Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1087: Lam Kiếm Tiên Phong: Nộ Hỏa Giữa Loạn Chiến

Gió rít gào mang theo cát bụi mịt mờ, cuốn lấy những cánh hoa dại còn sót lại bên vệ đường Vô Tính Thành, như muốn xé nát bức màn bình yên cuối cùng. Từ đài quan sát cao nhất, nơi những phiến đá cổ kính đã chứng kiến bao thăng trầm của thời gian, Tần Mặc đứng lặng lẽ, ánh mắt sâu thẳm tựa như vực thẳm vạn trượng, dõi theo biển quân Hắc Thiết Vệ đang ồ ạt tiến đến. Từng bước chân của chúng như tiếng sấm rền từ phương xa, rung chuyển mặt đất, báo hiệu một tai họa khôn lường sắp đổ ập xuống mảnh đất này.

Vô Tính Thành, nơi mà kiến trúc không phô trương sự hùng vĩ, mà thấm đượm vẻ đẹp của sự mộc mạc và hài hòa với thiên nhiên. Những ngôi nhà được xây dựng từ gỗ lim và đá cuội lấy từ suối, mái ngói màu đất nung đơn giản, nhưng vững chãi theo năm tháng. Đường phố lát đá cuội nhẵn bóng, uốn lượn theo địa hình, dẫn lối đến những vườn cây ăn trái nhỏ, nơi dòng suối róc rách chảy qua, tạo thành những con kênh trong lành. Giờ đây, tất cả sự thanh bình ấy đang bị đe dọa bởi làn sóng đen kịt của chiến tranh. Tiếng trống trận của địch vang lên dồn dập, đinh tai nhức óc, nuốt chửng cả tiếng suối chảy róc rách và tiếng chim hót líu lo, biến những âm thanh của sự sống thành bản hợp xướng của hủy diệt. Không khí đặc quánh mùi sát khí, mùi bụi đất bị khuấy động, và cả mùi linh lực cuồng bạo từ quân địch đang xông tới.

Tần Mặc nắm chặt tay, cảm nhận sự run rẩy từ sâu trong lòng đất, nơi Thiết Giáp Thành Linh đang gồng mình chống đỡ. Hắn nghe thấy "ý chí tồn tại" của từng phiến đá, từng thớ gỗ trong thành, chúng đang gào thét, đang chống cự lại sự xâm lăng. Hắn cũng nghe thấy tiếng lòng của những người dân Vô Tính Thành, không phải là sự sợ hãi tột độ, mà là một ý chí kiên cường, thầm lặng, tin tưởng vào sự lựa chọn của mình, tin tưởng vào hắn. Họ không có sức mạnh tu vi, không có linh căn, nhưng họ có một niềm tin sắt đá vào quyền được sống một cuộc đời bình dị, không tranh đoạt, không ham muốn thăng tiên vô độ.

Bên dưới, ngay trước cổng thành đã được gia cố bằng những phù văn cổ xưa, Tô Lam hiện ra, trong bộ trang phục xanh lam nhạt quen thuộc, tinh xảo nhưng không mất đi vẻ thanh thoát. Mái tóc đen dài của nàng được buộc cao gọn gàng, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định, không chút nao núng dù biết rõ hiểm nguy cận kề. Nàng đưa ánh mắt quét qua đội tiên phong của mình – những tu sĩ đã lựa chọn con đường cân bằng, những linh thú đã thức tỉnh "vật tính" chân nguyên, và cả những chiến binh Vô Tính Thành đã sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ mái nhà của họ.

Tiếng trống trận dồn dập như thúc giục, như muốn xé toạc màng nhĩ, báo hiệu một cuộc chiến không khoan nhượng. Tô Lam hít sâu một hơi, linh lực trong cơ thể cuộn trào, nhưng không hề cuồng bạo, mà lại mang theo một sự thanh khiết, sắc bén. Thanh kiếm cổ bên hông nàng, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo, khẽ rung lên, như cũng cảm nhận được ý chí của chủ nhân. Nàng giơ cao kiếm, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào làn sóng địch đang ập đến. Giọng nói của nàng, thanh thoát nhưng hùng hồn, vang vọng giữa tiếng gió và tiếng trống trận, như một lời tuyên thệ, một lời hiệu triệu:

"Vì Vô Tính Thành! Vì sự cân bằng của vạn vật! Tiến lên!"

Tiếng hô vang của nàng như một tia sét, xé toạc bầu không khí nặng nề, thổi bùng lên ngọn lửa trong lòng mỗi chiến binh. Họ không phải là những kẻ cuồng chiến, không khao khát danh vọng hay sức mạnh tuyệt đối, nhưng họ hiểu giá trị của sự bình yên và quyền được là chính mình. Họ chiến đấu không phải để chinh phục, mà để bảo vệ.

Tần Mặc từ trên cao chứng kiến cảnh tượng ấy, trái tim hắn quặn thắt nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự trầm ổn đến lạ thường. Hắn thầm thì, như tự nói với chính mình, như một lời cầu nguyện, một lời động viên gửi đến nàng từ xa: "Lam nhi... hãy tin vào con đường của mình." Hắn biết nàng đã chuẩn bị kỹ càng cho giây phút này, nàng đã hiểu rõ triết lý cân bằng mà hắn đã truyền dạy, và nàng sẽ không phụ lòng tin của hắn. Nhưng hắn cũng hiểu r���ng, con đường phía trước đầy chông gai, và nàng sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn bất cứ ai. Hắn không thể can thiệp trực tiếp ngay lúc này, hắn phải giữ vững tâm trí, cảm nhận toàn bộ chiến trường, để tìm ra điểm yếu của địch, để hỗ trợ đúng lúc, đúng chỗ. Hắn phải là trụ cột vững chắc, là sợi dây liên kết vô hình, nâng đỡ và bảo vệ tất cả.

Dứt lời, Tô Lam dẫn đội tiên phong xông ra khỏi cổng thành, lao thẳng vào đợt tấn công đầu tiên của quân địch. Nàng không lùi bước, không nao núng. Vẻ mặt kiên định của nàng là ngọn hải đăng giữa cơn bão táp, là biểu tượng cho ý chí bất khuất của Vô Tính Thành, của triết lý cân bằng mà họ đang bảo vệ. Cuộc đại chiến cân bằng đã thực sự bùng nổ, và Tô Lam, với thanh kiếm cổ trong tay, là mũi nhọn đầu tiên xé toạc màn đen của sự hủy diệt.

***

Tiền tuyến Vô Tính Thành trở thành một lò luyện máu lửa. Tô Lam, trong bộ trang phục xanh lam quen thuộc, thoắt ẩn thoắt hiện giữa làn sóng quân Hắc Thiết Vệ đen kịt, tựa như một cơn lốc xanh lam cuốn phăng mọi chướng ngại. Thanh kiếm cổ trong tay nàng vung lên, không ngừng tạo ra hàng loạt ảo ảnh kiếm khí, mỗi luồng kiếm khí đều sắc bén như thực thể, mang theo sức mạnh đủ để xé toạc giáp sắt, xuyên thủng linh lực phòng ngự. Nàng vận dụng 'Lam Ảnh Kiếm Pháp' kết hợp 'Thuật Biến Hóa Thanh Vân' đến mức thượng thừa. Thân pháp của nàng nhanh đến khó tin, thoắt ẩn thoắt hiện, tạo ra vô số phân thân kiếm ảnh, mỗi phân thân đều mang theo một phần sức mạnh, một phần ý chí chiến đấu của nàng, quấy phá đội hình địch.

Tần Mặc, từ đài quan sát, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dõi theo từng động tác của Tô Lam. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn cảm nhận bằng "ý chí tồn tại" của vạn vật xung quanh. Hắn thấy Tô Lam không chỉ di chuyển bằng linh lực, mà còn hòa mình vào từng cơn gió, từng hạt bụi, từng gợn sóng linh lực trong không khí. Nàng cảm nhận được "vật tính" của chiến trường – sự rắn chắc của đất, sự sắc bén của linh khí, sự hỗn loạn của không gian. Chính sự kết nối vô hình này đã giúp nàng di chuyển linh hoạt hơn, ẩn mình khéo léo hơn trong làn khói bụi mịt mù và sự hỗn loạn của chiến trận. Mỗi bước chân của nàng dường như đều hòa hợp với nhịp đập của Huyền Vực, nhẹ nhàng như lá rụng, nhưng mạnh mẽ như thác đổ.

Hàng ngũ Hắc Thiết Vệ, vốn nổi tiếng với sự kỷ luật và sức mạnh áp đảo, bắt đầu rơi vào sự hỗn loạn. Những tu sĩ cấp thấp của địch, với tu vi chưa đủ để nắm bắt được quỹ đạo biến hóa của Tô Lam, liên tục bị đánh bật, trọng thương, hoặc bị xé tan bởi những luồng kiếm khí khó lường. Tiếng la hét, tiếng vũ khí va chạm loảng xoảng, tiếng linh lực bùng nổ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của bạo lực. Mùi máu tươi, mùi sắt gỉ, mùi linh lực cháy khét nồng nặc trong không khí, nhưng Tô Lam vẫn lao đi không ngừng nghỉ, như một vũ điệu tử thần.

"Ả ta là ai? Quá nhanh! Mau chặn ả lại!" Một tu sĩ địch gào lên trong sự kinh ngạc và tức giận, nhưng lời nói của y nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng gầm thét của những kẻ khác. Họ cố gắng hình thành đội hình, cố gắng vây bắt nàng, nhưng mỗi khi họ tưởng chừng đã tóm được, Tô Lam lại hóa thành một làn khói xanh lam, xuất hiện ở một vị trí khác, tung ra những đòn tấn công chí mạng.

Các phân thân kiếm ảnh của nàng không ngừng công kích, tạo ra những vết thương sâu hoắm trên giáp trụ Hắc Thiết Vệ. Chúng không chỉ là ảo ảnh đơn thuần, mà còn chứa đựng một phần sức mạnh linh lực của nàng, đủ để gây sát thương thực sự. Tô Lam không dùng sức mạnh đối kháng trực diện, mà dùng sự linh hoạt, sự biến hóa, sự thấu hiểu "vật tính" để làm suy yếu đối thủ. Nàng giống như nước, mềm mại nhưng có thể xuyên đá, uyển chuyển nhưng khó nắm bắt.

"Các ngươi sẽ không thể vượt qua!" Giọng Tô Lam vang lên giữa loạn chiến, dù hơi thở nàng đã bắt đầu gấp gáp, nhưng ý chí vẫn kiên định. Nàng biết, những gì nàng đang làm chỉ là đẩy lùi một phần nhỏ đội hình Hắc Thiết Vệ, nhưng mỗi bước lùi của địch là một hơi thở cho Vô Tính Thành, là một niềm hy vọng cho những người dân đang trông chờ. Ánh sáng xanh lam từ kiếm của nàng lóe lên liên tục, như những tia chớp giữa bầu trời đầy bụi mù. Nàng là mũi tên tiên phong, là người đầu tiên phải gánh chịu áp lực khổng lồ từ quân địch, nhưng nàng không hề run sợ. Mỗi lần di chuyển, nàng đều cố gắng kết nối với "ý chí tồn tại" của những vật thể xung quanh, từ những viên đá dưới chân đến những cành cây khô héo, để tìm kiếm sự hỗ trợ, sự cộng hưởng. Nàng không chiến đấu một mình, nàng chiến đấu cùng với vạn vật.

***

Sự hiệu quả đến khó tin của Tô Lam trên tiền tuyến nhanh chóng thu hút sự chú ý của những tu sĩ cường giả phe Thiên Diệu. Họ không thể chấp nhận việc một mình nàng có thể gây ra sự hỗn loạn lớn đến vậy trong hàng ngũ quân tiên phong của mình. Ba vị trưởng lão với linh lực mạnh mẽ, mỗi người mang theo một loại pháp bảo riêng biệt, cùng với hai Huyết Đao Ảnh hung tợn – những sinh vật được nuôi dưỡng từ linh hồn và máu tươi, tàn bạo và khát máu – đồng loạt ra tay, tạo thành một vòng vây chết chóc, nhắm thẳng vào Tô Lam.

Linh lực cuồn cuộn như sóng thần, những luồng sáng chói lòa từ các thuật pháp và pháp bảo của cường giả địch xé toạc không khí, giáng xuống Tô Lam. Một trưởng lão vung thanh trường kiếm lửa, tạo ra một cơn bão lửa rực cháy; một người khác tung ra hàng loạt phi châm độc dược, mỗi chiếc đều mang theo kịch độc chết người; và trưởng lão thứ ba thì niệm chú, triệu hồi một bức tường đất khổng lồ, cố gắng chặn đứng đường lui của nàng. Hai Huyết Đao Ảnh thì gầm gừ, đôi mắt đỏ rực như máu, vung những thanh đao lớn, tấn công trực diện, không cho nàng một kẽ hở.

Áp lực khổng lồ đè nén xuống Tô Lam, khiến nàng cảm thấy như có hàng ngàn ngọn núi đang muốn nghiền nát thân thể và ý chí của mình. Thuật pháp biến hóa của nàng, vốn dĩ linh hoạt như mây khói, giờ đây trở nên chậm chạp hơn hẳn dưới sự đàn áp của linh lực cường đại. Các phân thân kiếm ảnh của nàng bị xé nát từng cái một, tan biến thành những đốm sáng xanh lam mờ ảo. Nàng phải dồn toàn lực phòng thủ, thanh kiếm cổ trong tay rung lên bần bật, ánh sáng xanh lam vốn rực rỡ nay mờ dần, như một ngọn đèn dầu s��p cạn.

Máu đã nhuốm trên trang phục màu xanh lam nhạt của nàng, những vết cắt sâu hoắm xuất hiện trên cánh tay và vai. Hơi thở nàng gấp gáp, từng nhịp đập của trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng cảm thấy một sự kiệt sức khủng khiếp đang kéo đến, linh lực trong đan điền cạn kiệt nhanh chóng. Nhưng ý chí của nàng, dù bị đe dọa, vẫn không hề lung lay. Nàng cắn chặt răng, vị máu tanh tràn ngập khoang miệng.

"Một con nhóc nhỏ bé mà dám cản bước đại quân Thiên Diệu? Nực cười!" Trưởng lão địch, người đã tung ra cơn bão lửa, khinh miệt nói, ánh mắt đầy sự tàn nhẫn và kiêu ngạo. Hắn ta không thể hiểu được, sức mạnh của Tô Lam không chỉ đến từ linh lực, mà còn đến từ một niềm tin mãnh liệt, một ý chí hòa hợp với vạn vật, điều mà những kẻ chỉ biết truy cầu thăng tiên bằng mọi giá sẽ không bao giờ cảm nhận được.

"Ta... sẽ không lùi bước!" Tô Lam gằn giọng, lời nói bật ra giữa những hơi thở hổn hển, đầy sự kiên cường và bất khuất. Nàng biết mình đang bị dồn vào đường cùng, nhưng nàng không cho phép mình gục ngã. Nàng là hiện thân của sự cân bằng, nàng là niềm hy vọng của Vô Tính Thành. Nàng không thể lùi, nàng không được phép gục ngã.

Tần Mặc từ xa quan sát, trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Hắn thấy rõ sự kiệt sức của Tô Lam, cảm nhận được áp lực linh lực khổng lồ đang đè nén nàng. Hắn muốn lao xuống, muốn giúp nàng, nhưng hắn biết mình phải giữ vững vị trí này. Nhiệm vụ của hắn không chỉ là chiến đấu, mà là liên kết, là thấu hiểu, là tìm ra con đường thoát cho tất cả. Hắn thầm cảm nhận sự kết nối của Tô Lam với 'vật' và môi trường xung quanh, dù mờ nhạt nhưng vẫn còn đó. Hắn hiểu rằng 'Tinh Thần Liên Kết Vạn Vật' không chỉ là phòng thủ, mà còn có thể là chìa khóa để hỗ trợ đồng minh trong những khoảnh khắc nguy cấp nhất. Nhưng làm thế nào để kích hoạt nó một cách hiệu quả, không làm lộ ra kế hoạch lớn hơn của hắn?

Bụi mù mịt che khuất tầm nhìn, không khí đặc quánh sự nặng nề, nhưng Tần Mặc vẫn có thể thấy ba vị trưởng lão kia bắt đầu hình thành một đòn tấn công kết hợp, dồn toàn bộ sức mạnh vào đó, nhắm thẳng vào Tô Lam. Ánh sáng từ pháp bảo của họ chói lòa, tiếng gầm gừ của Huyết Đao Ảnh càng thêm hung tợn. Đây là đòn quyết định, có thể lấy mạng nàng.

Sức mạnh hủy diệt của các tu sĩ cường giả phe Thiên Diệu cho thấy liên minh Tần Mặc sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách cực kỳ khó khăn hơn nữa. Sự kiệt sức của Tô Lam gợi ý rằng cô sẽ cần đến sự hỗ trợ từ các đồng minh khác hoặc một phương pháp chiến đấu mới. Tần Mặc cảm nhận được sự kết nối của Tô Lam với 'vật' và môi trường xung quanh, cho thấy 'Tinh Thần Liên Kết Vạn Vật' có thể được sử dụng để hỗ trợ đồng minh trong chiến đấu. Nhưng lúc này, Tô Lam chỉ còn lại một mình, đối mặt với lưỡi hái tử thần đang đến gần.

Nàng gồng mình, dồn chút linh lực cuối cùng vào thanh kiếm, ánh sáng xanh lam lóe lên yếu ớt. Một đòn tấn công hủy diệt, kết tinh từ ý chí cuồng bạo của ba cường giả, đang lao đến nàng, nhanh như chớp giật, không cho nàng bất kỳ cơ hội nào để né tránh.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free