Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1082: Ý Chí Bất Diệt: Lá Chắn Từ Bản Nguyên

Tiếng rung động đồng điệu của đất đá, tiếng xào xạc của cây cỏ đang kiên cường vươn mình, tiếng ngân nga thanh thoát của Uẩn Linh, và tiếng gầm gừ kiên định của Hắc Phong đang đứng sừng sững bên cạnh Tần Mặc, dần trở nên rõ nét hơn khi màn bụi khói cuồn cuộn do Thiên Diệu Pháp Trận gây ra bắt đầu lắng xuống. Mùi khét và bụi dần tan đi, thay vào đó là mùi đất tươi, cây cỏ, và một làn hương thanh khiết của sự sống đang trỗi dậy mạnh mẽ, quyện vào không khí ẩm sau đợt tấn công, tạo nên một cảm giác vừa bi tráng vừa kiên cường.

Bầu trời Pháp Trận vẫn còn vương màu đỏ rực, những tia sét thỉnh thoảng vẫn xé toạc không trung, vẽ lên một bức tranh u ám, đầy đe dọa. Nhưng Vô Tính Thành, dù bị tổn thương nặng nề, những vết sẹo do uy lực kinh thiên của Pháp Trận để lại in hằn trên từng mái nhà, từng con đường, lại tỏa ra một vầng sáng mờ ảo, kiên định, như một hòn đảo nhỏ bé giữa cơn bão tố của hủy diệt. Nhiều ngôi nhà được xây dựng từ gỗ lim và đá cuội lấy từ suối đã bị sập một phần, mái ngói màu đất nung vỡ vụn, rơi lả tả trên những con đường lát đá cuội nhẵn bóng. Các vườn cây ăn trái nhỏ, nơi từng rợp bóng mát và vang tiếng chim hót líu lo, giờ tan hoang, cành lá gãy đổ. Những dòng suối nhỏ dẫn vào khu dân cư, từng trong lành uốn lượn, nay đục ngầu, mang theo phù sa và mảnh vỡ. Không có những công trình đồ sộ, tháp cao hay kiến trúc xa hoa, mọi thứ đều mang vẻ đẹp mộc mạc, gần gũi, và chính sự mộc mạc ấy lại càng l��m nổi bật sự kiên cường đến lạ lùng.

Điều kỳ lạ nhất, khiến Tô Lam và Lục Vô Trần không khỏi bàng hoàng, là mức độ tàn phá. Các bức tường thành, mái nhà, ngay cả những vật dụng nhỏ bé đều bị tổn hại, nhưng chúng không hề tan biến, không bị hủy diệt hoàn toàn như lẽ thường tình khi đối mặt với một đòn tấn công cấp độ đó. Chúng như đang 'từ chối' bị xóa sổ, chỉ chịu đựng ở mức tối thiểu, như thể tự thân chúng sở hữu một ý chí cố thủ, không cho phép bản thân bị phá hủy vượt quá giới hạn. Những vết nứt trên các bức tường thành không còn lan rộng, mà như thể đang tự lành lại, từng chút một, với một ý chí bền bỉ không tên. Cổng Không Gian Cổ Xưa, nơi tưởng chừng đã vỡ tan thành bụi, nay chỉ còn lại một khe nứt lớn, nhưng ánh sáng màu xanh huyền ảo từ bên trong không còn chập chờn mà trở nên ổn định, như một trái tim đã ngừng đập nay lại bắt đầu đập mạnh mẽ, kiên cường, tỏa ra một nguồn năng lượng cổ xưa, tĩnh lặng.

Tiểu Thảo, cô bé với mái tóc bím hai bên và đôi mắt to tròn, đen láy, vẫn đứng đó, giữa những thân cây bị gãy đổ, đôi chân trần đạp trên nền đất lởm chởm. Dù bộ quần áo vá víu của nàng lấm lem bụi đất, trên mái tóc còn dính vài cành cây khô, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên vẻ tò mò và hồn nhiên, không chút sợ hãi. Nàng vươn một ngón tay nhỏ xíu chạm vào một phiến đá bị nứt, và lạ lùng thay, phiến đá đó không hề vỡ vụn thêm mà dường như đang lắng nghe, phản ứng lại cử chỉ dịu dàng của nàng bằng một rung động tinh vi, chỉ Tần Mặc mới có thể cảm nhận. Uẩn Linh, chiếc chuông đồng cổ kính, dù thân chuông mang đầy vết nứt lớn, nhưng vẫn ngân nga những âm thanh yếu ớt, dịu dàng, như một lời thì thầm trấn an giữa cảnh hoang tàn, xua đi sự hỗn loạn, mang lại một làn sóng bình yên lan tỏa. Tiếng ngân nga đó, dù khẽ khàng, lại có sức mạnh xuyên thấu, chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn của mỗi người. Thiết Giáp Thành Linh, dù mang đầy vết sẹo do Pháp Trận để lại trên những bức tường đá xám xịt, vẫn sừng sững, không hề lay chuyển, như một người khổng lồ bị thương nhưng không gục ngã, ý chí bảo vệ vẫn kiên định, vững chãi.

Tần Mặc, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn bước đi chậm rãi giữa đống đổ nát, chạm tay vào một phiến đá bị nứt. Cảm giác thô ráp, lạnh lẽo từ phiến đá truyền đến lòng bàn tay, nhưng sâu hơn thế, hắn cảm nhận được một ý chí kiên cường, một khát vọng được tồn tại, được là chính nó, không bị biến dạng hay xóa sổ. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ cảm nhận, lắng nghe những tiếng vọng bản nguyên từ vạn vật. Mái tóc đen nhánh của hắn, giờ đây lấm bụi, vẫn không làm lu mờ đi vẻ thanh tú của khuôn mặt.

Hạ Nguyệt, thanh tú với mái tóc đen dài buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, dù đôi vai nàng vẫn còn run rẩy vì sợ hãi, nhưng giờ đây đã dịu đi rất nhiều. Nàng nhanh nhẹn chăm sóc những người bị thương nhẹ, dùng những lá thuốc tươi đắp lên vết trầy xước, ánh mắt vẫn không ngừng hướng về Tần Mặc, đầy lo lắng và tin t��ởng. "Tần Mặc..." Nàng thì thầm, chỉ hai tiếng đó đã chứa đựng tất cả sự lo lắng, sự ngưỡng mộ và tình cảm sâu sắc của nàng, một sự tin tưởng không cần lời giải thích.

Thôn Trưởng Vô Tính Thành, khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, tóc bạc phơ, đứng cạnh Tần Mặc. Dù bộ áo vải giản dị của ông cũng đã bạc màu và rách rưới, nhưng đôi mắt ông sáng ngời nhìn về phía những gì còn sót lại của thành trì. "Thành... thành trì của chúng ta... không sụp đổ!" Ông thốt lên, giọng nói khản đặc nhưng tràn đầy niềm tin và hy vọng. Bình yên là tài sản quý giá nhất, và Vô Tính Thành, dù bị tàn phá, vẫn giữ được bình yên trong tâm hồn của nó, một sự bình yên đến từ sự kiên định vào bản chất.

Tô Lam siết chặt thanh Vô Danh Kiếm trong tay, ánh mắt phượng kiên định nhìn về phía Tần Mặc. Nàng đã chứng kiến một điều không thể tin được, một sức mạnh không đến từ linh lực, không đến từ tu luyện, mà đến từ bản chất chân thật của vạn vật. Nàng nhìn những vết nứt trên tường thành, những cành cây gãy nhưng vẫn xanh non, ánh sáng yếu ớt của Uẩn Linh, và cảm nhận một sự rung động không lời từ thanh Vô Danh Kiếm trong tay nàng, như thể bản thân nó cũng đang thức tỉnh. "Đây là... sao có thể? Sức mạnh này lẽ ra phải hủy diệt tất cả!" Nàng thốt lên, giọng nói mang theo sự kinh ngạc tột độ. "Đây chính là 'bản nguyên' sao? Một sức mạnh không đến từ tu luyện..." Nàng lẩm bẩm, trong lòng tràn ngập sự bàng hoàng và một nhận thức mới mẻ. Sự giáo điều tông môn đã ăn sâu trong nàng bắt đầu lung lay dữ dội, nhường chỗ cho một con đường khác, một chân lý khác mà nàng chưa từng nghĩ đến, một con đường đi ngược lại mọi giáo lý mà nàng từng được học.

Lục Vô Trần thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi, giờ đây ánh lên một tia sáng. Y đã từng mệt mỏi, chán nản với con đường tu luyện vô tận, khao khát cuộc sống phàm nhân bình thường nhưng không biết cách thoát ly. Giờ đây, Tần Mặc đã khơi gợi cho y một con đường giải thoát tinh thần, một hy vọng mới mẻ. Y đã tìm kiếm sức mạnh ở những nơi xa xôi, trong những công pháp phức tạp, nhưng sức mạnh chân chính lại nằm ở ngay trong bản chất của mỗi vật, của mỗi sinh linh. "Không phải chống đỡ, mà là... từ chối?" Y lẩm bẩm, đôi mắt sâu trũng, chứa đựng sự hoài nghi trước đây đã được thay thế bằng sự kinh ngạc và một chút hưng phấn. "Hóa ra... ta đã tìm kiếm nhầm chỗ bấy lâu nay..."

Tần Mặc, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, nhìn xung quanh, ánh mắt trầm tư. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ bé, một khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn nhiều. "Chúng không chống đỡ," Tần Mặc cất giọng trầm ấm, nhưng lời nói lại mang một sức nặng phi thường, vang vọng trong không gian hoang tàn. Giọng điệu của hắn bình thản, không hùng hồn, nhưng mỗi lời đều có trọng lượng, khiến người nghe phải suy ngẫm. "Chúng chỉ... là chính chúng. Và điều đó đủ để không bị đồng hóa." Hắn khẽ chạm vào phiến đá nứt thêm một lần nữa, cảm nhận sự rung động yếu ớt nhưng kiên cường của nó. "Ý chí bản nguyên không phải là sức mạnh để đối kháng, mà là sức mạnh để tồn tại, để giữ lấy bản chất của mình. Thiên Diệu Pháp Trận cố gắng thay đổi, bẻ cong ý chí của vạn vật, ép chúng phải đi theo con đường 'thăng tiên' cực đoan của nó. Nhưng khi vạn vật từ chối, ý chí của Pháp Trận không thể tìm thấy 'điểm tựa' để phá hủy hoàn toàn. Nó như một dòng nước chảy xiết gặp phải những tảng đá kiên cố, không thể cuốn trôi, mà chỉ có thể chia tách, suy yếu."

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời xác nhận cho những gì Tần Mặc vừa nói, thân hình uy dũng của nó đứng sừng sững bảo vệ. Nó không thể nói chuyện bằng tiếng người, nhưng trí tuệ và sự trung thành của nó đối với Tần Mặc là không thể nghi ngờ.

Liên minh của Tần Mặc, con người và linh vật, cùng nhau đứng vững giữa tàn phá, ánh mắt họ nhìn về phía Tần Mặc với sự tin tưởng tuyệt đối, sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo. Bầu không khí yên bình của Vô Tính Thành đã bị phá vỡ, nhưng thay vào đó là một tinh thần kiên cường, một ý chí đoàn kết chưa từng có. Tần Mặc khẽ thở nhẹ, ánh mắt hắn nhìn xa xăm, xuyên qua những đám bụi đang dần tan đi, hướng về phía bầu trời vẫn còn vương màu đỏ máu. Hắn biết, đây... mới chỉ là khởi đầu. Hắn thì thầm, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn biết Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, và đòn tiếp theo có thể sẽ tàn bạo hơn, thậm chí còn liên quan đến những sức mạnh cấm kỵ hoặc Huyền Vực Tâm Châu. Nhưng hắn cũng biết rằng, hắn đã tìm thấy con đường, con đường của 'ý chí bản nguyên', con đường cho vạn vật được là chính nó. Và Vô Tính Thành, với những con người và linh vật kiên cường của mình, đã chứng minh rằng con đường đó hoàn toàn có thể đối đầu với mọi sức mạnh hủy diệt.

***

Vài giờ sau đòn tấn công kinh hoàng, khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng những đám mây bụi còn sót lại trên bầu trời Vô Tính Thành, một cuộc họp khẩn cấp được tổ chức tại Quán Trà Vọng Nguyệt. Dù quán trà đã bị hư hại một phần, mái hiên bị tốc mái, những bức vách gỗ bị nứt toác, nhưng người dân Vô Tính Thành đã nhanh chóng dựng lại một không gian tạm bợ, đủ để các thành viên chủ chốt của liên minh tụ họp. Không khí bên ngoài đã mát mẻ hơn sau cơn mưa bụi, mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại, nhưng bên trong quán, một ấm trà thơm dịu vẫn được pha cẩn thận, hơi ấm lan tỏa, xua đi chút lạnh lẽo và sự nặng nề của chiến tranh. Tiếng gió rít qua những vết nứt, tiếng đá vụn lạo xạo bên ngoài, tạo nên một bản nhạc nền trầm buồn nhưng không làm mất đi sự tập trung của những người có mặt.

Tần Mặc, vẫn trong bộ trang phục vải thô đơn giản lấm lem bụi đất, ngồi ở vị trí trung tâm. Khuôn mặt thanh tú của hắn hơi mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn giữ vẻ tinh anh, sâu thẳm. Bên cạnh hắn là Tô Lam, vẫn siết chặt thanh Vô Danh Kiếm trong tay, ánh mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định. Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, khuôn mặt khắc khổ, ngồi đối diện, ánh mắt sáng lên vẻ khao khát được thấu hiểu. Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý cụ thể, tồn tại dưới dạng một biểu tượng năng lượng tập trung, một vầng sáng mờ ảo lơ lửng giữa không trung, thỉnh thoảng rung động trầm thấp, như một trái tim khổng lồ đang đập. Thôn Trưởng Vô Tính Thành, với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, cùng với một số người quan trọng khác của liên minh, đều lắng nghe Tần Mặc một cách chăm chú.

Tần Mặc đặt một nhánh cây nhỏ xuống đất, dùng đầu nhọn của nó vẽ những đường nét đơn giản, phác họa lại cách Thiên Diệu Pháp Trận hoạt động và cách 'ý chí bản nguyên' đã làm suy yếu nó. Mỗi nét vẽ, mỗi lời nói của hắn đều chậm rãi, suy nghĩ kỹ lưỡng, mang theo sự trầm tĩnh hiếm có.

"Thiên Diệu Tôn Giả, và những tu sĩ theo đuổi con đường thăng tiên cực đoan," Tần Mặc bắt đầu, giọng nói tr��m ấm, nhưng rõ ràng, "họ tin rằng 'thăng hoa' là mục đích tối thượng của vạn vật. Họ muốn 'khai linh' cho tất cả, ép buộc chúng tu luyện, biến đổi bản chất để trở nên 'cao cấp' hơn. Thiên Diệu Pháp Trận chính là hiện thân cho ý chí đó. Nó không chỉ là một pháp trận tấn công vật lý, mà còn là một pháp trận đồng hóa ý chí. Nó cố gắng áp đặt 'khát vọng thăng tiên' của kẻ chủ trì lên tất cả vạn vật trong phạm vi ảnh hưởng, bẻ cong 'vật tính' của chúng, khiến chúng phải biến đổi, phải tan biến nếu không thể tuân theo."

Tô Lam khẽ nhíu mày, nắm chặt thanh Vô Danh Kiếm đến mức các khớp ngón tay nàng trắng bệch. "Vậy ra, nó muốn chúng ta 'trở thành' thứ mà nó mong muốn, hoặc biến mất?" Nàng hỏi, giọng nói thanh thoát nhưng đầy suy tư.

Tần Mặc gật đầu nhẹ. "Chính xác. Nó muốn mọi thứ phải tiến hóa theo 'khát vọng' của nó. Nhưng Vô Tính Thành của chúng ta, vạn vật ở đây, đã từ chối. Chúng không tu luyện, chúng không có khát vọng thăng tiên theo cách mà Thiên Diệu Tôn Giả mong muốn. Chúng chỉ muốn... là chính chúng. Một hòn ��á muốn là hòn đá, một dòng suối muốn là dòng suối, một cái cây muốn là cái cây." Hắn chỉ vào những nét vẽ trên đất. "Khi Thiên Diệu Pháp Trận giáng xuống, nó cố gắng 'ép' các vật chất, các linh hồn ở đây phải 'thăng hoa'. Nhưng khi chúng ta, thông qua sự liên kết ý chí, nhắc nhở chúng về 'bản nguyên' của mình, về quyền được là chính nó, chúng đã tạo ra một 'lá chắn' đặc biệt."

"Lá chắn này," Tần Mặc tiếp tục, "không phải là linh lực hùng hậu để chống đỡ. Nó không phải là một bức tường năng lượng để chặn đứng đòn tấn công. Nó là sự 'từ chối' bản chất của Thiên Diệu Pháp Trận. Khi một vật chất, một sinh linh, kiên định với 'ý chí bản nguyên' của mình, nó sẽ không thể bị 'đồng hóa'. Thiên Diệu Pháp Trận sẽ không tìm thấy 'điểm tựa' để phá hủy hoàn toàn. Nó như một lưỡi dao sắc bén cố gắng cắt đứt một sợi chỉ, nhưng sợi chỉ đó lại mềm mại, kiên định đến mức lưỡi dao không thể cắt mà chỉ có thể làm nó xoắn lại, biến dạng, nhưng không thể đứt lìa."

Lục Vô Trần, ánh mắt sáng lên một cách lạ thường, như thể y vừa tìm thấy một chân lý mà mình đã tìm kiếm suốt cả cuộc đời tu luyện đầy mệt mỏi. "Vậy ra, không phải chúng ta 'chống lại', mà là chúng ta 'là'. Một triết lý... quá đỗi sâu sắc." Y lặp lại lời Tô Lam đã nói trước đó, nhưng với một sự thấu hiểu sâu sắc hơn. "Con đường này... nó không cần phải đối đầu. Nó chỉ cần... tồn tại." Y khẽ thở dài, một nụ cười chua chát nhưng đầy ý vị nở trên khuôn mặt khắc khổ. "Ta đã từng cố gắng thay đổi bản thân, thay đổi linh lực, thay đổi mọi thứ để 'mạnh hơn', để 'thăng tiên'. Nhưng hóa ra, sức mạnh chân chính lại nằm ở việc chấp nhận và kiên định với bản chất của chính mình."

Tô Lam, sau giây phút bàng hoàng, đã bắt đầu ghi chép vào một cuốn sách nhỏ mang theo bên mình, những nét chữ thanh thoát nhưng đầy dứt khoát. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt phượng tràn đầy sự kính trọng và một chút phức tạp. "Thiên Diệu Tôn Giả không thể hiểu. Hắn nghĩ rằng mọi thứ đều có thể bị bẻ cong, bị thay đổi để 'tiến hóa'. Nhưng hắn quên rằng, có những thứ, chỉ muốn là chính nó. Đó là ý chí bản nguyên," Nàng trầm ngâm, lặp lại lời Tần Mặc từng nói. "Và chính sự 'là' đó lại tạo nên một lá chắn vững chãi hơn bất kỳ pháp trận phòng ngự nào. Lá chắn này không thể bị phá hủy bằng sức mạnh vật chất, vì nó không tồn tại ở cấp độ vật chất."

Thiết Giáp Thành Linh phát ra những rung động trầm thấp liên tục, như đang 'gật đầu' đồng tình, biểu tượng năng lượng của nó thỉnh thoảng lóe lên một cách mạnh mẽ, cho thấy sự cộng hưởng sâu sắc với lời giải thích của Tần Mặc. Thôn Trưởng Vô Tính Thành gật đầu chậm rãi, khuôn mặt hiền từ ánh lên niềm tự hào. "Bình yên là tài sản quý giá nhất. Có lẽ, bình yên không chỉ là không tranh đấu, mà còn là sự an trú trong bản chất của chính mình."

Tần Mặc nhìn các đồng minh của mình, một tia hy vọng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm. "Đây không phải là một phép thuật thần bí," hắn nói thêm, "mà là một chân lý đã bị lãng quên. Chân lý Thạch Bi trong Vô Tính Thành từng ghi chép, nhưng ít ai còn thực sự hiểu được. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Bởi vì chúng sẽ đánh mất đi bản chất của mình. Nhưng khi chúng ta cho vạn vật quyền được là chính nó, chúng ta sẽ tạo ra một sự cân bằng, một sức sống bền bỉ không gì lay chuyển được."

Hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu lan tỏa trong khoang miệng. Sự ấm áp từ ly trà, sự tĩnh lặng trong cuộc trò chuyện, tương phản rõ rệt với sự tàn phá bên ngoài. Tần Mặc biết rằng, sự hiểu biết sâu sắc hơn của Tô Lam và Lục Vô Trần về 'ý chí bản nguyên' sẽ giúp họ đóng vai trò quan trọng hơn trong việc hỗ trợ hắn trong việc triển khai 'Tinh Thần Liên Kết Vạn Vật' sắp tới. Sự kiên cường của các linh vật và binh khí, dù không tu luyện, là nền tảng vững chắc cho việc Tần Mặc sẽ liên kết chúng trên quy mô lớn hơn, không chỉ để phòng thủ mà còn để phản công hoặc tạo ra một sự thay đổi vĩ mô cho Huyền Vực. Hắn đã gieo hạt giống, và giờ đây, chúng đang bắt đầu nảy mầm trong tâm trí những người đồng hành.

***

Cùng lúc đó, tại Thiên Cung hùng vĩ, lơ lửng giữa mây trắng, một cơn thịnh nộ đang bùng phát. Trong một đại điện rộng lớn, nơi từng là biểu tượng của sự uy nghiêm và quyền năng tối thượng, giờ đây chỉ còn lại những mảnh vỡ của các pháp khí cao cấp, vương vãi trên nền ngọc lạnh lẽo. Mùi ozone nồng nặc và khói từ các vật phẩm bị phá hủy vẫn còn lởn vởn trong không khí, hòa lẫn với hương liệu quý hiếm, tạo nên một sự tương phản quái dị. Tiếng gió mây rít qua các mái vòm, không còn du dương mà trở nên gào thét, như một lời than khóc cho sự phẫn nộ của kẻ chủ trì.

Thiên Diệu Tôn Giả, dáng người thanh lịch, cao ráo, với mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, khuôn mặt tuấn tú không chút nếp nhăn, nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tính toán, đang đứng giữa đống đổ nát. Trường bào lụa trắng thêu kim tuyến của hắn, từng là biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng, giờ đây lại mang vẻ lạnh lẽo, hằn lên chút tro bụi của sự hủy hoại. Hắn không thể tin được vào những gì hắn vừa chứng kiến, không thể lý giải được sự thất bại của Thiên Diệu Pháp Trận. Hai đòn tấn công mạnh nhất, mang theo ý chí hủy diệt và đồng hóa, lại không thể xóa sổ một vùng đất vô tri, một đám phàm nhân yếu ớt.

"Không thể nào! Một vùng đất vô tri, những vật thể yếu ớt, làm sao có thể chống lại thiên uy của ta?" Hắn gầm lên, giọng nói trầm ấm nhưng giờ đây đã biến thành một tiếng rống giận dữ, đầy uy áp. Hắn vung tay, đập nát một ngọc bội tinh xảo đang lơ lửng gần đó, khiến nó vỡ tan thành trăm mảnh, tiếng loảng xoảng vang vọng khắp đại điện trống trải. "Cái gọi là 'ý chí bản nguyên' đó là thứ gì? Một thứ vô hình, vô ảnh, không thể nắm bắt, không thể tu luyện, lại có thể làm suy yếu Pháp Trận của ta? Ta đã chứng kiến vạn vật 'thăng hoa' qua ngàn năm, chưa từng thấy thứ gì có thể đứng yên mà không bị ảnh hưởng bởi đạo của thiên địa!"

Trong tâm trí Thiên Diệu Tôn Giả, niềm tin sắt đá vào con đường thăng tiên, vào sức mạnh tối thượng của bản thân, đang bị thách thức nghiêm trọng. Hắn đã luôn tin rằng mọi thứ đều có thể bị bẻ cong, bị thay đổi để 'tiến hóa', để đạt đến cảnh giới cao hơn. Nhưng Vô Tính Thành, với sự kiên cường phi lý của nó, đã vén màn một chân lý mà hắn chưa từng thấy, một sức mạnh phi lý mà hắn không thể định nghĩa hay đối phó. Sự bối rối sâu sắc xen lẫn với sự giận dữ tột cùng. Hắn đã dồn hết tâm huyết, uy lực để tạo ra Thiên Diệu Pháp Trận, mong muốn dùng nó để đưa Huyền Vực trở lại quỹ đạo 'thăng tiên' mà hắn cho là đúng đắn. Nhưng giờ đây, nỗ lực đó lại gặp phải một bức tường vô hình, không thể xuyên thủng.

Ánh mắt xanh thẳm của Thiên Diệu Tôn Giả lóe lên sự tàn bạo và quyết tâm. Nếu không thể hủy diệt bằng sức mạnh thông thường, hắn sẽ phải tìm một con đường khác, có thể là cực đoan hơn, tàn nhẫn hơn. Hắn không thể chấp nhận thất bại. Hắn không thể để cái gọi là 'ý chí bản nguyên' này trở thành một tiền lệ, một con đường thay thế cho 'tiên lộ' vĩ đại mà hắn đã theo đuổi. Tần Mặc, thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, đã trở thành một cái gai trong mắt hắn, một kẻ thách thức không chỉ sức mạnh của hắn, mà còn cả nền tảng tín ngưỡng của toàn bộ thế giới tu hành.

"Tần Mặc..." Hắn nghiến răng, tên của thiếu niên đó thoát ra từ kẽ răng như một lời nguyền rủa. "Ngươi đã vén màn một thứ ta chưa từng thấy. Nhưng ngươi sẽ không có cơ hội biến nó thành hiện thực. Ta sẽ nghiền nát 'bản nguyên' đó, bằng mọi giá!"

Thiên Diệu Tôn Giả vung tay, một bản đồ Huyền Vực khổng lồ, được tạo nên từ linh khí và ánh sáng lung linh, hiện ra trước mặt hắn. Trên bản đồ đó, vô số điểm sáng đại diện cho các thế lực tu sĩ, các vùng đất linh thiêng, và một chấm nhỏ, mờ ảo đại diện cho Vô Tính Thành. Ánh mắt hắn dừng lại ở trung tâm bản đồ, nơi một viên ngọc châu màu xanh thẫm, lấp lánh như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ, đang tỏa ra một vầng sáng yếu ớt – Huyền Vực Tâm Châu.

Hắn chạm ngón tay lạnh lẽo vào Huyền Vực Tâm Châu trên bản đồ, vẻ mặt đầy suy tính và tàn nhẫn. Một sức mạnh cấm kỵ, một phương pháp mà hắn đã từng do dự không muốn sử dụng, giờ đây lại hiện lên trong tâm trí hắn như một lựa chọn duy nhất. Nếu 'ý chí bản nguyên' là một bức tường vô hình, thì hắn sẽ dùng một thứ có thể xuyên thủng mọi bức tường, phá vỡ mọi quy tắc. Hắn sẽ chứng minh rằng, trong vũ trụ này, chỉ có một con đường duy nhất dẫn đến đỉnh cao, và đó chính là con đường thăng tiên mà hắn đang theo đuổi. Sự bối rối và giận dữ của hắn khi nhìn vào Huyền Vực Tâm Châu cho thấy hắn có thể sẽ tìm cách sử dụng sức mạnh cấm kỵ hoặc chính Huyền Vực Tâm Châu để đạt được mục đích của mình, báo hiệu một đòn tấn công cuối cùng và nguy hiểm hơn sắp sửa giáng xuống.

Bên ngoài Thiên Cung, những tia sét bắt đầu xé toạc bầu trời, không còn là những tia sét nhỏ mà là những luồng điện khổng lồ, dữ dội, báo hiệu cho một cơn bão lớn hơn đang hình thành, một cơn bão không chỉ về thời tiết, mà còn về ý chí và số phận của toàn bộ Huyền Vực. Thiên Diệu Tôn Giả đứng đó, ánh mắt sắc lạnh, quyết tâm không gì lay chuyển. Hắn đã sẵn sàng trả bất cứ giá nào để tái lập trật tự mà hắn tin là đúng đắn, ngay cả khi điều đó có nghĩa là hủy diệt những gì hắn không thể hiểu.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free