Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1066: Ý Chí Thức Tỉnh: Tiếng Gọi Tự Do Giữa Loạn Chiến

Không Gian Chi Môn gầm gừ như một con thú bị thương, những vết nứt khổng lồ lan rộng trên đỉnh tháp, kéo dài xuống tận chân, tựa như những nhát kiếm xé toạc linh hồn của một tạo vật cổ xưa. Năng lượng hỗn loạn tuôn trào từ những khe nứt, bắn ra những tia sáng chói lòa và những mảnh đá vụn sắc nhọn, khiến không gian xung quanh méo mó, vặn vẹo. Mùi kim loại nóng chảy, mùi linh khí bị xé toạc và cả mùi máu tanh của những linh vật bị biến chất, của những Hắc Thiết Vệ tan rã, hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, tuyệt vọng. Những hạt mưa linh khí nặng nề, u ám rơi xuống, không thể rửa trôi được sự hỗn loạn và bi thương của chiến trường.

Tần Mặc đứng chắn ngay trước một khe hở lớn, nơi năng lượng đang phun trào dữ dội nhất, Vô Danh Kiếm trong tay hắn không ngừng vung lên, tạo ra những lớp màng kiếm khí bảo vệ. Thân hình hắn không cao lớn, nhưng lại vững vàng như một ngọn núi đá, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự kiên định đến lạ lùng, dù mồ hôi lạnh vẫn chảy dài trên thái dương. Hắn cảm nhận rõ sự rung chuyển dữ dội của Không Gian Chi Môn, tiếng rên rỉ của nó vang vọng trong tâm trí, một ý chí kiên cường nhưng đang bị đè nén đến cực hạn. Bên cạnh hắn, Tô Lam, với vẻ mặt căng thẳng tột độ, đang dùng kiếm thuật tinh xảo của mình để chặn đứng những đợt tấn công như thủy triều của Hắc Thiết Vệ và các linh vật bị khai linh. Nàng quay đầu lại, đôi mắt phượng sáng ngời nhưng tràn đầy lo âu, hét lớn: "Tần Mặc, không ổn! Cánh cổng không thể chịu được nữa!" Giọng nàng như bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của chiến trường, nhưng vẫn truyền tải được sự cấp bách.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc bạc phơ, đang dốc cạn chút linh lực cuối cùng để tạo ra những trận pháp phòng ngự. Ông thở dốc, từng hơi thở đều nặng nề như mang theo gánh nặng ngàn cân. "Linh vật của chúng ta đang suy yếu, chúng quá đông!" Ông lẩm bẩm, ánh mắt hoài nghi nhìn về phía Thiên Diệu Tôn Giả đang đứng từ xa, mỉm cười đắc thắng. Mỗi linh vật bị khai linh của phe địch, từ những con thú cưỡi hung tợn đến những linh thú nhỏ bé bị bỏ rơi, đều mang một ý chí méo mó, bị bẻ cong, bị ép buộc phải chiến đấu. Tần Mặc không chỉ nhìn thấy sự hung bạo của chúng, mà còn "nghe" thấy tiếng gào thét câm lặng của sự cưỡng ép, nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng sâu thẳm bên trong. Chúng không muốn chiến đấu, nhưng lại bị xiềng xích bởi ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả, bị biến thành những công cụ hủy diệt vô tri.

Cổ Kiếm Hồn, ẩn mình trong Vô Danh Kiếm, không ngừng truyền một luồng sức mạnh ấm áp vào tay Tần Mặc, cùng lúc đó là một ý niệm kiên định: *“Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định.”* Ý chí của Cổ Kiếm Hồn như một ngọn hải đăng giữa biển cả hỗn loạn, giúp Tần Mặc giữ vững tâm trí. Hắc Phong, con sói khổng lồ, vẫn đang gầm lên giận dữ, thân hình uy dũng lao vào giữa hàng ngũ Hắc Thiết Vệ, nhưng Thiên Diệu Ảnh, cái bóng mờ ảo không có cảm xúc kia, lại như một ngọn núi vô hình, không ngừng chặn đứng mọi đòn tấn công của nó. Mỗi khi Hắc Phong cố gắng vượt qua, nó lại bị đẩy lùi bởi một sức mạnh vô hình, lạnh lẽo.

Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của Thiết Giáp Thành, đang làm tất cả những gì có thể. Từ xa, những ánh sáng kỳ ảo trên các bức tường của thành trì nhấp nháy điên cuồng, như nhịp đập của một trái tim đang cố gắng hồi sinh. Nó không ngừng truyền ý niệm của sự kiên cố và phòng thủ đến Không Gian Chi Môn, cố gắng hàn gắn từng vết nứt, gia cố từng mảng đá đang lung lay. Nhưng những đòn đánh của Thiên Diệu Tôn Giả quá mạnh, được tiếp sức bởi "pháp khí thăng tiên" và ý chí cuồng tín của hàng vạn tu sĩ đi theo hắn. Mỗi đòn đánh giáng xuống, Không Gian Chi Môn lại rên rỉ, lại nứt vỡ thêm một chút.

Tần Mặc nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ đang mỉm cười đắc thắng, ánh mắt xanh thẳm lạnh lẽo nhưng tràn đầy sự tự mãn. Hắn cảm nhận được "ý chí thăng tiên" điên cuồng của kẻ địch, một sự khao khát vượt thoát bản chất đến mức biến thái. Nhưng sâu hơn nữa, hắn nghe thấy tiếng rên rỉ của Huyền Vực, tiếng than khóc của vạn vật đang bị ép buộc phải từ bỏ chính mình. Tần Mặc biết, nếu hắn tiếp tục dùng sức mạnh đối chọi với sức mạnh, họ sẽ không thể thắng. Không Gian Chi Môn không thể giữ được lâu hơn nữa.

Hắn siết chặt Vô Danh Kiếm, một quyết định táo bạo đã được hình thành trong tâm trí. Hắn nhắm mắt lại trong tích tắc, chỉ một thoáng chốc, nhưng trong khoảnh khắc đó, linh hồn hắn đã kết nối với mọi thứ xung quanh. Đó không chỉ là khả năng "nghe" thông thường, mà là một sự hòa mình hoàn toàn vào "vật tính" của vạn vật. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của Không Gian Chi Môn, sự kiên định của Cổ Kiếm Hồn, sự lo lắng của Tô Lam, sự mệt mỏi của Lục Vô Trần. Nhưng quan trọng hơn cả, hắn "nghe" thấy tiếng gầm giận dữ của 'Thú Cưỡi Của Tu Sĩ' đang lao đến, không phải là tiếng gầm của sự hung h��ng tự nguyện, mà là một tiếng gầm bị ép buộc, một nỗi sợ hãi sâu thẳm rằng nếu không tuân lệnh, chúng sẽ bị hủy diệt. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của 'Linh Thú Bị Bỏ Rơi', thân hình đầy vết thương, ánh mắt sợ hãi nhưng vẫn bị đẩy về phía trước như một con rối.

Tần Mặc còn cảm nhận được sự chán ghét của một 'Cổ Phù Linh' cổ xưa, vốn là một vật trấn giữ bình yên, giờ đây bị biến thành công cụ tấn công, mỗi lần tung ra phép thuật đều như một nhát dao đâm vào chính linh hồn nó. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi của một 'Thổ Linh' bị biến thành công cụ đào xới, vận chuyển vật liệu cho pháp khí thăng tiên, nó khao khát được trở về với lòng đất, được yên nghỉ. Hàng trăm, hàng ngàn ý chí méo mó, bị bẻ cong, bị ép buộc, tất cả đều vang vọng trong tâm trí hắn.

Tần Mặc biết, đây không phải là cuộc chiến của hắn, mà là cuộc chiến của vạn vật. Và hắn, với khả năng độc nhất của mình, có thể mang đến cho chúng một lựa chọn. Hắn hít một hơi thật sâu, mở mắt ra. Đôi mắt đen láy của hắn không còn chỉ ánh lên sự trầm tư, mà còn chứa đựng một tia sáng của lòng đồng cảm và quyết tâm sắt đá. Hắn không nói thành lời, nhưng ý niệm của hắn được khuếch đại, không phải bằng linh lực hay pháp tắc, mà bằng chính sự thấu hiểu sâu sắc về "vật tính" và "ý chí tồn tại". Ý niệm đó không mang tính ra lệnh, mà mang tính thức tỉnh, như một làn gió mát thổi qua những linh hồn đang bị giam cầm.

"Các ngươi không cần phải thăng tiên, không cần phải chiến đấu vì thứ không thuộc về mình. Hãy là chính các ngươi!"

Ý niệm đó, dịu dàng nhưng mạnh mẽ, như một làn sóng vô hình lan tỏa khắp chiến trường, không phân biệt địch ta, chạm đến sâu thẳm "vật tính" của từng đối tượng. Ánh sáng mờ ảo từ Tần Mặc phát ra, không chói lòa, không mang uy lực hủy diệt, nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người. Nó không phải là ánh sáng của sức mạnh, mà là ánh sáng của sự lựa chọn, của quyền được là chính mình.

Sự thay đổi không diễn ra ngay lập tức, nhưng nó bắt đầu.

Một con 'Thú Cưỡi Của Tu Sĩ' khổng l���, thân hình phủ đầy vảy sắt, đang gầm gừ lao về phía Tần Mặc, đôi mắt đỏ ngầu vì bị khai linh. Nhưng khi ý niệm của Tần Mặc chạm đến nó, cơ thể nó bỗng khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu kia chợt lóe lên một tia bối rối, như thể một phần ký ức bị lãng quên vừa được đánh thức. Tiếng gầm gừ của nó biến thành một tiếng rên rỉ yếu ớt, đầy sự giằng xé. Rồi, một cách bất ngờ, nó đột ngột rẽ hướng, không còn nhắm vào Tần Mặc mà quay đầu, húc thẳng vào đội hình Hắc Thiết Vệ đang ào ạt tiến lên phía sau. Tiếng giáp sắt va chạm loảng xoảng, tiếng la hét kinh ngạc vang lên khi một vài Hắc Thiết Vệ bị húc bay, ngã vật xuống đất.

Một 'Linh Thú Bị Bỏ Rơi' nhỏ bé, thân hình gầy gò, đầy vết thương, đang chuẩn bị tung ra một đòn tấn công yếu ớt vào Tô Lam theo lệnh của chủ nhân. Nhưng ngay khi ý niệm của Tần Mặc chạm đến nó, cơ thể nó run rẩy dữ dội. Đôi mắt sợ hãi của nó nhìn Tần Mặc, rồi nhìn chính mình, như thể lần đầu tiên nó nhận ra sự tồn tại của bản thân. Nó không tấn công nữa. Nó bỗng chốc gục xu��ng mặt đất, không phải vì bị đánh bại, mà vì kiệt sức và bối rối, rên rỉ những tiếng kêu yếu ớt, đầy đau đớn, như một đứa trẻ lạc mẹ. Nó co ro lại, cuộn tròn thân mình, hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu.

Sự việc diễn ra nhanh chóng, chỉ trong tích tắc, nhưng lại tạo ra một làn sóng chấn động trong hàng ngũ địch. Những 'Cổ Phù Linh' đang chuẩn bị tung ra phép thuật bỗng khựng lại, những tia sáng phép thuật lụi tàn giữa không trung. Những 'Thổ Linh' đang đào bới bỗng dừng tay, đôi mắt đất đá của chúng ánh lên sự bàng hoàng. Một số linh vật khác bắt đầu có những hành động lạ lùng: một con chim linh thú đang bay lượn bỗng mất phương hướng, đâm sầm vào đồng đội; một con rắn khổng lồ đang quấn quanh một tảng đá bỗng trườn xuống, cuộn mình lại, từ chối mọi mệnh lệnh.

Sự hỗn loạn lan rộng nhanh chóng trong hàng ngũ phe Thiên Diệu Tôn Giả. Các tu sĩ điều khiển linh vật hoảng hốt, cố gắng khôi phục trật tự nhưng vô ích. Những linh vật đang trong trạng thái 'biến chất', vốn bị ý chí thăng tiên cưỡng ép, giờ đ��y lại bị giằng xé giữa sự cưỡng ép đó và "ý chí tự do" vừa được Tần Mặc truyền vào. Chúng không còn là những cỗ máy chiến tranh vô tri nữa; chúng trở thành những thực thể đầy mâu thuẫn, bối rối, mất phương hướng.

"Chuyện gì đang xảy ra? Điều khiển chúng! Mau!" Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây biến thành tiếng gào thét đầy giận dữ và bất ngờ. Hắn không thể hiểu được. Hắn đã dùng "pháp khí thăng tiên" để khai linh, để biến chất vạn vật, biến chúng thành công cụ hoàn hảo cho mục đích của hắn. Làm sao chúng có thể mất kiểm soát? Hắn nhìn về phía Tần Mặc, ánh mắt xanh thẳm tràn đầy sự khó chịu và một tia hoài nghi. Kẻ thiếu niên này đã làm gì? Hắn không dùng sức mạnh đối kháng, nhưng lại tạo ra một sự hỗn loạn đến khó hiểu. Thiên Diệu Ảnh, cái bóng mờ ảo vô cảm, cũng ngừng tấn công Hắc Phong, quay đầu về phía Tần Mặc, như thể cảm nhận được một mối đe dọa vô hình, không thể nắm bắt.

Tô Lam, chứng kiến cảnh tượng bất ngờ này, đôi mắt phượng mở lớn, kinh ngạc đến tột độ. Nàng quay sang Tần Mặc, giọng nói không giấu nổi sự bàng hoàng: "Tần Mặc, ngươi đã làm gì vậy?" Kiếm của nàng vẫn vung lên, nhưng ánh mắt nàng lại dán chặt vào những linh vật địch đang hỗn loạn, không còn hung hãn như trước.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, ban đầu cũng ngạc nhiên, nhưng rồi một nụ cười nhẹ, hiếm hoi chợt nở trên môi ông, một nụ cười đầy suy ngẫm và thấu hiểu. "Hắn đã chạm vào bản chất... của chúng." Ông lẩm bẩm, như thể đang nói với chính mình, hoặc với vạn vật xung quanh. Ông đã chứng kiến quá nhiều cuộc chiến, quá nhiều sự hủy diệt, và giờ đây, lần đầu tiên, ông thấy một tia hy vọng lóe lên, không phải từ sức mạnh bạo lực, mà từ sự thấu hiểu.

Tần Mặc tiếp tục duy trì kết nối với vạn vật, Vô Danh Kiếm trong tay hắn không ngừng vung lên, tạo ra những lớp phòng ngự cần thiết, nhưng ánh mắt hắn vẫn tập trung vào việc khuếch đại "ý chí tự do", như một người gieo hạt đang kiên nhẫn chờ đợi mầm sống nảy nở. Hắn cảm nhận được sự phản kháng yếu ớt nhưng kiên cường đang bùng lên trong lòng địch, một ngọn lửa nhỏ đang dần được nhóm lên. Nỗi lo lắng về sự an nguy của Không Gian Chi Môn và liên minh vẫn đè nặng trong tâm trí hắn, liệu chiến thuật này có đủ để chống lại Thiên Diệu Tôn Giả hay chỉ là giải pháp tạm thời, một sự trì hoãn vô vọng? Hắn phải đối mặt với áp lực lớn trong việc bảo vệ tất cả, nhưng hắn biết, đây là con đường duy nhất mà hắn có thể đi.

Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của thành trì cổ xưa, nhận ra cơ hội. Ý niệm của nó, mạnh mẽ và kiên cố, bỗng chốc bùng nổ, không còn chỉ là phòng thủ. Tận dụng lỗ hổng trong hàng ngũ địch, nó tung ra một đòn phản công mạnh mẽ. Những bức tường của Không Gian Chi Môn, dù đang rung chuyển dữ dội, bỗng chốc phát ra hàng loạt tia sáng chói mắt, biến thành những mũi tên linh lực khổng lồ, bắn thẳng vào những linh vật địch đang mất phương hướng. Tiếng gầm rú của những linh vật bị tấn công vang vọng khắp chiến trường, nhưng giờ đây, chúng không còn là tiếng gầm giận dữ mà là tiếng kêu của sự hoảng loạn và bối rối. Một phần quân địch đang hỗn loạn bị đẩy lùi, tạo ra một khoảng trống quý giá cho liên minh Tần Mặc.

Thiên Diệu Tôn Giả nhìn cảnh tượng đó, khuôn mặt tuấn tú của hắn giờ đây méo mó vì tức giận. Hắn không thể chấp nhận được. Hắn là người nắm giữ quyền năng "thăng tiên", là người khai mở con đường vĩ đại cho vạn vật, nhưng giờ đây, một kẻ thiếu niên không linh căn lại có thể làm lung lay cả nền tảng tín ngưỡng của hắn, làm mất kiểm soát những công cụ mà hắn đã dày công tạo ra. Điều này cho thấy hắn chưa từng đối mặt với một đối thủ có thể tác động đến bản chất cốt lõi của "vạn vật" như vậy, có thể làm lung lay niềm tin và phương pháp của hắn. Sự mất kiểm soát tạm thời của linh vật địch là một dấu hiệu cho thấy có thể có những linh vật khác, mạnh mẽ hơn, cũng bị ép buộc và tiềm ẩn khả năng phản kháng lớn hơn trong tương lai. Thiên Diệu Tôn Giả cảm thấy một sự đe dọa không thể giải thích, một sự thách thức không phải bằng sức mạnh vật chất, mà bằng một thứ triết lý sâu sắc hơn, nguy hiểm hơn.

Tần Mặc vẫn đứng đó, đôi mắt tĩnh tại nhìn thẳng vào kẻ địch, cảm nhận sự bối rối và giận dữ của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, và hắn có thể sẽ phải đối mặt với những phản ứng tàn bạo hơn từ Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ sẽ không bao giờ chấp nhận thất bại. Nhưng hắn cũng biết, hắn đã gieo một hạt giống, một hạt giống của "ý chí tự do", và nó đã bắt đầu nảy mầm.

Cuộc chiến vẫn đang tiếp diễn, nhưng giờ đây, nó không chỉ còn là cuộc đối đầu giữa linh lực và sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến của những ý chí, của những triết lý sống còn. Không Gian Chi Môn vẫn rung chuyển, nhưng trong sự hỗn loạn đó, một tia hy vọng mong manh đã được thắp lên, một lời nhắc nhở rằng vạn vật, dù bị ép buộc đến đâu, vẫn có quyền được là chính nó.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free