Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1041: Lời Hiệu Triệu Cân Bằng: Tập Kết Vô Tính Thành

Hoàng hôn đã tan, bóng đêm buông xuống Đỉnh Thanh Vân, mang theo cái lạnh cắt da thịt và lời thì thầm của gió, như khúc ai ca báo hiệu một kỷ nguyên sắp khép lại. Tần Mặc cùng những người đồng hành đã trải qua một đêm dài đằng đẵng trên đỉnh núi cô tịch ấy, nơi họ đã đưa ra những quyết định trọng đại, chuẩn bị đối mặt với vận mệnh của Huyền Vực. Bình minh ló rạng, nhuộm hồng chân trời phía Đông, xua đi màn đêm u ám, nhưng không thể xua tan đi sự nặng trĩu trong lòng mỗi người. Họ không nán lại lâu trên Đỉnh Thanh Vân, bởi Vô Tính Thành, trái tim của lý tưởng cân bằng, đang chờ đợi.

Hành trình trở về Vô Tính Thành diễn ra trong sự tĩnh lặng đáng kinh ngạc. Không một lời nói thừa thãi, chỉ có ánh mắt kiên định và sự đồng điệu trong từng bước chân. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đ�� rực, trung thành bước bên cạnh Tần Mặc, thỉnh thoảng khẽ gầm gừ một tiếng, như để khẳng định sự sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy. Dọc đường đi, Tần Mặc cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sự rung động của Huyền Vực Tâm Châu trong lòng ngực. Nó không còn là những nhịp đập đau đớn như tối qua, mà là một sự thổn thức mạnh mẽ, như đang cảnh báo, cũng như đang kêu gọi. Mỗi một bước chân hắn đặt xuống đất, hắn đều cảm thấy như đang bước trên một sợi dây mảnh mai, giữa sự sống và cái chết, giữa sự cân bằng và hủy diệt.

Khi những tia nắng đầu tiên của buổi sáng chiếu rọi lên Phố Chợ Sáng, Vô Tính Thành hiện ra với một vẻ đẹp bình dị, quen thuộc nhưng cũng nhuốm màu u hoài. Các gian hàng gỗ đơn giản, mái che bằng vải thô vẫn nằm im lìm, chưa một tiếng rao hàng vang lên. Đường phố lát đá cuội, thường ngày chen chúc người qua lại, nay chỉ có tiếng suối róc rách chảy qua những phiến đá rêu phong, và tiếng gió nhẹ lùa qua những tán cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng trầm buồn của buổi sớm. Mùi hương của đ���t tươi, của hoa cỏ dại còn đọng sương đêm, lẫn với mùi gỗ ẩm và hương thơm nhàn nhạt của những món ăn dân dã mới được chuẩn bị, len lỏi trong không khí, vẽ nên một bức tranh bình yên đến nao lòng. Nhưng sự yên bình ấy lại tạo ra một cảm giác quái lạ, một sự tĩnh lặng đáng sợ, như mặt hồ phẳng lặng trước cơn bão lớn.

Tại trung tâm quảng trường, nơi thường ngày là tụ điểm của mọi hoạt động, một nhóm người đã tề tựu. Họ đứng đó, ánh mắt đầy lo âu nhưng cũng chất chứa sự kiên định, hướng về phía Tần Mặc. Đó là những đồng minh chủ chốt của hắn, những người đã lựa chọn tin tưởng vào con đường cân bằng: Tô Lam, Lục Vô Trần, Mộ Dung Tĩnh, Bạch Hổ Lão Tổ, Mộc Lâm Chủ, Thiết Giáp Thành Linh (dưới dạng một luồng ý niệm mạnh mẽ tỏa ra từ khối kiến trúc của thành trì), và Cổ Kiếm Hồn (hiện hữu dưới dạng một thanh kiếm cổ nằm trên bệ đá).

Xung quanh họ, những người dân Vô Tính Thành, những gương mặt thân quen của Lão Khang và Hạ Nguyệt, cũng đứng đó. Họ là những phàm nhân không màng thăng tiên, sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng trọn vẹn, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao. Giờ đây, trên gương mặt khắc khổ của Lão Khang, sự lo âu hiện rõ, nhưng đôi mắt hiền từ của ông vẫn ánh lên một tia tin tưởng. Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài và đôi mắt trong veo, đứng nép mình giữa đám đông, ánh mắt không rời khỏi Tần Mặc, sự quan tâm và lo lắng hiện rõ trong từng cử chỉ.

Tần Mặc bước vào quảng trường, bước chân của hắn trầm ổn, không chút vội vã. Hắc Phong theo sau, đôi mắt cảnh giác quét qua từng khuôn mặt. Tần Mặc không nói gì, chỉ để ánh mắt lướt qua từng đồng minh, từng người dân Vô Tính Thành. Hắn cảm nhận được sự im lặng chất chứa những câu hỏi, những nỗi sợ hãi, nhưng đồng thời cũng là một niềm tin vô bờ bến. Trong người hắn, Huyền Vực Tâm Châu không ngừng rung động mạnh mẽ, những nhịp đập dồn dập như tiếng trống trận, nhắc nhở hắn về gánh nặng đang mang.

Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và lưng đã còng, bước lên một bước nhỏ, giọng nói trầm khàn vang vọng trong không gian tĩnh lặng: "Cuối cùng thì ngày này cũng đã đến, Tần Mặc à. Chúng ta đã biết nó sẽ tới, nhưng chẳng ai ngờ nó lại đến nhanh đến vậy." Ông thở dài, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những ngọn núi xa, nơi ẩn chứa những hiểm nguy khôn lường. "Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Nhưng giờ đây, dòng chảy đã hóa thành cơn cuồng nộ."

Hạ Nguyệt không nói gì, nàng chỉ khẽ bước đến bên Tần Mặc, nắm lấy bàn tay hắn. Bàn tay nàng mềm mại, ấm áp, nhưng cái siết nhẹ ấy lại chứa đựng tất cả sự lo lắng và ủng hộ. Tần Mặc cảm nhận được sự ấm áp truyền từ tay nàng, một sự trấn an nhỏ nhoi giữa bão tố sắp ập đến. "Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta." Nàng thầm thì, giọng nói nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang một sức mạnh kỳ lạ, xoa dịu phần nào gánh nặng trong lòng hắn.

Tần Mặc khẽ gật đầu, siết nhẹ lại bàn tay Hạ Nguyệt. Hắn biết, lời nói của nàng không chỉ là lời an ủi, mà còn là một lời nhắc nhở về giá trị cốt lõi mà hắn đang chiến đấu: bảo vệ thế giới này, bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật, của cả những con người bình dị như nàng và Lão Khang.

***

Buổi sáng tiếp tục trôi đi, những tia nắng ấm áp dần bao phủ quảng trường. Tần Mặc đứng giữa vòng tròn đồng minh và người dân Vô Tính Thành, ánh mắt trầm tĩnh quét qua từng gương mặt. Hắn cảm nhận được sự mong đợi, sự sợ hãi, và cả sự tin tưởng tuyệt đối đang đặt lên vai mình. Không có tiếng nhạc hùng tráng, không có nghi thức hoa mỹ, chỉ có sự chân thành và nặng trĩu của một khoảnh khắc định mệnh. Hắn hít một hơi thật sâu, để mùi hương của đất, của hoa cỏ dại len lỏi vào buồng phổi, để cảm nhận sự sống đang hiện hữu quanh mình, trước khi cất tiếng nói. Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian, không hề khoa trương hay hùng hồn, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của sự thật và ý chí kiên định.

"Chư vị đồng minh, và những người dân Vô Tính Thành của ta," Tần Mặc bắt đầu, ánh mắt dừng lại ở Lão Khang và Hạ Nguyệt, rồi lướt qua những gương m���t tu sĩ, linh thú, vật thể đang tề tựu. "Ngày hôm qua, tại Đỉnh Thanh Vân, chúng ta đã chứng kiến bầu trời nhuộm máu, và nhận ra rằng Thiên Diệu Tôn Giả đã quyết định phát động 'Đại Chiến Thăng Tiên'." Hắn dừng lại, để lời nói thấm vào từng người. "Hắn tin rằng chỉ có thăng tiên mới là con đường duy nhất, là định mệnh tối thượng của vạn vật. Hắn muốn nghiền nát mọi thứ không phục tùng, biến chúng thành công cụ, thành bản sao của khát vọng hắn. Hắn không hiểu rằng, vạn vật có quyền là chính nó."

Tần Mặc giơ cao tay, không phải để thị uy, mà để khẳng định ý chí. Trong lòng bàn tay hắn, Huyền Vực Tâm Châu không ngừng tỏa ra một luồng sáng dịu nhẹ, như một trái tim đang đập, những nhịp đập ấy không ồn ào mà lại vô cùng mạnh mẽ, trấn định. "Một viên đá muốn làm đá, một dòng sông muốn chảy. Một linh thú muốn sống hoang dã, một con người muốn sống cuộc đời hữu hạn nhưng ý nghĩa." Giọng hắn vang lên, mỗi từ ngữ đều khắc sâu vào tâm trí người nghe. "Hắn muốn cưỡng ép cây cối phải hóa thành tiên dược, núi sông phải biến thành linh mạch, và cả những sinh linh vô tội phải trở thành 'vũ khí sống' cho hắn. Hắn đang chà đạp lên bản chất tồn tại của vạn vật, phá hủy sự cân bằng thiêng liêng của Huyền Vực."

Tần Mặc quay một vòng, ánh mắt đầy kiên định nhìn thẳng vào từng người. "Đây không chỉ là cuộc chiến của sức mạnh, của những phép thuật hay cảnh giới. Đây là cuộc chiến của triết lý, của quyền được là chính mình. Đây là cuộc chiến để bảo vệ bản chất tồn tại của Huyền Vực, không phải để tranh giành quyền lực hay cảnh giới. Ngọn cờ của chúng ta không phải là sức mạnh, mà là sự cân bằng và tự do lựa chọn."

Ánh mắt Tần Mặc lướt qua Mộ Dung Tĩnh, Tô Lam, Lục Vô Trần, Bạch Hổ Lão Tổ, Mộc Lâm Chủ, Thiết Giáp Thành Linh và Cổ Kiếm Hồn. Hắn cảm nhận được sự lo lắng đang dần biến thành kiên định trong lòng họ. Huyền Vực Tâm Châu trong người hắn như cộng hưởng với ý chí của mọi người, tỏa ra một vầng sáng ấm áp, bao trùm cả quảng trường.

"Thiên Diệu Tôn Giả đang trên đường đến đây, với binh đoàn của hắn, và những 'vũ khí sống' mà hắn đã biến chất." Tần Mặc nói, giọng hắn trầm xuống một chút, nhưng vẫn giữ vững sự bình tĩnh. "Chúng ta không thể lùi bước. Chúng ta sẽ bảo vệ Vô Tính Thành này, không phải vì nó là một pháo đài bất khả xâm phạm, mà vì nó là biểu tượng cho triết lý của chúng ta, là nơi mà vạn vật được phép là chính nó. Chúng ta sẽ chiến đấu không phải vì hận thù, mà vì tình yêu dành cho sự sống, cho sự đa dạng của vạn vật, cho quyền được tồn tại của mỗi thực thể."

Một làn gió nhẹ thổi qua quảng trường, cuốn theo những chiếc lá khô, như thể chính Huyền Vực đang lắng nghe lời tuyên ngôn của hắn. Không một tiếng xì xào, không một câu hỏi. Chỉ có sự im lặng đầy tôn kính và một quyết tâm đang dần bùng cháy trong lòng mỗi người. Họ đã hiểu, đây không phải là một cuộc chiến thông thường, mà là một cuộc chiến vì linh hồn của cả thế giới.

***

Sau lời tuyên ngôn mạnh mẽ của Tần Mặc, một luồng khí thế khác lạ bao trùm Phố Chợ Sáng. Không còn sự nặng nề của nỗi sợ hãi, thay vào đó là một sự kiên cường âm ỉ, như ngọn lửa được nhen nhóm trong đêm tối. Các đồng minh, những người đã từng mang trong mình những hoài nghi, những gánh nặng quá khứ, giờ đây đều bày tỏ sự đồng lòng.

Mộ Dung Tĩnh, với vẻ đẹp tuấn tú và khí chất cao ngạo, bước lên phía trước. Nàng đã từ bỏ tông môn, từ bỏ con đường thăng tiên mà nàng từng theo đuổi, để đứng về phía Tần Mặc. Ánh mắt nàng sắc bén, không còn vẻ băn khoăn mà thay vào đó là sự quyết đoán. "Thiên Diệu Tôn Giả đã vượt quá giới hạn," nàng nói, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp quảng trường. "Hắn không chỉ muốn ép buộc, hắn muốn hủy diệt mọi thứ không phục tùng. 'Vũ khí sống' của hắn không còn là sinh linh, mà là những công cụ vô hồn, bị tẩy não, bị biến chất, bị ép buộc phải từ bỏ ý chí tồn tại của chính mình để phục vụ cho tham vọng của hắn. Ta đã từng tin vào hắn, từng đi theo con đường hắn vẽ ra, nhưng giờ đây ta nhận ra đó là sự mù quáng. Chúng ta không thể lùi bước, bởi nếu chúng ta lùi, Huyền Vực sẽ chìm vào m���t kỷ nguyên của sự đồng hóa, nơi mọi bản chất đều bị xóa bỏ."

Lời nói của Mộ Dung Tĩnh, với tư cách là người từng ở phe đối địch, càng làm tăng thêm sức nặng cho lời tuyên bố của Tần Mặc. Nàng không chỉ cung cấp thông tin, mà còn là một minh chứng sống cho sự nguy hiểm của con đường 'thăng tiên cực đoan'.

Tiếp đó, một tiếng gầm trầm thấp, đầy uy lực vang lên. Đó là Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình khổng lồ của y đứng sừng sững, lông trắng như tuyết phản chiếu ánh nắng ban mai. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh nhưng giờ đây lại ánh lên sự thấu hiểu. "Bản chất thú tính của ta không cần phải bị chối bỏ để trở nên mạnh mẽ. Ta sẽ bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật." Giọng y trầm hùng, như tiếng sấm rền, khẳng định sự kiên định của linh thú đại diện cho tự nhiên hoang dã.

Từ khối kiến trúc cổ kính của Thiết Giáp Thành, một luồng ý niệm mạnh mẽ truyền đến, vang vọng trong tâm trí mọi người, dù không có âm thanh cụ thể, nhưng mỗi người đều cảm nhận được lời nói của Thiết Giáp Thành Linh. "Thành trì này sẽ đứng vững, không hóa thành thần binh vô tri, mà là một pháo đài sống bảo vệ sự sống. Ý chí của chúng ta là bảo vệ, không phải để thăng tiên hay hủy diệt." Ý chí của nó kiên định như chính những bức tường đá sừng sững, thể hiện một sự tồn tại vững chãi, không thể lay chuyển.

Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt đầy khôn ngoan, khẽ vuốt mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ. "Cây cối cần đất để bám rễ, cần nước để sinh trưởng, cần ánh nắng để quang hợp. Đó là bản chất. Ép buộc chúng phải biến thành tiên dược, là tước đoạt linh hồn của chúng. Ta, Mộc Lâm Chủ, nguyện dùng cả sinh mệnh này để bảo vệ sự sống, bảo vệ quyền được là chính nó của từng ngọn cây, phiến lá." Giọng nói của y nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng chứa đựng sức mạnh của cả khu rừng.

Cổ Kiếm Hồn, ẩn mình trong thanh kiếm cổ trên bệ đá, khẽ rung lên. Một luồng linh khí sắc bén tỏa ra, nhưng không còn hung hãn như trước. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Ta từng khao khát được trở thành thần binh, được thăng cấp, nhưng giờ đây ta hiểu rằng, mục đích của ta là bảo vệ, là cùng chủ nhân chiến đấu vì một lẽ phải. Ta sẽ cùng Tần Mặc, bảo vệ ý chí tồn tại của vạn vật."

Tô Lam, với vẻ thông minh và kiên định thường thấy, khẽ gật đầu. "Chúng ta sẽ bảo vệ Huyền Vực, theo cách của chúng ta." Lục Vô Trần, dù khuôn mặt vẫn khắc khổ, nhưng ánh mắt sâu trũng của ông lại lóe lên một tia sáng của niềm tin, một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi.

Tần Mặc gật đầu, cảm nhận sự đoàn kết mạnh mẽ từ liên minh. Hắn biết, họ đã thực sự hiểu, và đã lựa chọn. Gánh nặng trên vai hắn vẫn còn đó, nhưng không còn cô độc. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang dần kéo đến, không còn là những đám mây vô hại của buổi sáng. Chúng cuồn cuộn, tụ lại, như một bức tường đen khổng lồ, báo hiệu cơn bão sắp ập tới, một trận đại chiến không thể tránh khỏi. Hắn có thể cảm nhận được mùi khó tả của tà khí, của linh lực biến chất đang lan tỏa trong không khí, báo hi���u sự xuất hiện của những 'vũ khí sống' đang bị Thiên Diệu Tôn Giả điều động.

Huyền Vực Tâm Châu trong lòng ngực hắn vẫn rung động, nhưng giờ đây, nhịp đập của nó không chỉ là cảnh báo, mà còn là lời hiệu triệu, là tiếng gọi của sự cân bằng. Cuộc chiến này sẽ là một thử thách lớn về cả thể chất và tinh thần, không chỉ là đối đầu sức mạnh mà còn là cuộc đấu trí và đấu tranh tư tưởng. Nhưng trên quảng trường Phố Chợ Sáng này, trong ánh nắng ban mai, một liên minh đã được hình thành, kiên định và vững chắc, sẵn sàng đối mặt với mọi điều. Vai trò của Mộ Dung Tĩnh trong việc hiểu rõ chiến lược và điểm yếu của Thiên Diệu Tôn Giả sẽ là chìa khóa. Huyền Vực Tâm Châu sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc cân bằng lại linh khí và đối phó với sự mất cân bằng do chiến tranh gây ra. Và Tần Mặc, với ý chí không lay chuyển của mình, đã sẵn sàng dẫn dắt tất cả, vì một Huyền Vực nơi vạn vật được phép là chính nó.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free