Vạn vật không lên tiên - Chương 1014: Băng Ngục Vô Vọng: Lưỡi Dao Treo Trên Số Phận Mộ Dung Tĩnh
Ánh mắt Mộ Dung Tĩnh xuyên qua màn đêm, nhìn về phía chân trời, nơi bình minh đang từ từ hé rạng, mang theo một tia hy vọng mong manh nhưng cũng đầy hứa hẹn. Nàng biết, hành động của nàng tại Huyền Băng Cung chỉ là một giọt nước giữa đại dương sóng gió, nhưng nó đã đủ để gieo một hạt mầm nghi ngờ, một mầm mống phản kháng trong lòng những người chứng kiến. Nàng đã chọn một con đường, không phải con đường của sức mạnh tuyệt đối, mà là con đường của sự cân bằng, của "ý chí tồn tại" của vạn vật. Nàng sẽ tìm cách liên hệ với Tần Mặc, bởi nàng tin, chỉ có hắn mới có thể dẫn dắt Huyền Vực thoát khỏi tai họa này. Một luồng khí lạnh lẽo thấu xương chợt lướt qua, không phải từ gió đêm, mà từ một cảm giác bất an sâu sắc, như thể nàng vừa thoát khỏi một hiểm cảnh lại lập tức rơi vào một vực thẳm khác. Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, một sự chuẩn bị vô thức cho những gì sắp đến.
***
Sáng sớm, Thiên Cung lộng lẫy và uy nghiêm như một giấc mộng giữa chốn phàm trần. Những cung điện bằng ngọc và vàng, lấp lánh như dát ánh dương, lơ lửng giữa những tầng mây trắng bồng bềnh. Các cầu vồng tự nhiên vắt ngang trời, kết nối những đảo mây tráng lệ, tạo thành những con đường lung linh huyền ảo. Linh khí dồi dào đến mức hóa thành sương khói mờ ảo, lượn lờ quanh các vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo và hoa tiên, nơi suối nước từ trên trời đổ xuống, reo vang những khúc ca bất tận. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm, tạo ra những âm thanh du dương như nhạc tiên. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát, và không khí trong lành tinh khiết bao trùm khắp nơi, khiến người ta cảm thấy thư thái, an l��c, dường như mọi trần tục đều bị gột rửa.
Tuy nhiên, trong một đại điện nguy nga nhất, nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang ngự trên ngai vàng cao ngất, bầu không khí lại đặc quánh sự tĩnh mịch đến đáng sợ, xen lẫn một luồng uy áp vô hình. Ánh sáng vàng rực rỡ từ ánh nắng mặt trời chiếu qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, phản chiếu lên bộ trường bào lụa trắng thêu kim tuyến của hắn, nhưng không thể xua đi cái vẻ lạnh lẽo, siêu phàm nhưng cũng đầy tính toán trong đôi mắt xanh thẳm không chút nếp nhăn. Dáng người thanh lịch, mái tóc trắng như tuyết búi cao gọn gàng, Thiên Diệu Tôn Giả vẫn toát lên vẻ quyền uy tuyệt đối, nhưng hôm nay, uy áp đó mang theo một sự phẫn nộ bị kìm nén, khiến cả không gian như ngưng đọng.
Phía dưới ngai vàng, Trần Trưởng Lão quỳ gối, thân hình gầy guộc run rẩy, râu tóc bạc phơ rủ xuống, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào vị Tôn Giả tối cao. Ông ta mặc đạo bào lụa, nhưng dưới áp lực vô hình, tấm lưng ông ta đã ướt đẫm mồ hôi. Ánh mắt sắc sảo thường ngày của ông ta giờ đây chỉ còn sự sợ hãi và trung thành mù quáng.
“Kẻ nào dám cả gan phá hoại đại sự của ta?” Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả trầm ấm nhưng mang theo uy áp khủng khiếp, mỗi từ thốt ra đều như mệnh lệnh, như một tiếng sấm rền vang vọng trong đại điện, khiến Trần Trưởng Lão giật mình thon thót. Hắn không chấp nhận sự phản đối, không chấp nhận thất bại. Sự kiện tại Huyền Băng Cung đêm qua, dù không hoàn toàn thất bại nhưng đã không đạt được hiệu quả tối đa như hắn mong muốn, khiến hắn cảm thấy bị xúc phạm. Cái cảm giác bị một thứ sức mạnh vô hình nào đó can thiệp, làm chệch hướng luồng linh lực đang được hắn kiểm soát, đã khơi dậy một cơn thịnh nộ ẩn sâu.
Trần Trưởng Lão nuốt khan, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy quá mức. “Bẩm Tôn Giả, sau khi thần cùng Thiên Diệu Ảnh kiểm tra kỹ lưỡng tàn tích Đài Sen Băng và phân tích dư ba linh lực còn sót lại, thần đã phát hiện dấu vết của Băng Tâm Quyết…” Ông ta dừng lại, hít một hơi sâu, như thể chuẩn bị đối mặt với một cơn bão tố. “Và cả hơi thở của Mộ Dung Tĩnh.”
Một khắc tĩnh lặng đáng sợ bao trùm đại điện. Tiếng chim phượng hoàng líu lo ngoài cửa sổ bỗng trở nên xa xôi. Thiên Diệu Tôn Giả từ từ nhắm mắt lại, rồi mở ra, ánh mắt xanh thẳm giờ đây sắc lạnh như băng tuyết ngàn năm. Một luồng sát ý bùng lên, khiến nhiệt độ trong điện đột ngột giảm xuống, linh khí dường như cũng đông cứng lại.
“Mộ Dung Tĩnh?” Hắn lặp lại cái tên, mỗi âm tiết đều nặng trĩu sự nghi hoặc và phẫn nộ. “Vậy ra, nàng ta đã phản bội lòng tin của ta. Thật nực cười! Một kẻ mà ta đã ban cho cơ duyên, ta đã dẫn dắt đến con đường thăng hoa, lại dám cả gan đối nghịch với ý chí của Thiên Đạo, đối nghịch với ta!” Hắn đứng dậy, bước xuống từ ngai vàng, mỗi bước chân đều vang lên tiếng vang trầm đục như tiếng trống trận. Uy áp của hắn đè nặng lên Trần Trưởng Lão, khiến ông ta gần như không thở nổi. “Nàng ta nghĩ rằng có thể che giấu được ta sao? Nghĩ rằng những tiểu xảo của nàng ta có thể qua mắt được thiên cơ mà ta nắm giữ sao?”
“Thần… thần không d��m nghi ngờ sự anh minh của Tôn Giả,” Trần Trưởng Lão vội vàng dập đầu, “nhưng dấu vết Băng Tâm Quyết của Huyền Băng Cung rất rõ ràng, và hơi thở của Mộ Dung Tĩnh… nó mang một sự kiên định khác lạ, không còn là sự phụ thuộc vào Tôn Giả như trước đây nữa. Nó như một luồng gió nghịch, cố gắng bẻ cong dòng chảy mà ngài đã định sẵn.”
Thiên Diệu Tôn Giả hừ lạnh. “Bẻ cong? Nàng ta chỉ là một con kiến, dám vọng tưởng bẻ cong dòng chảy của Thiên Đạo sao?” Hắn phất tay. “Thiên Diệu Ảnh!”
Một cái bóng mờ ảo, mang hình dáng của Thiên Diệu Tôn Giả, đột nhiên xuất hiện bên cạnh hắn, không chút tiếng động. Cái bóng ấy tỏa ra một khí tức áp bức, vô cảm và lạnh lẽo, như một phần ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả được vật hóa.
“Lập tức truy tìm và bắt giữ Mộ Dung Tĩnh. Không cần sống chết. Ta muốn nàng ta phải đối mặt với sự trừng phạt xứng đáng cho tội phản nghịch.” Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng, không cho phép bất kỳ sự kháng cự nào. “Trần Trưởng Lão, ngươi hãy điều động H��c Thiết Vệ, hỗ trợ Thiên Diệu Ảnh. Đừng để nàng ta có cơ hội liên hệ với bất kỳ thế lực nào, đặc biệt là… những kẻ đến từ Vô Tính Thành.” Hắn nhíu mày khi nhắc đến Vô Tính Thành, một nỗi lo lắng mơ hồ, khó nắm bắt chợt lướt qua trong ánh mắt sắc lạnh. Hắn đã cảm thấy sự kết nối giữa Mộ Dung Tĩnh và những tư tưởng dị giáo từ Vô Tính Thành, một điều mà hắn không thể chấp nhận. “Ta muốn mọi đường lui của nàng ta đều bị cắt đứt. Hãy cho nàng ta biết, phản bội Thiên Diệu Tôn Giả thì hậu quả sẽ như thế nào.”
“Tuân lệnh Tôn Giả!” Trần Trưởng Lão dập đầu, giọng nói vang lên vẻ trung thành mù quáng. Ông ta vội vàng đứng dậy, quay người rời khỏi đại điện, vội vã triệu tập Hắc Thiết Vệ. Thiên Diệu Ảnh cũng tan biến vào hư không, không để lại dấu vết gì ngoài một luồng khí lạnh lẽo.
Thiên Diệu Tôn Giả lại ngồi xuống ngai vàng, ánh mắt hắn lóe lên tia sát ý. Hắn đã tin rằng Mộ Dung Tĩnh, với trí tuệ và tài năng của nàng, sẽ trở thành một cánh tay đắc lực, một công cụ hoàn hảo để hắn thực hiện đại nghiệp “thăng tiên” cho vạn vật. Nhưng nàng ta lại dám nghi ngờ, dám phản kháng. Sự phản bội này không chỉ là một đòn giáng vào uy quyền của hắn, mà còn là một sự thách thức đối với chính con đường mà hắn tin là đúng đắn duy nhất. Hắn sẽ không khoan dung. Hắn sẽ nghiền nát mọi mầm mống phản loạn, để củng cố niềm tin sắt đá của mình: chỉ có con đường do hắn định ra mới có thể đưa Huyền Vực đến sự vĩnh hằng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhưng Cổ Đạo U Minh lại không chút ánh sáng. Con đường đá lởm chởm, gồ ghề, bị cây cối khô héo che phủ, như một vết sẹo lớn trên mặt đất. Sương mù dày đặc bao phủ, lạnh lẽo và đặc quánh, mang theo một mùi lưu huỳnh nồng nặc và đất ẩm mục nát. Những hạt mưa phùn axit lất phất rơi, tạo ra những tiếng xào xạc ghê rợn khi chạm vào lá cây khô. Tiếng gió rít thê lương, như tiếng than khóc của hàng vạn linh hồn bị giam cầm, hòa cùng những âm thanh lạ lùng, rùng rợn vọng ra từ rừng sâu, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang vắng, âm u và rợn người.
Mộ Dung Tĩnh, với bộ y phục đã lấm lem bùn đất và mái tóc đen mượt rối bời, đang cố gắng thoát thân qua con đường hiểm trở này. Gương mặt nàng tái nhợt vì kiệt sức, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên định đến đáng sợ. Mỗi bước chân của nàng đều nặng trĩu, không chỉ vì sự mệt mỏi thể xác mà còn vì áp lực vô hình từ sự truy đuổi phía sau. Nàng cảm nhận được, không phải bằng linh giác, mà bằng một trực giác sinh tồn mách bảo, rằng một mạng lưới vô hình đang khép chặt xung quanh nàng. Thanh kiếm cổ bên hông nàng, thứ binh khí duy nhất còn lại mang theo một phần linh khí của Huyền Băng Cung, khẽ rung lên như báo hiệu nguy hiểm.
Nàng đã không ngừng nghỉ kể từ khi rời khỏi Huyền Băng Cung, xuyên qua vô số sơn xuyên, rừng rậm, tìm kiếm một con đường để đến Vô Tính Thành. Nàng biết, sau hành động của mình, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bỏ qua. Hắn kiêu ngạo, độc đoán, sẽ không chấp nhận bất kỳ sự phản kháng nào, dù là nhỏ nhất. Nhưng nàng không hối hận. Những gì nàng đã chứng kiến tại Huyền Băng Cung, sự tàn bạo khi hắn cố gắng cưỡng ép vạn vật tu hành, đã củng cố niềm tin của nàng vào những "chân lý thất lạc" mà Tần Mặc từng đề cập.
Đột nhiên, một luồng khí lạnh lẽo hơn cả sương mù đột ngột bao trùm lấy nàng. Không gian xung quanh dường như đông cứng lại. Từ trong màn sương mù dày đặc, một cái bóng mờ ảo hiện ra, mang hình dáng của Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng vô cảm và lạnh lẽo gấp bội. Đó chính là Thiên Diệu Ảnh, kẻ chấp pháp tối cao của Thiên Cung, được tạo ra từ một phần ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả. Đằng sau Thiên Diệu Ảnh, hàng chục bóng người cao lớn, mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, tay cầm vũ khí nặng nề, từ từ bước ra. Đó là Hắc Thiết Vệ, đội quân tinh nhuệ, vô cảm và tuân theo mệnh lệnh tuyệt đối. Họ tạo thành một vòng vây chặt chẽ, không để lại bất kỳ kẽ hở nào.
Mộ Dung Tĩnh dừng lại, hơi thở nàng đứt quãng. Nàng biết, mình đã bị dồn vào chân tường. "Thiên Diệu Ảnh..." Nàng thì thầm, giọng nói khàn đặc.
Tiếng nói vang vọng của Thiên Diệu Tôn Giả, được phát ra từ Thiên Diệu Ảnh, lạnh lùng và không chút cảm xúc: “Mộ Dung Tĩnh, ngươi đã phản bội Thiên Diệu Tôn Giả. Hãy theo chúng ta.” Giọng nói ấy như một lưỡi dao băng, cắt vào tận xương tủy nàng, khiến nàng cảm thấy nỗi tuyệt vọng dâng lên.
“Ta không phản bội ai,” Mộ Dung Tĩnh cố nén cơn đau nhức khắp cơ thể, ánh mắt nàng quét qua những gương mặt vô cảm của Hắc Thiết Vệ, rồi dừng lại ở Thiên Diệu Ảnh. “Ta chỉ không muốn thấy Huyền Vực bị hủy hoại!” Nàng rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, mũi kiếm ánh lên một tia sáng xanh nhạt trong màn sương mù, như tia hy vọng cuối cùng. Nàng biết, mình không có cơ hội chiến thắng, nhưng nàng sẽ không đầu hàng.
Một Hắc Thiết Vệ lao tới, vũ khí nặng nề vung lên. Mộ Dung Tĩnh né tránh một cách khéo léo, thanh kiếm của nàng vẽ ra một đường cong tuyệt đẹp trong không khí, chặn đứng đòn tấn công. Tuyệt kỹ Băng Tâm Quyết mà nàng đã tu luyện đến đỉnh cao, dù không còn hoàn hảo như trước, vẫn giúp nàng tạo ra những bức tường băng mỏng manh để cản bước kẻ thù. Nhưng số lượng Hắc Thiết Vệ quá đông, và sức mạnh của Thiên Diệu Ảnh thì gần như vô hạn. Mỗi đòn tấn công của Thiên Diệu Ảnh đều mang theo một luồng linh lực áp bức, khiến không gian xung quanh nàng rung chuyển. Nàng cố gắng chống trả, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự tuyệt vọng và quyết tâm, nhưng nàng chỉ là một người, đối mặt với cả một đội quân đã được huấn luyện để giết chóc.
Một Hắc Thiết Vệ bất ngờ xuất hiện phía sau, vung một cây côn nặng nề đánh vào gáy nàng. Mộ Dung Tĩnh lảo đảo, linh lực trong cơ thể nàng bị chấn động dữ dội. Nàng cố gắng giữ vững, nhưng một đòn khác từ Thiên Diệu Ảnh đã giáng xuống, trực tiếp đánh vào đan điền nàng, phong tỏa hoàn toàn linh lực. Nàng ngã quỵ, thanh kiếm rơi khỏi tay, cắm sâu vào nền đất ẩm ướt.
Ngay lập tức, các Hắc Thiết Vệ lao tới, sử dụng một loại xiềng xích đặc biệt, làm bằng vật liệu lạnh lẽo như băng nhưng cứng rắn như thép, quấn chặt lấy tay chân nàng. Những xiềng xích này không chỉ cố định cơ thể mà còn có khả năng phong tỏa linh lực, khiến nàng không thể vận chuyển dù chỉ một tia năng lượng nhỏ nhất. Mộ họng tanh tưởi trào lên, nàng cố gắng gượng dậy, nhưng vô vọng. Nàng bị kéo đi, lê lết trên con đường đá lởm chởm, trong màn sương độc và bóng tối dày đặc của Cổ Đạo U Minh. Nàng nhìn lên bầu trời hoàng hôn đã tắt hẳn, chỉ còn lại màu đen kịt, như chính tương lai của nàng.
***
Đêm khuya, Băng Ngục lạnh lẽo thấu xương, tĩnh mịch đến đáng sợ, như một nấm mồ chôn vùi mọi hy vọng. Những buồng giam được xây bằng băng trong suốt, phản chiếu ánh sáng mờ ảo của những ngọn đuốc xanh biếc, tạo nên một khung cảnh u ám, quỷ dị. Cửa sắt kiên cố đóng sập, xiềng xích băng lạnh lẽo treo lủng lẳng, tiếng gió rít qua những khe hở, tạo thành những âm thanh bi ai. Thỉnh thoảng, tiếng nước đóng băng lách tách vỡ vụn, hay tiếng rên rỉ yếu ớt của những kẻ bị giam cầm vọng lại, càng làm tăng thêm sự cô độc và tuyệt vọng. Mùi băng tuyết lạnh buốt, xen lẫn mùi máu tanh thoang thoảng, tràn ngập không khí, khiến mỗi hơi thở đều như một nhát dao cứa vào phổi.
Mộ Dung Tĩnh bị giam cầm trong một căn phòng băng giá nhất của Băng Ngục. Xiềng xích băng lạnh lẽo siết chặt tay chân nàng, không chỉ phong tỏa linh lực mà còn liên tục hút đi sinh khí, khiến nàng cảm thấy yếu ớt và đau đớn tột cùng. Nàng ngồi gục trên nền băng, thân thể run rẩy, môi tím tái. Linh lực trong cơ thể nàng gần như bị phong tỏa hoàn toàn, chỉ còn lại một chút ý chí mong manh, bám víu lấy sự sống. Dù vậy, đôi mắt nàng vẫn ánh lên một tia kiên định, một ngọn lửa nhỏ bé không chịu khuất phục trước bóng tối.
Cánh c��a băng khẽ mở ra, Thiên Diệu Tôn Giả và Trần Trưởng Lão bước vào. Thiên Diệu Tôn Giả vẫn giữ vẻ uy nghi lạnh lẽo, bộ trường bào trắng muốt của hắn dường như không bị ảnh hưởng bởi cái lạnh thấu xương của Băng Ngục. Ánh mắt xanh thẳm của hắn như muốn xuyên thấu nàng, dò xét từng ngóc ngách trong tâm trí nàng. Trần Trưởng Lão đứng phía sau hắn, cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Mộ Dung Tĩnh, nhưng ánh mắt ông ta vẫn thoáng qua một tia thương hại trộn lẫn sợ hãi.
“Mộ Dung Tĩnh, ngươi đã phụ lòng ta.” Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả trầm thấp nhưng đầy uy áp, vang vọng trong không gian lạnh lẽo. “Ngươi có gì để giải thích cho hành động phản nghịch của mình?” Hắn bước đến gần nàng, ánh mắt sắc lạnh không rời. “Ta đã ban cho ngươi cơ hội, đã chỉ cho ngươi con đường thăng tiên, vậy mà ngươi lại dám cả gan can thiệp vào đại sự của ta, dám chống đối lại ý chí của Thiên Đạo.”
Mộ Dung Tĩnh ngẩng đầu lên một cách khó nhọc. Môi nàng khô khốc, nhưng lời nói của nàng vẫn mang theo sự kiên quyết. “Tôn Giả, ngài đã sai lầm. Con đường của ngài sẽ hủy hoại Huyền Vực, chứ không phải thăng hoa nó.” Nàng ho khan một tiếng, khóe môi rỉ máu. “Vạn vật đều có ‘ý chí tồn tại’ của riêng nó, không thể cưỡng ép chúng theo một con đường duy nhất. ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.’ Ngài đã quên đi chân lý thất lạc này sao?”
Thiên Diệu Tôn Giả nhíu mày, ánh mắt hắn càng trở nên sắc lạnh. “Chân lý thất lạc? Ngươi bị tiêm nhiễm những tà niệm này từ bao giờ? Ngươi dám dùng những lời lẽ mê hoặc của kẻ dị giáo để chống đối lại ta?” Hắn tiến thêm một bước, áp lực tinh thần đè nặng lên Mộ Dung Tĩnh. “Nói! Kẻ nào đã tiêm nhiễm những tà niệm này vào đầu ngươi? Là Tần Mặc sao? Là tên tiểu tử đến từ Vô Tính Thành đó đã mê hoặc ngươi sao?”
Mộ Dung Tĩnh nhắm mắt lại, một nụ cười khổ hiện trên môi nàng. Nàng biết, hắn sẽ không bao giờ hiểu. Hắn bị che mắt bởi sự kiêu ngạo và khát vọng quyền lực, bởi niềm tin mù quáng vào con đường mà hắn cho là duy nhất. “Ngài sẽ không bao giờ hiểu được…” Nàng thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng đầy sự thất vọng. Nàng sẽ không bán đứng Tần Mặc, không bao giờ. Những gì nàng đã chứng kiến, những gì nàng đã cảm nhận được từ "ý chí tồn tại" của vạn vật, đã thay đổi nàng.
Sự kiên quyết của nàng càng làm Thiên Diệu Tôn Giả tức giận. Hắn giơ tay, một luồng linh lực vô hình lập tức bao trùm lấy Mộ Dung Tĩnh, xuyên thẳng vào tâm thức nàng. Đây là một loại thần thông tra tấn tinh thần, cố gắng đọc lấy ký ức, moi móc những thông tin mà nàng đang che giấu. Cảm giác như hàng ngàn mũi kim châm vào đại não, ký ức của nàng bị xới tung, những hình ảnh, cảm xúc lướt qua như một cơn bão. Mộ Dung Tĩnh đau đớn tột cùng, cơ thể nàng co giật, nhưng nàng cắn chặt môi, kiên quyết không khuất phục. Nàng cố gắng tạo ra một bức tường tinh thần, bảo vệ những bí mật quan trọng nhất, đặc biệt là những thông tin về Tần Mặc và Vô Tính Thành mà nàng đã thu thập được.
Trong lúc hỗn loạn, một cuộn ngọc giản nhỏ bé, được nàng giấu kín trong vạt áo, suýt chút nữa đ�� rơi ra. Nàng dùng chút sức lực cuối cùng, cố gắng nắm chặt lấy nó, không để Thiên Diệu Tôn Giả phát hiện. Cuộn ngọc giản này chứa đựng những thông tin mật mà nàng đã liều mạng thu thập, là bằng chứng cho những âm mưu của Thiên Diệu Tôn Giả và cũng là cầu nối duy nhất của nàng với Tần Mặc. Nàng không thể để nó rơi vào tay hắn.
Thiên Diệu Tôn Giả nhíu mày, cảm thấy một sự kháng cự mạnh mẽ từ tâm thức của Mộ Dung Tĩnh. Hắn không thể tin được rằng một nữ nhân yếu ớt như vậy lại có thể chống lại thần thông của hắn. Sự kiên cường của nàng, thay vì làm hắn nản lòng, lại càng khơi dậy sự tàn nhẫn và quyết tâm trong hắn. "Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể che giấu được ta sao? Không ai có thể giữ bí mật trước Thiên Đạo!" Hắn gia tăng sức mạnh, luồng linh lực tra tấn càng lúc càng mãnh liệt hơn, khiến Mộ Dung Tĩnh gần như ngất lịm.
Trần Trưởng Lão đứng phía sau, chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng không khỏi rùng mình. Ông ta đã thấy Tôn Giả tra tấn nhiều kẻ phản nghịch, nhưng chưa từng thấy ai kiên cường ��ược như Mộ Dung Tĩnh. Một sự nghi ngờ mơ hồ chợt lóe lên trong tâm trí ông ta, về con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đang đi, về cái giá của sự "thăng tiên" mà hắn đang theo đuổi. Nhưng nỗi sợ hãi đã nhanh chóng dập tắt tia nghi ngờ đó.
Mộ Dung Tĩnh, trong cơn đau đớn tột cùng, vẫn cố gắng giữ lấy một tia lý trí cuối cùng. Nàng biết, số phận của nàng đã được định đoạt. Nhưng nàng cũng biết, hành động của nàng, dù chỉ là một giọt nước giữa biển, sẽ không vô nghĩa. Huyền Băng Cung, sau sự kiện này, sẽ không thể còn tin tưởng Thiên Diệu Tôn Giả nữa. Và rồi, Tần Mặc sẽ biết. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, và số phận của Huyền Vực nằm trong tay hai phe, mà nàng, dù bị giam cầm, cũng đã góp phần vào sự phân chia đó. Nàng đã chọn con đường của mình, và dù phải trả giá bằng tính mạng, nàng cũng không hối hận. Trong bóng tối lạnh lẽo của Băng Ngục, Mộ Dung Tĩnh nhắm mắt lại, nhưng sâu thẳm trong tâm trí nàng, một ngọn lửa hy vọng vẫn âm ỉ cháy.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.