Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1022: Hội Nghị Băng Phong: Củng Cố Ý Chí Vạn Vật

Tiếng gió vẫn rít qua khe băng, mang theo hơi lạnh buốt giá đặc trưng của Huyền Băng Cung. Từng bông tuyết nhỏ li ti như những hạt ngọc vỡ vụn, xoay tròn theo vũ điệu của gió, phủ lên những đỉnh núi đá xám ngoét một lớp áo choàng trắng muốt. Trên đỉnh Đài Sen Băng, nơi linh khí hội tụ, một buổi bình minh lạnh lẽo đang dần bừng sáng, nhuộm hồng những đám mây trắng xóa phía chân trời. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp băng trong suốt của đài, phản chiếu ánh sáng trắng xanh huyền ảo, khiến nơi đây càng thêm phần linh thiêng và tĩnh mịch. Dưới chân Đài Sen, các bậc thang băng tự nhiên được chạm khắc những phù văn cổ xưa, như đang kể lại câu chuyện về hàng ngàn năm sinh tồn giữa giá lạnh.

Tần Mặc đứng đó, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm, ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, nh�� đang lắng nghe bản giao hưởng của gió và băng. Mái tóc đen nhánh của hắn được buộc gọn gàng, càng làm nổi bật vẻ quyết đoán. Trang phục đơn giản, vải thô màu xám tro, không chút hoa mỹ, hòa mình vào không gian hùng vĩ nhưng khắc nghiệt của Huyền Băng Cung. Bên cạnh hắn, Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định, khẽ siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông. Nàng vận trên mình bộ y phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, thêu hoa văn kiếm thanh thoát, như một lưỡi kiếm sắc bén được bao bọc bởi vẻ đẹp thanh cao. Cả hai người đều giữ vẻ mặt nghiêm nghị, chờ đợi những vị khách đặc biệt sẽ cùng họ viết nên một trang sử mới cho Huyền Vực.

Không khí trên Đài Sen Băng vừa căng thẳng vừa trang trọng, từng hơi thở như đông đặc lại trong không gian lạnh giá. Rồi từ xa, những bóng người lầm lũi xuất hiện, bước từng bước nặng nề trên con đường phủ đầy tuyết. Đó là Đan Sư Lâm và Vương Gia Long, cùng với vài tùy tùng của họ. Vẻ mặt của Đan Sư Lâm khắc khổ hơn hẳn, những nếp nhăn hằn sâu thêm bởi sự lo âu. Ánh mắt ông, dù vẫn kiên nghị, nhưng ẩn chứa nét mệt mỏi từ cuộc hành trình gian khó và áp lực khổng lồ từ 'Lệnh Trừng Phạt'. Ông vận bộ y phục đã bạc màu của Đan Đỉnh Sơn, không còn chút vẻ uy nghi mà thay vào đó là sự phong trần của người đã trải qua phong ba bão táp. Kế bên ông, Vương Gia Long, vẻ ngoài uy nghiêm thường thấy của một vị vương giả nay cũng có phần tiều tụy, đôi mắt trầm tư, phản ánh gánh nặng từ Hoàng Thành Thiên Long đang phải gánh chịu. Ông vẫn mặc long bào uy nghi, nhưng dường như sự uy nghiêm ấy đã bị những lớp sương gió và nỗi lo toan làm lu mờ. Họ bước đi giữa tiếng gió rít, mỗi bước chân đều như chứa đựng một câu chuyện về sự lựa chọn và trả giá.

Tần Mặc bước tới, đón những vị khách với thái độ chân thành, không chút khoa trương hay màu mè. Hắn không cần dùng lời lẽ hùng hồn để phô trương, chỉ một ánh mắt thấu hiểu và một cái gật đầu nhẹ cũng đủ để truyền tải sự cảm thông. "Chào mừng các vị đến với Huyền Băng Cung. Dù đường sá gian nan, ý chí của các v�� đã chứng tỏ sự lựa chọn đúng đắn." Giọng hắn trầm ấm, bình thản, như một dòng suối mát chảy qua không gian lạnh giá, mang theo sức mạnh xoa dịu những tâm hồn đang mỏi mệt. Hắn bắt tay từng người, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong bàn tay của Đan Sư Lâm và sự căng thẳng của Vương Gia Long. Hắn biết, họ đã phải đối mặt với không ít khó khăn và nguy hiểm để có mặt tại đây.

Đan Sư Lâm thở dài một tiếng, hơi thở hóa thành làn khói trắng mờ ảo trong không khí. "Tôn Giả Tần Mặc, 'Lệnh Trừng Phạt' của Thiên Diệu Tôn Giả thật sự tàn khốc, dân chúng Đan Đỉnh Sơn đang gặp rất nhiều khó khăn. Các tuyến giao thương bị phong tỏa, linh dược cạn kiệt, bệnh tật hoành hành. Lão phu đến đây, vừa mang theo hy vọng, vừa mang theo nỗi lo lắng tột cùng." Ông nói, giọng khàn đặc, đôi mắt đục ngầu chứa đầy sự tuyệt vọng xen lẫn một tia sáng le lói.

Vương Gia Long cũng tiếp lời, giọng trầm hơn, ánh mắt quét qua những đỉnh núi băng giá. "Hoàng Thành Thiên Long cũng không ngoại lệ. Hắn muốn bóp nghẹt chúng ta đến chết, cắt đứt mọi nguồn sống. Những kẻ đã chọn đứng về phía Thiên Diệu thì được hưởng đủ đầy, còn chúng ta... chúng ta bị coi là phản đồ, bị đẩy vào vực thẳm." Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay, thể hiện sự căm phẫn và bất lực.

Tô Lam, thấy vậy, liền ra hiệu cho các đệ tử Huyền Băng Cung. "Hãy sắp xếp chỗ nghỉ ngơi và chuẩn bị trà nóng, dược thiện để các vị khách quý làm ấm cơ thể, hồi phục tinh thần." Nàng nói, giọng rõ ràng, mạch lạc, không chỉ là mệnh lệnh mà còn là sự quan tâm chân thành. Các đệ tử nhanh chóng hành động, mang theo những ấm trà nghi ngút khói và những bát canh nóng hổi, tỏa ra mùi thảo dược dịu nhẹ, giúp xua tan đi cái lạnh và sự mệt mỏi.

Ở một vị trí khuất hơn, tựa mình vào một cột băng tự nhiên, Mộ Dung Tĩnh lặng lẽ quan sát. Ngoại hình tuấn tú, khí chất cao ngạo thường ngày của nàng vẫn còn đó, nhưng ánh mắt lại phức tạp đến lạ. Nàng mặc y phục tông môn sang trọng, tay cầm chiếc quạt ngọc khép hờ, nhưng vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, chỉ có một chút dao động khẽ lướt qua khi nàng nghe về sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả. Nàng đã từng là một phần của hệ thống đó, từng tin vào con đường thăng tiên tuyệt đối. Giờ đây, khi nghe những lời than vãn đầy bi thương từ Đan Sư Lâm và Vương Gia Long, một phần trong nàng cảm thấy nhói đau. Nàng biết, Thiên Diệu sẽ không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn tàn độc để đạt được mục đích, thậm chí hy sinh sự ổn định của Huyền Vực. Sự tàn nhẫn này đã vượt quá giới hạn của một kẻ tu hành bình thường. Một suy nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí nàng: *Thiên Diệu Tôn Giả đã thực sự đi quá xa rồi.* Nàng tự hỏi, liệu con đường mà nàng đã từng tin tưởng có thực sự là con đường đúng đắn? Sự nghi ngờ, giống như một hạt mầm lạnh giá, đang dần nảy nở trong trái tim nàng. Nàng nhìn Tần Mặc, nhìn cách hắn đón tiếp những vị khách mệt mỏi bằng sự chân thành và thấu hiểu, không chút khoe khoang quyền lực. Điều đó càng khiến nàng suy ngẫm sâu sắc hơn về những giá trị mà hắn đang theo đuổi.

Tần Mặc quay lại nhìn những vị khách mới, ánh mắt đầy tin tưởng. "Các vị đã làm một điều vĩ đại, không phải vì sức mạnh, mà vì niềm tin vào lẽ phải. Huyền Vực không thể để một kẻ độc tài định đoạt số phận của vạn vật. Hãy vào trong đi, chúng ta sẽ cùng nhau bàn bạc." Hắn nói, giọng điệu bình thản, nhưng mỗi lời nói đều có trọng lượng, như những viên đá tảng vững chãi đặt nền móng cho một tòa thành mới. Tiếng gió vẫn rít, nhưng trong lòng những người vừa đến, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, ấm áp và kiên định giữa biển băng giá.

***

Sau khi ổn định chỗ ngồi tại một đại sảnh ấm áp hơn trong lòng Huyền Băng Cung, được bảo vệ bởi những trận pháp sưởi ấm tinh vi, không khí đã bớt đi phần nào cái lạnh buốt giá bên ngoài. Tiếng gió bên ngoài vẫn rít lên những âm thanh ma mị, nhưng bên trong là sự đối lập hoàn toàn. Mùi thảo dược nhẹ nhàng tỏa ra từ các bình phong chạm trổ tinh xảo, hòa quyện với mùi trà thơm thoang thoảng từ những chén ngọc đang nghi ngút khói, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và an yên đến lạ. Ánh sáng từ các ngọn đèn linh thạch dịu nhẹ, không quá chói chang, đủ để soi rõ từng nét mặt, từng biểu cảm của những người có mặt. Dù vẫn còn sự căng thẳng tiềm ẩn, nhưng sự ấm áp và tập trung đã bao trùm cả căn phòng.

Tần Mặc ngồi ở vị trí chủ tọa, hắn không hề tỏ ra uy nghiêm hay quyền lực, mà ngược lại, sự trầm ổn và điềm đạm của hắn khiến mọi người cảm thấy gần gũi và tin cậy. Hắn không bắt đầu bằng những lời lẽ hùng hồn về chiến tranh hay đối đầu, mà lại nhẹ nhàng đặt ra một câu hỏi, như một lời mở đầu cho một cuộc đối thoại sâu sắc về bản chất tồn tại. "Các vị, chúng ta tụ họp tại đây không phải để bàn về việc ai mạnh hơn ai, hay ai sẽ chiến thắng trong cuộc chiến sắp tới. Mà là để bàn về ý nghĩa của sự tồn tại, về quyền được là chính nó của vạn vật." Giọng hắn trầm ấm, chậm rãi, mỗi lời nói đều được hắn suy nghĩ kỹ lưỡng, mang theo chiều sâu triết lý và sự đồng cảm.

"Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ theo hắn đang mù quáng truy cầu con đường thăng tiên, ép buộc vạn vật phải 'khai linh', phải 'ti���n hóa' theo một khuôn mẫu duy nhất mà hắn định ra. Hắn tin rằng, chỉ có sức mạnh tuyệt đối, chỉ có sự vươn lên đến đỉnh cao của tu hành mới là con đường duy nhất để tồn tại. Nhưng hắn đã quên mất rằng, 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới'." Tần Mặc dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang lắng nghe, tìm kiếm sự thấu hiểu. "Hắn đang phá hủy 'vật tính' của mọi thứ, cướp đi 'ý chí tồn tại' nguyên thủy của chúng, biến chúng thành công cụ cho khát vọng thăng tiên mù quáng của mình. Điều đó, sớm muộn gì cũng sẽ dẫn đến sự suy tàn của cả Huyền Vực."

Đan Sư Lâm gật đầu lia lịa, vẻ mặt khắc khổ của ông dần giãn ra, ánh mắt lóe lên tia sáng của sự giác ngộ. "Lời Tôn Giả Tần Mặc đã giải đáp nhiều nghi vấn trong lòng lão phu. Đan Đỉnh Sơn chúng ta đã chứng kiến quá nhiều linh dược bị ép buộc 'khai linh' đến mức mất đi bản chất dược tính, trở thành những vật vô dụng chỉ có vẻ ngoài tráng lệ. Chúng ta đã từng hoài nghi, nhưng không dám lên tiếng. Nay nghe lời người, lão phu mới hiểu rõ con đường chúng ta đang đi là đúng đắn."

Vương Gia Long cũng khẽ thở phào, sự căng thẳng trên gương mặt ông vơi đi phần nào. "Hoàng Thành Thiên Long từ lâu đã bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt sức mạnh, đã từng xem nhẹ 'ý chí tồn tại' của những binh khí, của những công trình kiến trúc. Chúng ta đã tìm kiếm sự thăng tiến vô độ, mà quên mất rằng, một thanh kiếm chỉ cần sắc bén để chém, một tòa thành chỉ cần vững chãi để che chở. Chính vì thế, chúng ta đã trả giá."

Tần Mặc mỉm cười nhẹ. "Đúng vậy. Chúng ta không tìm kiếm sức mạnh để chinh phục, mà để bảo vệ. Bảo vệ quyền được là chính mình của mỗi hòn đá, mỗi dòng nước, mỗi sinh linh. Liên minh Vạn Vật Quy Chân của chúng ta không phải là một công cụ chiến tranh, mà là một lời tuyên ngôn, một minh chứng rằng có một con đường khác, một con đường cân bằng bản chất, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là sự ép buộc." Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sức nặng của niềm tin sắt đá. "Chúng ta sẽ chứng minh rằng, dù Thiên Diệu Tôn Giả đang ép buộc vạn vật thay đổi bản chất, điều đó sẽ dẫn đến sự suy tàn. Chúng ta sẽ chứng minh rằng có một con đường khác, một con đường cân bằng."

Hắn đứng dậy, bước đến bên m��t bản đồ Huyền Vực khổng lồ được chiếu lên bằng linh lực, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, chi tiết đến từng con sông, ngọn núi. Bàn tay hắn nhẹ nhàng lướt qua các điểm phong tỏa, các tuyến đường giao thương bị cắt đứt mà Thiên Diệu Tôn Giả đã thiết lập. "Thiên Diệu Tôn Giả đã dùng 'Lệnh Trừng Phạt' để cô lập chúng ta, để bóp nghẹt chúng ta về kinh tế và tinh thần. Hắn muốn tạo ra sự sợ hãi, buộc mọi người phải quay lại với hắn. Hắn nghĩ rằng, khi cắt đứt nguồn sống, chúng ta sẽ phải quỳ gối." Tần Mặc dừng lại, ánh mắt lóe lên một tia sáng thông tuệ. "Nhưng hắn đã lầm. Đây cũng là cơ hội để chúng ta chứng minh con đường cân bằng là đúng đắn, rằng chúng ta không bỏ rơi những người tin tưởng vào chúng ta. Và quan trọng hơn, đây là cơ hội để vạn vật thể hiện 'ý chí tồn tại' mạnh mẽ nhất của mình."

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn, giờ đây đã bớt đi vẻ mệt mỏi thường trực. Ông bước đến bên bản đồ, chỉ vào một vài khu vực hẻo lánh, địa hình hiểm trở. "Thiên Diệu Tôn Giả quá tập trung vào các tuyến đường chính, những nơi phồn hoa đô hội, những cứ điểm quân sự lớn. Hắn không ngờ rằng chúng ta sẽ tìm cách khác, chậm mà chắc. Những con đường nhỏ, những ngọn núi hiểm trở, những dòng sông ngầm... đó chính là những nơi mà 'ý chí tồn tại' của thiên nhiên chưa bị sức mạnh tu luyện làm cho biến dạng. Chúng ta có thể lợi dụng chúng." Giọng ông trầm, nhưng đầy sự nhiệt huyết và hy vọng.

Tô Lam cũng tiến lên, ánh mắt sắc bén tập trung vào bản đồ. "Mạng lưới của Huyền Băng Cung tuy không mạnh bằng Thiên Diệu Tông, nhưng chúng ta có những kênh liên lạc bí mật, những mối quan hệ ngầm với các thế lực nhỏ hơn, những người đang khao khát một sự thay đổi. Chúng ta có thể lợi dụng địa hình hiểm trở của vùng Tây Bắc, nơi băng tuyết vĩnh cửu và những khu rừng nguyên sinh, để mở một tuyến đường nhỏ, tránh được sự giám sát của Hắc Thiết Vệ, và thiết lập các trạm trung chuyển bí mật." Nàng nói, rõ ràng, mạch lạc, đưa ra những phương án cụ thể, logic.

Đan Sư Lâm và Vương Gia Long lắng nghe với s��� chú ý cao độ, đôi mắt dần lóe lên hy vọng. Họ bắt đầu đóng góp ý kiến, cung cấp thông tin về các nguồn tài nguyên cần thiết và cách phân phối chúng. "Đan Đỉnh Sơn tuy bị phong tỏa, nhưng chúng ta vẫn còn giữ được một số kho dược liệu quý hiếm ở những nơi bí mật. Chúng ta có thể dùng chúng để hỗ trợ các thế lực đang gặp khó khăn." Đan Sư Lâm đề nghị.

Vương Gia Long cũng nói thêm. "Hoàng Thành Thiên Long có thể không còn là pháo đài vững chắc, nhưng chúng ta vẫn còn những thợ thủ công lành nghề, những khoáng sản quý hiếm được khai thác từ sâu trong lòng đất, những thứ mà Thiên Diệu Tôn Giả không thể dễ dàng kiểm soát được. Chúng ta có thể dùng chúng để trao đổi."

Tần Mặc lắng nghe một cách cẩn trọng, đôi khi đưa ra những câu hỏi sâu sắc, những gợi ý bất ngờ, như một người dẫn đường đang thắp sáng con đường phía trước. "Mỗi sinh linh đều có giá trị, mỗi con đường đều có thể dẫn đến thành công. Miễn là chúng ta giữ vững ý chí ban đầu, giữ vững niềm tin vào quyền được là chính mình của vạn vật, th�� không có khó khăn nào là không thể vượt qua." Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng đầy sức mạnh nội tâm.

Mộ Dung Tĩnh, từ góc của mình, suy ngẫm từng lời Tần Mặc nói. Nàng ghi nhớ từng chi tiết trong cuộc thảo luận, so sánh với những giáo điều khô khan và tàn nhẫn của Thiên Diệu Tông. Nàng thấy Tần Mặc không dùng uy quyền để ra lệnh, mà dùng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm để tập hợp lòng người. Nàng thấy hắn không chỉ là một nhà lãnh đạo, mà còn là một triết gia, một người bảo vệ bản chất. *Không phải là sức mạnh, mà là ý chí... điều này, hắn đã làm được điều mà Thiên Diệu Tôn Giả không thể,* nàng tự nhủ, một sự thay đổi sâu sắc đang diễn ra trong nội tâm phức tạp của nàng. Sự hoài nghi về niềm tin cũ đã dần được thay thế bằng một tia sáng mới, một sự tò mò mạnh mẽ về con đường mà Tần Mặc đang dẫn dắt. Nàng bắt đầu cảm thấy một sự cuốn hút lạ thường từ cách lãnh đạo của hắn.

***

Đêm đã buông xuống, phủ kín Huyền Băng Cung bằng một màn tuyết trắng xóa. Bên ngoài, tuyết vẫn rơi không ngừng, từng cơn gió mạnh rít lên như những lời than vãn của định mệnh, va vào các vách đá băng tạo nên những âm thanh ghê rợn. Nhưng trong đại sảnh hội nghị, không khí lại càng trở nên nghiêm túc và tập trung hơn bao giờ hết. Mùi trà đã nguội, mùi thảo dược vẫn còn thoang thoảng, nhưng giờ đây đã hòa lẫn với mùi mực từ những ghi chép vội vàng. Tiếng bút lông cọ vào giấy, tiếng thì thầm thảo luận, và đôi khi là tiếng thở dài của những người lo lắng, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự quyết tâm giữa bão táp. Ánh sáng từ các ngọn đèn linh thạch vẫn dịu nhẹ, nhưng cảm giác cấp bách đã tăng lên rõ rệt.

Hội nghị đã chuyển sang giai đoạn thảo luận sâu hơn về chiến lược cụ thể, mỗi người đều đóng góp ý kiến dựa trên kiến thức và kinh nghiệm của mình. Tô Lam, với khả năng tổ chức và tầm nhìn sắc bén, đưa ra các đề xuất chi tiết để thiết lập các tuyến đường giao thương ngầm. "Chúng ta có thể lợi dụng địa hình hiểm trở của vùng Tây Bắc, nơi ít bị Thiên Diệu Tôn Giả chú ý, để mở một tuyến đường nhỏ, tránh được sự giám sát của Hắc Thiết Vệ." Nàng chỉ vào bản đồ, vẽ ra những con đường ngoằn ngoèo xuyên qua các khe núi băng, những con đường mòn ít người biết đến. "Chúng ta sẽ thiết lập các trạm trung chuyển bí mật tại các làng chài ven biển bị cô lập, hoặc trong những khu rừng cổ thụ nơi 'vật tính' của cây cối vẫn còn nguyên vẹn, khó bị linh lực thám trắc. Những nơi đó, người của Thiên Diệu Tôn Giả sẽ khó lòng phát hiện."

Lục Vô Trần, với kinh nghiệm từng trải và sự thận trọng, phân tích khả năng quân sự của Thiên Diệu Tôn Giả và các điểm yếu trong hệ thống phòng ngự của hắn. "Thiên Diệu Tôn Giả có Hắc Thiết Vệ, đội quân tinh nhuệ nhất, nhưng chúng lại quá phụ thuộc vào sức mạnh linh lực. Ở những nơi linh khí thưa thớt, hoặc bị địa hình cản trở, sức mạnh của chúng sẽ giảm đi đáng kể. Hơn nữa, sự kiêu ngạo của Thiên Diệu khiến hắn chỉ tập trung vào những mục tiêu lớn, bỏ qua những chi tiết nhỏ. Đây chính là lợi thế của chúng ta." Ông nói, giọng trầm nhưng đầy tự tin, như một lão tướng đã nhìn thấu mọi mưu kế của kẻ địch.

Đan Sư Lâm và Vương Gia Long, tuy vẫn còn nét mệt mỏi trên khuôn mặt, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự quyết tâm. Họ cung cấp thông tin chi tiết về các nguồn tài nguyên cần thiết và cách phân phối chúng một cách hiệu quả nhất trong tình hình hiện tại. "Chúng ta có thể dùng số linh dược quý hiếm còn lại để đổi lấy lương thực và vật liệu xây dựng từ những thế lực nhỏ đã ngả về phe ta, hoặc những bộ tộc nguyên thủy sống sâu trong rừng núi, những người không bị ảnh hưởng bởi cuộc chiến thăng tiên." Đan Sư Lâm đề xuất, chỉ vào những vùng đất xa xôi trên bản đồ.

Vương Gia Long gật đầu đồng tình. "Hoàng Thành Thiên Long có những khoáng sản đặc biệt, có thể dùng để chế tạo những binh khí có khả năng chống chịu linh lực, hoặc những trận pháp phòng ngự tinh xảo. Chúng ta sẽ cử người bí mật vận chuyển qua những tuyến đường mới này để hỗ trợ các đồng minh."

Tần Mặc lắng nghe một cách cẩn trọng, đôi khi hắn chỉ im lặng, nhắm mắt lại, như đang lắng nghe "ý chí tồn tại" của chính bản đồ, của những con đường, của những ngọn núi băng giá, của những dòng sông ngầm. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi câu hỏi hắn đưa ra đều chạm đến bản chất của vấn đề, mỗi gợi ý đều mở ra một hướng đi mới, khiến mọi người phải suy ngẫm sâu sắc. "Mỗi sinh linh đều có giá trị, mỗi con đường đều có thể dẫn đến thành công. Miễn là chúng ta giữ vững ý chí ban đầu, không bị cám dỗ bởi sức mạnh nhất thời, không bị ép buộc phải thay đổi bản chất, thì không có khó khăn nào là không thể vượt qua." Hắn nói, giọng điệu bình thản, nhưng mỗi lời đều có trọng lượng, như một lời thề nguyện thiêng liêng.

Mộ Dung Tĩnh ngồi yên lặng, nàng không tham gia vào cuộc thảo luận chiến lược một cách trực tiếp, nhưng ánh mắt nàng không rời Tần Mặc một giây phút nào. Nàng cảm thấy một sự cuốn hút lạ thường từ cách lãnh đạo của hắn. Hắn không dùng uy quyền tuyệt đối, không dùng sức mạnh để áp đặt, mà dùng sự thấu hiểu, lòng đồng cảm và niềm tin vào "ý chí tồn tại" của vạn vật để tập hợp lòng người. Nàng so sánh điều này với Thiên Diệu Tôn Giả, người chỉ biết dùng mệnh lệnh, dùng sự cưỡng ép và uy hiếp để đạt được mục đích. *Không phải là sức mạnh, mà là ý chí... điều này, hắn đã làm được điều mà Thiên Diệu Tôn Giả không thể,* nàng tự nhủ, một cảm giác lạ lẫm, vừa ngưỡng mộ vừa hoài nghi, vừa như được khai sáng đang dâng lên trong lòng nàng. Nàng bắt đầu nhận ra, bản chất của cuộc chiến này không phải là sự tranh giành quyền lực, mà là sự bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật.

Bạch Lão, cố vấn y dược của liên minh, một lão già hiền lành, suy tư, cũng khẽ gật đầu đồng tình với Tần Mặc. Ông tin vào sự chữa lành tự nhiên, tin vào bản chất của vạn vật. Ông biết rằng, việc cưỡng ép "khai linh" cho linh dược sẽ khiến chúng mất đi dược tính vốn có, trở thành những thứ vô giá trị. Ông đã từng chứng kiến quá nhiều bi kịch từ việc chạy theo con đường thăng tiên mù quáng.

Viên Minh, với dáng người thư sinh và đôi mắt buồn, cũng không nói nhiều, nhưng ánh mắt hắn tràn đầy sự đồng cảm và lòng trắc ẩn. Hắn biết, Tần Mặc đang gánh vác một trọng trách khổng lồ, nhưng hắn không hề đơn độc.

Tần Mặc đứng dậy, bước đến bên bản đồ, đặt tay lên những vùng đất đang chịu cấm vận. Một luồng ý chí vô hình, trong suốt như băng tuyết, nhưng mạnh mẽ như dòng chảy ngầm, lan tỏa từ hắn, chạm nhẹ vào từng đường nét trên bản đồ, như đang giao tiếp với "ý chí tồn tại" của những ngọn núi, dòng sông, của những thành trì đang oằn mình chống chọi với áp lực. Mọi người đều nhìn về phía hắn, chờ đợi quyết định cuối cùng, chờ đợi lời chỉ dẫn từ người lãnh đạo của họ.

Mộ Dung Tĩnh nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng phức tạp, cô cảm thấy có điều gì đó đang thay đổi sâu sắc trong mình, không chỉ là sự hoài nghi mà còn là một niềm tin mới đang dần định hình. Nàng biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ phản ứng dữ dội hơn khi các biện pháp cấm vận của hắn không đạt hiệu quả mong muốn, đẩy Huyền Vực gần hơn đến đại chiến. Liên minh sẽ đối mặt với các cuộc tấn công quân sự cục bộ từ Thiên Diệu Tôn Gi�� nhằm thử nghiệm và phá hoại sự đoàn kết mới này. Nhưng nhìn vào Tần Mặc, nhìn vào sự kiên định của hắn, nàng tin rằng họ sẽ tìm được con đường. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, nơi vạn vật sẽ phải lựa chọn con đường của riêng mình, và số phận của Huyền Vực sẽ được định đoạt bằng ý chí, không phải chỉ bằng sức mạnh.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free