Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1035: Bí Mật Kinh Hoàng: Khai Linh Vật Cổ, Vũ Khí Hủy Diệt

Liên minh Vạn Vật Quy Chân tề tựu trong mật thất, sau cuộc thanh lọc nội bộ đầy đau đớn. Những gương mặt hiện lên vẻ mệt mỏi, hoang mang, nhưng cũng ẩn chứa sự kiên định. Họ vừa chứng kiến một vài đồng minh, những người từng kề vai sát cánh, bị bắt giữ vì tội phản bội. Nỗi đau và sự thất vọng hằn rõ trong ánh mắt mỗi người.

Tần Mặc đứng giữa căn phòng, thân hình không quá cao lớn nhưng lại toát lên một khí chất trầm ổn, vững vàng. Hắn nhìn bao quát từng gương mặt, từ Mộ Dung Tĩnh với vẻ mặt trầm trọng, Tô Lam với sự kiên quyết ẩn sau vẻ thanh tú, đến Lục Vô Trần với nỗi mệt mỏi nhưng không hề lung lay. Hắn cảm nhận được sự dao động trong "ý chí" của mỗi người, sự ngờ vực xen lẫn nỗi sợ hãi, nhưng cũng có một ngọn lửa kiên cường đang bùng cháy.

"Sự phản bội này cho thấy Thiên Diệu Tôn Giả đã không còn đường lùi," Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong mật thất, xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng. "Hắn sẽ tấn công chúng ta không chỉ bằng sức mạnh vật chất, mà bằng cả sự chia rẽ và nghi ngờ. Hắn muốn chúng ta tự hủy hoại mình từ bên trong." Hắn dừng lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào từng người. "Nhưng chính sự phản bội này cũng là một lời cảnh tỉnh. Nó cho chúng ta thấy rõ bản chất tàn độc của kẻ thù, và tầm quan trọng của sự đoàn kết."

Mộ Dung Tĩnh bước tới, quạt ngọc khẽ đập vào lòng bàn tay. "Cuộc chiến sắp tới sẽ là một trận chiến của ý chí và niềm tin. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ muốn chúng ta quy phục, hắn muốn chúng ta từ bỏ bản chất, từ bỏ sự tự do lựa chọn. Hắn sẽ không từ thủ đoạn, sẽ lợi dụng mọi điểm yếu, mọi nỗi sợ hãi. Chúng ta phải kiên định hơn bao giờ hết." Ánh mắt hắn sắc bén, tràn đầy sự quyết đoán. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ tung ra những đòn hiểm độc và quy mô lớn hơn, không từ thủ đoạn. Đây chính là chuẩn bị cho 'Thiên Khuyết Lệnh'.

Tô Lam gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. "An ninh sẽ được thắt chặt. Chúng ta sẽ không cho phép bất kỳ ai làm suy yếu ý chí của liên minh nữa. Mạng lưới tình báo nội bộ sẽ được củng cố, và mọi thông tin rò rỉ sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc. Chúng ta sẽ chiến đấu với sự nghi ngờ bằng niềm tin, và với sự chia rẽ bằng sự đoàn kết." Giọng nàng đầy kiên quyết, khẳng định cam kết bảo vệ liên minh.

Lục Vô Trần khẽ gật đầu, đôi mắt chứa đựng sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. "Cái giá của sự tự do chưa bao giờ là rẻ mạt. Nhưng nếu chúng ta chùn bước, thì vạn vật sẽ thực sự không còn là vạn vật nữa." Y hiểu rằng, cuộc đại chiến toàn diện sắp bùng nổ sẽ không chỉ là chiến trường vật lý mà còn là cuộc chiến tranh tâm lý, tình báo và sự kiên định về niềm tin.

Tần Mặc nhìn bao quát những gương mặt kiên đ���nh trong phòng. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của họ, dù đã bị lay động bởi sự phản bội, nhưng giờ đây lại bùng cháy mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn. Hắn biết, nỗi đau này sẽ không vô ích. Nó sẽ tôi luyện họ, khiến họ mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn.

"Chúng ta không chiến đấu vì một mục tiêu thăng tiên duy nhất, mà vì quyền được là chính mình của vạn vật, vì sự cân bằng của Huyền Vực," Tần Mặc nói, giọng hắn vang vọng, đầy sức thuyết phục. "Sự kiện này chỉ là khởi đầu. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dừng lại. Hắn sẽ tung ra những đòn hiểm độc hơn, những kế hoạch quy mô lớn hơn để dập tắt ngọn lửa hy vọng mà chúng ta đã thắp lên. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước."

Trong khoảnh khắc đó, các thành viên liên minh nhìn nhau. Họ hiểu rằng, cuộc chiến sắp tới sẽ là một thử thách sống còn. Họ đã nhìn thấy sự tàn nhẫn của kẻ thù, và họ đã cảm nhận được nỗi đau của sự phản bội. Nhưng chính vì thế, họ càng quyết tâm hơn. Họ nắm chặt tay nhau, một lời thề không lời được trao đi, một lời thề s��� trung thành, sẽ cảnh giác, và sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ con đường cân bằng mà Tần Mặc đã chỉ ra. Số phận của Huyền Vực, giờ đây, đã hoàn toàn nằm trong tay hai con đường đối lập, và không còn chỗ cho sự mềm yếu hay do dự. Cuộc đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, không chỉ là chiến trường vật lý mà còn là cuộc chiến tranh tâm lý, tình báo và sự kiên định về niềm tin, đã thực sự bắt đầu.

***

Đêm khuya, gió nhẹ lướt qua các mái nhà ngói lưu ly của Thanh Vân Tông, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của đất trời. Trong căn phòng họp kín đáo nhất của Tháp Mật Đàm, ánh đèn lồng lờ mờ hắt lên những gương mặt hiện rõ vẻ lo âu và căng thẳng. Bàn đá cổ đặt giữa phòng, bề mặt nhẵn bóng phản chiếu ánh sáng vàng vọt, như một tấm gương tĩnh lặng ghi lại mọi suy tư. Mùi giấy cũ từ hàng triệu quyển sách cất giữ trong tháp, mùi mực viết còn vương trên những mảnh ngọc giản, quyện lẫn với hương thảo mộc thanh nhẹ từ ấm trà đã nguội lạnh, tạo nên một bầu không khí vừa thần bí, vừa tĩnh m���ch. Tần Mặc, Mộ Dung Tĩnh, Tô Lam và Lục Vô Trần vẫn ngồi quanh bàn, những lời nói của Tần Mặc về sự kiên định và quyết tâm còn vang vọng trong tâm trí mỗi người. Họ đang thảo luận về những ảnh hưởng sâu xa của vụ gián điệp Trần Trưởng Lão, và những phản ứng có thể có của Thiên Diệu Tôn Giả sau thất bại này.

"Thiên Diệu đã nếm mùi thất bại nhỏ. Hắn sẽ không chấp nhận ngồi yên. Đòn tiếp theo sẽ còn tàn độc hơn," Mộ Dung Tĩnh phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm khàn nhưng đầy sắc bén. Hắn khẽ đưa quạt ngọc lên phe phẩy một cách vô thức, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng người, như đang đánh giá mọi khả năng. "Hắn đã mất đi một quân cờ quan trọng, một ngòi nổ có thể phá hoại liên minh từ bên trong. Điều đó chỉ khiến hắn càng thêm điên cuồng và quyết liệt. Ta e rằng, những gì hắn chuẩn bị sẽ vượt quá sức tưởng tượng của chúng ta về sự tàn bạo."

Lục Vô Trần thở dài một tiếng, đôi vai khắc khổ khẽ run. Y day day thái dương, vẻ mặt hằn rõ sự mệt mỏi đã hằn sâu theo năm tháng. "Chúng ta cần chu���n bị cho mọi tình huống. Thiên Diệu Tôn Giả là một kẻ không từ thủ đoạn. Hắn có thể tấn công vào những điểm yếu nhất của liên minh, không chỉ về mặt vật chất mà còn về tinh thần. Sự kiện Trần Trưởng Lão đã là một đòn giáng mạnh vào niềm tin nội bộ, dù chúng ta đã kịp thời loại bỏ ung nhọt. Nhưng hắn sẽ không ngừng lợi dụng sự nghi ngờ, sự sợ hãi mà gieo rắc." Y dừng lại, nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy lo lắng. "Sự cân bằng bản chất mà ngươi theo đuổi, Tần Mặc, là một lời thách thức trực tiếp vào tín ngưỡng đã ăn sâu hàng ngàn năm. Hắn sẽ không cho phép nó tồn tại."

Tần Mặc trầm tư lắng nghe, ánh mắt đen láy sâu thẳm ẩn chứa sự suy tư. Hắn cảm nhận được sự bất an của Lục Vô Trần, sự cảnh giác cao độ của Mộ Dung Tĩnh, và cả ngọn lửa phẫn nộ âm ỉ trong Tô Lam. Hắn đưa tay khẽ vuốt lên Vô Danh Kiếm đặt bên hông, cảm thấy một chút rung động nhẹ từ chuôi kiếm, như thể nó cũng đang cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Tâm trí hắn liên tục phân tích, cố gắng đoán trước những bước đi ti��p theo của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn biết, kẻ thù đang bị dồn vào đường cùng, và một con thú bị dồn vào đường cùng sẽ trở nên nguy hiểm nhất.

Trong góc phòng, Viên Minh ngồi bó gối, đầu tựa vào bức tường đá lạnh lẽo. Vốn dĩ hắn đã suy kiệt sau những cảm nhận về sự hỗn loạn từ Trần Trưởng Lão. Giờ đây, thân hình thư sinh gầy gò của hắn đột nhiên run rẩy dữ dội. Đôi mắt buồn bã của hắn mở lớn, ánh lên vẻ hoảng loạn. Hắn ôm chặt lấy đầu, những ngón tay bấu chặt vào mái tóc rối bời, lẩm bẩm những tiếng không rõ ràng. "Không... không phải như vậy... tiếng kêu... tiếng kêu đau đớn..."

Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Viên Minh. Tần Mặc lập tức cảm nhận được sự bất thường. Nỗi đau khổ mà Viên Minh đang cảm nhận không phải là nỗi đau về tinh thần hay sự mệt mỏi thông thường. Nó là một loại đau đớn nguyên thủy, dữ dội hơn, như thể có hàng ngàn, hàng vạn "ý chí tồn tại" đang bị xé toạc, bị bóp méo. Viên Minh lảo đảo đứng dậy, toàn thân run rẩy như cành cây khô giữa bão tố, khuôn mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc. Hắn cố gắng chỉ về một hướng vô định, những lời nói đứt quãng vỡ vụn trong cổ họng. "Nó... chúng đang gào thét... sự biến dạng... không đúng... không phải như vậy..."

Tần Mặc đứng bật dậy, bước nhanh tới bên Viên Minh, đặt tay lên vai hắn. Ngay lập tức, một luồng xung động mạnh mẽ truyền qua lòng bàn tay Tần Mặc, như dòng điện xẹt qua cơ thể. Hắn cảm nhận được một luồng "ý chí tồn tại" hỗn loạn, bị xé rách, bị cưỡng ép đến mức biến dạng. Đó không phải là một hay hai vật thể, mà là vô số, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự đau đớn và tuyệt vọng. Tần Mặc nhíu mày, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt Viên Minh, cố gắng trấn an hắn. "Viên Minh, ngươi cảm nhận được gì? Hãy nói cho ta biết, chính xác là gì?"

Viên Minh ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn Tần Mặc. "Tiếng kêu... chúng muốn được là chính mình... nhưng... chúng đang bị ép buộc... bị biến thành thứ khác... không còn là chúng nữa..." Hắn ôm lấy Tần Mặc, thân hình gầy gò run rẩy bần bật. "Thật sự, chúng ta đang tìm kiếm điều gì? Tại sao họ lại làm vậy? Nỗi đau này... nó quá lớn..."

Mộ Dung Tĩnh, Tô Lam và Lục Vô Trần cũng đã đứng dậy, vẻ mặt ai nấy đều nghiêm trọng. Họ biết Viên Minh có khả năng đặc biệt trong việc cảm nhận "ý chí tồn tại" một cách phi thường, dù không sâu sắc và chủ động như Tần Mặc. Sự hoảng loạn tột độ của hắn cho thấy điều gì đó kinh khủng đang xảy ra. "Hắn đang làm gì vậy?" Tô Lam thì thầm, giọng nàng run rẩy. "Một điều gì đó còn tồi tệ hơn cả phản bội sao?"

Tần Mặc nhẹ nhàng đỡ Viên Minh ngồi xuống. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần. Vô Danh Kiếm bên hông hắn khẽ ngân lên một tiếng trầm thấp, như một lời đáp lại những tiếng kêu rên rỉ vô hình. Tần Mặc không chỉ muốn nghe Viên Minh nói, hắn muốn tự mình cảm nhận, tự mình chứng kiến. Hắn muốn tìm ra nguồn gốc của nỗi đau kinh hoàng này. Ý thức của hắn bắt đầu mở rộng, vượt qua giới hạn của không gian và thời gian, đi theo luồng "ý chí tồn tại" bị bóp méo mà Viên Minh đang cảm nhận. Hắn biết, đây có thể là một cái bẫy, một sự nguy hiểm chết người. Nhưng hắn không thể thờ ơ trước tiếng kêu thảm thiết của vạn vật. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, buộc hắn phải đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi hoàn toàn chìm vào trạng thái nhập định.

***

Theo chỉ dẫn mơ hồ từ những luồng "ý chí tồn tại" bị cưỡng ép mà Viên Minh cảm nhận được, ý thức Tần Mặc vượt qua không gian vô tận, xuyên qua những lớp mây mù và gió mạnh, đến một vùng đất xa xôi mà hắn chưa từng biết đến. Hắn thấy mình đang đứng giữa một Phế Tích Cổ Thần hoang tàn, một khu vực rộng lớn bị thời gian và phong hóa bào mòn đến mức chỉ còn lại những tàn tích đổ nát. Gió mạnh rít thê lương qua các khe đá và những công trình cổ đại vỡ vụn, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng khóc than của một linh hồn bị bỏ rơi. Cát bụi khô khan cuộn lên thành từng đợt, lạo xạo va vào nhau rồi rơi xuống, như thể thời gian đang không ngừng trôi chảy, cuốn đi mọi dấu vết của sự sống. Ánh sáng mặt trời yếu ớt, phản chiếu lên những tàn tích, tạo cảm giác u ám và lạnh lẽo, dù khí hậu nơi đây vốn dĩ khắc nghiệt như sa mạc. Mùi cát bụi, mùi đá cổ đã phong hóa trộn lẫn với một thứ mùi kinh tởm hơn: mùi kim loại cháy khét, mùi linh khí bị bóp méo đến khó chịu, khiến Tần Mặc dù chỉ là ý thức cũng cảm thấy buồn nôn.

Bầu không khí nơi đây vốn dĩ bí ẩn, tĩnh mịch, nhưng giờ đây lại xen lẫn một sự hỗn loạn, căng thẳng đến tột độ. Xa xa, Tần Mặc nghe thấy những tiếng va đập kim loại khô khốc, không tự nhiên, lặp đi lặp lại một cách đều đặn, như tiếng búa đập vào một cái đe khổng lồ. Hắn tiến gần hơn, và cảnh tượng kinh hoàng đập vào "mắt" ý thức của hắn.

Đó là một đại trận pháp khổng lồ, được khắc sâu vào lòng đất, tỏa ra một thứ ánh sáng đỏ rực, ma quái. Hàng chục, hàng trăm vật thể cổ đại, từ những thanh pháp khí đã gỉ sét, những khối đá linh ngưng tụ linh khí ngàn năm, đến những mảnh giáp vỡ của các chiến binh cổ xưa, hay thậm chí là những mảnh tường thành đã đổ nát, đang bị giam cầm trong từng ô của trận pháp. Chúng không còn giữ được hình dạng ban sơ. Mỗi vật thể đều bị một luồng năng lượng tà dị cưỡng ép xuyên qua, bóp méo, biến dạng. Tần Mặc cảm nhận được "ý chí tồn tại" của chúng đang gào thét trong đau đớn, một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời.

Một thanh cổ kiếm, vốn dĩ mang trong mình "ý chí tồn tại" của sự sắc bén, của khát khao được vung lên để bảo vệ, giờ đây bị bóp méo thành một thứ vũ khí chỉ biết chém giết điên cuồng, không còn lý trí. "Ý chí" của nó bị cưỡng ép, bị thiêu đốt, chỉ còn lại sự căm thù và khao khát phá hủy. Tần Mặc cảm nhận được sự tuyệt vọng của nó, khao khát được trở về với bản chất ban đầu, nhưng không thể.

Một khối đá linh, hàng ngàn năm tích tụ tinh hoa đất trời, vốn mang "ý chí tồn tại" của sự tĩnh lặng, của sự dưỡng dục vạn vật, giờ đây bị ép buộc phóng thích linh khí một cách điên cuồng, không kiểm soát, biến thành một quả bom năng lượng chuẩn bị nổ tung. "Ý chí" của nó bị xé toạc, bị tra tấn, như thể một người mẹ bị ép phải giết chết con mình.

Tần Mặc cảm nhận được từng tiếng rên rỉ, từng tiếng khóc thét của những "vật tính" đang bị hủy hoại. Đây không phải là "khai linh" theo cách tự nhiên, nơi vật thể tự nguyện thức tỉnh "ý chí t���n tại" và tìm con đường của riêng mình. Đây là một sự cưỡng bức tàn bạo, một sự tra tấn linh hồn, biến vạn vật thành những công cụ vô tri, chỉ biết phục tùng mệnh lệnh của kẻ điều khiển.

Hắn nhìn thấy những tu sĩ mặc hắc bào, khuôn mặt bị che khuất bởi mũ trùm, đang đứng xung quanh trận pháp, thi triển những thủ ấn phức tạp. Năng lượng hắc ám từ tay họ tuôn chảy vào trận pháp, khiến những vật thể cổ đại càng thêm vặn vẹo, méo mó. Tiếng kim loại va đập khô khốc mà hắn nghe thấy ban đầu chính là tiếng những mảnh giáp cổ đang bị nung chảy, bị rèn đúc lại thành những hình thù quái dị, mất đi vẻ oai phong lẫm liệt ban đầu, chỉ còn lại sự thô kệch và hung bạo.

Tần Mặc cảm nhận được một luồng "ý chí" mạnh mẽ, lạnh lẽo và đầy tàn độc đang bao trùm toàn bộ phế tích. Đó là "ý chí" của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không có mặt ở đây, nhưng "ý chí" của hắn lại là kẻ chủ mưu, kẻ điều khiển mọi thứ từ phía sau. Hắn đang tạo ra một đội quân từ chính những vật thể vô tri, biến chúng thành vũ khí hủy diệt, đi ngược lại hoàn toàn quy luật tự nhiên và bản chất vạn vật.

Cảm giác đau đớn lan tỏa khắp ý thức Tần Mặc. Hắn không chỉ nghe, mà còn cảm nhận được sự tuyệt vọng, nỗi sợ hãi, và sự điên cuồng khi các vật thể này mất đi bản chất của mình. Thân hình Tần Mặc, đang ngồi trong Tháp Mật Đàm, bắt đầu run rẩy bần bật. Trán hắn lấm tấm mồ hôi lạnh. Bên cạnh, Viên Minh, vẫn đang ôm đầu, cũng phát ra những tiếng nôn khan, vẻ mặt tái nhợt như tờ giấy. Hắn cảm nhận được một phần nhỏ của nỗi kinh hoàng mà Tần Mặc đang phải chịu đựng.

"Không thể nào... Đây không phải là khai linh, đây là tra tấn!" Tần Mặc thì thầm trong nội tâm, giọng hắn vang lên đầy phẫn nộ và đau đớn. "Thiên Diệu, ngươi đã điên rồi! Ngươi không chỉ muốn hủy diệt con người, mà còn muốn hủy diệt cả bản chất của vạn vật!"

Hắn nhìn thấy một mảnh ngọc bội cổ, vốn dĩ mang "ý chí tồn tại" của sự thanh tịnh và bình yên, giờ đây bị phá vỡ, những mảnh vỡ nhỏ li ti mang theo linh lực bị bóp méo, chuẩn bị trở thành những loại ám khí độc hại. Tần Mặc cảm nhận được "ý chí" của nó đang cầu xin, đang gào thét một cách vô vọng.

Sự kiện này không chỉ là một kế hoạch quân sự. Đó là một sự vi phạm trắng trợn vào triết lý "cân bằng bản chất" mà Tần Mặc theo đuổi. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ muốn chiến thắng, hắn muốn định hình lại Huyền Vực theo cách của mình, không quan tâm đến sự sống hay cái chết của "vật tính". Hắn muốn vạn vật chỉ là công cụ, không phải là một phần của sự sống.

Tần Mặc cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai. Nếu hắn không ngăn chặn được kế hoạch này, Huyền Vực sẽ không chỉ đối mặt với một cuộc chiến tranh tàn khốc, mà còn đối mặt với sự hủy diệt vĩnh viễn của "vật tính", của "ý chí tồn tại" nguyên bản. Hắn đã thấy đủ. Ý thức hắn thu về, trở lại với cơ thể vật lý đang run rẩy trong mật thất Tháp Mật Đàm. Khi mở mắt, ánh mắt hắn rực lửa, không còn vẻ trầm tư mà thay vào đó là sự phẫn nộ tột cùng và một quyết tâm sắt đá.

***

Trong Tháp Mật Đàm, bầu kh��ng khí đã trở nên nặng nề và tĩnh lặng đến đáng sợ. Gió bên ngoài đã mạnh hơn, những tiếng rít gào như muốn xé toạc không gian. Ánh sáng đèn lồng giờ đây được thắp sáng hơn, nhưng cũng không thể xua đi cái bóng tối của sự kinh hoàng vừa bao trùm căn phòng. Mùi trà thảo mộc đã nguội lạnh, chỉ còn lại chút hương mực nhàn nhạt, càng làm tăng thêm sự ảm đạm.

Tần Mặc mở mắt. Khuôn mặt hắn tái nhợt, đôi môi mím chặt, nhưng ánh mắt lại rực lên một ngọn lửa giận dữ và quyết tâm chưa từng thấy. Hắn hít một hơi thật sâu, như cố gắng nén lại nỗi kinh hoàng mà ý thức vừa trải qua. Viên Minh bên cạnh, vẫn còn run rẩy, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt Tần Mặc, hắn dường như cũng cảm nhận được sự khủng khiếp mà Tần Mặc đã chứng kiến, và nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trên khuôn mặt hắn.

"Hắn đang khai linh cổ vật... không, hắn đang hủy hoại chúng," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm thấp, khàn đặc như từ vực sâu vọng lên, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. "Hắn đang biến chúng thành công cụ chiến tranh thuần túy, bóp méo 'ý chí tồn tại' của chúng, khiến chúng chỉ còn là những vũ khí vô tri, chỉ biết tấn công và hủy diệt. Hắn không chỉ muốn hủy diệt chúng ta, mà còn muốn hủy diệt cả bản chất của vạn vật!"

Mộ Dung Tĩnh bước tới gần, ánh mắt sắc bén của hắn quét qua khuôn mặt Tần Mặc, rồi lướt đến Viên Minh đang ôm đầu nôn khan. Hắn có thể cảm nhận được sự hỗn loạn của "ý chí tồn tại" đang lan tỏa từ Tần Mặc, dù không rõ ràng như Tần Mặc hay Viên Minh. Nét cao ngạo trên khuôn mặt hắn dần biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ và cảnh giác cao độ. "Một kế hoạch tàn độc... Nhưng cũng cho thấy hắn đã bị dồn vào bước đường cùng. Hắn muốn tạo ra một làn sóng tấn công không thể chống đỡ, không quan tâm đến hậu quả cho Huyền Vực." Hắn dừng lại, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư. "Đây là nước cờ tuyệt vọng của hắn, Tần Mặc. Hắn muốn dùng sự hủy diệt để tạo ra sự phục tùng. Hắn sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào để dập tắt ngọn lửa hy vọng mà ngươi đã thắp lên."

Tô Lam siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Nàng vốn dĩ là một kiếm khách kiên cường, nhưng trước lời kể của Tần Mặc, đôi mắt phượng của nàng cũng không giấu được vẻ bàng hoàng và phẫn nộ. "Thật tàn nhẫn! Hắn đã mất hết lý trí rồi sao? Làm sao có thể làm được điều đó với vạn vật? Chúng ta không chỉ chiến đấu vì mạng sống của mình, mà còn vì quyền được là chính nó của vạn vật!" Giọng nàng trong trẻo nhưng giờ đây lại đầy chua xót, ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc cho tương lai của Huyền Vực. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng một tu sĩ có thể xuống tay tàn độc đến vậy với "vật tính" của chính thế giới mà mình đang sống.

Lục Vô Trần khẽ lắc đầu, những nếp nhăn trên khuôn mặt khắc khổ càng thêm hằn sâu. Y nhìn Tần Mặc, ánh mắt chứa đựng sự mệt mỏi đã chuyển hóa thành sự kiên định không lay chuyển. "Chúng ta không còn lựa chọn nào khác, Tần Mặc. Cuộc chiến này sẽ là cuộc chiến quyết định vận mệnh của Huyền Vực. Nếu để hắn thành công, Huyền Vực sẽ không còn là Huyền Vực nữa, mà trở thành một thế giới của những công c�� vô hồn." Y thở dài, giọng nói trầm thấp mang theo một sự quyết tâm bi tráng. "Cái giá của sự thăng tiên theo con đường cực đoan của hắn chính là sự hủy diệt bản chất của mọi thứ. 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.' Lời cảnh báo ấy giờ đây đã trở thành hiện thực cay đắng."

Tần Mặc đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm mịt mù bị gió mạnh quét qua. Vô Danh Kiếm bên hông hắn khẽ rung động liên hồi, như muốn đáp lại "ý chí tồn tại" đang bị tra tấn nơi xa xôi. "Chúng ta phải ngăn chặn hắn," Tần Mặc nói, giọng hắn giờ đây đã lấy lại sự bình tĩnh, nhưng ẩn chứa một ý chí thép. "Không chỉ ngăn chặn những vũ khí mà hắn tạo ra, mà còn phải tìm cách giải thoát những vật thể bị cưỡng ép 'khai linh' ấy. Chúng không có lỗi. Chúng ta không thể để chúng tiếp tục chịu đựng nỗi đau đó, cũng không thể để chúng trở thành công cụ hủy diệt Huyền Vực."

Mộ Dung Tĩnh gật đầu. "Điều này sẽ củng cố thêm niềm tin của các thế lực trung lập vào chúng ta. Khi họ nhận ra sự nguy hiểm thực sự từ Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ sẵn sàng hủy hoại cả bản chất thế giới để đạt được mục đích cá nhân, họ sẽ không còn do dự nữa." Hắn quay sang Tô Lam và Lục Vô Trần. "Chúng ta cần phải truyền đạt thông tin này đến toàn bộ liên minh một cách nhanh chóng và rõ ràng. Đồng thời, phải tăng cường phòng thủ, rà soát lại mọi sơ hở. Kế hoạch 'khai linh' vật cổ này là bước đi cuối cùng, tuyệt vọng của Thiên Diệu Tôn Giả, báo hiệu rằng hắn sắp tung ra đòn tổng tấn công không thể tránh khỏi. 'Thiên Khuyết Lệnh' sẽ không còn xa nữa."

Tô Lam nghiêm nghị. "Ta sẽ lập tức triển khai các trinh sát, cố gắng xác định vị trí chính xác của Phế Tích Cổ Thần kia. Đồng thời, các đội phòng thủ sẽ được đặt trong tình trạng cảnh giác cao nhất."

Lục Vô Trần vỗ nhẹ vào vai Tần Mặc. "Đừng lo lắng quá mức, Tần Mặc. Ngươi không đơn độc. Liên minh Vạn Vật Quy Chân sẽ cùng ngươi đối mặt. Chúng ta sẽ tìm ra con đường."

Tần Mặc quay lại nhìn những người đồng hành. Trong ánh đèn lờ mờ, gương mặt của họ dù mệt mỏi nhưng lại ánh lên sự kiên cường và quyết tâm. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của họ, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như những ngọn đuốc sáng trong đêm tối. Hắn biết, cuộc chiến sắp tới sẽ là một trận chiến sinh tử, không chỉ vì sự sống còn của liên minh, mà còn vì linh hồn của Huyền Vực. Sự tàn nhẫn của Thiên Diệu Tôn Giả trong việc cưỡng ép 'khai linh' các vật thể cổ đại sẽ gây ra những hậu quả khôn lường, không chỉ trong cuộc chiến mà còn về lâu dài. Nhưng hắn cũng tin tưởng, rằng với sự đoàn kết và lý tưởng đúng đắn, họ sẽ tìm được con đường để cân bằng lại thế giới này.

Cuộc thảo luận tiếp tục, kéo dài cho đến khi bình minh ló dạng, với những kế hoạch tác chiến chi tiết, những phương án đối phó với mối đe dọa mới. Số phận của Huyền Vực, giờ đây, đã hoàn toàn nằm trong tay hai con đường đối lập, không còn chỗ cho sự mềm yếu hay do dự. Đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, không chỉ là chiến trường vật lý mà còn là cuộc chiến tranh tâm lý, tình báo và sự kiên định về niềm tin. Và Tần M��c, với gánh nặng trách nhiệm trên vai, đã sẵn sàng đối mặt với nó.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free