Vạn vật không lên tiên - Chương 1067: Hỏa Lực Hủy Diệt: Phản Công Của Ý Chí Tuyệt Đối
Chiến trường quanh Không Gian Chi Môn, vừa phút trước còn là một bản hòa tấu hỗn loạn của tiếng gầm rú, tiếng kiếm va chạm, và những âm thanh đau đớn của linh vật đang giằng xé giữa bản năng và sự thức tỉnh, bỗng chốc chìm vào một sự im ắng đáng sợ. Sự tĩnh lặng đó không phải là dấu hiệu của hòa bình, mà là điềm báo của một cơn bão tàn khốc hơn. Tần Mặc vẫn đứng vững, Vô Danh Kiếm trong tay hắn tỏa ra một luồng sáng dịu, như một sợi chỉ mỏng manh níu giữ sự cân bằng trong không gian đang vặn vẹo. Hắn cảm nhận được, qua năng lực đặc dị của mình, sự giằng xé trong ý chí của vạn vật địch chưa tan biến hẳn, nhưng một luồng ý chí cuồng bạo, lạnh lẽo hơn, đang bóp nghẹt tất cả.
Luồng ý chí ấy không gì khác chính là của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn đứng giữa không trung, thân ảnh thanh lịch nhưng tràn đầy uy áp, mái tóc trắng như tuyết bay phất phơ trong gió độc. Đôi mắt xanh thẳm của hắn, vừa phút trước còn ánh lên sự tức giận và bối rối, giờ đây đã trở lại vẻ lạnh lùng đến tột cùng, sâu thẳm như vực thẳm không đáy. Khí tức của hắn lan tỏa ra, nặng nề như một ngọn núi thiêng, nghiền ép mọi linh vật, mọi ý niệm phản kháng. Những linh vật vừa rồi còn đang hoang mang, giằng xé, giờ đây bỗng chốc trở nên cứng đờ, cơ thể chúng co rúm lại trong một nỗi sợ hãi nguyên thủy, không phải sợ cái chết, mà sợ sự biến mất của chính bản chất. Tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên từ những linh hồn bị bóp nghẹt, trước khi chúng hoàn toàn im bặt, hoặc bị nghiền nát thành từng mảnh dưới bước chân của Hắc Thiết Vệ, những cỗ máy chiến tranh vô tri, vô giác. Mùi máu tanh và khí độc lưu huỳnh nồng nặc hơn bao giờ hết, quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, ám ảnh. Ánh sáng mặt trời yếu ớt, mang màu xanh xám của sương mù độc, chỉ đủ để thấy những hình bóng ma quái, càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ của chiến trường.
Tần Mặc nhíu mày, ánh mắt trầm tư. Hắn đã dự liệu được phản ứng này từ Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng sự tàn bạo và tốc độ của nó vẫn khiến hắn phải cảnh giác tột độ. "Hắn không chỉ trấn áp, hắn đang bẻ cong ý chí của chúng... Biến chúng thành công cụ hoàn hảo hơn," Tần Mặc thầm nghĩ, một cảm giác bất lực len lỏi trong lòng hắn. Hắn đã cố gắng thắp lên ngọn lửa tự do, nhưng ngọn lửa ấy quá mong manh trước cơn bão quyền năng và sự tàn bạo của đối thủ.
Thiên Diệu Tôn Giả, đôi mắt xanh thẳm quét qua Tần Mặc, như thể hắn đã nhìn thấu mọi suy nghĩ, mọi nỗ lực của thiếu niên. Giọng nói của hắn, trầm lạnh và đầy uy áp, vang vọng khắp không gian, xuyên thấu qua cả tiếng gió rít và âm thanh va chạm còn sót lại: "Tà niệm. Sự tự do của các ngươi chỉ là ảo ảnh. Kẻ yếu không có quyền lựa chọn. Chỉ có con đường thăng tiên mới là chân lý vĩnh cửu!"
Sau lời tuyên bố đó, Thiên Diệu Tôn Giả không nói thêm một lời nào. Hắn giơ tay, một loại bí pháp cường đại được thi triển. Những luồng sáng đen kịt, mang theo khí tức tử vong và quyền năng hủy diệt, từ cơ thể hắn tuôn trào, bao phủ lấy hàng loạt linh vật địch đang còn chút dấu hiệu dao động. Tiếng gào thét của chúng không còn là sự hoang mang, mà là nỗi kinh hoàng tột độ. Những linh vật yếu ớt nhất, hoặc những kẻ có ý chí phản kháng mạnh mẽ nhất, tức thì bị luồng sáng đen nuốt chửng. Chúng nổ tung, máu thịt văng tung tóe, biến thành những mảnh vụn vô định hình, như một lời cảnh báo rùng rợn cho những kẻ còn lại. Khung cảnh tàn bạo này, đầy rẫy sự hủy diệt, không chỉ là một đòn trấn áp mà còn là một màn trình diễn quyền lực tuyệt đối, một lời khẳng định cho uy thế không thể lay chuyển của Thiên Diệu Tôn Giả.
Những linh vật còn sống sót, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, đều run rẩy. Ánh mắt chúng, vừa rồi còn le lói tia sáng của sự thức tỉnh, giờ đây trở nên trống rỗng, vô hồn. Chúng không còn là những sinh linh có ý chí, mà chỉ là những con rối bị điều khiển, những binh khí sống không cảm xúc, không suy nghĩ. Chúng tuân theo mệnh lệnh một cách máy móc, không một chút do dự. Sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả, trong khoảnh khắc đó, đã hoàn toàn bẻ gãy mọi ý chí phản kháng, biến chúng thành một binh đoàn vô cảm, một mũi tên độc tẩm nhắm thẳng vào Không Gian Chi Môn. Tần Mặc cảm nhận được sự im lặng đáng sợ từ những linh hồn đó, một sự im lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng gào thét của sự đau đớn, bởi nó là sự im lặng của cái chết của bản chất, của ý chí tồn tại. Hắn biết, đây là một thách thức lớn hơn nhiều so với việc đối đầu với sức mạnh đơn thuần. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ đánh bại ý chí, hắn còn bóp méo, cưỡng đoạt nó, biến nó thành một phần của chính mình. Sự tàn bạo này cho thấy hắn sẵn sàng hy sinh mọi thứ để đạt mục tiêu, một dấu hiệu đáng báo động về nguồn sức mạnh cấm kỵ mà hắn có thể đang sở hữu, hoặc về sự gắn kết của hắn với Huyền Vực Tâm Châu.
Tô Lam, đứng cạnh Tần Mặc, đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tàn bạo trên chiến trường, nhưng cảnh tượng Thiên Diệu Tôn Giả nghiền nát ý chí của vạn vật vẫn khiến nàng rùng mình. "Hắn... hắn đã làm gì vậy?" nàng thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể không muốn tin vào những gì mình vừa thấy. Thanh kiếm trong tay nàng vẫn vững, nhưng sự kiên định trong ánh mắt nàng đã pha lẫn một chút bàng hoàng.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, thở dài một tiếng nặng nề. Nụ cười hiếm hoi vừa rồi trên môi ông đã biến mất, thay vào đó là vẻ u uất quen thuộc. "Sự ép buộc... đến cùng cực sẽ dẫn đến sự hủy diệt của bản chất," ông lẩm bẩm, như một lời tiên tri nghiệt ngã. Ông đã thấy quá nhiều kiếp người, quá nhiều sinh linh bị ép buộc theo đuổi "tiên lộ" rồi tan biến, nhưng cách Thiên Diệu Tôn Giả làm điều này, bằng một quyền năng tuyệt đối và tàn bạo, vẫn khiến ông cảm thấy lạnh sống lưng.
Thiết Giáp Thành Linh, ý niệm của nó rung động dữ dội. Nó là một thành trì, một thực thể sống, và nó cảm nhận được sự đau đớn tột cùng của những linh vật bị bóp méo ý chí. Luồng linh lực của nó bỗng chốc trở nên hỗn loạn, những tia sáng từ các bức tường thành mờ đi, như thể cũng đang run rẩy trước uy áp khủng khiếp của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó biết, kẻ địch đã trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.
Tần Mặc vẫn tĩnh tại. Hắn nhìn Thiên Diệu Tôn Giả, rồi nhìn binh đoàn Hắc Thiết Vệ và các linh vật đã biến thành công cụ vô hồn. Hắn hiểu, ý chí tự do mà hắn gieo trồng cần thời gian để nảy mầm, để đâm chồi. Nhưng chiến trường này, Không Gian Chi Môn này, lại không cho phép hắn có đủ thời gian. Sự thất bại tạm thời của chiến thuật "ý chí tự do" này cho thấy Tần Mặc cần một chiến lược toàn diện hơn, không chỉ là thức tỉnh mà còn là bảo vệ và phát triển ý chí của vạn vật. Hắn biết, đây không phải là lúc để lùi bước. Hắn phải tìm một con đường khác, một phương pháp khác để đối phó với kẻ thù tàn bạo này. Nỗi lo lắng về số phận của Không Gian Chi Môn và toàn bộ liên minh đè nặng trong lòng hắn, nhưng không làm suy yếu đi quyết tâm.
***
Với binh đoàn đã được củng cố bằng sự sợ hãi và quyền năng tuyệt đối, Thiên Diệu Tôn Giả không chần chừ thêm một khắc nào. Hắn không cần thêm những lời lẽ hùng hồn hay những lời răn đe. Hành động của hắn đã nói lên tất cả. Một cánh tay hắn khẽ vung lên, và tức thì, hàng ngàn Hắc Thiết Vệ, những cỗ máy chiến tranh bọc giáp đen kịt, cùng với hàng trăm Thiên Diệu Ảnh, những cái bóng mờ ảo mang hình dáng Thiên Diệu Tôn Giả nhưng tỏa ra khí tức áp bức, và vô số linh vật bị kiểm soát hoàn toàn, đồng loạt lao vào Không Gian Chi Môn.
Lần này, đòn tấn công không còn là những đợt sóng hỗn loạn hay những cuộc xung đột rời rạc. Nó là một cơn thủy triều hủy diệt, một mũi khoan sắt đá được dẫn dắt bởi ý chí tuyệt đối của Thiên Diệu Tôn Giả. Những đòn tấn công giờ đây cực kỳ tập trung, mỗi Hắc Thiết Vệ đều nhắm vào một điểm yếu được chỉ định, mỗi Thiên Diệu Ảnh đều phối hợp ăn ý để tạo ra những đợt sóng xung kích liên hồi. Hỏa lực hủy diệt khủng khiếp trút xuống Không Gian Chi Môn, như một thiên th���ch lao xuống mặt đất.
Không Gian Chi Môn, vốn đã nứt vỡ từ những đợt tấn công trước, giờ đây rên rỉ đau đớn hơn bao giờ hết. Tiếng nứt vỡ lớn đến long trời lở đất, những khối đá khổng lồ văng ra, cuốn theo cả năng lượng hỗn loạn và linh khí bị xé toạc. Các vết nứt lan rộng như mạng nhện trên bề mặt cổng, sâu hun hút, lộ ra những tia sáng xanh kỳ dị từ bên trong, báo hiệu cấu trúc của nó đang trên bờ vực sụp đổ. Mùi ẩm mốc, đất chết, lưu huỳnh nồng nặc và mùi máu tanh quyện vào nhau, tạo thành một hơi thở tử vong bao trùm cả chiến trường. Tiếng gào rú của quái vật, tiếng nước nhỏ giọt đều đều trong những hang động sâu thẳm, và tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc kinh dị, như báo trước một kết cục bi thảm. Bầu không khí âm u, lạnh lẽo, đáng sợ và ngột ngạt đến khó thở.
Phòng tuyến của Tần Mặc và liên minh bị đẩy lùi từng chút một, mỗi bước lùi đều phải trả giá bằng máu và linh khí. Cổ Kiếm Hồn, trong tay Tần Mặc, phát ra một tiếng kiếm minh sắc bén, như một lời cảnh báo. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," Cổ Kiếm Hồn truyền đạt ý niệm, nhưng ngay cả nó cũng cảm thấy áp lực nặng nề từ uy năng của Thiên Diệu Tôn Giả. Tần Mặc vung kiếm, từng nhát kiếm đều mang theo sự thấu hiểu về "vật tính" của Không Gian Chi Môn, cố gắng vá víu những vết nứt, duy trì sự ổn định của nó. Nhưng hắn biết, hắn không thể làm được mãi.
Tô Lam, đôi mắt phượng sáng ngời, kiếm khí quanh nàng bùng nổ như một cơn bão. Nàng không ngừng vung kiếm, mỗi đường kiếm đều tinh xảo và mạnh mẽ, đẩy lùi hàng chục Hắc Thiết Vệ cùng lúc. Nàng nghiến răng, giọng nói vang lên đầy quyết tâm: "Không thể lùi nữa! Nếu cổng này sụp đổ, mọi thứ sẽ kết thúc!" Nàng biết, Không Gian Chi Môn không chỉ là một cánh cổng vật lý, nó là huyết mạch, là điểm tựa cuối cùng của liên minh. Nếu nó sụp đổ, toàn bộ thế giới Huyền Vực sẽ chìm vào hỗn loạn không thể cứu vãn, hoặc tệ hơn, sẽ bị Thiên Diệu Tôn Giả hoàn toàn kiểm soát và biến chất.
Lục Vô Trần, khuôn mặt kh���c khổ giờ đây hiện rõ vẻ kiên cường, gầm lên, dốc toàn bộ linh lực của mình để củng cố phòng tuyến. Ông giơ tay, hàng loạt kết giới linh lực xuất hiện, cố gắng ngăn chặn làn sóng tấn công của địch. "Bảo vệ nó bằng mọi giá!" Giọng ông khàn đặc, nhưng ý chí của ông lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt, và ông sẽ không để Không Gian Chi Môn, biểu tượng của sự cân bằng cuối cùng, sụp đổ trong tay mình.
Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của Không Gian Chi Môn, cũng đang dốc hết sức mình. Ý niệm của nó phát ra những luồng linh lực mạnh mẽ, cố gắng tự vá víu những vết nứt, tự củng cố bản thân. Những bức tường thành, dù đã chịu vô vàn tổn thương, vẫn kiên cường đứng vững, chống chịu những đòn tấn công như vũ bão. Nó rên rỉ, nhưng không gục ngã.
Giữa lúc đó, Thiên Diệu Tôn Giả, như một vị thần cai quản sự hủy diệt, giáng xuống một chưởng ấn khổng lồ. Chưởng ấn đó không phải là một đòn tấn công linh lực đơn thuần, mà được cấu thành từ năng lượng hủy diệt thuần túy, mang theo sự tàn bạo của ý chí thăng tiên cực đoan. Nó nhắm thẳng vào vết nứt lớn nhất trên Không Gian Chi Môn, nơi Tần Mặc và liên minh đang cố gắng duy trì.
Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần và Thiết Giáp Thành Linh cùng nhau hợp lực. Tần Mặc dẫn đầu, Vô Danh Kiếm phát ra luồng sáng thuần túy, cố gắng điều hòa "vật tính" của Không Gian Chi Môn. Tô Lam tung ra một kiếm thế mạnh nhất của nàng, Lục Vô Trần dốc toàn bộ sinh lực để tạo ra một kết giới phòng ngự cuối cùng, và Thiết Giáp Thành Linh tập trung toàn bộ ý niệm để đỡ lấy đòn tấn công.
Va chạm tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, xuyên thấu không gian và thời gian. Ánh sáng chói lòa bao trùm lấy tất cả, nuốt chửng cả chiến trường trong một khoảnh khắc trắng xóa. Tiếng gào thét của các linh vật địch, tiếng vũ khí va chạm, tiếng nứt vỡ của Không Gian Chi Môn, tất cả đều bị âm thanh của vụ nổ át đi. Cảm giác rung lắc dữ dội lan truyền khắp nơi, như thể cả thế giới đang bị xé toạc.
Khi ánh sáng chói lòa dần tan, hiện ra là một cảnh tượng kinh hoàng. Một lỗ hổng khổng lồ xuất hiện trên bề mặt Không Gian Chi Môn, sâu hun hút, như một vết thương không thể lành. Những mảnh đá vụn và năng lượng hỗn loạn vẫn còn vương vãi trong không khí. Tần Mặc và liên minh, dù đã dốc toàn lực, vẫn bị đẩy lùi một khoảng xa, cơ thể họ nhuốm máu, linh lực tiêu hao gần hết. Không Gian Chi Môn, như một sinh linh hấp hối, phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn, vết nứt lan rộng hơn, báo hiệu sự sụp đổ sắp đến.
Tần Mặc nhìn Không Gian Chi Môn đang mục nát từng chút một, và rồi nhìn Thiên Diệu Tôn Giả đang lơ lửng trên không trung, ánh mắt xanh thẳm của hắn vẫn lạnh lùng và đầy quyền uy. Hắn biết, họ đang ở thế yếu. Sự can thiệp của hắn, dù đã tạm thời thức tỉnh ý chí của vạn vật, nhưng không đủ để thay đổi hoàn toàn cục diện chiến trường. Thiên Diệu Tôn Giả đã phản công bằng một hỏa lực hủy diệt không thể tưởng tượng, đẩy họ vào một tình thế tuyệt vọng. Không Gian Chi Môn đang trên bờ vực sụp đổ, điều này có thể buộc Tần Mặc phải tìm kiếm một phương pháp "chữa lành" ho���c "củng cố" nó bằng cách thấu hiểu bản chất sâu xa nhất của cánh cổng. Hắn phải làm gì đó, không chỉ là chiến đấu, mà là tìm ra một giải pháp vượt lên trên sức mạnh thuần túy, một giải pháp có thể bảo vệ bản chất của vạn vật, ngay cả trong cơn bão hủy diệt này. Áp lực đè nặng lên vai hắn, nhưng trong sâu thẳm đôi mắt trầm tư của Tần Mặc, một tia quyết tâm vẫn cháy sáng, một tia hy vọng mong manh về một con đường cân bằng, dù hiểm nguy đến đâu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.