Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1084: Cân Bằng Ý Chí: Hồi Đáp Từ Bản Nguyên

Luồng sáng đen đỏ mang theo sức mạnh đủ để xé nát không gian, đang ngày càng tiến gần, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó, và Cổng Không Gian của Vô Tính Thành giờ đây chỉ còn là vấn đề thời gian. Cái giá của sự "bất biến" mà Thiên Diệu Tôn Giả căm ghét, dường như sắp phải trả bằng sự hủy diệt hoàn toàn. Nhưng trong khoảnh khắc cận kề sinh tử ấy, Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận từng rung động của Vô Tính Thành, của từng linh vật, từng hòn đá, từng ngọn cỏ, và một ý niệm, một kế hoạch táo bạo bắt đầu hình thành trong tâm trí hắn, một kế hoạch có thể là con đường duy nhất để hóa giải 'Thiên Diệu Giáng Lâm' và thay đổi số phận của Huyền Vực. Sự hủy diệt không gian do 'Thiên Diệu Giáng Lâm' gây ra, dù kinh hoàng, lại có thể l�� cơ hội, là điều kiện tiên quyết để hắn thực hiện 'Tinh Thần Liên Kết Vạn Vật' trên quy mô lớn hơn, vượt ra ngoài Vô Tính Thành, hòa mình vào chính cấu trúc của Huyền Vực, để không chỉ cứu lấy Vô Tính Thành mà còn cứu lấy cả một thế giới đang đứng bên bờ vực thẳm của sự diệt vong.

***

Trong khoảnh khắc Thiên Diệu Giáng Lâm bùng nổ, Vô Tính Thành chìm vào một cảnh tượng tận thế. Không khí đặc quánh mùi ozone nồng nặc và bụi đất khô khốc, trộn lẫn với hương cây cỏ bị xé toạc, tạo nên một mùi vị của sự diệt vong. Tại vị trí Cổng Không Gian, một hố đen khổng lồ gào thét, nuốt chửng ánh sáng và mọi âm thanh, chỉ để lại một tiếng xé rách không gian rợn người, như hàng vạn tấm lụa bị xé vụn cùng lúc. Gió xoáy dữ dội, không phải là gió trời mà là luồng khí hỗn loạn từ vết nứt không gian, cuốn phăng những mái ngói đơn sơ, những hòn đá cuội đã trăm năm tuổi, và cả những thân cây lim cổ thụ bị bật gốc, biến chúng thành những mảnh vụn vô nghĩa.

Tô Lam, với kiếm khí quanh người vẫn còn run rẩy, đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây tràn ngập sự hoảng hốt. Nàng nhìn Cổng Không Gian bị nghiền nát, những vết nứt đen kịt lan rộng như mạng nhện trên tấm màn trời, mỗi vết nứt đều như một lưỡi dao vô hình đang cứa vào tâm can nàng. "Không gian... nó đang bị xé nát! Sức mạnh này... không thể chống đỡ!" Nàng thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt bởi áp lực khủng khiếp của không gian đang vặn vẹo. Nàng đã từng chứng kiến nhiều trận chiến, nhưng chưa bao giờ thấy một đòn tấn công nào có thể trực tiếp phá hủy bản chất của không gian như thế này. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, như muốn thoát khỏi vỏ, nhưng lại bất lực trước sự hủy diệt siêu việt.

Lục Vô Trần, thân hình gầy gò của y run lên bần bật, đôi mắt sâu trũng chứa đựng sự tuyệt vọng đến tột cùng. Y nhìn những mảnh vỡ của Vô Tính Thành bay lượn trong cơn lốc hư vô, nhìn 'lá chắn bản nguyên' đã từng kiên cố giờ đây như một con thú bị thương đang hấp hối, ánh sáng nhấp nháy yếu ớt rồi vụt tắt từng phần. "Đây là giới hạn của chúng ta sao? Vô Tính Thành... Huyền Vực..." Giọng y khàn đặc, mỗi lời nói như bị rút cạn sinh lực. Niềm tin mà y vừa nhen nhóm lại bị dập tắt bởi hiện thực tàn khốc. Y đã nhìn thấy quá nhiều sự hủy diệt, quá nhiều bi kịch trong cuộc đời mình, và giờ đây, y sợ rằng Vô Tính Thành, biểu tượng cuối cùng của sự bình yên, cũng sẽ không thoát khỏi số phận đó.

Hắc Phong gầm lên một tiếng dữ dội, không còn là tiếng gầm uy dũng mà là tiếng gầm của sự bất lực và tuyệt vọng. Đôi mắt đỏ rực của nó phản chiếu hình ảnh của sự hủy diệt đang bao trùm, bộ lông đen tuyền dựng đứng, như muốn dùng thân mình che chắn cho Tần Mặc, nhưng cũng cảm nhận được sự vô ích của mọi kháng cự vật lý. Nó cảm thấy thế giới đang sụp đổ, và bản năng của loài thú mách bảo nó rằng đây là một sức mạnh không thể chống lại.

Thiết Giáp Thành Linh, ý chí tập thể của thành trì, giờ đây không còn thể hiện bằng hình ảnh nữ thần chiến binh mà chỉ là một chuỗi rung động dữ dội xuyên khắp các bức tường đá, tạo nên âm thanh oằn mình, rên rỉ. "Ý chí của ta... đang bị nghiền nát..." Một tiếng vang vọng thê lương, không phải bằng lời mà bằng cảm giác, truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc và những ai có thể cảm nhận. Những vết rạn nứt không chỉ xuất hiện trên 'lá chắn bản nguyên' mà còn lan sâu vào các khối đá của thành trì, như thể chính bản chất vật chất của chúng đang bị bóp méo, bị cưỡng ép phải biến dạng.

Giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng ấy, Tần Mặc vẫn đứng vững, thân hình hơi gầy nhưng kiên cố như một ngọn núi đá. Khuôn mặt thanh tú của hắn không biểu lộ chút sợ hãi nào, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, như thể hắn đang nhìn thấu qua lớp màn của sự hủy diệt, vào một chân lý sâu xa hơn. Hắn cảm nhận rõ ràng từng vết rạn nứt trên 'lá chắn bản nguyên' như thể chúng đang xé nát chính linh hồn hắn. Nỗi sợ hãi và áp lực dâng lên tột cùng, đè nén hắn đến mức khó thở. Hắn đã dẫn dắt Vô Tính Thành đi theo con đường này, đã truyền bá triết lý 'cân bằng bản chất', và giờ đây, chính sự tồn vong của họ đang bị đe dọa bởi sự cố chấp và tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả. Tuy nhiên, trong sâu thẳm đôi mắt đen láy của Tần Mặc, một tia sáng kiên định vẫn không hề tắt, ngược lại, nó còn bùng lên mạnh mẽ hơn, chiếu rọi qua màn đêm tuyệt vọng.

Hắn biết, đây không phải là lúc để tuyệt vọng, đây là lúc để tìm ra một con đường, một giải pháp đột phá, một cách để khiến vạn vật không chỉ từ chối tu luyện theo lối cực đoan, mà còn có thể cùng nhau tạo nên một sức mạnh mới, một sự liên kết vĩ đại hơn, vượt lên trên mọi giới hạn. Hắn nhớ lại những lời cảnh báo cổ xưa: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Giờ đây, hắn đang chứng kiến điều đó xảy ra ngay trước mắt, một bi kịch của sự truy cầu vô độ. Những vết rạn trên 'lá chắn bản nguyên' không phải là dấu hiệu của sự thất bại hoàn toàn, mà là lời cảnh tỉnh rằng sức mạnh của ý chí đơn thuần, dù kiên cường đến mấy, cũng không đủ để chống lại một kẻ đã sẵn sàng hủy diệt cả thế giới. Cần một sự liên kết sâu rộng hơn, một sự chủ động hơn từ chính Tần Mặc, để biến ý chí bản nguyên thành một sức mạnh thực sự có thể chống lại sự hủy diệt này, một sức mạnh không chỉ để phòng ngự mà còn để tái tạo, để hàn gắn những vết thương mà thế giới đang phải chịu đựng.

Tần Mặc đưa bàn tay gầy gò của mình về phía vết nứt không gian đang gào thét. Hắn không hề có ý định tấn công, cũng không phải để chống đỡ bằng sức mạnh vật lý. Trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một ý niệm rõ ràng hình thành, một lời tuyên bố không cần nói ra: "Không phải chống đỡ. Phải cân bằng." Một làn sóng năng lượng vô hình, không phải linh lực, không phải chân nguyên, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, sâu xa hơn, bắt đầu lan tỏa từ hắn, nhẹ nhàng nhưng kiên định, như một hạt mầm đang nảy nở giữa tâm bão. Nó chạm vào những vết rạn nứt, không cố gắng hàn gắn, mà chỉ để cảm nhận, để thấu hiểu. Nó chạm vào những mảnh vỡ của không gian, không cố gắng ép buộc chúng trở về hình dạng cũ, mà chỉ để lắng nghe tiếng "kêu gào" của chúng, tiếng "mong muốn" được tồn tại, được là chính nó, dù trong hình dạng bị phá hủy.

***

Tần Mặc nhắm mắt lại, toàn thân hắn phát ra một thứ ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, không chói chang như linh lực mà mơ hồ, thanh khiết như ánh trăng. Ánh sáng ấy không phải để chiếu rọi ra bên ngoài, mà để dẫn dắt ý thức hắn đi sâu vào bên trong, vào một trạng thái liên kết sâu sắc nhất với vạn vật. Trong tâm trí hắn, không còn là Vô Tính Thành đang bị tàn phá, mà là một bức tranh sống động của toàn bộ Huyền Vực. Hắn không chỉ nhìn thấy vết nứt, hắn cảm nhận từng mảnh không gian bị xé toạc, không phải như một thực thể vô tri, mà như một sinh linh đang rên xiết trong đau đớn.

Hắn cảm nhận từng linh vật nhỏ bé trong Vô Tính Thành đang run rẩy, từng ngọn núi cổ thụ ở xa xôi đang rên xiết vì sự chấn động của không gian, từng dòng suối ở những vùng đất khác đang bị đục ngầu vì bụi tro của sự hủy diệt. Hắn tìm kiếm 'ý chí bản nguyên' của Huyền Vực, thứ không muốn bị thay đổi, thứ muốn được là chính nó, dù là một hòn đá vô tri hay một dòng sông cuồn cuộn. Hắn cảm nhận được sự 'từ chối' mãnh liệt của thế giới đối với sự hủy diệt, một sự từ chối không phải bằng sức mạnh đối kháng, mà bằng sự 'kiên định tồn tại', một khao khát mãnh liệt được giữ vững bản chất của mình.

"Đây không phải là chiến tranh của sức mạnh, mà là chiến tranh của ý chí," Tần Mặc tự nói với chính mình trong cõi tâm linh. "Hắn muốn thay đổi bản chất, ta phải giữ vững bản nguyên. Cân bằng... là không cho phép sự hủy diệt lấn át sự tồn tại." Tâm trí hắn như một tấm gương phản chiếu vô số 'ý chí tồn tại' đang bị đe dọa. Hắn nghe thấy tiếng chuông Uẩn Linh ngân nga thê lương, không phải tiếng chuông của sự vỡ vụn mà là tiếng chuông của sự chống cự, của khao khát được tiếp tục ngân vang. Hắn cảm nhận Tiểu Thảo run rẩy, nhưng nó không muốn biến mất, nó muốn bám rễ sâu hơn vào lòng đất, muốn tiếp tục hấp thụ ánh nắng, muốn sống.

"Tiểu Thảo đang sợ hãi, nhưng nó không muốn biến mất... Uẩn Linh muốn được ngân nga, không muốn bị vỡ vụn... Huyền Vực... đang gào thét..." Tần Mặc cảm nhận được sự gào thét ấy không phải bằng âm thanh, mà bằng một cảm giác đè nén, một nỗi đau âm ỉ lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của thế giới. Hắn cảm thấy mình như một sợi dây vô hình, xuyên qua lớp vỏ của thực tại, kết nối với từng hạt bụi, từng viên đá, từng luồng gió, từng sinh linh trong Huyền Vực. Hắn không cố gắng dùng ý chí của mình để áp đặt lên chúng, mà chỉ là lắng nghe, thấu hiểu, và sau đó, nhẹ nhàng định hướng.

Cái "ý niệm táo bạo" của Tần Mặc không phải là tạo ra một lá chắn mạnh hơn, hay một đòn phản công hủy diệt tương tự. Mà là tìm kiếm sự cân bằng. Nếu Thiên Diệu Giáng Lâm là một sự mất cân bằng cực đoan, một lực lượng đẩy thế giới đến bờ vực hủy diệt, thì Tần Mặc sẽ tìm cách điều chỉnh, để thế giới tự tìm lại điểm cân bằng của chính nó. Hắn không chống lại dòng nước lũ, mà tìm cách tạo ra những dòng chảy phụ, những vùng trũng, để nước lũ có thể phân tán và cuối cùng trở về trạng thái ổn định.

Vô số sợi tơ vô hình, được dệt nên từ 'ý chí tồn tại' của Tần Mặc, lan tỏa ra khắp Huyền Vực. Chúng xuyên qua lớp đất đá, lướt qua những dòng sông, bay lượn qua những cánh rừng, chạm vào từng ngọn cỏ, từng viên sỏi, từng con côn trùng nhỏ bé. Hắn không ép buộc chúng phải làm gì, mà chỉ đơn thuần là khuếch đại khao khát nguyên thủy nhất của chúng: khao khát được tồn tại, được là chính mình, được giữ vững bản chất. Hắn cảm nhận được rằng, sâu thẳm trong mọi vật thể, dù là vô tri hay hữu tình, đều có một sự "kiên định bất diệt", một ý chí không thể bị bẻ cong bởi bất kỳ sức mạnh nào, miễn là chúng không bị ép buộc phải thay đổi bản chất của mình.

Sợi dây liên kết này không phải là một phép thuật hay công pháp, mà là một sự giao cảm thuần túy, một sự thấu hiểu sâu sắc về 'vật tính' của vạn vật. Tần Mặc không phải là kẻ ra lệnh, mà là người dẫn đường, người giúp vạn vật nhận ra sức mạnh tiềm ẩn của chính chúng, sức mạnh của sự kiên định vào bản chất nguyên thủy. Dòng chảy năng lượng xanh lam từ hắn không phải là để phá hủy hay chống đ��, mà là để "ổn định", để "hòa dịu", để "cân bằng" lại những biến động dữ dội mà Thiên Diệu Giáng Lâm đang gây ra. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng của tâm trí ấy, Tần Mặc đã chạm đến một chân lý sâu xa hơn cả tu hành: sự tồn tại tự thân nó đã là một sức mạnh vĩ đại.

***

Khi Tần Mặc mở mắt ra, không gian quanh Vô Tính Thành vẫn còn vặn vẹo dữ dội, nhưng một sự thay đổi tinh tế đã diễn ra. Những vết nứt đen kịt trên bầu trời, vốn đang lan rộng không ngừng, giờ đây đã ngừng lại. Chúng không biến mất, nhưng như thể bị một lực lượng vô hình nào đó "giữ chân" lại, không cho phép chúng tiếp tục nuốt chửng thế giới. Tiếng xé rách không gian rợn người đã dịu đi đáng kể, thay vào đó là một âm thanh ngân nga trầm thấp, như tiếng vọng của một bản giao hưởng bị ngắt quãng, đang cố gắng tìm lại nhịp điệu của mình. Mùi ozone nồng nặc và bụi đất khô khốc dần tan biến, thay thế bằng một làn gió trong lành mang theo mùi đất ẩm và cây cỏ thanh khiết, như thể thế giới đang tự chữa lành.

Tô Lam, đôi mắt phượng vẫn còn giữ lại chút hoảng hốt nhưng đã chuyển sang vẻ bàng hoàng, kinh ngạc. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, một thứ gì đó không thể lý giải bằng linh lực hay công pháp. "Nó... nó đang dừng lại... Không, không phải dừng lại... là... là cân bằng sao?" Nàng thì thầm, giọng nói vẫn còn run rẩy nhưng đã có thêm sự tò mò. Kiếm khí quanh người nàng, vốn đang hỗn loạn, giờ đây cũng dần trở nên ổn định hơn, như cảm nhận được sự trấn định từ xung quanh. Nàng nhìn Tần Mặc, thân ảnh hắn vẫn đứng đó, gầy gò nhưng giờ đây toát ra một khí chất phi phàm, như một trụ cột vững chãi giữa bão tố.

Lục Vô Trần, đôi mắt mở to hết cỡ, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Y đã nghĩ rằng mọi thứ đã kết thúc, nhưng giờ đây, sự hủy diệt lại bị kìm hãm một cách khó hiểu. Y nhìn Tần Mặc, nhìn luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ vẫn còn phảng phất quanh người hắn. "Hắn... hắn đang nói chuyện với cả Huyền Vực sao? Thật không thể tin được..." Giọng y tràn đầy sự hoài nghi nhưng cũng pha lẫn sự kinh ngạc tột độ. Y từng nghĩ rằng "ý chí tồn tại" là một khái niệm trừu tượng, nhưng giờ đây, nó lại đang biểu hiện ra một cách hữu hình, mạnh mẽ đến khó tin. Y cảm thấy một sự kết nối vô hình đang lan tỏa, không phải chỉ từ Tần Mặc mà từ chính bản nguyên của thế giới, một sự kết nối mà y chưa từng cảm nhận được trong suốt cuộc đời tu hành của mình.

Thiết Giáp Thành Linh, giờ đây không còn rung động dữ dội nữa. Những vết rạn nứt trên các bức tường đá đã ngừng lan rộng, và một cảm giác "ổn định" nhẹ nhàng bắt đầu lan tỏa khắp thành trì. "Một lực lượng... trấn định... ý chí của ta đang được xoa dịu..." Ý niệm của nó truyền đến, không còn là tiếng rên rỉ mà là một sự thở phào nhẹ nhõm, một sự chấp nhận khó hiểu. Nó cảm thấy Tần Mặc không cố gắng sửa chữa nó, mà chỉ đơn thuần là giúp nó tìm lại sự kiên định trong chính bản chất của mình.

Hắc Phong, đôi mắt đỏ rực của nó giờ đây không còn sự tuyệt vọng, mà là một sự bối rối và sau đó là một sự bình tĩnh kỳ lạ. Nó nhìn Tần Mặc, rồi nhìn ra không gian đang dần ổn định, và khẽ gầm gừ một tiếng, không phải là gầm gừ đe dọa mà là một tiếng gầm của sự nhận thức, như thể nó cũng cảm nhận được điều phi thường đang diễn ra. Nó cảm thấy một sợi dây vô hình đang kết nối Tần Mặc với toàn bộ thế giới, và sợi dây đó mang theo một sự bình yên sâu sắc.

Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn sâu thẳm và kiên định hơn bao giờ hết, như vừa nhìn thấy tận cùng của sự tồn tại và bản chất của vạn vật. Khuôn mặt hắn vẫn thanh tú, nhưng giờ đây toát ra một vẻ uy nghiêm trầm mặc, một sự thấu hiểu vượt xa mọi giới hạn của phàm trần. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều có trọng lượng của cả một thế giới. Hắn đưa tay lên, không phải để chỉ huy hay ra lệnh, mà như để kết nối, để mời gọi.

"Chúng ta sẽ không chống đỡ," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn trầm ấm, bình thản nhưng vang vọng rõ ràng giữa sự hỗn loạn đang dần lắng xuống, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. "Chúng ta sẽ cùng nhau... cân bằng."

Lời nói của Tần Mặc không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời mời gọi, một lời giải thích sâu sắc về triết lý của hắn. Hắn không muốn vạn vật chống lại sức mạnh hủy diệt bằng một sức mạnh khác, mà là bằng cách tìm lại điểm cân bằng trong chính bản chất của chúng, để sự hủy diệt không thể lấn át được sự tồn tại. Trong lời nói của hắn, không có sự khoa trương, chỉ có sự kiên định và một niềm tin sắt đá vào 'ý chí bản nguyên' của Huyền Vực. Đây là bước đầu tiên để hắn triển khai 'Tinh Thần Liên Kết Vạn Vật', không phải để chiến thắng một trận chiến, mà để hóa giải một tai ương, để giúp thế giới tự cứu lấy chính mình.

Sự bối rối của Thiên Diệu Tôn Giả ở nơi xa, dù không được nhắc đến trực tiếp, nhưng dường như có thể cảm nhận được thông qua sự chững lại của đòn tấn công. Hắn không hiểu được sức mạnh này, một sức mạnh không phải linh lực, không phải quy tắc, mà là một sự "cân bằng" phi lý. Điều này sẽ khiến hắn càng thêm bối rối, càng thêm tức giận, và có thể sẽ dẫn đến những hành động tàn bạo hơn nữa trong tương lai, khi hắn càng ngày càng mất kiểm soát trước một thứ mà hắn không thể lý giải. Nhưng hiện tại, Tần Mặc đã gieo xuống một hạt mầm hy vọng, một con đường mới cho Huyền Vực, con đường của sự cân bằng.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free