Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1029: Hồi Âm Của Vạn Vật: Nơi Khát Khao Thầm Kín Được Lên Tiếng

Những rung động lạnh lẽo của quyền năng và uy áp từ Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nguyền ác độc lan tỏa khắp Huyền Vực. Hắn đã châm ngòi cho một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng lời lẽ, gieo rắc nỗi sợ hãi và củng cố tín niệm thăng tiên cực đoan vào tâm trí vạn vật. Nhưng đối với Tần Mặc, mỗi lời phỉ báng của kẻ đối địch lại là một cơ hội để khẳng định chân lý của riêng mình. Hắn biết, để đối phó với sự dối trá, không gì hiệu quả hơn là sự thật, được kể bằng chính tiếng lòng của vạn vật.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang loạng choạng rọi xuống các mái ngói lưu ly của Hoàng Thành Thiên Long, quảng trường trung tâm đã bắt đầu tấp nập. Không phải là sự huyên náo thường ngày của các tiểu thương hay tiếng bước chân vội vã của người dân, mà là một bầu không khí có phần căng thẳng, pha lẫn sự tò mò và e dè. Những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, vẫn sừng sững như chứng nhân lịch sử, được gia cố bằng các trận pháp bảo vệ cổ xưa. Bên trong, các cung điện nguy nga tráng lệ với mái cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng vẫn hiện hữu, nhưng ánh sáng ban mai dường như không xua đi được bóng tối u ám mà lời tuyên bố của Thiên Diệu Tôn Giả đã phủ lên.

Giữa quảng trường rộng lớn, Tần Mặc và liên minh của hắn đã dựng lên một đài diễn thuyết đơn giản, chỉ là một bục gỗ thô sơ nhưng vững chãi, không hề có bất kỳ trang trí hoa mỹ hay biểu tượng quyền lực nào. Điều này đối lập hoàn toàn với sự phô trương của Thiên Diệu Tôn Giả, người luôn ưa dùng những pháp trận truyền âm khổng lồ và ngai vàng tráng lệ để phô bày uy thế. Dân chúng và một số tu sĩ trung lập, vẫn còn mang nặng vẻ hoài nghi và lo lắng sau lời kêu gọi đàn áp của Thiên Diệu, đã tụ tập đông đảo. Họ đứng cách xa bục, ánh mắt dò xét, vừa sợ hãi sự trừng phạt từ Thiên Diệu Tôn Giả, vừa bị thu hút bởi một cái gì đó mới mẻ, một tia hy vọng mong manh mà Tần Mặc dường như mang lại. Tiếng xì xào bàn tán nhỏ dần rồi tắt hẳn khi Tần Mặc cùng các đồng minh xuất hiện.

Tần Mặc bước lên đài, thân hình hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua đám đông, không hề có sự kiêu ngạo hay sợ hãi, chỉ có một sự bình thản đến lạ thường. Mái tóc đen nhánh của hắn được buộc gọn gàng, trang phục vải thô màu sắc nhã nhặn, điển hình của người dân Vô Tính Thành, càng làm nổi bật sự giản dị nhưng kiên định. Tô Lam đứng bên phải hắn, nhan sắc thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung động, như hòa cùng nhịp đập với trái tim nàng. Lục Vô Trần ở bên trái, khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, nhưng ánh mắt ông lại ánh lên một tia hy vọng mãnh liệt khi nhìn Tần Mặc. Bạch Lão, vị Linh Dược Sư gầy yếu, tóc bạc trắng, đứng cạnh Tần Mặc, tay vuốt chòm râu, mỉm cười nhẹ. Sự hiện diện của ông lão uyên bác này mang đến một cảm giác tin cậy và ấm áp.

Tần Mặc không nói ngay. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn đám đông, để ánh mắt hắn chạm đến từng khuôn mặt, từng nỗi lo âu, từng tia hy vọng le lói. Tiếng rao hàng huyên náo từ các con phố lân cận, tiếng ngựa xe lộc cộc trên đường, và cả mùi hương liệu quý hiếm lẫn mùi thức ăn đường phố thơm lừng vẫn len lỏi vào quảng trường, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ giữa cuộc sống thường nhật và khoảnh khắc lịch sử đang diễn ra. Bầu không khí căng thẳng dần được thay thế bằng một sự mong chờ tĩnh lặng.

Sau một khắc trầm tư, Tần Mặc cất giọng, không hùng hồn, không khoa trương, mà bình thản, trầm ấm, nhưng mỗi lời nói lại chứa đựng sức nặng và sự chân thành, vang vọng khắp quảng trường nhờ một trận pháp khuếch đại đơn giản, không mang chút uy áp nào.

"Chư vị, vạn vật trên thế gian này, từ cây cỏ, chim muông, đến binh khí, thành trì, và cả linh hồn chúng ta, đều mang trong mình một 'ý chí tồn tại' riêng biệt," hắn nói, ánh mắt vẫn kiên định. "Thiên Diệu Tôn Giả đã tuyên bố, rằng con đường thăng tiên là vinh quang tối thượng, là vận mệnh duy nhất của vạn vật. Hắn nói, những kẻ từ bỏ con đường ấy là kẻ suy vong, là phá hoại trật tự. Nhưng ta tự hỏi, liệu sự vinh quang có thực sự nằm ở việc từ bỏ bản chất của chính mình, để biến thành một thứ mà kẻ khác mong muốn?"

Tần Mặc dừng lại, để lời nói của hắn thấm vào lòng người. Hắn cảm nhận được sự dao động trong đám đông, sự hoài nghi len lỏi vào những tư tưởng đã bị Thiên Diệu Tôn Giả gieo cấy.

"Hôm nay, ta không đến đây để tranh luận, cũng không đến đây để ép buộc chư vị tin vào bất cứ điều gì," hắn tiếp tục. "Ta chỉ muốn tạo ra một nơi, nơi vạn vật có thể lên tiếng, nơi 'ý chí tồn tại' của chúng không bị bóp méo, không bị ép buộc, mà được tự do bày tỏ. Ta muốn chư vị tự mình lắng nghe, tự mình cảm nhận, và tự mình đưa ra lựa chọn."

Hắn đưa tay về phía trước, lòng bàn tay ngửa, như mời gọi. "Vạn vật đều có quyền được là chính nó, không cần phải trở thành thứ mà kẻ khác mong muốn. Quyền được tồn tại theo bản chất nguyên thủy, quyền được cân bằng, ấy chính là chân lý mà ta muốn gửi gắm. Không phải thăng tiên là sai, nhưng ép buộc vạn vật phải thăng tiên, biến chúng thành công cụ, ấy mới là nghịch thiên."

Những lời của Tần Mặc không mang theo bất kỳ linh lực áp bức nào, nhưng lại có sức mạnh lay động tâm can. Nó không phải là một tuyên bố hùng hồn, mà là một câu hỏi trầm tư, một lời mời gọi đến sự tự do trong tư tưởng. Một số tu sĩ trung lập, ban đầu còn giữ vẻ lạnh lùng và cảnh giác, giờ đây đã hạ thấp ánh mắt, suy ngẫm. Dân chúng thì xì xào, nhưng lần này là những tiếng thì thầm của sự thấu hiểu, của những hạt mầm nghi ngờ bắt đầu nảy nở trong lòng. Ánh nắng ban mai đã lên cao, rọi thẳng xuống quảng trường, làm nổi bật những giọt sương còn vương trên mái tóc của Tần Mặc, khiến hắn trông như một vị thánh giả đang giãi bày chân lý.

***

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, ánh nắng giữa trưa trở nên gay gắt, thiêu đốt cả quảng trường Hoàng Thành Thiên Long. Tuy nhiên, sự nóng bức của thời tiết không thể làm giảm đi sự tập trung của đám đông. Hàng ngàn con mắt vẫn đổ dồn về đài diễn thuyết, nơi Tần Mặc bắt đầu buổi "chia sẻ ý chí tồn tại". Các con phố buôn bán lân cận đã tạm ngừng mọi hoạt động, tiếng rao hàng đã im bặt, chỉ còn lại sự tĩnh lặng bao trùm, thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió khẽ lướt qua những ngọn cờ bay phấp phới trên tường thành.

Tần Mặc không dùng lời lẽ hoa mỹ để dẫn dắt. Hắn chỉ đơn giản nói: "Chúng ta hãy lắng nghe tiếng lòng của một vật thể đã từng là niềm kiêu hãnh của một kiếm tu lừng danh."

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một thanh kiếm cổ nằm trên bục. Thanh kiếm này trông có vẻ cũ kỹ, thân kiếm phủ đầy những vết gỉ sét, nhưng ẩn chứa một linh khí kinh người. Khi Tần Mặc đặt tay lên, một luồng sáng xanh lam bao phủ lấy thanh kiếm, và một cảm giác sắc bén, kiên cường nhưng cũng đầy bi thương truyền thẳng vào tâm trí mọi người. Không phải bằng lời nói, mà bằng một thứ ngôn ngữ của ý chí, Tần Mặc đã khuếch đại tiếng lòng của Cổ Kiếm Hồn.

"Ta... là một thanh kiếm. Ta được rèn ra để bảo vệ, để cắt xuyên mọi chướng ngại, để đồng hành cùng chủ nhân chinh phạt tà ma," ý chí của Cổ Kiếm Hồn vang vọng trong tâm trí mỗi người, không phải là tiếng nói mà là những cảm xúc, khát khao, và ký ức được truyền tải trực tiếp. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Ta đã từng khao khát được mạnh mẽ hơn, được thăng tiên để trở thành một vũ khí vô địch, nhưng không phải để hủy diệt vô cớ, không phải để biến thành một cỗ máy giết chóc không linh hồn. Chủ nhân của ta đã ép ta phải tu luyện, ép ta phải nuốt chửng linh khí của những binh khí khác, để ta trở nên cứng rắn hơn, lạnh lẽo hơn. Ta đã trở thành lưỡi đao giết chóc vô tri... Ta khao khát được bảo vệ, không phải để hủy diệt. Ta khao khát được là chính mình, một thanh kiếm có linh hồn, không phải một công cụ vô tri bị điều khiển bởi dục vọng thăng tiến của kẻ khác."

Cảm xúc đau đớn, giằng xé của Cổ Kiếm Hồn chạm đến tận đáy lòng những người nghe. Một vài tu sĩ, vốn là những kiếm tu, đã vô thức nắm chặt lấy chuôi kiếm của mình, ánh mắt lộ vẻ bàng hoàng. Dân chúng thì thầm xì xào, những giọt nước mắt đã bắt đầu lăn dài trên nhiều khuôn mặt. Đây không phải là những lời nói suông, mà là sự thật trần trụi từ một vật thể vô tri, được Tần Mặc khuếch đại, khiến họ phải nhìn lại con đường mà cả Huyền Vực đang theo đuổi.

Tiếp theo, Tần Mặc đưa ra một Linh Thú Bị Bỏ Rơi. Đó là một linh thú nhỏ bé, yếu ớt, thân hình đầy vết thương, những vết sẹo hằn sâu trên lớp lông đã bạc màu. Ánh mắt nó sợ hãi, run rẩy, thậm chí không dám ngẩng đầu. Khi Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve nó, một tiếng rên rỉ yếu ớt, đầy đau đớn vang lên trong tâm trí mọi người.

"Ta... ta chỉ muốn được tự do chạy nhảy trên đồng cỏ, được sống một cuộc đời bình yên," ý chí của linh thú non nớt truyền tải. "Cha mẹ ta đã bị giết hại để lấy linh đan, và ta bị ép buộc phải tu luyện. Chúng nói, ta phải trở thành một linh thú mạnh mẽ, phải thăng tiên để báo thù, để không còn bị ai bắt nạt. Chúng nhồi nhét linh khí vào ta, ép ta phải trưởng thành nhanh chóng. Sức mạnh này không phải của ta... nó chỉ là xiềng xích. Mỗi lần linh khí xung kích, ta đều cảm thấy nội phủ bị xé rách. Ta đau đớn... Ta chỉ muốn được bình yên, được sống, không phải bị biến thành một cỗ máy chiến tranh... Sức mạnh mà ta có được, không mang lại niềm vui, chỉ là nỗi sợ hãi và sự thống khổ."

Tiếng rên rỉ yếu ớt của linh thú vang vọng trong lòng người. Nhiều dân chúng đã bật khóc nức nở. Ngay cả một số Hắc Thiết Vệ đứng gác, với bộ giáp sắt đen che kín mặt, cũng để lộ ra một chút dao động trong ánh mắt trống rỗng. Mộ Dung Tĩnh, ẩn mình trên một nóc nhà cao, tay vẫn nắm chặt chiếc quạt ngọc, nhưng ánh mắt nàng không ngừng dao động. Những lời Thiên Diệu Tôn Giả từng nói về "sự tiến hóa vĩ đại", về "khát vọng thăng tiến của vạn vật", bắt đầu sụp đổ trong tâm trí nàng. Nàng từng tin rằng sự hy sinh của một vài cá thể là cần thiết cho sự tiến bộ chung, nhưng những nỗi đau này quá đỗi chân thực, quá đỗi bi thương.

Bạch Lão bước tới, nhẹ nhàng đặt một khóm linh thảo phát sáng lên bục. Đó là Linh Thảo Tiên Tử, một loại linh thảo quý hiếm mà theo truyền thuyết, có thể giúp tu sĩ đột phá cảnh giới. Nhưng khóm linh thảo này lại trông có vẻ yếu ớt, những chiếc lá xanh non mang theo một màu sắc nhợt nhạt. Khi Tần Mặc chạm vào nó, một mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết lan tỏa, cùng với đó là một ý chí mong manh nhưng đầy sức sống.

"Ta... ta chỉ muốn hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, lớn lên tự nhiên, chữa lành những vết thương của đất trời," Linh Thảo Tiên Tử truyền tải. "Chúng ta, những loài thảo mộc, sinh ra để tô điểm cho cuộc sống, để nuôi dưỡng vạn vật. Nhưng chúng đã cố ép ta phải lớn nhanh hơn, phải kết thành linh quả, phải biến thành tiên dược. Chúng đã rút cạn sinh lực của ta, khiến ta héo úa trước thời hạn. Ta chỉ muốn được tự do, được chữa lành, được sinh trưởng theo vòng tuần hoàn của tự nhiên, không phải để trở thành vật hiến tế cho khát vọng thăng tiên của kẻ khác."

Ý chí của Linh Thảo Tiên Tử không mang sự đau đớn dữ dội như linh thú, mà là một nỗi buồn thầm lặng, một khao khát được sống đúng bản chất của mình. Đám đông lại một lần nữa bị lay động.

Cuối cùng, Tần Mặc đưa ra Tiểu Thảo, giờ đây đã là một Linh Hồn Trưởng Thành. Tiểu Thảo trông như một cô bé nhỏ hơn một chút so với mô tả ban đầu, vẫn hồn nhiên nhưng có thêm sự kiên định trong ánh mắt. Nàng mỉm cười rạng rỡ, và khi Tần Mặc chạm vào nàng, một làn sóng ấm áp, đầy hy vọng lan tỏa.

"Anh Tần Mặc nói đúng! Em đã từng rất sợ hãi khi phải lớn lên, khi phải trở thành một linh hồn mạnh mẽ," Tiểu Thảo hồn nhiên nhưng kiên định. "Nhưng anh Tần Mặc đã giúp em hiểu rằng, em có quyền được là chính mình, được lớn lên theo cách của em, không phải theo cách mà người khác muốn. Em thích được là một linh hồn nhỏ bé, được vui đùa, được sống mỗi ngày, không cần phải thăng tiên nếu điều đó khiến em mất đi niềm vui. Em không cần sức mạnh lớn lao, em chỉ cần được tự do, được hạnh phúc. Anh Tần Mặc làm được mà!"

Lời nói của Tiểu Thảo, tuy đơn giản, lại như một luồng gió mát lành xua đi những cảm xúc nặng nề, nhưng lại càng làm sâu sắc thêm thông điệp của Tần Mặc. Nàng là minh chứng sống cho việc một vật thể có thể từ chối con đường thăng tiên cực đoan mà vẫn tìm thấy niềm vui và ý nghĩa trong sự tồn tại của mình.

Mộ Dung Tĩnh trên nóc nhà cao khẽ run rẩy. Những lời của Tiểu Thảo như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào những giáo điều mà nàng đã tin tưởng bấy lâu. "Thế giới này cần sức mạnh để tồn tại, không phải sự yếu đuối của ngươi!" Lời của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng trong đầu nàng, nhưng giờ đây, chúng trở nên trống rỗng và vô nghĩa trước những nỗi đau chân thực và những khát khao bình dị kia. Sự hoài nghi, như một dòng nước ngầm, bắt đầu xói mòn nền tảng niềm tin của nàng.

Ở một góc khuất xa hơn, Thiên Diệu Ảnh vẫn lạnh lùng ghi chép lại mọi thứ. Cái bóng mờ ảo mang hình dáng Thiên Diệu Tôn Giả không hề để lộ bất kỳ cảm xúc nào, nhưng khí tức áp bức xung quanh nó dường như trở nên nặng nề hơn. Nó đã chứng kiến toàn bộ buổi chia sẻ, đã cảm nhận được sự lay động sâu sắc trong lòng dân chúng và cả những tu sĩ có mặt. Đây không phải là một cuộc đối đầu vũ lực, nhưng lại là một đòn giáng mạnh vào niềm tin mà Thiên Diệu Tôn Giả đã xây dựng.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây của Hoàng Thành Thiên Long, mang theo một không khí dịu mát sau cái nắng gay gắt ban trưa. Buổi chia sẻ của Tần Mặc đã kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng trong lòng mỗi người có mặt. Quảng trường trung tâm, giờ đây thưa thớt hơn, vẫn còn vương vấn những xúc cảm hỗn độn: sự bàng hoàng, sự suy ngẫm, và cả một tia hy vọng mới chớm nở.

Tần Mặc cùng Tô Lam và Lục Vô Trần đã trở về Tháp Mật Đàm trong Thanh Vân Tông. Ngọn tháp cao vút, trang nghiêm và tĩnh lặng, linh khí dồi dào, là nơi lý tưởng để tĩnh tâm và thảo luận. Tần Mặc ngồi xếp bằng trên đệm đá, đôi mắt nhắm nghiền, cảm nhận những rung động ý chí mới lan tỏa khắp Huyền Vực. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong nhận thức, sự thức tỉnh của nhiều vật thể mà trước đây chưa từng dám lên tiếng.

Tô Lam đứng bên cạnh, nét mặt nàng vừa vui mừng vừa thấp thoáng lo âu. "Hạt giống đã gieo. Giờ đây, chỉ còn chờ đợi sự lựa chọn của vạn vật," Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm ấm.

Tô Lam thở dài, ánh mắt hướng về phía cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn. "Quả thực, những lời lẽ của Thiên Diệu Tôn Giả đã bị đánh đổ. Nhưng... hắn sẽ không để yên. Hắn đã mất đi sự kiên nhẫn, ta có thể cảm nhận được cơn thịnh nộ của hắn. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bao giờ chấp nhận một sự thách thức công khai như vậy."

Lục Vô Trần gật đầu đồng tình, khuôn mặt ông hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. "Thiên Diệu Tôn Giả sẽ phát động một cuộc phản công quy mô lớn, tàn bạo và không khoan nhượng. Hắn sẽ nhắm vào những người đã ủng hộ chúng ta, hoặc những vùng đất có dấu hiệu dao động. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất."

Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn sâu thẳm, không chút sợ hãi. "Ta biết. Nhưng đây là con đường chúng ta phải đi. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ. Số phận của Huyền Vực nằm trong tay hai phe. Chúng ta đã gieo hạt giống của sự thật, và giờ đây, chúng ta phải bảo vệ nó." Hắn đứng dậy, bước ra lan can, nhìn xuống những cánh rừng xanh thẳm của Thanh Vân Tông. "Hắn có thể dùng sức mạnh để đàn áp, nhưng hắn không thể dập tắt ý chí. Sự kiện hôm nay là một bước ngoặt lớn, đẩy nhanh tiến trình dẫn đến đại chiến toàn diện, nơi các thế lực phải lựa chọn phe một cách dứt khoát. Liên minh Vạn Vật Quy Chân sẽ phải đối mặt với thử thách cực lớn về khả năng bảo vệ những người theo mình và giữ vững lý tưởng giữa bão táp."

Cùng lúc đó, trong một căn phòng tối tăm, ẩm thấp nằm sâu dưới lòng đất tại Hoàng Thành Thiên Long, Thiên Diệu Ảnh quỳ gối, báo cáo chi tiết cho một hình bóng uy nghiêm đang ngự trên một ngai vàng đen kịt. Không gian ngột ngạt đến đáng sợ, chỉ có tiếng thì thầm của Thiên Diệu Ảnh và sự tĩnh lặng lạnh lẽo của Thiên Diệu Tôn Giả. Mùi ẩm mốc và kim loại han gỉ hòa quyện, tạo nên một cảm giác nguy hiểm rình rập.

"Tôn Giả, buổi chia sẻ của Tần Mặc đã kết thúc," Thiên Diệu Ảnh báo cáo, giọng nói vẫn vô cảm như một cỗ máy. "Hắn đã khuếch đại ý chí của Cổ Kiếm Hồn, Linh Thú Bị Bỏ Rơi, Linh Thảo Tiên Tử và Tiểu Thảo. Hiệu ứng... rất đáng kể. Dân chúng và một bộ phận tu sĩ đã bị lay động sâu sắc. Niềm tin vào con đường thăng tiên của Người... đã bị lung lay ở nhiều nơi."

Một tiếng cười lạnh lẽo, khô khốc vang lên, khiến không khí trong căn phòng như đông cứng lại. Đó là tiếng cười của Thiên Diệu Tôn Giả, tràn đầy sự tức giận và khinh miệt. Hắn đã mất hoàn toàn kiên nhẫn.

"Hắn muốn vạch trần? Vậy ta sẽ cho hắn thấy, kẻ nào mới là chúa tể của sinh tử!" Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả trầm thấp, mang theo một sức nặng khiến không gian rung động. "Ngươi đã thấy rồi đó, Thiên Diệu Ảnh. Sự yếu mềm, sự do dự, sự ngu muội của vạn vật khi bị mê hoặc bởi những lời lẽ huyễn hoặc. Ta đã cho chúng cơ hội để quay đầu, nhưng chúng lại cố chấp đi theo con đường diệt vong."

Hắn đứng dậy, bóng hình cao lớn của hắn bao trùm lấy Thiên Diệu Ảnh. "Truyền lệnh xuống. Tất cả những kẻ đã công khai bày tỏ sự ủng hộ cho Tần Mặc, hoặc những vùng đất có dấu hiệu dao động, phải bị đàn áp không khoan nhượng. Ta muốn thấy máu chảy thành sông, để những kẻ còn lại hiểu được cái giá phải trả cho sự phản bội và ngu xuẩn. Biến những kẻ đó thành công cụ chiến tranh, hoặc nghiền nát chúng thành tro bụi. Không có chỗ cho sự thỏa hiệp. Đây là cuộc chiến của ý chí, và ý chí của ta sẽ là ý chí tối thượng của Huyền Vực!"

Mệnh lệnh của Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một lời tuyên bố, mà là một bản án tử hình cho những ai dám đi ngược lại con đường mà hắn đã vạch ra. Cái bóng của Thiên Diệu Ảnh cúi đầu sâu hơn, rồi tan biến vào bóng tối, mang theo những mệnh lệnh tàn nhẫn và dứt khoát. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, không chỉ là tranh giành quyền lực, mà là cuộc chiến để định hình lại ý chí và bản chất tồn tại của cả Huyền Vực. Những hạt giống của sự thật đã được gieo, nhưng những cơn bão máu lửa cũng đã cận kề, sẵn sàng cuốn phăng mọi thứ trên đường đi của chúng. Huyền Vực đang đứng trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của máu lửa và sự lựa chọn nghiệt ngã, nơi mọi sinh linh sẽ bị buộc phải đưa ra quyết định cuối cùng của mình.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free