Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1009: Hội Đàm Thiên Kiến: Lời Kêu Gọi Cân Bằng

Bóng đêm chưa kịp tan, những giọt mưa phùn li ti đã rắc mờ trên mái ngói rêu phong của Làng Mộc Thạch, đan xen cùng làn khói bếp bảng l��ng vương từ những căn nhà gỗ. Không khí buổi sớm mai se lạnh, ẩm ướt mùi đất tươi và cây cỏ dại, mang theo chút tĩnh mịch vốn có của một ngôi làng nhỏ bé nằm khuất sâu giữa trùng điệp núi non. Tiếng gà gáy le te đâu đó bị át đi bởi âm thanh nặng nề của bước chân quân lính, cùng tiếng ken két của giáp sắt va vào nhau. Đội ngũ Hắc Thiết Vệ, với binh giáp đen kịt và khuôn mặt vô cảm, như những bức tượng đá lạnh lẽo, đứng sừng sững giữa con đường đất lầy lội, đôi mắt sắc lạnh quét qua từng mái nhà, từng khuôn mặt ngơ ngác, sợ hãi của dân làng. Chúng là hiện thân của một mệnh lệnh tàn bạo, của một ý chí sắt đá không thể lay chuyển, đè nặng lên không gian yên bình đến ngột ngạt.

Mộ Dung Tĩnh đứng giữa vòng vây ấy, y phục tông môn sang trọng của nàng vẫn còn vương chút hơi sương lạnh lẽo của đêm trường. Khuôn mặt tuấn tú của nàng giờ đây nhuốm một vẻ trắng bệch, đôi mắt phượng đẹp đẽ nhưng chất chứa sự giằng xé nội tâm đến tột cùng. Nàng nhìn những người dân run rẩy, những đứa trẻ núp sau lưng cha mẹ, đôi mắt chúng mở to ngây thơ, chưa hiểu hết ý nghĩa của sự sợ hãi. Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh Lâm Phong quỳ gối trên đài xử tử, tiếng hô hào tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, cùng lời nói trầm ổn của Tần Mặc về “ý chí tồn tại” và “bản chất của vạn vật” quay cuồng trong tâm trí nàng. Nàng thấy sự vô tội, sự yếu đuối, sự bình dị của những sinh linh này, và cảm nhận được sự bất lực, sự kinh hoàng khi bị tước đoạt quyền được sống, quyền được là chính mình. Lệnh của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng bên tai nàng, một mệnh lệnh tàn bạo, bắt nàng phải nhúng tay vào máu, phải dập tắt ngọn lửa của sự bình dị, để chứng minh lòng trung thành và rũ bỏ mọi nghi ngờ. Nhưng lương tâm của nàng, thứ mà nàng tưởng chừng đã chai sạn bởi những năm tháng tu luyện và tranh đoạt, lại trỗi dậy một cách đau đớn, cào xé trái tim nàng.

Mộ Dung Tĩnh hít một hơi thật sâu, giọng nói nàng vang lên lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự run rẩy khó nhận thấy: “Thiên Mệnh đã ban. Ngôi làng này… từng có kẻ dám cả gan bày tỏ sự đồng tình với kẻ nghịch lý Tần Mặc. Các ngươi đã dám hoài nghi con đường Thăng Tiên, dám mơ tưởng đến sự tầm thường. Vì vậy, các ngươi… sẽ phải chịu trừng phạt.” Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua trưởng làng già nua, thân hình gầy gò run rẩy, mái tóc bạc phơ rối bời. “Nhưng Thiên Tôn nhân từ, ta cho các ngươi một cơ hội cuối cùng để chuộc tội. Trong vòng một canh giờ, hãy giao nộp tất cả những kẻ đã từng nghe theo lời Tần Mặc, và tự tay phá hủy những vật phẩm mang dấu ấn của sự ‘bình dị’, những thứ không có ‘vật tính’ đáng giá để tu luyện.”

Một Hắc Thiết Vệ đứng gần đó, với vẻ mặt ngờ vực, khẽ thì thầm: “Thánh Nữ, người đang làm gì? Đây không phải là cách Thiên Tôn ra lệnh! Người đã nói phải… tàn sát!”

Mộ Dung Tĩnh quay phắt lại, ánh mắt nàng sắc lạnh như băng, một luồng uy áp tu sĩ cấp cao bùng nổ, khiến không khí xung quanh như đông cứng lại. Sự phẫn nộ chân thật, xen lẫn với sự sợ hãi và quyết tâm, khiến khí thế của nàng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Ngươi nghi ngờ ta sao? Hay ngươi muốn ta đích thân ra tay, để đôi tay ngươi không vấy bẩn? Ngươi quên ai đã ban cho ngươi quyền lực để đứng đây sao? Hay ngươi nghi ngờ sự trung thành của ta với Thiên Tôn?” Nàng nhấn mạnh từng chữ, giọng nói mang theo một sự đe dọa không thể lay chuyển. Hắc Thiết Vệ kia lập tức rùng mình, quỳ một gối xuống, không dám phản bác thêm lời nào. Uy áp của nàng, cộng thêm danh phận Thánh Nữ của Thiên Diệu Tôn Giả, đủ để dập tắt mọi nghi ngờ trong khoảnh khắc.

Trưởng làng, với khuôn mặt tái mét, cố gắng đứng thẳng người, run rẩy cất lời: “Lạy Thánh Nữ, xin người… dân làng chúng tôi chỉ là những người phàm trần, không hiểu được những lời lẽ cao siêu. Chúng tôi chỉ muốn sống một cuộc đời bình yên, không tranh giành…”

“Im miệng!” Mộ Dung Tĩnh cắt ngang, giọng nói lạnh lùng, “Bình yên? Sự bình yên của các ngươi là sự yếu đuối, là sự cản trở cho con đường Thăng Tiên vĩ đại! Ta cho các ngươi một canh giờ, nếu không tuân lệnh, ta sẽ đích thân hạ thủ. Ngươi nghĩ ta sẽ không dám sao?” Nàng gằn giọng, đôi mắt li��c nhìn một vài căn nhà gỗ trống hoác ở rìa làng, nơi dân làng thường dùng để chứa củi hoặc đồ đạc cũ.

Sau đó, nàng ra lệnh cho một vài Hắc Thiết Vệ xông vào các căn nhà trống đó, gây ra tiếng đổ vỡ ầm ĩ. Khói bụi mù mịt bốc lên, cùng tiếng la hét sợ hãi của dân làng, tạo nên một cảnh tượng 'thanh trừng' đầy chân thực, nhưng kỳ thực không có một sinh mạng nào bị tổn hại. Nàng đã lợi dụng sự sơ hở trong mệnh lệnh của Thiên Diệu Tôn Giả, "phá hủy" những gì "không có giá trị tu luyện", nhưng lại bảo toàn mạng sống của người dân vô tội. Trong lúc hỗn loạn, nàng khẽ liếc nhìn trưởng làng, ánh mắt truyền đi một thông điệp vô ngôn. Nàng khẽ ném xuống đất một mảnh ngọc bội nhỏ, thứ mà chỉ người thân cận mới biết, như một lời chỉ dẫn mơ hồ về nơi trú ẩn an toàn, một con đường bí mật để thoát khỏi sự truy quét của Thiên Diệu.

Một canh giờ sau, Làng Mộc Thạch tan hoang, nhưng không một sinh mạng nào mất đi. Mộ Dung Tĩnh quay lưng rời đi, để lại phía sau những tiếng khóc thút thít và sự hỗn loạn. Lòng n��ng nặng trĩu, đau khổ. Nàng đã "nhúng tay vào máu" theo cách riêng của mình, nhưng không phải là máu của người vô tội. Nàng đã lựa chọn, và sự lựa chọn đó sẽ khiến nàng trở thành kẻ thù của Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng lại là đồng minh thầm lặng của những người yếu thế. Một tia kiên định mới, một sự quyết tâm không thể lay chuyển, đã nảy mầm trong trái tim nàng. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng nàng không thể lùi bước. Nàng đã nhìn thấy, đã hiểu, và đã lựa chọn đứng về phía lương tâm mình, dù cái giá phải trả có là gì đi chăng nữa. Gió lạnh luồn qua mái tóc nàng, mang theo hơi ẩm của mưa phùn, và nàng cảm nhận được sự cô độc của một người đã dám đi ngược lại dòng chảy của thế giới.

***

Trong đại sảnh Liên minh tại Vô Tính Thành, một bầu không khí trầm lắng và căng thẳng bao trùm. Đại sảnh này, vốn được xây dựng theo kiến trúc mộc mạc, gần gũi với thiên nhiên của Vô Tính Thành, với những cột gỗ lớn và mái tranh vững chãi, thường ngày yên bình ấm cúng, giờ đây lại mang một vẻ nghiêm trọng khác thường. Tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ chảy ngang qua sân, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ bên ngoài, vẫn vọng vào, nhưng không làm dịu đi sự tập trung cao độ của những người đang ngồi họp. Mùi gỗ ẩm, đất tươi xốp vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi trà thảo dược thanh đạm.

Tần Mặc ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn mặc một bộ trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh nào, đúng với phong cách của người dân Vô Tính Thành. Bên cạnh hắn là Tô Lam, nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời toát lên sự thông minh và kiên định, nàng nghiêm nghị lắng nghe. Lục Vô Trần với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, ngồi đối diện, đôi mắt sâu trũng chứa đựng sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. Viên Minh, dáng người thư sinh, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt buồn bã, nắm chặt tay, thể hiện sự căm phẫn và quyết tâm.

Tin tức về sự kiện tại Làng Mộc Thạch đã đến tai họ. Dù Mộ Dung Tĩnh đã cố gắng che đậy, nhưng mạng lưới Thiên Nhãn Các của Tô Lam đã thu thập được những manh mối quan trọng, cùng với những lời đồn đại từ những người dân may mắn thoát nạn, đều chỉ về một sự thật: Mộ Dung Tĩnh đã không tuân lệnh Thiên Diệu Tôn Giả một cách mù quáng.

Tô Lam, giọng nói rõ ràng, mạch lạc nhưng chất chứa sự lo lắng, phá vỡ bầu không khí im lặng: “Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ nổi cơn thịnh nộ. Quyết định của Mộ Dung Tĩnh, dù là hành động có chủ đích hay chỉ là sự giằng xé nhất thời, cũng đã tạo ra một vết nứt lớn trong nội bộ của hắn. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là, cuộc Hội Đàm Thiên Kiến này của chúng ta sẽ là một canh bạc lớn, Tần Mặc. Hắn sẽ không ngồi yên nhìn chúng ta công khai thách thức quyền uy của hắn.” Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy sự quan ngại cho an nguy của hắn.

Lục Vô Trần, giọng nói trầm khàn, mang theo sự từng trải và đau khổ, tiếp lời: “Quyết định của Mộ Dung Tĩnh, dù là sự phản kháng thầm lặng, nhưng nó là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy sự tàn bạo của Thiên Diệu đang đẩy chính những người của hắn vào bước đường cùng. Hắn muốn dùng sự sợ hãi để kiểm soát, nhưng lại vô tình gieo mầm phản loạn ngay trong chính hàng ngũ của mình. Mộ Dung Tĩnh sẽ trở thành mục tiêu số một của hắn, nhưng cũng là một ngọn cờ mới, một lời kêu gọi thầm lặng cho những ai còn lương tâm.”

Viên Minh, với vẻ mặt đau buồn nhưng ánh mắt lóe lên sự hy vọng, nắm chặt tay trên bàn: “Cô ấy đã chọn con đường đúng. Chúng ta phải bảo vệ cô ấy, và dùng câu chuyện của cô ấy để thức tỉnh thế giới. Nhiều người đã chết, nhiều người đã bị thanh trừng, nhưng sự hy sinh của họ không thể vô nghĩa. Mộ Dung Tĩnh, cô ấy… cô ấy đã thắp lên một tia hy vọng.”

Tần Mặc lắng nghe một cách trầm ổn, đôi mắt hắn quét qua từng gương mặt, thấu hiểu những lo lắng, những hy vọng và cả những nỗi đau của họ. Hắn đưa tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn bằng gỗ, tạo ra một âm thanh đều đặn, như nhịp đập của sự suy tư. “Hắn đã dùng máu để dằn mặt, v���y chúng ta sẽ dùng sự thật và lương tri để đối lại. Sự kiện Làng Mộc Thạch, cùng với cái chết của Lâm Phong, không phải là sự kiện đơn lẻ. Chúng là những minh chứng sống động cho hậu quả của sự truy cầu Thăng Tiên một cách cực đoan, của việc tước đoạt ‘ý chí tồn tại’ và ‘vật tính’ của vạn vật.”

Hắn ngừng lại, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. “Bài phát biểu của ta tại Hội Đàm Thiên Kiến sẽ không chỉ là lời nói, mà là tiếng vọng của vạn vật, tiếng vọng từ những nỗi đau và những lựa chọn khó khăn. Chúng ta phải khiến họ hiểu rằng, Huyền Vực đang đứng trước bờ vực sụp đổ không phải vì thiếu linh khí, mà vì sự mất cân bằng trong chính bản chất của nó. Mộ Dung Tĩnh đã tự mình chứng kiến điều đó, và đã đưa ra lựa chọn của mình. Chúng ta cần phải làm cho mọi người thấy được sự thật, không phải bằng sức mạnh cưỡng ép, mà bằng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm.”

Tô Lam gật đầu, hiểu được ý đồ sâu xa của Tần Mặc. “Vậy chúng ta sẽ điều chỉnh trọng tâm bài phát bi���u, tập trung vào những bi kịch gần đây để làm nổi bật luận điểm của chúng ta. Thiên Diệu Tôn Giả càng tàn bạo, càng chứng minh lời của ngươi là đúng.”

Lục Vô Trần trầm ngâm: “Các thế lực trung lập sẽ vẫn đầy hoài nghi. Huyền Băng Cung và Đan Đỉnh Sơn, họ sẽ không dễ dàng bị thuyết phục. Họ luôn đặt lợi ích tông môn lên hàng đầu, và sự ‘cân bằng bản chất’ của ngươi có thể bị coi là sự yếu đuối, sự từ bỏ con đường tu luyện.”

“Chính vì vậy, chúng ta cần phải chứng minh rằng con đường của chúng ta không phải là từ bỏ, mà là một sự tiến hóa, một sự thăng hoa chân chính.” Tần Mặc nói, giọng điệu bình thản nhưng mỗi lời đều có trọng lượng. “Chúng ta sẽ không ép buộc, mà là dẫn dắt. Không phải là chối bỏ ‘thăng tiên’, mà là tìm một con đường ‘thăng tiên’ mà không làm tổn hại đến bản chất của vạn vật, không đẩy thế giới vào sự hủy diệt. Ta sẽ dùng lời lẽ, dùng sự thật, dùng cả nỗi đau của những người đã ngã xuống, để chạm đến lương tri của họ.”

Cả nhóm cùng nhau phác thảo lại các điểm chính, cách thức trình bày, và chuẩn bị cho những câu hỏi khó khăn từ các đại diện trung lập. Tần Mặc tập trung vào việc làm thế nào để thông điệp của mình không chỉ chạm đến lý trí, mà còn chạm đến trái tim của những người còn dao động. Hắn biết, đây là cơ hội cuối cùng để thay đổi cục diện, để ngăn chặn một cuộc đại chiến toàn diện, hoặc ít nhất là để tập hợp đủ lực lượng để đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả. Quyết định của Mộ Dung Tĩnh, dù không trực tiếp là sự ủng hộ, nhưng đã tạo ra một lỗ hổng trong bức tường thép của Thiên Diệu, một cơ hội quý giá mà Tần Mặc không thể bỏ qua. Hắn sẽ biến những bi kịch thành động lực, biến sự sợ hãi thành hy vọng, và biến sự hoài nghi thành niềm tin.

***

Hội trường của Thương Hải Các, tọa lạc tại thành phố cảng phồn thịnh nhất Huyền Vực, bừng sáng bởi hàng ngàn đèn lồng tinh xảo và ánh nắng ban ngày rực rỡ chiếu qua những cửa sổ lớn nhìn ra biển khơi. Không khí bên trong trang nghiêm, mang theo mùi hương trầm thanh khiết và hơi mặn của gió biển. Tiếng sóng vỗ bờ xa xa, cùng tiếng mặc cả ồn ào của thương nhân từ các khu chợ bên ngoài, chỉ còn là âm thanh nền mờ nhạt, không đủ sức phá vỡ sự tập trung cao độ của những người đang tề tựu.

Các đại diện từ khắp Huyền Vực đã đến, từ những tông môn tu luyện lâu đời như Huyền Băng Cung và Đan Đỉnh Sơn, cho đến các thế lực trung lập khác, các bộ tộc nhỏ, học giả và thương nhân. Họ ngồi trên các hàng ghế được sắp xếp trang trọng, ánh mắt đầy tò mò, thận trọng, và cả sự hoài nghi. Ngoại hình của họ đa dạng: nữ tu sĩ Huyền Băng Cung với vẻ ngoài thanh khiết, trang phục màu lam nhạt, toát lên sự lạnh lùng và kiêu hãnh; đan sư Trưởng lão Đan Đỉnh Sơn với vẻ ngoài trầm tĩnh, trang phục thêu hình đỉnh đan dược, đôi mắt sắc bén đầy học thức; cùng nhiều gương mặt khác, tất cả đều đang chờ đợi.

Tần Mặc bước lên bục cao, thân hình hắn không quá nổi bật giữa không gian rộng lớn, nhưng mỗi bước đi đều toát lên vẻ trầm ổn và kiên định. Tô Lam và Lục Vô Trần đứng cạnh hắn, như hai trụ cột vững chãi. Viên Minh, Linh Dược Sư Bạch Lão và Bạch Lộc Tiên Tử ngồi ở hàng ghế đầu, ánh mắt họ hướng về Tần Mặc với sự tin tưởng tuyệt đối. Linh Dược Sư Bạch Lão, ông lão gầy yếu tóc bạc trắng, đôi mắt mờ đục nhưng sáng ngời trí tuệ, khẽ vuốt bộ râu dài. Bạch Lộc Tiên Tử, với dáng vẻ thanh thoát, sừng hươu nhỏ trên đầu và mái tóc trắng như tuyết, đôi mắt trong veo hiền từ, ánh lên sự lo lắng cho Huyền Vực.

Tần Mặc quét mắt qua toàn bộ hội trường, chậm rãi cất tiếng, giọng nói hắn không hùng hồn, không khoa trương, nhưng lại chứa đựng một sức nặng kỳ lạ, như lời thì thầm của một chân lý cổ xưa: “Chư vị, Huyền Vực đang suy yếu, không phải vì thiếu linh khí, mà vì chúng ta đã bẻ cong ý chí của vạn vật, ép buộc chúng từ bỏ bản chất, truy cầu một cái gọi là ‘tiên lộ’ mà không ai thực sự hiểu rõ.”

Hắn dừng lại, cho lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí người nghe. “Trong hàng ngàn năm, chúng ta đã tin rằng ‘thăng tiên’ là con đường duy nhất để trường tồn, để đạt đ���n đỉnh cao của sự sống. Nhưng chúng ta đã quên đi một chân lý thất lạc từ xa xưa: ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.’ Chúng ta đã đẩy vạn vật, từ cây cỏ, dòng sông, ngọn núi, đến cả linh thú và con người, vào một cuộc chạy đua vô tận, một sự biến chất không ngừng, chỉ để đạt được một mục tiêu mơ hồ.”

“Hậu quả là gì?” Tần Mặc hỏi, ánh mắt hắn chạm vào từng gương mặt trong hội trường. “Là thiên tai ngày càng khốc liệt, là linh khí dần trở nên hỗn loạn, là những vật khai linh trở nên điên loạn khi bị tước đoạt ‘vật tính’ cốt lõi của mình. Là sự đau khổ của những sinh linh bị ép buộc, bị bóp méo bản chất. Và gần đây nhất, là những cuộc thanh trừng đẫm máu, những cái chết vô tội chỉ vì dám có một suy nghĩ khác, một khát vọng ‘bình dị’ hơn.”

Viên Minh đứng dậy, khuôn mặt thư sinh của y giờ đây tràn đầy sự kiên định. Giọng y run rẩy, nhưng mỗi lời đều như một nhát dao đâm vào sự thật tàn khốc: “Ta từng là một kẻ mù quáng, tin vào con đường Thăng Tiên của Thiên Diệu Tôn Giả. Nhưng khi ta chứng kiến những người vô tội bị tàn sát, chỉ vì dám có suy nghĩ khác, dám hy vọng vào một cuộc sống không tranh giành, ta đã nhận ra sự thật tàn khốc… Ta đã chứng kiến Lâm Phong, một tu sĩ chân chính, bị xử tử chỉ vì dám hoài nghi. Ta đã chứng kiến những làng mạc bị phá hủy, những sinh mạng bị đe dọa… Tất cả chỉ vì một nỗi sợ hãi, một sự truy cầu vô độ.”

Lời chứng của Viên Minh gây ra một làn sóng xì xào trong hội trường. Các đại diện trung lập bắt đầu nhìn nhau, vẻ hoài nghi dần chuyển thành suy tư.

Đại diện Huyền Băng Cung, một nữ tu sĩ với vẻ ngoài thanh khiết và lạnh lùng, cất tiếng hỏi, giọng nói nàng như tiếng băng vỡ: “Vậy con đường mà ngươi nói là gì, Tần Mặc? Chẳng lẽ chúng ta phải từ bỏ tu luyện, trở về làm phàm nhân, chờ đợi cái chết như người dân Vô Tính Thành của ngươi? Chẳng lẽ chúng ta phải yếu đuối, để mặc cho thế giới này bị cường giả nuốt chửng?”

Tần Mặc nhìn thẳng vào nàng, ánh mắt kiên định. “Không phải từ bỏ, mà là tôn trọng. Tôn trọng bản chất của mọi vật, để chúng được là chính mình, tự do lựa chọn con đường của chúng. Con đường mà ta rao giảng không phải là sự yếu đuối, mà là sự hài hòa, sự cân bằng. Đó là con đường để vạn vật có thể tu luyện, có thể thăng hoa, nhưng không cần phải biến chất, không cần phải chối bỏ cội nguồn của mình.”

Hắn ngừng lại, ánh mắt trầm xuống, giọng nói mang theo một sự tiếc nuối sâu sắc: “Giống như Thánh Nữ Mộ Dung Tĩnh, một tu sĩ kiệt xuất của Thiên Diệu Môn, người đã lựa chọn lắng nghe lương tâm mình, thay vì tuân theo một mệnh lệnh tàn bạo, dù phải đối mặt với sự trừng phạt nặng nề. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo, đã cảm nhận được nỗi đau, và đã lựa chọn bảo vệ sự bình dị, dù phải làm trái ý Thiên Tôn. Điều đó không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh của lương tri, sức mạnh của sự lựa chọn.”

Lời nói của Tần Mặc về Mộ Dung Tĩnh như một tiếng sét đánh ngang tai. Cả hội trường trở nên xôn xao. Nhiều người biết rõ Mộ Dung Tĩnh là cánh tay phải của Thiên Diệu Tôn Giả, một người nổi tiếng tàn nhẫn và trung thành. Việc nàng “phản kháng” theo cách nào đó là một cú sốc lớn, một bằng chứng không thể chối cãi về sự rạn nứt trong đế chế của Thiên Diệu.

Linh Dược Sư Bạch Lão gật đầu, giọng nói trầm ấm và khàn đục: “Mọi bệnh tật đều có cách chữa trị, nếu ta biết lắng nghe tự nhiên. Huyền Vực này cũng vậy. Sự mất cân bằng trong linh khí, sự biến đổi kỳ lạ của thảo dược, tất cả đều là dấu hiệu của một căn bệnh trầm trọng. Chúng ta đã ép buộc tự nhiên phải phục tùng, thay vì học cách hài hòa với nó.”

Bạch Lộc Tiên Tử tiếp lời, giọng nói dịu dàng nhưng đầy thuyết phục: “Vạn vật đều có khả năng tự chữa lành, nếu ta cho chúng sự yên bình, sự tự do để là chính nó. Chúng ta đã tước đoạt đi sự yên bình đó, và giờ đây, chính Huyền Vực đang oán than.”

Các đại diện Đan Đỉnh Sơn, vốn nổi tiếng với sự thực dụng và khoa học, bắt đầu tranh luận nhỏ, ánh mắt họ từ hoài nghi chuyển sang suy tư sâu sắc. Họ thấy được mối liên hệ gi���a lời Tần Mặc và những dấu hiệu bất thường trong đan dược, trong thiên nhiên mà họ đã quan sát.

Đúng lúc đó, một tiếng động mạnh vang lên ở cửa hội trường. Một sứ giả từ Hoàng Thành Thiên Long, y phục quan văn hoặc tu sĩ cấp thấp, gương mặt xanh xao, mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển xông vào. Hắn ngã quỵ xuống sàn, gào lên trong sự hốt hoảng và sợ hãi tột cùng: “Báo… báo cáo… Thiên Diệu Tôn Giả… đã tuyên bố Mộ Dung Tĩnh… phản loạn! Hắn đã ra lệnh tổng thanh trừng… mọi nơi có dấu hiệu của sự ‘bình dị’ và ‘ý chí tồn tại’ khác biệt! Hắn… hắn đã công khai treo thưởng đầu Tần Mặc và tất cả những ai tham gia hội đàm này! Hắn… hắn đã huy động toàn bộ Hắc Thiết Vệ, cùng các tông môn phụ thuộc… chuẩn bị cho một cuộc chiến… tổng lực!”

Lời nói của sứ giả như một tiếng sấm sét giữa trời quang, dập tắt mọi tiếng xì xào, mọi sự tranh luận. Cả hội trường chìm vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở dốc của sứ giả và tiếng sóng biển vỗ bờ từ xa. Ánh mắt của tất cả mọi ngư���i đổ dồn về Tần Mặc, một sự thật kinh hoàng hiện rõ: cuộc chiến không thể tránh khỏi đã chính thức bùng nổ, và họ, những người đang ngồi trong hội trường này, đã chính thức bị cuốn vào vòng xoáy định mệnh. Sự kiện Làng Mộc Thạch đã châm ngòi, lời chứng của Viên Minh đã làm rõ, và lời nói của Tần Mặc đã tập hợp. Giờ đây, sắc lệnh của Thiên Diệu Tôn Giả đã đặt dấu chấm hết cho mọi sự do dự. Huyền Vực không còn đường lùi.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free