Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1030: Máu Nhuộm Linh Cốc: Sự Trả Giá Của Trung Lập

Gió rít qua Thái Thượng Điện, mang theo hơi lạnh từ những dãy núi Thiên Khuyết còn vương chút sương mù buổi sớm. Bên trong điện, không khí tĩnh mịch đến ngột ngạt, chỉ có ánh sáng xanh ngọc từ các pháp trận cổ xưa âm thầm tỏa rạng, nhuộm lên từng cột đá chạm khắc hình rồng phượng một vẻ huyền ảo, xa cách. Mùi hương trầm thanh khiết, vốn có tác dụng định thần, nay dường như càng làm tăng thêm sự căng thẳng đến tột độ đang bao trùm lấy không gian.

Trên ngai vàng đen kịt, bóng hình Thiên Diệu Tôn Giả hiện lên uy nghiêm đến đáng sợ. Hắn không còn là kẻ khoác lụa trắng thêu kim tuyến như trong những buổi diễn thuyết trước công chúng, mà chỉ đơn thuần là một khối uy áp vô hình, bao trùm lấy tất cả. Dáng người hắn vẫn thanh lịch, cao ráo, nhưng sự uy quyền toát ra từ mỗi lỗ chân lông lại mang theo một vẻ lạnh lẽo, vô tình. Khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn, giờ đây lại mang một biểu cảm cứng nhắc như tượng đá, chỉ có ánh mắt xanh thẳm sâu hun hút là vẫn sắc lạnh, ẩn chứa sự tính toán nghiệt ngã và một cơn cuồng nộ vừa được kìm nén. Mái tóc trắng như tuyết, được búi cao gọn gàng, giờ đây dường như cũng nhuốm một tầng sương giá, càng làm nổi bật vẻ siêu phàm nhưng cũng đầy tà dị của hắn.

"Tôn Giả." Thiên Diệu Ảnh, vẫn là một cái bóng mờ ảo, quỳ gối dưới chân ngai vàng, giọng nói vô cảm, "Hắc Thiết Vệ đã tập hợp đầy đủ, chờ đợi mệnh lệnh của Người."

Thiên Diệu Tôn Giả không đáp lời ngay. Hắn chỉ khẽ nhấc tay, một động tác đơn giản nhưng lại khiến cả không gian như run rẩy. Hắn đang lắng nghe, không phải tiếng gió, không phải tiếng của Thiên Diệu Ảnh, mà là tiếng vọng từ sâu thẳm trong 'ý chí tồn tại' của vạn vật trên khắp Huyền Vực – những tiếng thì thầm của sự hoài nghi, của lòng dao động, những hạt mầm phản kháng mà Tần Mặc đã gieo rắc. Tiếng cười lạnh lẽo, khô khốc vang lên, âm vang trong Thái Thượng Điện như tiếng băng vỡ. "Ngu xuẩn. Ta đã cho chúng cơ hội để nhìn thấy 'Tiên Lộ' vĩ đại, nhưng chúng lại cố chấp bám víu vào những thứ mục nát."

Ánh mắt xanh thẳm của hắn lướt qua Thiên Diệu Ảnh, rồi nhìn thẳng ra khoảng không vô định, như thể xuyên thấu qua vạn dặm để nhìn thấy Thánh Địa Linh Dược xa xôi. "Thánh Địa Linh Dược... nơi vốn là biểu tượng của sự bình yên và chữa lành, lại dám từ chối bàn tay dẫn lối của ta. Bạch Lộc Tiên Tử, Linh Dược Sư Bạch Lão, những kẻ tự cho mình là trung lập, lại dám bao che cho những tư tưởng lệch lạc, nuôi dưỡng những mầm mống của sự yếu đuối." Giọng nói của hắn trầm thấp, mang theo uy áp nặng nề, mỗi từ thốt ra đều như một tảng đá đè nặng lên không khí. "Chúng đã từ chối ánh sáng của Tiên Lộ, từ chối cơ hội được 'thăng hoa' lên một cảnh giới cao hơn. Vậy thì, hãy cho chúng thấy hậu quả của sự cố chấp. Cho chúng thấy cái giá phải trả cho sự phản bội và ngu xuẩn."

Thiên Diệu Ảnh vẫn bất động, như một khối băng. Hắn biết, Tôn Giả không chỉ đơn thuần là tức giận. Hắn đang phẫn nộ. Phẫn nộ vì những 'vật' mà hắn cho là đã được khai sáng, được chỉ lối, lại dám quay lưng, dám lắng nghe những lời lẽ 'huyễn hoặc' của Tần Mặc. Trận diễn thuyết của Tần Mặc tại Hoàng Thành Thiên Long, dù bị Thiên Diệu Tôn Giả bóp méo thành 'tà đạo', nhưng những 'ý chí tồn tại' được Tần Mặc khơi dậy đã lay động quá nhiều tâm hồn, gây ra sự dao động lớn trong niềm tin vào 'Tiên Lộ' của Thiên Diệu. Và đối với một kẻ độc đoán như Thiên Diệu Tôn Giả, sự dao động ấy chính là một sự phản bội không thể dung thứ.

"Thánh Địa Linh Dược... không còn cần thiết tồn tại nữa." Thiên Diệu Tôn Giả thốt ra từng chữ, như thể đang phán quyết số phận của một thế giới. Hắn vung tay, một luồng khí tức đen kịt bùng lên, lan tỏa khắp điện. "Ta muốn thấy máu chảy thành sông, để những kẻ còn lại hiểu được cái giá phải trả cho sự phản bội và ngu xuẩn. Biến những kẻ đó thành công cụ chiến tranh, hoặc nghiền nát chúng thành tro bụi. Không có chỗ cho sự thỏa hiệp. Đây là cuộc chiến của ý chí, và ý chí của ta sẽ là ý chí tối thượng của Huyền Vực!"

Lời tuyên bố của hắn không chỉ là một mệnh lệnh, mà là một bản án tử hình, được khắc ghi bằng uy lực vô biên của một kẻ đã chạm đến ngưỡng cửa của sự 'thăng tiên' cực đoan. Thiên Diệu Ảnh khẽ cúi đầu sâu hơn, không một lời đáp. Hắn đã hiểu. Nhiệm vụ của hắn là thi hành, không phải là chất vấn. Hắn là một cái bóng, một công cụ hoàn hảo, được tôi luyện để trở thành hiện thân cho ý chí tàn bạo của Tôn Giả.

Bên ngoài Thái Thượng Điện, hàng ngàn Hắc Thiết Vệ đã tập hợp. Chúng mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, chỉ để lộ ra những đôi mắt lạnh lẽo như băng. Vũ khí của chúng, từ trường đao, trọng kiếm đến pháp khí hình thù kỳ dị, đều tỏa ra sát khí nồng đậm. Không một tiếng động, không một lời nói. Chỉ có tiếng kim loại va chạm khẽ khàng khi chúng điều chỉnh giáp trụ, và tiếng gió rít qua những khe hở của lớp giáp nặng nề. Chúng không phải là những con người bình thường, mà là những cỗ máy chiến tranh được tôi luyện, đã từ bỏ mọi 'vật tính' cá nhân để trở thành ý chí duy nhất của Thiên Diệu Tôn Giả. Chúng đã được 'khai linh' theo một cách thức tàn nhẫn nhất, biến bản chất tồn tại của chúng thành những công cụ phục vụ cho 'Tiên Lộ' của hắn.

Thiên Diệu Ảnh khẽ gật đầu, bóng hình hắn tan biến vào trong màn sương mờ ảo của buổi sớm. Ngay lập tức, hàng ngàn Hắc Thiết Vệ bắt đầu di chuyển. Tiếng bước chân nặng nề của chúng vang vọng trên nền đá, tạo thành một âm thanh trầm đục, dữ dội, như tiếng trống trận đang thúc giục. Đội quân áo đen khổng lồ lao đi, xuyên qua làn gió mạnh và mây mù, hướng về phía Đông, nơi Thánh Địa Linh Dược vẫn còn chìm trong sự yên bình giả tạo, không hề hay biết rằng số phận đã được định đoạt. Một kỷ nguyên mới của máu lửa và sự lựa chọn nghiệt ngã đã chính thức mở ra, mang theo lời cảnh báo thảm khốc cho bất kỳ ai dám đi ngược lại ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả.

***

Mùi thảo dược tươi thơm ngát, mùi đất ẩm, hoa dại và hương trầm thanh khiết vẫn còn vương vấn trong không khí của Thánh Địa Linh Dược. Nơi đây, linh khí dồi dào đến lạ thường, len lỏi vào từng thớ đất, từng phiến lá, mang lại cảm giác bình an và chữa lành cho mọi sinh linh. Ánh sáng mặt trời dịu nhẹ chiếu qua tán cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên thảm cỏ xanh mướt, nơi những linh thảo quý hiếm đua nhau khoe sắc. Kiến trúc của Thánh Địa đơn giản, mộc mạc nhưng tinh tế, được xây dựng từ gỗ và đá tự nhiên, hòa mình vào cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ. Tiếng suối reo róc rách, tiếng chim hót líu lo, và tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, một bức tranh hoàn hảo của sự yên bình.

Bạch Lộc Tiên Tử, với dáng vẻ thanh thoát, sừng hươu nhỏ trên đầu và mái tóc trắng như tuyết, đang nhẹ nhàng tưới nước cho một khóm linh chi hiếm. Đôi mắt trong veo, hiền từ của nàng phản chiếu sự thuần khiết của thiên nhiên, và nụ cười mỉm luôn thường trực trên môi mang lại cảm giác ấm áp cho những ai tiếp xúc. Y phục màu trắng tinh khôi của nàng, dường như được dệt từ ánh trăng và sương sớm, càng làm nổi bật vẻ đẹp thoát tục của một sinh linh đã hòa mình vào 'vật tính' của đất trời. Bên cạnh nàng, Linh Dược Sư Bạch Lão, ông lão gầy yếu với mái tóc bạc trắng và đôi mắt mờ đục, đang cẩn thận kiểm tra một cây bách thảo quý hiếm. Ông mặc đạo bào màu xanh lá cây đã sờn cũ, nhưng mỗi động tác của ông đều toát lên sự tỉ mỉ, trân trọng đối với từng linh thảo.

"Vạn vật đều có khả năng tự chữa lành, nếu ta cho chúng sự yên bình," Bạch Lộc Tiên Tử khẽ nói, giọng nàng trong trẻo như tiếng suối. "Chúng không cần phải 'thăng tiên' để tìm thấy giá trị của mình. Sự tồn tại đã là một phép màu."

Bạch Lão gật đầu đồng tình, đôi mắt mờ đục của ông ánh lên vẻ triết lý. "Mọi bệnh tật đều có cách chữa trị, nếu ta biết lắng nghe tự nhiên. Nhưng tiếc thay, nhiều người lại chỉ muốn ép buộc vạn vật phải 'lớn mạnh' theo cách của riêng họ, mà không hiểu rằng sự 'cân bằng bản chất' mới là cội nguồn của mọi sức mạnh."

Đúng lúc đó, một luồng khí tức đen tối, lạnh lẽo bất ngờ ập đến, xé tan sự yên bình của Thánh Địa. Tiếng nổ lớn vang lên, rung chuyển cả đất trời, kéo theo tiếng la hét hoảng loạn của những Linh Dược Sư trẻ tuổi và tiếng kêu sợ hãi của các linh thú. Mùi khói khét lẹt, mùi kim loại nồng nặc và mùi tà khí nồng đậm bất ngờ thay thế mùi hương thảo mộc thanh khiết, biến Thánh Địa thành một lò lửa hỗn loạn.

"Cái gì?!" Bạch Lão kinh hãi kêu lên, khuôn mặt gầy gò của ông tái nhợt.

Bạch Lộc Tiên Tử ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo của nàng giờ đây ngập tràn sự bàng hoàng và đau đớn. Từ phía cổng Thánh Địa, từng đợt Hắc Thiết Vệ giáp đen như thủy triều tràn vào, vũ khí sáng loáng, ánh mắt lạnh lẽo. Chúng không nói một lời, chỉ thẳng tay tàn phá mọi thứ trên đường đi. Những linh thảo quý hiếm bị giẫm đạp, bị chặt nát không thương tiếc. Các công trình kiến trúc bằng gỗ và đá bị pháp khí cường đại đánh sập, bốc cháy ngùn ngụt. Tiếng la hét, tiếng gào thét của các Linh Dược Sư và linh thú bị thương vang vọng khắp nơi, hòa lẫn vào tiếng đổ vỡ và tiếng lửa cháy.

Thiên Diệu Ảnh xuất hiện, đứng giữa binh đoàn Hắc Thiết Vệ. Hắn vẫn là một cái bóng mờ ảo, nhưng uy áp phát ra từ hắn lại đủ sức trấn áp mọi sự phản kháng. Hắn chỉ tay về phía Bạch Lộc Tiên Tử và Bạch Lão, giọng nói lạnh lùng, vô cảm như một lưỡi dao băng: "Tiêu diệt. Không còn giá trị."

"Dừng tay! Các ngươi đang hủy hoại sự sống!" Bạch Lộc Tiên Tử gào lên, đôi mắt nàng đong đầy nước mắt. Nàng giang tay ra, cố gắng che chắn cho khóm linh chi mà nàng vừa chăm sóc, cho những Linh Dược Sư yếu ớt đang co rúm lại phía sau. "Đây là nơi trung lập! Chúng ta không thuộc về bất kỳ phe phái nào! Chúng ta chỉ muốn chữa lành, muốn bảo tồn 'vật tính' của vạn vật!"

"Trung lập?" Thiên Diệu Ảnh khẽ nhếch mép, một nụ cười tàn nhẫn thoáng hiện trên khuôn mặt mờ ảo. "Trong cuộc chiến của 'ý chí', không có chỗ cho sự trung lập. Những kẻ không chọn 'Tiên Lộ' của Tôn Giả, đều là kẻ thù. Và kẻ thù... phải bị tiêu diệt."

Một Hắc Thiết Vệ vung trọng kiếm, chém thẳng xuống khóm linh chi. Bạch Lộc Tiên Tử kêu lên đau đớn, như thể nhát kiếm đó chém vào chính linh hồn nàng. Nàng cố gắng dùng linh lực của mình để bảo vệ, nhưng sức mạnh của nàng, vốn chỉ dùng để nuôi dưỡng và chữa lành, không thể chống lại được sự tàn bạo, cuồng bạo của binh đoàn Hắc Thiết Vệ.

Bạch Lão lao tới, thân hình gầy yếu của ông cố gắng che chắn cho Bạch Lộc Tiên Tử, nhưng ông đã quá già yếu. Một cú đánh từ Hắc Thiết Vệ khiến ông văng xa, máu tươi phun ra từ khóe miệng. "Các ngươi... các ngươi sẽ phải trả giá cho sự tàn độc này!" ông khản đặc nói, đôi mắt mờ đục giờ đây ánh lên sự phẫn nộ cùng cực.

Nhưng những lời lẽ ấy chỉ như tiếng muỗi kêu trong tai binh đoàn áo đen. Chúng tiếp tục tàn phá, như những cỗ máy không có cảm xúc, không có ý chí riêng. Lửa cháy lan rộng, khói đen bốc lên nghi ngút, che khuất cả bầu trời xanh. Tiếng gào thét của Bạch Lộc Tiên Tử khi nàng chứng kiến từng linh thảo quý hiếm bị hủy diệt, từng Linh Dược Sư vô tội bị đánh đập, bị giết hại, vang vọng trong không gian, mang theo nỗi tuyệt vọng và bi thương vô hạn. Thánh Địa Linh Dược, biểu tượng của sự bình yên và chữa lành, giờ đây đã chìm trong biển lửa và hỗn loạn, trở thành minh chứng đẫm máu cho sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả.

***

Tin tức về vụ tấn công Thánh Địa Linh Dược lan truyền như cháy rừng, nhanh hơn bất kỳ pháp thuật truyền tin nào. Hoàng Thành Thiên Long, vốn huyên náo và phồn thịnh, với những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, các cung điện nguy nga và khu phố buôn bán sầm uất, nay chìm trong một bầu không khí nặng nề, căng thẳng. Tiếng rao h��ng của tiểu thương tắt hẳn, tiếng ngựa xe lộc cộc trên đường thưa thớt, và tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn, tửu lầu đã bị thay thế bằng những tiếng xì xào bàn tán lo lắng, những tiếng thở dài nặng nề. Mùi hương liệu quý hiếm và thức ăn đường phố thơm lừng đã bị pha loãng bởi mùi của sự sợ hãi và bất an. Buổi chiều tối, bầu trời trở nên u ám hơn, như thể cũng đang đau buồn trước thảm kịch vừa xảy ra.

Trong một căn phòng yên tĩnh tại trụ sở của Liên minh Vạn Vật Quy Chân, Tần Mặc đang lắng nghe báo cáo từ một thành viên trinh sát vừa trở về. Hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây trầm mặc, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, nhưng ẩn sâu bên trong là một ngọn lửa phẫn nộ đang âm ỉ cháy. Trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn của hắn, điển hình của người dân Vô Tính Thành, càng làm nổi bật sự đối lập với sự xa hoa của Hoàng Thành Thiên Long, và với sự tàn bạo của kẻ đối đầu.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, ngồi đối diện Tần Mặc. Mái tóc đen dài của nàng được buộc cao gọn gàng, có cài trâm ngọc, và thanh kiếm cổ bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo, dường như cũng đang rung lên nhè nhẹ theo nỗi căm phẫn trong lòng nàng. Nàng mặc trang phục tu sĩ tinh xảo, màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm, nhưng vẻ mặt nàng lại không còn vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị thường thấy, mà thay vào đó là sự tức giận cùng cực.

"Thiên Diệu Tôn Giả... hắn ta đã đi quá giới hạn!" Tô Lam nghiến răng, giọng nói thanh thoát nhưng đầy sắc bén. "Hủy hoại một Thánh Địa trung lập... một nơi chỉ chuyên tâm vào việc chữa lành và bảo tồn linh thảo. Hắn ta không chỉ phá hủy 'vật tính' của nơi đó, mà còn chà đạp lên 'cân bằng bản chất' của cả Huyền Vực!"

Lục Vô Trần, ngồi cạnh Tô Lam, khẽ thở dài. Khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi của ông càng thêm tiều tụy. Mái tóc đã điểm bạc, búi sơ sài, và bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu của ông dường như cũng nhuốm một màu tang thương. "Mỗi lời Tần Mặc nói, mỗi 'ý chí tồn tại' được khơi dậy, lại là một cái tát vào niềm kiêu hãnh của hắn ta," ông trầm giọng nói, "và cái giá phải trả... lại là máu và nước mắt của những kẻ yếu thế. Đây là một lời cảnh cáo, một sự răn đe tàn bạo dành cho tất cả những ai dám dao động, dám quay lưng lại với 'Tiên Lộ' của hắn."

Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại, lắng nghe không phải bằng tai, mà bằng "ý chí tồn tại" của chính mình. Hắn cảm nhận được sự đau đớn tột cùng từ Thánh Địa Linh Dược, tiếng gào thét của những linh thảo bị thiêu rụi, tiếng nức nở của Bạch Lộc Tiên Tử, và sự phẫn nộ bất lực của Linh Dược Sư Bạch Lão. Hắn cũng cảm nhận được sự sợ hãi, hoang mang đang lan tỏa trong lòng dân chúng và các tu sĩ trung lập trên khắp Hoàng Thành, như một làn sóng lạnh lẽo.

"Hắn muốn chứng minh rằng 'ý chí' của hắn là tối thượng, rằng không có con đường nào khác ngoài 'Tiên Lộ' mà hắn đã vạch ra," Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn kiên định như đá tảng. "Hắn muốn ép buộc tất cả phải lựa chọn, phải quy phục. Nhưng hắn không hiểu rằng, càng ép buộc, 'ý chí tồn tại' của vạn vật lại càng phản kháng mạnh mẽ hơn."

"Chúng ta phải làm gì, Tần Mặc?" Tô Lam hỏi, giọng nói nàng mang theo sự nóng ruột và quyết tâm. "Không thể để hắn ta tiếp tục tàn phá như vậy! Không thể để những sinh linh vô tội phải chịu đựng thêm nữa!"

Tần Mặc đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang bao trùm Hoàng Thành. Dưới ánh trăng mờ nhạt, những mái nhà, những cung điện nguy nga đều chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ, khác hẳn với vẻ phồn hoa thường lệ. Hắn biết, đây không còn là lúc để do dự. "Hành động này của Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là một lời tuyên chiến, mà là một hành động thanh trừng, nhằm loại bỏ mọi mầm mống của sự phản kháng. Hắn đang đẩy Huyền Vực vào một cuộc đại chiến không thể tránh khỏi."

Hắn quay lại nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, ánh mắt hắn rực cháy một ngọn lửa quyết đoán. "Chúng ta không thể ngăn cản mọi hành động tàn bạo của hắn ta ngay lập tức, nhưng chúng ta có thể bảo vệ những 'ý chí tồn tại' còn lại. Chúng ta phải tập hợp lực lượng, phải cho vạn vật thấy rằng vẫn còn một con đường khác, một con đường của 'cân bằng bản chất', nơi không ai bị ép buộc phải từ bỏ chính mình để 'lên tiên'."

Lục Vô Trần gật đầu, đôi mắt mệt mỏi của ông ánh lên tia sáng của niềm hy vọng và sự quyết tâm. "Đúng vậy. Sự hy sinh của Thánh Địa Linh Dược sẽ không phải là vô ích. Nó sẽ là tiếng chuông cảnh tỉnh cho những kẻ còn đang do dự, còn đang bám víu vào ảo ảnh của 'Tiên Lộ' mà Thiên Diệu Tôn Giả vẽ ra."

Tô Lam siết chặt chuôi kiếm, nỗi căm phẫn trong nàng chuyển hóa thành một ý chí chiến đấu kiên cường. "Không còn sự trung lập nữa. Giờ đây, tất cả phải lựa chọn. Và chúng ta... đã sẵn sàng cho cuộc chiến này."

Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về phía Đông, nơi Thánh Địa Linh Dược vừa bị hủy diệt. Hắn cảm nhận được những linh hồn đang than khóc, nhưng cũng cảm nhận được những 'ý chí tồn tại' đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

***

Trong Băng Ngục lạnh lẽo thấu xương của Huyền Băng Cung, Mộ Dung Tĩnh ngồi giữa không gian tràn ngập ánh sáng trắng xanh huyền ảo từ những khối băng vĩnh cửu. Không khí ở đây thanh khiết, trang nghiêm và xa cách, nhưng giờ đây lại mang một vẻ nặng nề, u ám bởi sự dao động nội tâm kịch liệt của nàng. Tuyết vẫn rơi dày đặc bên ngoài cửa sổ băng, những bông tuyết trắng muốt đậu lên những gờ đá, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch đến nao lòng, như thể cả thế giới đang chìm vào giấc ngủ đông vĩnh cửu. Tiếng gió rít qua những khe hở của Băng Ngục nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn bị mắc kẹt, và tiếng băng nứt nhẹ thỉnh thoảng vang lên, nghe như tiếng trái tim của Mộ Dung Tĩnh đang vỡ vụn.

Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất cao ngạo thường thấy, giờ đây lại mang một nét tiều tụy đến lạ. Mái tóc đen mượt của nàng, thường được buộc cao gọn gàng, nay buông xõa trên vai, phủ lên bộ y phục tông môn sang trọng nhưng giờ đây lại có vẻ đơn độc. Nàng không cầm chiếc quạt ngọc thường lệ, mà đôi tay nàng siết chặt vào nhau, từng đốt ngón tay trắng bệch. Tin tức về vụ tấn công Thánh Địa Linh Dược đã đến Huyền Băng Cung vào đêm khuya, và nó đã giáng m��t đòn chí mạng vào những niềm tin cuối cùng mà Mộ Dung Tĩnh còn bám víu.

Nàng đã từng là một tín đồ cuồng nhiệt của 'Tiên Lộ', tin rằng Thiên Diệu Tôn Giả là người dẫn lối duy nhất cho Huyền Vực đến sự thăng hoa tối thượng. Nàng đã từng khinh miệt Tần Mặc, coi hắn là kẻ phá hoại, kẻ cản trở sự tiến hóa của vạn vật. Nhưng những gì nàng chứng kiến tại buổi 'chia sẻ ý chí tồn tại' ở Hoàng Thành Thiên Long đã gieo những hạt giống nghi ngờ đầu tiên trong lòng nàng. Lời nói của Tần Mặc về 'cân bằng bản chất', về quyền được là chính mình của vạn vật, về hậu quả đau lòng của sự ép buộc thăng tiên, đã vang vọng trong tâm trí nàng.

Và giờ đây, Thánh Địa Linh Dược đã bị hủy diệt. Một nơi vốn chỉ chuyên tâm vào việc chữa lành, bảo tồn linh thảo, một biểu tượng của sự trung lập và hòa bình, lại bị tàn sát không thương tiếc chỉ vì dám từ chối quy phục. Nàng có thể cảm nhận được sự đau đớn của Bạch Lộc Tiên Tử, sự tuyệt vọng của Linh Dược Sư Bạch Lão, và cả tiếng thét câm lặng của hàng ngàn linh thảo bị thiêu rụi. Đó không phải là 'Tiên Lộ'. Đó là sự hủy diệt. Đó là sự tàn bạo nhân danh một ảo ảnh.

Mộ Dung Tĩnh nhắm mắt lại, ký ức về những lời nói của Thiên Diệu Tôn Giả lại hiện lên: "Ý chí của ta sẽ là ý chí tối thượng của Huyền Vực!" Nàng đã từng tin vào điều đó, tin vào sức mạnh tuyệt đối, tin vào sự đúng đắn của kẻ mạnh. Nhưng giờ đây, sức mạnh ấy lại đang được dùng để chà đạp lên những thứ yếu ớt nhất, để hủy hoại những giá trị thiêng liêng nhất. Sự trung lập bị chà đạp, những người chỉ muốn chữa lành bị hủy diệt. Nàng nhận ra sự mù quáng của Thiên Diệu Tôn Giả và sự vô nghĩa của con đường mà cô từng tin tưởng.

Một giọt nước mắt lạnh lẽo lăn dài trên má nàng, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi đau đớn tột cùng khi nhận ra sự thật. Cảm giác lạnh lẽo từ băng tuyết xung quanh dường như thấm sâu vào tận xương tủy, nhưng không lạnh bằng nỗi đau trong lòng nàng. Nàng đã từng nhìn thấy sự tàn bạo trong chiến tranh, nhưng chưa bao giờ nó lại rõ ràng và ghê rợn đến thế, khi nó nhắm vào những kẻ vô tội, vào chính bản chất của sự sống.

"Nếu đây là 'Tiên Lộ', thì ta không cần!" Mộ Dung Tĩnh thầm thì, giọng nói nàng khản đặc, nhưng ẩn chứa một ý chí kiên cường chưa từng có. Nàng không còn dao động nữa. Sự phẫn nộ đã thay thế sự hoài nghi, và nỗi đau đã hóa thành quyết tâm. Nàng đã nhìn thấy bản chất thật của 'Tiên Lộ' mà Thiên Diệu Tôn Giả đang theo đuổi – một con đường nhuốm máu và nước mắt, một con đường dẫn đến sự hủy diệt chứ không phải thăng hoa.

Nàng đứng dậy. Dáng người mảnh mai của nàng, dưới ánh sáng trắng xanh của Băng Ngục, trở nên vững vàng đến lạ. Đôi mắt nàng, vốn luôn chứa đựng sự kiêu ngạo, giờ đây rực cháy một ngọn lửa phẫn nộ và quyết tâm. Nàng bước đến cửa sổ băng, nhìn ra ngoài, nơi tuyết vẫn rơi không ngừng, như những giọt nước mắt cho Huyền Vực. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, đầy nguy hiểm, nhưng nàng không còn lựa chọn nào khác. Bản chất của sự sống đang bị đe dọa, và nàng không thể đứng ngoài cuộc nữa. Một lựa chọn đã được đưa ra, một niềm tin đã bị phá vỡ, và một con đường mới đã bắt đầu mở ra tr��ớc mắt Mộ Dung Tĩnh, con đường của sự phản kháng và tìm kiếm 'cân bằng bản chất' thực sự.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free