn, hắn còn muốn phế bỏ chúng, bẻ gãy 'ý chí tồn tại' của chúng, biến chúng thành những con rối vô hồn. Đây không phải là Thiên Đạo, đây là Ma Đạo! Hắn đã điên rồi!" Y đã chứng kiến nhiều sự mục nát, nhiều bi kịch, nhưng cảnh tượng này vẫn khiến y rúng động đến tận cùng. Nó vượt xa mọi giới hạn của sự tàn ác. Mộ Dung Tĩnh vẫn im lặng, nhưng ánh mắt nàng nhìn xuống làng chài đã thay đổi. Sự hoài nghi đã được thay thế bằng một quyết tâm lạnh lẽo. Nàng đã thấy đủ rồi. Thế giới này không phải là nơi yếu đuối có thể tồn tại, nhưng cũng không phải là nơi bạo lực có thể ngự trị mãi mãi. Một lựa chọn khó khăn đang hình thành trong tâm trí nàng, một lựa chọn mà nàng biết sẽ thay đổi vận mệnh của chính mình và của cả Huyền Vực.

***

Đêm khuya, sương mù dày đặc bao phủ Tháp Mật Đàm của Thanh Vân Tông, khiến ngọn tháp cao vút như một bóng ma đứng sừng sững giữa màn đêm. Bên trong một căn phòng họp bí mật, linh khí dồi dào nhưng không khí lại nặng nề như chì. Hương trầm dịu nhẹ thoang thoảng trong không gian, nhưng không thể xua đi nỗi đau và sự cấp bách đang đè nặng lên trái tim mỗi người. Tần Mặc ngồi ở vị trí trung tâm, đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nhắm lại, như đang lắng nghe một thứ gì đó vô hình. Bên cạnh hắn là Tô Lam, nhan sắc thanh tú nhưng vẻ mặt nghiêm nghị, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự lo lắng và quyết đoán. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, ngồi đối diện, vẻ mệt mỏi hằn sâu trên từng nếp nhăn. Cùng với họ là những thành viên chủ chốt khác của liên minh, tất cả đều mang một vẻ mặt trầm trọng.

Tiếng mở cửa khẽ vang lên, Mộ Dung Tĩnh và Viên Minh bước vào, mang theo không khí lạnh lẽo và mùi tanh của máu từ bên ngoài. Viên Minh, vừa đặt chiếc linh thạch ghi hình lên bàn, giọng nói y run rẩy, không còn vẻ kiên định thường ngày, mà pha lẫn sự sợ hãi và phẫn nộ tột cùng. "Họ... họ tàn bạo hơn chúng ta tưởng. Không chỉ là 'khai linh', họ còn 'phế' đi những ý chí đã được thức tỉnh... để răn đe. Tại Làng Chài Hải Phong, một con Linh Quy già đã bị phế... các Linh Thảo Tiên Tử bị thiêu rụi... dân làng bị xua đuổi, không dám phản kháng. Đây là một cuộc thanh trừng diện rộng, không chỉ ở một nơi, mà khắp những vùng mà 'ý chí tự do' từ Băng Ngục và Thị Trấn Băng Tuyết đã lan tỏa."

Mộ Dung Tĩnh đứng thẳng, thân hình mảnh mai nhưng tỏa ra một khí chất lạnh lẽo. Nàng đã bỏ đi chiếc quạt ngọc thường cầm, đôi tay nắm chặt, móng tay gần như bấm vào da thịt. Ánh mắt nàng nhìn về phía Tần Mặc, phức tạp, ẩn chứa một cơn bão cảm xúc. "Đây không phải là gìn giữ trật tự, đây là sự khủng bố." Giọng nàng bình thản, nhưng lại sắc lạnh như băng. Lần đầu tiên, nàng công khai buông bỏ sự trung lập, đứng về phía sự thật, về phía công lý mà nàng vừa chứng kiến. Nàng đã chứng kiến tội ác, và không thể làm ngơ.

Lục Vô Trần thở dài, tiếng thở dài nặng trĩu. "Nếu chúng ta không hành động, sẽ có thêm vô số vạn vật và người dân vô tội phải chịu cảnh này. Thiên Diệu Tôn Giả đã mất hết lý trí, hắn đang dùng bạo lực để dập tắt mọi ngọn lửa hy vọng, mọi dấu hiệu của sự tự do. Hắn muốn biến Huyền Vực thành một nhà tù khổng lồ, nơi mọi sinh linh đều phải quỳ rạp dưới chân hắn." Y nhìn Tần Mặc, trong mắt đầy sự tin tưởng và mong chờ.

"Chúng ta cần một kế hoạch. Nhanh chóng và hiệu quả." Tô Lam nói, giọng điệu thanh thoát nhưng đầy quyết đoán. Nàng nhìn bản đồ Huyền Vực trải rộng trên bàn, nơi những chấm đỏ đánh dấu các khu vực bị đàn áp đang xuất hiện ngày càng nhiều. "Chúng ta không thể cứu vãn mọi thứ cùng một lúc, nhưng chúng ta phải bảo vệ những gì còn lại, và phản công một cách thông minh nhất."

Tần Mặc, vẫn nhắm mắt, từ từ mở ra. Đôi mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, ánh lên sự đau đớn nhưng cũng tràn đầy kiên định. Hắn có thể nghe thấy. Hắn có thể cảm nhận được. Tiếng kêu rên rỉ yếu ớt của Linh Quy, sự sợ hãi tột cùng của Linh Thảo Tiên Tử bị thiêu đốt, nỗi tuyệt vọng của những linh thú bị phế bỏ 'ý chí tồn tại' của chúng. Hắn còn cảm nhận được sự hoảng loạn của những sinh linh khác, những tảng đá khẽ rung lên vì sợ hãi, những dòng suối ngưng đọng vì kinh hoàng, những cơn gió mang theo tiếng than khóc của vạn vật.

"Tôi nghe thấy... tiếng kêu đau đớn của vạn vật." Giọng Tần Mặc trầm thấp, mang theo một nỗi buồn sâu sắc, nhưng lại có một sức nặng không thể lay chuyển. "Chúng đang sợ hãi, nhưng cũng đang kêu gọi sự giúp đỡ. Chúng không muốn bị ép buộc phải trở thành thứ mà chúng không phải. Chúng không muốn bị phế bỏ 'ý chí tồn tại' của mình. Chúng ta không thể để họ đơn độc." Hắn nhìn từng người trong liên minh, ánh mắt kiên định. "Thiên Diệu Tôn Giả đang dùng bạo lực để gieo rắc nỗi sợ hãi, nhưng nỗi sợ hãi đó sẽ chỉ làm tăng thêm ngọn lửa phản kháng. 'Ý chí tồn tại' không thể bị nghiền nát hoàn toàn, nó sẽ tìm cách trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết."

Tần Mặc đứng dậy, bước đến bản đồ. Hắn không có sức mạnh để đối đầu trực diện với cả một đội quân hùng hậu của Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng hắn có một vũ khí khác: sự đồng cảm và khả năng thức tỉnh 'ý chí tồn tại'. "Chúng ta sẽ không chiến đấu bằng bạo lực thuần túy. Chúng ta sẽ chiến đấu bằng sự lựa chọn, bằng quyền được là chính nó của vạn vật." Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. "Những nơi này, 'ý chí tồn tại' đang trỗi dậy mạnh mẽ nhất, nhưng cũng đang bị đàn áp tàn bạo nhất. Chúng ta phải đến đó, không phải để đối đầu trực tiếp với quân đội của Thiên Diệu, mà để bảo vệ vạn vật, để củng cố niềm tin của chúng, để cho chúng thấy rằng có một con đường khác, một con đường cân bằng."

Tô Lam gật đầu. "Vậy thì, chúng ta sẽ chia thành nhiều đội nhỏ, tập trung vào việc cứu viện và củng cố tinh thần. Viên Minh, Mộ Dung Tĩnh, các ngươi sẽ đi cùng một đội. Các ngươi đã chứng kiến, các ngươi sẽ là những người truyền bá sự thật mạnh mẽ nhất." Nàng quay sang Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt nàng pha lẫn sự tôn trọng. "Mộ Dung Tĩnh, sự lựa chọn của ngươi hôm nay, sẽ thay đổi vận mệnh của rất nhiều người."

Mộ Dung Tĩnh nhìn Tần Mặc, rồi nhìn ra cửa sổ, nơi màn sương mù dày đặc che khuất bầu trời đêm. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, hiểm nguy, nhưng nàng không còn do dự. Thiên Diệu Tôn Giả đã tự đẩy mình vào vực thẳm của sự hủy diệt khi hắn biến 'ý chí tồn tại' của vạn vật thành kẻ thù. Đại chiến toàn diện đã bùng nổ, không còn đường lui cho bất kỳ bên nào. Các thế lực trung lập như Huyền Băng Cung và Đan Đỉnh Sơn sẽ sớm phải đưa ra quyết định cuối cùng, không còn có thể đứng ngoài cuộc. Quyết định của nàng, cũng như của rất nhiều người khác, sẽ là một đòn giáng mạnh vào Thiên Diệu Tôn Giả, và nàng đã sẵn sàng để đối mặt với nó.

"Được." Mộ Dung Tĩnh nói, giọng nàng vững vàng, không còn chút dao động nào. "Ta sẽ đi. Ta sẽ cho cả Huyền Vực thấy, thế nào là sự thật, và thế nào là giả dối." Nàng đã chọn lựa. Không phải vì Tần Mặc, mà vì chính lương tâm của nàng, vì sự sống mà nàng đã chứng kiến bị tàn phá. Ngọn lửa phẫn nộ trong lòng nàng, thay vì thiêu đốt nàng, lại trở thành ngọn đuốc soi đường. Tần Mặc nhìn nàng, khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Hắn biết, khoảnh khắc này, một hạt giống hy vọng mới đã được gieo trồng trong trái tim một trong những tu sĩ mạnh mẽ nhất Huyền Vực, và nó sẽ nở rộ thành một cây đại thụ, chống lại bão tố sắp tới. Thiên Diệu Tôn Giả, trong sự mù quáng của mình, không hề hay biết rằng mỗi hành động tàn bạo của hắn, lại đang vô tình tiếp thêm sức mạnh cho chính kẻ thù của mình, tạo ra những 'ý chí tồn tại' kiên cường hơn, thách thức quyền lực của hắn. Hắn sẽ sớm phải đối mặt với hậu quả từ hành động của chính mình, khi sự tàn bạo của hắn khiến lòng người ly tán, và vạn vật trỗi dậy.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free