Vạn vật không lên tiên - Chương 1085: Liên Kết Vạn Vật: Ánh Sáng Cân Bằng Giữa Hủy Diệt
Không gian quanh Cổng Không Gian, vốn đã đặc quánh sự hỗn loạn và tuyệt vọng, giờ đây càng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Tiếng xé rách không gian, âm thanh của sự hủy diệt nguyên bản, không còn là tiếng gào thét đơn thuần mà biến thành một bản hợp xướng rợn người, xuyên thẳng vào tâm khảm vạn vật. Nó không phải là một âm thanh dễ nghe, mà là một sự tra tấn đến từ tận cùng bản nguyên của vũ trụ, nơi mà các quy tắc vật lý bị xé toạc, vặn vẹo đến vô cùng. Mùi đất tươi xốp, mùi hoa cỏ dại ven đường, những hương thơm vốn là biểu tượng của sự sống Vô Tính Thành, giờ đây bị hòa lẫn bởi một luồng không khí tanh nồng, ngai ngái của năng lượng hủy diệt, như thể s��� sống đang bị bào mòn từng chút một. Bầu không khí căng thẳng tột độ, tuyệt vọng bao trùm lấy từng ngóc ngách của thành trì, len lỏi vào từng hơi thở, từng nhịp đập của sinh linh. Các bức tường đá của Thiết Giáp Thành Linh rung lên bần bật, những vết rạn nứt vốn chỉ như sợi chỉ mảnh giờ đây mở rộng ra thành những khe nứt sâu hoắm, như thể thành trì cũng đang gào thét trong đau đớn, mỗi tiếng rung như một lời rên rỉ đau đớn từ sâu thẳm bản nguyên của nó.
Giữa tâm điểm của cơn bão hủy diệt ấy, Tần Mặc đứng đó, thân ảnh hắn dường như không bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn xung quanh. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú không chút biểu cảm, nhưng nếu ai đó đủ tinh tế, họ sẽ thấy một sự tập trung cao độ đến phi phàm, một sự tĩnh lặng tuyệt đối đến đáng sợ. Hắn không nhìn, không nghe, không cảm nhận bằng giác quan thông thường, mà là bằng 'ý chí tồn tại' của mình, lắng nghe tiếng kêu gào của vạn vật, tiếng rên rỉ của không gian đang bị xé nát, tiếng than khóc của bản nguyên thế giới. Luồng sáng hủy diệt của 'Thiên Diệu Giáng Lâm' đã đến rất gần, nó không còn là một điểm sáng xa xôi mà đã biến thành một bức tường ánh sáng chói lòa, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó, hứa hẹn một sự kết thúc tàn khốc, một sự xóa sổ không thể tránh khỏi. Bầu trời vốn đã u ám do năng lượng tụ tập, giờ đây bị xé toạc bởi luồng sáng ấy, những vết nứt đen kịt còn hiện rõ như những nhát cắt ghê rợn trên tấm màn đêm.
Xung quanh Tần Mặc, các đồng minh của hắn, Tô Lam, Lục Vô Trần, Hắc Phong, Thiết Giáp Thành Linh, mỗi người một vẻ, nhưng đều chung một nỗi lo âu tột độ. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú thường ngày, giờ đây đôi mắt phượng sáng ngời lại ánh lên vẻ căng thẳng không che giấu. Nàng nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông, ngón tay trắng bệch vì lực siết, nhưng ánh mắt nàng vẫn dán chặt vào bóng lưng Tần Mặc, như muốn tìm kiếm một tia hy vọng cuối cùng trong khoảnh khắc cận kề cái chết. "Tần Mặc... liệu có thể không?" Nàng thì thầm, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy sự băn khoăn, không phải nghi ngờ khả năng của hắn, mà là lo lắng cho chính mạng sống của hắn, bởi đòn công kích này quá kinh khủng, vượt xa mọi giới hạn mà nàng từng biết, một sức mạnh có thể hủy diệt cả một tiểu thế giới.
Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn, giờ đây càng thêm mệt mỏi dưới áp lực khủng khiếp của đòn công kích. Y đã nhìn thấy quá nhiều sự hủy diệt trong cuộc đời mình, đã trải qua quá nhiều nỗi tuyệt vọng, nhưng chưa bao giờ y cảm thấy cái chết gần kề đến vậy, như thể một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ họng. Tuy nhiên, khi nhìn vào thân ảnh gầy gò của Tần Mặc, một tia lửa mong manh lại nhen nhóm trong đôi mắt sâu trũng của y. Y siết chặt nắm đấm, run rẩy nhưng kiên định. "Đây chính là con đường hắn chọn. Chúng ta tin hắn!" Giọng y tuy yếu ớt, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh nội tâm không gì lay chuyển nổi, một niềm tin đã được tôi luyện qua những biến cố trước đó, một niềm tin vào triết lý mà Tần Mặc đã gieo trồng.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực giờ đây phản chiếu ánh sáng hủy diệt đang tới gần, tạo nên một vẻ đáng sợ khó tả. Nó không gầm gừ, không rống giận, mà chỉ lặng lẽ đứng chắn phía trước Tần Mặc, thân hình uy dũng là tấm chắn cuối cùng, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ chủ nhân. Sự cảnh giác của nó đã đạt đến cực điểm, từng sợi lông trên người nó dựng đứng, cảm nhận được từng làn sóng năng lượng cuồng bạo đang chực chờ nuốt chửng tất cả, một áp lực khủng khiếp đè nặng lên từng thớ thịt.
Uẩn Linh, chiếc chuông đồng cổ kính, vốn luôn ngân nga dịu dàng, giờ đây lại rung lên từng hồi yếu ớt, run rẩy, như một cô bé nhỏ nhắn đang sợ hãi co mình lại trước tai họa. Tiếng chuông của nó không còn là âm điệu bình yên mà là một lời than khóc khẽ khàng, một sự phản ứng tự nhiên của một thực thể mang linh tính thuần khiết trước sự hủy diệt sắp ập đến. Tiểu Thảo, cây cỏ nhỏ bé, yếu ớt dưới đất, cũng run rẩy, những chiếc lá xanh non oằn mình dưới áp lực vô hình, như muốn quỳ rạp xuống để tránh né cơn thịnh nộ của thiên địa, từng gân lá căng lên vì sợ hãi.
Tần Mặc cảm nhận được tất cả. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi của Uẩn Linh, sự yếu ớt của Tiểu Thảo, sự kiên định xen lẫn lo lắng của Tô Lam, Lục Vô Trần, và sự trung thành tuyệt đối của Hắc Phong. Hắn cảm nhận được từng vết rạn trên thân Thiết Giáp Thành Linh, cảm nhận được sự đau đớn của từng hạt bụi, từng luồng gió, từng tấc đất tại Vô Tính Thành đang bị đe dọa. Nhưng hơn thế, hắn cảm nhận được một sự thật sâu xa hơn: đây không chỉ là nỗi đau của Vô Tính Thành, mà là nỗi đau của cả Huyền Vực, của 'ý chí bản nguyên' đang bị xé nát bởi sự mất cân bằng. Hắn biết, khoảnh khắc này, không phải là lúc dùng sức mạnh để đối kháng, mà là lúc dùng 'ý chí tồn tại' để dung hòa, để tìm lại sự cân bằng đã mất.
"Không phải chống đối, mà là dung hòa. Không phải hủy diệt, mà là cân bằng. Vạn vật có quyền là chính nó, và ta sẽ bảo vệ quyền đó." Lời thì thầm ấy, không phát ra từ miệng hắn, mà vang vọng trong tâm trí của chính Tần Mặc, như một lời thề, một lời tuyên ngôn, một kim chỉ nam cho hành động của hắn. Hắn không có linh căn, không có thiên phú tu luyện theo cách thông thường, nhưng hắn có 'ý chí tồn tại' sâu sắc nhất, có khả năng lắng nghe và kết nối với bản chất của vạn vật. Đó là vũ khí duy nhất của hắn, và cũng là vũ khí mạnh mẽ nhất, một thứ sức mạnh đến từ sự thấu hiểu và đồng cảm.
Đột nhiên, Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư, mà sáng rực một thứ ánh sáng bình yên nhưng mạnh mẽ đến lạ thường, như ánh trăng rằm giữa đêm khuya, tĩnh lặng mà thấu triệt vạn vật. Từ cơ thể hắn, một mạng lưới ánh sáng mờ ảo, vô hình bùng nổ. Nó không phải là linh lực cuồng bạo xé nát không gian, không phải là quy tắc mạnh mẽ áp chế vạn vật, mà là một sự liên kết tinh tế, mềm mại như tơ lụa nhưng lại kiên cố đến khó tin. Mạng lưới ấy không ngừng mở rộng, bao trùm Cổng Không Gian, rồi lan tỏa ra khắp Vô Tính Thành, như những mạch máu vô hình đang kết nối từng tế bào của một cơ thể sống. Nó kết nối với từng hạt cát dưới chân, từng ngọn cây cổ thụ ngàn năm, từng làn gió thoảng qua mang theo hơi thở của núi rừng, từng giọt sương mai đọng trên lá, từng hơi thở nhẹ nhàng của vạn vật, thậm chí là với những ký ức và cảm xúc ẩn sâu trong lòng đất.
'Tinh Thần Liên Kết Vạn Vật' đã được kích hoạt hoàn toàn. Nó không phải là một pháp thuật, mà là một sự biểu hiện của 'ý chí tồn tại', một sự đồng điệu giữa Tần Mặc và bản nguyên của thế giới. Hắn không chỉ lắng nghe vạn vật, giờ đây hắn còn trở thành một phần của chúng, một sợi dây liên kết tất cả lại với nhau, tạo thành một chỉnh thể vững chắc, không thể bị phá vỡ bởi bất kỳ sức mạnh hủy diệt nào. Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa, không phải sức mạnh đối kháng, mà là sự bao dung, sự đón nhận, và sự kiên định không gì lay chuyển nổi, một sự trấn tĩnh đến từ tận cùng bản nguyên.
***
Luồng sáng hủy diệt của 'Thiên Diệu Giáng Lâm', mang theo uy lực xé nát không gian và ý đồ xóa sổ Vô Tính Thành, cuối cùng cũng đâm thẳng vào mạng lưới 'Tinh Thần Liên Kết Vạn Vật' của Tần Mặc. Mọi ngư���i đều nín thở, chờ đợi một vụ nổ long trời lở đất, một sự va chạm kinh thiên động địa, một kết cục bi thảm không thể tránh khỏi. Các Hắc Thiết Vệ ở xa, cùng Thiên Diệu Tôn Giả, đều tin chắc rằng Vô Tính Thành sẽ hóa thành tro bụi trong khoảnh khắc này, không còn sót lại một dấu vết nào.
Tuy nhiên, điều xảy ra lại nằm ngoài mọi dự đoán, vượt xa mọi lý giải. Không có tiếng nổ đinh tai nhức óc, không có chấn động hủy diệt nào xảy ra. Thay vào đó, một âm thanh kỳ lạ vang lên, không phải tiếng kim loại va đập, không phải tiếng đá vỡ vụn, mà là tiếng vỡ vụn nhẹ nhàng như thủy tinh, rất nhỏ, rất khẽ, như thể một tấm gương vô hình vừa bị nứt vỡ thành hàng ngàn mảnh. Luồng năng lượng cuồng bạo của 'Thiên Diệu Giáng Lâm' không bị phản lại, cũng không bị hấp thụ. Nó bắt đầu tan rã một cách khó tin, như thể một khối băng khổng lồ đang tan chảy dưới ánh mặt trời dịu nhẹ, từng lớp từng lớp một, không gây ra bất kỳ sự đối kháng nào.
Tần Mặc đứng yên, hai tay hơi giơ ra, không phải để chống đỡ, mà như một nhạc trưởng đang dẫn dắt một bản giao hưởng năng lượng, nhẹ nhàng và uyển chuyển. Mạng lưới ánh sáng mờ ảo quanh hắn không hề biến mất, mà trở nên dày đặc hơn, như một lớp sương mỏng bao bọc lấy luồng sáng hủy diệt. Sức mạnh hủy diệt ấy, vốn là ngọn lửa thiêu rụi vạn vật, giờ đây lại bị 'phân giải', bị 'cân bằng' và 'chuyển hóa' bởi mạng lưới vô hình của Tần Mặc. Nó không còn là một thể thống nhất, mà tách ra thành vô số tia sáng li ti, lấp lánh như bụi sao, vô hại và thanh khiết.
Những tia sáng nhỏ bé ấy, vốn là tàn dư của sự hủy diệt, giờ đây không còn mang theo bất kỳ mối đe dọa nào. Chúng không bắn phá, không gây tổn hại, mà từ từ rơi nhẹ nhàng xuống Vô Tính Thành, như những hạt mưa phùn ánh sáng, mang theo một sự dịu dàng khó tả. Mỗi khi một hạt sáng ấy chạm vào đâu, nơi đó lập tức có sự thay đổi kỳ diệu. Cây cối vốn đang héo úa dưới áp lực của năng lượng hủy diệt, giờ đây lại vươn mình xanh tươi hơn, những nụ hoa chớm nở, những tán lá xum xuê. Không khí trong lành hơn, thanh khiết hơn, mang theo một mùi hương tươi mát, pha chút mùi ozone đặc trưng sau khi năng lượng được thanh lọc, như sau một trận mưa rào gột rửa. Tiếng nước chảy róc rách của Suối Tinh Lộ, vốn bị át đi bởi tiếng gầm rú của không gian, giờ đây lại vang vọng rõ ràng, trong trẻo, như một lời ca của sự sống. Tiếng chim hót líu lo, vốn đã im bặt vì sợ hãi, cũng bắt đầu cất lên từ các vườn cây, như một lời chào đón sự bình yên trở lại, một sự tái sinh diệu kỳ.
Vết nứt không gian khổng lồ tại Cổng Không Gian, vốn đen kịt và gào thét, giờ đây ngừng lan rộng, rồi từ từ khép lại, như thể một vết thương đang được chữa lành bởi bàn tay vô hình của thiên nhiên, trả lại sự nguyên vẹn cho tấm màn không gian. Những vết rạn nứt trên các bức tường đá của Thiết Giáp Thành Linh cũng ngừng lan rộng, rồi dần dần co lại, như thể thành trì đang được tái sinh, được củng cố từ tận sâu bên trong. Một cảm giác "ổn định" nhẹ nhàng, vững chắc bắt đầu lan tỏa khắp thành trì, không phải là sự phòng thủ cứng nhắc, mà là sự kiên định đến từ bản nguyên, một sự trấn tĩnh đến từ sự đồng điệu với vạn vật.
Tô Lam đứng đó, đôi mắt phượng mở to hết cỡ, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Nàng là một kiếm khách, hiểu rõ sức mạnh và sự hủy diệt, nàng đã chuẩn bị cho một trận chiến không khoan nhượng, cho một sự hy sinh bi tráng. Nhưng những gì nàng chứng kiến lại là một điều kỳ diệu, một sự hóa giải nằm ngoài mọi lẽ thường, mọi lý thuyết tu luyện mà nàng từng biết. "Không thể nào... Nó đã... biến mất? Không, nó... được hóa giải!" Nàng thốt lên, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bàng hoàng trước một điều phi thường, một sự đảo ngược hoàn toàn mọi định luật. Nàng cảm nhận được luồng khí tức thanh khiết đang tràn ngập không gian, cảm nhận được sự sống đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một dòng chảy vô tận.
Lục Vô Trần, đôi mắt sâu trũng của y giờ đây tràn ngập sự kinh ngạc và thán phục tột độ. Y đã dành cả đời để tìm kiếm ý nghĩa của tu luyện, của 'vật tính', nhưng chưa bao giờ y thấy một điều gì vi diệu đến vậy, một minh chứng sống động cho những triết l�� mà y từng hoài nghi. "Không phải biến mất... là được cân bằng! Hắn đã dung hòa nó!" Y reo lên, giọng nói không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi, mà thay vào đó là sự phấn khích và niềm tin mãnh liệt, như một kẻ báng bổ vừa tìm thấy chân lý. Y hiểu rằng Tần Mặc không dùng sức mạnh để đối kháng, mà dùng 'ý chí bản nguyên', dùng sự cân bằng của vạn vật để chuyển hóa sức mạnh hủy diệt. Đó là một triết lý mà y đã mờ mịt theo đuổi bấy lâu, nhưng chỉ đến giờ mới được chứng kiến bằng xương bằng thịt, một sự khai sáng tận tâm can.
Hắc Phong, con sói khổng lồ, đôi mắt đỏ rực của nó giờ đây phản chiếu những hạt sáng li ti lấp lánh, không còn vẻ cảnh giác hay lo sợ, mà thay vào đó là một sự bình tĩnh kỳ lạ, một sự nhận thức sâu sắc. Nó khẽ gầm gừ một tiếng, không phải là gầm gừ đe dọa, mà là một tiếng gầm của sự thán phục, của sự chấp nhận, như thể nó cũng cảm nhận được sự kỳ diệu đang diễn ra, cảm nhận được sợi dây liên kết vô hình đang bao bọc lấy tất cả, một sự an toàn đến từ tận sâu bản năng.
Uẩn Linh, chiếc chuông đồng, giờ đây không còn run rẩy yếu ớt nữa. Tiếng chuông của nó ngân vang trở lại, không phải tiếng than khóc, mà là một âm điệu trong trẻo, dịu dàng, như tiếng hát ru của mẹ thiên nhiên, xoa dịu mọi nỗi đau, mang lại sự bình yên sâu sắc, một giai điệu thanh khiết lan tỏa khắp không gian. Tiểu Thảo, cây cỏ nhỏ bé, giờ đây vươn mình, xanh tươi rạng rỡ, những chiếc lá non mơn mởn phấp phới trong làn gió nhẹ, như đang nhảy múa mừng rỡ trước sự sống được tái sinh, từng gân lá tràn đầy nhựa sống. Một luồng sức sống mãnh liệt trỗi dậy từ nó, không phải là sự bùng nổ, mà là sự kiên cường của bản nguyên, sự bất diệt của ý chí tồn tại.
Tần Mặc đứng đó, những hạt sáng li ti lấp lánh bao phủ lấy hắn, khiến hắn trông như một vị thần của sự sống và cân bằng, một sứ giả của bản nguyên thế giới. Khuôn mặt hắn vẫn thanh tú, nhưng giờ đây toát ra một vẻ uy nghiêm trầm mặc, một sự thấu hiểu vượt xa mọi giới hạn của phàm trần. Hắn không nói gì, nhưng từng hành động, từng hơi thở của h��n đều là một minh chứng sống động cho triết lý "cân bằng bản chất", cho con đường "không cần thăng tiên" mà vẫn có thể bảo vệ sự tồn tại của Huyền Vực. Hắn đã không chiến thắng bằng sức mạnh, mà bằng sự dung hòa, bằng cách cho phép vạn vật được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" hay "mạnh hơn", mà chỉ cần "cân bằng" trong bản chất của mình.
***
Cùng lúc đó, tại Thiên Diệu Tông xa xôi, một bầu không khí trang nghiêm, hùng vĩ thường ngày giờ đây đang bị phá vỡ bởi một sự căng thẳng đến tột cùng. Mây mù bao phủ quanh năm, vốn là cảnh tượng quen thuộc của ngọn núi linh thiêng, giờ đây lại càng thêm dày đặc, như phản ánh tâm trạng đang dần trở nên hỗn loạn của Thiên Diệu Tôn Giả. Từ xa, một vài tiếng sấm sét yếu ớt vang vọng, như thể thiên địa cũng đang phẫn nộ trước sự kiện sắp xảy ra.
Trong một đại điện nguy nga, tráng lệ, Thiên Diệu Tôn Giả đứng giữa, dáng người thanh lịch, cao ráo, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực, nhưng lúc này lại hiện lên vẻ tự mãn và ngạo nghễ khó che giấu. Khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn của hắn, giờ đây ánh lên sự hả hê khi hắn chăm chú nhìn vào một pháp khí phản chiếu khổng lồ đặt giữa điện. Trên mặt pháp khí, hình ảnh Cổng Không Gian của Vô Tính Thành hiện lên rõ nét, và luồng sáng hủy diệt của 'Thiên Diệu Giáng Lâm' đang lao thẳng vào đó, một mũi tên tử thần xuyên phá màn đêm.
Xung quanh hắn, hàng chục Hắc Thiết Vệ, mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín mặt, đứng im lìm như những bức tượng đá, vũ khí nặng nề trong tay. Họ là những chiến binh tinh nhuệ, trung thành tuyệt đối, đã được huấn luyện để không có cảm xúc, nhưng sự im lặng của họ lại càng làm tăng thêm sự căng thẳng đến nghẹt thở. Một vài đệ tử tinh anh, những người được phép có mặt, cũng nín thở chờ đợi khoảnh khắc Vô Tính Thành hóa thành tro bụi, khoảnh khắc mà Thiên Diệu Tôn Giả sẽ chứng minh quyền năng tối thượng của mình, khẳng định con đường 'thăng tiên' là con đường duy nhất đúng đắn, là định lý bất biến của Huyền Vực.
"Vô Tính Thành... cái phế địa ấy cuối cùng cũng sẽ trở về hư vô. Một nơi không có linh căn, không có thiên phú, không có khát vọng thăng tiên thì đáng lẽ ra không nên tồn tại trên Huyền Vực này." Thiên Diệu Tôn Giả cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy áp, mỗi lời nói đều như mệnh lệnh, không chấp nhận sự phản đối. Ánh mắt xanh thẳm của hắn sắc lạnh, đầy sự tính toán, như thể hắn đã nhìn thấy trước tương lai của sự hủy diệt, một tương lai nằm trong lòng bàn tay hắn. Hắn tự tin rằng đòn 'Thiên Diệu Giáng Lâm', kết tinh từ toàn bộ sức mạnh và ý chí của hắn, là không thể chống đỡ, là sự tận diệt không thể đảo ngược.
Nhưng rồi, cảnh tượng trên pháp khí bắt đầu thay đổi một cách khó tin. Luồng sáng hủy diệt, lẽ ra phải nuốt chửng Cổng Không Gian, lại không hề tạo ra tiếng nổ quen thuộc. Thay vào đó, nó bắt đầu tan rã, biến thành vô số hạt sáng li ti. Khoảnh khắc ấy, khuôn mặt của Thiên Diệu Tôn Giả từ từ biến sắc. Vẻ tự mãn, ngạo nghễ ban đầu bị thay thế bằng sự kinh ngạc tột độ, rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ bàng hoàng, không thể tin vào mắt mình. Đôi m��t xanh thẳm của hắn mở lớn, đồng tử co rút lại, như đang chứng kiến một điều phi lý, một sự đảo lộn mọi quy luật mà hắn từng biết, một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được.
"Không thể nào!" Hắn gầm lên, giọng nói không còn vẻ trầm ấm uy nghiêm mà biến thành một tiếng gào thét đầy phẫn nộ và sự không thể tin được, vang vọng khắp đại điện, làm chấn động những bức tường đá, khiến không khí như muốn nổ tung. "Điều đó là không thể! Đòn 'Thiên Diệu Giáng Lâm' của ta... làm sao có thể... bị hóa giải thành hư vô?! Kẻ đó... đã làm gì?!" Hắn không thể chấp nhận được sự thật này. Sức mạnh mà hắn dồn toàn bộ tâm huyết, thậm chí là một phần sinh mệnh lực, để thi triển, lại bị hóa giải một cách nhẹ nhàng, không một chút chống trả, không một chút va chạm dữ dội. Điều này không chỉ là một thất bại chiến thuật, mà còn là một sự sỉ nhục đối với triết lý tu hành, đối với con đường 'thăng tiên' mà hắn hằng theo đuổi, một sự phủ nhận tận gốc rễ niềm tin của hắn.
Các Hắc Thiết Vệ, vốn vô cảm như máy móc, giờ đây cũng bắt đầu bối rối. Họ nhìn nhau qua lớp giáp sắt, những tiếng vũ khí va chạm khẽ khàng nhưng dồn dập hơn, thể hiện sự hoảng loạn đang len lỏi trong hàng ngũ của họ. "Tôn Giả... đó là... là phép thuật gì? Cổng Không Gian... vẫn nguyên vẹn!" Một Hắc Thiết Vệ thì thầm, giọng nói run rẩy, vượt ra ngoài sự huấn luyện cứng nhắc của họ, phá vỡ sự im lặng chết chóc. Họ không thể hiểu được. Một đòn tấn công hủy diệt thế gian lại không gây ra bất kỳ tổn hại nào, mà còn biến thành những hạt sáng lấp lánh như bụi sao, một cảnh tượng siêu thực đến mức đáng sợ.
Thiên Diệu Tôn Giả không thèm đáp lời họ. Hắn điên cuồng đập mạnh tay xuống bàn đá, làm vỡ nát pháp khí quan sát thành từng mảnh vụn. Tiếng vỡ vụn sắc nhọn vang lên chói tai, như tiếng lòng hắn đang tan vỡ, tiếng của sự tuyệt vọng và phẫn nộ. Hắn đứng phắt dậy, linh lực quanh thân bùng nổ dữ dội, tạo ra một luồng khí áp khủng khiếp, khiến những đệ tử tinh anh lùi lại mấy bước, không dám thở mạnh, như thể đang đứng trước một con mãnh thú bị thương. Mái tóc trắng như tuyết của hắn bay phấp phới trong luồng linh lực cuồng bạo, nhưng ánh mắt xanh thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ sắc lạnh tính toán, mà tràn ngập sát khí và một quyết tâm nghiền nát Tần Mặc bằng mọi giá, một sự điên cuồng đến tận cùng.
Sự bàng hoàng của hắn không chỉ đến từ việc đòn tấn công bị hóa giải, mà còn đến từ việc hắn không thể lý giải được phương thức hóa giải ấy. Nó không phải là sức mạnh đối kháng, không phải là quy tắc áp chế, mà là một sự "cân bằng" phi lý, một sự dung hòa bản nguyên mà hắn chưa từng nghe thấy, chưa từng thấy trong suốt lịch sử tu hành của Huyền Vực. Điều đó thách thức tận gốc rễ niềm tin của hắn, rằng chỉ có tu luyện đến cực hạn, chỉ có mạnh mẽ hơn đối thủ, mới có thể tồn tại. Hắn không thể chấp nhận rằng có một con đường khác, một con đường không cần "thăng tiên" mà vẫn có thể vượt qua sự hủy diệt, một con đường mà hắn cho là yếu kém và vô dụng.
Hắn quay phắt lại, không nhìn vào pháp khí đã vỡ vụn, mà ánh mắt hướng thẳng về phía Vô Tính Thành, nơi Tần Mặc đang đứng, xuyên qua hàng ngàn dặm không gian. Một luồng sát khí cuồn cuộn bùng lên từ thân thể hắn, không còn vẻ kiêu ngạo, tự mãn, mà thay vào đó là sự phẫn nộ tột cùng, một nỗi thù hận sâu sắc dành cho kẻ đã dám thách thức triết lý và quyền uy của hắn. Hắn sẽ không buông tha. Hắn sẽ tìm mọi cách, thậm chí là dùng đến những sức mạnh cấm kỵ nhất, những bí pháp tà ác nhất, để tiêu diệt Tần Mặc và Vô Tính Thành. Hắn tin rằng, chỉ có như vậy, trật tự của Huyền Vực mới có thể được vãn hồi, và con đường "thăng tiên" mới có thể được duy trì, dẫu phải nhuộm máu toàn bộ thế gian.
***
Trở lại Cổng Không Gian của Vô Tính Thành, một sự bình yên lạ lùng bao trùm. Bầu trời đã quang đãng hoàn toàn, không một gợn mây, ánh sáng dịu nhẹ bao phủ lấy toàn bộ thành trì, mang theo sự ấm áp và bình yên mà đã lâu lắm rồi người dân nơi đây không được cảm nhận. Không khí trong lành, thanh khiết đến lạ thường, như thể mọi tạp chất, mọi luồng năng lượng tiêu cực đã bị thanh lọc hoàn toàn, chỉ còn lại sự tinh khiết của bản nguyên. Mùi hương tươi mát của sự sống, mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi hoa cỏ dại ven đường, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên, một lời khẳng định về sự tồn tại kiên cường, một khúc ca của sự tái sinh.
Tần Mặc nhẹ nhàng hạ tay xuống, đôi mắt hắn sâu thẳm nhưng giờ đây sáng rực một thứ ánh sáng bình yên, chứa đựng sự thấu hiểu vô hạn. Hắn không tỏ ra vui mừng hay đắc thắng, chỉ có một sự nhẹ nhõm sâu sắc, như thể gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ khỏi đôi vai gầy. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ mọi vật, từ mảnh đất dưới chân hắn đang dần trở nên vững chắc hơn, đến những ngọn cây cổ thụ đang vươn cành đón nắng, từ không khí trong lành đang lấp đầy lồng ngực đến dòng Suối Tinh Lộ chảy róc rách không ngừng. Đây không chỉ là việc hóa giải một đòn tấn công, mà là một sự xác nhận cho con đường và triết lý của hắn, một lời khẳng định từ chính bản nguyên của Huyền Vực. Hắn đã không chiến thắng bằng sức mạnh, mà bằng sự dung hòa, bằng cách cho phép vạn vật được là chính nó, không bị ép buộc phải gồng mình chống đỡ.
Tiếng chuông Uẩn Linh ngân nga rõ ràng, trong trẻo, không còn chút run rẩy hay sợ hãi nào, hòa cùng tiếng lá cây xào xạc nhẹ nhàng của Tiểu Thảo đang vươn mình, xanh tươi mơn mởn, từng nhành cây vươn cao như lời cảm tạ. Tiếng gió thoảng qua mang theo sự an lành, vuốt ve khuôn mặt Tần Mặc, như một lời cảm ơn từ chính thiên nhiên, một sự vỗ về dịu dàng.
Các đồng minh của Tần Mặc, sau phút giây bàng hoàng và kinh ngạc, giờ đây tiến lại gần hắn, ánh mắt họ tràn đầy tôn kính, ngưỡng mộ và một niềm tin sắt đá không gì lay chuyển nổi. Họ đã chứng kiến một điều kỳ diệu, một sự thay đổi sâu sắc trong cách chiến đấu và tồn tại, một minh chứng hùng hồn cho một con đường mới. Thiết Giáp Thành Linh dường như đã trở nên vững chắc hơn bao giờ hết, những vết rạn nứt trên thân nó đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một cảm giác kiên cố, bất diệt, như một vị thần hộ mệnh đang trỗi dậy. Ý niệm của nó truyền đến Tần Mặc, không còn là sự lo sợ, mà là một sự cảm kích sâu sắc và một ý chí kiên định, một lời hứa trung thành.
Hắc Phong khẽ gầm gừ nhẹ nhàng, không phải là tiếng đe dọa, mà là một lời thán phục, một sự tán thành vô điều kiện. Con sói khổng lồ cọ đầu vào chân Tần Mặc, thể hiện sự trung thành và tin tưởng tuyệt đối, như một người bạn tri kỷ hiểu thấu tâm tư. Nó cảm nhận được sự bình yên sâu sắc từ chủ nhân, và từ chính thế giới xung quanh, một sự an tâm lan tỏa trong từng thớ thịt.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng của nàng giờ đây không còn chút hoài nghi hay lo lắng nào, chỉ còn lại sự tin tưởng và một nụ cười nhẹ nhõm nhưng đầy ý chí chiến đấu. Nàng hiểu rằng con đường của Tần Mặc không phải là con đường dễ dàng, nhưng nó lại là con đường đúng đắn nhất, con đường của chân lý. "Ngươi... ngươi đã làm được. Ngươi đã chứng minh điều đó. Con đường của ngươi... là đúng." Nàng thốt lên, giọng nói thanh thoát nhưng chứa đựng sức nặng của một lời khẳng định, một sự từ bỏ mọi giáo điều cũ kỹ để đón nhận một chân lý mới, một sự giác ngộ sâu sắc. Kiếm khí quanh người nàng, vốn đã ổn định, giờ đây trở nên sắc bén và kiên định hơn bao giờ hết, như thể nó cũng được truyền thêm sức mạnh từ sự cân bằng, trở thành một thanh kiếm của lẽ phải.
Lục Vô Trần gật đầu lia lịa, ánh mắt kiên định, lòng tràn đầy hy vọng. Khuôn mặt khắc khổ của y giờ đây đã giãn ra, những nếp nhăn dường như cũng bớt sâu hơn, như thể một gánh nặng đã được trút bỏ. Y đã chứng kiến sự hủy diệt, sự tuyệt vọng, và giờ đây y chứng kiến một con đường thoát ly khỏi vòng xoáy ấy. "Đây không chỉ là một chiến thắng... mà là một tuyên ngôn cho toàn bộ Huyền Vực." Y nói, giọng nói trầm ấm mà đầy cảm xúc, như một vị hiền triết đang tuyên bố một kỷ nguyên mới. Y biết rằng, từ giờ phút này, khái niệm "thăng tiên" không còn là mục tiêu duy nhất, không còn là con đường độc tôn. Một con đường mới đã được mở ra, con đường của sự cân bằng, của 'ý chí tồn tại', một con đường mà y sẽ d��c hết sức mình để theo đuổi, để bảo vệ.
Tần Mặc khẽ thở dài nhẹ nhõm, một hơi thở mang theo tất cả những áp lực vừa qua, tất cả những nỗi lo lắng cho vạn vật, tất cả những gánh nặng trên vai hắn. Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào một hạt sáng còn sót lại đang bay lượn trong không khí. Hạt sáng ấy tan biến vào không khí, mang theo một cảm giác ấm áp và bình yên, như một lời thì thầm của thế giới, một lời cảm ơn sâu sắc.
"Cân bằng... là con đường của vạn vật. Vạn vật... đều có quyền được là chính nó." Giọng hắn trầm ổn, bình thản nhưng vang vọng trong tâm trí của mỗi người, không phải chỉ là lời nói, mà là một chân lý được khắc sâu vào bản nguyên, một hạt giống hy vọng vừa được gieo trồng. Hắn biết rằng đây chỉ là một khởi đầu, một bước đi nhỏ trên con đường đầy chông gai phía trước. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không từ bỏ, hắn ta sẽ càng điên cuồng hơn, càng tàn bạo hơn để chứng minh rằng mình đúng, có thể tìm đến những sức mạnh cấm kỵ hoặc Huyền Vực Tâm Châu để đạt được mục tiêu. Sức mạnh của 'Tinh Thần Liên Kết Vạn Vật' không chỉ là một năng lực phòng thủ, mà còn tiềm ẩn khả năng tấn công, chữa lành, hoặc thay đổi bản chất của vạn vật trên quy mô lớn, và Tần Mặc biết hắn sẽ phải khai thác triệt để nó trong những trận chiến sắp tới, để thực sự khôi phục lại sự cân bằng.
Hắn ngước nhìn về phía xa, nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang ẩn mình, nơi những đám mây mù còn vần vũ, như một dấu hiệu của cơn bão lớn hơn đang chờ đợi. Không một chút sợ hãi, chỉ có sự kiên định và quyết tâm tiếp tục con đường của mình, con đường mà hắn tin là đúng đắn cho toàn bộ Huyền Vực. Sự củng cố niềm tin và tinh thần đoàn kết trong liên minh của hắn sẽ là nền tảng vững chắc cho họ đối mặt với những thử thách lớn hơn sắp tới. Việc hóa giải đòn tấn công không chỉ cứu Vô Tính Thành mà còn 'chữa lành' một phần nhỏ sự mất cân bằng của Huyền Vực, gợi ý về vai trò lớn hơn của Tần Mặc trong việc khôi phục lại sự ổn định cho toàn bộ thế giới. Con đường phía trước còn dài, nhưng Tần Mặc biết, hắn không còn đơn độc nữa. Vạn vật đang cùng hắn bước đi, trên con đường tìm lại sự cân bằng bản nguyên, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, hay sự ép buộc tàn nhẫn, mà là một trong vô vàn con đường tồn tại.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.