Vạn vật không lên tiên - Chương 1074: Gầm Thét Của Bản Năng, Ý Chí Thép Của Thành Trì
Sự cố kết ý chí của vạn vật, dù không mang tính tấn công, đã tạo ra một lớp phòng thủ bất khả xâm phạm, gợi ý về một sức mạnh tiềm ẩn lớn hơn của 'ý chí tồn tại' khi được dẫn dắt đúng đắn. Cuộc chiến vẫn còn dài, nhưng Tần Mặc đã thắp lên một ngọn hải đăng của niềm hy vọng, giữa biển cả cuồng loạn của sự truy cầu "thăng tiên" vô độ.
***
Tần Mặc đứng vững trên tiền tuyến của Vô Tính Thành, nơi những bức tường đá cũ kỹ đã trở thành xương sống của sự kháng cự. Bầu trời vẫn bị che phủ bởi luồng năng lượng xanh thẳm của Thiên Diệu Pháp Trận, tạo nên một cảm giác u ám, nặng nề, như thể bầu không khí bị nén chặt. Gió mạnh rít qua những khe đá, mang theo hơi lạnh của linh lực hỗn loạn, nhưng không thể lay chuyển được sự kiên cố của những cấu trúc cổ xưa này. Khuôn mặt thanh tú của hắn, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ trầm tư và sự tập trung cao độ, quan sát từng đường nét run rẩy của Pháp Trận phía trên. Hắn nhắm mắt lại, không phải để nghỉ ngơi, mà để lắng nghe.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, thế giới bên ngoài dường như biến mất, chỉ còn lại dòng chảy vô tận của 'ý chí tồn tại' đang luân chuyển trong tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được Thiên Diệu Pháp Trận, không chỉ là một cấu trúc linh lực khổng lồ, mà còn là một thực thể sống, một ý chí bị bóp méo, bị cưỡng ép theo một khát vọng duy nhất: 'thăng tiên'. Hắn "nghe" được sự vận hành phức tạp của nó, những nút thắt linh lực, những điểm xoáy ý chí nơi sự áp đặt lên vạn vật trở nên mạnh mẽ nhất. Chúng không phải là những điểm yếu vật lý, mà là những "vết nứt ý chí", những nơi mà bản chất của Pháp Trận bị kéo căng đến cực hạn bởi sự cưỡng chế. Hắn biết, để lay chuyển một Pháp Trận hùng mạnh đến vậy, không thể dùng sức mạnh thuần túy; phải dùng chính cái 'ý chí' để chống lại nó, phải khai thác những khía cạnh bản chất bị bóp méo của nó.
Bên cạnh hắn, Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ lông trắng như tuyết, đang gầm gừ nhẹ, tiếng gầm như sấm rền trong lồng ngực, nhưng vẫn giữ một sự kiên nhẫn đáng ngạc nhiên. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của y nhìn chằm chằm vào Pháp Trận, ẩn chứa sự khao khát sâu thẳm được giải phóng bản năng nguyên thủy. Y đã trải qua quá nhiều năm tháng bị kìm hãm, bị ép buộc, giờ đây, y chỉ muốn được là chính mình, một thần thú của rừng núi, của tự do. Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý rõ ràng, nhưng ý chí của nó biểu hiện qua những rung động tinh tế trên các bức tường thành, qua tiếng kim loại va chạm buồn bã nhưng đầy kiên định vang vọng từ sâu trong lòng đất. Nó là hiện thân của sự kiên cường, của ý chí bảo vệ, của sự chống chịu qua hàng thiên niên kỷ. Nó đã chứng kiến quá nhiều, chịu đựng quá nhiều, và giờ đây, nó chỉ muốn giữ v��ng bản chất phòng thủ của một thành trì, không cần phải "thăng tiên" thành một chiến hạm hay một linh vật tấn công.
Tần Mặc mở mắt. Ánh nhìn của hắn quét qua Bạch Hổ Lão Tổ và Thiết Giáp Thành Linh, rồi hướng thẳng về phía Thiên Diệu Pháp Trận. Hắn đã tìm thấy chúng – những "vết nứt ý chí" mà hắn cần.
“Không phải sức mạnh, mà là bản chất,” Tần Mặc truyền âm, giọng nói của hắn không hùng hồn, không mạnh mẽ, nhưng mang theo một trọng lượng khiến mỗi từ ngữ đều vang vọng sâu thẳm trong tâm trí Bạch Hổ Lão Tổ và Thiết Giáp Thành Linh, cũng như đến từng ngóc ngách của Cổng Không Gian và vô số linh vật đang cố kết xung quanh. “Hỡi Lão Tổ, hãy gầm thét bằng ý chí không khuất phục của thần thú! Hãy để bản năng nguyên thủy của ngươi lay động căn nguyên của sự cưỡng ép! Hỡi Thành Linh, hãy kiên cố bằng ý chí bảo vệ vạn vật của ngươi! Hãy để sự bền bỉ của ngươi gặm nhấm sự biến dạng!”
Bạch Hổ Lão Tổ hiểu. Y không cần một lời giải thích dài dòng. Bản năng của một thần thú đã thức tỉnh hoàn toàn. Một tiếng gầm uy dũng chấn động không gian, không phải là tiếng gầm giận dữ hay hung hãn, mà là tiếng gầm của sự tự do, của khát vọng được là chính mình, một tiếng gầm hàm chứa sức mạnh nguyên thủy không thể bị bẻ cong. Thân hình khổng lồ của y hóa thành một luồng sáng bạc chói lọi, không phải do linh lực bùng nổ, mà là do sự bùng nổ của 'vật tính' thuần túy, của bản chất thần thú được giải phóng. Luồng sáng bạc ấy lao thẳng vào một điểm trên Thiên Diệu Pháp Trận, một nút thắt linh lực mà Tần Mặc đã chỉ ra, nơi sự cưỡng ép ý chí đã tạo ra một sự căng thẳng đến cực hạn.
Cùng lúc đó, các bức tường của Vô Tính Thành rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết, không phải vì bị tấn công, mà là bởi sự trỗi dậy của Thiết Giáp Thành Linh. Một luồng ý chí thép, kiên cố và bất khuất, bắn ra từ sâu trong lòng thành, không phải một đòn tấn công vật lý, mà là một sự phản kháng của bản chất. Tiếng kim loại va chạm buồn bã vang vọng khắp thành, như tiếng rên siết của một linh hồn bị gông xiềng, nhưng giờ đây lại tràn đầy sự kiên định, sự từ chối biến dạng. Luồng ý chí thép ấy đâm thẳng vào một điểm khác trên Pháp Trận, một điểm mà Tần Mặc đã "nghe" được sự biến dạng ý chí rõ ràng nhất.
Thiên Diệu Pháp Trận kịch liệt chấn động. Ánh sáng xanh thẳm của nó bắt đầu nhấp nháy một cách hỗn loạn, như thể bị tấn công vào linh hồn. Không phải sức mạnh vật chất đã phá vỡ nó, mà là sự phản kháng của bản chất, của ý chí không muốn bị bẻ cong, không muốn bị "thăng cấp" theo cách cưỡng ép. Mùi linh lực cháy xém bốc lên, hòa lẫn với mùi kim loại và đất ẩm từ những bức tường thành, tạo nên một không khí căng thẳng đến tột độ.
Tô Lam, đứng cạnh Lục Vô Trần, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng chứng kiến tất cả. Nàng không thể tin vào những gì mình thấy. Sức mạnh của Bạch Hổ Lão Tổ và Thiết Giáp Thành Linh không phải là vô địch, nhưng cách chúng tấn công lại khiến Pháp Trận hùng mạnh kia phải chao đảo.
“Chiến lược này… thật khó tin,” Tô Lam thốt lên, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự thán phục. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng một trận pháp tấn công có thể được thực hiện bằng 'vật tính' và 'ý chí tồn tại' một cách thuần túy đến vậy.
Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ của y giờ đây cũng thoáng hiện lên một tia hy vọng. Y gật đầu, ánh mắt sâu trũng nhìn về phía Tần Mặc, như thể đang nhìn thấy một con đường mới. “Hắn… hắn không chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu…” Y thì thầm.
Tần Mặc vẫn giữ vững tư thế, ánh mắt không rời khỏi Thiên Diệu Pháp Trận. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.
***
Cùng lúc đó, trên đỉnh Thiên Cung, nơi những cung điện bằng ngọc và vàng lơ lửng giữa mây trắng, kiến trúc tinh xảo, tráng lệ và lộng lẫy, Thiên Diệu Tôn Giả đang ngồi trên một ngai vàng dát vàng rực rỡ. Nơi đây, tiếng gió mây lướt qua các mái vòm tạo ra những âm thanh du dương, tiếng chim phượng hoàng hót líu lo, và mùi hương liệu quý hiếm thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bản giao hưởng của sự thanh tịnh và thần thánh. Mọi thứ đều toát lên vẻ siêu phàm, thần thánh, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn dưới Hạ Giới.
Hắn đang theo dõi diễn biến chiến trường qua một quả cầu pha lê lấp lánh đặt trước mặt. Ánh mắt xanh thẳm của hắn, vốn sắc lạnh và đầy sự tính toán, giờ đây dần chuyển sang sự tức giận và khó hiểu. Trên quả cầu pha lê, hình ảnh Thiên Diệu Pháp Trận đang nhấp nháy hỗn loạn, luồng năng lượng xanh thẳm bị xé toạc ở hai điểm cụ thể, như thể có một lực lượng vô hình đang gặm nhấm nó từ bên trong.
Khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn của Thiên Diệu Tôn Giả dần tối sầm lại. Hắn đã tính toán mọi thứ, đã sử dụng Thiên Diệu Pháp Trận để bóp méo 'ý chí tồn tại' của vạn vật, cưỡng ép chúng "thăng cấp", để chúng trở thành những con rối phục vụ mục đích "thăng tiên" của hắn. Hắn đã nghĩ rằng, với sức mạnh tuyệt đối của mình và sự hiểu biết sâu sắc về 'vật tính' mà hắn đã "cải biến", không ai có thể chống lại. Nhưng những gì hắn thấy lại là một sự phản kháng lạ lùng, không đến từ linh lực hùng hậu, mà đến từ một thứ gì đó nguyên thủy hơn, bản năng h��n.
“Lại là trò hề của những kẻ thấp kém!” Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả trầm ấm nhưng mang theo uy áp, vang vọng khắp Thiên Cung, khiến cả không gian hư ảo cũng phải rung động nhẹ. “Ngươi nghĩ chỉ bằng chút bản năng hoang dã mà có thể lay chuyển được Thiên Đạo Pháp Trận ư? Ngu xuẩn!”
Hắn không thể chấp nhận được. Những sinh linh tầm thường, những 'vật' mà hắn coi là chưa đủ tư cách để "thăng tiên", lại dám chống lại ý chí của hắn, chống lại Pháp Trận mà hắn đã dành hàng thiên niên kỷ để hoàn thiện. Sự ngu xuẩn của chúng, trong mắt hắn, là một sự sỉ nhục đối với đạo lý "thăng tiên" mà hắn tin tưởng. Hắn đã cố gắng ban cho chúng cơ hội được "thăng cấp", được tiến hóa, vậy mà chúng lại từ chối, lại cố chấp giữ lấy cái bản chất "thấp kém" của mình.
Thiên Diệu Tôn Giả vung tay, một luồng linh lực xanh thẳm mạnh mẽ, thuần khiết và áp bức, lao thẳng từ Thiên Cung xuống phía Thiên Diệu Pháp Trận. Luồng linh lực ấy không chỉ là sức mạnh, mà còn là ý chí của hắn, ý chí muốn cưỡng ép vạn vật tuân theo. Nó như một mệnh lệnh tuyệt đối, truyền xuống để củng cố những điểm yếu đang bị tấn công.
“Củng cố! Lập tức củng cố các nút số ba và số bảy! Không để cho chúng có cơ hội!” Hắn ra lệnh, giọng nói giờ đây không còn là sự tức giận đơn thuần, mà là sự kiên định sắt đá, không chấp nhận bất kỳ sự phản kháng nào.
Ngay lập tức, những Thiên Diệu Ảnh mờ ảo, mang hình dáng của hắn, tỏa ra khí tức áp bức, nhận lệnh. Chúng lập tức triển khai, hòa mình vào dòng chảy linh lực xanh thẳm, tăng cường sức mạnh cho Thiên Diệu Pháp Trận. Năng lượng của Pháp Trận bùng lên mạnh mẽ hơn, cố gắng đè nén lại sự phản kháng của Bạch Hổ Lão Tổ và Thiết Giáp Thành Linh. Những vết nứt ý chí trên Pháp Trận bắt đầu được hàn gắn, luồng ánh sáng hỗn loạn dần trở lại sự ổn định, dù vẫn còn những rung động nhẹ ẩn sâu bên trong.
Thiên Diệu Tôn Giả nhíu mày. Hắn nhận ra rằng, dù đã củng cố, nhưng Pháp Trận của hắn đã không còn mượt mà như trước. Có một sự hao tổn tinh thần, một sự chậm tr�� trong vận hành, một sự cố gắng để duy trì sự thống nhất. Hắn không hiểu tại sao. Hắn đã bóp méo ý chí của vạn vật, đã cưỡng ép chúng theo một con đường duy nhất, nhưng dường như, ngay cả khi bị bóp méo, 'ý chí tồn tại' vẫn có một sức mạnh tiềm ẩn không thể bị phá hủy hoàn toàn. Hắn cảm thấy một sự khó chịu sâu sắc, một sự bực tức vì không thể hoàn toàn kiểm soát được những thứ mà hắn coi là "vô tri".
Tuy nhiên, sự kiên định của hắn không hề suy suyển. Nếu những phương pháp hiện tại không đủ, hắn sẽ sử dụng những phương pháp khác, tàn bạo hơn, triệt để hơn. Hắn sẽ chứng minh rằng con đường "thăng tiên" của hắn là con đường duy nhất, rằng mọi sự phản kháng đều là ngu xuẩn và vô ích.
***
Trở lại Vô Tính Thành, dưới bầu trời u ám đã dịu đi phần nào, Thiên Diệu Pháp Trận đã ổn định trở lại. Tuy nhiên, luồng năng lượng xanh thẳm của nó giờ đây chảy chậm hơn, uy lực áp bức giảm đi rõ rệt. Những rung động tinh tế vẫn còn đó, như một vết thương chưa lành hẳn, cho thấy sự tấn công của Bạch Hổ Lão Tổ và Thiết Giáp Thành Linh không phải là vô ích. Gió nhẹ hơn, không còn rít gào dữ dội như trước, mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại, nhưng vẫn vương vấn chút linh lực cháy xém từ Pháp Trận.
Bạch Hổ Lão Tổ thu lại uy thế, thân hình mãnh thú khổng lồ của y tuy vẫn đứng vững như một ngọn núi tuyết, nhưng rõ ràng đã kiệt quệ. Hơi thở của y nặng nề, từng tiếng thở dốc như kéo theo cả linh hồn, nhưng đôi mắt hổ vàng rực vẫn ánh lên sự kiên định không hề suy suyển. Y đã dùng toàn bộ bản năng nguyên thủy, toàn bộ 'ý chí tồn tại' của mình để tấn công, và dù mệt mỏi, y biết mình đã làm được điều gì đó.
Thiết Giáp Thành Linh cũng ổn định lại. Các bức tường thành, dù đã được hàn gắn bằng ý chí và sự kiên cường, vẫn còn phảng phất những vết rạn nứt vô hình, dấu vết của cuộc tấn công đầy bản chất vừa qua. Tiếng kim loại va chạm buồn bã đã dừng lại, thay vào đó là một sự tĩnh lặng kiên cố, một lời khẳng định về ý chí bảo vệ không thể lay chuyển.
Tần Mặc quan sát tất cả. Hắn cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong Pháp Trận, sự giảm sút về tốc độ và uy lực của nó. Hắn biết, hắn đã giành được một chút thời gian quý báu, một khoảng nghỉ chiến thuật giữa cuộc chiến tàn khốc này. Điều quan trọng hơn, hắn đã chứng minh rằng 'ý chí tồn tại' khi được khơi gợi đúng cách, khi được phép là chính nó, có thể tạo ra một sự phản kháng mạnh mẽ đến nhường nào.
Tô Lam tiến lại gần Tần Mặc, ánh mắt nàng tràn đầy sự ngưỡng mộ và nhẹ nhõm. “Pháp Trận… đã chậm lại. Tần Mặc, ngươi lại một lần nữa làm được điều không thể!” Nàng thốt lên, giọng nói đầy cảm xúc. Nàng chưa từng thấy một chiến lược nào độc đáo và hiệu quả đến vậy, không dựa vào sức mạnh thuần túy mà dựa vào sự thấu hiểu bản chất.
Tần Mặc khẽ gật đầu, khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư. “Không có gì là không thể, nếu vạn vật được quyền là chính nó,” hắn đáp, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng triết lý sâu xa. “Chúng ta chỉ giúp chúng tìm lại con đường của mình.”
Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, tiến đến bên cạnh Tần Mặc. Đôi mắt sâu trũng của y nhìn chằm chằm vào Thiên Diệu Pháp Trận, rồi lại nhìn về phía Tần Mặc. “Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ không bỏ qua,” y nói, giọng trầm thấp, vẫn mang theo sự mệt mỏi nhưng đã có thêm một chút kiên định. “Hắn sẽ lại tìm cách khác, tàn bạo hơn. Hắn sẽ không chấp nhận thất bại này.”
Tần Mặc biết Lục Vô Trần nói đúng. Sự tức giận và kiên định của Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dễ dàng tan biến. Điều này chỉ báo hiệu rằng hắn sẽ không ngần ngại sử dụng những phương pháp tàn bạo hoặc cấm kỵ hơn nữa để đạt được mục tiêu của mình, có thể liên quan đến Huyền Vực Tâm Châu hoặc những bí mật kinh hoàng khác mà hắn đang nắm giữ.
Hắn khẽ thở dài, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. “Chúng ta đã có một bài học quý giá,” Tần Mặc lẩm bẩm, không phải cho ai khác nghe, mà là cho chính mình. “Thiên Diệu Pháp Trận, dù hùng mạnh, vẫn tồn tại những 'vết nứt ý chí' có thể bị khai thác bởi những người thấu hi��u 'vật tính'. Sức mạnh của bản năng, của sự kiên cường, khi được khơi gợi đúng cách, có thể làm lay chuyển cả những thứ tưởng chừng như bất khả xâm phạm nhất.”
Hắn nhìn về phía Bạch Hổ Lão Tổ đang thở dốc, rồi đến những bức tường thành vẫn đứng vững. Bạch Hổ Lão Tổ và Thiết Giáp Thành Linh, dù kiệt quệ, đã thể hiện sức mạnh phi thường khi chiến đấu theo 'bản năng' và 'ý chí tự thân', mở ra tiềm năng cho những 'vật' khác trong liên minh. Đây là một chiến thắng nhỏ, nhưng nó đã khẳng định con đường mà Tần Mặc đang đi là đúng đắn. Một con đường không chỉ để chiến thắng một trận chiến, mà là để thay đổi một triết lý đã ăn sâu vào tâm trí mọi sinh linh.
Cuộc chiến vẫn còn dài, và những thử thách phía trước sẽ còn tàn khốc hơn. Nhưng Tần Mặc đã thắp lên ngọn lửa hy vọng. Hắn đã cho vạn vật thấy rằng, quyền được là chính mình, quyền được giữ vững bản chất, là một sức mạnh không thể bị đánh bại. Và đó, có lẽ, chính là chìa khóa để giữ cho Huyền Vực không bị hủy diệt bởi chính khát vọng "thăng tiên" vô độ của nó. Hắn sẽ phải tìm cách làm cho vạn vật có thể duy trì được bản chất của mình một cách bền vững, không phải chỉ trong một khoảnh khắc bùng nổ, mà là một sự kháng cự không ngừng nghỉ. Con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng Tần Mặc đã có thêm một bước chân vững chắc trên con đường tìm kiếm sự cân bằng cho Huyền Vực.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.