Vạn vật không lên tiên - Chương 1011: Ẩn Mình Giữa Bão Tố: Bước Chân Dao Động
Gió biển vẫn gào thét ngoài kia, nhưng trong căn phòng nghị sự của Thương Hải Các, ngọn lửa của hy vọng và quyết tâm đã được thắp lên, rực sáng giữa bão tố sắp đến. Tất cả đều biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Cách xa Thương Hải Các vạn dặm, trên đỉnh Lạc Nhật Cung, ánh hoàng hôn vĩnh cửu vẫn nhuộm một màu cam vàng huyền ảo lên những kiến trúc ngọc bích và vàng ròng đồ sộ, lơ lửng trên các phiến đá khổng lồ. Những cây cầu đá cong vút nối liền các tòa tháp, điện thờ, tạo nên một cảnh tượng siêu phàm, cổ kính, thách thức cả trọng lực lẫn thời gian. Nhưng giờ đây, những vườn thượng uyển tráng lệ một thời đã khô héo, chỉ còn lại những dấu vết của sự chăm sóc tinh xảo, ẩn mình dưới lớp bụi thời gian. Tiếng gió lướt qua các mái vòm và hành lang đổ nát, tạo thành những âm thanh rít gào thê lương, tựa như tiếng thở dài vô tận c���a vũ trụ. Thi thoảng, một tiếng chim kêu thưa thớt xé toạc không gian tĩnh mịch, hay tiếng nước chảy róc rách từ những hồ cạn, và tiếng vọng của bước chân trong không gian rộng lớn, trống trải, càng khiến nơi đây thêm phần u hoài. Mùi đá cổ đã phong hóa, mùi hoa khô từ những vườn úa tàn, và không khí trong lành tinh khiết từ độ cao hun hút hòa quyện vào nhau, đôi khi lại thoảng qua mùi hương liệu cổ xưa còn sót lại, gợi nhớ về một thời vàng son đã xa. Nơi đây, linh khí cổ xưa nặng nề, cùng với cảm giác của một quá khứ huy hoàng đã lụi tàn, tạo nên một bầu không khí cô độc đến nghẹt thở.
Trên một ban công đá đã đổ nát, Mộ Dung Tĩnh đứng lặng lẽ, ánh mắt xa xăm xuyên qua tầng mây mù giăng lối, nơi chân trời nhuộm màu máu. Nàng vẫn vận trên mình y phục tông môn sang trọng, mái tóc đen mượt được buộc cao, nhưng khí chất cao ngạo thường ngày đã bị thay thế bằng một vẻ trầm tư, cô độc. Lòng nàng nặng trĩu, từng hình ảnh cứ dội về trong tâm trí, sắc nét như vừa mới xảy ra: Làng Mộc Thạch bị tàn phá, ánh mắt kinh hoàng của những dân làng vô tội, và lời tuyên bố "phản loạn" đầy cay nghiệt của Thiên Diệu Tôn Giả. Một sự giằng xé dữ dội đang cào xé nội tâm nàng, giữa lòng trung thành đã ăn sâu bấy lâu với Thiên Diệu Tôn Giả và những giáo lý về con đường Thăng Tiên, với những gì nàng đã tận mắt chứng kiến, những đau thương mà con đường ấy mang lại. Thanh kiếm cổ bên hông nàng, thứ đã cùng nàng trải qua biết bao trận chiến, giờ đây khẽ rung lên, như thể cảm nhận được sự dao động sâu sắc trong tâm hồn chủ nhân.
Nàng đưa tay vuốt ve chuôi kiếm, cảm giác lạnh lẽo của kim loại xua tan một phần nào sự hỗn loạn trong tâm trí. "Ngươi cũng cảm thấy phải không, Thần Ảnh?" Nàng khẽ thì thầm, giọng nói tan vào trong gió, chỉ đủ cho nàng và thanh kiếm nghe thấy. "Mỗi một nhát chém, mỗi một giọt máu đổ xuống, đều không phải vì chính nghĩa. Tất cả chỉ là sự bám chấp mù quáng vào một con đường, một khát vọng Thăng Tiên đã bị vặn vẹo."
Thần Ảnh kiếm vẫn im lìm, nhưng Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một dòng linh lực quen thuộc khẽ chảy qua đầu ngón tay nàng, như một lời đáp ứng thầm lặng. Nàng từng tin rằng sức mạnh là chân lý duy nhất, rằng Thăng Tiên là đỉnh cao mà mọi sinh linh phải khao khát. "Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!" Lời của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn vang vọng trong tai nàng, một mệnh lệnh tuyệt đối, không thể nghi ngờ. Nhưng giờ đây, nàng tự hỏi, sức mạnh ấy đang tồn tại vì điều gì? Để hủy diệt những sinh linh vô tội, những vật tính chân thật chỉ muốn được bình yên tồn tại? Để ép buộc vạn vật phải từ bỏ bản chất của mình, chạy theo một ảo ảnh Thăng Tiên?
Ánh mắt nàng hướng về nơi xa, nơi mờ mịt là Hoàng Thành Thiên Long, trung tâm quyền lực của Thiên Diệu Tôn Giả. Nàng đã từng tự hào là một trong những tinh anh của hắn, một thanh kiếm sắc bén tuân theo mọi mệnh lệnh. Nhưng sự kiện Làng Mộc Thạch đã phá vỡ bức tường niềm tin vững chắc trong tâm trí nàng. Nàng đã không thể xuống tay. Nàng đã chọn một con đường khác, dù biết rằng nó sẽ dẫn đến sự "phản bội", đến sự cô lập và nguy hiểm tột cùng.
"Có lẽ, ta đã sai," nàng thì thầm, lời nói mang theo sự mệt mỏi và một chút chua xót. "Hay có lẽ, cả Thiên Diệu Tôn Giả cũng đã sai. Con đường Thăng Tiên, liệu có thật sự là chân lý duy nhất?" Nàng nhớ lại những lời Tần Mặc đã nói tại Hội Đàm Thiên Kiến, dù nàng không có mặt, nhưng những lời ấy đã được truyền đến tai nàng qua vô số lời đồn đại, qua những báo cáo mật từ các tông môn phụ thuộc. Hắn nói về "ý chí tồn tại", về "cân bằng bản chất", về "chân lý thất lạc". Những khái niệm ấy, từng bị nàng coi là dị đoan, yếu đuối, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí nàng, mang theo một sức nặng khó tả. Hắn không dùng sức mạnh để áp đặt, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm. Hắn muốn vạn vật được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn".
Nàng ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết đã bắt đầu ló dạng giữa ánh hoàng hôn cuối cùng. Một cảm giác cô độc bao trùm lấy nàng. Nàng đang đi trên một con đường mà không ai thấu hiểu, một con đường không có đồng minh rõ ràng. Thiên Diệu Tôn Giả coi nàng là phản đồ, còn Tần Mặc... nàng vẫn chưa rõ hắn là ai, là gì. Liệu hắn có thật sự là một vị cứu thế, hay chỉ là một kẻ điên rồ khác, đang dùng những lời lẽ hoa mỹ để lôi kéo lòng người? Nàng cần phải biết. Nàng cần phải tự mình tìm kiếm chân tướng.
Quyết tâm đã nhen nhóm trong lòng, xua đi phần nào sự mệt mỏi và nghi ngờ. Mộ Dung Tĩnh khẽ siết chặt chuôi kiếm. Nàng không thể cứ đứng đây mà chấp nhận số phận. Nàng cần phải hành động, không phải vì Thiên Diệu, cũng không phải vì Tần Mặc, mà vì chính bản thân nàng, vì những gì nàng tin là đúng đắn cho Huyền Vực này.
Nàng quay lưng lại với khung cảnh hùng vĩ nhưng u hoài của Lạc Nhật Cung. Động tác dứt khoát, mang theo một vẻ kiên định mới. Nàng cởi bỏ y phục tông môn sang trọng, thay vào đó là một bộ áo choàng đơn giản, màu xám tro, che kín thân phận. Nàng không muốn bất kỳ ai nhận ra mình, không muốn bị ràng buộc bởi danh phận "Thiên Diệu Đệ Nhất Kiếm". Nàng muốn tự do tìm hiểu, tự do suy xét, không bị ảnh hưởng bởi những định kiến hay áp lực từ bất kỳ phía nào.
Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tàn dư cuối cùng của ánh hoàng hôn, Mộ Dung Tĩnh đã rời khỏi Lạc Nhật Cung. Bóng nàng tan biến vào màn sương mờ ảo, chỉ còn lại tiếng gió rít gào như lời than thở của những linh hồn cổ xưa, và sự tĩnh mịch bao trùm lấy ngọn núi. Chuyến hành trình tìm kiếm sự thật của nàng đã bắt đầu, một chuyến đi đầy rẫy hiểm nguy và không chắc chắn, nhưng nàng biết, nàng không còn lựa chọn nào khác.
***
Cách Lạc Nhật Cung hàng ngàn dặm, tại một nơi thâm sơn cùng cốc ít người biết đến, ẩn mình giữa những rừng cây cổ thụ vây quanh một dòng suối trong vắt, là Quán Trà Vọng Nguyệt. Đây chỉ là một ngôi nhà gỗ đơn giản, với sân nhỏ lát đá cuội và một ao cá lặng lẽ, nơi những chú cá chép vàng bơi lội thư thái. Mái hiên rộng, được chống đỡ bởi những cột gỗ đã nhuốm màu thời gian, che mát cho một vài chiếc bàn thấp và những tấm nệm ngồi êm ái. Âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng nơi đây là tiếng nước chảy róc rách từ ao cá, tiếng nói chuyện rì rầm đủ để không quấy rầy không gian chung, và tiếng chim hót lảnh lót vọng từ những tán cây xanh tươi. Mùi trà thơm dịu nhẹ, mùi hoa nhài thanh khiết từ giàn hoa leo, và mùi gỗ mộc mạc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí bình yên, tĩnh lặng, ấm cúng và thư thái lạ thường.
Chiều tà, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua kẽ lá, rải rác những đốm sáng lung linh trên mặt ao. Trong một góc khuất, khuất sau một rèm tre mỏng, Mộ Dung Tĩnh đang ngồi. Nàng đã thay một bộ y phục bằng vải thô màu nâu sẫm, khuôn mặt được che nửa bởi một chiếc mũ rộng vành, chỉ để lộ đôi mắt phượng sắc bén và đôi môi mím chặt. Đối diện nàng là Bạch Lộc Tiên Tử, đại diện của Huyền Băng Cung, người vẫn giữ nguyên dáng vẻ thanh thoát, với chiếc sừng hươu nhỏ trên đầu và mái tóc trắng như tuyết. Đôi mắt nàng trong veo, hiền từ, nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. Bạch Lộc Tiên Tử đang nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà sen, động tác chậm rãi, tao nhã.
"Khí trời những ngày này quả thực có chút bất thường," Mộ Dung Tĩnh khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, cố gắng che giấu bản chất lạnh lùng của mình. Nàng không trực tiếp nhắc đến những cuộc thanh trừng hay Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng mỗi lời nói đều ẩn chứa sự thăm dò. "Ta nghe nói, các loài cây cỏ, thậm chí cả đá sỏi, cũng có những biến động lạ lùng. Không biết Bạch Lộc Tiên Tử có thấy vậy không?"
Bạch Lộc Tiên Tử đặt chén trà xuống, một làn hương sen thoảng qua. "Đúng vậy, ta có cảm nhận. Linh khí trong Huyền Vực tựa như một dòng sông cuộn chảy, lúc thì bình lặng, lúc lại hung hãn. Những ngày gần đây, dòng chảy ấy có vẻ... đục hơn, và đôi lúc lại như bị kìm hãm, bức bối." Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt của Mộ Dung Tĩnh, như muốn nhìn thấu tâm can nàng, nhưng vẻ mặt vẫn điềm tĩnh. "Thế gian vạn vật đều có linh tính, có ý chí tồn tại của riêng mình. Khi những ý chí ấy bị ép buộc, bị bẻ cong, thì sự mất cân bằng là điều tất yếu."
Mộ Dung Tĩnh lắng nghe cẩn trọng, từng lời của Bạch Lộc Tiên Tử như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn đang khô cằn của nàng. "Có những lời đồn đại, về một con đường tu luyện mới, không cần Thăng Tiên, không cần bứt mình ra khỏi bản chất. Tiên Tử có nghe qua không?" Nàng cố gắng giữ giọng điệu khách quan, nhưng trong lòng lại dấy lên một sự mong chờ.
Bạch Lộc Tiên Tử khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thoát như làn gió mùa xuân. "Lời đồn đại thì nhiều. Nhưng sự thật thì ít. Con đường tu luyện vốn dĩ là m���t hành trình tìm về bản ngã, không phải là một cuộc đua tranh giành hư danh. Vạn vật đều có khả năng tự chữa lành, nếu ta cho chúng sự yên bình. Một hạt mầm, nếu bị ép phải nở hoa quá sớm, sẽ héo úa. Một dòng suối, nếu bị ép phải chảy ngược, sẽ khô cạn." Nàng dừng lại, nhấp thêm một ngụm trà. "Thiên địa vạn vật, đều có quy luật riêng. Can thiệp quá sâu vào quy luật ấy, sẽ chỉ mang đến tai họa khôn lường."
Lời nói của Bạch Lộc Tiên Tử như một luồng điện xẹt qua tâm trí Mộ Dung Tĩnh. Nàng đã từng nghĩ rằng "quy luật" là phải chinh phục, phải vượt qua. Nhưng Bạch Lộc Tiên Tử lại nói về sự thuận theo, sự chữa lành. Điều này hoàn toàn đối lập với những gì nàng đã được dạy dỗ. Nàng nhớ lại hình ảnh những linh dược bị ép buộc trưởng thành quá nhanh, những binh khí bị cưỡng ép khai linh để tăng cường sức mạnh, tất cả đều mang theo một sự bất an, một vẻ đau đớn ẩn giấu mà nàng đã từng lờ đi.
"Vậy theo Tiên Tử, sự mất cân bằng này có thể dẫn đến điều gì?" Mộ Dung Tĩnh hỏi, giọng nàng không còn vẻ khách quan nữa, mà pha lẫn một chút lo lắng.
"Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới," Bạch Lộc Tiên Tử lặp lại một câu nói cổ xưa, ánh mắt nàng nhìn xa xăm, như đang thấy trước một viễn cảnh u ám. "Sự truy cầu vô độ, sự cưỡng ép bản chất, sẽ làm cạn kiệt nguồn sống của cả Huyền Vực. Chúng ta đã thấy những dấu hiệu rồi, Mộ Dung cô nương. Những vùng đất khô cằn, những dòng sông cạn, những loài linh thú đột biến trở nên hung hãn, hay những linh dược mất đi dược tính vốn có. Đó không phải là sự tiến hóa, mà là sự suy tàn, sự biến dạng bản chất."
Mộ Dung Tĩnh nhíu mày suy nghĩ. Những gì Bạch Lộc Tiên Tử nói, nàng đã từng nhìn thấy, nhưng lại cố ý phớt lờ, bởi vì chúng không phù hợp với giáo lý của Thiên Diệu Tôn Giả. Giờ đây, nghe một người có địa vị như Bạch Lộc Tiên Tử xác nhận, sự nghi ngờ trong lòng nàng càng thêm sâu sắc. Nàng chợt nhận ra rằng, những lời Tần Mặc nói tại Hội Đàm Thiên Kiến không phải là những lời lẽ sáo rỗng, mà là những lời cảnh báo đầy tính tiên tri.
"Vậy Tiên Tử nghĩ sao về người đã đưa ra những lời cảnh báo đó?" Mộ Dung Tĩnh không thể kiềm chế được, nàng muốn trực tiếp hỏi về Tần Mặc, nhưng vẫn phải giữ sự thận trọng. "Về người đã nói rằng có một con đường khác, một con đường cho phép vạn vật được là chính nó?"
Bạch Lộc Tiên Tử nhìn nàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự thấu hiểu. "Người đó, có lẽ đang đi trên một con đường đầy chông gai, nhưng lại là con đường duy nhất để tìm lại sự cân bằng cho Huyền Vực. Hắn không nói về sự hủy diệt, mà nói về sự hồi sinh. Không nói về sự ép buộc, mà nói về sự tự do lựa chọn." Nàng khẽ thở dài. "Nhưng để thay đổi một niềm tin đã ăn sâu hàng ngàn năm, đó là một việc vô cùng khó khăn. Sẽ có rất nhiều sự chống đối, rất nhiều hy sinh."
Mộ Dung Tĩnh im lặng một lúc lâu. Những lời của Bạch Lộc Tiên Tử đã củng cố thêm những nghi ngờ trong lòng nàng, đồng thời cũng mở ra một cánh cửa mới. Con đường của Tần Mặc, tuy đầy hiểm nguy, nhưng có vẻ như là con đường chân chính. Nàng cần thêm thông tin, cần thêm bằng chứng để đưa ra quyết định cuối cùng.
Khi ánh chiều tà dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Mộ Dung Tĩnh nhẹ nhàng cáo từ. Nàng đặt một túi linh thạch nhỏ trên bàn, như một lời cảm ơn cho tách trà và những lời khuyên sâu sắc. Bạch Lộc Tiên Tử chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn hiền từ nhưng đầy ẩn ý. Mộ Dung Tĩnh đứng dậy, chiếc mũ rộng vành che khuất khuôn mặt, nàng quay lưng bước đi, tan vào bóng đêm. Bạch Lộc Tiên Tử nhìn theo bóng nàng, trong lòng thầm thở dài. "Mộ Dung cô nương, ngươi đã bắt đầu nhìn thấy sự thật rồi. Hy vọng, ngươi sẽ có đủ dũng khí để đi theo con đường ấy."
***
Đêm khuya, tại Hẻm Phố Đen, một nơi đối lập hoàn toàn với sự thanh tịnh của Quán Trà Vọng Nguyệt. Đây là một mê cung của những gian hàng tạm bợ, những ngôi nhà cũ kỹ, chật chội, xiêu vẹo, được nối với nhau bằng những con hẻm tối tăm và ẩm thấp. Ánh sáng yếu ớt từ những chiếc đèn lồng dầu leo lét, hay từ những khe hở của các căn nhà, chỉ đủ để soi rõ những hình bóng lờ mờ. Âm thanh duy nhất thường trực ở đây là tiếng thì thầm, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những kẻ giao dịch bí mật, và tiếng xì xào của những cuộc mua bán cấm kỵ. Mùi ẩm mốc, mùi rác thải, và cả mùi hương liệu lạ từ những vật phẩm cấm kỵ trộn lẫn vào nhau, tạo nên một không khí bí ẩn, căng thẳng, luôn có cảm giác nguy hiểm rình rập.
Mộ Dung Tĩnh, vẫn trong bộ áo choàng xám tro, ẩn mình trong một con hẻm tối tăm và chật hẹp. Nàng đã đến đây để tìm kiếm một người, một Vân Du Khách nổi tiếng với khả năng nắm giữ mọi thông tin bí mật trong Huyền Vực, dù là điều cấm kỵ nhất. Bất chợt, một bóng người lẩn khuất trong bóng tối hiện ra, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Đó là Vân Du Khách, dáng người phong trần, mặc áo vải thô, mang theo một gánh hàng hóa trông có vẻ bình thường, nhưng đôi mắt tinh ranh, nhanh nhẹn của hắn lại không bỏ sót bất cứ chi tiết nào.
"Ngươi tìm gì ở đây, cô nương?" Vân Du Khách hỏi, giọng nói khàn khàn, nhưng đầy vẻ thăm dò. Hắn đã nhận ra khí chất khác biệt của Mộ Dung Tĩnh, dù nàng có cố che giấu đến đâu.
Mộ Dung Tĩnh không vòng vo. Nàng biết, với những người như Vân Du Khách, tiền bạc và sự thẳng thắn là ngôn ngữ duy nhất. "Ta cần thông tin. Thông tin về Tần Mặc. Thông tin về Thiên Diệu Tôn Giả. Và những sự thật bị che giấu đằng sau 'chân lý thất lạc'." Nàng nói, giọng nàng lạnh lùng và dứt khoát, nhưng trong đó ẩn chứa một sự khao khát cháy bỏng.
Vân Du Khách nhếch mép cười, để lộ hàm răng ố vàng. "Giá sẽ không rẻ đâu, cô nương. Có tiền là có tất cả! Và những thông tin mà ngươi muốn, lại càng là cái giá trên trời." Hắn xoa xoa hai bàn tay thô ráp vào nhau, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Mộ Dung Tĩnh, như đang định giá nàng.
Mộ Dung Tĩnh lấy ra một chiếc túi gấm thêu hoa tinh xảo, bên trong chứa đầy linh thạch thượng phẩm, phát ra thứ ánh sáng lấp lánh trong bóng tối. "Đây là cái giá. Ngươi có thể cung cấp thông tin hay không?"
Vân Du Khách không khỏi rụt rè trước số linh thạch khổng lồ. Hắn nhanh chóng nhận ra giá trị của giao dịch này, và cả nguy hiểm tiềm tàng phía sau. "Đư��c thôi. Ngươi muốn biết gì?"
"Tần Mặc... hắn có phải là tà ma như Thiên Diệu Tôn Giả tuyên bố không? Sức mạnh của hắn đến từ đâu? Và những bí mật gì về Vô Tính Thành mà Thiên Diệu Tôn Giả đang che giấu?" Mộ Dung Tĩnh hỏi dồn dập, nàng không muốn bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào.
Vân Du Khách cười khẩy, giọng hắn pha lẫn sự chế nhạo và bí ẩn. "Tà ma ư? Ha! Thế gian này, kẻ nào nắm giữ quyền lực, kẻ đó có thể định nghĩa tà ma. Thiên Diệu Tôn Giả gọi hắn là tà ma, nhưng những người bị Thiên Diệu Tôn Giả thanh trừng lại gọi hắn là cứu tinh." Hắn dừng lại, nhìn quanh, đảm bảo không có ai đang nghe lén. "Sức mạnh của hắn không phải là linh lực hay kiếm đạo như chúng ta. Nghe đồn, hắn có thể nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật, hiểu được khát khao sâu thẳm nhất của chúng. Hắn không chiến đấu bằng vũ lực, mà bằng sự thức tỉnh. Hắn khiến vạn vật từ chối tu luyện theo lối cực đoan, hoặc dẫn dắt chúng tu mà vẫn giữ được bản chất."
Những lời của Vân Du Khách như sét đánh ngang tai Mộ Dung Tĩnh. Nàng đã nghe những lời đồn đại này, nhưng chưa bao giờ tin tưởng hoàn toàn. Giờ đây, khi một thương nhân trung lập như Vân Du Khách xác nhận, những mảnh ghép bắt đầu khớp lại trong tâm trí nàng. Hắn không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm. Hắn cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn". Điều này hoàn toàn trùng khớp với lời của Bạch Lộc Tiên Tử.
"Về Vô Tính Thành..." Vân Du Khách tiếp tục, giọng hắn trầm xuống, có vẻ thận trọng hơn. "Đó là một vùng đất kỳ lạ. Nơi không vật nào có thể tu luyện, không ai theo đuổi con đường Thăng Tiên. Người dân sống cuộc đời ngắn ngủi nhưng bình yên, không tranh đoạt. Thiên Diệu Tôn Giả đã tuyên bố đó là phế địa, nhưng lại âm thầm cử người đến đó, tìm kiếm một cái gì đó. Người ta đồn rằng, Vô Tính Thành chính là mảnh ghép cuối cùng giữ cho thế giới không sụp đổ. Và cái gọi là 'khai linh', 'ép buộc vạn vật tu hành', chính là cách Thiên Diệu Tôn Giả muốn kiểm soát 'ý chí tồn tại' ấy, biến chúng thành công cụ của hắn."
Mộ Dung Tĩnh cảm thấy lạnh sống lưng. Thiên Diệu Tôn Giả đã che giấu sự thật kinh hoàng này. Hắn không chỉ muốn Thăng Tiên cho bản thân, mà còn muốn kiểm soát cả bản chất của vạn vật, biến cả Huyền Vực thành công cụ cho khát vọng ích kỷ của hắn. Điều này giải thích tại sao hắn lại tàn nhẫn đến vậy với những ai không tuân theo con đường của hắn, tại sao hắn lại muốn thanh trừng cả Vô Tính Thành.
"Còn điểm yếu của Thiên Diệu Tôn Giả?" Mộ Dung Tĩnh hỏi, giọng nàng trở nên cứng rắn.
Vân Du Khách liếc nhìn túi linh thạch, rồi khẽ gật đầu. "Thiên Diệu Tôn Giả mạnh thật, nhưng hắn lại cực kỳ sợ hãi sự thay đổi. Hắn sợ mất đi quyền lực, sợ mất đi niềm tin của chúng sinh. Hắn tin rằng, chỉ có sự thống trị tuyệt đối mới giữ được trật tự. Bất cứ ai thách thức 'Thiên Mệnh' của hắn, bất cứ ai gieo rắc 'sự nghi ngờ' vào con đường Thăng Tiên, đều là kẻ thù không đội trời chung. Sự yếu đuối của hắn chính là sự bám chấp vào một quyền lực lỗi thời, và sự bất an sâu sắc về một thế giới mà hắn không thể kiểm soát."
Hắn đưa cho Mộ Dung Tĩnh một cuộn da dê cũ kỹ, được buộc bằng một sợi chỉ tơ tằm. "Tất cả những gì ngươi muốn biết, và cả những thứ ngươi không muốn biết, đều ở trong này."
Mộ Dung Tĩnh nhanh chóng kiểm tra cuộn da dê. Bên trong là những ghi chép tỉ mỉ, từ những thông tin về Tần Mặc, các hoạt động của Thiên Diệu Tôn Giả, cho đến những phân tích về "chân lý thất lạc" và tác động của việc "khai linh" lên vạn vật. Những thông tin này, dù không hoàn toàn là sự thật tuyệt đối, nhưng đã đủ để Mộ Dung Tĩnh nhận ra sự khác biệt to lớn so với những gì Thiên Diệu Tôn Giả đã tuyên truyền. Tần Mặc không phải là tà ma. Hắn chỉ là một người đang cố gắng tìm kiếm một con đường cân bằng cho Huyền Vực.
Nàng gật đầu, đặt túi linh thạch vào tay Vân Du Khách. "Cảm ơn."
Không nói thêm một lời nào, Mộ Dung Tĩnh xoay người, vội vã rời đi, tan biến vào bóng tối dày đặc của Hẻm Phố Đen. Vân Du Khách đứng đó, nhìn theo bóng nàng, rồi mỉm cười đắc ý với số linh thạch vừa nhận. Hắn biết, giao dịch này sẽ mang lại nhiều điều thú vị.
Mộ Dung Tĩnh đi giữa những con hẻm chằng chịt, trái tim nàng đập mạnh mẽ. Nàng đã có được những thông tin quý giá, những mảnh ghép cuối cùng đã được nối lại. Giờ đây, nàng hiểu rõ hơn về Tần Mặc, về Thiên Diệu Tôn Giả, và về số phận của Huyền Vực. Con đường phía trước vẫn còn mịt mờ, nhưng nàng không còn cô độc trong sự bối rối nữa. Nàng đã có một hướng đi, một mục tiêu rõ ràng.
Nguy hiểm vẫn luôn rình rập. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ không bỏ qua hành động "phản bội" của nàng. Nhưng nàng không còn sợ hãi. Sự dao động trong lòng nàng đã lắng xuống, thay vào đó là một quyết tâm sắt đá. Nàng sẽ không quay lại con đường cũ. Nàng sẽ tìm kiếm một con đường khác, một con đường cho sự cân bằng, cho sự tự do của vạn vật. Mộ Dung Tĩnh sẽ tìm kiếm Tần Mặc hoặc liên minh của hắn một cách công khai hơn sau khi có đủ thông tin. Những thông tin mà Mộ Dung Tĩnh thu thập được sẽ trở thành chìa khóa quan trọng, giúp nàng đưa ra quyết định cuối cùng và có thể thay đổi cục diện cuộc chiến. Cùng với Bạch Lộc Tiên Tử và Linh Dược Sư, những người đã bắt đầu có những hành động cụ thể hơn, Mộ Dung Tĩnh sẽ là một trong những lực lượng mới có thể ảnh hưởng sâu sắc đến vận mệnh của Huyền Vực. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, và số phận của Huyền Vực nằm trong tay những kẻ dám đứng lên chống lại định mệnh.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.