Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1013: Băng Tâm Phá Nguy Cơ: Quyết Định Gián Tiếp Của Mộ Dung Tĩnh

Đêm đã về khuya, tiếng gió rì rào bên ngoài ngôi nhà gỗ như một lời thì thầm cảnh báo. Bóng đêm bao trùm, mang theo cả sự bí ẩn và nguy hiểm khôn lường. Mộ Dung Tĩnh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt. Nàng kiểm tra lại pháp khí phòng ngự của mình, linh lực khẽ luân chuyển, sẵn sàng cho bất kỳ điều gì có thể xảy ra. Mộ Dung Tĩnh đang ở trong tình thế cực kỳ nguy hiểm, buộc phải đưa ra một quyết định lớn, có thể là liên minh với Tần Mặc hoặc hành động đơn độc chống lại Thiên Diệu.

Những thông tin nàng thu thập được, những lời cảnh báo từ Bạch Lộc Tiên Tử, tất cả đều đẩy nàng vào một ngã rẽ định mệnh. Các thế lực trung lập như Huyền Băng Cung và Đan Đỉnh Sơn sẽ s���m bị ép buộc phải chọn phe, gây ra chia rẽ sâu sắc hơn trong Huyền Vực. Nàng biết, mình không thể quay lại con đường cũ. Dù nguy hiểm đến đâu, nàng cũng phải tìm ra một con đường khác, một con đường cho sự cân bằng, cho sự tự do của vạn vật, không bị ép buộc phải "lên tiên" theo ý chí của kẻ khác. Mộ Dung Tĩnh sẽ tìm kiếm Tần Mặc hoặc liên minh của hắn một cách công khai hơn sau khi có đủ thông tin, và những thông tin mà nàng thu thập được sẽ trở thành chìa khóa quan trọng, giúp nàng đưa ra quyết định cuối cùng và có thể thay đổi cục diện cuộc chiến.

Ánh nến trong căn phòng khẽ chao đảo, soi rõ bóng dáng kiên cường của nàng. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng không còn là sự tê liệt. Thay vào đó, nó biến thành một động lực, một ngọn lửa bùng cháy trong trái tim nàng, thúc đẩy nàng phải hành động. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, và số phận của Huyền Vực nằm trong tay những kẻ dám đứng lên chống lại định mệnh. Mộ Dung Tĩnh đã trở thành một trong số đó.

***

Băng Ngục, nơi sâu thẳm nhất của Huyền Băng Cung, quanh năm chìm trong bóng tối và sự lạnh lẽo thấu xương. Từng buồng giam được đẽo gọt từ băng trong suốt, phản chiếu ánh sáng xanh mờ ảo từ những khe nứt trên trần, tạo nên một cảnh tượng vừa kỳ ảo vừa u ám. Tiếng gió rít qua các kẽ băng, nghe như những lời ai oán của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm, hòa cùng tiếng nước đóng băng lách tách và những âm thanh rên rỉ yếu ớt, thỉnh thoảng vọng lại từ đâu đó. Không khí đặc quánh mùi băng tuyết, mang theo một nỗi cô độc, tuyệt vọng len lỏi vào từng tế bào.

Trong một ngóc ngách tối tăm, nơi ánh sáng xanh chỉ đủ để phác họa đường nét, Mộ Dung Tĩnh ẩn mình. Nàng khoác trên mình chiếc áo choàng màu xám tro, hòa lẫn vào màu sắc của băng đá, che khuất khí chất cao ngạo thường ngày. Mái tóc đen mượt được buộc cao, giờ đây có chút rối bời vì gió lạnh, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên vẻ quyết đoán không gì lay chuyển nổi. Nàng siết chặt một cuộn ngọc giản trong tay, lướt qua những dòng chữ đã in sâu vào tâm trí nàng suốt mấy ngày qua. Đó là những thông tin về "chân lý thất lạc", về sự cân bằng bản chất của vạn vật, và những hệ quả thảm khốc của việc "khai linh" cưỡng bức mà Tần Mặc đã phơi bày.

Mỗi từ ngữ, mỗi khái niệm mà Tần Mặc và liên minh của hắn đưa ra, đều như một nhát dao cứa vào niềm tin đã được xây dựng hàng ng ngàn năm trong tâm trí nàng, và cùng lúc đó, mở ra một cánh cửa mới của nhận thức. Những lời đe dọa của Thiên Diệu Tôn Giả, vang vọng từ Hội Đàm Thiên Kiến, từ báo cáo của Trần Trưởng Lão về sự dao động của các thế lực trung lập, và đỉnh điểm là lời cảnh báo gấp gáp từ Bạch Lộc Tiên Tử, tất cả như những mũi kim nhọn đâm vào trái tim nàng, thúc giục nàng phải hành động.

"Thiên Diệu Tôn Giả... ngươi đã đi quá xa. Huyền Vực sẽ không thể chịu đựng thêm nữa," nàng thì thầm, giọng nói khẽ rung lên trong sự tĩnh lặng của Băng Ngục. Cái lạnh lẽo xung quanh không thể làm nguội đi ngọn lửa phẫn nộ và lo lắng đang cháy trong lòng nàng. Nàng nhớ lại hình ảnh những linh dược khô héo, những dòng suối cạn kiệt mà Linh Dược Sư đã kể, nhớ lại sự đau đớn của những thần thú bị ép buộc tu luyện theo một con đường không thuộc về chúng mà Bạch Lộc Tiên Tử đã chứng kiến. Tất cả đều là minh chứng cho sự mất cân bằng đang lan rộng, cho nỗi đau của vạn vật khi bị tước đoạt "ý chí tồn tại", bị biến thành công cụ cho một con đường thăng tiên mù quáng.

Lý tưởng cũ, sự trung thành với tông môn, với Thiên Diệu Tôn Giả, đang đấu tranh kịch liệt với lương tâm và những sự thật tàn khốc mà nàng đang dần hé lộ. Nàng đã từng tin tưởng vào con đường Thăng Tiên vĩ đại, đã từng coi Thiên Diệu Tôn Giả là vị lãnh tụ tối cao. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã thay đổi. Sự tàn nhẫn, sự độc đoán của hắn, và đặc biệt là việc hắn cố gắng kiểm soát "ý chí tồn tại" của vạn vật, biến chúng thành công cụ, đã khiến nàng bàng hoàng. Con đường Thăng Tiên mà hắn vẽ ra, không phải là con đường của tự do và thăng hoa, mà là con đường của sự nô dịch và hủy diệt bản chất. Lời tiên tri “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới” hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời cảnh báo từ hàng ngàn năm trước, giờ đây đang ứng nghiệm.

Mộ Dung Tĩnh hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh buốt tràn vào phổi, giúp nàng giữ được sự tỉnh táo cần thiết. Nàng cất cuộn ngọc giản vào trong vạt áo, nó như một gánh nặng, một trọng trách mà nàng phải gánh vác. Bàn tay nàng lướt đến chuôi thanh kiếm cổ bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng rắn của kim loại. Thanh kiếm này, đã cùng nàng trải qua biết bao trận chiến, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Nó không chỉ là vũ khí, mà còn là biểu tượng cho quyết tâm của nàng.

Nàng lướt đi trong bóng tối, không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ. Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, như một bóng ma hòa vào màn đêm và băng tuyết. Ánh sáng xanh mờ ảo của Băng Ngục dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một con đường hầm tối tăm hơn, dẫn lên phía trên. Nàng di chuyển nhanh chóng, mục đích rõ ràng, vẻ mặt kiên quyết. Nàng biết mình đang đánh cược tất cả, nhưng thà rằng đối mặt với sự trừng phạt của Thiên Diệu Tôn Giả, còn hơn là đứng nhìn Huyền Vực này chìm vào diệt vong vì sự mù quáng của hắn. Hướng về phía Đài Sen Băng, nơi ánh sáng lung linh bắt đầu le lói, Mộ Dung Tĩnh biết rằng một tai họa đang chực chờ bùng nổ, và nàng sẽ là người duy nhất có thể ngăn chặn nó, dù chỉ là tạm thời, dù chỉ là một cách gián tiếp.

***

Bình minh hé rạng, nhưng không khí trên Đài Sen Băng lại mang một vẻ cuồng loạn, hỗn mang. Gió mạnh gào thét, cuốn theo những bông tuyết tan chảy như những giọt nước mắt băng giá. Đài Sen Băng, một kiến trúc tự nhiên kỳ vĩ được hình thành từ hàng ngàn năm băng tuyết tích tụ, giờ đây rung chuyển dữ dội. Những vết nứt lớn, sâu hoắm, như những mạch máu bị vỡ, bắt đầu xuất hiện trên bề mặt băng, lan rộng ra khắp nơi, tạo ra những tiếng động rợn người như tiếng xương cốt gãy vỡ.

Trên đỉnh Đài Sen Băng rộng lớn, Thiên Diệu Tôn Giả đứng uy nghiêm giữa một vòng tròn pháp trận phức tạp. Hắn vẫn giữ dáng vẻ thanh lịch, cao ráo, mái tóc trắng như tuyết được búi cao, nhưng ánh mắt xanh thẳm của hắn giờ đây lại sắc lạnh và đầy sự tính toán, pha lẫn một niềm cuồng vọng cháy bỏng. Chiếc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến của hắn phấp phới trong gió, nhưng không thể che giấu được luồng linh lực hùng hậu, tối tăm đang bùng phát từ cơ thể hắn. Hắn đang thực hiện một nghi thức cấm kỵ, một sự tước đoạt tàn bạo: hút cạn "băng linh nguyên khí" từ sâu trong lòng Huyền Băng Cung, biến đổi nó thành một luồng năng lượng hỗn loạn, màu tím đen, để phục vụ mục đích thăng tiên cực đoan của mình.

Xung quanh Thiên Diệu Tôn Giả, các Hắc Thiết Vệ, với giáp sắt đen toàn thân che kín mặt, đứng sừng sững như những pho tượng vô tri. Họ cầm trên tay những vũ khí nặng nề, chỉ biết tuân theo mệnh lệnh mà không hề dao động. Trần Trưởng Lão, với râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi, cũng đứng đó giám sát, nhưng đôi mắt sắc sảo của y lại ẩn chứa một nỗi sợ hãi mơ hồ khi chứng kiến sức mạnh vượt quá giới hạn đang được giải phóng.

Tiếng chú ngữ của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng, không còn trầm ấm mà trở nên hùng hồn, cuồng loạn, như một lời tuyên ngôn áp đặt lên vạn vật: "Huyền Băng Cung, hãy cống hiến tất cả cho sự thăng hoa của Huyền Vực! Kẻ yếu không có quyền tồn tại!" Mỗi từ ngữ của hắn như một nhát búa giáng xuống, nghiền nát ý chí của những sinh linh đang bị cưỡng ép.

Dưới chân Đài Sen Băng, những nữ đệ tử Huyền Băng Cung đang cố gắng duy trì trận pháp bảo vệ, nhưng linh lực của họ bị rút cạn một cách tàn nhẫn. Dáng vẻ mảnh mai của họ giờ đây tiều tụy, run rẩy trong giá lạnh, cơ thể dần bị đóng băng. Đôi môi tím tái, hơi thở yếu ớt, họ chỉ có thể thều thào những tiếng rên rỉ đau đớn, hòa vào tiếng gió rít thê lương. Bạch Lộc Tiên Tử, với đôi sừng hươu nhỏ trên đầu và mái tóc trắng như tuyết, đôi mắt trong veo hiền từ giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng. Nàng cố gắng duy trì trận pháp, nhưng đôi tay nàng đã run rẩy, những giọt nước mắt băng giá lăn dài trên má. "Dừng lại đi! Ngươi sẽ hủy diệt tất cả!" Nàng thều thào, lời nói như bị bóp nghẹt bởi luồng linh lực cường đại đang nghiền ép.

Bên cạnh nàng, Linh Dược Sư (Bạch Lão), ông lão gầy yếu v���i đôi mắt mờ đục, cũng đang chống chọi. Mùi băng tuyết tinh khiết, mùi ozone nồng nặc do linh lực bị đốt cháy, và mùi không khí lạnh buốt hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của từng thớ băng, từng mạch linh khí đang bị xé toạc. "Mọi bệnh tật đều có cách chữa trị, nếu ta biết lắng nghe tự nhiên," hắn lẩm bẩm, nhưng giọng nói của hắn bị át đi bởi tiếng nổ lớn, rung chuyển cả Huyền Băng Cung.

Năng lượng hỗn loạn màu tím đen bùng nổ, không còn theo một quỹ đạo nhất định mà trở nên mất kiểm soát. Nó tạo thành một cột sáng cao vút, xé toạc bầu trời đêm, nhuộm cả vòm trời một màu tím kinh hoàng. Các vết nứt trên Đài Sen Băng lan rộng hơn nữa, tạo ra những tiếng gầm rít như một con quái vật đang giãy chết. Những mảnh băng khổng lồ văng ra, va đập vào nhau tạo thành những tiếng vỡ vụn chói tai. Toàn bộ khu vực như đang sụp đổ.

Thiên Diệu Tôn Giả, trong cơn cuồng nộ, vẫn vận dụng tối đa sức mạnh, đẩy nghi thức đến giới hạn cuối cùng. Hắn tin r���ng chỉ cần vượt qua giới hạn này, hắn sẽ đạt được mục đích thăng tiên tối thượng. Nhưng chính sự mù quáng đó đã khiến năng lượng bùng nổ không kiểm soát, tạo ra một tiếng nổ lớn, rung chuyển tận nền móng của Huyền Băng Cung. Các Hắc Thiết Vệ và Trần Trưởng Lão lùi lại, kinh hãi trước sức mạnh vượt quá tầm kiểm soát. Khuôn mặt của Trần Trưởng Lão tái mét, y cảm nhận được sự hủy diệt đang đến gần. Luồng năng lượng tím đen ấy, nếu không được kiềm chế, sẽ không chỉ hủy diệt Huyền Băng Cung, mà còn lan rộng ra, tàn phá cả một vùng đất rộng lớn của Huyền Vực. Cái lạnh thấu xương của Băng Ngục, cảm giác rung chuyển dữ dội của mặt đất và băng tuyết, cảm giác linh lực bị rút cạn, tất cả tạo nên một bức tranh tận thế, nơi vạn vật đang bị đẩy đến bờ vực của sự hủy diệt.

***

Trong khoảnh khắc hỗn loạn nhất, khi cột năng lượng tím đen khổng lồ chuẩn bị xé toạc Đài Sen Băng và lan rộng ra ngoài, mang theo cơn thịnh nộ của một đấng tối cao đang mất kiểm soát, một bóng dáng thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối, ẩn mình giữa những khe nứt băng giá. Mộ Dung Tĩnh, đã chuẩn bị từ trước, hành động. Nàng không trực tiếp đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả, bởi nàng biết sức mạnh của mình chưa đủ để chống lại hắn vào lúc này. Hơn nữa, việc trực tiếp đối đầu sẽ gây ra một cuộc chiến toàn diện, đẩy Huyền Băng Cung vào thế tiến thoái lưỡng nan và khiến nàng bị Thiên Diệu Tôn Giả truy sát không ngừng. Nàng chọn một con đường khác, một con đường gián tiếp nhưng hiệu quả, dựa vào kiến thức sâu rộng về trận pháp và cấu trúc linh mạch của Huyền Băng Cung mà nàng đã dày công nghiên cứu.

Nàng lướt qua những hành lang băng giá đã bị phá hủy một phần, tránh né những mảnh băng vỡ vụn và những luồng linh lực tán loạn. Đôi mắt nàng quét nhanh, tìm kiếm những điểm yếu trong trận pháp đang bị Thiên Diệu Tôn Giả thao túng, những nút thắt linh mạch mà hắn đã bẻ cong để phục vụ cho nghi thức của mình. Nhờ những thông tin mà Vân Du Khách đã cung cấp, cùng với kiến thức cổ xưa về Huyền Băng Cung mà nàng đã từng tìm hiểu trong quá khứ, Mộ Dung Tĩnh biết rằng sâu bên dưới Đài Sen Băng, có một hệ thống "Băng Ngục" cổ xưa, không chỉ dùng để giam cầm mà còn có khả năng hấp thụ và thanh lọc những luồng linh lực hỗn loạn nhất. Đây chính là lối thoát duy nhất.

Nàng rút thanh kiếm cổ bên hông, không phải để tấn công, mà để khẽ chạm vào một phù văn ẩn sâu trong một khối băng khổng lồ. Linh lực từ cơ thể nàng, thanh khiết và tinh túy, được truyền vào phù văn cổ xưa ấy. Một dòng năng lượng xanh lam nhạt, đối lập hoàn toàn với luồng năng lượng tím đen cuồng bạo, bắt đầu lan tỏa. Nó như một sợi chỉ mỏng manh, len lỏi vào mạng lưới linh mạch của Huyền Băng Cung, từng chút một "làm lệch" dòng chảy năng lượng đang được Thiên Diệu Tôn Giả hút lên.

"Không thể để ngươi hủy diệt tất cả... Đây là con đường duy nhất!" Mộ Dung Tĩnh thầm thì, khuôn mặt nàng đau đớn nhưng ánh mắt kiên quyết. Việc làm lệch dòng năng lượng này không hề dễ dàng. Nàng phải chống lại ý chí mạnh mẽ của Thiên Diệu Tôn Giả, phải đối mặt với áp lực phản chấn từ luồng linh lực hỗn loạn. Từng thớ thịt, từng kinh mạch của nàng như bị xé rách, linh lực trong cơ thể nàng cạn kiệt nhanh chóng. Nhưng nàng không từ bỏ. Nàng biết, nếu nàng thất bại, cả Huyền Băng Cung, thậm chí là một phần lớn Huyền Vực, sẽ phải chịu chung số phận với những sinh linh bị tước đoạt "vật tính", bị cưỡng ép "thăng tiên".

Dòng năng lượng xanh lam tiếp tục lan tỏa, tạo ra một sự va chạm tinh vi với luồng năng lượng tím đen. Thay vì bùng nổ hoàn toàn, luồng năng lượng hỗn loạn bắt đầu tự va chạm và triệt tiêu một phần, giảm bớt sự cuồng bạo của nó. Và quan trọng hơn, nó được hướng dẫn, như một dòng sông chảy xiết bị đổi dòng, trôi dần về phía "Băng Ngục" nằm sâu bên dưới. Băng Ngục, với khả năng hấp thụ và chứa đựng linh lực bất ổn, bắt đầu hoạt động, kéo hút luồng năng lượng hủy diệt vào sâu trong lòng đất.

Trên Đài Sen Băng, Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên trong giận dữ. "Không thể nào! Ai đã làm nhiễu loạn thiên cơ của ta?! Huyền Băng Cung vô dụng!" Hắn cảm thấy luồng linh lực đang bị hắn thao túng bỗng nhiên chệch hướng, mất đi sự kiểm soát hoàn toàn. Sức mạnh mà hắn đã dày công tích tụ, chuẩn bị cho bước đột phá cuối cùng, đang bị phân tán một cách khó hiểu. Hắn không thể tin được rằng có ai đó dám và có thể can thiệp vào nghi thức của hắn, đặc biệt là trong chính Huyền Băng Cung. Hắn chỉ nghĩ rằng đó là do trận pháp của Huyền Băng Cung quá yếu ớt, không thể chịu đựng được sức mạnh của mình, hoặc có thể do một yếu tố thiên nhiên bất ngờ nào đó. Sự kiêu ngạo đã che mờ tầm nhìn của hắn, khiến hắn không nhận ra sự can thiệp tinh vi của Mộ Dung Tĩnh.

Mộ Dung Tĩnh hoàn thành động tác cuối cùng, rút lui vào bóng tối. Cơ thể nàng run rẩy, mồ hôi lạnh toát ra, nhưng đôi mắt nàng vẫn giữ được sự kiên định. Nàng đã thành công. Thảm họa không bị ngăn chặn hoàn toàn, nhưng được kiềm chế, giảm thiểu thiệt hại xuống một mức độ có thể chịu đựng được. Luồng năng lượng hỗn loạn dần ổn định, mặc dù Đài Sen Băng và một phần Huyền Băng Cung vẫn bị phá hủy nặng nề. Những vết nứt sâu hoắm vẫn còn đó, những khối băng lớn vỡ vụn, và không khí vẫn lạnh lẽo mang theo mùi ozone nồng nặc.

Thiên Diệu Tôn Giả, dù tức giận, vẫn thu hồi được một phần năng lượng còn lại, ánh mắt hắn sắc lạnh quét qua khắp Đài Sen Băng, nhưng không tìm thấy bất cứ kẻ nghi vấn nào. Hắn không chấp nhận thất bại, mà chỉ coi đây là một sự cố ngoài ý muốn. Với một tiếng hừ lạnh, hắn rời đi, để lại một Huyền Băng Cung tan hoang, đầy rẫy nghi ngờ và hoảng loạn.

Bạch Lộc Tiên Tử và Linh Dược Sư (Bạch Lão) kinh hoàng chứng kiến cảnh tượng. Họ vẫn cảm thấy nỗi sợ hãi tột độ khi đứng trước sức mạnh hủy diệt, nhưng cũng nhận ra rằng thảm họa đã không tệ như lẽ ra nó phải thế. Có một cảm giác kỳ lạ, như có một bàn tay vô hình đã kéo họ khỏi vực thẳm. Những nữ đệ tử Huyền Băng Cung dù vẫn còn yếu ớt, nhưng đã thoát khỏi nguy hiểm cận kề cái chết.

Mộ Dung Tĩnh, từ nơi ẩn nấp, nhìn cảnh tượng ấy. Nàng biết, hành động của nàng không giải quyết được gốc rễ vấn đề, nhưng nó đã mua thêm thời gian, và quan trọng hơn, nó đã gieo một hạt mầm nghi ngờ vào tâm trí những người chứng kiến. Huyền Băng Cung, sau sự kiện này, sẽ không thể nào còn tin tưởng Thiên Diệu Tôn Giả nữa. Họ sẽ hoàn toàn quay lưng lại với hắn, và có thể sẽ tìm kiếm một liên minh mới, một con đường mới.

Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay. Nàng đã trở thành một nhân tố bí ẩn, một bóng ma can thiệp vào vận mệnh Huyền Vực. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ trở nên cực đoan và tàn nhẫn hơn nữa, không từ thủ đoạn để đạt được mục đích, vì hắn đã suýt thất bại và cảm thấy bị thách thức. Cuộc chiến tổng lực sắp bùng nổ, và Mộ Dung Tĩnh đã chọn đứng về một phía, không phải là phía của sức mạnh tuyệt đối, mà là phía của sự cân bằng, của "ý chí tồn tại" của vạn vật. Nàng sẽ tìm cách liên hệ với Tần Mặc, bởi nàng biết, chỉ có hắn mới có thể dẫn dắt Huyền Vực thoát khỏi tai họa này. Ánh mắt nàng xuyên qua màn đêm, nhìn về phía chân trời, nơi bình minh đang từ từ hé rạng, mang theo một tia hy vọng mong manh nhưng cũng đầy hứa hẹn.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free