Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1023: Minh Chứng Từ Băng Giá: Lời Tố Cáo Của Mộ Dung Tĩnh

Bên ngoài Huyền Băng Cung, màn đêm buông xuống phủ một lớp tuyết mới lên những đỉnh núi băng vĩnh cửu, nhưng bên trong Tháp Mật Đàm, không khí lại khác hẳn. Pháp trận sưởi ấm được kích hoạt khẽ rung lên những họa tiết cổ xưa trên vách đá, xua đi cái lạnh thấu xương của Huyền Vực, tạo nên một không gian vừa trang trọng vừa ấm cúng. Ánh sáng xanh trắng từ băng tuyết bên ngoài hắt qua những ô cửa sổ chạm khắc, giao hòa với ánh vàng dịu từ những ngọn đèn linh thạch treo cao, tạo nên một vẻ huyền ảo, tĩnh mịch. Gió từ bên ngoài tháp vẫn rít lên thê lương, nhưng bên trong, chỉ còn tiếng băng nứt khẽ khàng từ những linh thạch trên vách, cùng với tiếng thở nhẹ của những người đang ngồi lắng nghe. Một mùi hương liệu dịu nhẹ, pha lẫn với hơi lạnh tinh khiết của băng, phảng phất trong không gian, giúp tâm trí được minh mẫn.

Mộ Dung Tĩnh, giờ đây đã hoàn toàn thoát khỏi sự giằng xé nội tâm, đứng trước một tấm bản đồ Huyền Vực được chiếu sáng rực rỡ bởi một pháp khí hình cầu nhỏ đặt trên bàn ngọc. Tấm bản đồ không chỉ thể hiện địa hình mà còn hiển thị các luồng linh khí, các linh mạch chủ chốt, và đặc biệt là những vùng đất đang chịu ảnh hưởng nặng nề bởi sự mất cân bằng. Khuôn mặt nàng thanh tú như tạc tượng, mái tóc đen mượt được buộc cao, không còn vẻ suy tư hay băn khoăn của những ngày trước, mà thay vào đó là một sự kiên định, một khí chất uy nghiêm của người đã tìm thấy chân lý. Nàng không còn là một tu sĩ cao ngạo chỉ biết đến sức mạnh, mà đã trở thành một lãnh đạo tư tưởng, một người mang trong mình trọng trách khai mở tầm nhìn cho cả Huyền Vực. Tay nàng nhẹ nhàng lướt trên tấm bản đồ, điểm đến những vùng đất xa xôi, giọng điệu trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một uy lực khó tả, đủ để khiến mọi người phải nín thở lắng nghe.

“Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ đi theo ông ta tin rằng ‘khai linh’ cưỡng bức là con đường duy nhất để thăng tiên, là cách để vạn vật đạt đến cực hạn của sự tồn tại,” Mộ Dung Tĩnh cất tiếng, mỗi lời như một nhát búa giáng mạnh vào nền tảng tín ngưỡng đã ăn sâu vào tâm trí tu sĩ Huyền Vực. “Nhưng ông ta đã cố tình bỏ qua một chân lý cơ bản, một điều mà các tiền nhân đã cảnh báo từ thủa hồng hoang: khi một ‘vật’ bị ép buộc thoát ly bản chất, nó sẽ mất đi nền tảng cân bằng của chính mình. Sự ‘thăng tiến’ đó, thực chất, chỉ là một ảo ảnh méo mó, một sự cưỡng ép vô nghĩa.”

Pháp khí hình cầu trong tay nàng khẽ rực sáng, những hình ảnh ba chiều sống động hiện lên trên tấm bản đồ, minh họa cho lời nói của nàng. Đầu tiên là hình ảnh một khu rừng linh dược, vốn nên xanh tốt, tràn đầy sinh khí, nhưng lại bị ‘khai linh cưỡng bức’. Cảnh tượng thay đổi: những thân cây trở nên khô héo, lá cây biến dạng, những bông hoa linh túy mất đi màu sắc vốn có, chỉ còn lại một lớp vỏ ngoài hào nhoáng nhưng bên trong đã mục ruỗng. Linh khí từ những vùng đất đó không còn lưu chuyển tự nhiên mà trở nên hỗn loạn, cuộn xoáy như một cơn lốc hủy diệt. Đan Sư Lâm và Bạch Lão, hai vị đan sư và linh dược sư lão thành, không kìm được tiếng thở dài, ánh mắt của họ lộ rõ sự đau đớn và thấu hiểu. Họ đã chứng kiến quá nhiều bi kịch tương tự trong suốt những năm tháng hành nghề của mình, nhưng chưa bao giờ có thể giải thích một cách thấu đáo như vậy.

“Tôi đã từng mù quáng tin vào điều đó,” Mộ Dung Tĩnh tiếp tục, giọng nàng thoáng một nét bi tráng, như đang tự thú tội với chính bản thân và những người có mặt. “Tôi đã từng tin rằng sự hy sinh ‘vật tính’ là cái giá phải trả để vươn tới cảnh giới cao hơn. Nhưng sự thật là, khi ta ép buộc một thanh kiếm từ bỏ ý chí muốn chém để chỉ muốn ‘tồn tại vĩnh hằng’, nó sẽ mất đi sự sắc bén, mất đi ‘kiếm tính’ cốt lõi của nó. Khi ta ép buộc một ngọn núi chỉ muốn ���thăng thiên’ mà không còn muốn ‘đứng vững’, nó sẽ sụp đổ. Những gì Thiên Diệu Tôn Giả đang làm, không phải là giúp vạn vật thăng hoa, mà là biến chúng thành những cỗ máy vô tri, không còn bản chất, không còn ‘ý chí tồn tại’ đích thực.”

Pháp khí lại biến đổi hình ảnh. Lần này là những khu vực linh khí vốn dồi dào, nay trở nên cằn cỗi, những con sông ngầm khô cạn, những ngọn núi băng vĩnh cửu bắt đầu tan chảy, để lộ ra những vết nứt sâu hoắm như vết thương. Những biểu đồ phức tạp hiện lên, minh họa sự suy yếu của các linh mạch từng bị khai thác quá mức, sự mất cân bằng năng lượng đang lan rộng khắp Huyền Vực. Từng đường nét, từng điểm sáng trên bản đồ đều là một minh chứng hùng hồn cho luận điểm của Mộ Dung Tĩnh. Các vùng đất từng được Thiên Diệu Tôn Giả tuyên bố là “tiên cảnh”, giờ đây, qua lăng kính phân tích của nàng, lại hiện rõ những dấu hiệu của sự mục ruỗng và suy tàn ngầm.

Tần Mặc ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt hắn thâm thúy, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng, nhưng lại ẩn chứa sự thấu hiểu vô biên. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát, đôi khi khẽ gật đầu, như một sự khẳng định ngầm cho từng luận điểm của Mộ Dung Tĩnh. Hắn có thể cảm nhận được “ý chí tồn tại” của những vùng đất đang hiển hiện trên bản đồ, cảm nhận được nỗi đau của những linh mạch bị tổn thương, sự tuyệt vọng của những “vật tính” bị cưỡng bức biến đổi. Hắn tin tưởng tuyệt đối vào Mộ Dung Tĩnh, tin tưởng vào sự thay đổi và dũng khí của nàng. Sự trầm ổn của hắn là một điểm tựa vững chắc, một nguồn sức mạnh vô hình cho Mộ Dung Tĩnh.

Tô Lam, với vẻ mặt thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, cũng chăm chú lắng nghe. Nàng là một kiếm khách, hiểu rõ về sự kiên định và bản chất của kiếm đạo. Lời nói của Mộ Dung Tĩnh về "kiếm tính" đã chạm đến nàng. Nàng cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc dành cho Mộ Dung Tĩnh, không chỉ vì trí tuệ mà còn vì sự dũng cảm của nàng khi đứng lên vạch trần một chân lý mà cả Huyền Vực đã bỏ quên. Nàng khẽ siết chặt chuôi kiếm bên hông, như để khẳng định ý chí của chính mình.

Đan Sư Lâm, với mái tóc bạc phơ và ánh mắt tinh anh, khẽ thở dài. “Lời của Mộ Dung Tĩnh cô nương đã khiến lão phu phải suy ngẫm sâu sắc,” ông nói, giọng trầm đục. “Quả thực, Đan Đỉnh Sơn chúng tôi đã chứng kiến nhiều linh dược ‘biến chất’ khi bị cưỡng ép tăng trưởng. Chúng tôi gọi chúng là ‘đan dược rỗng’, mang hình dạng linh dược nhưng dược tính lại giảm sút thê thảm, thậm chí còn gây hại ngược cho người dùng. Nhiều đan sư đã mắc phải ‘tẩu hỏa nhập ma’ khi cố gắng đột phá cấp độ quá nhanh, ép buộc linh lực của mình vượt quá giới hạn bản chất, thay vì thuận theo dòng chảy tự nhiên của tu luyện.” Ông gật gù, ánh mắt lộ rõ sự đồng tình, như thể cuối cùng đã tìm thấy một lời giải thích cho những bí ẩn đã ám ảnh ông bấy lâu.

Vương Gia Long, dáng người cao lớn, vẻ mặt cương nghị, cũng gật đầu. “Hoàng Thành Thiên Long chúng tôi cũng đã thấy những tướng sĩ bị biến thành ‘cỗ máy chiến tranh’ vô tri khi được ban linh lực một cách cưỡng bức, từ bỏ ‘nhân tính’ để trở thành những chiến binh bất khả chiến bại. Họ tuy mạnh mẽ, nhưng lại mất đi linh hồn, mất đi ý chí tự chủ, trở thành những công cụ mù quáng. Giờ đây, chúng tôi hiểu rõ hơn về cái giá phải trả cho sự truy cầu sức mạnh mù quáng đó.” Hắn siết chặt nắm đấm, vẻ mặt đau đáu, dường như đang nhớ lại những bi kịch mà vương triều hắn đã phải gánh chịu.

Viên Minh, với dáng người thư sinh và đôi mắt buồn, không nói gì, nhưng ánh mắt hắn tràn đầy sự đồng cảm. Hắn nhìn Mộ Dung Tĩnh, nhìn Tần Mặc, và nhìn những hình ảnh bi thảm trên bản đồ, trong lòng dâng lên một sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi đau của vạn vật. Bạch Lão, cố vấn y dược, hiền lành và trầm tư, cũng khẽ gật đầu liên tục, ánh mắt ông lộ rõ vẻ lo lắng cho số phận của Huyền Vực. Ông đã từng cảnh báo về sự hủy hoại dược tính của linh dược khi bị khai thác và "khai linh" vô độ, nhưng những lời của ông đã bị gạt bỏ vì lợi ích thăng tiên. Giờ đây, Mộ Dung Tĩnh đã dùng lý lẽ và bằng chứng để vạch trần tất cả.

Mộ Dung Tĩnh chờ đợi mọi người hấp thu những thông tin nàng vừa trình bày, sau đó nàng lại tiếp tục. “Sự mất cân bằng này không chỉ dừng lại ở linh dược hay binh khí. Nó lan rộng đến cả cảm xúc, ký ức của con người. Khi một tu sĩ bị ép buộc từ bỏ ‘nhân tính’ để trở thành ‘tiên nhân vô tình’, họ mất đi khả năng cảm nhận, mất đi sự kết nối với thế giới. Đó không phải là thăng hoa, đó là sự hủy diệt nội tại.” Nàng nhìn thẳng vào Tần Mặc, ánh mắt giao nhau, một sự thấu hiểu sâu sắc không cần lời nói. “Khi vạn vật đều muốn thành tiên mà không giữ được bản chất, thế giới này sẽ không còn là thế giới nữa, mà chỉ là một cỗ máy khổng lồ đang dần mục ruỗng. Thiên Diệu Tôn Giả đang đẩy Huyền Vực đến bờ vực của sự hủy diệt, dưới danh nghĩa ‘thăng hoa’ và ‘tiến bộ’.”

Mỗi lời nói của Mộ Dung Tĩnh đều mang theo một sức nặng triết lý sâu sắc, không còn là những lời lẽ sáo rỗng mà là kết quả của sự suy ngẫm, đau đớn và nhận thức. Nàng không chỉ đơn thuần là phân tích, mà còn là một lời tố cáo hùng hồn, vạch trần sự dối trá và mù quáng của một con đường mà cả Huyền Vực đã tôn thờ suốt hàng ngàn năm. Những người có mặt, từ Tần Mặc trầm tĩnh đến Tô Lam kiên định, từ Đan Sư Lâm uyên bác đến Vương Gia Long cương nghị, đều cảm thấy một làn sóng chấn động trong tâm trí. Niềm tin cũ đang lung lay, và một chân lý mới, tuy khắc nghiệt nhưng lại tràn đầy hy vọng, đang dần định hình.

Sau khi kết thúc bài thuyết trình đầy sức nặng trong Tháp Mật Đàm, bầu không khí nặng trĩu suy tư. Mộ Dung Tĩnh, với vẻ mặt trầm tĩnh nhưng kiên quyết, dẫn Tần Mặc, Tô Lam, Đan Sư Lâm và Vương Gia Long ra Đài Sen Băng. Nơi đây, không khí lạnh lẽo hơn nhiều, tuyết bắt đầu rơi nhẹ, từng bông tuyết trắng muốt như những tinh linh vô hình lượn lờ trong gió, khẽ đậu xuống mặt băng trong suốt, rồi tan biến. Gió từ đỉnh Huyền Băng Cung thổi qua, mang theo cái lạnh thấu xương, nhưng lại khiến tâm trí con người thêm phần thanh tỉnh. Âm thanh duy nhất là tiếng gió rít thê lương và tiếng tuyết rơi xào xạc, tạo nên một không gian cô tịch, tĩnh lặng, phù hợp cho những cuộc đối thoại sâu sắc.

Đài Sen Băng, một kiến trúc độc đáo của Huyền Băng Cung, là một đài cao làm hoàn toàn bằng băng vĩnh cửu, được chạm khắc tinh xảo như một bông sen khổng lồ đang nở rộ. Bề mặt của nó trong suốt như pha lê, phản chiếu ánh sáng mờ ảo của bầu trời chiều. Tuyết bám nhẹ lên những cánh sen, tạo nên một vẻ đẹp vừa hùng vĩ vừa u buồn. Đứng trên Đài Sen Băng, mọi người có thể bao quát toàn bộ khung cảnh núi non trùng điệp của Huyền Vực, những đỉnh núi bị mây mù bao phủ, trông xa xăm như những hòn đảo cô độc giữa biển mây.

Đan Sư Lâm, với dáng người gầy gò, co ro một chút trong bộ y phục của mình, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Mộ Dung Tĩnh. “Mộ Dung Tĩnh cô nương,” ông cất tiếng, giọng run run vì xúc động lẫn cái lạnh, “những lời của cô đã khiến lão phu bừng tỉnh. Đan Đỉnh Sơn chúng tôi tự hào là nơi hội tụ tinh hoa đan đạo, nhưng giờ đây, nhìn lại, quả thực đã có quá nhiều linh dược quý hiếm bị hủy hoại dưới danh nghĩa ‘tiến hóa’. Chúng tôi đã cố gắng ‘khai linh’ cho chúng, ép chúng tăng trưởng cấp tốc, nhưng kết quả là chúng chỉ trở thành những vật phẩm rỗng tuếch, mất đi linh tính vốn có. Những ‘Đan Vương’ vì muốn đột phá mà không ngừng cưỡng ép bản thân, cuối cùng lại rơi vào cảnh ‘tẩu hỏa nhập ma’, linh hồn tan biến, thân xác hóa thành tro bụi. Khi ấy, chúng tôi chỉ nghĩ đó là do thiên phú không đủ, nhưng nay mới hiểu, đó là cái giá phải trả cho việc đi ngược lại ‘vật tính’ của chính mình.” Ông khẽ lắc đầu, trong ánh mắt lộ rõ sự hối tiếc và đau đáu.

Vương Gia Long, thân hình cao lớn, đứng thẳng tắp giữa gió tuyết, vẻ mặt cương nghị nhưng giờ đây ẩn chứa nhiều suy tư. “Hoàng Thành Thiên Long chúng tôi luôn đặt quân sự lên hàng đầu, tin rằng sức mạnh là yếu tố quyết định. Chúng tôi đã thử nghiệm nhiều phương pháp để tăng cường sức mạnh cho tướng sĩ, kể cả việc ban tặng linh lực cưỡng bức, dùng bí pháp để ‘khai linh’ cho linh hồn chiến sĩ, biến họ thành những cỗ máy chiến tranh bất diệt,” hắn nói, giọng khàn đặc. “Ban đầu, quả thực sức mạnh của họ tăng lên gấp bội, nhưng dần dần, chúng tôi nhận ra rằng những tướng sĩ ấy đã mất đi ‘nhân tính’ của mình. Họ không còn biết sợ hãi, không còn biết thương xót, không còn biết tình đồng đội, chỉ còn lại bản năng chiến đấu mù quáng. Họ trở thành những kẻ bất khả chiến bại, nhưng cũng là những kẻ không còn linh hồn. Đó là một cái giá quá đắt, một bi kịch mà chúng tôi đã lờ đi, vì mục tiêu ‘thăng tiên’ và ‘bất bại’.” Hắn nhìn Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt cầu thị, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một con đường chuộc lỗi.

Mộ Dung Tĩnh điềm đạm lắng nghe, từng lời nói của Đan Sư Lâm và Vương Gia Long như những minh chứng cụ thể, sống động cho những luận điểm mà nàng vừa trình bày. Nàng gật đầu nhẹ nhàng, mái tóc đen khẽ bay trong gió tuyết. “Đúng vậy,” nàng đáp, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục. “Đó chính là hậu quả của việc Thiên Diệu Tôn Giả cố tình che giấu sự thật về ‘ý ch�� tồn tại’ và ‘vật tính’. Ông ta chỉ nhìn thấy sức mạnh bề ngoài, mà không hiểu rằng sức mạnh thật sự phải đến từ sự cân bằng nội tại, từ việc tôn trọng bản chất của vạn vật.”

Nàng giải thích thêm, ánh mắt quét qua bầu trời mịt mù tuyết rơi. “Thiên Diệu Tôn Giả đã dùng những lời lẽ hoa mỹ về ‘thăng tiên’, về ‘vĩnh hằng’ để che đậy sự thật rằng ông ta đang cạn kiệt linh mạch của Huyền Vực, đang phá hủy ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật để phục vụ cho tham vọng của riêng mình. Ông ta không chỉ ‘khai linh’ cho vật chất, mà còn ‘khai linh’ cho cả tư tưởng, ép buộc mọi sinh linh phải từ bỏ con đường của riêng mình để đi theo một con đường duy nhất do ông ta định đoạt. Sự mất cân bằng năng lượng mà các vị đã chứng kiến ở linh dược hay tướng sĩ, nó đang diễn ra trên quy mô lớn hơn, ảnh hưởng đến cả Huyền Vực này. Các linh mạch bị rút cạn, những vùng đất bị biến chất, những sinh linh mất đi bản ngã – tất cả đều là dấu hiệu của sự sụp đổ đang đến gần.”

Tô Lam khẽ thở dài, nàng nhìn những bông tuyết đang rơi, trong lòng dâng lên một nỗi buồn sâu sắc. Nàng đã từng là một tu sĩ thuần túy, chỉ biết đến việc tu luyện và truy cầu cảnh giới cao hơn. Giờ đây, những lời của Mộ Dung Tĩnh đã mở ra một chân trời mới, nhưng cũng đi kèm với một gánh nặng của sự thật tàn khốc. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt hắn vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sự kiên định vững chắc.

Tần Mặc, vẫn im lặng, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng một sự khích lệ vô bờ. Hắn khẽ đặt tay lên vai Mộ Dung Tĩnh, một cử chỉ nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn lao. Đó là sự công nhận, sự tin tưởng tuyệt đối vào năng lực và trí tuệ của nàng. Hắn không cần nói nhiều, bởi lẽ, “ý chí tồn tại” của vạn vật đã tự nó nói lên tất cả thông qua những bằng chứng mà Mộ Dung Tĩnh vừa trình bày. Hắn biết rằng, với sự thấu hiểu sâu sắc này, Đan Sư Lâm và Vương Gia Long sẽ trở thành những đồng minh kiên cố hơn bao giờ hết. Sự dao động của họ đã được giải quyết, thay vào đó là một niềm tin mới, một sự quyết tâm bảo vệ bản chất của v���n vật.

Đan Sư Lâm và Vương Gia Long nhìn nhau, trong ánh mắt họ không còn sự hoài nghi mà thay vào đó là sự thấu hiểu và một quyết tâm mới. Họ đã từng là những người lãnh đạo quyền lực, nhưng giờ đây, họ cảm thấy mình đang đứng trước một sứ mệnh lớn lao hơn, không phải chỉ vì lợi ích của tông môn hay vương triều, mà vì sự tồn vong của toàn bộ Huyền Vực. Lời vạch trần của Mộ Dung Tĩnh không chỉ là một bài học, mà còn là một lời cảnh tỉnh, một lời hiệu triệu. Họ biết rằng, cuộc chiến này không chỉ là tranh giành quyền lực, mà là cuộc chiến bảo vệ bản chất, bảo vệ sự cân bằng, bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật.

Buổi chiều dần tàn, tuyết rơi càng lúc càng dày hơn, những cơn gió lạnh buốt không ngừng rít gào qua những đỉnh núi băng. Trong Sảnh Chính của Huyền Băng Cung, ánh sáng từ những ngọn linh đăng rực rỡ, chiếu rọi lên hàng trăm gương mặt đang tụ họp. Toàn bộ thành viên liên minh Vạn Vật Quy Chân, bao gồm cả những đại diện từ các thế lực mới gia nhập, tề tựu đông đủ. Không khí trong sảnh trang trọng nhưng lại tràn đầy một năng lượng tiềm tàng, một sự đoàn kết vô hình đang dần định hình. Tiếng gió tuyết bên ngoài như một bản giao hưởng bi tráng, tương phản với sự ấm áp của ngọn lửa ý chí đang bùng cháy trong lòng mỗi người.

Mộ Dung Tĩnh, với vẻ mặt kiên định và ánh mắt sáng ngời, đứng ở vị trí trung tâm, bên cạnh Tần Mặc và Tô Lam. Nàng không còn là một tu sĩ cô độc trên con đường truy cầu chân lý, mà đã trở thành một biểu tượng, một ngọn hải đăng dẫn lối cho những kẻ đang lạc lối trong bóng tối của sự mù quáng. Tay nàng khẽ đặt lên trái tim, một cử chỉ tự nhiên, thể hiện sự chân thành và quyết tâm của nàng.

“Hỡi các vị đồng đạo, các vị bằng hữu của Huyền Vực,” giọng Mộ Dung Tĩnh cất lên, vang vọng khắp Sảnh Chính, trầm ấm nhưng lại mang một sức mạnh xuyên thấu, không cần đến linh lực hùng hậu mà chỉ bằng ý chí và niềm tin. “Con đường của Thiên Diệu Tôn Giả là con đường của sự hủy diệt, không phải thăng hoa. Đó là con đường ép buộc vạn vật từ bỏ ‘ý chí tồn tại’ của chúng, từ bỏ ‘vật tính’ cốt lõi để trở thành những công cụ vô tri, phục vụ cho một ảo ảnh về ‘thăng tiên’ mà ông ta vẽ ra.” Nàng dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong đám đông, từ những tu sĩ uyên bác của Đan Đỉnh Sơn, những chiến binh kiên cường của Hoàng Thành Thiên Long, cho đến những đại diện từ các tông môn nhỏ bé, những bộ tộc nguyên thủy sống sâu trong rừng núi, những người đang tìm kiếm một con đường khác.

“Chúng ta đã thấy những bằng chứng rõ ràng nhất về sự mục ruỗng ngầm đang diễn ra khắp Huyền Vực. Những linh dược mất đi dược tính, những tướng sĩ mất đi nhân tính, những linh mạch bị rút cạn, tất cả đều là lời cảnh báo hùng hồn. Nếu chúng ta tiếp tục đi theo con đường đó, thì như tiền nhân đã cảnh báo: ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới’. Nó sẽ chỉ còn là một vùng hoang tàn, một sự trống rỗng vô hồn.” Giọng nàng trở nên mạnh mẽ, dứt khoát hơn. “Chúng ta phải bảo vệ ‘bản chất’ của vạn vật, bảo vệ quyền được là chính n�� của mỗi sinh linh, để Huyền Vực này không trở thành một cỗ máy vô tri, không còn sức sống.”

Trong giây lát, cả Sảnh Chính chìm vào im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng tuyết rơi xào xạc bên ngoài. Mọi người đều đang suy ngẫm, đang hấp thu từng lời nói của Mộ Dung Tĩnh. Ánh mắt của họ dần chuyển từ sự hoài nghi sang sự thấu hiểu, từ sự lo lắng sang sự quyết tâm. Viên Minh, với đôi mắt buồn, giờ đây ánh lên một tia hy vọng. Bạch Lão khẽ gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ đồng tình và an tâm.

Tần Mặc khẽ đặt tay lên vai Mộ Dung Tĩnh một lần nữa, một cử chỉ khích lệ và đầy tin tưởng. Sau đó, hắn tiến lên một bước, đứng đối diện với toàn bộ liên minh. Khuôn mặt thanh tú của hắn, đôi mắt sâu thẳm của hắn, giờ đây toát lên một vẻ trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. Hắn không cao lớn, nhưng khí chất của hắn lại bao trùm cả không gian, khiến mọi người phải hướng về.

“Chư vị,” Tần Mặc cất tiếng, giọng điệu bình thản, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều mang một trọng lượng ngàn cân, như những tảng băng vĩnh cửu. “Chúng ta không tìm kiếm quyền lực, không truy cầu sự vĩnh hằng bằng cách chà đạp lên bản chất của vạn vật. Cái mà chúng ta tìm kiếm, là sự cân bằng. Là quyền được lựa chọn, quyền được là chính mình của mỗi sinh linh, của mỗi vật thể trên thế gian này.”

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tuyết vẫn đang rơi dày đặc, tựa như màn sương che phủ tương lai. “Lệnh Trừng Phạt của Thiên Diệu Tôn Giả có thể cô lập chúng ta về vật chất, có thể cắt đứt các tuyến đường giao thương, nhưng nó không thể cô lập chúng ta về niềm tin, không thể dập tắt ý chí của vạn vật muốn được sống đúng với bản chất của mình. Những áp lực từ bên ngoài, những khó khăn mà chúng ta đang đối mặt, hãy biến chúng thành sức mạnh. Biến sự cô lập thành sự đoàn kết, biến sự thiếu thốn thành sự sáng tạo.”

Ánh mắt Tần Mặc quét qua từng gương mặt, một sự thấu hiểu sâu sắc lan tỏa trong không gian. “Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, đầy thử thách. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dễ dàng chấp nhận việc nền tảng tư tưởng của hắn bị lung lay. Hắn sẽ phản ứng dữ dội hơn, tàn nhẫn hơn. Các cuộc đối đầu quân sự cục bộ sẽ bùng nổ, và có thể, một đại chiến toàn diện là điều không thể tránh khỏi.” Hắn nói thẳng thắn, không hề che giấu sự khắc nghiệt của tương lai, nhưng lại không hề gieo rắc sự sợ hãi.

“Nhưng hãy nhớ, chúng ta không đơn độc. ‘Ý chí tồn tại’ của vạn vật đang thức tỉnh. Niềm tin vào ‘cân bằng bản chất’ đang lan rộng. Hãy cùng nhau, dùng lý trí và lòng đồng cảm, để chứng minh rằng có một con đường khác, một con đường không cần phải ‘lên tiên’ một cách mù quáng, mà vẫn có thể đạt được sự thăng hoa đích thực. Một con đường mà vạn vật có thể là chính nó, không bị ép buộc, không bị hủy hoại.”

Lời nói của Tần Mặc không hùng hồn như một vị tướng ra lệnh, nhưng lại thấm sâu vào lòng người, khơi dậy một ngọn lửa kiên cường. Cả Sảnh Chính vang lên những tiếng hưởng ứng trầm đục, những ánh mắt quyết tâm giao nhau, tạo thành một bức tường ý chí vững chắc. Mộ Dung Tĩnh đứng bên Tần Mặc, nhìn vào đôi mắt kiên định của hắn, nhìn vào sự đoàn kết đang dâng trào trong Sảnh Chính. Nàng biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không chỉ đối mặt với một liên minh quân sự, mà còn đối mặt với một cuộc cách mạng tư tưởng, một thách thức đến tận cốt lõi niềm tin của hắn. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, nơi số phận của Huyền Vực sẽ được định đoạt bằng ý chí và sự lựa chọn, không chỉ bằng sức mạnh.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free