Vạn vật không lên tiên - Chương 1047: Những Lưỡi Hái Thăng Tiên: Bi Kịch Khai Linh Cưỡng Bức
Dòng suối Tinh Lộ vẫn hát khúc ca muôn thuở, tiếng nước va vào đá cuội trong suốt đêm dài, tựa hồ muốn xoa dịu những thương tổn vô hình đang cào xé tâm can Tần Mặc. Sáng sớm, khi vầng dương đầu tiên còn đang e ấp sau những rặng núi xanh thẫm, rải những sợi nắng vàng nhạt đầu tiên xuống mặt nước lấp lánh, Tần Mặc vẫn ngồi bất động bên bờ suối. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, không phải vì muốn nghỉ ngơi, mà là để tập trung lắng nghe. Từng làn gió thoảng qua mang theo mùi nước trong lành, mùi cây cỏ non tơ và hương đất ẩm đặc trưng của Vô Tính Thành, nhưng trong cảm quan của hắn, những mùi hương ấy lại hòa lẫn với một thứ mùi tanh nhẹ của máu, mùi khói khét lẹt và bụi tro từ những nơi xa xăm.
Hắn đang lắng nghe, dùng toàn bộ tâm hồn để thu nhận những làn sóng ý niệm hỗn loạn, đau đớn, tuyệt vọng đang lan tràn khắp Huyền Vực. Chúng không còn là những tiếng vọng yếu ớt, mà đã trở thành một bản giao hưởng bi ai, một cơn sóng thần cảm xúc dội thẳng vào linh hồn hắn. Tần Mặc thấy rõ những hình ảnh bi thảm hiện lên trong tâm trí: những ngôi làng bị càn quét, những sinh linh vô tội bị cưỡng bức, những vật phẩm vốn vô tri bị bẻ cong bản chất, trở thành thứ vũ khí méo mó, đầy sát khí. Từng hình ảnh, từng ý niệm đau đớn như những mũi kim châm vào trái tim hắn, khiến mỗi nhịp đập đều mang theo một sự nhức nhối không thể tả. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của những thân cây cổ thụ bị bứng gốc, sự hoảng loạn của những dòng sông bị đổi dòng, và cả sự điên loạn của những ngọn núi bị xẻ thịt để tìm kiếm linh mạch. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ muốn thăng tiên, hắn muốn tái tạo cả một thế giới theo ý muốn của mình, không màng đến ý chí tồn tại, đến bản chất cốt lõi của vạn vật.
Không gian xung quanh Tần Mặc vẫn tràn ngập sự yên bình, tĩnh lặng. Tiếng nước róc rách, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán lá cây, tất cả như một b��c tranh đối lập nghiệt ngã với khung cảnh hoang tàn, thảm khốc mà hắn đang "thấy" trong tâm trí. Sự đối lập ấy càng làm nổi bật sự tàn bạo của 'Thiên Diệu Lệnh', một mệnh lệnh không chỉ hủy diệt sự sống, mà còn hủy hoại cả linh hồn của sự vật.
Một làn hơi ấm áp phả nhẹ vào gò má, mang theo mùi hương thanh khiết của trà thảo mộc. Tần Mặc vẫn chưa mở mắt, nhưng hắn biết Hạ Nguyệt đã đến. Nàng nhẹ nhàng đặt chén trà ấm nóng bên cạnh hắn, rồi ngồi xuống không một tiếng động. Nàng không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn hắn, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc, nhưng sâu thẳm trong đó vẫn là một niềm tin vững chãi. Nàng hiểu rằng Tần Mặc đang gánh vác một gánh nặng mà không ai có thể san sẻ. Nàng chỉ có thể ở bên cạnh, truyền đi sự ấm áp và ủng hộ vô điều kiện của mình.
Tần Mặc khẽ thở dài, một hơi thở nặng trĩu chất chứa bi ai. Hắn từ từ mở mắt, ánh nhìn vẫn còn vương vấn những hình ảnh đau thương mà hắn vừa cảm nhận được. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn v�� trầm tư thường thấy, mà ánh lên một sự kiên định đến sắt đá. Hắn quay sang nhìn Hạ Nguyệt, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của nàng, truyền đi hơi ấm từ chính mình. Bàn tay nàng nhỏ nhắn, nhưng sự kiên cường và lòng thấu hiểu ẩn chứa trong đó lại mạnh mẽ đến lạ thường.
"Hạ Nguyệt," giọng Tần Mặc khẽ khàng, mang theo một chút run rẩy nhưng vẫn tràn đầy sức nặng, "ta không thể ngồi yên được nữa. Tiếng khóc than của vạn vật quá lớn... Họ đang biến những gì từng là bản chất thành công cụ vô tri, đầy sát khí. Họ đang bẻ cong ý chí, cưỡng ép linh hồn. Cái chết thể xác có thể siêu thoát, nhưng cái chết linh hồn, cái chết bản chất... nó còn đáng sợ hơn vạn lần." Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng.
Hạ Nguyệt siết nhẹ tay Tần Mặc, ánh mắt nàng chất chứa sự đau xót. "Em biết, Tần Mặc. Em cũng cảm nhận được một phần nào đó, dù không thể rõ ràng như huynh. Nhưng Vô Tính Thành... chúng ta còn chưa ổn định hoàn toàn. Các tu sĩ Thiên Diệu vẫn đang dò xét biên giới, những đợt t��n công nhỏ vẫn thường xuyên diễn ra. Chúng ta... liệu có nên mạo hiểm rời khỏi đây lúc này không?" Nàng không phản đối, chỉ đơn thuần bày tỏ sự lo lắng của một người thân, một người luôn muốn bảo vệ hắn, một người thấu hiểu những gánh nặng mà hắn đang mang.
Tần Mặc ngẩng đầu nhìn về phía những rặng núi xa xăm, nơi những ngọn khói đen vẫn thỉnh thoảng bốc lên, báo hiệu cho sự tàn phá không ngừng nghỉ. "Bình yên của Vô Tính Thành sẽ không thể kéo dài nếu thế giới bên ngoài tan nát, Hạ Nguyệt. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dừng lại ở những nơi từ chối hắn. Hắn sẽ nghiền nát tất cả, cho đến khi chỉ còn lại một thế giới vô hồn, một 'Tiên giới hoàn mỹ' theo ý hắn. Hắn muốn biến Huyền Vực này thành một hoang mạc linh hồn, nơi mọi thứ đều bị kiểm soát, đều bị ép buộc phải vươn lên theo ý muốn của hắn. Chúng ta phải hành động. Chúng ta không thể chỉ chờ đợi địch đến tận cửa mới chống trả. Chúng ta cần phải cho vạn vật một con đường khác, một hy vọng khác."
Hắn đứng dậy, bước ra giữa ánh nắng sớm, thân hình hơi gầy nhưng toát lên một khí chất kiên cường, vững chãi. Tần Mặc hít sâu một hơi, để không khí trong lành của Vô Tính Thành lấp đầy lồng ngực. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, thậm chí là hiểm nguy đến tính mạng. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Ý chí tồn tại của vạn vật đang bị chà đạp, bản chất của chúng đang bị bóp méo, và hắn, với năng lực độc đáo của mình, là người duy nhất có thể lắng nghe, thấu hiểu, và có thể, cứu vãn. Ánh mắt hắn dần chuyển từ đau khổ sang kiên định, như một ngọn lửa bùng cháy giữa đêm tối, xua tan đi màn sương mù của sự tuyệt vọng.
"Hạ Nguyệt, em hãy tin ta. Nếu chúng ta không hành động, Vô Tính Thành cũng sẽ không thể giữ được sự bình yên này mãi mãi. Cuộc chiến này, không chỉ là của chúng ta, mà là của toàn bộ Huyền Vực. Và chúng ta, những người dân Vô Tính Thành, những người hiểu rõ giá trị của sự bình thường, của bản chất cốt lõi, chính là những người thích hợp nhất để dẫn dắt. Chúng ta sẽ là ngọn hải đăng giữa cơn bão táp, là tiếng vọng của sự cân bằng bản chất giữa tiếng gào thét của sự thăng tiên cưỡng bức." Tần Mặc nói, giọng hắn tràn đầy một niềm tin không lay chuyển.
Hạ Nguyệt đứng dậy, bước đến bên Tần Mặc, nhẹ nhàng vuốt phẳng những nếp nhăn trên vạt áo vải thô của hắn. Nàng không nói thêm lời nào, chỉ nhìn hắn với ánh mắt đầy tin tưởng và ủng hộ. Nàng biết, khi Tần Mặc đã quyết định, không gì có thể lay chuyển được hắn. Và nàng, sẽ luôn ở bên cạnh hắn, như một dòng suối Tinh Lộ âm thầm, lặng lẽ, nhưng vĩnh viễn không ngừng chảy, mãi mãi là nguồn an ủi và sức mạnh.
***
Trong khi ánh bình minh đang len lỏi qua những tán cây cổ thụ tại Vô Tính Thành, mang theo hy vọng và sự sống mới, thì tại Làng Mộc Thạch, một thảm kịch kinh hoàng đã diễn ra, nhuộm đen cả một vùng đất từng tươi đẹp. Nơi đây, chỉ mới ngày hôm qua thôi, vẫn còn là một bức tranh thôn dã yên bình, với những ngôi nhà gỗ mái tranh mộc mạc, những con đường đất nhỏ uốn lượn giữa vườn cây ăn trái, tiếng gà gáy, tiếng chó sủa, và tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ con nô đùa bên dòng suối nhỏ chảy róc rách. Mùi khói bếp thoang thoảng, mùi đất ẩm và hương cây cỏ tươi mới luôn lấp đầy không khí, tạo nên một sự ấm cúng, tĩnh lặng và trong lành đến nao lòng.
Giờ đây, tất cả đã trở thành quá khứ. Thay vào đó là một cảnh tượng hoang tàn, đổ nát đến thảm thương, phủ một màn đen của sự hủy diệt. Những ngôi nhà đã bị san phẳng, chỉ còn trơ trọi những cột gỗ cháy dở và những mái tranh xiêu vẹo, đổ nát. Khói vẫn còn âm ỉ bốc lên từ những đống tro tàn, mang theo một mùi khét lẹt khó chịu, hòa lẫn với mùi tanh nhẹ của máu và mùi bụi bặm của sự hủy diệt. Những con đường đất giờ đây đầy vết xe nghiến nát, vết chân giày đinh của Hắc Thiết Vệ và những vệt máu khô quắt, tạo nên một bức tranh tang thương, xé lòng.
Xa xa, vài xác người phàm nhân nằm rải rác trên nền đất, khuôn mặt họ vẫn còn in hằn vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng của những giây phút cuối cùng. Một đứa trẻ nhỏ bé nằm úp mặt xuống đất, đôi tay nhỏ xíu vẫn còn nắm chặt một con búp bê vải rách rưới, như muốn níu giữ chút bình yên cuối cùng. Tiếng khóc thảm thiết của một đứa trẻ khác, lạc lõng giữa đống đổ nát, vang lên rồi chợt tắt lịm, như một nốt nhạc lạc điệu trong bản giao hưởng của sự chết chóc, của bi kịch không lối thoát. Không khí lạnh lẽo và căng thẳng bao trùm, khiến ngay cả những tiếng gió thoảng qua cũng nghe như tiếng rên rỉ, ai oán.
Điều đáng sợ hơn cả là sự biến đổi của những vật phẩm quen thuộc, những thứ từng gắn bó với cuộc sống bình dị của người dân. Một chiếc cày gỗ, từng là công cụ quen thuộc của người nông dân, giờ đây đã biến dạng, những đường nét thô mộc bị bẻ cong một cách kỳ dị, những thớ gỗ nứt toác, thô ráp. Nó không còn là chiếc cày nữa, mà là một khối vật chất méo mó, những cạnh sắc bén vô tri vô giác vươn ra như những cái gai, thỉnh thoảng lại vung vẩy một cách vô định, tạo ra những vết xước sâu trên mặt đất, như muốn tự hủy hoại chính mình. Một cái cuốc khác thì nằm bất động, nhưng từ thân cuốc phát ra những ý niệm hỗn loạn, đau đớn, như thể nó đang gào thét trong câm lặng về sự tha hóa của bản thân, về việc bị cưỡng ép làm những điều trái với bản chất. Những chiếc thùng nước gỗ, vốn dùng để đựng nguồn nước mát lành từ suối, giờ đây cũng biến thành những hình thù kỳ dị, một số thì phát ra linh lực yếu ớt, bắn ra những tia nước nhỏ mang theo sự ăn mòn, một số khác thì mục rữa nhanh chóng, không thể giữ được hình dạng ban đầu, tan rã thành tro bụi.
Nổi bật giữa khung cảnh bi thương ấy là Mộc Tinh cổ thụ, loài cây thiêng liêng mà người dân Làng Mộc Thạch đã tôn kính qua bao thế hệ. Mới hôm qua, nó còn là một cây cổ thụ lớn, thân cây to lớn vươn cao, tán lá rộng che mát cả một góc làng. Ý chí của nó hiền hòa, đầy tình yêu thương với vạn vật, là biểu tượng của sự sống và bình yên. Giờ đây, Mộc Tinh đã biến thành một cột gỗ đen sì, khô khốc, toàn thân run rẩy bần bật như đang phải chịu đựng một nỗi đau tột cùng, một sự giày vò không thể diễn tả. Những cành cây to lớn, từng vươn ra như những vòng tay che chở, giờ vặn vẹo một cách méo mó, khô héo, như những ngón tay quỷ dị đang giãy giụa trong tuyệt vọng. Từ thân cây phát ra một ý niệm đau đớn đến thấu xương, một sự tuyệt vọng vô bờ bến khi bản chất của nó bị cưỡng bức thay đổi, linh hồn bị xé toạc. Nó không còn là Mộc Tinh nữa, mà là một bóng ma của chính mình, một biểu tượng bi thảm của sự tha hóa dưới 'Thiên Diệu Lệnh'. Thân cây nứt nẻ, chảy ra một thứ nhựa đen kịt, tanh tưởi, không còn vẻ xanh tươi của sự sống.
Không khí đặc quánh mùi chết chóc và sự cưỡng ép, mùi khói và mùi tanh hòa quyện thành một hỗn tạp khó chịu. Một nhóm Hắc Thiết Vệ, những chiến binh mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt bằng những chiếc mũ sắt lạnh lẽo, đang thực thi 'Thiên Diệu Lệnh' một cách lạnh lùng, vô cảm. Chúng không có biểu cảm, không có cảm xúc, chỉ như những cỗ máy tuân lệnh. Tiếng búa tạ của chúng va vào những vật phẩm cứng rắn, tiếng niệm chú lạnh lẽo hòa cùng tiếng rên rỉ yếu ớt của những sinh linh đang bị cưỡng ép 'khai linh'. Chúng không nói nhiều, chỉ là những tiếng ra lệnh cộc lốc và tiếng vũ khí va chạm khô khốc, tạo nên một điệu nhạc chết chóc.
Ở trung tâm của sự tàn bạo, một tên Hắc Thiết Vệ chỉ huy đứng sừng sững, thân hình được bao bọc trong bộ giáp sắt đen kịt, cao lớn như một ngọn tháp. Giọng nói của hắn khàn đặc, vang vọng như tiếng kim loại va chạm, đầy uy hiếp và vô tình, không chút cảm xúc: "Kẻ nào từ chối con đường thăng tiên, vật nào không chịu 'khai linh', đều đáng chết! Biến chúng thành công cụ của chúng ta! Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dung thứ cho bất kỳ sự yếu đuối hay phản kháng nào! Đây là ý chí của Tiên Giới, là con đường duy nhất dẫn đến sự hoàn mỹ!"
Hắn đang dùng pháp lực cường đ���i cưỡng ép 'khai linh' một con chó nhà nhỏ bé, vốn là một thành viên thân thiết của một gia đình trong làng. Con chó tội nghiệp rên rỉ đau đớn, toàn thân nó co quắp lại, lông dựng đứng, một phần da thịt bị nứt toác, máu nhỏ xuống đất. Ánh mắt trung thành của nó dần biến đổi, từ sợ hãi chuyển sang một màu đỏ ngầu đầy hung tợn, điên loạn. Linh lực từ cơ thể nó bùng phát một cách cưỡng bức, mạnh mẽ một cách dị thường, nhưng lại không có sự kiểm soát. Nó không còn là con chó hiền lành, trung thành nữa. Nó đã biến thành một 'linh khuyển' với hàm răng sắc nhọn, móng vuốt cứng cáp, ánh mắt điên loạn, không còn chút ý thức nào về bản thân. Vừa thoát khỏi bàn tay của Hắc Thiết Vệ, nó liền lao vào cắn xé những gì xung quanh một cách vô thức, không phân biệt địch ta, không còn nhận ra bất cứ điều gì ngoài bản năng bạo lực bị cưỡng ép. Tiếng gầm gừ thảm thiết của nó vang lên, một tiếng gầm gừ không phải của sự tức giận, mà của nỗi đau và sự tuyệt vọng.
Cùng lúc đó, một giọng nói trong trẻo, non nớt nhưng đầy bi thương vang lên, chen lẫn tiếng gầm gừ của 'linh khuyển' và tiếng búa tạ của Hắc Thiết Vệ. Đó là tiếng khóc của đứa trẻ vừa được tìm thấy. "Cha... mẹ..." Tiếng khóc ấy, như một lời tố cáo thầm lặng, vang vọng giữa đống đổ nát, làm xé lòng bất cứ ai còn chút lương tri. Nhưng với những Hắc Thiết Vệ kia, chúng chỉ là những âm thanh vô nghĩa, những trở ngại cần phải dẹp bỏ để hoàn thành nhiệm vụ 'thăng tiên' tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả. Bi kịch của Làng Mộc Thạch chỉ là một trong vô số bi kịch đang diễn ra khắp Huyền Vực, một lời cảnh báo về sự hủy diệt bản chất mà 'Thiên Diệu Lệnh' mang lại. Mùi bụi bặm và không khí căng thẳng vẫn còn vương vấn nơi đây, khắc sâu những vết thương khó lành.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống Vô Tính Thành, nhuộm một màu cam đỏ lên những mái nhà và những con đường lát đá đơn giản, trong hội trường chính của thành, một cuộc họp quan trọng đang diễn ra. Ánh nến lung linh, ấm áp nhưng lại không thể xua đi cái không khí căng thẳng, nặng nề bao trùm. Mùi không khí căng thẳng ấy hòa lẫn với mùi đất ẩm và cỏ tươi từ bên ngoài, tạo nên một sự đối lập kỳ lạ. Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần, Hạ Nguyệt và Lão Khang ngồi quanh một chiếc bàn tròn bằng gỗ mộc, gương mặt ai nấy đều trầm tư, ánh mắt chất chứa những lo lắng và suy nghĩ sâu xa.
Tần Mặc, ngồi ở vị trí trung tâm, đôi mắt hắn vẫn còn vương vấn những hình ảnh hoang tàn, những tiếng rên rỉ đau đớn mà hắn đã "thấy" và "nghe" được từ Làng Mộc Thạch và vô số nơi khác trong Huyền Vực. Nỗi đau của vạn vật như một gánh nặng vô hình đè nặng lên trái tim hắn. Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm tĩnh nhưng mỗi lời đều mang sức nặng ngàn cân, khiến không khí trong phòng càng trở nên ngột ngạt, tĩnh lặng đến đáng sợ.
"Họ không chỉ phá hủy... họ còn bẻ cong bản chất của vạn vật," Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn vang vọng trong hội trường tĩnh lặng. "Đó là sự hủy diệt tinh thần, không chỉ là thân xác. Ta đã cảm nhận được. Những vật phẩm vốn vô tri, những sinh linh yếu ớt, tất cả đều bị cưỡng ép 'khai linh', biến thành nh��ng công cụ vô hồn, hung tợn. Ý chí tồn tại của chúng bị bóp méo, linh hồn chúng bị xé toạc. Mộc Tinh cổ thụ, vốn hiền hòa, giờ đây chỉ còn là một cột gỗ đen sì, run rẩy trong nỗi đau tột cùng. Con chó nhỏ kia, ánh mắt trung thành đã biến thành đỏ ngầu, cắn xé tất cả những gì xung quanh một cách điên loạn. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ muốn xây dựng một Tiên giới, hắn muốn tạo ra một thế giới của những con rối, của những công cụ không có ý chí, không có bản chất riêng. Hắn muốn xóa bỏ quyền được là chính nó của vạn vật."
Tô Lam, người thường ngày luôn giữ vẻ lạnh lùng và lý trí, giờ đây gương mặt nàng lộ rõ vẻ phẫn nộ, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên ngọn lửa giận dữ. Nàng đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Đây là tội ác không thể dung thứ! Sự tàn bạo này đã vượt quá giới hạn của luân thường đạo lý! Chúng ta không thể chỉ phòng thủ mãi được, Tần Mặc! Mỗi một khoảnh khắc chúng ta chần chừ, là thêm hàng ngàn, hàng vạn sinh linh bị bẻ cong bản chất, bị biến thành những thứ không phải là chúng! Ta không thể chịu đựng được cảnh tượng này thêm nữa!" Giọng nàng thanh thoát nhưng sắc sảo, chất chứa sự thôi thúc mãnh liệt muốn hành động, muốn lao ra cứu vớt.
Lục Vô Trần thở dài, vẻ mặt khắc khổ của hắn càng thêm mệt mỏi. Mái tóc đã điểm bạc của hắn lòa xòa trước trán, che đi một phần đôi mắt sâu trũng, chứa đựng sự chán nản và hoài nghi về cuộc đời. Hắn gật gù, đồng tình với lời của Tô Lam, nhưng lại mang theo một sự thực tế nghiệt ngã. "Tô Lam nói đúng. Sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả là không thể chấp nhận. Nhưng sức mạnh của hắn... của Thiên Diệu Tôn Giả và quân đoàn của hắn quá lớn. Chúng ta cần một chiến lược khác, không phải là đối đầu trực diện một cách mù quáng. Chúng ta không có đủ lực lượng để chống lại toàn bộ Huyền Vực bị cưỡng ép thăng tiên. Nếu chúng ta mạo hiểm, Vô Tính Thành cũng sẽ rơi vào cảnh tượng như Làng Mộc Thạch. Chúng ta cần một con đường thực tế, một con đường có thể chiến thắng mà không phải hy sinh tất cả." Hắn nhìn Tần M���c, ánh mắt đầy sự hoài nghi và lo lắng, nhưng cũng chất chứa một tia hy vọng mong manh.
Lão Khang, người ngồi đối diện Tần Mặc, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh quen thuộc. Đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc của ông lão nhìn xa xăm, như đang chiêm nghiệm về những chân lý ngàn xưa, về sự xoay vần của trời đất. "Thế giới này đã mất cân bằng quá lâu, từ khi niềm tin sắt đá rằng mọi thứ đều có thể thăng tiên đã ăn sâu vào tâm trí mọi sinh linh. Giờ đây, sự truy cầu vô độ ấy đã dẫn đến tai họa khôn lường, đến cái ngày mà chân lý thất lạc cảnh báo 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới' đã trở thành hiện thực. Có lẽ," ông lão khẽ khàng nói, giọng trầm ấm nhưng lại chứa đựng một sự nặng trĩu, "đây là lúc chúng ta phải chấp nhận một cái giá để tìm lại nó. Cái giá không phải là hy sinh mạng sống vô ích, mà là sự thay đổi tư duy, sự chấp nhận rằng 'vạn vật là chính nó' mới là con đường duy nhất để Huyền Vực không trở thành một thế giới vô hồn. Cái giá đó, Tần Mặc, sẽ rất đắt, nhưng nó là c��n thiết."
Không khí trong hội trường chùng xuống. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về Tần Mặc, chờ đợi quyết định của hắn. Hắn lắng nghe từng lời nói, cảm nhận sự phẫn nộ cháy bỏng của Tô Lam, sự thực tế nghiệt ngã của Lục Vô Trần, và cả sự trầm tư sâu sắc của Lão Khang. Nỗi đau và gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, nhưng cũng chính từ đó, một ý chí kiên cường hơn, một sự quyết đoán rõ ràng hơn được hình thành. Tần Mặc đứng dậy, bàn tay hắn đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ mộc, cảm giác rắn chắc của gỗ truyền qua lòng bàn tay, như một lời nhắc nhở về sự vững chãi, về bản chất cốt lõi. Ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt quen thuộc, từng người đồng hành đã tin tưởng hắn. Trong đôi mắt đen láy sâu thẳm ấy, giờ đây không còn sự giằng xé hay đau khổ, mà là một ngọn lửa quyết tâm rực cháy, không gì có thể dập tắt.
"Đúng vậy," Tần Mặc nói, giọng hắn vang lên mạnh mẽ, dứt khoát, từng lời như khắc sâu vào tâm trí mọi người. "Chúng ta sẽ không chỉ bảo vệ Vô Tính Thành. Chúng ta sẽ cho cả Huyền Vực thấy, vạn vật có quyền được là chính nó. Thiên Diệu Tôn Giả muốn bẻ cong bản chất, ta sẽ giúp vạn vật tìm lại bản chất của chúng. Hắn muốn cưỡng ép thăng tiên, ta sẽ cho vạn vật quyền được lựa chọn con đường của mình, kể cả là không thăng tiên, kể cả là không vươn cao, nhưng vẫn là chính nó. Chúng ta sẽ là người dẫn lối, là tiếng nói của sự cân bằng bản chất."
Tần Mặc dừng lại một chút, hít thở sâu, rồi tiếp tục, ánh mắt hắn trở nên sắc bén, tràn đầy ý chí chiến đấu. Hắn đặt cả hai tay lên bàn, nhìn thẳng vào mắt từng người. "Ta có một kế hoạch... Một kế hoạch không chỉ phòng thủ, mà còn là hành động. Một kế hoạch sẽ không chỉ bảo vệ Vô Tính Thành, mà sẽ vươn ra khắp Huyền Vực. Chúng ta sẽ không chỉ chống lại sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn chống lại tư tưởng cực đoan của hắn. Chúng ta sẽ cứu vãn những gì còn có thể cứu vãn, chữa lành những gì còn giữ được một phần ý thức, và dẫn dắt vạn vật đến một con đường mới. Một con đường mà thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng kh��ng còn là mục tiêu duy nhất, không phải là sự cưỡng ép." Hắn nói, từng lời như một lời tuyên ngôn, một lời hứa hẹn. Kế hoạch này, hắn biết, sẽ đòi hỏi sự hy sinh, sự dũng cảm, và có thể, là cả sự mạo hiểm mà chưa ai từng nghĩ tới. Nhưng vì ý chí tồn tại của vạn vật, vì linh hồn của Huyền Vực, hắn không thể lùi bước.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.