Vạn vật không lên tiên - Chương 1062: Dao Động Của Bản Chất: Phòng Tuyến Hoài Vọng
Tiếng gầm gừ đau đớn của Lục Vô Trần vẫn còn văng vẳng trong ý chí của Tần Mặc, như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tận xương tủy. Hắn chứng kiến khoảnh khắc vị tu sĩ kiên cường ấy gục ngã, nhìn thấy mũi giáo định mệnh xuyên qua giáp trụ, và cảm nhận sự run rẩy dữ dội của Thiết Giáp Thành Linh khi ý chí của nó như bị xé toạc. Nỗi đau ấy, sự mất mát ấy, không chỉ là của một cá nhân, mà là sự tan rã của một phần liên minh, một phần niềm tin. Thế nhưng, trong cái vực thẳm của tuyệt vọng, ngọn lửa quyết tâm trong Tần Mặc lại bùng lên, cháy rực rỡ hơn bao giờ hết, soi sáng con đường cân bằng mà hắn đã chọn.
"Rút lui! Toàn bộ rút lui! Tô Lam, Bạch Hổ Lão Tổ, yểm trợ!" Lệnh của Tần Mặc vang vọng trong ý chí của mọi thành viên liên minh, rõ ràng và dứt khoát giữa biển lửa chiến trường. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm lên một tiếng dài, tiếng hú mang theo sự giục giã và cảnh báo, xoay mình lao đi. Trên lưng nó, Tần Mặc vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh đến lạ, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy là một cơn bão dữ dội của cảm xúc và những toan tính chiến lược.
Tại một khe núi hẹp, gần tàn tích đổ nát của Cổng Không Gian, Tô Lam và Bạch Hổ Lão Tổ đã tạo thành một lá chắn cuối cùng, kiên cường chống đỡ làn sóng tấn công như thủy triều của Hắc Thiết Vệ và binh đoàn Tiên Tu. Nơi đây, không khí đặc quánh mùi khói khét lẹt, mùi kim loại nồng nặc và mùi máu tanh nồng. Từng tia kiếm khí va chạm chói tai, tiếng gầm gừ uy lực của Bạch Hổ Lão Tổ, tiếng la hét dồn dập của Hắc Thiết Vệ, và tiếng nứt vỡ ghê rợn của đá và cây cối bị biến dạng, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Bầu không khí căng thẳng đến tột độ, trộn lẫn giữa sự bi tráng và một nỗi tuyệt vọng ngấm ngầm. Nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua làn khói bụi dày đặc, nhưng chỉ càng làm cho bầu trời thêm u ám, không khí thêm nặng nề.
Tô Lam, mái tóc đen dài bay trong gió, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên vẻ kiên định đến cùng cực. Nàng vận kiếm linh hoạt, thân hình mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của một kiếm khách đỉnh cao. Thanh Vô Danh Kiếm trong tay nàng múa lượn như rồng bay phượng múa, mỗi đường kiếm đều mang theo sự kiên quyết không lùi bước. Nàng nghiến răng, giọng nói thanh thoát thường ngày giờ đây ẩn chứa sự phẫn nộ và quyết tâm: "Không thể để chúng vượt qua đây! Chúng ta phải câu giờ cho mọi người!"
Nàng thi triển "Kiếm Vũ Thanh Lam", một vũ điệu kiếm khí xoay tròn, tạo thành một bức tường bảo vệ rực rỡ ánh sáng xanh lam. Hàng trăm mũi kiếm khí sắc bén như những vì sao băng, lao thẳng vào hàng ngũ Hắc Thiết Vệ. Giáp sắt đen tuyền của chúng va chạm chan chát, nhưng không thể ngăn cản được sự xuyên phá của kiếm khí. Một số tên Hắc Thiết Vệ ngã xuống, giáp trụ vỡ nát, nhưng ngay lập tức, những tên khác lại xông lên, vô cảm và tàn bạo, tuân lệnh một cách mù quáng.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ, lông trắng như tuyết phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, gầm lên một tiếng chấn động núi rừng. Tiếng gầm của hắn không chỉ là âm thanh, mà còn là một luồng sóng xung kích, đẩy lùi hàng loạt Hắc Thiết Vệ đang xông tới. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của hắn tràn ngập sự hung dữ và giận dữ. Hắn vung vuốt trắng như tuyết, mỗi cú vung đều mang theo uy lực long trời lở đất, đánh bay những kẻ địch dám bén mảng tới gần. Hắn không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh thể chất, mà còn bằng ý chí sắt đá của một thần thú cổ xưa, một người bảo vệ bản chất tự nhiên của Huyền Vực. Từng bước đi của hắn đều mang theo uy áp kinh người, nghiền nát mọi thứ dưới chân.
Đằng sau bức tường phòng thủ kiên cố nhưng mong manh ấy, quân liên minh của Tần Mặc đang vội vã rút lui. Những người bị thương được cõng, được đỡ, từng bước chân nặng nề lướt qua tàn tích đổ nát. Lục Vô Trần, cơ thể đẫm máu, bất tỉnh, đang được một vài tu sĩ khiêng đi. Khuôn mặt khắc khổ của hắn giờ đây càng thêm tiều tụy, hằn sâu dấu vết của trận chiến ác liệt. Tần Mặc không quay đầu lại, nhưng hắn cảm nhận được từng bước chân, từng hơi thở yếu ớt của đồng minh, và cả sự đau đớn của Lục Vô Trần. Trái tim hắn thắt lại, nhưng lý trí mách bảo hắn phải tiến lên, phải sống sót để tìm ra con đường.
Áp lực từ quân địch là khủng khiếp. Từ hạm đội của Thiên Diệu Tôn Giả lơ lửng trên không trung, những luồng sáng xanh biếc không ngừng bắn phá, làm rung chuyển mặt đất, xé toạc bầu trời. Binh đoàn Tiên Tu, với linh lực thuần túy và vô cảm, không ngừng tìm cách xuyên thủng phòng tuyến. Chúng là những cỗ máy chiến tranh được tạo ra để hủy diệt, không có cảm xúc, không có sợ hãi, chỉ có mệnh lệnh "thăng tiên" tối thượng.
Tô Lam né tránh một luồng kiếm khí lạnh lẽo, Vô Danh Kiếm lướt qua như một làn gió, chặn đứng đòn tấn công từ một Tiên Tu. Nàng biết, họ không thể giữ vững nơi này mãi. Sức mạnh của đối phương quá áp đảo. Cái giá của sự hy sinh của Lục Vô Trần đã mua cho họ một chút thời gian quý giá để rút lui, nhưng thời gian đó đang cạn kiệt nhanh chóng. Nàng nhìn về phía Hắc Phong, con sói khổng lồ đang dẫn đầu đội quân rút lui, mang theo Tần Mặc. Nàng tin tưởng vào hắn, vào con đường mà hắn đã chọn, dù con đường đó đầy chông gai và máu lửa.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng nữa, lật tung một đội Thiết Kỵ. Máu tươi bắn tung tóe trên bộ lông trắng muốt của hắn, nhưng hắn không hề nao núng. Hắn là một thần thú, là biểu tượng của sự hoang dã, của bản chất tự nhiên. Hắn sẽ không bao giờ chấp nhận sự biến chất, sự cưỡng ép "thăng tiên" mà Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng áp đặt lên thế giới này. "Tô Lam, chúng không chỉ tấn công bằng linh lực!" Hắn truyền âm, giọng nói trầm thấp đầy cảnh báo, "Ta cảm thấy một thứ năng lượng quỷ dị đang lan tỏa. Nó không phải là linh lực, cũng không phải tà khí. Nó đang... biến chất vạn vật!"
Lời cảnh báo của Bạch Hổ Lão Tổ như một tiếng chuông báo động. Tô Lam cảm nhận được một sự dị thường trong không khí. Những tảng đá xung quanh, vốn cứng rắn, giờ đây như đang... mềm nhũn ra. Những cây cổ thụ, thân cây to lớn, tán lá rộng, bắt đầu rung chuyển một cách lạ lùng, không phải vì gió, mà như thể chúng đang oằn mình trong đau đớn. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng Tô Lam. Nàng đã chứng kiến sự hủy diệt vật chất, sự tan biến của "ý chí tồn tại", nhưng cái "biến chất" mà Bạch Hổ Lão Tổ nhắc đến lại là một điều hoàn toàn khác, một điều còn đáng sợ hơn.
"Chúng đang làm gì vậy?" Tô Lam tự hỏi, kiếm khí trong tay nàng càng thêm mạnh mẽ, cố gắng đẩy lùi những Tiên Tu đang xông tới. Nàng biết, nếu không thể bảo vệ con đường rút lui này, tất cả sẽ tan vỡ. Và bản thân nàng, một kiếm khách kiên định, sẽ không bao giờ chấp nhận thất bại một cách dễ dàng. Ánh mắt nàng lóe lên một tia sáng quyết liệt, nàng sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, cho đến khi Tần Mặc và những người khác đã an toàn. Đó là lời hứa thầm kín của nàng, không chỉ với Tần Mặc, mà còn với chính bản thân mình, với ý chí bảo vệ sự cân bằng mà nàng đã lựa chọn.
***
Cùng lúc đó, một thứ ánh sáng tím đen quỷ dị bắt đầu bao trùm khu vực xung quanh Cổng Không Gian. Từ hạm đội khổng lồ của Thiên Diệu Tôn Giả, một "pháp khí thăng tiên" mới, một cỗ máy khổng lồ với những đường nét phức tạp và đáng sợ, được đẩy ra. Nó không phát ra linh lực hùng hậu hay kiếm khí sắc bén, mà là một luồng ánh sáng u ám, ma quái, quét qua chiến trường như một làn sóng tử vong. Mùi kim loại nồng nặc hơn bao giờ hết, hòa lẫn với mùi mục nát nhanh chóng và một mùi hương khó tả của sự "biến chất", một mùi hương của sự cưỡng ép và tha hóa. Bầu không khí trở nên kinh hoàng, quỷ dị, đầy rẫy sự đau khổ và biến dạng không thể diễn tả bằng lời.
Khi luồng sáng tím đen ấy chạm vào mặt đất, những tảng đá vốn kiên cố, những khối đá sừng sững đã tồn tại hàng ngàn năm, bắt đầu mềm nhũn một cách khó tin. Chúng vặn vẹo, méo mó như bùn lầy bị nhào nặn, mất đi hình dạng ban đầu, mất đi sự vững chắc. "Ý chí tồn tại" của chúng rên rỉ thảm thiết, không phải vì bị phá hủy, mà là vì bị cưỡng ép biến đổi, bị bẻ cong khỏi bản chất cốt lõi của mình. Những vết nứt không còn là dấu hiệu của sự đổ vỡ, mà là sự biến dạng ghê tởm, như một sinh vật đang bị tra tấn.
Cây cối héo úa với tốc độ kinh hoàng. Tán lá xanh tươi hóa thành tro bụi trong chớp mắt, cành lá xoắn tít lại như những ngón tay khô quắt, thân cây cổ thụ to lớn, vốn là nơi trú ngụ của vô vàn "vật tính" nhỏ bé, giờ đây biến thành những hình thù kinh tởm, méo mó, như những con quái vật đang giãy giụa trong đau đớn. Những "mộc tinh" bé nhỏ, những linh hồn cây cối, kêu thét trong tuyệt vọng khi bản chất của chúng bị cưỡng ép biến đổi. "Rừng xanh là nhà của vạn vật!" Một "mộc tinh" cổ thụ, vốn có thể biến thành hình người già hiền từ, giờ đây chỉ có thể phát ra một tiếng rên rỉ yếu ớt, thân cây vặn vẹo như muốn tự xé nát mình. Ánh sáng tím đen không chỉ lấy đi sự sống, mà còn bóp méo cả "ý chí tồn tại", khiến chúng trở thành những thực thể không còn là chính mình.
Các "linh thạch", những viên đá phát sáng mờ ảo, biểu tượng của sự tĩnh lặng và năng lượng thuần khiết, bắt đầu nứt vỡ từng mảnh. Linh khí bên trong chúng không còn chảy ổn định, mà trở nên hỗn loạn, điên cuồng, như một dòng sông bị chặn dòng, cuộn trào và bùng nổ. Những viên "linh thạch" nhỏ bé, từng là nơi trú ngụ của những ý chí tồn tại thuần khiết, giờ đây trở thành những quả bom năng lượng không ổn định, phát nổ một cách ngẫu nhiên, tạo ra những mảnh vỡ sắc nhọn.
Cảnh tượng này khiến Tô Lam và Bạch Hổ Lão Tổ rùng mình. Họ đã chứng kiến vô số trận chiến, vô số sự hủy diệt, nhưng đây là lần đầu tiên họ chứng kiến sự tha hóa tận gốc rễ của "vạn vật". Nó không phải là chết, mà là biến thành một thứ khác, một thứ ghê tởm và không còn là bản thân nó. Nỗi kinh hoàng hiện rõ trong đôi mắt phượng của Tô Lam. Nàng cố gắng dùng kiếm khí chặn đứng luồng sáng tím đen, nhưng kiếm khí của nàng, vốn sắc bén và kiên định, cũng bắt đầu bị vặn vẹo, lung lay, không thể duy trì được sự thuần khiết ban đầu. Nàng cảm thấy một sức mạnh vô hình đang cố gắng bẻ cong cả ý chí của mình.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng đau đớn và phẫn nộ, tiếng gầm vang vọng khắp chiến trường, mang theo sự tức giận tột độ của một thần thú chứng kiến sự tàn phá bản chất. "Không! Ngươi đang làm gì thế này? Ngươi đang hủy hoại bản chất của vạn vật!" Hắn lao thẳng về phía "pháp khí thăng tiên", thân hình khổng lồ như một ngọn núi di động, vung vuốt trắng như tuyết, cố gắng đập nát thứ vũ khí quỷ dị ấy. Nhưng trước khi hắn kịp chạm tới, một luồng phản lực mạnh mẽ từ "pháp khí" đã đẩy hắn lùi lại, va vào vách núi, khiến hắn khụy xuống. Máu tươi trào ra từ khóe miệng hắn, nhưng đôi mắt hổ vàng rực của hắn vẫn không hề rời khỏi "pháp khí" ấy, ánh mắt tràn ngập sự căm thù.
Bầu trời trở nên đỏ quạch một cách bất thường, không khí nóng rực và nặng nề, như thể chính thế giới đang rên rỉ trong đau đớn. Thiên Diệu Tôn Giả, dáng người thanh lịch, cao ráo, đứng trên soái hạm, đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh quan sát cảnh tượng bên dưới. Khuôn mặt tuấn tú của hắn không một chút nếp nhăn, không chút cảm xúc. Hắn không nói gì, nhưng nụ cười nhếch mép nhẹ trên môi hắn đã nói lên tất cả: đây chính là bước tiếp theo trong kế hoạch "thăng tiên" của hắn, một kế hoạch không chỉ đòi hỏi sự hủy diệt, mà còn là sự tái tạo theo ý muốn của hắn. Hắn tin rằng, chỉ khi "vạn vật" được "thăng hoa" theo con đường mà hắn vạch ra, Huyền Vực mới có thể đạt đến cảnh giới tối thượng. Hắn không hề thấy sự đau đớn, chỉ thấy sự "tiến hóa".
Tô Lam và Bạch Hổ Lão Tổ biết, họ không thể chống lại thứ sức mạnh này. Nó không phải là thứ có thể đánh bại bằng kiếm hay bằng vuốt. Nó là một sự tấn công vào chính "ý chí tồn tại", vào bản chất cốt lõi của mọi thứ. Nỗi sợ hãi không phải là sợ chết, mà là sợ chứng kiến thế giới này bị biến thành một thứ ghê tởm, không còn là chính nó.
"Rút lui ngay!" Giọng nói của Tần Mặc vang lên trong ý chí của họ, không còn trầm lắng mà đầy uy lực, dứt khoát. "Không thể chống lại nó! Hãy bảo toàn lực lượng!" Hắn đã cảm nhận được tất cả. Từ xa, hắn đã chứng kiến sự biến chất của đá, của cây, của "linh thạch". Nỗi đau ấy còn thấu xương hơn cả sự tan biến. Hắn hiểu rằng, đây chính là mối đe dọa lớn nhất từ Thiên Diệu Tôn Giả, không chỉ là sức mạnh hủy diệt, mà là sức mạnh bóp méo sự thật, bẻ cong bản chất.
Tô Lam cắn môi, nàng không cam lòng. Nhưng nàng biết, Tần Mặc nói đúng. Nàng nhìn Bạch Hổ Lão Tổ, ánh mắt giao nhau. Thần thú gầm lên một tiếng cuối cùng, tiếng gầm mang theo sự bất lực và phẫn nộ, rồi xoay người, miễn cưỡng rút lui cùng Tô Lam, để lại phía sau một chiến trường đang biến dạng trong ánh sáng tím đen quỷ dị, nơi "ý chí tồn tại" của vô số "vật tính" đang bị bẻ cong và tha hóa. Cái giá của việc bảo toàn lực lượng đang trở nên quá đắt đỏ, nhưng họ không còn lựa chọn nào khác.
***
Trên một sườn đồi phủ đầy đá và cây cỏ, thuộc rìa của Linh Thú Sơn Mạch, Tần Mặc đứng trên lưng Hắc Phong, nhìn về phía Cổng Không Gian đang chìm trong ánh sáng tím đen quỷ dị. Gió lạnh thổi mạnh, mang theo một chút bụi và mùi khói khét lẹt từ chiến trường xa xăm, hòa lẫn với mùi máu và thuốc thảo mộc từ nơi sơ cứu. Âm thanh chiến trận đã dịu đi phần nào, nhưng tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương, tiếng lạo xạo của lá cây khô, và tiếng hí của Hắc Phong tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng hơn, nhưng lại bao trùm sự nặng nề, lo lắng, và một quyết tâm lạnh lẽo.
Tần Mặc nhắm mắt lại. Năng lực "nghe ý chí tồn tại" của hắn giờ đây không còn chỉ là thính giác đơn thuần, mà là một sự cảm nhận sâu sắc, xuyên thấu mọi vật chất. Hắn cảm nhận được hàng ngàn tiếng kêu thét, tiếng rên rỉ của "vạn vật" đang bị tha hóa. Những tảng đá đau đớn khi kết cấu của chúng bị phá vỡ, bị biến thành một thứ mềm nhũn không còn là đá. Những cây cối gào thét khi mạch sống của chúng bị khô héo, cành lá xoắn tít lại thành những hình thù ghê tởm, không còn là cây. "Linh thạch" gào rú khi linh khí bên trong chúng trở nên hỗn loạn, điên cuồng, mất đi sự tĩnh lặng nguyên bản. Nỗi đau này, sự hành hạ này, còn lớn hơn cả sự tan biến. Tan biến là kết thúc, còn đây là sự biến chất, là bị cưỡng ép trở thành một thứ mà bản thân không muốn, mất đi cái "là chính nó".
Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của một dòng sông đang bị đổi dòng, của một ngọn núi đang bị san phẳng không phải bằng sức mạnh vật lý mà bằng sự bẻ cong ý chí tồn tại của nó. Nỗi đau thấu xương ấy lan truyền từ "vạn vật" qua hắn, khiến trái tim hắn như bị hàng ngàn mũi kim châm vào. Nhưng chính trong nỗi đau tột cùng đó, một sự thấu hiểu sâu sắc lại hiện hữu. Hắn nhận ra, mục tiêu của Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là hủy diệt những kẻ cản đường, mà là tái tạo toàn bộ Huyền Vực theo ý muốn của hắn, biến mọi "vật tính" thành những công cụ phục vụ cho con đường "thăng tiên" cực đoan của hắn.
"Chúng không chỉ muốn hủy diệt, chúng muốn biến đổi... Chúng muốn áp đặt ý chí của chúng lên vạn vật." Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, nhưng đầy uy lực, không phải là lời nói ra mà là một sự tuyên ngôn. Hắc Phong hí một tiếng dài, đáp lại chủ nhân, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía chiến trường xa xăm, cảnh giác cao độ. Nó cũng cảm nhận được sự hỗn loạn, sự tha hóa đang lan tỏa.
Bên cạnh, Lục Vô Trần đã được đưa đến, nằm bất tỉnh trên một tấm thảm cỏ, máu đã được cầm lại, nhưng khuôn mặt hắn vẫn trắng bệch như tờ, hơi thở yếu ớt. Một vài y sư đang bận rộn băng bó và cho hắn uống thuốc. Hình ảnh Lục Vô Trần, một tu sĩ từng hoài nghi nhưng cuối cùng lại chiến đấu đến hơi thở cuối cùng vì niềm tin vào "cân bằng bản chất", càng khắc sâu trong Tần Mặc về cái giá phải trả của cuộc chiến này.
Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây không còn chỉ là nỗi đau, mà là sự thấu hiểu sâu sắc và một ý chí kiên định đến cùng cực. Hắn biết, đây không còn là cuộc chiến sinh tồn đơn thuần, mà là cuộc chiến bảo vệ bản chất của toàn bộ Huyền Vực. Đối thủ không chỉ mạnh mẽ, mà còn độc ác và xảo quyệt, chúng không chỉ giết chết, mà còn biến chất. "Pháp khí thăng tiên" của Thiên Diệu Tôn Giả, với khả năng biến chất vạn vật, đã báo hiệu một kỷ nguyên mới của sự tàn bạo, nơi sức mạnh thuần túy không còn là yếu tố duy nhất quyết định chiến thắng.
Hắn nhìn về phía Tô Lam và Bạch Hổ Lão Tổ đang dần hội quân, gương mặt họ lấm lem khói bụi, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường. Sự phối hợp ăn ý và tinh thần quả cảm của họ trong tình thế nguy nan này đã củng cố vị trí của họ trong liên minh, và có thể mở ra những khả năng hợp tác sâu sắc hơn trong tương lai. Tần Mặc khẽ gật đầu với họ, như một lời động viên và một lời cảm ơn thầm lặng.
Tần Mặc bước xuống khỏi lưng Hắc Phong, tiến đến một khu đất trống. Hắn không vội vàng, nhưng mỗi bước đi đều mang theo sự chắc chắn. Hắn bắt đầu phác thảo một chiến lược mới trên mặt đất, sử dụng những tảng đá nhỏ và cành cây như những quân cờ. Đây không phải là lúc để trực diện đối đầu với sức mạnh "biến chất" ấy. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không từ thủ đoạn để đạt được mục tiêu, sẵn sàng hy sinh bất cứ thứ gì, kể cả sinh mạng của "vật tính" và các tu sĩ chưa "thăng tiên". Nhưng chính sự tàn bạo này cũng sẽ là điểm yếu của hắn. Tần Mặc sẽ không đối đầu trực diện, mà sẽ tìm cách lợi dụng điểm yếu trong chiến thuật "biến chất" của Thiên Diệu.
Nỗi đau mà Tần Mặc cảm nhận từ "vạn vật" bị biến chất sẽ thúc đẩy hắn tìm kiếm một cách thức mới để chống lại sự tha hóa này. Có thể nó sẽ liên quan đến việc thức tỉnh một năng lực tiềm ẩn sâu hơn trong "ý chí tồn tại", hoặc thậm chí là tìm kiếm Huyền Vực Tâm Châu, nguồn cội của mọi "vật tính" trong thế giới này, như một giải pháp cuối cùng. Hắn sẽ tìm cách để bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật, cho dù phải đối mặt với một sức mạnh hủy diệt không thể tưởng tượng nổi, một sức mạnh không chỉ hủy diệt thân thể mà còn bẻ cong cả linh hồn.
Ánh mắt Tần Mặc quét qua những "quân cờ" trên mặt đất. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và hắn biết, chặng đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Nhưng hắn không cô độc. Hắn có những đồng minh kiên trung, và quan trọng hơn, hắn có "ý chí tồn tại" của vạn vật đang kêu gọi hắn. Hắn sẽ tìm ra một con đường cân bằng cho Huyền Vực, nơi "thăng tiên" vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là thứ phải đánh đổi bằng chính linh hồn của thế giới. Hắn sẽ chiến đấu để vạn vật được tự do là chính nó.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.