Vạn vật không lên tiên - Chương 1019: Sóng Ngầm Dậy Sóng: Mưu Tính Hậu Tuyên Ngôn
Từ Đài Sen Băng hùng vĩ, lời tuyên ngôn của Tần Mặc và Mộ Dung Tĩnh như một luồng gió dữ dội quét qua Huyền Vực, xé toạc tấm màn im lặng bao trùm đã quá lâu. Nó không chỉ là một thách thức gửi đến Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn là một hồi chuông cảnh tỉnh, một lời mời gọi đến toàn bộ vạn vật đang chìm đắm trong giấc mộng thăng tiên mù quáng. Cơn thịnh nộ của Thiên Diệu Tôn Giả tại Thiên Cung không phải là kết thúc, mà là khúc dạo đầu cho một cuộc chiến không khoan nhượng, nơi ý chí và niềm tin sẽ va chạm kịch liệt hơn bất kỳ binh đao nào.
***
Trong Tháp Mật Đàm của Huyền Băng Cung, một công trình kiến trúc đá nhỏ, ẩn mình giữa những vách núi băng tuyết, bốn bóng người đang tập trung quanh một tấm bản đồ Huyền Vực rộng lớn. Tháp được xây dựng kín đáo, ít cửa sổ, nhưng những trận pháp cổ xưa bao phủ khắp nơi lại khiến linh khí bên trong vô cùng dồi dào, tạo nên một không gian trang nghiêm và tĩnh lặng đến lạ thường. Bên ngoài, sáng sớm, mây mù còn giăng mắc, những làn gió nhẹ thoảng qua mang theo hơi lạnh từ băng tuyết ngàn năm, nhưng bên trong tháp lại ấm áp và dễ chịu nhờ linh trận điều hòa. Mùi gỗ trầm hương thoang thoảng cùng hương đá cổ kính tạo nên một bầu không khí bí mật, phù hợp cho những cuộc đàm luận trọng yếu.
Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đứng đối diện tấm bản đồ. Khuôn mặt thanh tú của hắn trầm tĩnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, như đang cố gắng nhìn thấu từng ngóc ngách của vận mệnh Huyền Vực. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi cử động, mỗi ánh mắt đều thể hiện sự tập trung cao độ và quyết đoán. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất thanh thoát, đã rũ bỏ hoàn toàn sự kiêu ngạo lạnh lùng của quá khứ. Nàng giờ đây là một biểu tượng của sự thay đổi, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự thanh thản sau quyết định lớn, nhưng cũng không che giấu được nỗi lo lắng cho tương lai.
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên vẻ thông minh và kiên định. Nàng đứng hơi chếch về phía Tần Mặc, tay khẽ đặt lên chuôi kiếm cổ bên hông, như một bức tường thành vững chắc. Lục Vô Trần, thân hình khắc khổ, mái tóc đã điểm bạc búi sơ sài, lặng lẽ quan sát. Đôi mắt sâu trũng của y giờ đây không còn sự chán nản mà thay vào đó là ánh lửa hy vọng, dù vẫn còn chút hoài nghi về con đường phía trước.
"Tuyên ngôn của chúng ta đã phá vỡ sự im lặng, nhưng cũng khơi mào cho một cơn bão lớn hơn," Tần Mặc lên tiếng, giọng nói bình thản nhưng mang theo sức nặng, "Thiên Diệu sẽ không ngồi yên. Hắn ta sẽ tìm mọi cách để dập tắt ngọn lửa này." Hắn dùng ngón tay chỉ vào vài điểm trên bản đồ, nơi có các tông môn trung lập lớn như Đan Đỉnh Sơn và Hoàng Thành Thiên Long. "Đây sẽ là những mục tiêu đầu tiên của hắn, không phải bằng binh đao, mà bằng sự lung lạc niềm tin và áp lực chính trị."
Mộ Dung Tĩnh khẽ gật đầu, ánh mắt nàng lướt qua những ký hiệu trên bản đồ. "Hắn sẽ dùng mọi cách để chia rẽ và đe dọa. Các thế lực trung lập sẽ là mục tiêu đầu tiên của hắn." Nàng ngừng lại một chút, như đang nhớ lại những điều đã từng trải qua trong quá khứ. "Thiên Diệu Tôn Giả rất giỏi trong việc nắm bắt tâm lý. Hắn biết rõ nỗi sợ hãi lớn nhất của các tông môn là gì: sự hủy diệt, sự mất đi quyền lực, và trên hết, là sự từ bỏ con đường thăng tiên mà họ đã theo đuổi hàng ngàn năm. Hắn sẽ biến chúng ta thành những kẻ dị giáo, những kẻ phá hoại trật tự, để cô lập chúng ta."
Tô Lam tiến lên một bước, ánh mắt sắc bén như kiếm. "Chúng ta cần chuẩn bị cho việc đối phó với cả áp lực chính trị và quân sự. Thông điệp của chúng ta phải rõ ràng và nhất quán. Chúng ta không chống lại sự tu luyện, mà chống lại sự truy cầu thăng tiên mù quáng, sự ép buộc vạn vật phải 'khai linh' mà không giữ được bản chất." Nàng nhìn Tần Mặc, như muốn khẳng định rằng họ đã đi đúng hướng. "Chúng ta phải thuyết phục họ rằng, con đường cân bằng bản chất mới là con đường duy nhất để Huyền Vực tồn tại."
Lục Vô Trần chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ấm hơn trước rất nhiều. "Sự dao động của họ là cơ hội để chúng ta chứng minh con đường đúng đắn. Những lời lẽ của Tần Mặc đã chạm đến những nghi hoặc sâu thẳm nhất trong lòng các tu sĩ, đặc biệt là những người đã từng chứng kiến sự tàn phá của việc 'khai linh' thất bại." Y thở dài nhẹ nhõm. "Ta từng là một trong số họ, chìm đắm trong ảo vọng thăng tiên, cho đến khi ta nhìn thấy sự thật qua đôi mắt của ngươi, Tần Mặc."
Tần Mặc gật đầu. Hắn trải một bản đồ Huyền Vực ra, chỉ dẫn các điểm nóng và các thế lực cần chiêu dụ. "Chúng ta không thể chờ đợi. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ hành động nhanh chóng. Chúng ta cần phải tiếp cận các tông môn trung lập trước khi hắn kịp củng cố lại quyền lực và rêu rao những lời lẽ xuyên tạc." Hắn chỉ vào Đan Đỉnh Sơn, một thế lực luyện đan hàng đầu Huyền Vực. "Đan Đỉnh Sơn, họ phụ thuộc rất nhiều vào linh dược và tài nguyên. Việc 'khai linh' ép buộc đã gây ra nhiều tổn thất cho họ. Họ là một điểm yếu mà chúng ta có thể khai thác."
Mộ Dung Tĩnh bước tới gần bản đồ, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ qua những địa danh. "Đúng vậy. Đan Sư Lâm, trưởng lão đứng đầu Đan Đỉnh Sơn, là một người có uy tín nhưng cũng rất bảo thủ. Tuy nhiên, ta biết ông ta luôn trăn trở về những thất bại trong việc 'khai linh' đan dược. Có lẽ, những ghi chép mà ta đã thu thập được từ khi còn ở Thiên Cung sẽ có ích. Thiên Diệu Tôn Giả đã có rất nhiều thí nghiệm 'khai linh' thất bại, thậm chí là những thí nghiệm tàn nhẫn trên sinh linh, chỉ để tìm ra con đường thăng tiên nhanh nhất." Nàng dừng lại, ánh mắt thoáng qua một nỗi đau thầm kín. "Những thất bại đó đã bị che giấu kỹ lưỡng, nhưng ta có cách để chứng minh."
Tần Mặc nhìn Mộ Dung Tĩnh, trong đôi mắt hắn là sự tin tưởng và thấu hiểu. "Đó sẽ là một bằng chứng vô giá." Hắn chuyển sự chú ý sang Hoàng Thành Thiên Long, một vương triều hùng mạnh, biểu tượng của quyền lực trần thế. "Còn Hoàng Thành Thiên Long, họ lo sợ sự mất cân bằng linh khí sẽ ảnh hưởng đến vương triều và dân chúng. Vương Gia Long là một vị quân chủ có tầm nhìn, nhưng cũng rất thận trọng. Chúng ta cần phải đảm bảo cho ngài ấy rằng con đường cân bằng sẽ mang lại sự ổn định, không phải hỗn loạn."
Tô Lam suy nghĩ một lát. "Vương Gia Long quan tâm đến sự bền vững của vương triều. Nếu chúng ta có thể chứng minh rằng sự truy cầu thăng tiên mù quáng sẽ dẫn đến sự suy yếu của Huyền Vực, và ảnh hưởng trực tiếp đến sự tồn vong của Hoàng Thành, ngài ấy sẽ lắng nghe. Chúng ta cần một kế hoạch tiếp cận tỉ mỉ, vừa mềm dẻo vừa kiên quyết."
"Vậy thì, đã đến lúc chúng ta phải hành động," Tần Mặc kết luận, giọng nói đầy quyết tâm. "Chúng ta không thể để Thiên Diệu Tôn Giả tự do thao túng dư luận. Chúng ta phải chủ động, phải cho vạn vật thấy rằng có một con đường khác, một con đường không cần phải đánh đổi bản chất, không cần phải hy sinh sự cân bằng của thế giới này." Hắn cuộn tấm bản đồ lại, ánh mắt quét qua từng người trong số họ, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề đang đặt trên vai họ. "Cuộc chiến này không chỉ là giành giật quyền lực, mà là giành giật lại ý chí tồn tại cho vạn vật, giành giật lại linh hồn của Huyền Vực."
Trong Tháp Mật Đàm, không khí trở nên căng thẳng nhưng cũng tràn đầy một ý chí mạnh mẽ. Cơn bão lớn đã nổi lên, và liên minh Vạn Vật Quy Chân của Tần Mặc đã sẵn sàng nghênh đón nó, không phải bằng sự sợ hãi, mà bằng niềm tin vào một chân lý mới.
***
Tại Đan Đỉnh Sơn, tiếng mưa phùn lất phất ngoài ô cửa sổ đá, hòa cùng tiếng lò luyện đan rào rào trong Luyện Đan Thất. Căn phòng đá kín đáo này, vốn dĩ là nơi diễn ra những nghi thức luyện đan linh thiêng, giờ đây lại là trung tâm của một cuộc tranh luận căng thẳng. Mùi thảo dược nồng nặc, khói và lưu huỳnh phảng phất trong không khí, cùng với hương thơm đặc trưng của các loại linh dược, tạo nên một bầu không khí nóng bức nhưng cũng đầy sự cẩn trọng. Chiều tối, ánh sáng vàng cam từ lò đan hắt lên những khuôn mặt đầy lo lắng của các đan sư và trưởng lão.
Đan Sư Lâm, dáng người trung niên, râu tóc đã bạc, ánh mắt tinh anh nhưng đầy vẻ ưu tư, đang nắm chặt một viên đan dược đã hỏng do "khai linh" thất bại. Viên đan đó vốn là một linh vật hiếm có, được kỳ vọng sẽ đột phá cảnh giới, nhưng lại hóa thành một khối đá vô tri, vô giác, mất đi toàn bộ linh tính. Ông vuốt bộ râu bạc, khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một sự hoài nghi sâu sắc về con đường mà họ đã theo đuổi hàng ngàn năm.
"Lời Tần Mặc nói không phải không có lý," một đan sư già, khuôn mặt khắc khổ, giọng nói trầm buồn vang lên, "Bao nhiêu linh dược quý hiếm đã bị hủy hoại vì cố gắng 'khai linh' quá mức, ép chúng đạt đến cảnh giới không tự nhiên. Chúng ta đã từng tin rằng đó là con đường duy nhất để tăng cường dược tính, nhưng kết quả lại là sự mất mát không thể bù đắp." Ông ta chỉ vào một giá chứa đầy những lọ thủy tinh chứa các linh dược bị hỏng, minh chứng cho những thất bại đau đớn.
Một trưởng lão khác, trẻ tuổi hơn, ánh mắt đầy vẻ băn khoăn, tiếp lời: "Không chỉ linh dược. Ngay cả một số đan sư của chúng ta, khi cố gắng 'khai linh' cho linh hỏa của mình, cũng đã rơi vào ma đạo, biến thành những kẻ mất trí, chỉ còn biết cuồng loạn truy cầu sức mạnh mà quên đi bản chất của việc luyện đan. Lời của Tần Mặc về 'cân bằng bản chất' thực sự khiến ta suy ngẫm."
Đan Sư Lâm khẽ nhíu mày, viên đan hỏng trong tay ông như nặng thêm. "Nhưng Thiên Diệu Tôn Giả có quyền năng tối thượng, con đường thăng tiên là tín ngưỡng của chúng ta bao đời nay. Liệu chúng ta có thể chống lại? Ngàn năm qua, Đan Đỉnh Sơn chúng ta luôn phụng sự Thiên Cung, tuân theo giáo lý thăng tiên. Nếu chúng ta quay lưng, liệu có thoát khỏi cơn thịnh nộ của hắn không?" Nỗi sợ hãi Thiên Diệu Tôn Giả đã ăn sâu vào tâm trí ông, như một xiềng xích vô hình trói buộc.
"Nhưng Mộ Dung Tĩnh thì sao?" Một đan sư trẻ tuổi hơn, đầy nhiệt huyết, lên tiếng. "Mộ Dung Tĩnh, một thiên tài tu luyện của Huyền Băng Cung, người từng được coi là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí Tiên Tử kế nhiệm, lại đứng về phía Tần Mặc. Điều đó có ý nghĩa gì? Nàng ấy không phải là kẻ nông nổi, không phải là người dễ dàng từ bỏ con đường mà mình đã theo đuổi cả đời." Giọng nói của y chứa đựng sự ngưỡng mộ và cả sự bối rối. "Có lẽ, nàng ấy đã nhìn thấy một sự thật nào đó mà chúng ta chưa thể nhìn thấu."
Cả phòng lặng đi. Cái tên Mộ Dung Tĩnh vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai. Nàng là biểu tượng của sự thuần khiết và sức mạnh, là niềm hy vọng của nhiều người theo đuổi Tiên Đạo. Việc nàng công khai đứng về phía Tần Mặc đã tạo ra một làn sóng chấn động không kém gì lời tuyên ngôn của chính Tần Mặc. Nó khiến những người như Đan Sư Lâm phải đối mặt với một sự thật khó chấp nhận: liệu niềm tin của họ có đang sụp đổ?
Đan Sư Lâm nhìn quanh, thấy sự lo lắng và hoang mang trong mắt các đồng môn. Ông biết rằng, dù bảo thủ đến mấy, ông cũng không thể phớt lờ những nghi ngờ đang lớn dần trong lòng mọi người. Những thất bại trong việc 'khai linh', những linh dược bị hủy hoại, những đan sư lạc lối, tất cả giờ đây đều trở thành bằng chứng cho lời cảnh báo của Tần Mặc: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới."
Ông thở dài một hơi thật sâu, nắm chặt viên đan hỏng trong tay, như đang nắm giữ một phần quá khứ đầy sai lầm. "Chúng ta không thể mù quáng đi theo một con đường mà ngày càng bộc lộ nhiều vết nứt." Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định hơn một chút. "Dù Thiên Diệu Tôn Giả có uy quyền đến đâu, chúng ta cũng phải tìm hiểu sự thật. Chúng ta phải biết liệu có một con đường khác, một con đường bền vững hơn cho Đan Đỉnh Sơn, cho Huyền Vực này."
Sau một hồi im lặng đầy suy tư, Đan Sư Lâm đưa ra quyết định. "Hãy cử sứ giả đến Huyền Băng Cung. Ta muốn đích thân nghe Tần Mặc và Mộ Dung Tĩnh nói. Chúng ta cần phải xem xét tất cả các khả năng, vì sự tồn vong của Đan Đỉnh Sơn, và vì vận mệnh của vạn vật."
Tiếng mưa phùn vẫn đều đều ngoài cửa sổ, nhưng trong Luyện Đan Thất, một quyết định quan trọng đã được đưa ra, mang theo hy vọng mong manh và cả những nỗi lo sợ khôn nguôi. Sóng ngầm đã bắt đầu cuộn chảy, và Đan Đỉnh Sơn, một thế lực tưởng chừng vững như bàn thạch, cũng đã bắt đầu lung lay.
***
Trong Thiên Cung tráng lệ, giữa trưa, nắng vàng rực rỡ chiếu rọi lên những cung điện bằng ngọc và vàng, khiến chúng lấp lánh như dát kim cương. Mây trắng bồng bềnh lơ lửng, tạo nên một khung cảnh hư ảo, thần thánh, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh. Tiếng gió mây lướt qua các mái vòm, tạo ra những âm thanh du dương, hòa cùng mùi hương liệu quý hiếm và hoa mây thơm ngát. Mọi thứ đều toát lên vẻ siêu phàm, thần thánh, một bản giao hưởng của sự thanh tịnh và quyền năng tối thượng.
Thế nhưng, trong đại điện chính, bầu không khí lại cô đọng đến đáng sợ. Thiên Diệu Tôn Giả, với dáng người thanh lịch và khuôn mặt tuấn tú không chút nếp nhăn, giờ đây không còn gào thét phẫn nộ như đêm qua. Hắn ngồi trên ngai vàng cao ngất, ánh mắt xanh thẳm sắc lạnh và đầy tính toán, toát ra một sự bình tĩnh đến rợn người. Sự giận dữ của hắn không bộc phát, mà chuyển hóa thành một luồng áp lực vô hình thấu xương, khiến cả không gian như ngưng đọng.
Trần Trưởng Lão, râu tóc bạc phơ, đang quỳ gối dưới chân ngai vàng, mồ hôi lạnh túa ra trên trán dù không khí trong điện rất thanh mát. Ông ta đã chứng kiến cơn thịnh nộ tột cùng của Tôn Giả đêm qua, nhưng sự bình tĩnh đáng sợ hiện tại còn khiến ông ta khiếp sợ hơn gấp bội. Giọng nói của ông ta khản đặc, cố gắng giữ vững sự trấn tĩnh khi báo cáo.
"Tôn Giả, sau 'Tuyên Ngôn Đồng Tâm' tại Đài Sen Băng, toàn bộ Huyền Vực đã chấn động. Không chỉ có những kẻ yếu kém, mà ngay cả một số thế lực trung lập cũng bắt đầu dao động." Trần Trưởng Lão nuốt khan, "Đan Đỉnh Sơn đã cử sứ giả đến Huyền Băng Cung để tìm hiểu. Thậm chí có tin đồn Hoàng Thành Thiên Long cũng đang cân nhắc việc gửi người đi."
Ánh mắt Thiên Diệu Tôn Giả khẽ động, không một chút biểu cảm. Hắn ta chỉ khẽ nhếch môi, giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như băng giá thấu xương. "Mộ Dung Tĩnh... kẻ phản đồ. Chúng dám dùng nữ nhân ấy đ�� lung lay niềm tin của Huyền Vực. Tần Mặc... càng ngày càng vượt quá giới hạn." Mỗi lời nói của hắn đều mang theo một uy áp vô hình, khiến Trần Trưởng Lão cảm thấy như có ngàn cân đè nặng lên vai. "Hắn nghĩ rằng bằng cách phơi bày những điều hắn gọi là 'sự thật', hắn có thể làm lung lay tín ngưỡng đã tồn tại ngàn năm của Huyền Vực sao? Thật nực cười."
Trần Trưởng Lão cúi đầu sâu hơn, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Tôn Giả. "Tôn Giả, uy tín của Mộ Dung Tĩnh trong số các tông môn tu luyện không phải là nhỏ. Việc nàng ấy công khai đứng về phía Tần Mặc đã tạo ra một ảnh hưởng rất lớn, đặc biệt là đối với những người từng ngưỡng mộ con đường thăng tiên của nàng."
"Uy tín?" Thiên Diệu Tôn Giả cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo không có chút hơi ấm. "Uy tín của kẻ phản bội chỉ đáng vứt vào bùn. Hắn ta muốn dùng sự giả dối và dối trá để mua chuộc lòng người? Không thể được." Hắn ta chậm rãi đứng dậy từ ngai vàng, dáng người cao ráo, thanh lịch, nhưng toát ra một luồng sát khí vô hình. "Không thể để chúng liên kết. Trần Trưởng Lão, hãy phát đi thông điệp. Bất cứ thế lực nào nghi ngờ con đường của Thiên Diệu, sẽ phải chịu sự trừng phạt nặng nề nhất. Ta sẽ không dung thứ cho bất kỳ sự phản bội hay dao động nào."
Hắn ta bước xuống khỏi ngai vàng, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng nhưng lại mang đến một cảm giác nặng nề, như thể cả Thiên Cung đều rung chuyển theo từng bước của hắn. "Đồng thời, ban thưởng lớn cho những ai trung thành. Hãy cho chúng thấy, không ai có thể thoát khỏi số phận của Huyền Vực dưới sự dẫn dắt của ta. Những kẻ dám chống đối, dám nghi ngờ Tiên Đạo, sẽ phải trả giá đắt. Ta sẽ khiến chúng phải hối hận vì đã dám thách thức trật tự của vũ trụ."
Thiên Diệu Tôn Giả dừng lại trước Trần Trưởng Lão, ánh mắt xanh thẳm như đại dương đóng băng quét qua ông ta, như một con đại bàng nhìn con mồi. "Hãy truyền lệnh xuống. Triệu tập tất cả các tông môn phụ thuộc, tất cả các thế lực trung thành. Lần này, ta sẽ không chỉ 'dằn mặt' hay 'trấn áp' nữa. Ta sẽ hủy diệt! Ta sẽ khiến cả Huyền Vực này phải chứng kiến hậu quả của sự phản bội, phải thấy rõ ai mới là người định đoạt vận mệnh của vạn vật!" Hắn ta vung tay, một luồng uy áp vô hình khiến cả không gian rung chuyển nhẹ, nhưng đủ để Trần Trưởng Lão cảm thấy áp lực như núi thái sơn đè nặng.
Trần Trưởng Lão cúi đầu sâu hơn, giọng nói khản đặc vì sợ hãi. "Tuân lệnh Tôn Giả! Lão phu sẽ lập tức truyền lệnh, chuẩn bị cho một cuộc tổng tấn công chưa từng có!" Ông ta không còn nghi ngờ gì nữa. Thiên Diệu Tôn Giả đã quyết tâm, và lần này, cơn thịnh nộ của hắn sẽ hủy diệt mọi thứ dám cản đường. Một cuộc đại chiến toàn diện đã không còn là một dự đoán, mà là một lời tuyên án.
***
Sáng hôm sau, tuyết rơi mỏng, phủ trắng xóa những mái ngói băng tinh của Huyền Băng Cung, tạo nên một cảnh sắc huyền ảo nhưng cũng đầy lạnh lẽo. Trong Sảnh Tiếp Khách Băng Tinh, một không gian được chạm khắc hoàn toàn từ băng đá vĩnh cửu, ánh sáng trắng xanh huyền ảo hắt ra từ những bức tường và cột trụ, tạo nên một vẻ đẹp lộng lẫy nhưng cũng lạnh thấu xương. Không khí trong sảnh trong lành, mang theo mùi băng tuyết tinh khiết đặc trưng của Huyền Băng Cung.
Tần Mặc, vẫn với vẻ ngoài trầm tĩnh và đôi mắt sâu thẳm, cùng Mộ Dung Tĩnh, khí chất thanh thoát và ánh mắt kiên định, đang ngồi đối diện với hai vị khách đặc biệt. Một bên là Đan Sư Lâm của Đan Đỉnh Sơn, và bên còn lại là Vương Gia Long của Hoàng Thành Thiên Long. Cả hai vị đều mang theo dáng vẻ lo lắng và giằng xé nội tâm, ánh mắt liên tục đảo qua Tần Mặc và Mộ Dung Tĩnh, rồi lại nhìn nhau. Không khí ban đầu căng thẳng và nghi ngờ, như thể hai bên đang thăm dò lẫn nhau.
Vương Gia Long, dáng người uy nghiêm, khuôn mặt phúc hậu nhưng hiện rõ vẻ mệt mỏi, mặc hoàng bào thêu rồng, khẽ ho khan một tiếng. "Tuyên ngôn của Tần Minh chủ và Mộ Dung Tiên tử đã gây chấn động lớn. Toàn bộ Huyền Vực đều đang bàn tán. Tuy nhiên, Thiên Diệu Tôn Giả uy thế ngàn năm, vương triều chúng tôi khó lòng chống lại cơn thịnh nộ của hắn." Giọng nói của ngài ấy chứa đựng sự thận trọng và lo lắng về vận mệnh của vương triều. "Hoàng Thành Thiên Long luôn đặt sự ổn định của dân chúng lên hàng đầu. Một cuộc đại chiến sẽ đẩy chúng tôi vào thế khó."
Mộ Dung Tĩnh khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục. "Sức mạnh không phải là vĩnh cửu, Vương Gia. Chân lý mới là bất diệt. Ta đã tận mắt chứng kiến sự tàn phá mà con đường cực đoan của Thiên Diệu gây ra. Sự hủy diệt không chỉ là của riêng ai, mà là của toàn bộ Huyền Vực." Nàng dừng lại, ánh mắt tràn đầy sự kiên định. "Chính vì sự truy cầu thăng tiên mù quáng, nhiều linh mạch đã cạn kiệt, nhiều sinh linh bị ép 'khai linh' đã hóa thành phế vật, gây ra sự mất cân bằng nghiêm trọng. Nếu cứ tiếp tục, không chỉ vương triều của ngài, mà cả thế giới này sẽ sụp đổ, trở thành một phế tích vô tri."
Tần Mặc nhẹ nhàng đặt tay lên vai Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt đầy tin tưởng. Mộ Dung Tĩnh gật đầu, như được tiếp thêm sức mạnh. "Chúng ta không ép buộc ai," Tần Mặc tiếp lời, giọng nói bình thản nhưng mỗi lời đều có trọng lượng. "Chúng ta chỉ phơi bày sự thật và trao cho vạn vật quyền được lựa chọn. Một Huyền Vực cân bằng sẽ mang lại lợi ích cho tất cả, bao gồm cả vương triều của ngài, Vương Gia. Liệu ngài có muốn nhìn thấy dân chúng của mình hóa thành những linh thể vô tri, hay vương triều ngài sụp đổ vì sự mất cân bằng linh khí?" Hắn không dùng lời lẽ hùng hồn, mà dùng những câu hỏi trực diện, đánh thẳng vào nỗi lo sợ sâu thẳm nhất của Vương Gia Long.
Đan Sư Lâm, với dáng vẻ ưu tư, vuốt bộ râu bạc. "Nhưng nếu chúng ta đứng về phía các vị, Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ không bỏ qua. Đan Đỉnh Sơn làm sao có thể gánh vác nổi cơn thịnh nộ của hắn? Hắn có quyền năng để hủy diệt chúng ta chỉ trong chớp mắt." Nỗi sợ hãi Thiên Diệu Tôn Giả vẫn là một tảng đá đè nặng trong lòng ông.
Mộ Dung Tĩnh hít một hơi thật sâu. "Ta hiểu nỗi lo của Đan Sư Lâm. Ta cũng từng ở vị trí của ngài, tin tưởng mù quáng vào Thiên Diệu Tôn Giả và con đường thăng tiên. Nhưng sau khi chứng kiến những điều ghê tởm mà hắn đã làm, những linh vật bị hủy hoại, những sinh linh bị biến chất, ta không thể ti���p tục im lặng." Nàng chậm rãi lấy ra một lá thư niêm phong cẩn thận từ trong tay áo. Lá thư được làm từ một loại ngọc lạnh lẽo, bên trên có khắc những phù văn cổ xưa. "Đây là những ghi chép về các thí nghiệm thất bại của Thiên Diệu Tôn Giả mà ta đã thu thập được từ khi còn ở Thiên Cung. Hắn đã cố gắng 'khai linh' cả những vật chất vô tri, thậm chí là ép buộc ý chí tồn tại của chúng, chỉ để tìm kiếm một con đường tắt đến cảnh giới Tiên Nhân."
Nàng đặt lá thư lên bàn, đẩy nhẹ về phía Đan Sư Lâm. "Những ghi chép này sẽ cho ngài thấy, không phải mọi vật đều có thể thăng tiên, và không phải mọi sự 'khai linh' đều mang lại kết quả tốt đẹp. Ngược lại, chúng là minh chứng cho sự tàn phá, sự hủy hoại bản chất mà Thiên Diệu Tôn Giả đã gây ra trong quá trình truy cầu sức mạnh. Rất nhiều linh dược quý giá đã bị hắn biến thành phế liệu, và những thí nghiệm đó đã gây ra sự mất cân bằng linh khí nghiêm trọng ở nhiều khu vực."
Đan Sư Lâm run rẩy đón lấy lá thư ngọc. Ông ta cẩn thận mở ra, đôi mắt tinh anh lướt qua từng dòng chữ cổ. Khuôn mặt ông ta dần biến sắc, từ vẻ hoài nghi chuyển sang kinh ngạc, rồi đến sự phẫn nộ thầm kín. Những điều được ghi lại trong đó chính là những nỗi lo sợ bấy lâu nay của ông, giờ đây được xác thực bằng những bằng chứng không thể chối cãi từ chính người đã từng ở trong Thiên Cung.
Vương Gia Long cũng tiến lại gần, nhìn vào những ghi chép. Ngài ấy không phải là một đan sư, nhưng những con số về sự cạn kiệt linh mạch, về những khu vực bị ảnh hưởng bởi sự mất cân bằng linh khí, khiến ngài ấy không thể không lo lắng cho vương triều của mình. Ngài ấy biết rằng sự ổn định của vương triều phụ thuộc rất nhiều vào sự cân bằng của linh khí và tài nguyên thiên nhiên.
Tần Mặc lặng lẽ quan sát phản ứng của hai người, không thúc ép. Hắn biết rằng quyết định này phải đến từ chính nội tâm của họ, từ sự giằng xé giữa nỗi sợ hãi và chân lý. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới," Tần Mặc khẽ nhắc lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Vương Gia Long và Đan Sư Lâm. "Chúng ta không chỉ đang chiến đấu vì bản thân, mà còn vì sự tồn vong của toàn bộ Huyền Vực, vì quyền được là chính nó của vạn vật."
Đan Sư Lâm khép lá thư ngọc lại, trong lòng dậy sóng. Mọi nghi ngờ, mọi lo sợ bấy lâu nay đã được giải đáp. Ông nhìn sang Vương Gia Long, người cũng đang chìm trong suy tư sâu sắc, khuôn mặt lộ rõ sự giằng xé nội tâm. Họ biết rằng một quyết định lớn đang chờ đợi, một quyết định sẽ định đoạt vận mệnh của Đan Đỉnh Sơn, của Hoàng Thành Thiên Long, và cả của Huyền Vực này.
Tuyệt đối không một tiếng động nào trong Sảnh Tiếp Khách Băng Tinh. Ngoài kia, tuyết vẫn rơi đều đều, phủ trắng xóa một thế giới đang đứng trước ngưỡng cửa của sự chia rẽ. Cuộc chiến giữa ý chí và niềm tin, giữa bảo thủ và đổi mới, giữa hủy diệt và cân bằng, đã thực sự bắt đầu.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.