Vạn vật không lên tiên - Chương 1046: Tiếng Vọng Khổ Đau: Lệnh Thăng Tiên Gieo Rắc Khắp Huyền Vực
Trận chiến lớn nhất của Huyền Vực, "Đại Chiến Thăng Tiên", đã chính thức bùng nổ. Tiếng trống trận và vô số pháp tướng Thiên Diệu Tôn Giả giờ đây không còn chỉ là lời cảnh báo, mà đã trở thành hiện thực khốc liệt, cuồn cuộn bao trùm khắp chốn. Vô Tính Thành, pháo đài cuối cùng của ý chí tự do, đã sẵn sàng đối mặt với cơn cuồng phong ấy.
Sáng sớm, trên tường thành Vô Tính Thành, không khí đặc quánh sự căng thẳng và u ám. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi đất ẩm và kim loại nồng, phảng phất cả sự tanh tưởi của máu từ những trận giao tranh lẻ tẻ đêm qua. Bình minh ló dạng sau màn mây xám xịt, nhuộm một màu ảm đạm lên những ngôi nhà gỗ lim và đá cuội mộc mạc bên dưới. Tiếng suối Tinh Lộ vẫn róc rách đều đặn, tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây ăn trái vẫn vọng lại, nhưng tất cả đều trở nên yếu ớt, lạc lõng giữa âm thanh của gió rít qua khe đá và sự câm lặng đầy lo âu từ phía quân phòng thủ.
Tần Mặc đứng trên vọng đài cao nhất, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách chiến trường. Hắn không quá cao lớn, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ linh hoạt, nhanh nhẹn, tựa như một ngọn gió có thể lướt qua mọi hiểm nguy. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt ấy vẫn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư sâu sắc. Mái tóc đen nhánh của hắn, thường được buộc gọn gàng, nay có vài lọn rủ xuống, bay nhè nhẹ trong gió. Hắn cảm nhận được. Cảm nhận được sự đau đớn, sự biến dạng của những "vũ khí sống" mà Thiên Diệu Tôn Giả đã khai linh, cưỡng ép chúng trở thành công cụ chiến tranh.
Những vật thể ấy, từng là những viên đá vô tri, những cành cây khô héo, thậm chí là những con thú hoang dã bình thường, giờ đây đều mang hình thù quái dị, bị bẻ cong bản chất đến mức không thể nhận ra. Chúng lao vào tường thành như những con thiêu thân, không hề có sự sống, chỉ có một ý chí duy nhất bị nhồi nhét vào: phá hủy. Mỗi lần chúng va chạm, tiếng nổ chát chúa vang lên, hòa cùng tiếng rít ghê rợn mà chúng phát ra, tựa như tiếng kêu gào của những linh hồn bị giam cầm. Tần Mặc nắm chặt tay, gân xanh nổi lên.
*Đây mới chỉ là khởi đầu... và nó đã tàn khốc đến vậy.* Ý niệm ấy vang vọng trong tâm trí hắn, nặng trĩu. Hắn nhìn xuống, thấy những Phàm Nhân Thị Vệ dưới sự chỉ huy của Thôn Trưởng Vô Tính Thành đang phối hợp nhịp nhàng, đẩy lùi một đợt tấn công nhỏ. Dù không sở hữu linh lực mạnh mẽ, những người dân nơi đây lại có một ý chí kiên cường đáng kinh ngạc, một sự gắn kết cộng đồng mạnh mẽ. Họ không chiến đấu để "thăng tiên", mà để bảo vệ ngôi nhà, bảo vệ cuộc sống bình dị và quyền được là chính mình.
Tô Lam đứng bên cạnh Tần Mặc, gương mặt thanh tú của nàng giờ đây phủ một lớp bụi chiến trường, nhưng đôi mắt phượng sáng ngời vẫn ánh lên vẻ kiên định đến lạ thường. Nàng là một kiếm khách tài ba, dáng người mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh phi phàm. Thanh kiếm cổ bên hông nàng, chuôi chạm khắc tinh xảo, dường như cũng đang tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, sẵn sàng đối đầu. Nàng nhìn Tần Mặc, giọng nói rõ ràng, mạch lạc, đầy quyết đoán: “Chúng ta sẽ giữ vững nơi này, Tần Mặc. Dù có phải trả giá thế nào.” Lời nói của nàng như một lời thề, một lời khẳng định niềm tin mãnh liệt vào con đường họ đang đi.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, đứng tựa vào bức tường đá, ánh mắt sâu trũng chứa đựng sự mệt mỏi và hoài nghi về con đường tu luyện mà ông đã từng theo đuổi. Ông đã chứng kiến sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, sự cuồng tín đến điên loạn của hắn. Giọng ông trầm và yếu ớt, nhưng mỗi lời nói đều mang theo một sức nặng triết lý: “Thiên Diệu không chỉ muốn đánh bại chúng ta, hắn muốn bẻ cong bản chất vạn vật. Sự tàn bạo này... vượt quá tưởng tượng.” Ông thở dài, sự chán nản hiện rõ trên gương mặt, nhưng ông vẫn đứng đó, gánh vác trách nhiệm c��a một người bảo vệ.
Phía sau hàng phòng thủ, Hạ Nguyệt cùng Lão Khang và những người dân Vô Tính Thành khác đang tất bật hỗ trợ. Hạ Nguyệt, với mái tóc đen dài và đôi mắt trong veo, tuy lo lắng nhưng vẫn kiên cường. Nàng cùng những phụ nữ khác chuẩn bị lương thực, nước uống, băng bó vết thương cho những Phàm Nhân Thị Vệ bị thương nhẹ. Lão Khang, ông lão lưng còng với râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, trầm tư quan sát tình hình, thỉnh thoảng lại đưa ra vài lời khuyên cho những người xung quanh. Dù chiến sự cận kề, họ vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, một sự bình tĩnh đến từ việc chấp nhận và sống trọn vẹn với bản chất của mình.
Tần Mặc nhắm mắt lại một thoáng, hít thở sâu, cố gắng lắng nghe không chỉ âm thanh của chiến trường mà còn cả "ý chí tồn tại" của những thứ xung quanh. Hắn cảm nhận được sự kiên định của từng viên đá lát tường, sự kiên cường của từng sợi dây leo bám víu, sự bình yên của dòng suối Tinh Lộ chảy dưới chân thành. Và hắn cũng cảm nhận được nỗi s�� hãi, dù bị kiềm nén, vẫn ẩn sâu trong trái tim của những người dân Vô Tính Thành. Nỗi sợ hãi ấy không phải là sự hèn nhát, mà là sự lo lắng cho cuộc sống bình dị mà họ trân trọng. Chính điều đó càng củng cố thêm quyết tâm của Tần Mặc. Hắn sẽ không để bất cứ ai bẻ cong bản chất của những điều bình dị này.
Tiếng trống trận từ xa vọng lại, dồn dập và nặng nề hơn, báo hiệu một đợt tấn công lớn hơn sắp đến. Mây đen trên bầu trời Vô Tính Thành dường như cũng trở nên dày đặc hơn, báo hiệu một cơn bão tố khốc liệt sắp sửa ập xuống. Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn kiên định hướng về phía chân trời, nơi những đoàn quân của Thiên Diệu Tôn Giả đang ùn ùn kéo đến. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.
***
Trong khi Vô Tính Thành đang gồng mình chống chịu những đợt tấn công dò xét đầu tiên, thì ở một nơi khác của Huyền Vực, Làng Mộc Thạch lại đang trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng. Nắng nhẹ giữa trưa vẫn chiếu rọi, nhưng bầu trời xanh vốn có đã bị che phủ bởi những cột khói đen đặc, cuộn lên từ những ngôi nhà mái tranh đang cháy dở.
Làng Mộc Thạch, vốn là một nơi dân dã, ấm cúng, với những ngôi nhà gỗ đơn sơ hòa mình vào thiên nhiên, nay biến thành một bãi chiến trường hoang tàn. Tiếng gà gáy, tiếng chó sủa, tiếng trẻ con nô đùa đã bị thay thế bằng tiếng la hét thất thanh, tiếng khóc nức nở và tiếng pháp thuật nổ vang trời. Mùi khói bếp, đất, cây cỏ và gỗ quen thuộc đã bị lấn át bởi mùi khét của lửa, mùi tanh nhẹ của máu, và một mùi sợ hãi khó tả, đặc quánh trong không khí.
Một nhóm tu sĩ Thiên Diệu Tôn Giả, mặc đạo bào màu xanh thẫm, đang càn quét khắp làng. Khuôn mặt họ lạnh lùng, ánh mắt cuồng tín, tựa như những kẻ hành hình đang thực thi một bản án vô nhân đạo. Một tên tu sĩ dẫn đầu, giọng nói vang dội như tiếng sấm, chứa đầy vẻ ngạo mạn và khinh thường: “Vô tri! Đây là cơ hội để các ngươi thoát khỏi phàm tục thấp kém! Tuân lệnh, hoặc biến mất!” Hắn vung tay, một luồng pháp lực hùng hậu quét qua, thổi bay một mái nhà tranh, khiến những người dân đang ẩn nấp bên trong phải hoảng loạn tháo chạy.
Họ không đến để cướ bóc, cũng không đến để giết chóc một cách tùy tiện. Mục tiêu của họ là 'Thiên Diệu Lệnh' – ép buộc vạn vật phải 'khai linh', phải 'thăng cấp'.
Trước một căn nhà đổ nát, một người phụ nữ trung niên, với mái tóc rối bời và khuôn mặt lấm lem tro bụi, đang quỳ sụp xuống đất, ôm chặt một con chó nhỏ màu vàng. Đôi mắt nàng đỏ hoe, dòng lệ tuôn như suối. Con chó nhỏ, thân hình đầy vết thương, chỉ biết run rẩy trong vòng tay chủ, phát ra những tiếng kêu rên rỉ yếu ớt, ánh mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng. Nó vốn là một linh thú bị bỏ rơi, được gia đình nàng cưu mang, chăm sóc. Nó không hề có ý niệm tu luyện, chỉ muốn được sống bình yên bên những người thân yêu.
Một tu sĩ Thiên Diệu, vẻ mặt khinh miệt, bước đến gần. Hắn giơ tay, một luồng linh lực hình thành một cái kìm vô hình, túm lấy con chó nhỏ, nhấc bổng nó lên không trung. Con chó kêu lên một tiếng thảm thiết, ý niệm sợ hãi và phản kháng dâng trào trong Tần Mặc, dù hắn ở xa vạn dặm, vẫn cảm nhận được một cách mờ nhạt.
“Không... xin đừng... nó chỉ là con chó của chúng tôi! Nó không muốn...” người phụ nữ khóc lóc van xin, nhưng lời nói của nàng bị át đi bởi tiếng cười khẩy của tên tu sĩ.
“Không muốn? Thứ súc sinh hạ đẳng như nó có quyền gì để không muốn? Chúng ta đang ban tặng cho nó một cơ hội để thoát khỏi kiếp luân hồi, để vươn tới cảnh giới cao hơn!” Tên tu sĩ nói, rồi hắn bắt đầu thi triển pháp quyết, cưỡng ép 'khai linh' con vật. Luồng linh lực hung hãn tràn vào cơ thể chó nhỏ, khiến nó co giật dữ dội. Ý niệm của nó từ sợ hãi chuyển sang đau đớn tột cùng, rồi dần dần là sự trống rỗng, vô hồn. Cơ thể nó bắt đầu biến dạng, móng vuốt sắc nhọn hơn, răng nanh dài ra, đôi mắt vốn hiền lành giờ đỏ ngầu, đầy vẻ hung dữ. Nó không còn là con chó nhỏ đáng yêu nữa, mà là một quái vật bị cưỡng chế, một 'vũ khí sống' khác, mất đi bản chất của chính mình.
Không chỉ có sinh vật, ngay cả thực vật cũng không thoát khỏi số phận. Tại một góc vườn, một khóm linh thảo quý giá, vốn tỏa ra mùi hương dịu nhẹ và ánh sáng xanh biếc, đang bị nhổ tận gốc. Đó là một Linh Thảo Tiên Tử, vốn là một thực thể hiền hòa, yếu ớt, giao tiếp bằng mùi hương và cảm xúc. Ý chí của nó là được bén rễ sâu, được hấp thụ tinh hoa đất trời, được sống một cuộc đời bình dị, tô điểm cho khu vườn. Nhưng giờ đây, nó bị tu sĩ Thiên Diệu cưỡng ép bẻ cong ý chí, biến thành 'dược liệu thăng tiên'. Mùi hương của nó trở nên nồng nặc đến khó chịu, ánh sáng xanh biếc giờ lại mang một vẻ ma mị, đầy sự cưỡng bức.
Những hành động tàn bạo này không chỉ là để thi hành 'Thiên Diệu Lệnh', mà còn là để dằn mặt. Khói cháy bốc lên từ vài ngôi nhà bị đốt phá, như một lời cảnh báo cho bất kỳ ai dám chống đối. Người dân Làng Mộc Thạch hoảng loạn chạy trốn vào rừng, hoặc quỳ lạy van xin, nhưng tất cả đều vô vọng. Sự bình yên dân dã, ấm cúng của làng đã bị phá hủy hoàn toàn, thay vào đó là sự hỗn loạn, sợ hãi và nỗi đau của vạn vật bị ép buộc. Những tu sĩ Thiên Diệu vẫn tiếp tục công việc của mình, với vẻ mặt cuồng tín, tin rằng họ đang thực hiện một "thiên mệnh" vĩ đại.
***
Sâu thẳm trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi ánh sáng mặt trời chỉ có thể len lỏi qua những tán lá rậm rạp, nơi mùi đất ẩm, rêu phong và gỗ mục hòa quyện tạo nên một không khí nguyên thủy, bí ẩn, sự tàn bạo của 'Thiên Diệu Lệnh' lại một lần nữa tái diễn. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng chim kêu lạ lùng và tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, giờ đây bị phá vỡ bởi những âm thanh chói tai của pháp thuật.
Một nhóm tu sĩ Thiên Diệu khác, với gương mặt vặn vẹo vì sự cuồng tín, đang vây quanh một Mộc Tinh cổ thụ khổng lồ. Thân cây to lớn như một tòa nhà tự nhiên, vỏ cây xù xì, hằn sâu những dấu vết của thời gian, tán lá rộng lớn vươn cao che phủ cả một vùng trời. Mộc Tinh này đã sống hàng ngàn năm, chứng kiến bao sự biến thiên của Huyền Vực, ý chí của nó trầm tĩnh, hiền hòa, là cội nguồn của sự sống cho cả khu rừng. Ý chí của nó là được đứng vững, được che chở cho những sinh linh bé nhỏ, được hòa mình vào vòng tuần hoàn của tự nhiên.
Những tu sĩ tin rằng việc 'thăng cấp' một thực thể tự nhiên vĩ đại như Mộc Tinh sẽ mang lại lợi ích khổng lồ cho Thiên Diệu Tôn Giả, đồng thời chứng minh tính đúng đắn tuyệt đối của 'Thiên Diệu Lệnh' trước toàn cõi Huyền Vực. Bọn chúng dùng pháp khí, dựng lên những trận pháp phức tạp, tỏa ra luồng linh lực hùng hậu và hung hãn, cưỡng bức Mộc Tinh phải 'khai linh', phải 'thăng cấp'.
“Chống cự vô ích! Ngươi sẽ trở thành một phần của Tiên giới hoàn mỹ! Hiến dâng bản chất của ngươi!” Một tu sĩ Thiên Diệu, tay cầm một thanh pháp kiếm phát sáng, gào lên, vẻ mặt hắn ta vừa hưng phấn vừa tàn nhẫn. Luồng pháp lực từ pháp kiếm dội thẳng vào thân cây.
Mộc Tinh bắt đầu run rẩy dữ dội. Tiếng trầm đục vang lên từ sâu bên trong thân cây, tựa như tiếng kêu gào của một sinh linh đang bị xé toạc. Ý niệm đau đớn, giằng xé đến xé lòng truyền ra từ Mộc Tinh, lan tỏa khắp khu rừng, khiến Tần Mặc, dù cách xa vạn dặm, vẫn cảm nhận được một cách mơ hồ. Từng cành lá xanh tươi của nó héo úa, rụng lả tả xuống đất, không phải vì quy luật tự nhiên, mà vì sự cưỡng ép tàn bạo đang bẻ cong ý chí của nó. Vỏ cây nứt nẻ, những vết nứt sâu hoắm xuất hiện trên thân cây cổ kính, rỉ ra một thứ nhựa cây đặc quánh, mang mùi nồng nặc của sự thống khổ.
Linh khí xung quanh Mộc Tinh trở nên hỗn loạn, không còn sự thuần khiết, trong lành vốn có của một thực thể tự nhiên vĩ đại. Nó bị vặn vẹo, bị biến đổi, cố gắng chống cự lại sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả bằng ý chí kiên cường của mình. Nhưng sức mạnh của những tu sĩ cuồng tín ấy quá lớn, trận pháp quá chặt chẽ. Mộc Tinh, vốn là biểu tượng của sự sống và sự bền bỉ, giờ đây đang bị hủy hoại từ sâu bên trong, bản chất của nó bị bẻ cong để phục vụ một khát vọng 'thăng tiên' điên rồ.
Từng tiếng rắc rắc vang lên, thân cây nứt toác thêm. Ánh sáng yếu ớt xuyên qua tán lá giờ đây dường như cũng đang tắt dần. Những con thú rừng, vốn sống nương tựa vào Mộc Tinh, hoảng sợ chạy tán loạn. Tiếng chim ngừng hót, tiếng côn trùng im bặt, chỉ còn lại âm thanh của pháp thuật và tiếng rên rỉ vô hình của Mộc Tinh. Các tu sĩ Thiên Diệu, với đôi mắt rực sáng, vẫn tiếp tục công việc của mình, tin rằng họ đang tạo ra một "Tiên giới hoàn mỹ", không hề hay biết rằng họ đang hủy diệt đi vẻ đẹp và sự cân bằng vốn có của thế giới này.
***
Đêm khuya, Vô Tính Thành chìm trong một sự tĩnh lặng khác lạ. Tiếng trống trận đã ngớt, những đợt tấn công đã tạm lắng, nhường chỗ cho sự mệt mỏi bao trùm. Mây đen vẫn quần tụ trên bầu trời, che khuất ánh trăng, khiến đêm thêm mờ ảo và se lạnh.
Tần Mặc đã rút về từ tường thành, tìm một góc yên tĩnh bên bờ Suối Tinh Lộ. Hắn ngồi đó, thân hình gầy gò ẩn mình trong bóng tối, chỉ có đôi mắt sâu thẳm là vẫn ánh lên sự trăn trở. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng gạt bỏ sự mệt mỏi thể xác, để tâm hồn mình lắng nghe. Hắn cảm nhận được. Cảm nhận được những ý niệm đau đớn, những tiếng khóc thầm, những lời cầu nguyện tuyệt vọng, và cả sự điên loạn đang lan rộng khắp Huyền Vực. Hắn thấy Làng Mộc Thạch bị tàn phá, nghe tiếng rên rỉ của con chó nhỏ bị cưỡng ép khai linh, cảm nhận sự giằng xé của Mộc Tinh cổ thụ. Tất cả như một cơn sóng thần cảm xúc, dội thẳng vào tâm trí hắn, khiến trái tim hắn nặng trĩu.
Dòng suối Tinh Lộ vẫn chảy róc rách, không ngừng nghỉ, tiếng nước va vào đá cuội tạo nên một bản nhạc bình yên, đối lập hoàn toàn với những gì hắn đang cảm nhận. Dòng nước ấy không bị ép buộc phải 'thăng cấp' thành sông lớn hay thác đổ, nó vẫn là chính nó, thuần khiết và dịu dàng. Chính sự bình yên ấy lại càng làm nổi bật sự tàn bạo của 'Thiên Diệu Lệnh'.
Một bàn tay dịu dàng chạm nhẹ vào vai hắn. Tần Mặc mở mắt. Hạ Nguyệt đã đến, nàng ngồi xuống bên cạnh hắn, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng lay nhẹ trong gió, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự lo lắng nhưng vẫn tràn đầy tin tưởng. Nàng không nói gì, chỉ đơn thuần nắm lấy tay hắn, truyền đi một sự ấm áp và ủng hộ vô điều kiện.
Lão Khang cũng bước đến, ông lão tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, trầm ngâm nhìn dòng suối. Ông ngồi xuống đối diện Tần Mặc, không khí giữa ba người là sự tĩnh lặng đầy thấu hiểu.
Tần Mặc hít sâu một hơi, giọng hắn khẽ khàng, như nói với chính mình, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển nổi: “Hắn không chỉ muốn hủy diệt... hắn muốn bẻ cong tất cả. Buộc vạn vật phải từ bỏ chính mình, để trở thành một thứ không phải là chúng.” Hắn nhìn xuống dòng suối, rồi nhìn lên bầu trời tối tăm. “Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ tấn công bằng quân đội. Hắn tấn công vào bản chất của vạn vật, tạo ra nỗi sợ hãi và sự cưỡng ép từ bên trong. Hắn muốn biến Huyền Vực này thành một Tiên giới hoàn mỹ nhưng vô hồn, nơi mọi thứ đều bị kiểm soát, đều bị ép buộc phải vươn lên theo ý muốn của hắn.”
Hạ Nguyệt siết nhẹ tay Tần Mặc, giọng nàng dịu dàng nhưng vang vọng sự kiên cường: “Nhưng chúng ta vẫn ở đây, Tần Mặc. Chúng ta sẽ không từ bỏ. Chúng ta sẽ bảo vệ quyền được là chính mình. Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta.” Lời nói của nàng, giản dị nhưng chứa đựng sức mạnh to lớn, như một lời nhắc nhở về những gì họ đang chiến đấu vì.
Lão Khang gật đầu trầm ngâm, đôi mắt ông lão nhìn xa xăm, như đang chiêm nghiệm về những chân lý ngàn xưa. “Con đường của Thiên Diệu là sự cưỡng ép. Hắn muốn tạo ra một thế giới hoàn mỹ theo ý hắn, không quan tâm đến ý chí tồn tại của vạn vật. Con đường của con, Tần Mặc, là sự lựa chọn. Con cho vạn vật quyền được là chính nó, quyền được lựa chọn con đường của mình, kể cả là không thăng tiên. Cuộc chiến này... là vì linh hồn của Huyền Vực.”
Tần Mặc nhắm mắt lại lần nữa, cảm nhận sâu sắc hơn những ý niệm bi thương đang lan tràn, nhưng lần này, chúng không còn là gánh nặng. Chúng là động lực. Hắn mở mắt ra, ánh nhìn giờ đây tràn đầy quyết tâm mới. Hắn chạm nhẹ vào một viên đá cuội lạnh lẽo bên bờ suối. Viên đá ấy vẫn tĩnh lặng, vẫn kiên định, vẫn giữ nguyên bản chất của mình, bất chấp cơn bão tố đang gầm gừ bên ngoài. Nó là một lời khẳng định thầm lặng cho con đường mà h��n đã chọn, con đường của 'cân bằng bản chất'.
Tần Mặc hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến phòng thủ Vô Tính Thành. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ tiếp tục sử dụng các phương pháp cưỡng ép và tàn bạo hơn nữa để thực thi 'Thiên Diệu Lệnh', biến nhiều 'vật' thành vũ khí hoặc công cụ chiến tranh. Sẽ có những 'vật' đã bị cưỡng ép 'thăng cấp' nhưng vẫn giữ được một phần ý thức, vẫn còn lưu giữ chút bản chất ban đầu, chờ đợi được 'chữa lành' hoặc 'giải thoát'. Hắn và liên minh sẽ không thể chỉ dừng lại ở việc bảo vệ. Họ sẽ phải mở rộng hoạt động, tìm cách đối phó với sự ảnh hưởng của 'Thiên Diệu Lệnh' trên toàn Huyền Vực, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng sự đồng cảm và lòng thấu hiểu. Cuộc chiến này, sẽ đòi hỏi Tần Mặc phải không chỉ là một người bảo vệ, mà còn là một người dẫn lối.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.