Vạn vật không lên tiên - Chương 1025: Bão Tố Biên Cương: Những Nhát Kiếm Thăm Dò Của Thiên Diệu
Tiếng gió gào thét bên ngoài cung điện đã dịu đi phần nào, nhưng vẫn còn vương vấn sự lạnh lẽo thấu xương của trận bão tuyết vừa qua. Trong một sảnh lớn được đẽo gọt từ băng vĩnh cửu của Huyền Băng Cung, ánh sáng trắng xanh huyền ảo từ băng tuyết phản chiếu, tạo nên một không gian trang nghiêm, thanh khiết nhưng cũng phảng phất vẻ u buồn. Tiếng băng lách tách khẽ khàng đâu đó trong tường băng, cùng tiếng gió rít qua các khe hở, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của vùng cực bắc.
Tần Mặc đứng giữa sảnh, ánh mắt sâu thẳm quét qua những gương mặt quen thuộc đang vây quanh một tấm bản đồ lớn trải trên chiếc bàn băng. Sự tĩnh lặng của Huyền Băng Cung không làm dịu đi không khí căng thẳng đang bao trùm. Ngược lại, nó khiến mỗi lời nói, mỗi ánh mắt, mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề hơn. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, đang chỉ vào những điểm đỏ chói trên bản đồ. Đó là những vị trí vừa được xác nhận là mục tiêu của các cuộc tấn công thăm dò từ Thiên Diệu Tôn Giả.
“Các cuộc tấn công này không nhằm mục đích chiếm đoạt, mà là để thăm dò và gieo rắc sợ hãi, kiểm tra quyết tâm của chúng ta, đặc biệt là những thế lực mới gia nhập,” Mộ Dung Tĩnh mở lời, giọng nàng trầm ổn, nhưng ánh mắt phượng vẫn ánh lên sự ưu tư. Nàng vẫn giữ vẻ ngoài thanh tú, khí chất cao ngạo thường thấy, tay vẫn cầm chiếc quạt ngọc, nhưng lúc này, chiếc quạt không còn phe phẩy một cách thư thái mà được nắm chặt trong tay, tựa như một thanh kiếm vô hình. “Hắn muốn thấy liệu chúng ta có đủ sức bảo vệ những kẻ đã đặt niềm tin vào liên minh hay không. Hắn muốn chứng minh rằng bất kỳ ai từ bỏ hắn đều sẽ phải chịu sự trừng phạt nghiệt ngã.”
Tô Lam tiến lên một bước, đôi mắt nàng sắc lạnh nhưng không hề dao động. Trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt tinh xảo ôm sát thân hình mảnh mai, tôn lên vẻ kiên định c���a một kiếm khách. “Chúng ta cần phản ứng nhanh chóng và kiên quyết để chứng tỏ lời hứa bảo hộ của liên minh không phải là lời nói suông. Nếu chúng ta để mặc những thế lực nhỏ bé đó, uy tín của liên minh sẽ sụp đổ, và những người còn đang lưỡng lự sẽ quay lưng lại với chúng ta.” Nàng đặt tay lên chuôi kiếm cổ bên hông, một hành động vô thức thể hiện sự sẵn sàng chiến đấu.
Lục Vô Trần thở dài, vẻ mệt mỏi lại hiện rõ trên khuôn mặt. “Các báo cáo cho thấy chúng nhắm vào những điểm yếu nhất, những làng mạc, tông môn nhỏ bé vừa tuyên bố ly khai khỏi Thiên Diệu. Có những nơi chỉ là một mỏ linh thạch nhỏ, có những nơi là một thị trấn biên thùy hẻo lánh, thậm chí có cả một khu rừng nơi các linh vật mới khai linh chọn cách sống tự do, không theo con đường thăng tiên của Thiên Diệu. Chúng là những mục tiêu dễ tổn thương nhất, và Thiên Diệu đang dùng chúng để gửi đi một thông điệp.”
Tần Mặc lắng nghe từng lời, đôi mắt đen láy sâu thẳm không ngừng suy nghĩ. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại yếu ớt nhưng kiên cường của những con người, những sinh linh đang đứng trên bờ vực bị hủy diệt. Tiếng kêu cứu thầm lặng của một cái cây bị chặt phá, của một dòng suối bị ô nhiễm, của một viên đá bị nung chảy trái với bản chất của nó, tất cả đều vọng về tâm trí hắn, tạo thành một gánh nặng vô hình. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc chiến về lãnh thổ hay quyền lực, mà là một cuộc chiến về triết lý, về bản chất tồn tại.
“Mộ Dung Tĩnh nói đúng. Hắn muốn gieo rắc nỗi sợ hãi,” Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ổn nhưng ẩn chứa một sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn giơ tay ra hiệu cho Lục Vô Trần, “Lục Vô Trần, ngươi hãy chuẩn bị ngay các đội ứng cứu. Ưu tiên những nơi xa nhất, yếu nhất, những nơi mà Thiên Diệu nghĩ rằng chúng ta không thể vươn tới. Chúng ta phải chứng minh điều ngược lại. Bất cứ ai đã tin tưởng chúng ta, đều phải được bảo vệ.”
Lục Vô Trần gật đầu, tia lửa trong mắt hắn bùng lên mạnh mẽ hơn. “Rõ, Tần Mặc công tử! Mạng lưới tình báo của ta sẽ không chỉ dẫn đường mà c��n sẽ trở thành đôi mắt, đôi tai của chúng ta ở khắp nơi.”
Tần Mặc quay sang Mộ Dung Tĩnh. “Mộ Dung cô nương, nàng hãy cùng Tô Lam, và cả Vương Gia Long, Đan Sư Lâm, vạch ra một sơ đồ phòng thủ khẩn cấp. Chúng ta không chỉ ứng cứu, mà còn phải tạo ra một lá chắn. Chúng ta không thể phân tán lực lượng quá mỏng, nhưng cũng không thể bỏ mặc bất kỳ ai. Tìm ra những điểm trọng yếu, những con đường tiếp viện an toàn, và những cách để những sinh linh yếu thế có thể tự bảo vệ mình, hoặc ít nhất là có thể trì hoãn cho đến khi chúng ta đến.”
Mộ Dung Tĩnh khẽ gật đầu, đôi mắt nàng nhìn Tần Mặc với một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng đã từng nghĩ hắn là một kẻ ngây thơ, nhưng giờ đây, nàng thấy ở hắn một tầm nhìn vượt xa những gì nàng từng nghĩ. Một tầm nhìn không chỉ dừng lại ở việc đối phó với kẻ thù, mà còn là xây dựng một hệ thống để bảo vệ những giá trị mà họ đại diện.
Ngoài kia, bão tuyết đã ngớt, nhưng một cơn bão khác, dữ dội hơn, tàn khốc hơn, đang thực sự hình thành, không chỉ trên bầu trời Huyền Vực mà còn trong tâm khảm của mỗi sinh linh.
***
Cùng lúc đó, tại Thị Trấn Biên Thùy, một khu định cư nhỏ bé nằm chênh vênh trên sườn núi, cách xa những thành trì lớn và các tông môn hùng mạnh, không khí lại hoàn toàn khác. Mưa phùn giăng mắc, gió lạnh buốt táp vào mặt, mang theo mùi đất ẩm và khói bếp xen lẫn mùi máu tanh đang lan tỏa. Những ngôi nhà gỗ, tường đá thô sơ xiêu vẹo trong gió, tường rào bảo vệ bằng thân cây mục nát đã bị phá hủy tan hoang.
Tiếng la hét hoảng loạn của người dân hòa lẫn tiếng chó sủa thê lương, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng và tiếng lửa cháy lách tách. Một đội Hắc Thiết Vệ, mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, đang tàn phá thị trấn. Chúng di chuyển như những cỗ máy chiến tranh vô cảm, vũ khí nặng nề vung lên, đập nát những gì cản đường. Chúng không tìm kiếm linh thạch hay bảo vật, mục đích duy nhất dường như là sự hủy diệt và gieo rắc nỗi kinh hoàng.
Đứng giữa đống đổ nát, Thiên Diệu Ảnh, một cái bóng mờ ảo mang hình dáng Thiên Diệu Tôn Giả, tỏa ra khí tức áp bức lạnh lẽo, quan sát mọi thứ với vẻ mặt vô cảm. Hắn không đích thân ra tay, nhưng mỗi mệnh lệnh của hắn đều vang vọng như tiếng sấm, khiến Hắc Thiết Vệ càng trở nên hung hãn.
“Ngươi dám phản bội Thiên Diệu Tôn Giả? Kết cục của kẻ chống đối sẽ là sự hủy diệt!” Giọng nói của Thiên Diệu Ảnh vang lên lạnh lẽo, không chút cảm xúc, vang vọng khắp thị trấn, như một lời phán quyết của tử thần.
Thủ Vệ trưởng, Long Hổ, một người đàn ông vạm vỡ với vết sẹo dài trên má, đang dùng thanh trường đao cùn kỹ lưỡng chặn đứng một nhát chém của Hắc Thiết Vệ. Giáp trụ nặng nề của hắn đã rách tả tơi, nhưng đôi mắt hắn vẫn ánh lên sự quyết tâm sắt đá. “Chúng ta đã chọn con đường của mình! Liên minh sẽ không bỏ rơi chúng ta!” Hắn gầm lên, cố gắng vực dậy tinh thần những người lính ít ỏi đang run rẩy sau lưng mình. Nhưng những người lính chỉ là dân làng được trang bị thô sơ, không phải tu sĩ, sức lực và niềm tin của họ đang dần cạn kiệt.
Một Hắc Thiết Vệ khác lao tới, đâm thẳng ngọn giáo vào một căn nhà gỗ, khiến nó sụp đổ hoàn toàn. Bụi đất và mảnh vụn gỗ bay tung tóe. Từ phía sau, Lý Đại Ca, một người nông dân chất phác với khuôn mặt ngây dại vì sợ hãi, quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa. “Tần Mặc… cứu chúng tôi!” Tiếng kêu tuyệt vọng của hắn hòa vào tiếng gió, yếu ớt và vô vọng. Hắn chỉ là một người dân bình thường, chỉ mong được sống yên ổn, không hề muốn dính dáng đến những cuộc chiến tranh giành quyền lực của các đại tông môn. Giờ đây, sự bình yên đó đã tan vỡ.
Thiên Diệu Ảnh không hề bận tâm đến những tiếng kêu than. Hắn nhìn chằm chằm vào những ánh mắt sợ hãi, những thân thể gục ngã, như thể đang thưởng thức một màn kịch được dàn dựng hoàn hảo. Hắn muốn khắc sâu nỗi sợ hãi này vào tâm trí những kẻ dám chống đối, muốn biến Thị Trấn Biên Thùy thành một lời cảnh báo sống động cho bất kỳ ai có ý định theo bước Tần Mặc. Mùi khói bếp, mùi đất ẩm, mùi máu tanh và mồ hôi của những người đang vật lộn với cái chết, tất cả hòa quyện vào nhau, t��o nên một khung cảnh bi thảm và tàn khốc. Thị trấn vốn đã mộc mạc, bán hoang dã, giờ đây càng chìm sâu vào sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ gục xuống, thanh đao của hắn văng ra xa. Một Hắc Thiết Vệ giơ vũ khí lên, chuẩn bị kết liễu hắn. Hắn nhắm mắt lại, nhưng trong thâm tâm, hắn vẫn tin tưởng. Hắn tin rằng liên minh, tin rằng Tần Mặc sẽ không bỏ rơi họ. Niềm tin đó, dù nhỏ bé, vẫn là tia hy vọng cuối cùng trong bóng tối tàn khốc này.
***
Tối cùng ngày, tuyết lại bắt đầu rơi nhẹ, từng bông tuyết trắng xóa xoáy tròn trong ánh trăng mờ ảo, phủ lên Huyền Băng Cung một lớp áo choàng bạc lấp lánh. Trong khu huấn luyện rộng lớn của cung điện, hàng trăm đệ tử liên minh vẫn miệt mài luyện tập, hơi thở trắng xóa hòa vào không khí lạnh giá. Tiếng hô vang, tiếng vũ khí va chạm dù đã được tiết chế nhưng vẫn vang vọng, tạo nên một âm thanh đối lập với sự tĩnh mịch của băng tuyết.
Tần Mặc đứng một mình bên vách núi băng, nhìn xuống cảnh luyện tập bên dưới. Thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy, nhưng lúc này lại toát lên một vẻ kiên cường đến lạ. Gánh nặng của những báo cáo về các cuộc tấn công biên giới, về những Thị Trấn Biên Thùy đang bị tàn phá, về những sinh linh nhỏ bé đang kêu cứu, đè nặng lên đôi vai hắn. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của từng bông tuyết đang rơi, từng ngọn gió đang rít, từng tảng băng đang nứt, nhưng hơn hết, hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi và niềm hy vọng đan xen của vạn vật trên khắp Huyền Vực.
Tô Lam và Mộ Dung Tĩnh tiến đến, bước chân nhẹ nhàng trên nền băng. Khuôn mặt cả hai đều ánh lên sự mệt mỏi nhưng đôi mắt lại chứa đựng sự quyết tâm không lay chuyển. Họ không cần nói, Tần Mặc cũng hiểu được nỗi lo lắng đang giằng xé trong lòng họ.
“Thiên Diệu không chỉ muốn thăm dò sức mạnh,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm giữa không khí lạnh lẽo. “Hắn muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, muốn chúng ta thất bại trong lời hứa bảo hộ. Hắn muốn chứng minh rằng lý tưởng của chúng ta là ảo vọng, rằng chỉ có sức mạnh tuyệt đối của hắn mới là chân lý.” Hắn siết chặt tay, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi băng vươn cao, ẩn hiện trong màn tuyết. Hắn cảm nhận được ý chí của những người dân nhỏ bé đang cần sự che chở, những ý chí kiên cường nhưng yếu ớt, dễ dàng bị dập tắt bởi một thế lực như Thiên Diệu Tôn Giả.
Mộ Dung Tĩnh thở dài, làn hơi trắng xóa thoát ra từ đôi môi nàng. “Hắn đã quen với việc mọi thế lực phải cúi đầu trước uy quyền tuyệt đối của hắn. Sự phản kháng này là điều hắn không thể dung thứ. Hắn cho rằng chúng ta đang thách thức trật tự mà hắn đã dày công xây dựng, một trật tự mà hắn tin là con đường duy nhất dẫn đến sự thăng hoa của Huyền Vực.” Nàng ngước nhìn bầu trời đêm, đôi mắt phượng ánh lên vẻ ưu tư về những gì đang chờ đợi họ.
Tô Lam tiến lại gần Tần Mặc hơn một chút, đôi mắt nàng kiên định như lưỡi kiếm. “Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta đã hứa. Hứa với vạn vật rằng chúng có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải 'cao hơn' một cách vô nghĩa. Hứa với những kẻ yếu thế rằng chúng sẽ không bị bỏ rơi. Nếu chúng ta không thể bảo vệ họ, vậy thì lý tưởng của chúng ta chỉ là những lời nói suông, và chúng ta sẽ không khác gì Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ chỉ biết dùng sức mạnh để áp đặt.”
Tần Mặc quay lại nhìn Tô Lam và Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết. Sự mệt mỏi trên khuôn mặt hắn dường như tan biến, thay vào đó là một ý chí sắt đá. “Đúng vậy. Chúng ta không thể lùi bước. Đây không chỉ là cuộc chiến của chúng ta, mà là cuộc chiến của vạn vật trên khắp Huyền Vực. Đại chiến toàn diện đang đến gần, và số phận của Huyền Vực nằm trong tay những lựa chọn của mỗi sinh linh, mỗi thế lực.”
Hắn hít một hơi thật sâu, không khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực, mang theo sự tỉnh táo và quyết đoán. “Hãy chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo. Tập trung mọi nguồn lực để bảo vệ và ứng cứu những vùng biên giới. Mộ Dung cô nương, hãy tiếp tục phân tích chiến lược của Thiên Diệu, tìm ra những điểm yếu cốt lõi trong triết lý và hành động của hắn. Tô Lam, nàng hãy chỉ huy l���c lượng tinh nhuệ nhất để đối phó với những Thiên Diệu Ảnh đang tàn phá khắp nơi. Lục Vô Trần, hãy tiếp tục mở rộng mạng lưới tình báo, chúng ta cần biết mọi động thái của hắn. Và Đan Sư Lâm, Vương Gia Long, hãy đảm bảo hậu cần và tiếp viện không bị gián đoạn.”
Tần Mặc nắm chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh tập thể đang dâng trào từ những đồng minh xung quanh. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, thử thách sẽ không ngừng ập đến. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ sớm phát động các cuộc tấn công quy mô lớn hơn, không còn chỉ là thăm dò, mà là nhằm tiêu diệt. Liên minh sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn về hậu cần, phòng thủ và tinh thần khi bảo vệ các thành viên mới. Nhưng sự chia rẽ phe phái trong Huyền Vực đã trở nên rõ ràng và không thể đảo ngược. Giữa màn tuyết rơi, giữa không khí lạnh lẽo thấu xương của Huyền Băng Cung, Tần Mặc biết rằng họ đã sẵn sàng.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.