Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1081: Chân Lý Thức Tỉnh: Tiếng Vọng Bản Nguyên

Cột sáng thứ hai của Thiên Diệu Pháp Trận, sau một khoảnh khắc tưởng chừng như ngưng đọng giữa không trung, bỗng nhiên bùng nổ, gấp mười lần uy lực so với đòn đánh ban đầu. Nó không còn là một luồng năng lượng đơn thuần mà biến thành một cơn thịnh nộ cuồng bạo, một ý chí hủy diệt thuần túy, mang theo tiếng gầm rít của hàng vạn hồn phách bị cưỡng ép thăng hoa, lao thẳng xuống Vô Tính Thành. Không gian xung quanh vặn vẹo, méo mó, như thể chính bản thân thực tại cũng đang oằn mình dưới áp lực vô hạn.

Các công trình kiến trúc mộc mạc của Vô Tính Thành, vốn được xây từ gỗ lim và đá cuội lấy từ suối, không có khả năng chống đỡ. Những ngôi nhà có mái ngói màu đất nung, những con phố lát đá cuội nhẵn bóng, cùng những khu vườn cây ăn trái nhỏ, tất cả đều bị nghiền nát thành từng mảnh vụn chỉ trong chớp mắt. Tiếng đổ vỡ long trời lở đất, tiếng la hét kinh hoàng của người dân Vô Tính Thành vang vọng khắp không gian, trộn lẫn với tiếng Pháp Trận gầm rú, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Mùi khét lẹt của linh khí bị đốt cháy, mùi bụi đất nồng nặc và mùi sợ hãi lan tỏa khắp không gian, lấn át đi mùi gỗ ẩm và hoa cỏ dại quen thuộc, thay thế bằng sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Khí hậu ôn hòa của Vô Tính Thành bị năng lượng Pháp Trận biến thành một cơn giông bão dữ dội, những luồng gió lốc mang theo đá vụn và mảnh gỗ xoáy tròn, càn quét mọi thứ. Bầu trời, dù đang là ban ngày, nay đã biến thành một màu đỏ máu quỷ dị, tựa như hoàng hôn của tận thế đang bao trùm lấy thế gian.

Tô Lam, người đang cố gắng giữ vững phòng tuyến với thanh Vô Danh Kiếm trong tay, cảm nhận rõ rệt sự bất lực. Nàng đã dốc toàn lực, thi triển 'Ngũ Hành Phản Bổn' đ���n cực hạn, cố gắng tạo ra một bức tường năng lượng để làm chậm bước tiến của cột sáng, nhưng nó vẫn lao tới như một mũi tên xé toạc mọi thứ. Từng gân xanh nổi rõ trên cánh tay nàng, từng thớ thịt căng cứng, nhưng trước sức mạnh hủy diệt tuyệt đối của Thiên Diệu Pháp Trận, mọi nỗ lực đều trở nên nhỏ bé như hạt cát giữa đại dương. Thanh Vô Danh Kiếm trong tay nàng khẽ rung lên bần bật, như thể chính nó cũng đang rên rỉ dưới áp lực khủng khiếp. Nàng cảm thấy một cơn đau nhói nơi lồng ngực, những vết thương cũ từ trận chiến trước dường như lại tái phát, nhưng nàng vẫn cắn chặt răng, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự kiên định đến cùng cực, cố gắng giữ vững vị trí. Tuy nhiên, nàng biết rõ, điều này không thể kéo dài.

"Tần Mặc, chúng ta không thể chống đỡ được nữa! Pháp Trận này quá mạnh!" Tô Lam hét lên, giọng nói của nàng bị tiếng nổ và tiếng gió rít át đi gần hết, nhưng sự lo lắng và tuyệt vọng trong đó vẫn truyền đến tai Tần Mặc. Nàng cảm thấy cơ thể mình như đang bị xé toạc, linh lực trong đan điền cuộn trào hỗn loạn, nhưng nàng vẫn cố gắng bảo vệ Tần Mặc, bảo vệ những gì còn sót lại của Vô Tính Thành.

Lục Vô Trần, đứng cạnh nàng, khuôn mặt khắc khổ nay càng thêm hằn sâu những nếp nhăn của sự tuyệt vọng. Y đã vận dụng 'Linh Hồn Thức Tỉnh' để khuếch đại ý chí của vạn vật xung quanh, tạo ra một lá chắn tinh thần, nhưng nó cũng chỉ như một tấm vải mỏng manh trước cơn bão tố. Y cảm thấy ý chí của những viên đá, những ngọn cỏ, những con vật nhỏ bé mà y cố gắng thức tỉnh đang dần bị nghiền nát, bị bóp méo bởi ý chí hủy diệt của Pháp Trận. Mái tóc đã điểm bạc của y càng thêm xơ xác dưới gió lốc, đôi mắt sâu trũng chứa đầy sự hoài nghi về ý nghĩa của mọi thứ. Y đã từng tin vào con đường tu luyện, đã từng khao khát thoát ly, nhưng giờ đây, trước cảnh tượng hủy diệt này, y chỉ thấy một sự trống rỗng vô tận. "Đây là kết cục ư? Mọi nỗ lực đều vô vọng..." Y thì thầm, giọng nói yếu ớt, lạc lõng giữa tiếng hỗn loạn, mang theo một nỗi chua xót và chán chường tận cùng.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, không nói được tiếng người nhưng lại cảm nhận sâu sắc ý chí của chủ nhân. Nó gầm gừ một tiếng uy dũng, cố gắng dùng thân mình che chắn cho Tần Mặc. Nó lao vào những luồng năng lượng phụt ra từ Pháp Trận, cắn xé, gào thét, dù biết rằng sức mạnh của mình cũng không thể làm suy chuyển được đòn tấn công chính. Từng sợi lông của nó dựng đứng, ánh mắt hung dữ nhìn về phía bầu trời đỏ máu, sẵn sàng liều chết để bảo vệ chủ nhân.

Tần Mặc đứng yên giữa tâm điểm của sự hỗn loạn, thân hình gầy gò của hắn dường như là một điểm tĩnh lặng đến kỳ lạ giữa cơn bão hủy diệt. Hắn không lao vào chiến đấu trực diện, không thi triển bất kỳ công pháp phòng ngự nào. Đôi mắt hắn nhắm hờ, tập trung toàn bộ 'ý chí bản nguyên' của mình để 'nghe' Pháp Trận, để 'nghe' cả Huyền Vực đang rên rỉ dưới đòn tấn công tàn bạo này. Hắn không chỉ nghe âm thanh của sự hủy diệt, mà nghe được 'ý chí' của nó, khát vọng sâu thẳm nhất của nó – một khát vọng thanh tẩy, một khao khát cưỡng ép mọi vật tính phải 'thăng tiên', phải hòa nhập vào một trật tự duy nhất, biến những gì không tuân theo thành hư vô. Hắn cảm nhận rõ ràng 'ý chí bản nguyên' của Huyền Vực bị đè nén, bị bóp méo, bị cưỡng đoạt khỏi dòng chảy tự nhiên của nó. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của từng viên đá, từng ngọn cỏ, từng giọt nước, từng làn gió đang bị ép buộc phải từ bỏ bản chất của mình.

Hắn nhìn thấy sự đau khổ và tuyệt vọng của những người dân Vô Tính Thành, những linh vật xung quanh. Hắn không có thời gian, từng khoảnh khắc trôi qua đều là sinh tử. Nhưng hắn cũng hiểu rằng sức mạnh đối đầu trực diện là vô nghĩa. Pháp Trận này không thể bị đánh bại bằng sức mạnh vật chất đơn thuần, bởi nó là sự tập hợp của một ý chí cực đoan, một triết lý lệch lạc.

Rồi, Tần Mặc từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây không còn sự trầm tư hay lo lắng, mà sáng rực một thứ ánh sáng thấu triệt, một tia sáng của trí tuệ và sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Ánh nhìn của hắn xuyên thấu vạn vật, xuyên qua lớp bụi mịt mù, xuyên qua những mảnh vỡ đang bay lượn, chạm đến tận sâu thẳm bản nguyên của mỗi thực thể. Hắn không nhìn Pháp Trận như một kẻ thù, mà nhìn nó như một dòng chảy lạc lối, một tiếng gào thét sai lầm của vũ trụ. Hắn biết mình không thể chống lại dòng chảy ấy, nhưng hắn có thể hướng nó, có thể thay đổi bản chất của nó, bằng cách thức tỉnh những dòng chảy khác, những dòng chảy chân chính hơn.

***

Trong một tinh thần cảnh chỉ Tần Mặc và những thực thể có 'ý chí' đủ mạnh mới có thể cảm nhận được, thời gian dường như ngưng đọng. Đây không phải là một nơi chốn vật lý, mà là một không gian của ý niệm, của sự kết nối bản nguyên. Ban đầu, âm thanh duy nhất cảm nhận được là tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng vỡ vụn của những ý chí bị đè nén, bị bóp méo bởi áp lực khổng lồ từ Pháp Trận. Những hình ảnh mờ ảo của sự sợ hãi, sự tuyệt vọng hiện lên như những đám sương mù dày đặc.

Tần Mặc dùng ý niệm của mình để chạm vào từng hạt bụi, từng viên đá, từng sợi cỏ, từng giọt sương, từng linh hồn đang run rẩy. Hắn không ra lệnh, mà là 'nhắc nhở', 'khơi gợi' về bản chất thật sự của chúng, giống như một làn gió nhẹ đánh thức những hạt giống đã ngủ sâu trong lòng đất. Hắn cho chúng thấy rằng chúng có quyền được là chính mình, không cần phải 'thăng tiên' hay 'biến đổi' để có giá trị.

Ý niệm của hắn đầu tiên hướng về Thiết Giáp Thành Linh. Trong tinh thần cảnh, Thiết Giáp Thành Linh hiện lên dưới dạng một hình ảnh 'nữ thần chiến binh' bằng linh lực, với áo giáp được tạo thành từ đá và kim loại của thành trì, đôi mắt sáng rực như lửa rèn, nhưng giờ đây đôi mắt ấy đang tràn ngập sự đau đớn và hoài nghi. Những vết nứt toác trên thân thể của nó không phải là vật lý mà là những vết thương trong ý chí, trong bản nguyên của nó. Từng mảnh giáp đang vỡ vụn, không phải vì không đủ cứng rắn, mà vì nó đang cố gắng trở thành một thứ gì đó không phải là chính nó – một thần binh bất khả xâm phạm, thay vì một thành trì bảo vệ.

Tần Mặc, bằng ý niệm trầm tĩnh, hòa vào dòng chảy ý chí của Thành Linh: "Ngươi... là thành trì. Ngươi muốn bảo vệ. Ngươi không cần phải là thần binh bất khả xâm phạm. Ngươi không cần phải trở thành một thực thể mạnh nhất, không thể bị phá hủy. Ngươi chỉ cần là... chính ngươi. Ngươi là ngôi nhà, là nơi trú ẩn. Bản chất của ngươi là sự kiên cố, sự bền bỉ, để che chở. Ngươi không cần phải chống lại, ngươi chỉ cần đứng vững, bảo vệ những gì thuộc về ngươi, theo cách của ngươi."

Thiết Giáp Thành Linh khẽ rung động, như thể một luồng điện xẹt qua linh hồn nó. Từ sâu thẳm trong nó, một tiếng vang vọng yếu ớt nhưng đầy chân thật cất lên: "...Thành... ta... bảo vệ..." Ý niệm về sự bảo vệ, về bản chất cốt lõi của nó, bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, xua tan đi sự ám ảnh về sức mạnh và sự bất khả xâm phạm. Nó không cần phải hóa thành thần binh để bảo vệ, nó chỉ cần là chính nó – một thành trì kiên cố, một vòng tay che chở.

Tiếp theo là Uẩn Linh, chiếc chuông đồng cổ kính. Trong tinh thần cảnh, Uẩn Linh hiện lên như một cô bé nhỏ nhắn, d��� thương, nhưng đôi mắt đang nhòe lệ, tiếng ngân nga của nó chỉ còn là những tiếng nức nở đứt quãng. Nó đang bị Pháp Trận cưỡng ép phải phát ra những tiếng chuông chiến tranh, những âm thanh chói tai, khốc liệt, một thứ âm thanh hoàn toàn trái ngược với bản chất dịu dàng, êm ái của nó.

Tần Mặc nhẹ nhàng chạm vào ý niệm của Uẩn Linh: "Ngươi... là chuông. Ngươi muốn ngân nga. Ngươi muốn mang đến sự bình yên, sự thanh thản, sự hòa hợp. Ngươi không cần phải kêu gào, không cần phải tạo ra những tiếng vang đinh tai nhức óc của chiến tranh để được công nhận. Ngươi chỉ cần là... chính ngươi. Hãy ngân nga, theo cách của ngươi, để xoa dịu, để đoàn kết, để nhắc nhở về sự bình yên."

Uẩn Linh khẽ run lên, rồi một tiếng ngân nga yếu ớt, trong trẻo như tiếng suối reo cất lên trong tinh thần cảnh: "...Ngân... nga..." Tiếng ngân nga ấy, dù nhỏ bé, lại mang theo một sức mạnh kỳ lạ, xua tan đi những đám sương mù tuyệt vọng, mang lại một làn sóng bình yên lan tỏa. Nó không còn cố gắng đối kháng, mà chỉ ngân nga theo bản năng, theo khát vọng sâu thẳm nhất của mình.

Rồi đến Tiểu Thảo, những ngọn cỏ bé nhỏ đang bị vùi dập dưới sức mạnh của Pháp Trận. Trong tinh thần cảnh, Tiểu Thảo hiện lên như một cô bé nhỏ nhắn, tóc bím hai bên, đôi mắt to tròn, đen láy, nhưng giờ đây tràn ngập sự sợ hãi. Nó đang bị cưỡng ép phải phát triển thành một linh dược quý hiếm, một thực thể mạnh mẽ hơn, nhưng bản chất của nó chỉ là một ngọn cỏ dại, khao khát được sống, được vươn lên dưới ánh mặt trời.

Tần Mặc thấu hiểu, nhẹ nhàng truyền ý niệm: "Ngươi... là cỏ. Ngươi muốn vươn lên, muốn sống mãnh liệt, muốn kết nối với đất mẹ. Ngươi không cần phải thành linh dược quý hiếm, không cần phải có sức mạnh kinh thiên động địa. Ngươi chỉ cần là... chính ngươi. Hãy vươn lên, hãy bám rễ sâu, hãy sống một cách kiên cường, theo cách của một ngọn cỏ, theo ý chí của đất trời."

Tiểu Thảo rung động mãnh liệt, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự thức tỉnh sâu sắc. Từ sâu thẳm linh hồn nó, một ý niệm kiên cường trỗi dậy: "...Sống... vươn..." Nó không còn muốn trở thành linh dược, nó chỉ muốn sống, muốn vươn mình, muốn là một phần của sự sống.

Ý niệm của Tần Mặc tiếp tục lan tỏa, chạm đến từng viên gạch, từng tấc đất, từng giọt nước, từng ngọn cây, từng sinh linh trong Vô Tính Thành. Hắn không áp đặt, mà chỉ giúp chúng 'nhớ lại' bản nguyên của mình, khơi gợi ý chí tự do, quyền được là chính nó. Mùi đất tươi, mùi hoa dại, mùi kim loại rỉ sét (cũ kỹ nhưng chân thật) bắt đầu thay thế mùi khét lẹt và bụi bặm trong tinh thần cảnh. Bầu không khí chuyển từ tuyệt vọng sang sự thanh tịnh, kiên định và tràn đầy hy vọng. Ánh sáng nội tại của 'bản nguyên' mỗi vật, lúc mờ ảo, lúc rực rỡ, bắt đầu bùng lên, hòa vào nhau tạo thành một dòng chảy ý chí mạnh mẽ.

Ở bên ngoài, Tô Lam, đang cố gắng chống đỡ những mảnh vỡ đang lao tới, bỗng cảm thấy một sự rung động kỳ lạ. Nàng không hiểu Tần Mặc đang làm gì, nhưng nàng cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ, không phải là sức mạnh của linh lực, mà là một thứ gì đó sâu sắc hơn, đến từ tận cùng bản nguyên của vạn vật. "Hắn... hắn đang làm gì?" nàng thầm nghĩ, trong suy nghĩ của nàng tràn ngập sự ngạc nhiên, "Không phải dùng sức mạnh... mà là...". Nàng cảm thấy một sự thay đổi tinh tế trong không khí, một sự kiên định lạ thường đang trỗi dậy từ những thứ tưởng chừng như yếu ớt nhất.

***

Khi Tần Mặc hoàn tất việc truyền đạt ý niệm, Thiên Diệu Pháp Trận đã lao đến sát Vô Tính Thành. Đòn tấn công cuối cùng, mang theo toàn bộ sức mạnh hủy diệt và ý chí thanh tẩy cực đoan, giáng xuống. Nó không phải là một cú đánh, mà là một làn sóng áp lực vô hình, một tiếng gầm thét của sự tuyệt vọng và giận dữ, cố gắng nghiền nát mọi thứ không tuân theo.

Nhưng lần này, điều kỳ diệu đã xảy ra. Vô Tính Thành và các linh vật, vật thể bên trong nó không chống trả trực diện. Thay vì dựng lên những lá chắn phòng ngự để đối kháng, chúng chỉ 'đứng vững'. Một luồng ý chí kiên định, đồng điệu vang lên từ mọi ngóc ngách của thành, từ bức tường vỡ vụn đang oằn mình, từ thảm cỏ xanh non đang bị vùi dập, từ tiếng chu��ng ngân nga dịu dàng của Uẩn Linh, từ cả những người dân Vô Tính Thành đang nắm chặt tay nhau, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng.

Luồng ý chí đó không đối kháng mà như một dòng nước mềm mại, phân tán, làm suy yếu và chuyển hướng năng lượng hủy diệt của Pháp Trận. Tiếng Pháp Trận vẫn gầm rú nhưng đã yếu đi rõ rệt, không còn uy lực như trước. Thay vào đó, là tiếng rung động đồng điệu của đất đá, tiếng xào xạc của cây cỏ đang kiên cường vươn mình, tiếng ngân nga thanh thoát của Uẩn Linh, và tiếng gầm gừ kiên định của Hắc Phong đang đứng sừng sững bên cạnh Tần Mặc. Mùi khét và bụi dần tan đi, thay vào đó là mùi đất tươi, cây cỏ, và một làn hương thanh khiết của sự sống đang trỗi dậy mạnh mẽ.

Bầu trời Pháp Trận vẫn đỏ rực, những tia sét xé toạc không trung, nhưng Vô Tính Thành, dù bị tổn thương nặng nề, lại tỏa ra một vầng sáng mờ ảo, kiên định, như một hòn đảo nhỏ bé giữa cơn bão tố. Những vết nứt trên các bức tường thành không còn lan rộng, mà như thể đang tự lành lại, từng chút một, với một ý chí bền bỉ. Cổng Không Gian Cổ Xưa, nơi tưởng chừng đã vỡ tan, nay chỉ còn lại một khe nứt lớn, nhưng ánh sáng màu xanh huyền ảo từ bên trong không còn chập chờn mà trở nên ổn định, như một trái tim đã ngừng đập nay lại bắt đầu đập mạnh mẽ, kiên cường.

Thôn Trưởng Vô Tính Thành, khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, đôi mắt sáng ngời nhìn về phía những gì còn sót lại của thành trì. "Thành... thành trì của chúng ta... không sụp đổ!" Ông thốt lên, giọng nói khản đặc nhưng tràn đầy niềm tin và hy vọng. Bình yên là tài sản quý giá nhất, và Vô Tính Thành, dù bị tàn phá, vẫn giữ được bình yên trong tâm hồn của nó.

Hạ Nguyệt, người đã run rẩy vì sợ hãi, giờ đây nhìn Tần Mặc, nước mắt lưng tròng, không phải vì đau khổ, mà vì sự nhẹ nhõm và một niềm tin không thể lay chuyển. "Tần Mặc..." Nàng thì thầm, chỉ hai tiếng đó đã chứa đựng tất cả sự lo lắng, sự ngưỡng mộ và tình cảm sâu sắc của nàng.

Tô Lam siết chặt thanh Vô Danh Kiếm trong tay, ánh mắt phượng kiên định nhìn về phía Tần Mặc. Nàng đã chứng kiến một điều không thể tin được, một sức mạnh không đến từ linh lực, không đến từ tu luyện, mà đến từ bản chất chân thật của vạn vật. "Đây chính là 'bản nguyên' sao? Một sức mạnh không đến từ tu luyện..." Nàng thốt lên, trong lòng tràn ngập sự bàng hoàng và một nhận thức mới mẻ. Sự giáo điều tông môn đã ăn sâu trong nàng bắt đầu lung lay, nhường chỗ cho một con đường khác, một chân lý khác mà nàng chưa từng nghĩ đến.

Lục Vô Trần thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười chua chát nhưng đầy ý vị nở trên khuôn mặt khắc khổ của y. "Hóa ra... ta đã tìm kiếm nhầm chỗ bấy lâu nay..." Y đã từng mệt mỏi, chán nản với con đường tu luyện vô tận, khao khát cuộc sống phàm nhân bình thường nhưng không biết cách thoát ly. Giờ đây, Tần Mặc đã khơi gợi cho y một con đường giải thoát tinh thần, một hy vọng mới mẻ. Y đã tìm kiếm sức mạnh ở những nơi xa xôi, trong những công pháp phức tạp, nhưng sức mạnh chân chính lại nằm ở ngay trong bản chất của mỗi vật, của mỗi sinh linh.

Thiên Diệu Pháp Trận, sau khi giáng xuống đòn cuối cùng mà không thể đạt được mục tiêu hủy diệt hoàn toàn, cuối cùng cũng rút lui tạm thời. Nó để lại một Vô Tính Thành bị tổn thương nặng nề, nhiều công trình đổ nát, nhưng lại kiên cường hơn bao giờ hết. Tinh thần của Vô Tính Thành không hề bị phá vỡ, mà trái lại, nó càng trở nên vững chắc, đoàn kết hơn.

Tần Mặc khẽ thở nhẹ, ánh mắt hắn nhìn xa xăm, xuyên qua những đám bụi đang dần tan đi, hướng về phía bầu trời vẫn còn vương màu đỏ máu. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ bé, một khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn nhiều. "Đây... mới chỉ là khởi đầu." Hắn thì thầm, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn biết Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, và đòn tiếp theo có thể sẽ tàn bạo hơn, thậm chí còn liên quan đến những sức mạnh cấm kỵ hoặc Huyền Vực Tâm Châu. Nhưng hắn cũng biết rằng, hắn đã tìm thấy con đường, con đường của 'ý chí bản nguyên', con đường cho vạn vật được là chính nó. Và Vô Tính Thành, với những con người và linh vật kiên c��ờng của mình, đã chứng minh rằng con đường đó hoàn toàn có thể đối đầu với mọi sức mạnh hủy diệt. Liên minh của Tần Mặc, con người và linh vật, cùng nhau đứng vững giữa tàn phá, ánh mắt họ nhìn về phía Tần Mặc với sự tin tưởng tuyệt đối, sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free