Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1034: Ẩn Mình Kẻ Hãm Hại: Thanh Trừng Nội Bộ Liên Minh

Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà dần tắt, nhuộm vàng rực rỡ cả tầng mây trên cao, Thiên Cung hiện ra giữa không trung như một giấc mộng huyễn hoặc. Các cung điện bằng ngọc và vàng, lơ lửng giữa mây trắng, kiến trúc tinh xảo, tráng lệ và lộng lẫy, không gì sánh bằng ở phàm trần. Những cầu vồng tự nhiên kết nối các đảo mây, tạo thành những con đường lung linh huyền ảo. Các vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo và hoa tiên, suối nước chảy từ trên trời xuống, tạo nên một bản giao hưởng của sự thanh tịnh và thần thánh. Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát, và không khí trong lành tinh khiết bao trùm lấy không gian, khiến mọi thứ đều toát lên vẻ siêu phàm, thoát tục.

Tuy nhiên, trong đại điện chính của Thiên Cung, bầu không khí lại đặc quánh sự cuồng nộ và áp lực vô hình. Thiên Diệu Tôn Giả, đứng sừng sững giữa không gian rộng lớn, bóng lưng cao lớn in hình trên vách đá được chạm khắc tinh xảo. Hắn vừa nhận được báo cáo về "Thông Điệp Tự Do" của Tần Mặc, và nụ cười lạnh lẽo trên môi hắn càng thêm cứng lại, biến thành một đường cong méo mó đầy khinh miệt và giận dữ. Đôi mắt xanh thẳm của hắn, vốn luôn ẩn chứa sự uy nghiêm và cao ngạo, giờ đây tóe ra những tia lửa giận dữ, cuồng nộ.

"Một đám kiến hôi..." Giọng hắn vang vọng khắp đại điện, không lớn, nhưng mang theo một sức nặng khiến cả những trưởng lão trung thành nhất cũng phải run rẩy. "Dám thách thức Thiên Đạo của ta. Dám dùng cái gọi là 'tự do lựa chọn' để gieo rắc sự hỗn loạn, để cản trở con đường thăng tiên vĩ đại mà ta đang kiến tạo!"

Hắn siết chặt bàn tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Linh lực vô biên trong cơ thể hắn dao động dữ dội, tạo thành những luồng khí xoáy vô hình, khiến những ngọn nến trong đại điện lay động kịch liệt, suýt chút nữa thì tắt ngúm. Không khí xung quanh hắn dường như bị bóp méo, tạo ra một áp lực kinh hoàng lan tỏa khắp Thiên Cung, khiến những tiên nữ đang ca múa phải ngừng lại, run rẩy quỳ xuống, không dám ngẩng đầu.

"Tự do ảo tưởng..." Hắn lặp lại, ánh mắt tràn ngập khinh thường. "Chúng không hiểu rằng, chỉ có sự thống nhất ý chí, sự dâng hiến tuyệt đối cho Thiên Đạo mới có thể cứu vãn Huyền Vực này khỏi sự mục nát. Cái gọi là 'ý chí tồn tại' của vạn vật chỉ là những vọng niệm yếu ớt, cần phải được tôi luyện, được định hướng, để trở thành một phần của đại đạo thăng tiên vĩ đại." Đối với Thiên Diệu Tôn Giả, hắn chính là hiện thân của Thiên Đạo, là người duy nhất có quyền định đoạt số phận của vạn vật, dẫn dắt chúng đến đỉnh cao của sự tồn tại. Bất kỳ ai dám cản trở đều là nghịch thiên, đều phải bị trừng phạt.

Hắn quay người lại, bước chân mạnh mẽ vang vọng trên nền đá cẩm thạch. "Tốt thôi," hắn nói, giọng nói lạnh lẽo như băng giá, mang theo một lời tiên tri tàn khốc. "Để ta cho các ngươi thấy cái giá của sự tự do ảo tưởng đó. Các ngươi muốn lựa chọn? Ta sẽ cho các ngươi lựa chọn giữa sự quy phục và sự diệt vong!"

Ánh mắt hắn liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã bắt đầu lên cao, soi sáng khắp Huyền Vực. Hắn không nói thêm lời nào, nhưng ý chí giết chóc và sự cuồng nộ đã biến thành một làn sóng năng lượng vô hình, bao trùm lấy Thiên Cung. Hắn đã quyết định. Tần Mặc và Liên Minh Vạn Vật Quy Chân đã vượt quá giới hạn. Đã đến lúc phải dùng những biện pháp tàn khốc nhất, quy mô lớn nhất để dập tắt cái ngọn lửa hy vọng phản kháng mà Tần Mặc vừa nhóm lên. Một cơn bão lớn hơn, một trận đại chiến toàn diện, không thể tránh khỏi, sắp sửa càn quét khắp Huyền Vực, và Thiên Diệu Tôn Giả sẽ là người châm ngòi cho nó, để định đoạt số phận của vạn vật, theo cách của riêng hắn. Số phận của Huyền Vực, giờ đây, đã hoàn toàn nằm trong tay hai con đường đối lập, và không còn chỗ cho sự mềm yếu hay do dự.

***

Trong khi Thiên Diệu Tôn Giả đang chìm trong cơn phẫn nộ tại Thiên Cung, tại Tháp Mật Đàm của Thanh Vân Tông, một bầu không khí khác đang bao trùm. Tháp Mật Đàm, một kiến trúc cổ kính được xây dựng từ những tảng đá xám tro mang dấu ấn thời gian, sừng sững giữa những hàng cây cổ thụ. Từng viên đá lát nền đều tỏa ra một linh khí dồi dào, khiến không gian bên trong luôn mát mẻ và khô ráo, như được điều hòa bởi một trận pháp vô hình. Tiếng gió nhẹ luồn qua những khe cửa sổ được chạm khắc tinh xảo, ngân nga như một khúc ca trầm lắng. Mùi hương của sách cổ, của linh thảo khô và một chút hương gỗ trầm dịu nhẹ quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh mịch, trang nghiêm và đầy tri thức.

Sáng sớm hôm đó, Tần Mặc, Mộ Dung Tĩnh, Tô Lam và Lục Vô Trần tề tựu trong một căn mật thất sâu bên trong Tháp Mật Đàm. Ánh sáng le lói từ những viên Dạ Minh Châu được khảm trên trần hắt xuống, chiếu rõ những nét mặt căng thẳng và trầm tư. Tần Mặc, thân hình hơi gầy trong bộ trang phục vải thô giản dị, ngồi đối diện với ba người còn lại. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, vốn luôn ánh lên sự quan sát tinh tế, giờ đây lại mang theo một nỗi ưu tư khó tả. Hắn khẽ nhắm mắt, lắng nghe.

Hắn không nghe bằng tai, mà bằng thứ năng lực dị thường của mình – lắng nghe "ý chí tồn tại" của vạn vật. Trong không gian yên tĩnh này, ngoài những "ý chí" kiên định, thuần khiết của những người đồng hành, hắn cảm nhận được những luồng "ý chí" khác, yếu ớt hơn, nhưng lại mang một sự dao động lạ thường, một sự bất an len lỏi, không thuộc về bản chất của liên minh Vạn Vật Quy Chân. Những luồng "ý chí" ấy ẩn mình sâu thẳm, nhưng vẫn không thoát khỏi giác quan của Tần Mặc, chúng giống như những nốt lạc điệu trong một bản nhạc hòa âm. Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả. Sự phản bội, giống như cỏ dại, luôn cố gắng mọc lên ngay cả trong mảnh đất màu mỡ nhất của niềm tin.

Mộ Dung Tĩnh, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất cao ngạo thường thấy, giờ đây lại có phần trầm trọng hơn. Hắn khẽ nhíu mày, quạt ngọc trên tay khép lại, gõ nhẹ vào lòng bàn tay. "Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngồi yên," giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong mật thất, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Hắn đã gieo rắc nỗi sợ hãi khắp Huyền Vực bằng 'Lời Thề Máu', và giờ đây, sau 'Thông Điệp Tự Do' của chúng ta, hắn sẽ gieo rắc sự ngờ vực, sự chia rẽ ngay trong chính hàng ngũ liên minh." Hắn trải một tấm bản đồ Huyền Vực lên bàn đá, chỉ vào những điểm sáng được đánh dấu. "Mạng lưới tình báo của hắn đã cắm rễ quá sâu, quá lâu. Hắn biết cách lợi dụng khao khát, nỗi sợ hãi và cả sự yếu đuối của con người để bẻ cong ý chí." Ánh mắt hắn sắc bén, pha lẫn một chút grimness khi đối diện với sự tàn nhẫn của Thiên Diệu. "Thiên Diệu Ảnh, kẻ bóng tối mà ta từng biết, ả ta là một bậc thầy trong việc thao túng tâm trí và lợi dụng những kẻ yếu thế."

Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn thấu triệt. "Ta cảm thấy những 'ý chí' lạc lõng, những dao động không thuộc về chúng ta, ngay trong liên minh này." Giọng hắn trầm tĩnh, không một chút dao động, nhưng lại mang một sức nặng khiến những người xung quanh phải giật mình. Hắn không nói cụ thể là ai, nhưng sự xác nhận từ hắn, người có thể đọc được ý chí của vạn vật, còn đáng sợ hơn bất kỳ bằng chứng vật chất nào. "Những ý chí này đã bị bẻ cong, bị gặm nhấm bởi nỗi sợ hãi hoặc những khao khát vị kỷ. Chúng không còn giữ được bản chất ban đầu." Tần Mặc cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc khi nhận ra rằng ngay cả trong liên minh của sự tự do và cân bằng, vẫn có những tâm hồn bị mục ruỗng bởi tham vọng và nỗi sợ hãi. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh vật chất, mà còn là một cuộc chiến về ý chí và niềm tin, một trận chiến mà Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng tấn công từ bên trong.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên vẻ thông minh và kiên định, khẽ nhíu mày. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, thanh kiếm cổ bên hông khẽ rung lên theo nhịp thở. "Chúng ta cần hành động nhanh, trước khi sự rạn nứt trở nên quá lớn và lan rộng," nàng nói, giọng rõ ràng, mạch lạc, có tính logic cao. "Nếu những 'ý chí' này tiếp tục tồn tại mà không bị thanh lọc, chúng sẽ trở thành ung nhọt, phá hủy niềm tin và đoàn kết của liên minh từ bên trong. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ muốn tiêu diệt chúng ta bằng vũ lực, mà còn muốn chúng ta tự sụp đổ."

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, khẽ thở dài, đôi mắt sâu trũng chứa đựng sự mệt mỏi và hoài nghi. "Lại là những kẻ phản bội," y lẩm bẩm, giọng nói trầm yếu ớt. "Có lẽ, bản chất của vạn vật là ích kỷ, là sợ hãi. Con đường thăng tiên, hay con đường tự do, rốt cuộc cũng chỉ là vỏ bọc cho những ham muốn tầm thường." Dù vậy, y vẫn giữ vững sự kiên định. Y đã chứng kiến quá nhiều sự phản bội, quá nhiều bi kịch, nên nỗi mệt mỏi đã trở thành một phần của y, nhưng không thể làm lay chuyển ý chí bảo vệ lẽ phải.

"Không, Lục tiền bối," Tần Mặc nhẹ nhàng nói, ánh mắt kiên định nhìn y. "Không phải bản chất của vạn vật là ích kỷ. Mà là những ý chí ấy đã bị bóp méo, bị lợi dụng. Chúng ta không thể để sự sợ hãi và hoài nghi đó chiến thắng." Hắn đặt bàn tay lên tấm bản đồ, ngón tay lướt qua những vùng đất được đánh dấu là có khả năng bị xâm nhập. "Chúng ta cần một kế hoạch. Một kế hoạch vừa nhanh chóng, vừa bí mật, để nhổ tận gốc những mầm mống này."

Mộ Dung Tĩnh gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. "Ta đã vạch ra một sơ đồ mạng lưới tình báo tiềm năng của Thiên Diệu Tôn Giả dựa trên những thông tin ta thu thập được trước đây và những biến động gần đây. Dựa vào những gì Tần Mặc huynh vừa cảm nhận, có lẽ chúng ta có thể khoanh vùng." Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, những nơi mà hắn nghi ngờ có hoạt động ngầm. "Chúng ta cần một mồi nhử, và một sự theo dõi tỉ mỉ. Mục tiêu đầu tiên, ta nghi ngờ, là một số trưởng lão cấp cao trong liên minh, những người có vị trí chiến lược để truyền tin và gieo rắc sự ngờ vực." Hắn ngừng lại, nhìn Tần Mặc. "Tần Mặc huynh, năng lực của huynh sẽ là chìa khóa. Chúng ta cần sự tinh tế, không thể đánh rắn động cỏ."

Tần Mặc trầm ngâm gật đầu. Hắn biết rằng đây sẽ là một cuộc chiến khó khăn, không phải là những trận giao tranh ồn ào, mà là một cuộc chiến của những cái bóng, của sự lừa dối và niềm tin. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ không để Thiên Diệu Tôn Giả phá hoại liên minh từ bên trong, không để những ý chí bị bẻ cong đó lan tràn và hủy hoại con đường cân bằng mà hắn đang cố gắng kiến tạo cho Huyền Vực. Cuộc đại chiến toàn diện sắp bùng nổ sẽ không chỉ là chiến trường vật lý mà còn là cuộc chiến tranh tâm lý, tình báo và sự kiên định về niềm tin. Tần Mặc hiểu rằng, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ tung ra những đòn hiểm độc và quy mô lớn hơn, không từ thủ đoạn, và cuộc thanh lọc nội bộ này chính là bước chuẩn bị đầu tiên cho những thử thách nghiệt ngã sắp tới.

***

Đêm khuya, vài ngày sau cuộc họp kín tại Tháp Mật Đàm, một màn sương mù nhẹ giăng lối khắp Hoàng Thành Thiên Long, khiến mọi vật trở nên mờ ảo và u tịch. Gió rít qua những con hẻm vắng, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của đêm. Tại rìa thành, một nhà kho cũ kỹ, bỏ hoang từ lâu, hiện ra như một bóng ma giữa màn đêm. Những bức tường đá đã bạc màu, rêu phong phủ kín, và mái ngói đã vỡ nát nhiều chỗ. Tiếng gió rít qua những khe hở, tạo nên những âm thanh kỳ quái như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ đang hấp hối. Mùi ẩm mốc, bụi bặm và gỗ mục nồng nặc trong không khí, hòa quyện với cái lạnh lẽo thấu xương, tạo nên một bầu không khí hoang vắng, rợn người. Nơi đây thường là ổ của bọn trộm cướp, hoặc nơi diễn ra những cuộc giao dịch mờ ám.

Tần Mặc, Mộ Dung Tĩnh, Tô Lam và Lục Vô Trần ẩn mình trong một góc khuất, phía sau một đống thùng gỗ mục nát. Tần Mặc, với khả năng lắng nghe "ý chí tồn tại", là người dẫn đường. Hắn đã theo dõi một luồng "ý chí" đặc biệt từ chiều, một luồng ý chí mang theo sự sợ hãi, tham lam và một sự vặn vẹo khó tả, dẫn hắn đến nơi này. Viên Minh, một đệ tử trẻ tuổi có khả năng nhạy cảm đặc biệt, đã cung cấp manh mối ban đầu về một điểm hẹn bí mật của Trần Trưởng Lão, một trưởng lão cấp cao của một tông môn trung lập trong liên minh, từng được mọi người kính trọng. Viên Minh, người đã phải đấu tranh với nỗi hoang mang và đau lòng khi nghi ngờ sự phản bội, đã dũng cảm chia sẻ thông tin mà hắn thu thập được.

Mộ Dung Tĩnh ghé sát vào Tần Mặc, thì thầm: "Trần Trưởng Lão, lão ta là một trong những kẻ được Thiên Diệu Tôn Giả nhắm đến đầu tiên. Hắn biết lão có một gia tộc lớn, lại cố chấp giữ gìn danh vọng. Đó là điểm yếu chí mạng." Ánh mắt hắn vẫn sắc bén, nhưng trong đó có một nỗi buồn khôn tả. Hắn hiểu rõ cách Thiên Diệu Tôn Giả vận hành, bởi hắn từng là một phần của hệ thống đó.

Tần Mặc khẽ gật đầu, đôi mắt hắn tập trung vào luồng "ý chí" phía trước. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong ý chí của Trần Trưởng Lão, sự sợ hãi bao trùm nhưng vẫn còn chút tàn dư của danh dự và bản ngã đang cố gắng phản kháng. Tuy nhiên, luồng ý chí của lão đã bị bẻ cong quá nhiều, không còn thanh tịnh. Hắn không khỏi cảm thấy bi ai.

Trong ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những ô cửa sổ vỡ, một bóng người gầy gò, râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi nhưng giờ đây lại run rẩy, bước vào nhà kho. Đó chính là Trần Trưởng Lão. Ông ta mặc một bộ đạo bào lụa đã bạc màu, ánh mắt sắc sảo thường ngày giờ đây đầy vẻ lo âu. Ông ta thận trọng nhìn quanh, rồi rút từ trong tay áo ra một cuộn da dê cũ kỹ.

Chẳng mấy chốc, một cái bóng khác, thoắt ẩn thoắt hiện trong màn sương, lướt vào. Bóng người này không có hình dáng rõ ràng, chỉ là một luồng khí đen kịt, nhưng lại tỏa ra một áp lực vô hình, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Tần Mặc biết, đây là một trong những gián điệp cấp dưới của Thiên Diệu Ảnh, những kẻ đã được Thiên Diệu Tôn Giả ban cho một phần sức mạnh của Thiên Diệu Ảnh để thực hiện những nhiệm vụ đen tối. Sự hiện diện của Thiên Diệu Ảnh, dù chỉ là một phần nhỏ, là dấu hiệu cho thấy Thiên Diệu Tôn Giả đang sử dụng những cá nhân có khả năng thao túng và tàn nhẫn để đạt được mục đích, và cuộc chiến này không chỉ là về sức mạnh, mà còn là về sự tha hóa của linh hồn.

Trần Trưởng Lão run rẩy trao cuộn da dê cho cái bóng đen. "Đây là tất cả thông tin về kế hoạch phòng thủ mới của Hoàng Thành Thiên Long, và danh sách những trưởng lão có ý định phản đối Thiên Diệu Tôn Giả..." Giọng ông ta thì thầm, đầy vẻ sợ hãi và tuyệt vọng. "Ta... ta đã làm đúng lời dặn. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ giữ lời hứa, bảo vệ gia tộc ta chứ?"

Cái bóng đen không nói gì, chỉ phát ra một tiếng "khì khì" lạnh lẽo, ghê rợn, như tiếng gió rít qua những xương khô. Nó nhận lấy cuộn da dê, rồi quay lưng định rời đi.

Đúng lúc đó, Mộ Dung Tĩnh khẽ thì thầm bên tai Tần Mặc: "Quả nhiên, lão ta không thể chịu được áp lực của Thiên Diệu. Một kẻ yếu đuối." Trong giọng hắn có sự khinh miệt, nhưng cũng ẩn chứa nỗi thất vọng sâu sắc. Hắn từng có niềm tin vào con người, nhưng Thiên Diệu Tôn Giả đã khiến hắn chứng kiến quá nhiều sự thối nát.

Tần Mặc siết chặt nắm tay, ánh mắt sắc lạnh. "Ý chí của lão ta đã bị bẻ cong... không còn là chính mình nữa." Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng tột cùng trong ý chí của Trần Trưởng Lão, một sự tuyệt vọng đã đẩy ông ta vào con đường phản bội. Nhưng sự tuyệt vọng không thể là cái cớ cho sự hủy hoại.

"Hành động!" Tô Lam ra lệnh, giọng nói dứt khoát. Nàng là người đầu tiên lao ra, thanh kiếm cổ bên hông như một tia chớp xé toạc màn đêm. Lục Vô Trần theo sau, gương mặt khắc khổ ẩn chứa sự kiên quyết. Tần Mặc và Mộ Dung Tĩnh cũng đồng loạt xuất hiện, phong tỏa mọi đường thoát.

Cái bóng đen giật mình, nó phát ra một tiếng rít chói tai, linh lực hắc ám bùng nổ, tạo thành một bức tường khí đen kịt. Tuy nhiên, Tô Lam đã nhanh hơn, kiếm quang của nàng như một dải lụa xanh lam, xuyên thẳng qua bức tường khí, nhắm vào gián điệp. Cuộc giao tranh diễn ra chớp nhoáng. Gián điệp của Thiên Diệu Ảnh không thể ngờ rằng mình lại bị phục kích bất ngờ đến vậy. Dù có một phần sức mạnh của Thiên Diệu Ảnh, nhưng nó không phải là Thiên Diệu Ảnh thực sự. Sau vài chiêu, nó bị Tô Lam và Lục Vô Trần khống chế.

Trần Trưởng Lão đứng sững sờ, vẻ mặt tái mét khi nhìn thấy liên minh của Tần Mặc. Ông ta định tháo chạy, nhưng Tần Mặc đã xuất hiện trước mặt ông ta như một bóng ma, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào ông. Trong khoảnh khắc đó, Trần Trưởng Lão cảm thấy như toàn bộ ý chí của mình bị phơi bày, mọi bí mật đều bị đọc thấu. Ông ta khuỵu xuống, vẻ mặt tuyệt vọng. Cuộc thanh lọc nội bộ, cuộc chiến chống lại sự suy yếu từ bên trong, do kẻ thù bên ngoài gây ra, đã chính thức bắt đầu.

***

Sáng hôm sau, tuyết rơi nhẹ, những bông tuyết mỏng manh đậu trên những đỉnh núi băng giá của Huyền Băng Cung. Gió rít từng cơn lạnh buốt, mang theo hơi ẩm của băng tuyết. Sâu thẳm bên trong Huyền Băng Cung là Băng Ngục, một nhà tù được xây dựng hoàn toàn từ băng vĩnh cửu. Những bức tường trong suốt như pha lê, phản chiếu ánh sáng xanh mờ ảo, nhưng lại tỏa ra một cái lạnh thấu xương, thấm vào tận cốt tủy. Tiếng gió rít qua các khe hở trong băng, hòa cùng tiếng nước đóng băng lách tách, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô độc và tuyệt vọng. Trần Trưởng Lão bị giam giữ trong một phòng giam bằng băng, thân thể ông ta run rẩy bần bật, không chỉ vì cái lạnh, mà còn vì nỗi sợ hãi tột cùng. Mùi băng tuyết nồng nặc trong không khí, càng khiến ông ta cảm thấy bị cô lập và yếu ớt.

Tần Mặc đích thân bước vào Băng Ngục, theo sau là Mộ Dung Tĩnh, Tô Lam và Lục Vô Trần. Tần Mặc vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường lệ, nhưng ánh mắt hắn chứa đựng một sự nghiêm nghị mà ít khi thấy. Hắn đứng trước song sắt băng, nhìn thẳng vào Trần Trưởng Lão. Khuôn mặt ông lão râu tóc bạc phơ, vốn uy nghi, giờ đây đã hằn rõ sự tiều tụy và tuyệt vọng.

"Ý chí của ngươi đã không còn thanh tịnh, Trần Trưởng Lão," Tần Mặc nói, giọng trầm ấm nhưng lại mang một sức nặng vô hình. "Ngươi không thể nói dối ta." Hắn không cần bất kỳ lời khai nào, chỉ cần lắng nghe "ý chí tồn tại" của ông ta. Hắn cảm nhận được sự giằng xé, sự hối hận, nhưng trên hết là nỗi sợ hãi bao trùm lấy toàn bộ bản ngã của Trần Trưởng Lão. Nỗi sợ hãi đó đã bóp méo mọi đạo đức, mọi niềm tin.

Trần Trưởng Lão ngẩng đầu, đôi mắt đục ngầu nhìn Tần Mặc. "Hắn... hắn nắm giữ sinh mạng cả gia tộc ta..." Giọng ông ta run rẩy, yếu ớt, như hơi thở cuối cùng. "Thiên Diệu Tôn Giả... hắn biết mọi điểm yếu của ta. Hắn đe dọa sẽ hủy diệt toàn bộ tông tộc nếu ta không hợp tác. Thiên Diệu Ảnh... ả ta quá tàn nhẫn! Ả ta đã dùng những lời lẽ đáng s��� nhất để thao túng ta, để gieo rắc nỗi kinh hoàng vào tâm trí ta." Ông ta ngẩng đầu, cố gắng biện minh, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt khô héo. "Ta... ta không còn lựa chọn nào khác!"

Mộ Dung Tĩnh khẽ thở dài, vẻ mặt grimness hơn bao giờ hết. "Hắn không chỉ muốn hủy diệt thân thể, mà còn cả linh hồn và niềm tin của chúng ta." Hắn hiểu rằng, đây là chiến thuật thâm độc nhất của Thiên Diệu Tôn Giả, lợi dụng điểm yếu của con người để biến họ thành công cụ, biến họ thành những kẻ phản bội chính nghĩa.

Tần Mặc nhắm mắt lại. Hắn dùng năng lực 'ý chí tồn tại' để đọc sâu vào tâm trí Trần Trưởng Lão, không phải để tra khảo, mà để thấu hiểu. Hắn thấy được những hình ảnh kinh hoàng mà Thiên Diệu Ảnh đã gieo vào tâm trí Trần Trưởng Lão: gia tộc bị tàn sát, tông môn bị thiêu rụi, và chính ông ta bị hành hạ đến chết. Những hình ảnh đó đã ăn sâu vào ý chí của ông, bóp méo mọi thứ. Ông ta không chỉ bị uy hiếp, mà còn bị tẩy não, bị biến thành một con rối.

"Ta hiểu," Tần Mặc khẽ nói, ánh mắt mở ra, chứa đựng sự thương cảm nhưng cũng đầy kiên định. "Ngươi đã bị lợi dụng. Nhưng sự sợ hãi không thể là cái cớ cho sự phản bội. Ngươi đã phản bội niềm tin của liên minh, của những người đã đặt hy vọng vào ngươi." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào Trần Trưởng Lão. "Hãy nói cho ta biết tất cả. Tất cả những gì ngươi biết về mạng lưới gián điệp của Thiên Diệu trong liên minh này. Đó là cơ hội duy nhất để ngươi có thể chuộc lỗi, dù chỉ một phần nhỏ nhoi."

Trần Trưởng Lão như người chết đuối vớ được cọc, ông ta bắt đầu kể lể, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi và hối hận. Ông ta kể về những trưởng lão khác đã bị Thiên Diệu Tôn Giả uy hiếp, về những mật ngữ, những điểm liên lạc, và thậm chí cả những kế hoạch gieo rắc tin đồn, gây chia rẽ trong liên minh. Ông ta tiết lộ về một mạng lưới gián điệp tinh vi, rải rác trong các tông môn, các thành trì lớn, thậm chí cả trong hàng ngũ quân đội. Thiên Diệu Ảnh, với sự tàn nhẫn và khả năng thao túng của ả, đã xây dựng nên một mạng lưới tình báo ghê gớm, không chỉ thu thập thông tin mà còn cố gắng gieo rắc sự hỗn loạn từ bên trong.

Tô Lam và Lục Vô Trần ghi nhận từng lời, từng chi tiết. Gương mặt Tô Lam trở nên nghiêm nghị hơn bao giờ hết, nàng hiểu rằng đây là một cuộc chiến quy mô lớn, không chỉ đơn thuần là đối đầu vũ lực. Lục Vô Trần, dù mệt mỏi, nhưng đôi mắt y lại bừng lên một tia lửa kiên quyết. Sự thật phơi bày càng làm rõ sự tàn độc của Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng cũng củng cố quyết tâm của họ. Sự kiện này sẽ buộc liên minh phải đoàn kết chặt chẽ hơn và củng cố hệ thống phòng thủ, tình báo nội bộ.

Tần Mặc quay lưng rời đi, để lại Trần Trưởng Lão trong cái lạnh thấu xương của Băng Ngục. Hắn biết, đây không phải là cái kết cho ông ta, mà là một sự khởi đầu cho một quá trình thanh lọc đau đớn, không chỉ cho Trần Trưởng Lão, mà cho cả liên minh. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ tung ra những đòn hiểm độc và quy mô lớn hơn, không từ thủ đoạn, và Liên Minh Vạn Vật Quy Chân phải chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thứ.

***

Chiều cùng ngày, bầu trời Thanh Vân Tông âm u, những đám mây đen nặng nề trôi dạt, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp đến. Gió l��n thổi ào ạt, rít qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những âm thanh u ám. Tại Tháp Mật Đàm, không khí vẫn tĩnh mịch và trang nghiêm, nhưng giờ đây nó nặng nề hơn bao giờ hết. Các lãnh đạo chủ chốt của liên minh Vạn Vật Quy Chân tề tựu trong mật thất, sau cuộc thanh lọc nội bộ đầy đau đớn. Những gương mặt hiện lên vẻ mệt mỏi, hoang mang, nhưng cũng ẩn chứa sự kiên định. Họ vừa chứng kiến một vài đồng minh, những người từng kề vai sát cánh, bị bắt giữ vì tội phản bội. Nỗi đau và sự thất vọng hằn rõ trong ánh mắt mỗi người.

Tần Mặc đứng giữa căn phòng, thân hình không quá cao lớn nhưng lại toát lên một khí chất trầm ổn, vững vàng. Hắn nhìn bao quát từng gương mặt, từ Mộ Dung Tĩnh với vẻ mặt trầm trọng, Tô Lam với sự kiên quyết ẩn sau vẻ thanh tú, đến Lục Vô Trần với nỗi mệt mỏi nhưng không hề lung lay. Hắn cảm nhận được sự dao động trong "ý chí" của mỗi người, sự ngờ vực xen lẫn nỗi sợ hãi, nhưng cũng có một ngọn lửa kiên cường đang bùng cháy.

"Sự phản bội này cho thấy Thiên Diệu Tôn Giả đã không còn đường lùi," Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong mật thất, xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng. "Hắn sẽ tấn công chúng ta không chỉ bằng sức mạnh vật chất, mà bằng cả sự chia rẽ và nghi ngờ. Hắn muốn chúng ta tự hủy hoại mình từ bên trong." Hắn dừng lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào từng người. "Nhưng chính sự phản bội này cũng là một lời cảnh tỉnh. Nó cho chúng ta thấy rõ bản chất tàn độc của kẻ thù, và tầm quan trọng của sự đoàn kết."

Mộ Dung Tĩnh bước tới, quạt ngọc khẽ đập vào lòng bàn tay. "Cuộc chiến sắp tới sẽ là một trận chiến của ý chí và niềm tin. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ muốn chúng ta quy phục, hắn muốn chúng ta từ bỏ bản chất, từ bỏ sự tự do lựa chọn. Hắn sẽ không từ thủ đoạn, sẽ lợi dụng mọi điểm yếu, mọi nỗi sợ hãi. Chúng ta phải kiên định hơn bao giờ hết." Ánh mắt hắn sắc bén, tràn đầy sự quyết đoán. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ tung ra những đòn hiểm độc và quy mô lớn hơn, không từ thủ đoạn. Đây chính là chuẩn bị cho 'Thiên Khuyết Lệnh'.

Tô Lam gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. "An ninh sẽ được thắt chặt. Chúng ta sẽ không cho phép bất kỳ ai làm suy yếu ý chí của liên minh nữa. Mạng lưới tình báo nội bộ sẽ được củng cố, và mọi thông tin rò rỉ sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc. Chúng ta sẽ chiến đấu với sự nghi ngờ bằng niềm tin, và với sự chia rẽ bằng sự đoàn kết." Giọng nàng đầy kiên quyết, khẳng định cam kết bảo vệ liên minh.

Lục Vô Trần khẽ gật đầu, đôi mắt chứa đựng sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. "Cái giá của sự tự do chưa bao giờ là rẻ mạt. Nhưng nếu chúng ta chùn bước, thì vạn vật sẽ thực sự không còn là vạn vật nữa." Y hiểu rằng, cuộc đại chiến toàn diện sắp bùng nổ sẽ không chỉ là chiến trường vật lý mà còn là cuộc chiến tranh tâm lý, tình báo và sự kiên định về niềm tin.

Tần Mặc nhìn bao quát những gương mặt kiên định trong phòng. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của họ, dù đã bị lay động bởi sự phản bội, nhưng giờ đây lại bùng cháy mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn. Hắn biết, nỗi đau này sẽ không vô ích. Nó sẽ tôi luyện họ, khiến họ mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn.

"Chúng ta không chiến đấu vì một mục tiêu thăng tiên duy nhất, mà vì quyền được là chính mình của vạn vật, vì sự cân bằng của Huyền Vực," Tần Mặc nói, giọng hắn vang vọng, đầy sức thuyết phục. "Sự kiện này chỉ là khởi đầu. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dừng lại. Hắn sẽ tung ra những đòn hiểm độc hơn, những kế hoạch quy mô lớn hơn để dập tắt ngọn lửa hy vọng mà chúng ta đã thắp lên. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước."

Trong khoảnh khắc đó, các thành viên liên minh nhìn nhau. Họ hiểu rằng, cuộc chiến sắp tới sẽ là một thử thách sống còn. Họ đã nhìn thấy sự tàn nhẫn của kẻ thù, và họ đã cảm nhận được nỗi đau của sự phản bội. Nhưng chính vì thế, họ càng quyết tâm hơn. Họ nắm chặt tay nhau, một lời thề không lời được trao đi, một lời thề sẽ trung thành, sẽ cảnh giác, và sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ con đường cân bằng mà Tần Mặc đã chỉ ra. Số phận của Huyền Vực, giờ đây, đã hoàn toàn nằm trong tay hai con đường đối lập, và không còn chỗ cho sự mềm yếu hay do dự. Cuộc đại chiến toàn diện sắp bùng nổ, không chỉ là chiến trường vật lý mà còn là cuộc chiến tranh tâm lý, tình báo và sự kiên định về niềm tin, đã thực sự bắt đầu.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free