Vạn vật không lên tiên - Chương 1010: Thiên Cơ Biến Động: Giữa Bão Tố Liên Minh
Sắc lệnh của Thiên Diệu Tôn Giả vừa thốt ra từ miệng sứ giả, như một lưỡi kiếm vô hình chém ngang không gian, cắt đứt mọi âm thanh, mọi hơi thở trong đại sảnh Thương Hải Các. Cả không gian bỗng trở nên ngột ngạt, đặc quánh bởi sự hoang mang và nỗi sợ hãi tột cùng. Sứ giả, sau khi thốt lên những lời kinh hoàng cuối cùng, ngã vật ra sàn, thân ảnh run rẩy như một chiếc lá khô trước cơn bão táp. Gương mặt hắn tái nhợt, đôi mắt mở to vô hồn, như thể những gì y vừa chứng kiến và truyền đạt đã vắt kiệt mọi sức lực và linh hồn.
Đại sảnh, vốn dĩ là nơi diễn ra cuộc đối thoại đầy kịch tính, giờ đây biến thành một bức tranh hỗn loạn. Tiếng ghế đổ, tiếng bước chân lảo đảo, tiếng xì xào bàn tán xen lẫn những tiếng thốt kinh hoàng, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự hoảng loạn. Một số đại diện thế lực trung lập, những người vừa nãy còn đang suy tư, tranh luận, giờ đây đã đứng bật dậy, ánh mắt đảo điên tìm kiếm một lối thoát vô vọng. Khái niệm “trung lập” bỗng chốc trở thành một ảo ảnh tan biến, bởi sắc lệnh của Thiên Diệu Tôn Giả không cho phép bất kỳ ai đứng ngoài cuộc. “Mọi nơi có dấu hiệu của sự ‘bình dị’ và ‘ý chí tồn tại’ khác biệt” đều sẽ bị thanh trừng, và những người đang hiện diện tại đây, sau khi lắng nghe lời Tần Mặc, đã tự biến mình thành mục tiêu.
Tần Mặc, đứng giữa tâm bão của sự hỗn loạn, vẫn sừng sững như một ngọn núi đá vững chãi. Gương mặt hắn không hề biến sắc, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn giữ được sự bình tĩnh đến đáng kinh ngạc, như thể mọi sự biến động này đều đã nằm trong dự liệu. Hắn chậm rãi bước lên phía trước, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một trọng lực vô hình, dần dần trấn áp những tiếng ồn ào đang cuộn trào. Ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt, từng ánh nhìn hoảng hốt, từng biểu cảm sợ hãi, như muốn khắc ghi vào tâm trí mình mọi phản ứng của những người đồng hành.
“Bình tĩnh,” Tần Mặc cất tiếng, giọng nói trầm ổn, không hề có chút run rẩy hay vội vã, như một dòng suối mát lành chảy qua giữa sa mạc khô cằn. “Hãy lắng nghe. Đây là lúc chúng ta phải chọn lựa.”
Lời nói của Tần Mặc, tuy đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh kỳ lạ. Nó không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời nhắc nhở về bản chất của sự tồn tại, về cái quyền lựa chọn mà bấy lâu nay vạn vật đã bị tước đoạt. Dần dần, những tiếng xì xào lắng xuống. Những bước chân lảo đảo dừng lại. Mọi ánh mắt, dù vẫn còn chút e sợ, nhưng đã bắt đầu hướng về Tần Mặc, tìm kiếm một tia hy vọng, một điểm tựa trong cơn bão tố.
Tô Lam, với vẻ mặt căng thẳng nhưng ánh mắt vẫn kiên định, đứng cạnh Tần Mặc. Nàng đã quen với những tình huống nguy hiểm, nhưng mức độ tàn bạo và sự quyết đoán của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn khiến nàng không khỏi rùng mình. "Thiên Diệu Tôn Giả đã lộ rõ bản chất rồi," nàng khẽ thì thầm, giọng nói mang theo sự lạnh lẽo của kiếm khí. "Hắn không còn che giấu sự độc tài và khao khát quyền lực tuyệt đối của mình nữa. Đây là một cuộc chiến không khoan nhượng."
Lục Vô Trần, gương mặt khắc khổ càng thêm phần u ám. Y thở dài một tiếng nặng nề, nhưng không còn là tiếng thở dài của sự chán nản, mà là của sự chấp nhận và sẵn sàng đối mặt. "Ta đã nói rồi mà, Tần Mặc," y nói, giọng khàn đặc. "Những kẻ nắm quyền lực tuyệt đối, niềm tin của chúng cũng sẽ tuyệt đối. Chúng sẽ không từ bỏ bất cứ điều gì để bảo vệ nó. Ngươi đã thách thức niềm tin của cả thiên hạ tu sĩ, thì ắt phải đối mặt với sự phản công cuồng bạo nhất."
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt vẫn tập trung vào những người đang lắng nghe. "Đúng vậy. Niềm tin của Thiên Diệu T��n Giả đã ăn sâu vào cốt tủy của Huyền Vực này, trở thành một bức tường thành vững chắc. Nhưng bức tường thành đó được xây dựng trên sự sợ hãi, trên sự cưỡng ép và sự chối bỏ bản chất. Giờ đây, khi bức màn che mắt đã được vén lên, khi sự thật về những gì đã xảy ra tại Làng Mộc Thạch được tiết lộ, bức tường thành ấy đã bắt đầu rạn nứt."
Hắn dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Đại diện Huyền Băng Cung, người vẫn đang đứng bất động, vẻ mặt thanh khiết giờ đây pha lẫn sự bàng hoàng và một chút phẫn nộ. "Mộ Dung Tĩnh không phản bội Thiên Diệu Môn, nàng chỉ đơn thuần là đã lựa chọn lắng nghe lương tâm mình, lắng nghe tiếng nói của vạn vật đang oán than. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo, đã cảm nhận được nỗi đau của những sinh linh vô tội. Và nàng đã từ chối trở thành công cụ cho một con đường sai lầm."
Một đại diện của một tông môn nhỏ, gương mặt tái mét vì sợ hãi, run rẩy cất tiếng: "Chiến tranh... thật sự đến rồi sao? Với Thiên Diệu Tôn Giả, với toàn bộ Hắc Thiết Vệ... chúng ta... chúng ta làm sao có thể chống lại?" Giọng nói của y như làm vỡ tan bầu không khí căng thẳng, đưa mọi người trở lại với thực tại khắc nghiệt.
Tần Mặc nhìn y, ánh mắt không hề có chút khinh miệt hay trách móc, mà chỉ có sự thấu hiểu. "Sợ hãi là một vật tính tự nhiên, là ý chí tồn tại khi đối mặt với hiểm nguy. Nhưng đó không phải là tất cả. Các ngươi đã lắng nghe lời ta nói, đã chứng kiến những bi kịch của việc cưỡng ép 'thăng tiên'. Các ngươi đã bắt đầu hoài nghi con đường mà bấy lâu nay mình vẫn tin tưởng. Đó chính là hy vọng."
Hắn đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban ngày vẫn còn đang rực rỡ, nhưng gió biển đã bắt đầu mạnh hơn, mang theo hơi mặn chát và một điềm báo về giông bão. "Thiên Diệu Tôn Giả muốn dập tắt mọi tiếng nói khác biệt, muốn biến Huyền Vực thành một cỗ máy khổng lồ chỉ phục vụ cho khát vọng thăng tiên của hắn. Hắn tin rằng chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể tồn tại. Nhưng hắn đã quên mất rằng, sức mạnh thật sự không nằm ở sự áp đặt, mà ở sự cân bằng, ở sự dung hợp."
"Hắn muốn tiêu diệt Mộ Dung Tĩnh vì nàng đã lựa chọn. Hắn muốn tiêu diệt chúng ta vì chúng ta đã dám suy nghĩ, dám chất vấn. Hắn muốn tiêu diệt tất cả những gì không nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Nhưng một thế giới không có sự đa dạng, không có sự lựa chọn, không có sự cân bằng, thì đó không còn là một thế giới nữa. Đó chỉ là một cỗ máy mục nát, sớm muộn gì cũng sẽ sụp đổ."
Tần Mặc nhìn thẳng vào từng gương mặt đang dần lấy lại sự bình tĩnh, thay thế nỗi sợ hãi bằng sự suy tư. "Đây không chỉ là cuộc chiến giữa chúng ta và Thiên Diệu Tôn Giả. Đây là cuộc chiến vì tương lai của Huyền Vực, vì quyền được là chính mình của vạn vật. Các ngươi có thể sợ hãi, có thể do dự. Nhưng hãy nhớ, sự lựa chọn của các ngươi hôm nay sẽ định đoạt số phận của vô số sinh linh, của cả một thế giới."
Lời nói của Tần Mặc, tuy không hùng hồn, nhưng lại có sức nặng ngàn cân, chạm đến tận sâu thẳm lương tri của mỗi người. Các đại diện trung lập, từ những tông môn nhỏ bé đến những thế lực lớn mạnh như Huyền Băng Cung và Đan Đỉnh Sơn, đều chìm vào im lặng. Họ đã nghe thấy lời cảnh báo từ xa xưa: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Giờ đây, lời cảnh báo ấy không còn là một truyền thuyết, mà đã trở thành một hiện thực đáng sợ đang hiển hiện trước mắt. Sắc lệnh tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, hành động của Mộ Dung Tĩnh, và lời nói của Tần Mặc đã xé toạc bức màn che phủ, khiến họ phải đối mặt với một sự thật trần trụi: Huyền Vực đang đứng trên bờ vực của sự hủy diệt, và họ không thể mãi làm ngơ.
Một làn gió mạnh thổi qua cửa sổ, mang theo tiếng sóng biển vỗ bờ dào dạt, như tiếng thở dài của đại dương. Ánh nắng ban ngày dần ngả sang màu hoàng hôn, nhuộm đỏ cả một góc trời, báo hiệu một đêm đầy bão táp sắp đến. Tần Mặc không nói thêm lời nào, chỉ đứng đó, bình tĩnh và kiên định, chờ đợi. Hắn biết, trong mỗi người hiện diện ở đây, một cuộc chiến nội tâm đang diễn ra dữ dội, giữa nỗi sợ hãi và lương tâm, giữa sự an toàn giả tạo và một tương lai đầy bất trắc nhưng có thể mang lại sự cân bằng cho vạn vật. Sự lựa chọn của họ sẽ không chỉ là một quyết định chiến thuật, mà là một lời tuyên ngôn về ý chí tồn tại, về bản chất của chính họ.
***
Khi ánh hoàng hôn dần lặn, nhuộm đỏ cả mặt biển Thương Hải Các, một nhóm nhỏ các nhân vật chủ chốt đã tụ họp tại một căn phòng nghị sự kín đáo, ẩn mình trong những tầng cao nhất của Thương Hải Các. Mùi hương liệu quý hiếm thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với chút mùi mực và giấy cũ, tạo nên một không gian vừa thanh tịnh vừa nghiêm trang. Ánh nến và những chiếc đèn lồng làm từ vỏ ốc biển phát ra ánh sáng dịu nhẹ, hắt bóng những hình thù kỳ lạ lên vách tường bằng gỗ đá san hô, làm nổi bật những gương mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm đang ngồi quanh chiếc bàn lớn. Trên bàn, một tấm bản đồ Huyền Vực được trải ra, đánh dấu chi chít những điểm chiến lược và những đường ranh giới mới được hình thành, phản ánh rõ rệt sự chia phe đang diễn ra.
Tần Mặc, ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt vẫn tĩnh lặng nhưng sâu thẳm, quét qua từng người một. Bên cạnh hắn là Tô Lam, vẻ mặt nàng nghiêm nghị, tay đặt nhẹ lên chuôi kiếm, sẵn sàng cho mọi tình huống. Lục Vô Trần, dù vẫn giữ dáng vẻ khắc khổ, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự sắc bén của một chiến lược gia quân sự, không còn vẻ mệt mỏi thường thấy. Cùng với họ là Đại diện Huyền Băng Cung, một nữ tu sĩ với khí chất băng thanh ngọc khiết, đôi mắt phượng sáng ngời, giờ đây đã không còn chút nghi ngờ nào. Đại diện Đan Đỉnh Sơn, một Đan sư Trưởng lão với bộ râu bạc phơ và gương mặt hiền từ, ánh mắt ông lộ rõ vẻ suy tư sâu sắc. Một vài đại diện của các thế lực trung lập khác, những người đã dũng cảm đưa ra lựa chọn, cũng có mặt, vẻ mặt họ xen lẫn lo lắng và kiên quyết.
"Hành động của Mộ Dung Tĩnh không phải là phản bội," Tần Mặc mở lời, giọng nói trầm ổn, vang vọng trong căn phòng yên tĩnh, "mà là một lời tuyên chiến với sự tàn bạo. Thiên Diệu Tôn Giả đã tự mình phơi bày bản chất thật sự của con đường mà hắn đang theo đuổi. Hắn không thể chấp nhận bất kỳ vật tính nào không phục tùng ý chí của hắn, bất kỳ ý chí tồn tại nào không hướng về 'tiên lộ' mà hắn định đoạt. Sự kiện Làng Mộc Thạch, cùng với sắc lệnh tổng thanh trừng này, chính là bằng chứng rõ ràng nhất."
Tô Lam tiếp lời, giọng nàng thanh thoát nhưng đầy sức nặng: "Mộ Dung Tĩnh đã gửi tin tức cho chúng ta ngay sau khi rời khỏi Làng Mộc Thạch. Nàng đã dùng chính mạng sống của mình để đánh đổi cho sự an toàn của những người dân vô tội, đồng thời cung cấp cho chúng ta thông tin chi tiết về các kế hoạch đàn áp của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn đã chuẩn bị cho cuộc chiến này từ lâu, và sự kiện Làng Mộc Thạch chỉ là cái cớ để hắn công khai ra tay, dập tắt mọi mầm mống phản kháng."
Đại diện Huyền Băng Cung, nữ tu sĩ với vẻ đẹp băng giá, cất tiếng, giọng nói nàng như tiếng suối băng tan, trong trẻo nhưng kiên quyết: "Huyền Băng Cung sẽ không bao giờ cúi đầu trước sự đàn áp tàn bạo. Chúng ta đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều linh hồn bị ép buộc biến chất vì khát vọng 'thăng tiên' mù quáng. Con đường của Thiên Diệu Tôn Giả không phải là con đường chân chính. Chúng ta sẽ bảo vệ sự trong sạch của con đường tu luyện, bảo vệ bản chất vốn có của vạn vật." Ánh mắt nàng nhìn Tần Mặc, đầy sự tin tưởng. "Chúng ta sẽ huy động toàn bộ lực lượng, bảo vệ Thương Hải Các, và cùng Tần Mặc chiến đấu vì một Huyền Vực cân bằng."
Đan sư Trưởng lão của Đan Đỉnh Sơn, vuốt chòm râu bạc, thở dài một tiếng. "Đan Đỉnh Sơn tin vào sự sống và chữa lành, không phải hủy diệt. Chúng ta đã từng cung cấp dược liệu cho Hoàng Thành Thiên Long, nhưng giờ đây, chúng ta sẽ không cung cấp bất kỳ thứ gì cho quân đội của Thiên Diệu. Ngược lại, chúng ta sẽ dốc hết khả năng để bào chế đan dược, thuốc men, hỗ trợ cho Thương Hải Các và những ai đứng về phía chính nghĩa. Ta cũng sẽ cử một số Đan sư tinh nhuệ nhất đến đây, hỗ trợ các ngươi trong công tác hậu cần và chữa trị thương tích." Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và một chút hối hận. "Chúng ta đã quá thờ ơ với 'chân lý thất lạc', đã quá tập trung vào những lợi ích trước mắt mà quên đi cái gốc rễ của vạn vật. Tần Mặc, con đường mà ngươi vạch ra, tuy chông gai, nhưng là con đường duy nhất để cứu vãn Huyền Vực."
Lục Vô Trần gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua bản đồ. "Sự ủng hộ của Huyền Băng Cung và Đan Đỉnh Sơn là vô cùng quan trọng. Với lực lượng của Huyền Băng Cung, chúng ta có thể tăng cường phòng ngự cho Thương Hải Các. Với dược liệu của Đan Đỉnh Sơn, chúng ta sẽ có đủ khả năng duy trì chiến đấu. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngờ rằng các thế lực này lại công khai đứng về phía chúng ta nhanh đến vậy. Tuy nhiên, chúng ta cần lập tức củng cố phòng ngự Thương Hải Các và chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Các vị có bao nhiêu lực lượng có thể huy động ngay lập tức?"
Các đại diện khác cũng lần lượt bày tỏ lập trường, dù không hùng mạnh bằng Huyền Băng Cung hay Đan Đỉnh Sơn, nhưng sự quyết tâm trong ánh mắt họ là không thể phủ nhận. Một số tông môn nhỏ đã cam kết cử đệ tử tinh nhuệ đến hỗ trợ phòng thủ, một số khác hứa hẹn sẽ cung cấp thông tin tình báo, hoặc gây rối loạn ở hậu phương của Thiên Diệu Tôn Giả. Không ai còn nói đến khái niệm "trung lập" nữa. Giờ đây, chỉ có hai con đường.
Tần Mặc lắng nghe từng lời, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa nặng trĩu vừa tràn đầy hy vọng. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, nhưng sự đồng lòng của những người này đã cho hắn thêm sức mạnh. Hắn biết, cuộc chiến sắp tới sẽ vô cùng khốc liệt, bởi Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không từ thủ đoạn nào để dập tắt ngọn lửa phản kháng này. Hắn sẽ càng trở nên tàn nhẫn và quyết liệt hơn nữa để đáp trả sự "phản bội" và thách thức từ Tần Mặc và liên minh.
"Quân đội của Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không đến đây ngay lập tức," Tần Mặc nói, giọng điệu có sự tính toán. "Hắn cần thời gian để tập hợp toàn bộ Hắc Thiết Vệ và các tông môn phụ thuộc. Chúng ta có khoảng ba ngày, có thể là năm ngày, để chuẩn bị. Thương Hải Các, với vị trí độc đáo của mình, có thể trở thành một pháo đài vững chắc. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà còn phản công. Không phải bằng bạo lực mù quáng, mà bằng sự thức tỉnh của vạn vật, bằng sự lan truyền của 'ý chí tồn tại' chân chính."
Hắn đưa tay lên bản đồ, chỉ vào một vài điểm chiến lược. "Lục Vô Trần, ngươi hãy lập tức phác thảo kế hoạch phòng thủ chi tiết cho Thương Hải Các. Tô Lam, nàng hãy phụ trách việc truyền tin, liên lạc với Mộ Dung Tĩnh và các thế lực khác còn đang do dự. Hãy cho họ thấy sự thật, cho họ thấy con đường mà chúng ta đang đi. Đan Đỉnh Sơn và Huyền Băng Cung, các vị hãy chuẩn bị lực lượng và nguồn lực. Chúng ta sẽ biến Thương Hải Các thành ngọn hải đăng của hy vọng, nơi vạn vật có thể tìm thấy sự cân bằng và tự do."
Trong ánh nến mờ ảo, những gương mặt kiên định cùng nhìn về phía Tần Mặc. Gió biển bên ngoài vẫn gào thét, nhưng trong căn phòng nghị sự này, một liên minh vững chắc đã được hình thành. Cuộc chiến tranh tổng lực sắp bùng nổ giữa liên minh của Tần Mặc và phe Thiên Diệu Tôn Giả, với Thương Hải Các là chiến trường đầu tiên. Huyền Vực đã chính thức chia thành hai phe đối lập, không còn khái niệm "trung lập" thực sự. Mộ Dung Tĩnh, dù vắng mặt, nhưng hành động của nàng đã trở thành một chất xúc tác mạnh mẽ, và vai trò của nàng trong cuộc chiến sắp tới sẽ không thể xem thường.
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm buông xuống hoàn toàn, che phủ cả Thương Hải Các trong bóng tối. Nhưng trong căn phòng nghị sự, ngọn lửa của hy vọng và quyết tâm đã được thắp lên, rực sáng giữa bão tố sắp đến. Tất cả đều biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.