Vạn vật không lên tiên - Chương 1024: Những Tiếng Gọi Từ Khắp Nơi: Liên Minh Vững Chắc
Trong Sảnh Chính tĩnh lặng của Huyền Băng Cung, nơi từng lời nói của Tần Mặc vừa vang vọng, sự im lặng không còn là khoảng trống mà đã trở thành một không gian chứa đầy những suy tư, những hạt mầm ý chí vừa được gieo. Tuyết vẫn rơi, nhưng giờ đây, nó như một tấm màn che phủ những lo toan, nhường chỗ cho một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn gánh nặng mới.
Sáng sớm hôm sau, Huyền Băng Cung vẫn chìm trong cái lạnh thấu xương, nhưng trong một căn phòng ấm cúng hơn, hơi ấm từ lò sưởi đá và hương trà thảo mộc thoang thoảng đã xua đi phần nào sự khắc nghiệt của băng giá. Tần Mặc, Tô Lam, Mộ Dung Tĩnh cùng Lục Vô Trần, Đan Sư Lâm và Vương Gia Long đang quây quần quanh một chiếc bàn đá được chạm khắc tinh xảo. Ánh sáng trắng xanh huyền ảo từ băng tuyết bên ngoài hắt vào qua khung cửa sổ lớn, soi rõ những đường vân trên mặt đá, tạo nên một không khí vừa trang nghiêm vừa an yên. Tiếng gió rít qua các khe băng bên ngoài đã dịu bớt, nhường chỗ cho tiếng nước đóng băng lách tách nhẹ nhàng đâu đó trong kiến trúc băng tinh xảo.
Mộ Dung Tĩnh, nàng tựa vào lưng ghế đá, vẻ mặt thanh tú giờ đây đã dịu đi nhiều so với khí chất cao ngạo thường thấy. Đôi mắt phượng của nàng, tuy vẫn ẩn chứa một chút mệt mỏi sau những ngày dài suy tư và tranh biện, nhưng đã không còn vương vấn sự giằng xé nội tâm. Nàng khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm thoát ra từ lồng ngực. "Không ngờ những lời đó lại có sức ảnh hưởng đến vậy." Giọng nàng trong trẻo nhưng trầm lắng, như tiếng suối băng tan. "Cả cuộc đời ta đã tin vào con đường Thăng Tiên, tin vào sự vĩnh hằng mà Thiên Diệu Tôn Giả vẽ ra. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, khi những bằng chứng về sự mục ruỗng ngầm hiển hiện rõ ràng, ta mới thấy được sự đáng sợ của sự mù quáng. Việc vạch trần nó, dù biết sẽ chuốc lấy đại họa, nhưng lại khiến tâm can ta thanh thản lạ thường." Nàng đưa mắt nhìn Tần Mặc, ánh mắt phức tạp, vừa có sự ngưỡng mộ, vừa có sự nhận lỗi thầm kín. "Nhưng cũng đồng nghĩa với việc, sự chú ý của Thiên Diệu sẽ càng tập trung vào chúng ta, vào liên minh Vạn Vật Quy Chân này."
Tô Lam, với mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, vẻ mặt kiên định nhưng ánh mắt phượng vẫn chứa đựng sự lo lắng thực tế. Nàng khẽ gật đầu, đặt nhẹ chén trà thảo mộc xuống bàn. "Mộ Dung cô nương nói không sai. Bài diễn thuyết của cô nương đã là một nhát kiếm chí mạng vào nền tảng tư tưởng của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn sẽ không ngồi yên. Tuy nhiên, chúng ta đã có thêm Đan Đỉnh Sơn và Hoàng Thành Thiên Long, hai thế lực lớn đã chính thức đứng về phía chúng ta. Đó là một khởi đầu tốt, một minh chứng cho lý tưởng của Tần Mặc. Nhưng những thế lực nhỏ hơn, những làng mạc, những tông môn bị áp bức mà không có tiếng nói, họ mới là chìa khóa để thay đổi cục diện thực sự. Họ là những ng��ời cảm nhận rõ nhất sự đau khổ mà con đường Thăng Tiên cực đoan mang lại."
Tần Mặc, hắn lắng nghe mọi người một cách trầm tĩnh. Khuôn mặt thanh tú của hắn không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại ánh lên sự thấu hiểu và một gánh nặng vô hình. Hắn khẽ vuốt nhẹ Chân Lý Thạch Bi đang đặt trên bàn, cảm nhận sự rung động nhè nhẹ, như thể bản thân tảng đá cũng đang lắng nghe, đang cùng hắn chia sẻ những lo toan. Cái chạm của hắn không phải là hành động vô thức, mà là một sự kết nối, một cách để hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của vật phẩm cổ xưa này, cũng như của cả thế giới xung quanh. Hắn biết, mỗi sự rung động, mỗi tiếng thì thầm vô hình từ vạn vật, giờ đây đều hướng về hắn, mang theo những khát khao thầm kín.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, đang trải một cuộn bản đồ cũ kỹ lên mặt bàn. Hắn gầy gò, lưng hơi còng, nhưng đôi mắt sâu trũng lại ánh lên sự tinh tường hiếm thấy. Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, nơi có những dấu hiệu của sự bất ổn, những vùng đất mà Thiên Diệu Tôn Giả đã bắt đầu thực hiện các chính sách đàn áp gắt gao hơn. "Các báo cáo từ mạng lưới tình báo ngầm cho thấy, sau hội nghị này, Thiên Diệu Tôn Giả đã ban ra một loạt 'Lệnh Thanh Trừng' mới, nhắm vào những tông môn nhỏ, những linh địa đã có dấu hiệu chống đối hoặc chỉ trích chính sách 'khai linh' của hắn. Hắn không chỉ muốn trừng phạt, mà còn muốn dùng bạo lực để dập tắt mọi tiếng nói phản kháng, để răn đe những kẻ còn đang lưỡng lự. Sự tàn nhẫn của hắn đang ngày càng leo thang." Giọng hắn trầm đục, mang theo sự mệt mỏi của một người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch.
Đan Sư Lâm, vị đan sư trung niên với khí chất trầm ổn từ Đan Đỉnh Sơn, khẽ nhíu mày. "Điều này cũng phù hợp với những gì chúng ta đã dự đoán. Áp lực kinh tế và cấm vận linh dược mà Thiên Diệu Tôn Giả áp đặt cũng đang đẩy nhiều thế lực vào bước đường cùng. Họ không thể sản xuất đan dược, không thể duy trì tu vi, thậm chí là sinh tồn. Việc hắn dùng bạo lực để ép buộc họ theo con đường Thăng Tiên cực đoan chỉ là vấn đề thời gian."
Vương Gia Long, tướng quân trẻ tuổi đầy khí chất vương giả của Hoàng Thành Thiên Long, nắm chặt chuôi kiếm bên hông. "Hoàng Thành Thiên Long chúng tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần cho những cuộc đối đầu quân sự. Chúng tôi sẽ bảo vệ biên giới, nhưng việc bảo vệ toàn bộ các thế lực nhỏ rải rác khắp Huyền Vực sẽ là một thách thức không hề nhỏ. Quân số và tài nguyên của chúng ta đều có hạn."
Tần Mặc khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự nặng nề của những lời nói, của những gánh nặng trách nhiệm đang đổ dồn lên vai. Hắn không phải là kẻ truy cầu quyền lực, hắn chỉ muốn vạn vật được sống đúng với bản chất của mình. Nhưng con đường đó, giờ đây, lại vô tình biến hắn thành ngọn cờ tập hợp những kẻ yếu thế, những người bị áp bức, và biến hắn thành mục tiêu hàng đầu của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định. "Chúng ta không thể ngoảnh mặt làm ngơ trước những nỗi đau này. Lý tưởng của chúng ta là bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật. Chúng ta sẽ bảo hộ họ. Dù cho đó có là một trách nhiệm nặng nề đến đâu, chúng ta cũng phải gánh vác." Hắn nói, giọng điệu bình thản, nhưng mỗi từ ngữ lại ẩn chứa một ý chí sắt đá, một lời thề không thể lay chuyển. Hắn hiểu rõ, việc chấp nhận bảo hộ những thế lực nhỏ này sẽ là một bước đi mạo hiểm, đẩy liên minh vào tình thế hiểm nghèo hơn. Nhưng hắn không thể làm khác. "Ý chí tồn tại" của vạn vật đang lên tiếng, và hắn, là người duy nhất có thể lắng nghe và đáp lại.
***
Buổi chiều hôm đó, Sảnh Chính của Huyền Băng Cung trở nên nhộn nhịp hơn bình thường, không còn sự tĩnh lặng trang nghiêm như buổi sáng. Gió mạnh hơn, rít lên từng hồi bên ngoài, khiến không khí càng thêm lạnh lẽo. Từng tốp người, đại diện cho các tông môn nhỏ bé, những làng mạc hẻo lánh, thậm chí là những linh vật đã bị ép buộc khai linh nhưng bị bỏ rơi, đang nôn nóng chờ đợi để được diện kiến Tần Mặc. Mùi băng tuyết tinh khiết hòa lẫn với mùi ẩm mốc từ quần áo cũ kỹ của những người xa xôi, tạo nên một sự tương ph��n kỳ lạ trong không gian thanh khiết của cung điện.
Họ tiều tụy, quần áo cũ kỹ, bạc màu, gương mặt hằn rõ sự lo âu và mệt mỏi của những chuyến đi dài trong gió tuyết. Có những người còn mang theo dấu vết của những cuộc chạy trốn vội vã. Nỗi sợ hãi vẫn còn hiện rõ trong ánh mắt họ, nhưng sâu thẳm bên trong, lại rực cháy một tia hy vọng mỏng manh, một niềm tin cuối cùng vào liên minh Vạn Vật Quy Chân. Họ đã nghe những lời đồn đại về Tần Mặc, về lý tưởng bảo vệ "bản chất" của vạn vật, về một con đường khác không phải là sự truy cầu Thăng Tiên mù quáng.
Một đại diện của Làng Mộc Thạch, một lão già gầy gò với mái tóc bạc phơ và đôi tay chai sạn, run rẩy bước lên trước. Hắn quỳ sụp xuống, giọng nói nghẹn ngào, như tiếng lá khô xào xạc trong gió. "Kính xin Tần Mặc công tử ra tay cứu giúp! Thiên Diệu Tôn Giả đã ban lệnh 'khai linh' cưỡng bức lên cây thần của làng chúng tôi. Người nói, cây thần có linh tính, phải được 'khai linh' để có thể Thăng Tiên, mang lại phúc trạch cho chúng sinh." Ánh mắt lão già tràn đầy bi thương. "Nhưng cây thần của chúng tôi, nó không muốn. Nó chỉ muốn đứng đó, che bóng mát cho làng, kết trái nuôi sống dân làng, hòa mình vào đất trời. Sau khi bị 'khai linh' cưỡng bức, nó bắt đầu héo mòn từng ngày, lá rụng, thân cây khô héo, mất đi sinh khí. Người dân chúng tôi đã cố gắng mọi cách nhưng không được. Cây thần của chúng tôi đang chết dần, và làng chúng tôi cũng sẽ không còn là làng nữa. Chúng tôi không biết phải làm sao, công tử!"
Tần Mặc lắng nghe, ánh mắt sâu thẳm của hắn ánh lên sự đồng cảm sâu sắc. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" yếu ớt, đau đớn của cây thần mà lão già đang nhắc đến, một tiếng rên rỉ vô hình vọng đến từ xa xôi. Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu cho lão già đứng dậy. "Lão trượng không cần đa lễ. Ta hiểu. Ý chí của vạn vật không thể bị cưỡng ép."
Tiếp theo là một người phụ nữ trẻ, gương mặt tiều tụy nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên cường. Nàng là đại diện của một tông môn nhỏ bé chuyên nuôi dưỡng linh thú. "Tôn Giả đã ra lệnh tất cả linh thú phải được 'khai linh' và tu luyện để đạt tới cảnh giới Thăng Tiên, nếu không sẽ bị xem là 'linh vật phế phẩm', bị thanh trừng hoặc dùng làm tài nguyên. Linh thú của tông môn chúng tôi, chúng chỉ muốn sống tự do giữa thiên nhiên, hòa hợp với đất trời. Nhưng chúng bị ép buộc, bị đánh đập, bị bỏ đói nếu không thể 'khai linh' theo ý muốn của Thiên Diệu Tôn Giả. Nhiều linh thú đã chết vì đau khổ và cưỡng ép. Chúng tôi không thể chịu đựng được nữa!"
Rồi đến một linh thú, một con bạch hổ tuyết nhỏ, thân hình gầy gò, run rẩy, được Lục Vô Trần cẩn thận bế vào. Con bạch hổ nhìn Tần Mặc bằng đôi mắt đầy sợ hãi nhưng cũng ẩn chứa sự cầu xin. Lục Vô Trần, với khả năng giao tiếp với vạn vật của mình, khẽ thì thầm bên tai Tần Mặc. "Nó nói, chủ nhân cũ của nó đã bỏ rơi nó vì nó không thể đạt được cảnh giới Thăng Tiên mà hắn muốn. Hắn đã cố gắng 'khai linh' nó bằng những phương pháp tàn bạo, khiến nó suýt chết. Nay nó đang bị truy đuổi bởi những kẻ săn bắt linh thú, những kẻ tin rằng linh thú 'phế phẩm' vẫn có thể dùng làm nguyên liệu quý giá. Xin ngài cứu nó khỏi sự truy đuổi, khỏi sự giày vò không ngừng này."
Tần Mặc khẽ chạm tay vào đầu con bạch hổ tuyết, cảm nhận được nỗi sợ hãi và khao khát được yên bình của nó. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của nó không phải là sự truy cầu quyền năng hay sự vĩnh hằng, mà chỉ là sự tự do, sự an toàn, và quyền được sống đúng với bản chất của một linh thú tuyết trắng.
Những lời thỉnh cầu cứ thế nối tiếp nhau, mỗi câu chuyện là một minh chứng hùng hồn cho sự tàn nhẫn của Thiên Diệu Tôn Giả và những hệ quả đau lòng của con đường Thăng Tiên cực đoan. Có người đến từ một thành trì nhỏ, nói về việc các bức tường thành, vốn được xây dựng để bảo vệ, giờ đây bị ép buộc 'khai linh' để trở thành 'thành trì biết tu luyện', nhưng lại mất đi sự vững chắc, trở nên yếu ớt, sụp đổ trong gió bão. Có những tu sĩ nhỏ bé, bị ép buộc nuốt những đan dược cường hóa nhanh chóng, nhưng lại bị hư hao căn cơ, giờ đây tu vi không tiến, mà tính mạng còn bị đe dọa.
Tô Lam và Mộ Dung Tĩnh đứng bên cạnh Tần Mặc, ghi chép lại các thông tin quan trọng. Gương mặt Mộ Dung Tĩnh ngày càng trở nên nghiêm trọng, nàng nhận ra rằng những gì nàng nói trong hội nghị không phải là lý thuyết suông, mà là thực tại tàn khốc đang diễn ra khắp Huyền Vực. Nàng cảm thấy một sự hổ thẹn sâu sắc khi từng là một phần của hệ thống đã dung túng cho những bi kịch này. Các Đại Diện Thế Lực Nhỏ, sau khi trút bỏ được gánh nặng trong lòng, cúi đầu sâu sắc trước Tần Mặc, đặt niềm tin cuối cùng vào hắn, vào liên minh Vạn Vật Quy Chân. Những ánh mắt đó, vừa chứa đựng sự sợ hãi, vừa ánh lên một niềm hy vọng mãnh liệt, một sự chấp nhận số phận nếu Tần Mặc có thể mang lại cho họ một con đường sống khác.
***
Đêm đó, bão tuyết bắt đầu trở lại, gió gào thét bên ngoài Huyền Băng Cung như một con thú khổng lồ đang giận dữ. Cả cung điện rung lên bần bật dưới sức mạnh của thiên nhiên, nhưng bên trong phòng họp chính, không khí lại căng thẳng đến nghẹt thở. Ánh sáng từ những ngọn nến băng lung linh, nhảy nhót trên tấm bản đồ lớn của Huyền Vực trải rộng trên bàn đá. Từng chấm sáng, chấm tối trên bản đồ đại diện cho các thế lực đang phân hóa, những vùng đất đang chìm trong hỗn loạn và những nơi vẫn còn giữ được sự cân bằng mong manh.
Tần Mặc đứng trước tấm bản đồ, bóng hắn đổ dài trên mặt đất. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây hiện rõ sự trầm tư sâu sắc, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, không chút dao động. Bên cạnh hắn là Tô Lam, Mộ Dung Tĩnh, Lục Vô Trần, Đan Sư Lâm và Vương Gia Long. Họ đã dành cả buổi chiều để lắng nghe những lời thỉnh cầu, những câu chuyện đau lòng từ khắp nơi trên Huyền Vực, và giờ đây, họ phải đối mặt với một quyết định trọng đại.
"Chúng ta không thể ngoảnh mặt làm ngơ trước những nỗi đau này." Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn bình thản nhưng lại vang lên rõ ràng giữa tiếng gió rít. "Lý tưởng của chúng ta là bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật. Những gì chúng ta vừa nghe, là minh chứng rõ ràng nhất cho việc lý tưởng đó đang bị chà đạp tàn nhẫn. Chúng ta sẽ bảo hộ họ." Hắn đặt tay lên bản đồ, ngón tay khẽ chạm vào một vùng đất nhỏ bé, nơi Làng Mộc Thạch đang vật lộn với cái chết của cây thần. "Dù cho điều đó có đồng nghĩa với việc chúng ta phải gánh thêm trọng trách lớn lao, chúng ta cũng phải gánh vác."
Tô Lam khẽ thở dài, nàng hiểu rằng Tần Mặc sẽ không bao giờ từ chối một lời cầu cứu khi "ý chí tồn tại" của vạn vật bị tổn hại. Tuy nhiên, nàng vẫn phải nói lên những lo lắng thực tế của mình. "Thưa Tần Mặc, chúng ta đều hiểu và tin tưởng vào lý tưởng của người. Nhưng điều này sẽ khiến liên minh của chúng ta trở thành mục tiêu lớn hơn nữa của Thiên Diệu Tôn Giả. Vấn đề hậu cần, nơi trú ẩn an toàn, và phòng thủ cho một số lượng lớn các thế lực nhỏ bé, phân tán khắp Huyền Vực, sẽ là một gánh nặng khổng lồ. Chúng ta có thể đối phó được không?" Nàng nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy quan tâm, lo lắng cho gánh nặng đang đè lên vai hắn.
Mộ Dung Tĩnh, người từng là biểu tượng của sự cao ngạo, giờ đây ánh mắt nàng tràn đầy sự quyết tâm. "Những gì ta đã vạch trần trong hội nghị, giờ đây lại được chứng minh bằng thực tế tàn khốc. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một kẻ truy cầu sức mạnh, hắn là một kẻ hủy diệt bản chất. Chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chống lại hắn. Nhưng Tô Lam nói đúng, việc bảo hộ này sẽ đẩy chúng ta vào một cuộc chiến tổng lực. Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể."
Lục Vô Trần, với vẻ mặt khắc khổ, khẽ ho khan. "Tình hình đang diễn biến nhanh chóng. Thiên Diệu Tôn Giả đã ra lệnh đàn áp bất kỳ ai có dấu hiệu dao động. Mạng lưới tình báo của ta đã phát hiện một số Thiên Diệu Ảnh đang được phái đi để 'thanh trừng' các làng mạc nhỏ đã từ chối lệnh của hắn, đặc biệt là những nơi có linh vật không chịu 'khai linh' hoặc các mỏ linh thạch không tuân theo sự kiểm soát của hắn. Chúng ta cần hành động nhanh chóng, nếu không, nhiều sinh linh sẽ phải chịu cảnh diệt vong vô nghĩa." Hắn đặt tay lên bản đồ, chỉ vào một số điểm đỏ đang nhấp nháy, nơi các cuộc đàn áp dự kiến sẽ diễn ra.
Đan Sư Lâm khẽ vuốt râu. "Về vấn đề hậu cần và chữa tr���, Đan Đỉnh Sơn sẽ dốc toàn lực. Chúng tôi có thể cung cấp đan dược chữa trị các tổn thương do 'khai linh' cưỡng bức, đặc biệt là các loại đan dược phục hồi căn cơ, giúp các tu sĩ và linh vật bị tổn hại có thể lấy lại bản chất của mình. Tuy nhiên, việc vận chuyển trong bối cảnh cấm vận sẽ là một thử thách lớn."
Vương Gia Long gật đầu. "Hoàng Thành Thiên Long sẽ cử đội quân tinh nhuệ nhất để mở đường, tạo ra các hành lang an toàn. Nhưng chúng ta không thể đối đầu trực diện với toàn bộ lực lượng của Thiên Diệu Tôn Giả ở mọi mặt trận. Cần phải có một chiến lược khôn ngoan."
Tần Mặc vẫn giữ ánh mắt kiên định, hắn nhìn vào tấm bản đồ, rồi từ từ đặt tay lên đó. Hắn cảm nhận được sự rộng lớn của Huyền Vực, và cả những tiếng kêu cứu thầm lặng vọng đến từ khắp nơi. "Không có đường lùi. Chúng ta không thể từ bỏ những sinh linh yếu ớt đó. Chúng ta phải cho họ thấy rằng có một con đường khác, một nơi trú ẩn an toàn, nơi họ có thể là chính mình. Và chúng ta phải cho Thiên Diệu Tôn Giả thấy rằng, sự tàn nhẫn của hắn sẽ chỉ làm tăng thêm sức mạnh của ý chí phản kháng."
Hắn bắt đầu vạch ra các tuyến đường bí mật trên bản đồ, những con đường mòn xuyên qua những vùng đất hoang vu, những con sông ngầm dưới lòng đất, những đỉnh núi tuyết phủ, những nơi mà Thiên Diệu Tôn Giả ít khi để mắt tới. "Lục Vô Trần, ngươi hãy dùng mạng lưới tình báo của mình để dẫn đường, chỉ ra những điểm yếu trong phòng tuyến của Thiên Diệu, và những nơi an toàn nhất để đưa họ đến Huyền Băng Cung, hoặc những vùng đất đã cam kết bảo hộ chúng ta."
Lục Vô Trần gật đầu ngay lập tức, đôi mắt hắn ánh lên một tia lửa, sự mệt mỏi trên khuôn mặt dường như bị xua tan bởi một mục đích mới. "Ta sẽ làm hết sức mình, Tần Mặc công tử. Mạng lưới ngầm của ta đã hoạt động hàng trăm năm, giờ là lúc nó phát huy tác dụng."
"Đan Sư Lâm, Vương Gia Long, các vị hãy chuẩn bị lực lượng hậu cần và quân sự. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà còn phải chủ động tấn công vào những điểm yếu của Thiên Diệu khi cần thiết, để tạo ra khoảng trống cho những người yếu thế. Tô Lam, Mộ Dung Tĩnh, hai người hãy cùng ta lên kế hoạch chi tiết, phân bổ tài nguyên và xác định những vùng đất cần ưu tiên bảo hộ."
Mộ Dung Tĩnh nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng đã từng nghĩ Tần Mặc chỉ là một kẻ mơ mộng, một người không hiểu về sức mạnh và quyền lực. Nhưng giờ đây, nàng thấy ở hắn một ý chí kiên cường, một trái tim đồng cảm không bờ bến, và một sự quyết đoán mà ngay cả Thiên Diệu Tôn Giả cũng không thể có được. Nàng hiểu rằng, chính sự chấp nhận gánh nặng này, sự không từ bỏ những kẻ yếu thế, mới là sức mạnh thực sự của Tần Mặc, và cũng là sức mạnh của liên minh Vạn Vật Quy Chân.
Tiếng gió gào thét bên ngoài cung điện càng lúc càng dữ dội, mang theo những bông tuyết lớn va đập vào cửa sổ, tựa như một lời cảnh báo từ thiên địa. Bão tuyết đã trở lại, và cùng với nó, một cơn bão lớn hơn nữa đang hình thành trên toàn cõi Huyền Vực. Cuộc đối đầu đã không còn chỉ là giữa T��n Mặc và Thiên Diệu Tôn Giả, mà đã biến thành một cuộc chiến tranh giành số phận của vạn vật, một cuộc đại chiến toàn diện đang đến gần, nơi mà ý chí và sự lựa chọn của mỗi sinh linh sẽ định đoạt tương lai của thế giới. Tần Mặc, đứng giữa những đồng minh của mình, cảm nhận gánh nặng trên vai, nhưng cũng cảm nhận được sự đoàn kết và quyết tâm đang bùng cháy trong ánh mắt mỗi người. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không đơn độc.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.