Vạn vật không lên tiên - Chương 1071: Cơn Thịnh Nộ Của Thiên Diệu: Pháp Trận Nghiền Nát
Thiên Cung, vốn là chốn bồng lai tiên cảnh, nơi vạn vật đều như được gột rửa bởi linh khí thuần khiết, giờ đây lại mang một vẻ căng thẳng đến nghẹt thở. Những cung điện bằng ngọc và vàng, lơ lửng giữa biển mây trắng bồng bềnh, vẫn tỏa ra ánh sáng rực rỡ dưới vầng dương chói chang, nhưng không khí thanh tịnh vốn có đã bị khuấy động bởi một nguồn uy áp mãnh liệt. Những cây cầu vồng tự nhiên vẫn vắt qua các đảo mây, lung linh như những con đường dẫn lối đến cõi vô thường, nhưng không một tiên linh nào dám dạo bước. Trong những vườn thượng uyển tràn ngập linh thảo và hoa tiên, tiếng suối chảy từ trên trời và tiếng chim phượng hoàng hót líu lo dường như cũng trở nên trầm lắng hơn, e sợ làm kinh động đến vị chủ nhân tối cao. Mùi hương liệu quý hiếm và hoa mây thơm ngát vẫn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây nó lại mang một chút gì đó của sự ngột ngạt, như báo hiệu một cơn bão sắp sửa nổi lên.
Giữa chính điện nguy nga, Thiên Diệu Tôn Giả sừng sững như một pho tượng tạc từ băng và ngọc, nhưng ánh mắt xanh thẳm của hắn lại tóe ra những tia lửa giận dữ. Dáng người thanh lịch, cao ráo, mái tóc trắng như tuyết búi cao gọn gàng, cùng với trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, vẫn toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực siêu phàm. Tuy nhiên, khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn của hắn giờ đây đã hằn sâu một nếp nhăn khó chịu giữa đôi lông mày, phá vỡ vẻ hoàn mỹ vốn có. Hắn vừa nghe xong báo cáo về thất bại ở tiền tuyến, về sự hỗn loạn do 'ý chí loạn động' gây ra. Mỗi lời Thiên Diệu Ảnh truyền đạt đều như một nhát dao cứa vào sự kiêu ngạo tột cùng của hắn.
“Thật nực cười!” Giọng nói trầm ấm của Thiên Diệu Tôn Giả vang lên, nhưng mang theo một uy áp nặng nề, khiến cả không gian như bị nén lại. “Kẻ phàm tục đó dám làm lung lay ý chí của những sinh linh mà ta đã khai mở? Hắn đang thách thức Thiên Đạo, thách thức trật tự mà ta đã dày công kiến tạo!” Hắn bước một bước, bàn tay khẽ nắm chặt, những khớp xương kêu khẽ. Trong tâm trí hắn, vạn vật đều có một con đường duy nhất để đạt đến sự hoàn mỹ: thăng tiên. Mọi sự chệch hướng đều là phản nghịch, là phá hoại. Tần Mặc, kẻ mang danh Vô Tính Thành, lại dám reo rắc thứ tư tưởng hỗn loạn, khuyến khích vạn vật giữ lại cái bản chất thô lậu, thấp kém của chúng. Đó là một tội ác không thể tha thứ, một sự sỉ nhục cá nhân đối với tầm nhìn vĩ đại của Thiên Diệu Tôn Giả.
Hắn nhớ lại những lời hắn đã từng tuyên bố, rằng vạn vật không lên tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Hắn tin vào điều đó một cách tuyệt đối, tin rằng chỉ có con đường của hắn mới là chân lý. Vậy mà, một thiếu niên vô căn cơ, không linh lực, lại dám dùng thứ năng lực quái dị, thứ 'ý chí tồn tại' hư vô để phá hoại sự nghiệp vĩ đại của hắn. Sự tức giận của hắn không chỉ là phẫn nộ đơn thuần, mà là sự phẫn nộ của một vị thần bị kẻ phàm tục xúc phạm, là sự phẫn nộ của một kiến trúc sư khi công trình hoàn mỹ của mình bị phá hoại bởi một kẻ vô tri. Hắn đã ban cho chúng linh hồn, ban cho chúng con đường sáng, vậy mà chúng lại quay lưng, lại dao động bởi những lời mê hoặc của Tần Mặc.
“Sự quật cường vô tri sẽ phải trả giá.” Thiên Diệu Tôn Giả tiếp tục, giọng nói lạnh lẽo đến thấu xương, như những tảng băng ngàn năm. “Ta sẽ cho hắn thấy thế nào là sức mạnh tuyệt đối, thứ sức mạnh có thể nghiền nát mọi ý chí phản loạn, mọi sự yếu đuối. Hắn nghĩ rằng việc thao túng ý chí là chiến thắng? Hắn sẽ phải đối mặt với một ý chí còn mạnh mẽ hơn, một ý chí của sự hủy diệt tuyệt đối.” Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như đang suy tính điều gì đó thâm sâu, phức tạp. Cái gọi là 'ý chí loạn động' của Tần Mặc chỉ là một trò trẻ con, một thủ đoạn thấp kém lợi dụng sự yếu kém nội tại của những vật thể mới được khai linh. Hắn cần một phương pháp triệt để hơn, m��t đòn giáng mạnh mẽ để dập tắt mọi hy vọng, mọi sự phản kháng. Hắn không thể để một hạt giống dị đoan như Tần Mặc nảy mầm và phát triển, làm ô uế con đường thăng tiên mà hắn đã dành cả đời để theo đuổi.
Ý niệm về 'Thiên Diệu Pháp Trận' hiện lên trong tâm trí hắn. Đó là một công trình tiên pháp cấm kỵ, đòi hỏi sự tiêu hao linh lực khổng lồ và chỉ được sử dụng trong những trường hợp cực kỳ cấp bách, hoặc để đối phó với những thế lực ngang tầm. Nhưng giờ đây, trước sự ngang ngược của Tần Mặc và cái gọi là "liên minh cân bằng bản chất", Thiên Diệu Tôn Giả cảm thấy đã đến lúc phải sử dụng nó. Hắn không chỉ muốn đánh bại Tần Mặc, mà muốn nghiền nát, xóa sổ mọi dấu vết của ý niệm phản loạn, để vạn vật Huyền Vực hiểu rằng, con đường duy nhất là con đường mà hắn đã chọn.
Hắn mở mắt, ánh mắt xanh thẳm sắc lạnh quét qua những Thiên Diệu Ảnh đang đứng yên lặng như những cái bóng vô hồn. “Truyền lệnh!” Giọng hắn vang lên, dứt khoát và đầy quyền uy, như một mệnh lệnh từ thiên giới. “Toàn lực triển khai 'Thiên Diệu Pháp Trận'! Mục tiêu: Cổng Không Gian! Nghiền nát nó thành tro bụi, cắt đứt hoàn toàn con đường của Tần Mặc và bè lũ phản nghịch!” Mỗi từ hắn thốt ra đều mang theo sức mạnh lay chuyển đất trời, không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào.
Các Thiên Diệu Ảnh, vốn vô cảm, lập tức biến mất không một dấu vết, mang theo mệnh lệnh khốc liệt, truyền bá đi khắp mọi ngóc ngách của quân đội Thiên Diệu Tôn Giả. Chúng như những sứ giả của cái chết, mang theo tin tức về một cuộc hủy diệt sắp sửa diễn ra. Thiên Diệu Tôn Giả đứng đó, nhìn ra ngoài, ánh mắt sắc lạnh xuyên thấu tầng mây dày đặc, như thể đã nhìn thấy Tần Mặc đang quỳ gối dưới sức mạnh tối thượng của hắn. Hắn tin rằng, với 'Thiên Diệu Pháp Trận', không một phàm nhân hay linh vật nào có thể chống lại. Nó không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn là một đòn giáng vào tinh thần, vào ý chí của kẻ thù. Hắn sẽ cho Tần Mặc thấy rằng, dù có thể thao túng 'ý chí tồn tại' của những vật thể nhỏ bé, nhưng không thể đối đầu với ý chí của một vị Thiên Tôn, không thể đối đầu với sức mạnh của Thiên Đạo. Đây sẽ là đòn kết liễu, đòn tuyên bố cho toàn Huyền Vực rằng, không ai có thể chống lại con đường thăng tiên mà hắn đã định ra. Sự phẫn nộ của hắn đã chuyển hóa thành một quyết tâm sắt đá, một sự tàn bạo lạnh lùng.
***
Đêm khuya tại Vô Tính Thành, trong một căn phòng tạm bợ được dựng lên để hồi phục thương tích, không khí vẫn còn vương vấn sự căng thẳng và lo lắng, nhưng cũng có một chút ấm áp đến từ sự gắn kết của những người đồng cam cộng khổ. Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu lay lắt chiếu rọi, tạo nên những bóng đổ dài trên tường gỗ ẩm. Tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa, tiếng gió nhẹ lướt qua mái nhà tạm bợ, cùng tiếng côn trùng rỉ rả tạo nên một bản nhạc tĩnh mịch của đêm. Mùi hương thảo mộc dịu nhẹ từ các loại thuốc, mùi gỗ ẩm và mùi đất tươi xốp trộn lẫn vào nhau, mang lại cảm giác bình yên tạm thời, một khoảnh khắc nghỉ ngơi quý giá sau trận chiến vừa qua.
Tần Mặc ngồi bên cạnh Lục Vô Trần, ánh mắt trầm tư nhìn khối băng trong suốt đang bao bọc thân thể người bạn. Những vết nứt trên khối băng đã sâu hơn một chút, như thể thời gian đang không ngừng gặm nhấm, và quá trình tan rã vẫn tiếp diễn một cách âm thầm, dai dẳng. Hắn đặt tay lên mặt băng lạnh buốt, một dòng năng lượng ôn hòa từ 'ý chí tồn tại' của hắn truyền vào, cố gắng duy trì sự ổn định, ngăn chặn quá trình tan rã hoàn toàn của Lục Vô Trần. Hắn biết, đây chỉ là một biện pháp tạm thời, một sự kéo dài sự sống mong manh, nhưng hắn không thể từ bỏ. "Ngươi đã hy sinh quá nhiều, Vô Trần," hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp, đầy sự ưu tư. "Ta sẽ không để ngươi uổng phí. Ta sẽ tìm ra con đường để chữa lành cho ngươi, cho tất cả những linh hồn đang bị giằng xé bởi cuộc chiến này."
Cảm giác đau đớn từ 'ý chí tồn tại' của các vật thể địch vẫn còn in sâu trong tâm trí Tần Mặc. Trận thắng nhỏ vừa rồi không mang lại cho hắn sự hả hê, mà chỉ là một nỗi buồn sâu sắc hơn. Hắn đã lợi dụng sự giằng xé nội tại của chúng, nhưng cái giá phải trả là sự thống khổ khôn cùng. "Không phải là hủy diệt, không phải là cưỡng ép, mà là một sự cân bằng thực sự," hắn lặp lại trong đầu, như một lời thề. Hắn biết, để đạt được điều đó, hắn cần một thứ gì đó vượt xa những gì hắn đang có, một phương pháp không chỉ dừng lại ở việc gây rối loạn, mà là một con đường dẫn đến sự cân bằng bản chất thực sự, một sự chữa lành toàn diện. Huyền Vực Tâm Châu, thứ sức mạnh đã từng xuất hiện trong tay hắn, cùng với Đan Dược Vô Tính, những khái niệm mơ hồ nhưng đầy hứa hẹn, lại hiện lên trong tâm trí hắn. Chúng có thể là chìa khóa.
Tô Lam, với gương mặt thanh tú nhưng hằn rõ vẻ mệt mỏi, đứng gần đó. Đôi mắt phượng của nàng vẫn sáng ngời sự thông minh và kiên định, nhưng cũng pha lẫn nét lo lắng. Nàng đã theo dõi Tần Mặc từ rất lâu, và nàng hiểu gánh nặng trên vai hắn lớn đến mức nào. "Chiến thuật của chúng ta đã thành công," nàng nói, giọng thanh thoát nhưng nghiêm trọng. "Nhưng Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để yên. Hắn là một kẻ kiêu ngạo, thất bại này sẽ khiến hắn phát điên. Hắn sẽ giáng xuống một đòn mạnh mẽ hơn, tàn bạo hơn." Nàng không hề nghi ngờ về điều đó. Sự kiêu ngạo của Thiên Diệu Tôn Giả là vô hạn, và hắn sẽ không chấp nhận bất kỳ sự phản kháng nào mà không có một đòn trả đũa thích đáng.
Thiết Giáp Thành Linh, thể hiện ý niệm qua một luồng rung động tinh thần, vang vọng trong tâm trí của Tần Mặc và Tô Lam. "Cổng Không Gian là huyết mạch của chúng ta. Nếu nó bị tấn công, chúng ta sẽ mất đi lợi thế chiến lược. Đó là con đường duy nhất để liên lạc, để tiếp viện, để rút lui khi cần thiết. Chúng ta phải bảo vệ nó bằng mọi giá." Giọng nói của Thành Linh, thường mạnh mẽ và kiên định như kim loại, giờ đây cũng ẩn chứa một sự lo lắng rõ rệt. Cổng Không Gian không chỉ là một công trình, mà là một phần sống còn của sự tồn tại của Vô Tính Thành trong cuộc chiến này.
Cổ Kiếm Hồn, thanh kiếm cổ gỉ sét nhưng ẩn chứa linh khí kinh người, rung lên khẽ khàng bên hông Tô Lam, như một lời nhắc nhở về sự sẵn sàng chiến đấu. Dáng người đàn ông trung niên uy nghi, ánh mắt sắc bén của Hồn Kiếm tuy không hiện hình, nhưng sự tồn tại của y đã đủ để truyền đi một cảm giác kiên cường. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đang cuộn tròn bên góc phòng, đôi mắt đỏ rực khép hờ, như đang say ngủ. Nó đã chiến đấu không ngừng nghỉ trong trận chiến vừa qua, bảo vệ Tần Mặc bằng tất cả sức mạnh của mình.
Tần Mặc lắng nghe những lời nói của đồng minh, gật đầu. Hắn biết, thời gian bình yên này chỉ là tạm bợ. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để họ có được nó. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đang đè nặng lên vai mình, nhưng đồng thời, ngọn lửa quyết tâm trong lòng hắn cũng bùng cháy mạnh mẽ hơn. Hắn không thể để Vô Tính Thành, không thể để triết lý về sự cân bằng bản chất, bị hủy diệt.
Đột nhiên, Hắc Phong, đang nằm cuộn tròn, bật dậy như một mũi tên. Nó gầm gừ một tiếng trầm thấp, khẽ khàng nhưng đầy uy lực, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm về phía chân trời xa xăm, như thể đã cảm nhận được một mối nguy hiểm khổng lồ đang ập tới. Cùng lúc đó, một sự rung chấn dữ dội từ mặt đất lan tới, càng lúc càng mạnh mẽ, khiến cả căn phòng tạm bợ rung lắc bần bật. Ngọn đèn dầu trên bàn chao đảo, suýt chút nữa thì đổ. Một luồng linh khí áp bức đến nghẹt thở, lạnh lẽo và tàn bạo, lan tỏa khắp nơi, như một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy trái tim của vạn vật. Tiếng đất đá nứt vỡ, tiếng gầm gừ sợ hãi của linh thú từ xa vọng lại, xen lẫn với tiếng gió rít gào mạnh mẽ, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Tần Mặc, Tô Lam, Thiết Giáp Thành Linh và Cổ Kiếm Hồn đều biến sắc. Đây không phải là một đòn tấn công thông thường. Đây là một thứ gì đó vượt xa mọi dự đoán, một mối đe dọa thực sự có thể nghiền nát tất cả. Tần Mặc đứng bật dậy, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh, nhìn về hướng Hắc Phong đang gầm gừ. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả đã ra tay, và lần này, hắn sẽ không còn giữ lại bất cứ điều gì.
***
Bên ngoài Cổng Không Gian, khung cảnh đã biến thành một bức tranh kinh hoàng của sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Gió mạnh gào thét, mang theo không khí lạnh lẽo đến thấu xương. Bầu trời đêm đã không còn là màu đen thăm thẳm, mà bị xé toạc bởi một luồng sáng chói lòa, màu vàng kim và tím sẫm, từ từ tụ lại thành một hình thù khổng lồ, che phủ gần như toàn bộ tầm nhìn. Mặt đất rung chuyển dữ dội, những vết nứt lớn xuất hiện, nuốt chửng cây cối và đá tảng. Mùi không khí bị nén, mùi lưu huỳnh nhẹ, và mùi đất bị xé toạc hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị khó chịu, báo hiệu cho sự tàn phá sắp sửa diễn ra.
Toàn bộ liên minh của Tần Mặc, bao gồm cả Tần Mặc, Tô Lam, Hắc Phong, Thiết Giáp Thành Linh và Cổ Kiếm Hồn, cùng với hàng ngàn tu sĩ và linh vật của Vô Tính Thành và các đồng minh, đã lao ra tiền tuyến phòng thủ Cổng Không Gian. Khuôn mặt ai nấy đều trắng bệch, ánh mắt phản chiếu nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng, nhưng cũng ẩn chứa một tia kiên cường, sẵn sàng đối mặt với vận mệnh.
Trên bầu trời đêm, cấu trúc khổng lồ đó đã hiện hình hoàn toàn. Đó là 'Thiên Diệu Pháp Trận', một công trình tiên pháp hùng vĩ đến mức không tưởng, tỏa ra một uy áp khiến vạn vật phải run rẩy, khiến linh hồn phải quỳ gối. Nó như một con mắt khổng lồ, phức tạp được tạo nên từ vô số đường nét ma trận, ký hiệu cổ xưa và những viên linh thạch khổng lồ, lơ lửng trên không trung, nhìn chằm chằm xuống Cổng Không Gian bên dưới. Ánh sáng vàng kim và tím sẫm từ Pháp Trận không ngừng chớp nháy, như nhịp đập của một trái tim khổng lồ, mỗi nhịp đập đều khiến không gian xung quanh bị nén chặt hơn, tạo ra những tiếng rít gào chói tai.
Tô Lam ngẩng đầu nhìn lên, gương mặt nàng trắng bệch, đôi mắt phượng mở lớn trong sự kinh hoàng tột độ. "Không thể nào... đây là 'Thiên Diệu Pháp Trận'!" Nàng thốt lên, giọng nói run rẩy, khó tin. "Hắn điên rồi! Hắn muốn hủy diệt tất cả! Đây là cấm thuật, là sức mạnh chỉ được dùng để đối phó với Thiên tai cấp độ tối thượng!" Nàng hiểu rõ sự đáng sợ của Pháp Trận này. Nó không chỉ là một công trình tấn công, mà là một cỗ máy hủy diệt được thiết kế để xóa sổ mọi thứ trong phạm vi ảnh hưởng của nó.
Thiết Giáp Thành Linh, thông qua ý niệm, truyền đi một thông điệp đầy sự hoảng sợ: "Sức mạnh này... có thể nghiền nát cả một tòa thành! Cổng Không Gian sẽ không thể chịu đựng được! Chúng ta... chúng ta không thể chống lại nó!" Ý niệm của Thành Linh, vốn là sự kiên cố của Vô Tính Thành, giờ đây cũng đã bị lung lay dữ dội trước uy lực kinh hoàng của Pháp Trận. Nó cảm nhận được sự áp bức, sự tan rã sắp sửa diễn ra.
Cổ Kiếm Hồn, thanh kiếm đã trải qua vô số trận chiến, đang rung lên dữ dội trong tay Tô Lam. Một luồng kiếm ý sắc bén bùng phát, nhưng không phải là sự sợ hãi, mà là sự kiên định đến cùng cực. "Chiến!" Cổ Kiếm Hồn gầm lên trong tâm trí Tần Mặc và Tô Lam, giọng nói vang vọng như tiếng kim loại va chạm, đầy sự hiếu chiến và bất khuất. "Dù có chết cũng phải chiến! Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định!" Y biết, trước sức mạnh hủy diệt này, mọi sự tính toán đều trở nên vô nghĩa. Chỉ có thể dùng sinh mạng để đổi lấy một cơ hội mong manh.
Các luồng năng lư���ng từ Pháp Trận đang không ngừng hội tụ, tạo thành một mũi nhọn khổng lồ, mang màu tím sẫm và vàng kim, từ từ hạ xuống, nhắm thẳng vào Cổng Không Gian bên dưới. Ánh sáng từ mũi nhọn đó chói lòa đến mức làm mù mắt, âm thanh của năng lượng bị nén gầm rú như một con thú khổng lồ sắp sửa nuốt chửng con mồi. Không khí bị nén chặt đến mức khó thở, những tu sĩ yếu hơn đã bắt đầu ngã quỵ, máu tươi trào ra từ khóe miệng.
Tần Mặc đứng thẳng, đôi mắt đen láy của hắn phản chiếu hình ảnh Pháp Trận khổng lồ đang từ từ giáng xuống. Trong lòng hắn dấy lên một nỗi tuyệt vọng sâu sắc. Sức mạnh này quá lớn, quá tàn bạo. Hắn đã chứng kiến sự đau đớn của Lục Vô Trần, chứng kiến sự giằng xé của những vật thể bị khai linh cưỡng ép. Hắn đã thề sẽ tìm ra một con đường cân bằng, một con đường giải thoát. Nhưng giờ đây, con đường đó dường như đang bị nghiền nát bởi ý chí hủy diệt của Thiên Diệu Tôn Giả. Gánh nặng trên vai hắn chưa bao giờ lớn đến thế. Hắn là hy vọng cuối cùng của Vô Tính Thành, của triết lý cân bằng bản chất. Hắn không thể gục ngã.
Hắn nhìn Cổng Không Gian, một công trình cổ xưa, một biểu tượng của sự kết nối và giao thoa. Nếu nó bị phá hủy, không chỉ là mất đi lợi thế chiến lược, mà còn là sự cắt đứt hoàn toàn một phần của Huyền Vực, một sự gián đoạn nghiêm trọng đối với dòng chảy của vạn vật. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ muốn hủy diệt Cổng Không Gian, mà còn muốn hủy diệt niềm tin, hủy diệt hy vọng. Đây không còn là một trận chiến thông thường, mà là một cuộc đối đầu giữa hai triết lý sống còn.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí bị nén, cảm nhận sự rung chuyển dữ dội của mặt đất dưới chân. Một ánh sáng kiên định lóe lên trong đôi mắt hắn, xua tan đi vẻ tuyệt vọng. "Nó sẽ không được phép thành công." Hắn nói, giọng nói tuy không lớn, nhưng vang vọng rõ ràng trong tâm trí của Tô Lam và các đồng minh. "Bằng mọi giá! Chúng ta không thể để hắn làm điều đó. Chúng ta sẽ tìm ra một con đường." Hắn biết, để đối phó với sức mạnh hủy diệt này, hắn kh��ng thể dùng sức mạnh tương đương. Hắn phải tìm một phương pháp độc đáo, một con đường riêng của hắn, của Vô Tính Thành. Có lẽ, hắn phải 'thức tỉnh' hoặc 'giải thoát' ý chí của chính Pháp Trận, hoặc các vật liệu cấu thành nó. Đó là một ý tưởng điên rồ, nhưng trong khoảnh khắc tuyệt vọng này, nó lại là tia hy vọng duy nhất. Cuộc chiến thực sự, cuộc chiến định đoạt số phận của Huyền Vực, vừa mới bắt đầu. Tần Mặc đứng đó, đối mặt với con mắt khổng lồ của 'Thiên Diệu Pháp Trận', với ý chí kiên định như đá tảng giữa cơn bão táp.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.