Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1018: Tuyên Ngôn Đồng Tâm Tại Đài Sen Băng

Ánh bình minh từ từ dâng lên, xua tan màn đêm giá lạnh còn vương trên những mái ngói Thanh Vân Tông. Nhưng trong Tháp Mật Đàm, không khí vẫn đặc quánh sự nghiêm nghị và tính toán. Tiếng gió nhẹ lướt qua các mái nhà, mang theo hơi ẩm của sương sớm, luồn qua những khe cửa sổ chạm khắc tinh xảo, hòa cùng tiếng ghi chép khẽ khàng của các thư ký đang sắp xếp lại những cuộn da và ngọc giản, ghi lại các quyết định quan trọng. Mùi giấy cũ từ hàng triệu quyển sách, mùi mực viết còn vương trên các bút lông, cùng mùi hương liệu nhẹ thoang thoảng từ những lư hương cổ kính, tạo nên một bầu không khí thần bí, tĩnh mịch. Ánh sáng dịu nhẹ từ các đèn lồng pha lê và nến sáp ong soi rọi căn phòng, khiến những bóng hình in trên vách tường như đang nhảy múa theo điệu nhạc không lời của thời gian.

Tần Mặc ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của hắn không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn đã lắng nghe cẩn trọng những báo cáo về tổn thất và chiến thắng tại Huyền Băng Cung, về sự phẫn nộ của Thiên Diệu Tôn Giả, và về những tín hiệu dao động từ các thế lực trung lập. Bên cạnh hắn là Tô Lam, đôi mắt phượng sáng ngời, thần sắc thông minh và kiên định, đang đưa ra những phân tích sắc bén. Đối diện là Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn, nhưng ánh mắt giờ đây đã bớt đi phần chán nản, thay vào đó là sự quyết tâm. Bạch Lộc Tiên Tử và Linh Dược Sư (Bạch Lão) cũng hiện diện, khí chất nhân ái và sự từng trải của họ mang đến một sự an tâm nhất định.

“Chiến thắng tại Huyền Băng Cung là một tín hiệu quan trọng,” Tần Mặc mở lời, giọng nói chậm rãi, trầm lắng nhưng chứa đựng sức nặng. “Nó khẳng định sức mạnh của liên minh ‘Vạn Vật Quy Chân’ và cho thấy con đường chúng ta đang đi không phải là vô vọng. Tuy nhiên, Mộ Dung Tĩnh vẫn đang bị giam cầm trong Băng Ngục. Chúng ta cần hành động nhanh chóng để giải cứu nàng, và quan trọng hơn, tận dụng làn sóng này để công bố thông điệp của chúng ta ra toàn Huyền Vực.”

Tô Lam khẽ gật đầu, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, tôn lên vẻ thanh thoát của nàng. “Nàng ấy đã dũng cảm công khai thách thức Thiên Diệu Tôn Giả, dám đối mặt với cái chết để bảo vệ tín ngưỡng của mình. Việc cứu nàng không chỉ là một nghĩa cử, một trách nhiệm đạo lý của liên minh, mà còn là một biểu tượng. Nó sẽ củng cố niềm tin cho những ai còn đang do dự, rằng chúng ta thực sự đứng về phía công lý, không bỏ rơi bất kỳ ai đã dám nói lên sự thật.” Nàng dừng lại, ánh mắt sắc sảo lướt qua mọi người. “Bằng cách cứu Mộ Dung Tĩnh, chúng ta sẽ củng cố thêm vị thế của Huyền Băng Cung, biến nơi đây thành một ngọn cờ kháng chiến, đồng thời cũng sẽ thu hút thêm sự chú ý của các thế l��c trung lập, buộc họ phải đưa ra lựa chọn rõ ràng.”

Lục Vô Trần thở dài một tiếng, đôi mắt sâu trũng nhìn vào khoảng không. “Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dễ dàng buông tha. Hắn ta đã mất mặt nặng nề sau thất bại tại Huyền Băng Cung. Hắn sẽ giam giữ Mộ Dung Tĩnh ở nơi kiên cố nhất, hiểm độc nhất trong Thiên Cung hoặc thậm chí sâu hơn trong lòng đất Huyền Băng Cung, nơi linh khí cực hàn có thể khiến một tu sĩ cấp cao cũng phải tan rã ý chí. Chúng ta phải chuẩn bị kỹ càng cho mọi tình huống, tránh để rơi vào bẫy.” Giọng ông trầm và yếu ớt, nhưng lời nói lại đầy tính cảnh báo, không còn sự hoài nghi trước đây mà thay vào đó là sự cảnh giác của một lão giả từng trải.

Bạch Lộc Tiên Tử, với dáng vẻ thanh thoát, sừng hươu nhỏ trên đầu, mái tóc trắng như tuyết, nhẹ nhàng cất lời. “Băng Ngục là nơi giam giữ những kẻ bị coi là phản bội, nơi linh khí cực hàn có thể đóng băng cả linh hồn. Tuy nhiên, ta và Bạch Lão đã từng thâm nhập nơi đó để tìm kiếm một số loại dược liệu đặc biệt. Ta có thể cảm nhận được ý chí của những khối băng trong đó, chúng bị ép buộc phải giữ tù nhân, nhưng sâu thẳm vẫn khao khát sự tự do. Với sự giúp đỡ của ta và Bạch Lão, cùng khả năng thấu hiểu vạn vật của Tần Mặc công tử, việc vượt qua không quá khó khăn. Quan trọng là chúng ta phải hành động thật nhanh gọn, trước khi Thiên Diệu Tôn Giả kịp tăng cường phòng ngự hoặc chuyển Mộ Dung Tĩnh đi nơi khác.” Nàng nói bằng giọng thanh thoát, nhưng đầy quyết đoán, đôi mắt trong veo hiền từ giờ đây ánh lên tia sáng kiên định.

Linh Dược Sư (Bạch Lão) gật đầu đồng tình, ông lão gầy yếu, tóc bạc trắng, đôi mắt mờ đục. “Mọi bệnh tật đều có cách chữa trị, nếu ta biết lắng nghe tự nhiên. Ngay cả những vết thương của ý chí cũng vậy. Nàng Tĩnh bị giam cầm trong môi trường khắc nghiệt như vậy, linh hồn chắc chắn sẽ bị tổn thương nặng nề. Ta có thể điều chế một số loại linh dược đặc biệt để giúp nàng nhanh chóng hồi phục.”

Tần Mặc lắng nghe từng lời, đôi mắt hắn lướt qua từng gương mặt, cảm nhận được ý chí kiên định và lòng trung thành của họ. Hắn cảm nhận được ý chí của những viên ngọc trên bàn, những thanh kiếm đeo bên hông, những cuộn sách cổ. Tất cả đều rung động theo một nhịp điệu của hy vọng và thách thức. Hắn biết, khoảnh khắc này, liên minh đã thực sự được củng cố. “Vậy thì, không chậm trễ nữa. Chúng ta sẽ giải cứu Mộ Dung Tĩnh ngay trong đêm nay. Sau đó, chúng ta sẽ tổ chức một buổi tuyên ngôn công khai tại Đài Sen Băng của Huyền Băng Cung. Thông điệp của chúng ta không chỉ là lời nói, mà còn là sự rung động của chân lý, phải chạm đến tận sâu thẳm ý chí tồn tại của vạn vật trên khắp Huyền Vực này.” Giọng hắn trầm hùng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Tháp Mật Đàm, như một lời hiệu triệu. Hắn đưa tay nắm chặt, một ánh sáng kiên định rạng ngời trong đôi mắt đen láy. "Chúng ta sẽ chứng minh rằng, vạn vật có quyền được là chính nó, không phải là công cụ cho khát vọng thăng tiên mù quáng của bất kỳ ai."

***

Đêm khuya cùng ngày, một cơn tuyết nhẹ bắt đầu rơi lất phất trên đỉnh Huyền Băng Cung. Gió rít qua các khe núi, mang theo hơi lạnh thấu xương, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn bị giam hãm. Tần Mặc, Tô Lam và Bạch Lộc Tiên Tử lặng lẽ tiến vào Băng Ngục, nơi được mệnh danh là địa ngục trần gian của Huyền Băng Cung. Không gian nơi đây tối tăm như mực, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những viên dạ minh châu khảm trên tường băng phản chiếu, tạo nên những cái bóng ma quái nhảy múa. Mùi băng tuyết tinh khiết nhưng lạnh lẽo đến mức buốt óc, len lỏi vào từng tế bào, khiến hơi thở cũng trở nên nặng nề. Bầu không khí tĩnh mịch, cô độc, đầy tuyệt vọng, như thể mọi sự sống đều đã bị đóng băng vĩnh viễn.

Tô Lam đi đầu, kiếm khí sắc bén như một tia chớp xé toạc bóng tối, dọn sạch những cấm chế nhỏ ẩn mình trong băng. Nàng mặc bộ y phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, nhưng vẻ mặt lạnh lùng và kiên định. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, như thể cũng cảm nhận được sự u uất nơi đây. Bạch Lộc Tiên Tử theo sau, mái tóc trắng như tuyết gần như hòa vào màu của băng tuyết xung quanh, nhưng ánh mắt hiền từ của nàng lại ấm áp lạ thường. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên những bức tường băng, cảm nhận ý chí của chúng, dẫn lối cho Tần Mặc đi sâu hơn.

“Nàng ấy ở sâu bên trong, ở tầng thứ bảy của Băng Ngục,” Bạch Lộc Tiên Tử thì thầm, giọng nói thanh thoát nhưng bị âm thanh gió rít át đi gần hết. “Linh khí ở đó mạnh đến mức ngay cả ý chí của băng cũng gần như bị đè nén, không thể tự do tồn tại.”

Tần Mặc gật đầu. Hắn cảm nhận được. Một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí hắn, cố gắng bóp nghẹt mọi ý chí, mọi khát khao. Nhưng chính vì thế, hắn càng cảm nhận rõ hơn một ý chí tồn tại yếu ớt, nhưng kiên cường, đang cố gắng chống lại sự đóng băng vĩnh cửu.

Cuối cùng, họ cũng đến được tầng thứ bảy. Tại trung tâm của một đại sảnh rộng lớn được tạo thành hoàn toàn từ băng, Mộ Dung Tĩnh bị giam giữ trong một khối băng khổng lồ, cao tới vài trượng. Khối băng trong suốt như pha lê, nhưng lại tỏa ra một luồng khí lạnh đến thấu xương, khiến không gian xung quanh dường như bị bóp méo. Mộ Dung Tĩnh, dù khuôn mặt tuấn tú vẫn giữ được nét thanh cao, nhưng giờ đây xanh xao, đôi môi tím tái, mái tóc đen mượt bị đóng băng từng sợi, dính chặt vào khối băng. Nàng nhắm nghiền mắt, hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể nhận ra, nhưng ánh mắt của Tần Mặc, với khả năng thấu thị ý chí, vẫn cảm nhận được sự kiên cường và bất khuất ẩn sâu bên trong nàng. Ý chí của nàng như một đốm lửa nhỏ giữa bão tuyết, lay lắt nhưng không bao giờ tắt.

Tần Mặc bước đến gần khối băng, đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo. Một luồng linh khí cực hàn lập tức xâm nhập, cố gắng đóng băng cả bàn tay hắn. Nhưng Tần Mặc không hề nao núng. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần, lắng nghe. Hắn lắng nghe ý chí của khối băng, ý chí của linh khí cực hàn, và cả ý chí của Mộ Dung Tĩnh.

“Ngươi… thực sự đến cứu ta?” Một tiếng thì thầm yếu ớt, gần như không thể nghe thấy, vang lên trong tâm trí Tần Mặc. Đó là giọng của Mộ Dung Tĩnh, không phải bằng lời nói, mà bằng sự rung động của ý chí.

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào Mộ Dung Tĩnh qua lớp băng. “Ngươi đã chọn con đường đúng đắn, Mộ Dung Tĩnh. Ta không thể bỏ rơi ngươi.” Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian lạnh lẽo, như một tia nắng ấm áp xua tan giá băng.

Sự kiên định trong lời nói của Tần Mặc dường như đã tiếp thêm sức mạnh cho Mộ Dung Tĩnh. Đốm lửa ý chí trong nàng bùng lên một chút.

“Nàng ấy suy yếu quá, cần được chữa trị ngay lập tức,” Tô Lam lo lắng, nàng đã rút kiếm ra, sẵn sàng đối phó với bất kỳ cấm chế nào có thể phản công. “Tần Mặc, cấm chế của khối băng này rất mạnh, không thể dùng vũ lực phá vỡ được.”

“Ta biết,” Tần Mặc đáp, đôi mắt vẫn không rời Mộ Dung Tĩnh. Hắn hít một hơi thật sâu, sau đó chậm rãi đặt hai bàn tay lên khối băng. Hắn không dùng linh lực, mà dùng chính ‘ý chí tồn tại’ của mình để giao tiếp với khối băng. Hắn cảm nhận được sự giam hãm, sự ép buộc mà khối băng phải gánh chịu. Hắn thấu hiểu nỗi khao khát tự do của nó, nỗi khao khát được trở về bản chất nguyên thủy của băng tuyết – tinh khiết và không bị vấy bẩn bởi sự cưỡng ép.

Dòng năng lượng vô hình của Tần Mặc len lỏi vào từng tế bào băng, không phá hủy, mà là thuyết phục. Hắn thì thầm trong tâm trí, không phải bằng ngôn ngữ phàm tục, mà bằng sự rung động của ý chí: *“Ngươi đã bị ép buộc, bị sử dụng như một công cụ giam cầm. Ngươi khao khát tự do, khao khát được tan chảy, được trở về với dòng nước, với hơi sương. Ta không phá hủy ngươi, ta chỉ giải phóng ngươi khỏi sự ràng buộc. Hãy là chính ngươi.”*

Dưới sự tác động của Tần Mặc, khối băng khổng lồ bắt đầu rung chuyển nhẹ. Không phải là tiếng nứt vỡ của sự phá hủy, mà là tiếng kêu của sự giải thoát. Những đường vân nhỏ li ti xuất hiện trên bề mặt băng, không phải là vết rạn, mà là những đường chảy xiết của linh khí đang được giải phóng. Luồng khí lạnh thấu xương dịu đi, nhường chỗ cho một cảm giác thanh khiết, mát lành. Khối băng từ từ tan chảy, không phải thành nước, mà là biến thành những hạt linh khí tinh khiết, bay lư���n trong không gian, rồi dần dần tiêu tán.

Mộ Dung Tĩnh từ từ rơi xuống, yếu ớt. Bạch Lộc Tiên Tử nhanh chóng lao tới, dùng đôi tay thanh thoát đỡ lấy nàng. Một luồng linh lực ấm áp, tinh khiết từ Bạch Lộc Tiên Tử truyền vào cơ thể Mộ Dung Tĩnh, xua đi hàn khí đang cố gắng bám víu lấy nàng. Mộ Dung Tĩnh khẽ rên một tiếng, đôi mắt nàng từ từ hé mở. Ánh mắt nàng yếu ớt, nhưng khi nhìn thấy Tần Mặc đứng đó, một tia sáng không thể nhầm lẫn của sự tin tưởng và biết ơn chợt lóe lên. Nàng muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nàng khô khốc, không thể phát ra tiếng.

Tần Mặc gật đầu với Bạch Lộc Tiên Tử. “Nàng ấy sẽ ổn thôi.” Hắn quay sang Tô Lam, khuôn mặt thanh tú giờ đây lộ vẻ nhẹ nhõm. “Chúng ta đã hoàn thành bước đầu. Giờ là lúc để mang thông điệp của chúng ta đến toàn Huyền Vực.”

Tô Lam cất kiếm, nhìn khối băng tan chảy thành hư vô. Nàng cảm nhận được sự thay đổi của linh khí trong Băng Ngục, nó không còn nặng nề và u ám như trước, mà trở nên thanh khiết hơn, tự do hơn. Nàng gật đầu, trong mắt lộ vẻ khâm phục sâu sắc đối với khả năng của Tần Mặc. “Chỉ sợ Thiên Diệu Tôn Giả sẽ sớm phát hiện ra. Chúng ta phải nhanh chóng.”

Họ nhanh chóng rời khỏi Băng Ngục, mang theo Mộ Dung Tĩnh yếu ớt nhưng đầy ý chí. Cơn tuyết nhẹ bên ngoài đã ngớt, nhưng gió vẫn rít lên những hồi dài, như báo hiệu một sự thay đổi lớn lao sắp diễn ra.

***

Hoàng hôn ngày hôm sau, trên Đài Sen Băng hùng vĩ của Huyền Băng Cung, không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Đài Sen Băng là một kiến trúc tự nhiên kỳ vĩ, được tạo thành từ những khối băng khổng lồ xếp chồng lên nhau thành hình hoa sen, lơ lửng giữa không trung, phía dưới là vực sâu thăm thẳm. Gió lạnh vẫn thổi vi vút, nhưng không khí không còn u ám như trong Băng Ngục, mà thay vào đó là sự thanh khiết, tĩnh lặng, và linh khí dồi dào. Ánh trăng mờ nhạt đã bắt đầu chiếu rọi, phủ lên Đài Sen Băng một vẻ đẹp huyền ảo, nhưng cũng đầy lạnh lẽo.

Hàng trăm tu sĩ từ khắp Huyền Vực đã tề tựu. Họ là đại diện từ các thế lực trung lập, những người còn hoài nghi, những kẻ tò mò, và cả những mật thám được Thiên Diệu Tôn Giả phái đến. Họ đứng trên các bậc thang băng và những đài sen nhỏ hơn xung quanh, ánh mắt đổ dồn về đài sen trung tâm, nơi Tần Mặc và Mộ Dung Tĩnh đang đứng. Xung quanh họ là những nhân vật cốt cán của liên minh: Tô Lam, Lục Vô Trần, Bạch Lộc Tiên Tử, Linh Dược Sư, cùng các đệ tử Huyền Băng Cung – những người đã chứng kiến cuộc chiến và sự giải cứu. Tiếng nói chuyện rì rầm của đám đông dần lắng xuống, nhường chỗ cho một sự im lặng nặng nề, đầy mong chờ. Mùi băng tuyết tinh khiết hòa lẫn với mùi đất ẩm và thảo mộc từ Thanh Vân Tông, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ, như sự giao thoa giữa cũ và mới.

Mộ Dung Tĩnh, tuy vẫn còn xanh xao nhưng đã hồi phục phần nào nhờ linh dược của Bạch Lão và linh lực ấm áp của Bạch Lộc Tiên Tử, đứng thẳng cạnh Tần Mặc. Nàng mặc một bộ y phục băng màu trắng tinh khiết, mái tóc đen mượt được thả tự nhiên, tôn lên vẻ thanh tú và khí chất cao ngạo vốn có. Nhưng ánh mắt nàng giờ đây không còn sự lạnh lẽo hay kiêu hãnh, mà thay vào đó là sự kiên định, lòng biết ơn và một niềm tin sâu sắc vào con đường mà nàng đã chọn.

Tần Mặc bước lên phía trước một chút, đôi mắt đen láy sâu thẳm lướt qua từng gương mặt trong đám đông. Hắn không nói ngay, mà để sự im lặng bao trùm, để mọi người cảm nhận được sức nặng của khoảnh khắc này. Hắn cảm nhận được ý chí của những tảng băng dưới chân, ý chí của những ngọn gió thổi qua, ý chí của từng tu sĩ đang đứng đó – sự tò mò, sự hoài nghi, sự phẫn nộ, sự sợ hãi, và cả những hạt mầm hy vọng nhỏ nhoi.

“Chư vị Huyền Vực!” Giọng Tần Mặc vang lên, không hùng hồn, không khoa trương, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh nội tại, một sự trầm lắng đầy uy lực, lan tỏa khắp Đài Sen Băng. “Ta là Tần Mặc, đến từ Vô Tính Thành. Hôm nay, ta đứng đây không phải để tranh đoạt quyền lực, cũng không phải để gây chiến. Ta đến đây để nói lên một chân lý đã bị lãng quên, một chân lý mà vạn vật đã thì thầm trong im lặng suốt hàng ngàn năm.”

Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào đám đông. “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Niềm tin sắt đá rằng mọi thứ đều có thể thăng tiên nếu tu luyện đến cực hạn đã ăn sâu vào tâm trí mọi sinh linh. Nhưng niềm tin ấy, con đường ấy, đang dẫn Huyền Vực đến bờ vực hủy diệt. Nó ép buộc vạn vật phải từ bỏ bản chất của mình, phải biến thành công cụ cho khát vọng cá nhân, phải chối bỏ quyền được là chính nó!”

Một tiếng xì xào lớn dậy từ đám đông. Nhiều người lộ vẻ suy tư, ánh mắt dao động. Một số khác thì hoài nghi, thậm chí có tiếng bĩu môi, tiếng hừ lạnh. Nhưng Tần Mặc vẫn giữ vẻ bình thản, đôi mắt hắn kiên định.

“Vạn vật có quyền được là chính nó, không phải là công cụ cho khát vọng của kẻ khác. Con đường thăng tiên mù quáng đang dẫn Huyền Vực đến bờ vực hủy diệt! Một thanh kiếm được sinh ra để chém, một dòng sông được sinh ra để chảy, một loài hoa được sinh ra để nở, một con người được sinh ra để sống. Khi chúng ta ép buộc thanh kiếm phải là một ngọn núi, dòng sông phải là một bức tường, loài hoa phải là một vì sao, con người phải là một vị thần… chúng ta đang hủy hoại chính bản chất của sự tồn tại!”

Lúc này, Mộ Dung Tĩnh bước lên, đứng cạnh Tần Mặc. Nàng nhìn thẳng vào đám đông, giọng nói thanh thoát nhưng đầy trọng lượng, vang vọng trong không gian lạnh lẽo. “Ta là Mộ Dung Tĩnh, đệ tử chân truyền của Thiên Cung, từng là người tin tưởng mù quáng vào con đường thăng tiên mà Thiên Diệu Tôn Giả đã vạch ra. Ta đã từng cho rằng sức mạnh là tất cả, rằng chỉ có thăng tiên mới là mục đích tối thượng của sự tồn tại.” Nàng hít một hơi sâu, đôi mắt kiên định rạng rỡ dưới ánh trăng. “Ta đã từng mù quáng, tin vào lý tưởng sai lầm. Nhưng giờ đây, ta đứng đây để chứng minh rằng, chân lý không nằm ở đỉnh cao ảo vọng, mà ở sự cân bằng và tôn trọng bản chất của mỗi sinh linh.”

Lời nói của Mộ Dung Tĩnh như một tiếng sét đánh ngang tai đám đông. Một đệ tử chân truyền của Thiên Cung, người từng được coi là hạt giống tiên nhân, lại công khai phản bác lý tưởng của tông môn mình! Sự kinh ngạc tột độ hiện rõ trên gương mặt nhiều tu sĩ. Tiếng xì xào trở nên lớn hơn, pha lẫn sự sốc, sự hoài nghi và cả một chút ngưỡng mộ thầm kín. Những người từng coi thường Tần Mặc giờ đây cũng phải đánh giá lại.

“Ta đã thấy những bi kịch của sự ‘thoát ly bản chất’,” Mộ Dung Tĩnh tiếp tục, giọng nói nàng mang theo một chút bi tráng nhưng không hề yếu đuối. “Ta đã thấy những binh khí bị biến thành linh hồn nô lệ, những thần thú bị ép buộc biến thành quái vật, những con người phải từ bỏ cảm xúc để chạy theo một ảo ảnh. Thiên Diệu Tôn Giả đang dẫn dắt Huyền Vực vào con đường diệt vong, dưới danh nghĩa ‘thăng tiên’! Hắn ta không phải là người cứu rỗi, mà là kẻ hủy diệt!”

Lời tuyên ngôn của Mộ Dung Tĩnh, từ một người trong cuộc, đã giáng một đòn mạnh vào uy tín của Thiên Diệu Tôn Giả. Các tu sĩ trung lập, những người từng nể sợ uy danh của Thiên Cung và Thiên Diệu Tôn Giả, giờ đây bắt đầu dao động. Ánh mắt họ trở nên phức tạp, dường như đang cân nhắc, đang tự hỏi liệu có phải niềm tin của họ đã bị lung lay.

Tần Mặc đặt tay lên vai Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng đầy sức mạnh. “Đây không phải là một cuộc chiến của quyền lực, mà là một cuộc chiến của ý chí. Ta không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải ‘cao hơn’. Chúng ta không cần phải ‘lên tiên’ để tìm thấy giá trị của mình. Giá trị của chúng ta nằm ở bản chất, ở sự cân bằng, ở sự hài hòa với vạn vật xung quanh.”

Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi ánh trăng mờ nhạt đang dần hiện rõ. “Đây là ‘Tuyên Ngôn Đồng Tâm’ của liên minh ‘Vạn Vật Quy Chân’. Chúng ta kêu gọi tất cả các thế lực, tất cả các sinh linh trên Huyền Vực, hãy suy xét lại. Hãy lắng nghe ý chí của vạn vật xung quanh các ngươi. Hãy tìm lại con đường cân bằng bản chất, để Huyền Vực không còn là nơi của sự tranh đoạt và hủy diệt, mà là một thế giới nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là gánh nặng ép buộc.”

Lời nói của Tần Mặc và Mộ Dung Tĩnh không chỉ là âm thanh, mà nó còn tạo ra một sự rung động kỳ lạ trong không khí. Những bông tuyết nhỏ li ti đang rơi dường như cũng ngừng lại một chút, như đang lắng nghe. Linh khí trên Đài Sen Băng và cả Huyền Băng Cung dường như cũng trở nên sống động hơn, không còn sự cưỡng ép, mà là sự tự do, sự đồng điệu. Nhiều tu sĩ trung lập, những người đã quen với việc cảm nhận linh khí và ý chí của vạn vật, chợt cảm thấy một luồng chấn động sâu sắc trong tâm hồn. Họ bắt đầu cảm nhận được sự thật trong lời nói của Tần Mặc, một sự thật đã bị che giấu bởi khát vọng thăng tiên mù quáng.

Một số tu sĩ trẻ tuổi, những người còn giữ được sự trong sáng trong tâm hồn, đã bắt đầu gật đầu, ánh mắt họ lóe lên tia hy vọng. Nhưng những tu sĩ lớn tuổi, đặc biệt là những người đến từ các tông môn lớn, lại lộ rõ vẻ lo lắng và phẫn nộ. Lời tuyên ngôn này không chỉ thách thức Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn thách thức toàn bộ nền tảng tín ngưỡng và quyền lực mà họ đã xây dựng hàng ngàn năm. Một cuộc chiến không chỉ bằng binh đao, mà bằng ý chí và niềm tin, đã chính thức bùng nổ.

***

Cùng lúc đó, trong Thiên Cung tráng lệ, lơ lửng giữa mây trắng, một cơn thịnh nộ tột cùng đang bùng nổ. Các cung điện bằng ngọc và vàng, vốn dĩ lộng lẫy và siêu phàm, giờ đây rung chuyển dữ dội. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm, vốn dĩ du dương, giờ trở thành tiếng gầm gừ giận dữ. Mùi hương liệu quý hiếm và hoa mây thơm ngát bị át đi bởi một mùi ‘lửa giận’ nồng nặc, khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Thiên Diệu Tôn Giả, với dáng người thanh lịch và khuôn mặt tuấn tú không chút nếp nhăn, giờ đây biến dạng vì phẫn nộ. Đôi mắt xanh thẳm của hắn, vốn dĩ sắc lạnh và đầy tính toán, giờ đây đỏ ngầu như máu. Hắn đang đứng trước một pháp khí gương lớn, phản chiếu rõ ràng hình ảnh Tần Mặc và Mộ Dung Tĩnh trên Đài Sen Băng, đang cùng nhau tuyên bố ‘Tuyên Ngôn Đồng Tâm’. Mỗi lời nói của họ, dù được truyền đi qua khoảng cách xa xôi, nhưng vẫn vang vọng rõ ràng trong tâm trí Thiên Diệu Tôn Giả, như những nhát dao đâm thẳng vào niềm kiêu hãnh và tín ngưỡng của hắn.

“Mộ Dung Tĩnh! Ngươi dám phản bội ta, phản bội con đường Tiên Đạo!” Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo uy áp kinh hoàng, đủ sức làm nứt vỡ cả không gian. Hắn ta vung tay, một chiếc bàn ngọc trắng tinh xảo, vốn được chạm khắc hình rồng phượng, lập tức vỡ vụn thành trăm mảnh, linh khí bắn tung tóe. “Tần Mặc, ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngạo mạn này! Ngươi dám thách thức trật tự của vũ trụ, dám phá hoại con đường thăng tiên mà vạn vật khao khát!”

Trần Trưởng Lão, râu tóc bạc phơ, đang đứng gần đó, run rẩy toàn thân. Ông ta chưa bao giờ thấy Thiên Diệu Tôn Giả thịnh nộ đến mức này. Áp lực linh khí từ Tôn Giả cuồn cuộn như sóng thần, suýt chút nữa đã khiến ông ta quỳ sụp xuống. “Tôn… Tôn Giả… xin bớt giận. Chúng ta… chúng ta sẽ lập tức phái Hắc Thiết Vệ, cùng các trưởng lão khác, đi trấn áp bọn chúng!”

Thiên Diệu Tôn Giả quay phắt lại, ánh mắt đỏ ngầu găm chặt vào Trần Trưởng Lão. “Trấn áp? Ngươi nghĩ một ‘thánh chỉ truy sát’ hay một đòn thăm dò nhỏ có thể dập tắt ngọn lửa này sao? Chúng đang kêu gọi vạn vật quay lưng lại với Tiên Đạo! Chúng đang phá hoại nền móng của Huyền Vực! Ta sẽ không bao giờ dung thứ!” Hắn siết chặt nắm đấm, linh khí cuộn xoáy quanh người, tạo thành một cơn lốc hủy diệt. “Chuẩn bị! Triệu tập tất cả các tông môn phụ thuộc, tất cả các thế lực trung thành. Lần này, ta sẽ không chỉ ‘dằn mặt’ hay ‘trấn áp’. Ta sẽ hủy diệt! Ta sẽ khiến cả Huyền Vực này phải chứng kiến hậu quả của sự phản bội, phải thấy rõ ai mới là người định đoạt vận mệnh của vạn vật!”

Trần Trưởng Lão nuốt khan, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Ông ta biết, Thiên Diệu Tôn Giả đã thực sự mất kiểm soát. Cơn thịnh nộ này sẽ dẫn đến một cuộc chiến tranh toàn diện, tàn khốc hơn bất kỳ cuộc chiến nào trong lịch sử Huyền Vực. Ông ta vội vàng cúi đầu, giọng nói khản đặc: “Tuân lệnh Tôn Giả! Lão phu sẽ lập tức truyền lệnh, chuẩn bị cho một cuộc tổng tấn công chưa từng có!”

Ánh mắt Thiên Diệu Tôn Giả lại hướng về phía pháp khí gương, nơi hình ảnh Tần Mặc và Mộ Dung Tĩnh vẫn đứng sừng sững trên Đài Sen Băng. Hắn nghiến răng ken két, một ý chí hủy diệt tột cùng bùng cháy trong đôi mắt. “Tần Mặc… Mộ Dung Tĩnh… các ngươi đã châm ngòi cho một cuộc chiến mà các ngươi không thể nào thắng được. Các ngươi đã chọn đối đầu với Tiên Đạo, và các ngươi sẽ phải trả giá bằng sinh mệnh của toàn bộ liên minh Vạn Vật Quy Chân, và cả sự tồn vong của Huyền Vực!” Hắn ta vung tay một lần nữa, pháp khí gương nứt vỡ, những mảnh ngọc bay tung tóe, phản chiếu những tia sáng cuối cùng của một ảo ảnh về hòa bình.

Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ. Số phận của Huyền Vực nằm trong tay hai phe, và lời tuyên ngôn của Tần Mặc và Mộ Dung Tĩnh đã trở thành ngọn cờ hiệu triệu, đồng thời cũng là lời thách thức cuối cùng, đẩy Huyền Vực vào một thời kỳ hỗn loạn và giao tranh chưa từng có.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free