Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1072: Cổng Không Gian: Ý Chí Biến Dạng, Khát Vọng Cân Bằng

Thiên Diệu Pháp Trận, một công trình tiên pháp khổng lồ, giờ đây không còn là một hình ảnh mơ hồ trên bầu trời, mà đã biến thành một thực thể áp bức, một con mắt khổng lồ xanh tím rực rỡ, nhìn thẳng xuống Cổng Không Gian. Tia năng lượng hủy diệt, kết tinh từ vô số linh lực và ý chí cưỡng ép, đang từ từ hạ xuống, mang theo hơi thở của tận thế. Cả không gian xung quanh Cổng Không Gian bắt đầu rên rỉ, không phải là âm thanh mà là một cảm giác vặn vẹo, xé rách đến tận cùng bản chất. Những bức tường thành kim loại của Cổng Không Gian, vốn được đúc từ những kim loại thượng cổ kiên cố nhất, giờ đây kêu rít lên từng hồi đau đớn, những vết nứt sâu hoắm xuất hiện, phát ra ánh sáng đỏ rực như thể máu đang rỉ ra từ cơ thể vô tri. Từng mảng đá, từng khối kim loại nặng nề tróc ra, rơi xuống như những giọt nước mắt vô vọng của một người khổng lồ đang hấp hối.

Tô Lam, gương mặt nàng trắng bệch, đôi mắt phượng mở lớn trong sự kinh hoàng tột độ, nhưng vẫn cố gắng giữ vững lập trường chỉ huy. Nàng hét lớn, giọng nói khàn đặc vì cố gắng át đi tiếng gầm rú của pháp trận và tiếng nổ của các kết giới phòng thủ đang tan vỡ: "Không thể chống lại trực diện! Trận pháp phòng thủ đã đến cực hạn!" Nàng vung kiếm, một luồng kiếm khí xanh lam mỏng manh vụt qua, cố gắng vá víu những khe hở trong kết giới, nhưng đó chỉ như một giọt nước giữa đại dương lửa. Từng đợt xung kích từ Pháp Trận giáng xuống, không chỉ làm rung chuyển vật chất mà còn chấn động cả linh hồn. Các tu sĩ Vô Tướng Thành, những người đã quen với sự bình yên, giờ đây phải đối mặt với một sức mạnh vượt quá mọi giới hạn tưởng tượng của họ. Họ ngã xuống, không phải vì vết thương thể xác, mà vì ý chí bị nghiền nát, linh hồn bị bóc trần dưới áp lực kinh hoàng. Mùi kim loại cháy khét, mùi đá vỡ vụn, mùi linh khí hỗn loạn và cả mùi sợ hãi của những sinh linh yếu ớt trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.

Thiết Giáp Thành Linh, với tư cách là ý chí tập thể của tòa thành, đang gồng mình chịu đựng. Những vết nứt không chỉ xuất hiện trên các bức tường vật lý mà còn lan rộng trong trường năng lượng vô hình của nó, như thể những sợi gân sắt đang bị kéo căng đến giới hạn. Tần Mặc có thể cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng của nó, một tiếng rên rỉ vô thanh nhưng thấu xương, một khát vọng nguyên thủy muốn bảo vệ, muốn giữ lấy sự nguyên vẹn của mình. Những vết nứt trên "cơ thể" vô hình của Thành Linh phát ra ánh sáng vàng kim yếu ớt, như những mạch máu đang cố gắng tự chữa lành trong vô vọng. Ý niệm của nó truyền đến Tần Mặc không còn là sự kiên cố vững chãi, mà là một sự vật vã, một ý chí bảo vệ mãnh liệt đang bị xé nát. Nó đang hy sinh, từng chút một, để kéo dài sự tồn tại của Cổng Không Gian.

Cổ Kiếm Hồn, thanh kiếm đã trải qua vô số trận chiến, đang rung lên dữ dội trong tay Tô Lam. Một luồng kiếm ý sắc bén bùng phát, không phải là sự sợ hãi, mà là sự kiên định đến cùng cực, một ý chí chiến đấu vượt qua cả sinh tử. "Chiến!" Cổ Kiếm Hồn gầm lên trong tâm trí Tần Mặc và Tô Lam, giọng nói vang vọng như tiếng kim loại va chạm, đầy sự hiếu chiến và bất khuất. "Dù tan nát, ta cũng sẽ chém! Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định!" Tiếng ngân vang bi tráng của nó như một lời thề, một lời thách thức gửi đến sức mạnh hủy diệt kia. Y biết, trước sức mạnh tuyệt đối này, mọi sự tính toán đều trở nên vô nghĩa. Chỉ có thể dùng sinh mạng để đổi lấy một cơ hội mong manh, dù là nhỏ nhất. Kiếm khí từ Cổ Kiếm Hồn không mạnh mẽ như Pháp Trận, nhưng lại mang một sự kiên cường không gì lay chuyển nổi, như một ngọn lửa nhỏ bé bùng cháy trong đêm đen.

Hắc Phong đứng chắn trước Tần Mặc, bộ lông đen tuyền của nó d��ng ngược, đôi mắt đỏ rực quét qua mọi mối đe dọa. Tiếng gầm gừ dữ tợn của nó không hề yếu ớt trước uy áp của Pháp Trận, mà còn hung hãn hơn, như muốn xé nát mọi thứ dám chạm vào chủ nhân của nó. Nó phóng ra một bức tường gió đen kịt, tuy vô ích trước sức mạnh của Pháp Trận nhưng lại là biểu hiện của một lòng trung thành tuyệt đối, một ý chí bảo vệ không lay chuyển. Từng cơn gió xoáy cuộn quanh Tần Mặc, cố gắng giảm bớt áp lực đang nghiền nát không khí. Hắc Phong không thể hiểu được những triết lý sâu xa, nhưng nó hiểu được nguy hiểm đang cận kề và nhiệm vụ của nó là bảo vệ Tần Mặc bằng mọi giá.

Tần Mặc đứng đó, giữa tâm bão của sự hủy diệt, đối mặt với con mắt khổng lồ của 'Thiên Diệu Pháp Trận'. Ánh sáng xanh tím từ mũi nhọn khổng lồ chói lòa đến mức làm mù mắt, âm thanh của năng lượng bị nén gầm rú như một con thú khổng lồ sắp sửa nuốt chửng con mồi. Hắn cảm nhận được áp lực khủng khiếp đè nén lên từng tế bào, cảm nhận được không khí rung chuyển dữ dội, cảm giác không gian bị bóp m��o, vặn vẹo như một tấm vải bị vắt kiệt. Nỗi tuyệt vọng sâu sắc dâng lên trong lòng hắn. Sức mạnh này quá lớn, quá tàn bạo. Hắn đã chứng kiến sự đau đớn của Lục Vô Trần, chứng kiến sự giằng xé của những vật thể bị khai linh cưỡng ép. Hắn đã thề sẽ tìm ra một con đường cân bằng, một con đường giải thoát. Nhưng giờ đây, con đường đó dường như đang bị nghiền nát bởi ý chí hủy diệt của Thiên Diệu Tôn Giả. Gánh nặng trên vai hắn chưa bao giờ lớn đến thế. Hắn là hy vọng cuối cùng của Vô Tính Thành, của triết lý cân bằng bản chất. Hắn không thể gục ngã. Hắn nhìn Cổng Không Gian, một công trình cổ xưa, một biểu tượng của sự kết nối và giao thoa. Nếu nó bị phá hủy, không chỉ là mất đi lợi thế chiến lược, mà còn là sự cắt đứt hoàn toàn một phần của Huyền Vực, một sự gián đoạn nghiêm trọng đối với dòng chảy của vạn vật. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ muốn hủy diệt Cổng Không Gian, mà còn muốn hủy diệt niềm tin, hủy diệt hy vọng. Đây không còn là một trận chiến thông thường, mà là một cuộc đối đầu giữa hai triết lý sống còn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí bị nén, cảm nhận sự rung chuyển dữ dội của mặt đất dưới chân. Một ánh sáng kiên định lóe lên trong đôi mắt hắn, xua tan đi vẻ tuyệt vọng. Hắn biết, để đối phó với sức mạnh hủy diệt này, hắn không thể dùng sức mạnh tương đương. Hắn phải tìm một phương pháp độc đáo, một con đường riêng của hắn, của Vô Tính Thành. Có lẽ, hắn phải 'thức tỉnh' hoặc 'giải thoát' ý chí của chính Pháp Trận, hoặc các vật liệu cấu thành nó. Đó là một ý tưởng điên rồ, nhưng trong khoảnh khắc tuyệt vọng này, nó lại là tia hy vọng duy nhất. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến định đoạt số phận của Huyền Vực, vừa mới bắt đầu.

Tần Mặc đứng vững như một ngọn hải đăng giữa biển cả cuồng nộ. Hắn không chiến đấu bằng vũ lực, không vung kiếm hay niệm chú, mà nhắm chặt đôi mắt đen láy, dồn toàn bộ tâm trí vào việc "nghe". Hắn không nghe bằng tai, mà nghe bằng ý chí, bằng khả năng cảm nhận "ý chí tồn tại" của vạn vật. Tiếng gầm rú của Thiên Diệu Pháp Trận, tiếng kim loại rên rỉ, tiếng các tu sĩ la hét... tất cả dần trở nên xa xăm, nhường chỗ cho một bản giao hưởng đau đớn hơn, sâu sắc hơn. Hắn cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng của Thiết Giáp Thành Linh khi bị xé rách, từng thớ đá, từng đường gân kim loại đều đang gào thét trong sự vật vã. Hắn "nghe" thấy sự tuyệt vọng của các trận pháp phòng thủ khi chúng tan vỡ, từng ký tự phù văn, từng đường nét trận đồ đều mang theo một ý niệm "sụp đổ không thể tránh khỏi".

Nhưng sâu hơn tất cả, xuyên qua lớp vỏ của sự tàn phá, hắn "nghe" thấy một thứ khác. Đó là tiếng "kêu gào" của không gian đang bị biến dạng, không phải tiếng kêu sợ hãi hay đầu hàng, mà là một sự kháng cự nguyên thủy, một khát vọng mãnh liệt muốn giữ lấy sự nguyên vẹn của mình. Không gian, với "vật tính" của nó, vốn dĩ là sự cân bằng, sự ổn định, là nền tảng cho vạn vật tồn tại. Giờ đây, nó đang bị bẻ cong, bị kéo giãn, bị ép buộc vào một hình thái không phải của nó. Đó không phải là hủy diệt, mà là "cưỡng ép biến dạng", một sự ép buộc "thăng cấp" theo một cách điên rồ và vô tự nhiên. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ muốn phá hủy Cổng Không Gian, mà hắn còn muốn "thăng cấp" không gian này, muốn nó trở thành một thứ "cao hơn", "mạnh mẽ hơn" theo ý chí của hắn, bất chấp sự đồng thuận của chính không gian đó. Điều này không khác gì việc cưỡng ép khai linh, nhưng ở một quy mô vĩ đại hơn, tàn bạo hơn nhiều.

Tần Mặc thầm thì, mắt vẫn nhắm nghiền, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Tô Lam và Cổ Kiếm Hồn như một tiếng sấm sét khai sáng: "Không... không phải là hủy diệt... mà là cưỡng ép biến dạng... để... thăng cấp..." Hắn dần hiểu ra ý đồ của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn không chỉ muốn phá hủy Cổng Không Gian, mà muốn biến nó thành một phần của Pháp Trận, một công cụ cho mục đích của hắn, ép buộc nó từ bỏ "vật tính" vốn có, từ bỏ "cân bằng bản chất" để trở thành một "thực thể thăng tiên" theo cách của hắn. Chính vì thế mà Pháp Trận mang theo sức mạnh "Thiên Diệu", một sự vinh quang giả tạo, một lời hứa hẹn về một "tiên lộ" méo mó.

Hắn cảm nhận được khát vọng nguyên thủy của Cổng Không Gian, một khát vọng muốn trở về "cân bằng", muốn "là chính nó" mà không bị bẻ cong, không bị ép buộc phải "thăng cấp" theo một con đường không tự nhiên. Nó không sợ hãi cái chết, mà sợ hãi sự biến dạng, sự mất đi bản chất. Đây không phải là một vật vô tri, mà là một thực thể cổ xưa, một phần không thể thiếu của Huyền Vực, có "ý chí tồn tại" mạnh mẽ hơn nhiều so với tưởng tượng. Nó không muốn "lên tiên", nó chỉ muốn "là chính nó", giữ vững vai trò kết nối và giao thoa của mình. Một ý nghĩ điên rồ, táo bạo nảy ra trong tâm trí Tần Mặc. Hắn không thể chống lại sức mạnh của Pháp Trận, nhưng hắn có thể nói chuyện với ý chí của không gian, của Cổng Không Gian.

Tần Mặc đưa bàn tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, như thể chạm vào không khí, nhưng thực chất là đang "giao tiếp" với ý chí của không gian và Cổng Không Gian. Hắn truyền vào đó một ý niệm, một lời thì thầm vô thanh nhưng vang vọng sâu thẳm vào tận "vật tính" của chúng: "Hãy là chính mình. Đừng biến dạng. Đừng thăng cấp theo cách không phải của ngươi. Hãy giữ lấy cân bằng bản chất của ngươi. Không cần phải lên tiên, chỉ cần là chính ngươi."

Đây là một sự chống đối hoàn toàn khác biệt. Không phải là dùng sức mạnh để đối kháng sức mạnh, mà là dùng ý chí để đối kháng ý chí. Hắn không ép buộc, mà là "khuyến khích" vạn vật từ chối sự ép buộc. Hắn không "khai linh" hay "thăng cấp", mà là "bảo vệ" sự nguyên bản. Năng lực của Tần Mặc giờ đây không còn chỉ là "nghe", mà còn là "dẫn dắt", "thuyết phục" ý chí của vạn vật. Đó là một gánh nặng tâm trí khổng lồ, đòi hỏi hắn phải kết nối với từng hạt bụi, từng luồng năng lượng, từng không gian bị méo mó, truyền đi thông điệp của sự "từ chối" và "cân bằng". Hắn cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, từng sợi gân xanh nổi lên trên thái dương, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Nhưng ánh mắt nhắm nghiền của hắn vẫn kiên định, không chút nao núng. Hắn là người duy nhất có thể làm điều này, người duy nhất có thể "nghe" được tiếng kêu của không gian, của Cổng Không Gian.

Hắc Phong, với bản năng nhạy bén của thần thú, cảm nhận được sự căng thẳng tột cùng từ chủ nhân. Nó gầm gừ dữ tợn, đôi mắt đỏ rực quét qua mọi mối đe dọa, không cho phép bất cứ điều gì làm phiền Tần Mặc. Nó càng siết chặt vòng bảo vệ quanh hắn, cố gắng dùng sức mạnh của mình để tạo ra một khoảng không gian yên tĩnh, an toàn cho Tần Mặc thực hiện hành động khó hiểu nhưng đầy hy vọng này. Tiếng gầm của Hắc Phong như một lời khẳng định, một sự ủng hộ vô điều kiện cho con đường mà chủ nhân nó đang đi.

Đối với Tô Lam và những người khác, hành động của Tần Mặc thật khó hiểu. Hắn không phản công, không phòng thủ, chỉ đứng đó, nhắm mắt, giơ tay. Nhưng họ cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ đang lan tỏa từ hắn, một sự bình tĩnh đến khó tin giữa cơn hỗn loạn. Họ không hiểu, nhưng họ tin tưởng. Niềm tin đó, dù nhỏ nhoi, cũng đủ để giữ cho hy vọng không vụt tắt hoàn toàn trong lòng họ. Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc không chỉ là một chiến binh, mà là một triết gia, một người dẫn dắt, một người lắng nghe tiếng lòng của vạn vật. Hắn đang gánh vác sứ mệnh của cả một thế giới.

Sự can thiệp của Tần Mặc đã tạo ra một điều kỳ diệu, một biến cố chưa từng có trong lịch sử Huyền Vực. Tia năng lượng hủy diệt từ Thiên Diệu Pháp Trận, vốn đang xé toạc không gian và nghiền nát Cổng Không Gian, giờ đây không còn gây ra sự biến dạng điên cuồng như trước. Không gian quanh Cổng Không Gian, vốn đã bị bóp méo đến mức khó nhận ra, bắt đầu "chống lại" sự bẻ cong, như một cơ thể tự chữa lành, từ từ co lại, lấy lại hình dạng vốn có của nó. Những luồng năng lượng hỗn loạn, thay vì tiếp tục phá hủy, lại bị một lực lượng vô hình đẩy lùi, tạo thành những vòng xoáy nhẹ nhàng, như nước xoáy quanh một tảng đá.

Các vết nứt trên Thiết Giáp Thành Linh không biến mất ngay lập tức, nhưng chúng ngừng lan rộng, thậm chí có vẻ như đang từ từ khép lại, phát ra một thứ ánh sáng vàng kim dịu nhẹ, không còn là ánh sáng đau đớn mà là ánh sáng của sự phục hồi. Ý niệm của Thành Linh truyền đến Tần M��c không còn là sự vật vã, mà là một sự "thở phào" nhẹ nhõm, một sự "chấp nhận" của ý chí đang được giải thoát khỏi sự cưỡng ép. Nó không còn phải gồng mình chống đỡ một cách vô vọng, mà là đang "từ chối" sự biến dạng, lấy lại quyền tự chủ của mình.

Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết, nhưng đôi mắt hắn hiện rõ vẻ mệt mỏi cùng cực. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, ướt đẫm cả mái tóc đen nhánh, nhưng trên môi hắn lại nở một nụ cười nhẹ, một nụ cười của sự thấu hiểu và hy vọng. Hắn đã thành công, ít nhất là tạm thời, trong việc giúp Cổng Không Gian và không gian xung quanh nó "từ chối" sự biến dạng cưỡng ép. Đây là một chiến thắng không bằng vũ lực, mà bằng ý chí, bằng triết lý.

Tô Lam đứng đó, thở hổn hển, ánh mắt kinh ngạc tột độ. Nàng không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Nàng đã chuẩn bị cho viễn cảnh Cổng Không Gian bị nghiền nát, chuẩn bị cho một trận chiến sinh tử đến hơi thở cuối cùng. Nhưng giờ đây, sức mạnh hủy diệt của Thiên Diệu Pháp Trận dường như đã bị "làm nguội" một cách khó hiểu. "Điều này... không thể tin được!" Nàng thốt lên, giọng nói run rẩy nhưng chứa đầy niềm hy vọng vừa được thắp lại. "Pháp Trận... nó đang bị suy yếu?" Nàng không dám chắc, nhưng rõ ràng luồng áp lực đã giảm bớt đáng kể, và Cổng Không Gian vẫn đứng vững. Cổ Kiếm Hồn trong tay nàng cũng ngừng ngân vang bi tráng, thay vào đó là một tiếng reo mừng khẽ khàng, như thể nó cũng cảm nhận được sự thay đổi kỳ diệu này.

Từ xa, trên đỉnh Thiên Diệu Pháp Trận, Thiên Diệu Ảnh, cái bóng mờ ảo mang hình dáng của Thiên Diệu Tôn Giả, đột ngột trở nên chấn động. Một giọng nói trầm ấm nhưng tràn ngập sự khó hiểu và tức giận vang vọng khắp không gian, như sấm rền từ hư không: "Ngươi... rốt cuộc đã làm gì?!" Đó là tiếng nói của Thiên Diệu Tôn Giả, hắn không thể tin vào mắt mình. Pháp Trận của hắn, được xây dựng trên nền tảng của sự cưỡng ép khai linh và biến đổi vật tính, đang bị một sức mạnh vô hình nào đó chống lại, một sức mạnh mà hắn không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, nhưng l��i có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó, sự đối kháng của nó. Hắn đã tính toán mọi thứ, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc có kẻ nào đó có thể "thuyết phục" vạn vật từ chối "thăng cấp".

Tần Mặc nhẹ nhàng rút tay về, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Hắn nhìn về phía Thiên Diệu Pháp Trận, giờ đây dường như có một sự "rung động" bất thường trong năng lượng của nó, như một cỗ máy khổng lồ đang hoạt động không ổn định. Hắn hiểu rằng, Pháp Trận này không chỉ là một công cụ hủy diệt, mà nó cũng có "ý chí" hoặc "cơ chế" riêng, được tạo ra từ vô số vật chất và linh lực bị cưỡng ép. Khi Cổng Không Gian và không gian xung quanh từ chối sự biến dạng, nó đã tạo ra một phản ứng ngược, một "lỗ hổng" trong ý chí tập thể của Pháp Trận.

Liên minh, dù còn hoảng loạn, nhưng đã lấy lại được một phần tinh thần chiến đấu. Họ không hiểu Tần Mặc đã làm gì, nhưng họ đã thấy kết quả. Áp lực giảm bớt, hy vọng trở lại. Họ nhận ra rằng Tần Mặc đã tìm ra một con đường mới, m��t cách chiến đấu không giống ai, một cách mà Thiên Diệu Tôn Giả không thể ngờ tới. Ánh mắt của họ đổ dồn về phía Tần Mặc, không chỉ là sự tin tưởng, mà còn là một sự kính nể sâu sắc. Trong khoảnh khắc sinh tử này, Tần Mặc đã chứng minh rằng "cân bằng bản chất" không chỉ là một triết lý, mà còn là một sức mạnh, một con đường thực sự để tồn tại và chống lại sự truy cầu "thăng tiên" điên cuồng.

Hắc Phong gầm gừ một tiếng, như muốn xác nhận chiến thắng nhỏ nhoi này, đôi mắt đỏ rực nhìn chủ nhân đầy vẻ tự hào. Tần Mặc nhìn Cổng Không Gian, rồi nhìn xa hơn về phía Thiên Diệu Pháp Trận. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dễ dàng từ bỏ. Hắn sẽ trở nên tàn bạo và khó hiểu hơn, có thể đẩy hắn đến việc sử dụng những phương pháp cấm kỵ sâu xa hơn nữa, liên quan đến Huyền Vực Tâm Châu hoặc những bí mật kinh hoàng khác. Nhưng Tần Mặc cũng đã tìm ra một chìa khóa. Khả năng "giúp vật thể từ chối biến dạng" của hắn sẽ là chìa khóa để đối phó với các đòn tấn công tương tự trong tương lai, và có lẽ, nó cũng sẽ mở ra một con đường "chữa lành" cho Lục Vô Trần, người đã bị ý chí cưỡng ép giày vò. Cổng Không Gian có ý chí tồn tại mạnh mẽ hơn nhiều so với tưởng tượng, và nó có thể là một vật phẩm quan trọng hoặc một sinh vật cổ xưa, liên quan mật thiết đến sự cân bằng của Huyền Vực. Cuộc chiến định đoạt số phận Huyền Vực đã bước sang một giai đoạn mới, nơi ý chí và triết lý sẽ quyết định kẻ thắng người thua.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free