Vạn vật không lên tiên - Chương 1075: Ảnh Giáng Thần Uy: Thể Hiện Sức Mạnh Tuyệt Đối
Bên trên đài quan sát tạm bợ được dựng từ những tảng đá xám tro của Vô Tính Thành, Tần Mặc đứng lặng lẽ, ánh mắt sâu thẳm dõi về phía Thiên Diệu Pháp Trận. Sáng sớm, vầng dương còn e ấp sau những rặng núi phía Đông, nhuộm một dải màu cam hồng lên nền trời xanh thẳm, nhưng phía chân trời xa xăm, những đám mây đen lại vần vũ một cách bất thường, như báo hiệu một điềm chẳng lành. Hắn cảm nhận được sự im lặng đáng sợ đang bao trùm chiến trường, một sự tĩnh lặng trái ngược hoàn toàn với sự rung chuyển dữ dội của đêm qua. Pháp Trận vẫn đó, sừng sững và uy áp, nhưng đã mất đi vẻ hung hăng điên cuồng như trước. Tốc độ vận hành của nó chậm lại đáng kể, như một con mãnh thú bị thương đang cố gắng dưỡng sức.
Bên cạnh Tần Mặc, Tô Lam vẫn đứng thẳng tắp, thân hình mảnh mai nhưng tựa như một thanh kiếm sắc bén. Nàng khẽ chau mày, ánh mắt phượng vẫn ánh lên sự cảnh giác cao độ. Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, tựa vào lan can đá, đôi mắt sâu trũng mệt mỏi nhưng vẫn không ngừng quan sát. Phía dưới, Bạch Hổ Lão Tổ đang nằm phục trên một khối đá lớn, thân hình đồ sộ của y vẫn mang những vết rách xé toạc lớp lông trắng như tuyết, máu khô đã nhuộm đỏ một mảng nhỏ. Hơi thở của y nặng nề, mỗi nhịp thở đều kéo theo sự đau đớn, nhưng đôi mắt hổ vàng rực vẫn kiên định nhìn về phía trước, không hề nao núng. Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn bất diệt của Vô Tính Thành, vẫn duy trì sự ổn định, nhưng Tần Mặc có thể cảm nhận được những vết rạn nứt vô hình trên ý chí của nó, những dư chấn của cuộc đối đầu vừa qua.
Tần Mặc khẽ đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào bề mặt thô ráp của khối đá tạo nên đài quan sát. Hắn nhắm mắt lại, ý chí của hắn hòa vào dòng chảy của 'vật tính' trong lòng thành. Hắn lắng nghe tiếng rên rỉ trầm đục của những khối đá bị nứt, tiếng thở dốc của những linh vật nhỏ bé đang cố gắng hàn gắn vết thương, tiếng thì thầm của gió luồn qua các khe hở trên tường thành. Tất cả đều mang một nỗi sợ hãi tiềm ẩn, nhưng sâu thẳm hơn, là một sự kiên cường không thể lay chuyển, một ý chí bảo vệ bản chất và ngôi nhà của mình.
Hắn thầm thì, nhưng lời nói của hắn không phải dành cho ai nghe bằng tai, mà là một ý niệm mạnh mẽ truyền đi khắp Vô Tính Thành, lan tỏa đến từng viên đá, từng cành cây, từng linh vật đang ẩn mình: *“Chúng ta đã làm rất tốt. Hãy giữ vững ý chí... Đừng sợ hãi. Hãy là chính mình. Sức mạnh của các ngươi không nằm ở việc tấn công, mà ở sự kiên cường, ở bản chất không thể bị bẻ cong.”* Hắn truyền đi những lời trấn an, xoa dịu những nỗi sợ hãi đang dâng trào, củng cố những ý chí đang lung lay. Hắn cảm nhận được sự phản hồi từ vạn vật, những dòng năng lượng nhỏ bé nhưng bền bỉ đang tuôn chảy, tựa như vô số mạch ngầm đang nuôi dưỡng một đại thụ.
Tô Lam khẽ thở dài, phá vỡ sự im lặng. Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt có chút băn khoăn. “Pháp Trận… đã chậm lại. Nhưng uy áp của nó vẫn còn đ��, thậm chí còn nặng nề hơn. Chúng ta cần một kế hoạch tiếp theo, Tần Mặc. Thời gian hòa hoãn này liệu có đủ để chúng ta củng cố?” Giọng nàng trầm ấm nhưng mang theo sự lo lắng không che giấu. Nàng biết, chiến thắng đêm qua chỉ là tạm thời, và Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
Lục Vô Trần, đôi mắt trũng sâu, cũng lên tiếng, giọng y trầm thấp, chất chứa sự mệt mỏi đã hằn sâu vào xương tủy. “Sức mạnh của hắn không hề đơn giản. Trận chiến vừa rồi chỉ là một khởi đầu. Kẻ như Thiên Diệu Tôn Giả, hắn sẽ không bao giờ chấp nhận thất bại. Hắn sẽ giáng xuống một đòn nặng nề hơn, tàn khốc hơn.” Y ho khan một tiếng, che miệng bằng tay áo bạc màu. Những lời y nói mang theo sự u ám, nhưng Tần Mặc biết đó là sự thật. Y đã chứng kiến quá nhiều sự tàn bạo trong cuộc đời, đủ để hiểu được bản chất của những kẻ cuồng vọng quyền lực.
Tần Mặc không đáp lời ngay. Hắn vẫn nhắm mắt, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của Huyền Vực. Hắn biết, lời của Lục Vô Trần hoàn toàn chính xác. Thiên Di���u Tôn Giả, kẻ đã điên cuồng theo đuổi con đường thăng tiên, sẽ không bao giờ để một chướng ngại vật nhỏ như Vô Tính Thành cản bước. Hắn sẽ dốc toàn lực, sẽ sử dụng những thủ đoạn tàn bạo nhất để đạt được mục đích. Nhưng Tần Mặc cũng đã nhìn thấy, trong sự kiệt quệ của Bạch Hổ Lão Tổ, trong sự bền bỉ của Thiết Giáp Thành Linh, trong sự đồng lòng của vạn vật Vô Tính Thành, một tia hy vọng mong manh. Đó là sức mạnh của 'ý chí tồn tại', của quyền được là chính mình, một sức mạnh mà Thiên Diệu Tôn Giả, với sự cuồng vọng thăng tiên của hắn, có lẽ sẽ không bao giờ hiểu được.
Hắn mở mắt, nhìn thẳng vào đám mây đen đang vần vũ phía xa. “Kế hoạch của chúng ta… là giữ vững bản chất,” Tần Mặc nói, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sự kiên định sắt đá. “Để vạn vật hiểu rằng chúng có quyền được là chính mình, không cần phải trở thành thứ gì khác để được tôn trọng. Chính sự tồn tại của chúng, sự kiên cường của chúng, sẽ là lá chắn mạnh nhất.” Lời nói của hắn không mang tính hùng h���n, nhưng lại có sức nặng của một chân lý.
Đột nhiên, bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại. Những đám mây đen từ phía chân trời cuồn cuộn kéo đến, nuốt chửng vầng dương vừa hé lộ, biến cả Vô Tính Thành chìm trong một thứ ánh sáng u ám, xám xịt. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, mang theo mùi lưu huỳnh nhẹ và một áp lực vô hình đè nén vạn vật, khiến ngay cả những linh vật mạnh mẽ nhất cũng phải run rẩy.
Tiếng "rắc" lớn xé toạc không gian, không phải của sấm sét, mà là âm thanh của một thứ gì đó vô hình đang bị xé rách. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Thiên Diệu Pháp Trận. Pháp Trận, thứ vừa nãy còn vận hành chậm chạp, giờ đây bỗng nhiên ngừng hoạt động hoàn toàn. Các luồng linh lực chói lòa đang xoay chuyển trong trận pháp bỗng tắt lịm, để lại một khoảng trống đen kịt, nuốt chửng cả ánh sáng xung quanh.
Một lỗ hổng khổng lồ, hình tròn hoàn hảo, xuất hiện giữa không trung, ngay trung tâm của Thiên Diệu Pháp Trận. Từ bên trong lỗ hổng đó, một luồng ánh sáng trắng chói lòa bùng nổ, không phải là ánh sáng dịu lành của linh lực thuần túy, mà là một thứ ánh sáng rực rỡ đến mức làm chói mắt, nuốt chửng mọi thứ, khiến mọi sắc màu đều trở nên nhợt nhạt. Trong luồng sáng chói lòa và hủy diệt đó, một bóng người chậm rãi bước ra.
Đó là một dáng người thanh lịch, cao ráo, toàn thân toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực không thể lay chuyển. Khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán, tựa như hai khối băng vĩnh cửu. Mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, càng làm tôn lên vẻ siêu phàm, thoát tục. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, thứ lụa mịn màng như sương sớm nhưng lại phát ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, biểu tượng của sự thuần khiết nhưng cũng là của quyền năng tối thượng, một sự lạnh lẽo khó gần đến đáng sợ. Hắn chính là Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng không phải bản thể, mà là một phân thân, một phân thân mang theo uy áp gấp bội, nặng nề hơn cả bản thể từng xuất hiện từ trước đến nay.
Sự xuất hiện của hắn không gây ra bất kỳ ti��ng động nào, nhưng lại khiến cả Huyền Vực dường như nín thở. Áp lực linh lực khổng lồ từ hắn tỏa ra, không phải là thứ áp lực vật lý đơn thuần, mà là một thứ áp lực mang theo ý chí cưỡng ép, bẻ cong 'vật tính' của mọi thứ xung quanh. Tần Mặc cảm nhận được một sự đau đớn tột cùng từ vạn vật Vô Tính Thành. Những linh vật nhỏ bé co rúm lại, không dám thở mạnh. Ngay cả Bạch Hổ Lão Tổ cũng rên gừ một tiếng trầm đục, thân hình đồ sộ của y khẽ run lên.
Phân thân Thiên Diệu Tôn Giả chỉ nhẹ nhàng phất tay áo. Một luồng ánh sáng trắng tinh khiết như sương khói bay ra, lướt qua Thiên Diệu Pháp Trận. Lạ thay, tất cả những 'vết nứt ý chí' mà Tần Mặc và đồng minh đã dày công tạo ra đêm qua, những vết nứt ẩn chứa sự 'nghịch ý' của vạn vật, đều biến mất không dấu vết. Pháp Trận trở lại vẻ hoàn mỹ ban đầu, không một tì vết, không một chút rung động yếu ớt. Uy lực của nó dường như còn mạnh mẽ hơn trước, bao trùm lấy Vô Tính Thành như một bàn tay tử thần.
Một luồng linh lực vô hình, nhưng nặng nề như c�� một ngọn núi, ép thẳng xuống Vô Tính Thành. Các linh vật phòng thủ, vốn đã kiệt sức sau trận chiến, run rẩy bần bật. Một số linh thú nhỏ bé không chịu nổi áp lực, gục xuống ngay lập tức, thân thể chúng dường như bị đè nén đến mức biến dạng. Tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên khắp nơi.
Phân thân Thiên Diệu Tôn Giả chậm rãi hạ xuống, đôi mắt xanh thẳm lạnh lẽo của hắn quét qua Tần Mặc và toàn bộ liên minh Vô Tính Thành với vẻ khinh bỉ tột cùng. Giọng nói của hắn vang vọng khắp trời, không phải là âm thanh từ cổ họng, mà là một ý niệm mạnh mẽ, lạnh lùng, trực tiếp gieo vào tâm trí mọi sinh linh, khiến cho ngay cả những kẻ không có linh lực cũng cảm thấy một sự run rẩy từ tận xương tủy.
“Lũ kiến hôi,” phân thân Thiên Diệu Tôn Giả nói, giọng điệu mang theo sự ngạo mạn đến cực điểm, như thể đang nói chuyện với những sinh vật thấp kém nhất. “Ngươi tưởng chút trò vặt này có thể cản được bổn tôn sao? Sự kháng cự yếu ớt của các ngươi, chẳng qua chỉ là một trò đùa rẻ tiền.”
Tần Mặc đứng th���ng tắp, ánh mắt hắn kiên định, không hề nao núng trước uy áp kinh hoàng. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tràn trong lòng vạn vật, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một ngọn lửa nhỏ, một ý chí không cam chịu đang bùng cháy. Hắn biết, đây là thời khắc quan trọng nhất.
“Ngươi không hiểu…” Tần Mặc đáp, giọng nói của hắn bình thản đến lạ thường giữa sự cuồng phong của linh lực. “Đây không phải là trò vặt, đây là ý chí. Ý chí của vạn vật, ý chí được là chính nó.” Lời nói của hắn nhỏ bé, nhưng lại mang một sức mạnh tiềm ẩn, một sự thách thức trực tiếp vào niềm tin và sự ngạo mạn của Thiên Diệu Tôn Giả.
Tô Lam nghiến răng, sắc mặt nàng trắng bệch dưới áp lực kinh khủng, nhưng đôi mắt phượng vẫn ánh lên sự quyết đoán. “Là phân thân của hắn!” Nàng thốt lên, rút thanh kiếm cổ bên hông ra, kiếm khí sắc bén xé tan một phần áp lực xung quanh. “Cẩn thận! Sức mạnh của hắn vượt xa những gì chúng ta từng đối mặt!”
Lục Vô Trần ho khan một tiếng, y cố gắng đứng thẳng, nhưng cơ thể đã rệu rã. Y nhìn chằm chằm vào phân thân Thiên Diệu Tôn Giả, đôi mắt trũng sâu ánh lên sự tuyệt vọng lẫn căm phẫn. Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ, cố gắng đứng dậy, những vết thương trên thân y lại rỉ máu, nhưng đôi mắt vàng rực vẫn chứa đầy sự hung dữ và ý chí chiến đấu. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đứng sát cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào kẻ địch, nhe nanh gầm gừ, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân đến hơi thở cuối cùng.
Phân thân Thiên Diệu Tôn Giả dường như không quan tâm đến những lời thách thức của Tần Mặc. Hắn chỉ nhếch mép khinh thường, đôi mắt xanh thẳm lạnh lẽo như băng nhìn thẳng vào Tần Mặc. Hắn giơ tay lên, một luồng sáng xanh thẳm, rực rỡ và hủy diệt, từ lòng bàn tay hắn bắn thẳng xuống, không chút do dự, nhắm thẳng vào trung tâm của Vô Tính Thành. Đó là một đòn tấn công thuần túy linh lực, mang theo ý chí nghiền nát mọi thứ, xóa bỏ mọi sự tồn tại.
Không gian xung quanh rít gào, không khí bị đốt cháy, mùi lưu huỳnh trở nên nồng nặc đến nghẹt th���. Cả Vô Tính Thành rung chuyển dữ dội như sắp bị xé nát. Tần Mặc không lùi bước. Hắn đứng vững như một ngọn núi, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào luồng sáng hủy diệt đang lao tới. Hắn biết, đây là một đòn đánh kinh thiên động địa, một đòn mà không một cá nhân nào có thể chống đỡ được.
Ý chí của hắn bùng nổ, không phải để chống cự bằng sức mạnh, mà là để truyền đi một thông điệp mạnh mẽ, một lời kêu gọi từ sâu thẳm linh hồn, lan tỏa đến mọi ngóc ngách của Vô Tính Thành, đến từng linh vật, từng hạt bụi, từng ý chí tồn tại. *“Giữ vững! Bản chất của chúng ta không thể bị phá hủy!”* Giọng nói ý niệm của hắn vang vọng, không phải là một mệnh lệnh, mà là một sự khích lệ, một lời nhắc nhở về giá trị cốt lõi của mỗi thực thể. *“Hãy là chính mình! Hãy giữ vững bản chất của ngươi! Đừng bao giờ từ bỏ quyền được là chính mình!”*
Tô Lam gầm lên một tiếng, kiếm khí từ thanh kiếm cổ trên tay nàng bùng nổ, tạo thành một vòng phòng ngự bằng kiếm khí màu xanh lam, dày đặc như một bức t��ờng, cố gắng chặn đứng luồng sáng xanh thẳm. Kiếm khí của nàng sắc bén và tinh tế, nhưng trước sức mạnh tuyệt đối của phân thân Thiên Diệu Tôn Giả, nó trở nên mong manh như một chiếc lá giữa cơn bão.
Lục Vô Trần, dù thân thể mệt mỏi rệu rã, cũng cố gắng triệu hồi linh lực mạnh nhất của mình. Một vòng xoáy linh lực màu xám tro, mang theo sự tàn phai của thời gian, hiện ra trước mặt y, cố gắng hấp thụ và làm chậm lại đòn tấn công. Y ho ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
Bạch Hổ Lão Tổ, với tiếng gầm thét dữ tợn vang vọng khắp chiến trường, không màng đến vết thương, dùng thân mình đồ sộ của một thần thú thượng cổ lao ra, ánh sáng bạc huyền ảo bao phủ lấy y, tạo thành một lá chắn bằng bản năng và ý chí nguyên thủy, cố gắng che chắn cho Vô Tính Thành. Lớp lông trắng như tuyết của y dựng đứng, phát ra ánh sáng chói lòa, chống đỡ trực diện với luồng sáng hủy diệt.
Thiết Giáp Thành Linh, linh hồn của thành trì, phát ra những rung động mạnh mẽ. Các bức tường thành, những tháp canh, những khối đá xám tro đều phát ra ánh sáng vàng nhạt, cố gắng hấp thụ sức công phá kinh hoàng. Tiếng kim loại rên rỉ, tiếng đá vỡ vụn vang lên liên hồi, như một sự đau đớn tột cùng của cả một thực thể khổng lồ. Một hình ảnh mờ ảo của một nữ thần chiến binh được tạo thành từ đá và kim loại của thành trì, hiện ra trên đỉnh thành, giang tay ôm lấy cả Vô Tính Thành, đôi mắt sáng rực như lửa rèn.
Hắc Phong, con sói khổng lồ, nhe nanh gầm gừ, đôi mắt đỏ rực. Nó không thể làm gì trước đòn tấn công diện rộng như vậy, nhưng nó đứng sát cạnh Tần Mặc, thân hình cường tráng của nó như một bức tường vững chắc, sẵn sàng đón nhận mọi nguy hiểm cho chủ nhân.
Luồng sáng xanh thẳm va chạm với tất cả những sự phòng thủ đó, tạo ra một tiếng nổ kinh thiên động địa, xé rách màng nhĩ, chấn động đến tận linh hồn. Cả Vô Tính Thành chao đảo dữ dội. Bụi đá bay mù mịt, che khuất tầm nhìn. Cơn mưa linh lực trút xuống như thác lũ, mang theo sức hủy diệt.
Khi bụi tan, một khung cảnh hoang tàn hiện ra. Phòng tuyến của Vô Tính Thành, dù kiên cố đến mấy, cũng đã bị đẩy lùi một khoảng đáng kể. Một phần tường thành sụp đổ hoàn toàn, để lại một khoảng trống hoác đầy gạch đá vụn. Một số công trình nhỏ hơn đã bị phá hủy tan tành, biến thành tro bụi.
Tần Mặc bị đẩy lùi vài bước, nhưng hắn vẫn đứng vững, ánh mắt kiên định không rời khỏi phân thân Thiên Diệu Tôn Giả. Tuy nhiên, cảm giác đau đớn từ vạn vật trong thành truyền đến hắn càng rõ rệt, như thể hàng ngàn vết thương đang đồng loạt rỉ máu.
Tô Lam ôm lấy một bên vai, nơi kiếm khí của nàng bị đòn đánh của phân thân Thiên Diệu Tôn Giả xuyên thủng, máu thấm qua lớp áo xanh lam nhạt. Nàng nghiến răng, cố gắng đứng thẳng. Lục Vô Trần ho ra thêm một ngụm máu lớn, đôi mắt y mờ đi, nhưng y vẫn không gục ngã. Bạch Hổ Lão Tổ bị hất văng, thân hình đồ sộ của y nằm giữa đống đổ nát của một tháp canh bị phá hủy, lông trắng nhuốm máu, y cố gắng cựa quậy, đôi mắt vàng rực vẫn đầy căm hờn nhìn chằm chằm vào kẻ địch. Thiết Giáp Thành Linh phát ra tiếng rên rỉ trầm đục, ý chí của nó bị tổn thương nặng nề, nhưng nó vẫn không hề suy suyển, cố gắng hàn gắn những vết nứt mới trên cơ thể đá của mình.
Phân thân Thiên Diệu Tôn Giả vẫn đứng yên giữa không trung, không hề nhúc nhích, như thể đòn tấn công vừa rồi chỉ là một động tác nhỏ không đáng kể. Ánh mắt lạnh lẽo của hắn nhìn xuống những kẻ đang vật lộn, không chút cảm xúc.
“Thật sự là phí thời gian,” phân thân Thiên Diệu Tôn Giả nói, giọng điệu vẫn vang vọng khắp không gian, mang theo sự khinh thường tuyệt đối. “Kẻ yếu thì mãi mãi là kẻ yếu, dù có cố gắng đến đâu. Ý chí của các ngươi, chẳng qua chỉ là một ảo ảnh tự lừa dối. Sức mạnh tuyệt đối mới là chân lý duy nhất để vươn tới Thăng Tiên.”
Hắn nói xong, lại giơ tay lên, chuẩn bị cho một đòn tấn công tiếp theo, mạnh mẽ hơn, hủy diệt hơn. Sức mạnh của phân thân Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ cho thấy Thiên Diệu Tôn Giả thực sự mạnh mẽ đến mức nào, mà còn là một lời cảnh báo rùng rợn về kẻ thù chính m�� Tần Mặc và liên minh phải đối mặt. Tần Mặc biết rằng, đây có thể chỉ là một thử nghiệm, một động thái để thăm dò sức mạnh thực sự của liên minh, báo hiệu Thiên Diệu Tôn Giả có những kế hoạch lớn hơn, tàn bạo hơn đang chờ đợi.
Tuy bị đẩy lùi, và phải chịu đựng những tổn thất nặng nề, nhưng Tần Mặc và đồng minh vẫn kiên cường đứng vững. Ý chí của 'vạn vật', dù yếu ớt trước sức mạnh tuyệt đối, vẫn không chịu khuất phục. Ngay cả khi đối mặt với một bức tường không thể vượt qua, ngọn lửa hy vọng trong Tần Mặc vẫn không tắt. Hắn nhìn chằm chằm vào phân thân Thiên Diệu Tôn Giả, trong sâu thẳm đôi mắt hắn, một phương pháp đối phó khác, không phải là đối đầu trực diện bằng sức mạnh, đang dần hình thành. Một con đường mà chỉ hắn, kẻ có thể nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật, mới có thể nhìn thấy.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.