Vạn vật không lên tiên - Chương 1040: Chuyển Động Cán Cân: Quyết Đoán Của Mộ Dung Tĩnh
Ánh mắt Tần Mặc khẽ lay động khi Mộ Dung Tĩnh bước vào đại điện, tuyên ngôn một quyết định trọng đại. Hắn đã cảm nhận được sự giằng xé nội tâm của nàng qua Huyền Vực Tâm Châu, qua từng nhịp thở của thế giới đang vật vã. Giờ đây, khi nàng đứng trước mặt, khí chất cao ngạo thuở nào đã được gột rửa bằng sự kiên định mới, một sự kiên định sinh ra từ lương tri và sự thấu hiểu. Hắn gật đầu nhẹ, không nói gì thêm, bởi lẽ lời nói lúc này là thừa thãi. Sự lựa chọn của Mộ Dung Tĩnh tự thân đã là một lời tuyên ngôn hùng hồn nhất. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn, như đáp lại sự chuyển động của ý chí, bỗng phát sáng mạnh mẽ hơn nữa, một vệt sáng xanh lam dịu nhẹ nhưng không ngừng rung động, như một trái tim đang đập, đang chào đón một linh hồn đã tìm thấy con đường chân chính.
"Nỗi đau của thế giới đang gọi tên... nhưng cũng là hy vọng." Tần Mặc thầm nghĩ, cảm nhận rõ rệt sự rung động từ viên châu, như thể nó đang nói chuyện với hắn, đang truyền tải một thông điệp khẩn cấp về sự mất cân bằng đang lên đến đỉnh điểm. Hắn đứng dậy, ánh mắt quét qua mọi người, từ Tô Lam, Lục Vô Trần cho đến các trưởng lão liên minh đang ngồi nghiêm cẩn. "Thời khắc đã đến." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian trang nghiêm của Đại Điện Thanh Vân, nơi những bức tường đá cẩm thạch trắng sáng phản chiếu ánh sáng mờ ảo của buổi bình minh xuyên qua làn sương mù. Mái ngói lưu ly xanh biếc lấp lánh như ngọc, chạm khắc tinh xảo hình mây và rồng, tạo nên một cảnh sắc tựa tiên giới. Tiếng chuông chùa từ Đại Điện Thanh Vân vẫn ngân nga đều đặn, hòa cùng tiếng gió rít qua khe núi, mang theo hơi lạnh từ đỉnh cao, và cả tiếng kinh văn tụng niệm đều đều từ các tháp tu luyện, tạo nên một bản hòa âm vừa trang nghiêm, vừa hùng vĩ. Mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ, mùi thuốc thảo mộc thoang thoảng từ Luyện Đan Phong, cùng mùi ozone từ mây và đá, hòa quyện với hương hoa cỏ núi, tạo nên một không gian linh thiêng, thanh tịnh, nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng tột độ.
Mộ Dung Tĩnh tiến về phía Tần Mặc, ánh mắt không còn chút hoang mang hay giằng xé nội tâm. Nàng khoác trên mình y phục tông môn sang trọng nhưng giản dị hơn nhiều, cây quạt ngọc trong tay không còn siết chặt mà được giữ một cách tự nhiên, vững vàng. Nàng cúi đầu hành lễ, một cử chỉ chưa từng có từ một Thiên Chi Kiêu Nữ cao ngạo như nàng, biểu thị sự quy phục và cam kết tuyệt đối. "Thiên Khuyết Lệnh không phải là con đường của Thiên Đạo, mà là sự hủy diệt nhân tính và bản chất vạn vật. Ta không thể tiếp tục đứng nhìn sự tàn bạo này." Giọng nàng, vốn đã từng mang tính kiêu ngạo, giờ đây lại trầm và chắc chắn, đầy sự chân thành, từng chữ như được khắc tạc vào tâm khảm những người nghe. "Trong những ngày qua, ta đã tận mắt chứng kiến sự tàn phá, sự thống khổ mà Thiên Diệu Tôn Giả gây ra, đặc biệt là những 'vũ khí sống' bị cưỡng ép khai linh. Chúng không còn là sinh linh, mà là những công cụ vô hồn, bị giật dây bởi một ý chí mù quáng. Con đường thăng tiên cực đoan này không dẫn đến sự siêu thoát, mà chỉ là hố sâu của sự hủy diệt."
Tần Mặc vươn tay đỡ nàng dậy. Bàn tay hắn không mạnh mẽ, nhưng lại mang một sự ấm áp và bình yên lạ thường. "Mộ Dung cô nương, quyết định của cô sẽ định hình lại vận mệnh Huyền Vực. Liên minh chào đón cô." Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn thốt ra đều có trọng lượng. Ánh mắt hắn, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, chứa đựng sự thấu hiểu và tôn trọng đối với cuộc đấu tranh nội tâm mà Mộ Dung Tĩnh đã trải qua. Hắn biết, quyết định này không chỉ là sự thay đổi phe cánh, mà là sự thay đổi cả một niềm tin, một lý tưởng đã ăn sâu vào cốt tủy của một tu sĩ.
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, tiến lại gần, vẻ mặt nhẹ nhõm hơn thấy rõ. Nàng nhìn Mộ Dung Tĩnh, gật đầu khẳng định. "Với sự gia nhập của Mộ Dung cô nương, chúng ta sẽ có thêm sức mạnh và trí tuệ để đối phó với Thiên Diệu Tôn Giả. Những hiểu biết của cô về Thiên Diệu Tông sẽ là một lợi thế vô cùng quý giá trong cuộc chiến sắp tới." Giọng nàng rõ ràng, mạch lạc, toát lên sự thông minh và kiên định. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, như muốn hòa vào nhịp đập của sự kiện trọng đại này.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt sâu trũng của ông lại lóe lên một tia hy vọng hiếm hoi. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, nhưng sự hiện diện của ông đã là một lời khẳng định cho sự đúng đắn của lựa chọn này. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự phản bội, quá nhiều sự sụp đổ của các lý tưởng, nhưng Tần Mặc và liên minh của hắn lại mang đến một niềm tin mới, một con đường mới cho Huyền Vực.
"Toàn bộ liên minh, chuẩn bị tổng lực phòng thủ và phản công." Tần Mặc tiếp tục, giọng nói vang dội trong đại điện, truyền đi một ý chí không thể lay chuyển. "Mộ Dung Tĩnh, sự gia nhập của cô là một lợi thế lớn. Hãy cùng nhau vạch ra chiến lược, tận dụng mọi thông tin có được. Chúng ta không thể lùi bước. Chúng ta sẽ bảo vệ Huyền Vực, bảo vệ ý chí tồn tại của vạn vật." Lời nói của hắn là hiệu lệnh. Các lãnh đạo liên minh, với sự gia nhập của Mộ Dung Tĩnh và sự thấu hiểu về mối đe dọa từ 'vũ khí sống', bắt đầu thảo luận, vạch ra chiến lược phòng thủ và phản công ban đầu. Họ biết rằng đại chiến toàn diện đã chính thức bùng nổ, không còn chỗ cho sự khoan nhượng hay trung lập. Số phận của Huyền Vực, của vạn vật, sẽ được định đoạt trên chiến trường đẫm máu sắp tới, nơi hai triết lý, hai con đường đối lập hoàn toàn sẽ va chạm, thiêu rụi tất cả mọi thứ trên đường đi của chúng. Sự hiện diện của Mộ Dung Tĩnh không chỉ mang lại sức mạnh mà còn mang lại một làn gió mới, một niềm tin rằng ngay cả những người đã từng lạc lối cũng có thể tìm thấy con đường trở về với bản chất. Đây là một chiến thắng tinh thần quan trọng, một dấu hiệu cho thấy cán cân quyền lực không chỉ được quyết định bởi linh lực, mà còn bởi sự đồng lòng và lương tri.
***
Trong khi đó, ánh chiều tà đang buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời phía Tây Thiên Diệu Tông, nhưng chẳng thể xua đi cái lạnh lẽo, u ám đang bao trùm nơi này. Trong một điện thờ riêng tư, vốn được trang hoàng lộng lẫy bằng những vật phẩm quý giá, giờ đây lại mang một vẻ hỗn độn đến đáng sợ. Những bức bình phong chạm khắc tinh xảo bị đổ vỡ, những bình hoa ngọc quý rơi vãi trên sàn đá cẩm thạch nứt toác, và mùi hương liệu lạnh lẽo, đậm đặc hòa quyện với mùi bụi và sự giận dữ. Bầu không khí căng như dây đàn, nặng nề đến mức ngay cả linh khí trong không trung cũng dường như bị đè nén, không dám lưu chuyển.
Trần Trưởng Lão, với râu tóc bạc phơ, dáng vẻ uy nghi thường ngày giờ đây lại run rẩy như chiếc lá trước gió, cúi gập người trước Thiên Diệu Tôn Giả. Đôi mắt sắc sảo của ông lão đầy vẻ hoảng sợ, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào vị Tôn Giả. "Bẩm Tôn Giả... Mộ Dung Tĩnh... cô ta đã công khai tuyên bố gia nhập phe Tần Mặc." Giọng ông lí nhí, mỗi chữ thốt ra đều mang theo một nỗi sợ hãi tột cùng, như thể chính ông đang phải đối mặt với án tử. "Uy tín của chúng ta... e rằng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng."
Thiên Diệu Tôn Giả, dáng người thanh lịch, cao ráo, vẫn khoác trên mình trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, nhưng vẻ uy nghiêm và quyền lực thường thấy giờ đây lại bị bao phủ bởi một tầng sương mù của sự thịnh nộ. Khuôn mặt tuấn tú của hắn, không chút nếp nhăn, vẫn hoàn hảo như tạc tượng, nhưng đôi mắt xanh thẳm lại lóe lên những tia sáng lạnh lẽo, tựa băng giá vạn năm. Hắn siết chặt tay, làm vỡ nát một chén ngọc quý đang cầm, âm thanh mảnh vỡ vang vọng chói tai trong sự tĩnh lặng chết chóc của căn phòng. Từng mảnh ngọc sắc nhọn găm vào lòng bàn tay hắn, nhưng hắn dường như không cảm thấy đau đớn.
"Mộ Dung Tĩnh... kẻ ngu muội!" Giọng hắn trầm thấp, đầy sát khí, vang lên như tiếng sấm rền từ vực sâu. Nó không phải là một tiếng gầm thét dữ dội, mà là một sự giận dữ bị kìm nén đến cực điểm, càng đáng sợ hơn gấp bội. "Ngươi dám phản bội Thiên Đạo, phản bội lý tưởng mà ngươi đã cống hiến cả đời? Tốt, vậy để Huyền Vực này chứng kiến, cái giá của sự phản bội là gì!" Mỗi lời hắn thốt ra đều như một tảng băng lớn đè nặng lên trái tim Trần Trưởng Lão, khiến ông lão hít thở khó khăn. Thiên Diệu Tôn Giả đã từng rất tin tưởng Mộ Dung Tĩnh, coi nàng là một trong những tinh anh kế thừa lý tưởng của mình. Sự phản bội này không chỉ là mất đi một nhân tài, mà còn là một đòn giáng mạnh vào niềm kiêu hãnh và uy tín của hắn, một vết nhơ không thể gột rửa.
Sự phẫn nộ bùng phát nhanh chóng, nhưng cũng nhanh chóng được thay thế bằng một sự lạnh lùng đáng sợ hơn. Ánh mắt Thiên Diệu Tôn Giả giờ đây hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại sự tính toán tàn nhẫn. Hắn nhận ra, sự mất mát này không chỉ là một cá nhân, mà còn là một cú đánh trực diện vào niềm tin của những người còn đang dao động. Phải ra tay, phải ra tay thật độc ác, để dập tắt mọi ý định phản kháng, để chứng minh rằng con đường của hắn là con đường duy nhất, không thể chối cãi.
"Trần Trưởng Lão." Giọng hắn lại vang lên, giờ đây đã bình tĩnh đến rợn người, nhưng mỗi âm tiết đều mang theo một uy áp khủng khiếp. "Truyền lệnh xuống, tập hợp toàn bộ 'vũ khí sống' còn lại. Ta muốn chúng phải chứng minh giá trị của mình. Không cần giữ lại chút nhân tính nào. Biến chúng thành những con quỷ thực sự trên chiến trường!" Hắn vung tay, một luồng linh lực vô hình quét qua, đẩy Trần Trưởng Lão lùi lại mấy bước. "Hãy khiến chúng trở thành nỗi kinh hoàng của Huyền Vực. Hãy cho Tần Mặc và lũ người ngu ngốc kia thấy, cái giá của sự đối đầu với ta là gì. Kẻ yếu không có quyền tồn tại. Kẻ phản bội càng không đáng được tha thứ."
Trần Trưởng Lão cúi đầu thật thấp, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Ông biết, những mệnh lệnh này sẽ đẩy cuộc chiến lên một tầm cao mới của sự tàn khốc, không còn giới hạn đạo đức nào được giữ lại. Những 'vũ khí sống', vốn đã là những sinh linh đáng thương bị cưỡng ép khai linh, giờ đây sẽ bị biến thành những cỗ máy giết chóc không còn chút ý thức, không còn chút bản chất. Sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả đã đạt đến đỉnh điểm, và ông lão cảm thấy một nỗi sợ hãi không tên dâng trào trong lòng. Ông không dám hoài nghi hay bất mãn, chỉ có thể phục tùng, bởi lẽ cái giá của sự bất tuân là quá đắt. Ông lùi bước, mang theo những mệnh lệnh kinh hoàng rời khỏi điện thờ, để lại Thiên Diệu Tôn Giả một mình giữa đống đổ nát, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía chân trời, nơi hoàng hôn đang dần tắt, hứa hẹn một đêm tối đầy bão tố.
***
Hoàng hôn buông mình xuống Đỉnh Thanh Vân, vẽ nên một bức tranh hùng vĩ nhưng cũng đầy bi tráng. Bầu trời chuyển sang sắc cam đỏ rực rỡ, rồi dần ngả sang tím thẫm, như máu và lửa nhuộm màu cả không gian. Gió mạnh lồng lộng thổi qua đỉnh núi, cuốn đi những làn mây mù còn sót lại, để lộ ra một cảnh tượng bao la, vô tận. Dưới chân đỉnh núi, cả Huyền Vực trải dài như một tấm bản đồ khổng lồ, nhưng lúc này, nó lại mang một vẻ trầm mặc, nặng trĩu.
Trên Đỉnh Thanh Vân, Tần Mặc đứng đó, thân hình không quá cao lớn nhưng lại toát lên một vẻ kiên cường, bất khuất. Hắn ngước nhìn bầu trời, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự trầm tư. Trong tay hắn, Huyền Vực Tâm Châu không ngừng rung động, những nhịp đập đau đớn, dữ dội hơn bao giờ hết, như thể nó đang gào thét về sự mất cân bằng đang lên đến đỉnh điểm. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ từ phía Thiên Diệu Tôn Giả, cảm nhận được sự sợ hãi tột cùng của những 'vũ khí sống' đang bị cưỡng ép đến giới hạn cuối cùng của bản chất.
Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tĩnh đứng thẳng, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời. Nàng đã từ bỏ quá khứ, chấp nhận tương lai đầy bão tố. Vẻ đẹp tuấn tú của nàng giờ đây càng thêm phần sắc sảo, pha lẫn chút bi thương nhưng không hề hối tiếc. Nàng đã chọn con đường của lương tri, và nàng sẵn sàng đối mặt với mọi hậu quả.
Tô Lam và Lục Vô Trần cũng đứng đó, tạo thành một vòng tròn vững chắc xung quanh Tần Mặc. Tô Lam, với vẻ thông minh và kiên định thường thấy, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng chứa đựng sự quyết tâm. Lục Vô Trần, dù khuôn mặt vẫn khắc khổ, nhưng ánh mắt sâu trũng của ông lại lóe lên một tia sáng của niềm tin. Họ là những người đã chứng kiến đủ bi kịch, và giờ đây, họ đặt tất cả hy vọng vào con đường mà Tần Mặc đang dẫn dắt.
"Đại chiến đã không thể tránh khỏi. Nhưng ít nhất, chúng ta đã đứng cùng nhau, vì một lẽ phải." Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong gió, không chút than vãn hay oán trách, chỉ có sự chấp nhận và quyết tâm. Hắn biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, máu và nước mắt sẽ đổ xuống như mưa, nhưng niềm tin vào sự cân bằng bản chất, vào quyền được là chính mình của vạn vật, là điều không thể lung lay.
Mộ Dung Tĩnh khẽ siết chặt cây quạt ngọc trong tay. "Dù cái giá phải trả là gì, ta cũng sẽ không hối hận. Bản chất của vạn vật không thể bị chà đạp." Lời nói của nàng là lời thề, là sự khẳng định cho lựa chọn của mình. Nàng đã từng bị mù quáng bởi lý tưởng thăng tiên, nhưng giờ đây, nàng đã nhìn thấy ánh sáng của sự thật, và nàng nguyện dùng cả sinh mệnh để bảo vệ nó.
Tô Lam tiến lên một bước nhỏ, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ bảo vệ Huyền Vực, theo cách của chúng ta." Giọng nàng rõ ràng, mạch lạc, như một lời cam kết. Nàng không chỉ bảo vệ Huyền Vực mà còn bảo vệ những giá trị mà họ tin tưởng.
Cả liên minh đều hiểu rằng, với quyết định của Mộ Dung Tĩnh, cán cân đã thực sự chuyển dịch, mang lại cho họ một lợi thế chiến lược không nhỏ. Nhưng cũng đồng nghĩa với việc cuộc chiến sẽ trở nên tàn khốc hơn, khi Thiên Diệu Tôn Giả đã không còn giới hạn đạo đức nào, sẽ sử dụng 'vũ khí sống' một cách vô nhân đạo nhất. Ánh hoàng hôn dần tắt, để lại một màn đêm đen kịt. Tần Mặc ngước nhìn bầu trời, ánh mắt kiên định. Huyền Vực Tâm Châu trong tay hắn phát ra ánh sáng dịu nhẹ nhưng đầy sức sống, như một nhịp đập của sự sống đang chiến đấu. Ba người còn lại đứng cạnh hắn, tạo thành một khối vững chắc, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.
Số phận của Huyền Vực, của vạn vật, sẽ được định đoạt trong cuộc chiến sắp tới, không chỉ là chiến tranh về lực lượng mà còn là chiến tranh về triết lý và đạo đức. Cuộc chiến khốc liệt nhất lịch sử Huyền Vực đã bắt đầu, và tất cả đều biết, sẽ không có người chiến thắng tuyệt đối, chỉ có những lựa chọn và những cái giá phải trả. Nhưng trên Đỉnh Thanh Vân này, dưới ánh trăng mờ ảo vừa ló dạng, một tia hy vọng vẫn le lói, một lời thề nguyện vẫn vang vọng trong gió, hứa hẹn một con đường cân bằng bản chất sẽ được tìm thấy, dù phải đổi bằng máu và lửa.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.