Vạn vật không lên tiên - Chương 1088: Tây Tuyến Phong Hỏa: Vô Trần Diệu Kế
Ánh sáng chói lòa từ các thuật pháp và pháp bảo của cường giả địch xé toạc không khí, giáng xuống Tô Lam. Một trưởng lão vung thanh trường kiếm lửa, tạo ra một cơn bão lửa rực cháy; một người khác tung ra hàng loạt phi châm độc dược, mỗi chiếc đều mang theo kịch độc chết người; và trưởng lão thứ ba thì niệm chú, triệu hồi một bức tường đất khổng lồ, cố gắng chặn đứng đường lui của nàng. Hai Huyết Đao Ảnh thì gầm gừ, đôi mắt đỏ rực như máu, vung những thanh đao lớn, tấn công trực diện, không cho nàng một kẽ hở. Áp lực khổng lồ đè nén xuống Tô Lam, khiến nàng cảm thấy như có hàng ngàn ngọn núi đang muốn nghiền nát thân thể và ý chí của mình. Thuật pháp biến hóa của nàng, vốn dĩ linh hoạt như mây khói, giờ đây trở nên chậm chạp hơn hẳn dưới sự đàn áp của linh lực cường đại. Các phân thân kiếm ảnh của nàng bị xé nát từng cái một, tan biến thành những đốm sáng xanh lam mờ ảo. Nàng phải dồn toàn lực phòng thủ, thanh kiếm cổ trong tay rung lên bần bật, ánh sáng xanh lam vốn rực rỡ nay mờ dần, như một ngọn đèn dầu sắp cạn. Máu đã nhuốm trên trang phục màu xanh lam nhạt của nàng, những vết cắt sâu hoắm xuất hiện trên cánh tay và vai. Hơi thở nàng gấp gáp, từng nhịp đập của trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng cảm thấy một sự kiệt sức khủng khiếp đang kéo đến, linh lực trong đan điền cạn kiệt nhanh chóng. Nhưng ý chí của nàng, dù bị đe dọa, vẫn không hề lung lay. Nàng cắn chặt răng, vị máu tanh tràn ngập khoang miệng.
"Một con nhóc nhỏ bé mà dám cản bước đại quân Thiên Diệu? Nực cười!" Trưởng lão địch, người đã tung ra cơn bão lửa, khinh miệt nói, ánh mắt đầy sự tàn nhẫn và kiêu ngạo. Hắn ta không thể hiểu được, sức mạnh của Tô Lam không chỉ đến từ linh lực, mà còn đến từ một niềm tin mãnh liệt, một ý chí hòa hợp với vạn vật, điều mà những kẻ chỉ biết truy cầu thăng tiên bằng mọi giá sẽ không bao giờ cảm nhận được. "Ta... sẽ không lùi bước!" Tô Lam gằn giọng, lời nói bật ra giữa những hơi thở hổn hển, đầy sự kiên cường và bất khuất. Nàng biết mình đang bị dồn vào đường cùng, nhưng nàng không cho phép mình gục ngã. Nàng là hiện thân của sự cân bằng, nàng là niềm hy vọng của Vô Tính Thành. Nàng không thể lùi, nàng không được phép gục ngã.
Tần Mặc từ xa quan sát, trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Hắn thấy rõ sự kiệt sức của Tô Lam, cảm nhận được áp lực linh lực khổng lồ đang đè nén nàng. Hắn muốn lao xuống, muốn giúp nàng, nhưng hắn biết mình phải giữ vững vị trí này. Nhiệm vụ của hắn không chỉ là chiến đấu, mà là liên kết, là thấu hiểu, là tìm ra con đường thoát cho tất cả. Hắn thầm cảm nhận sự kết nối của Tô Lam với 'vật' và môi trường xung quanh, dù mờ nhạt nhưng vẫn còn đó. Hắn hiểu rằng 'Tinh Thần Liên Kết Vạn Vật' không chỉ là phòng thủ, mà còn có thể là chìa khóa để hỗ trợ đồng minh trong những khoảnh khắc nguy cấp nhất. Nhưng làm thế nào để kích hoạt nó một cách hiệu quả, không làm lộ ra kế hoạch lớn hơn của hắn? Bụi mù mịt che khuất tầm nhìn, không khí đặc quánh sự nặng nề, nhưng Tần Mặc vẫn có thể thấy ba vị trưởng lão kia bắt đầu hình thành một đòn tấn công kết hợp, dồn toàn bộ sức mạnh vào đó, nhắm thẳng vào Tô Lam. Ánh sáng từ pháp bảo của họ chói lòa, tiếng gầm gừ của Huyết Đao Ảnh càng thêm hung tợn. Đây là đòn quyết định, có thể lấy mạng nàng.
Sức mạnh hủy diệt của các tu sĩ cường giả phe Thiên Diệu cho thấy liên minh Tần Mặc sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách cực kỳ khó khăn hơn nữa. Sự kiệt sức của Tô Lam gợi ý rằng cô sẽ cần đến sự hỗ trợ từ các đồng minh khác hoặc một phương pháp chiến đấu mới. Tần Mặc cảm nhận được sự kết nối của Tô Lam với 'vật' và môi trường xung quanh, cho thấy 'Tinh Thần Liên Kết Vạn Vật' có thể được sử dụng để hỗ trợ đồng minh trong chiến đấu. Nhưng lúc này, Tô Lam chỉ còn lại một mình, đối mặt với lưỡi hái tử thần đang đến gần. Nàng gồng mình, dồn chút linh lực cuối cùng vào thanh kiếm, ánh sáng xanh lam lóe lên yếu ớt. Một đòn tấn công hủy diệt, kết tinh từ ý chí cuồng bạo của ba cường giả, đang lao đến nàng, nhanh như chớp giật, không cho nàng bất kỳ cơ hội nào để né tránh.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi ánh sáng hủy diệt chỉ còn cách nàng gang tấc, một cảm giác ấm áp, quen thuộc nhưng mạnh mẽ đến lạ thường bỗng lan tỏa từ thanh kiếm cổ trong tay Tô Lam. Nó không phải là linh lực của nàng, mà là một luồng sinh khí tinh thuần, một sự cộng hưởng sâu sắc với vạn vật xung quanh, được Tần Mặc khẽ khàng dẫn lối từ xa. Thanh kiếm vốn đã mờ nhạt nay bỗng chốc bừng sáng rực rỡ, không phải bằng ánh sáng linh lực chói lòa, mà là một màu xanh lam dịu mát, trong trẻo như ngọc bích, phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực đang dần buông xuống. Luồng sinh khí ấy như một dòng suối mát lành, xoa dịu vết thương, tiếp thêm sức mạnh cho linh lực cạn kiệt của nàng, nhưng quan trọng hơn, nó đánh thức trong nàng một bản năng sâu thẳm, một sự liên kết vô hình với chính thanh kiếm, với không khí, với những hạt bụi li ti và cả với khối đất đá phía sau nàng.
Tô Lam nhắm mắt lại, trong khoảnh khắc đó, nàng không còn cảm thấy sự kiệt sức hay nỗi sợ hãi. Nàng cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của thanh kiếm trong tay mình, nó không muốn gục ngã, nó muốn bảo vệ, muốn chém phá những gì cản đường. Nàng cũng cảm nhận được 'ý chí' của những tảng đá dưới chân, của ngọn gió lướt qua, tất cả đều hòa làm một với nàng, như một phần của chính nàng. Tần Mặc từ xa, đôi mắt sâu thẳm của hắn khẽ động, hắn đã dùng 'Tinh Thần Liên Kết Vạn Vật' để kết nối với Tô Lam, không phải để cung cấp linh lực trực tiếp, mà là để đánh thức "vật tính" nguyên bản của nàng và của vạn vật quanh nàng, nhắc nhở nàng rằng sức mạnh không chỉ nằm ở sự cường đại, mà còn ở sự hòa hợp. Hắn đã gửi gắm một ý niệm giản dị nhưng sâu sắc: "Lam... hãy là chính mình. Thanh kiếm là bản ngã của nàng, vạn vật đều là một phần của nàng. Hãy để chúng dẫn lối."
Với một tiếng gầm nhẹ, không phải là tiếng gầm của sự giận dữ hay tuyệt vọng, mà là tiếng gầm của ý chí bất khuất, Tô Lam bật người lên. Thanh kiếm cổ trong tay nàng vung lên, không còn là những chiêu thức rập khuôn, mà là một điệu vũ tự do, uyển chuyển như mây, biến ảo như gió. Một đạo Lam Ảnh Kiếm Pháp mạnh mẽ chưa từng có bỗng chốc bùng nổ, không phải là một chiêu thức kiếm pháp thuần túy, mà là sự bộc phát của 'ý chí' từ chính thanh kiếm, kết hợp với ý chí của Tô Lam và sự cộng hưởng của vạn vật. Hàng ngàn ảnh kiếm xanh lam xuất hiện, không còn là ảo ảnh mờ nhạt, mà là những thực thể sắc bén, mang theo hơi thở của vạn vật, xoáy tròn thành một cơn lốc kiếm khí khổng lồ.
Cơn bão lửa, phi châm độc dược, và bức tường đất khổng lồ của ba trưởng lão địch bị cơn lốc kiếm khí kia xé tan thành từng mảnh. Các Huyết Đao Ảnh gầm gừ lao vào, nhưng chúng cũng bị vô số ảnh kiếm xuyên thủng, thân hình khổng lồ rung lắc dữ dội. "Cái gì? Nữ nhân này còn có thể phản kháng sao? Giết!" Trưởng lão địch gào lên, vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn giận dữ. Hắn không thể tin được rằng một kẻ đã kiệt sức như Tô Lam lại có thể bộc phát ra sức mạnh kinh hoàng đến thế. Nhưng Tô Lam không dừng lại. Nàng biết đây không phải là lúc để chiến đấu đến cùng, mà là lúc để tạo ra một cơ hội thoát thân. Cơn lốc kiếm khí tiếp tục xoáy mạnh, đẩy lùi ba trưởng lão địch và hai Huyết Đao Ảnh ra xa, tạo ra một khoảng trống quý giá. Nàng lùi lại từng bước, ánh mắt kiên định, máu vẫn chảy nhưng ý chí không hề suy giảm. Nàng biết ơn Tần Mặc, và biết ơn chính thanh kiếm đã không từ bỏ nàng. Nàng đã thoát hiểm.
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Đông Vô Tính Thành. Mùi máu tanh, mùi khói khét và mùi đất cháy vẫn vương vấn trong không khí, minh chứng cho sự hỗn loạn và khốc liệt của trận chiến. Tuy nhiên, sau khoảnh khắc bùng nổ của Tô Lam, một sự tĩnh lặng ngắn ngủi đã bao trùm chiến trường, như một khoảng nghỉ hiếm hoi trước khi cơn bão lớn hơn ập đến.
Trên đài quan sát trung tâm của Vô Tính Thành, Tần Mặc vẫn đứng đó, thân hình thanh tú hơi gầy nhưng toát lên vẻ vững chãi đến lạ thường. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dõi theo màn đêm đang dần bao phủ chiến trường, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của những đốm lửa còn vương lại từ những vụ nổ thuật pháp. Hắn cảm nhận được sự rút lui an toàn của Tô Lam, một luồng khí tức yếu ớt nhưng kiên cường đang lùi về phía phòng tuyến phía Đông. Một cảm giác nhẹ nhõm khẽ lướt qua tâm trí hắn, nhưng nó nhanh chóng bị thay thế bởi sự căng thẳng và lo lắng về toàn cục.
Tiếng gió mang theo âm thanh chiến trận từ xa, vọng lại từ các hướng khác nhau, như những tiếng gầm gừ của một con thú khổng lồ đang bị thương. Tiếng báo cáo dồn dập của các binh sĩ liên tục vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng ban đầu. Một binh sĩ vội vã chạy đến, khom người trước Tần Mặc, hơi thở dồn dập.
"Báo cáo Tổng Chỉ Huy! Nữ kiếm khách Tô Lam đã an toàn rút lui về phòng tuyến thứ hai, đang được các y sư chữa trị. Tuy nhiên, tình hình ở các phòng tuyến khác đang trở nên căng thẳng. Đặc biệt là phía Tây, quân địch đang ồ ạt tấn công!"
Tần Mặc khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt hắn lóe lên một tia suy tư. "Tô Lam an toàn là tốt. Nàng đã làm rất tốt. Tình hình phòng tuyến phía Tây thế nào? Lục Vô Trần đã bắt đầu triển khai kế hoạch chưa?" Giọng hắn trầm ổn, không một chút dao động, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của sự quan tâm và trách nhiệm.
"Thưa Tổng Chỉ Huy, Lục Vô Trần đã bắt đầu triển khai kế hoạch. Quân địch đang bị cầm chân và chịu một số tổn thất ban đầu. Tuy nhiên, số lượng Hắc Thiết Vệ quá đông đảo, cùng với các tu sĩ cường giả phe Thiên Diệu đang liên tục dồn ép." Binh sĩ báo cáo, giọng mang theo vẻ lo lắng.
Tần Mặc trầm ngâm một lát, ngón tay hắn khẽ gõ nhẹ lên lan can đá. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của chiến trường phía Tây, những luồng linh lực cuồng bạo va chạm, nhưng xen lẫn trong đó là những tín hiệu khác thường, những dòng chảy năng lượng không theo quy luật thông thường của một trận chiến. Đó là 'ý chí tồn tại' của những tảng đá, của dòng suối, của những ngọn cây, tất cả đang được vận dụng một cách khéo léo, biến chúng thành những thực thể sống động trong trận địa. "Tốt. Hãy tiếp tục theo dõi sát sao tình hình. Truyền lệnh cho các phòng tuyến còn lại, giữ vững trận địa, không manh động. Mọi hành động đều phải theo chỉ thị của Tổng Chỉ Huy hoặc các chỉ huy cấp cao đã được phân công."
"Rõ, Tổng Chỉ Huy!" Binh sĩ đáp lời, sau đó nhanh chóng quay đi để truyền đạt mệnh lệnh.
Tần Mặc quay lại nhìn về phía Tây, nơi bóng đêm đã bao trùm gần như hoàn toàn, chỉ còn những ánh chớp yếu ớt của pháp thuật thỉnh thoảng lóe lên. Hắn biết Lục Vô Trần không phải là một tu sĩ cường đại theo nghĩa thông thường. Hắn không có linh lực dồi dào, không có pháp bảo uy lực, và cũng không có thiên phú chiến đấu bẩm sinh. Nhưng Lục Vô Trần lại sở hữu một trí tuệ sắc bén, một khả năng quan sát tinh tế và một sự am hiểu sâu sắc về 'bản chất' của vạn vật, đặc biệt là địa hình. Hắn từng là một tu sĩ chán nản, hoài nghi về con đường thăng tiên vô nghĩa, nhưng tại Vô Tính Thành, hắn đã tìm thấy một ý nghĩa mới cho sự tồn tại của mình, không phải bằng cách vươn cao, mà bằng cách hòa mình vào những gì bình dị nhất. Tần Mặc đã tin tưởng giao phó phòng tuyến phía Tây hiểm yếu cho Lục Vô Trần, bởi hắn tin vào khả năng của Lục Vô Trần trong việc 'cân bằng bản chất', biến những thứ tưởng chừng vô tri thành vũ khí lợi hại.
Hắn nhắm mắt lại, 'Tinh Thần Liên Kết Vạn Vật' của hắn lan tỏa, không phải để điều khiển, mà là để cảm nhận, để thấu hiểu. Hắn cảm thấy nỗi lo lắng của những người lính phàm nhân, sự kiên cường của những tảng đá bị xô đẩy, sự giận dữ của dòng suối bị chặn dòng, và cả sự hoang mang của những Hắc Thiết Vệ đang lạc lối trong mê trận của tự nhiên. Cuộc chiến này sẽ là phép thử thực sự cho sự kiên định và sức mạnh của liên minh Vô Tính Thành. Hắn biết Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Hắn cũng biết rằng chiến thắng ban đầu này sẽ củng cố tinh thần cho liên minh, nhưng cũng là lời nhắc nhở rằng cuộc chiến còn rất dài và khó khăn. Tần Mặc vẫn đứng đó, một bóng hình cô độc giữa đêm tối, là trung tâm của mọi sự liên kết, là người giữ lửa cho hy vọng của toàn bộ Vô Tính Thành. Hắn lắng nghe tiếng gió rít, tiếng lá cây xào xạc, và cả tiếng thì thầm của 'ý chí tồn tại' đang kể cho hắn nghe câu chuyện về trận chiến ở phía Tây.
Phòng tuyến phía Tây Vô Tính Thành, nơi những con đường núi quanh co, những khe đá hẹp như lưỡi dao và những vách đá dựng đứng chọc trời, giờ đây đã biến thành một chiến trường đầy khói lửa và tiếng gào thét. Đêm tối buông xuống càng làm tăng thêm sự hiểm trở và đáng sợ của địa hình. Trăng mờ ảo sau làn mây mỏng, chỉ đủ soi sáng lờ mờ những hình thù đổ nát và những bóng người di chuyển hỗn loạn. Gió mạnh rít qua các khe núi, mang theo tiếng la hét thảm thiết của Hắc Thiết Vệ, tiếng hò reo của binh sĩ địch và cả tiếng va chạm chát chúa của kim loại. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ dại, mùi thuốc súng và khói đặc quánh trong không khí, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đầy chết chóc.
Trên một mỏm đá cao, nơi có thể bao quát toàn bộ khu vực hiểm yếu, Lục Vô Trần đứng thẳng lưng, dáng người gầy gò của hắn in đậm trong ánh trăng mờ. Khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi, nhưng đôi mắt sâu trũng của hắn lại ánh lên sự sắc bén và tập trung cao độ, như chim ưng đang rình mồi. Mái tóc đã điểm bạc của hắn búi sơ sài, vài sợi tóc bay lòa xòa trong gió. Hắn mặc bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu, không có chút dấu hiệu của sự xa hoa, hoàn toàn trái ngược với những tu sĩ cường giả phe Thiên Diệu đang hung hăng tiến tới. Hắn không hề dùng linh lực để phô trương, mà chỉ lặng lẽ quan sát, lắng nghe 'ý chí tồn tại' của từng tảng đá, từng khe núi, từng ngọn gió. Hắn đã sống cả đời trong sự hoài nghi về con đường tu luyện, nhưng giờ đây, hắn đang tìm thấy ý nghĩa thực sự của bản thân trong việc 'cân bằng bản chất' của vạn vật để bảo vệ những gì mình trân trọng.
Đội quân Hắc Thiết Vệ khổng lồ, được chỉ huy bởi các tu sĩ cường giả của Thiên Diệu Tôn Giả, đang ồ ạt tràn vào những khe núi hẹp. Chúng vẫn mang theo sự kiêu ngạo và tự tin ban đầu, tin rằng số lượng áp đảo và sức mạnh linh lực sẽ nghiền nát mọi thứ. Tuy nhiên, ngay khi chúng tiến vào sâu hơn, những tiếng động lạ bắt đầu vang lên. "Rầm! Rầm! Rầm!" Hàng loạt tảng đá khổng lồ, được ngụy trang khéo léo trên các vách núi, bỗng chốc lăn ầm ầm xuống, mang theo sức mạnh hủy diệt của trọng lực và 'ý chí tồn tại' của chính chúng. Hàng trăm Hắc Thiết Vệ, với lớp giáp sắt đen dày cộp, không kịp phản ứng đã bị nghiền nát thành bãi thịt nát, máu đen hòa lẫn với đất đá. Tiếng la hét kinh hoàng vang vọng khắp các khe núi.
"Cái gì? Sao lại có đá lăn? Đây là cạm bẫy!" Một tu sĩ cường giả phe địch, vốn đang hùng hồn ra lệnh, giờ đây bối rối và tức giận gào lên. Hắn ta không thể tin được rằng một phòng tuyến yếu ớt như Vô Tính Thành lại có thể bố trí những cạm bẫy tinh vi đến thế.
"Kích hoạt trận số ba. Để chúng vào sâu hơn chút nữa. Long Hổ, chuẩn bị đội hình cung thủ." Lục Vô Trần trầm giọng ra lệnh, giọng hắn bình tĩnh đến lạ thường giữa sự hỗn loạn, như một vị tướng đã quen với những trận chiến khốc liệt nhất. Hắn không có vẻ gì là mệt mỏi hay hoài nghi nữa, mà thay vào đó là sự tập trung và quyết đoán.
Dưới chân mỏm đá, Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ và khuôn mặt nghiêm nghị có v��t sẹo trên má, lập tức đáp lời. "Rõ, Lục huynh! Các huynh đệ, giữ vững! Tin tưởng vào Lục huynh!" Long Hổ gầm lên, giọng nói đầy sự trung thành và dũng cảm. Hắn ta đã từng là một chiến binh phàm nhân, nhưng dưới sự chỉ huy của Lục Vô Trần, hắn đã chứng kiến những điều kỳ diệu. Hắn không cần hiểu quá nhiều về 'vật tính' hay 'ý chí tồn tại', hắn chỉ cần tin vào Lục Vô Trần, tin vào con đường mà Tần Mặc đã chỉ ra.
Theo hiệu lệnh của Lục Vô Trần, những cạm bẫy liên tiếp được kích hoạt. Những lưới gai được giấu kín dưới mặt đất bỗng chốc bật lên, quấn chặt lấy chân của Hắc Thiết Vệ, khiến chúng mất thăng bằng và ngã nhào. Một dòng suối nhỏ, vốn dĩ hiền hòa chảy qua một thung lũng hẹp, bỗng chốc bị một con đập bí mật chặn dòng, nước dâng cao, tạo thành một vùng lầy lội, nhấn chìm những kẻ xấu số. Các cung thủ phàm nhân, ẩn mình trên các vách đá, bắt đầu bắn ra những mũi tên tẩm độc, không nhắm vào các tu sĩ cường giả, mà nhắm vào những điểm yếu trên giáp trụ của Hắc Thiết Vệ, gây ra những tổn thất nhỏ nhưng liên tục, làm suy yếu tinh thần của địch.
Sự khéo léo trong việc tận dụng địa hình và 'vật tính' của Lục Vô Trần đã gây ra một sự hỗn loạn chưa từng thấy trong đội hình Hắc Thiết Vệ. Họ là những chiến binh dũng mãnh, quen với việc đối đầu trực diện, nhưng lại hoàn toàn mất phương hướng trước những cạm bẫy tinh vi và hiểm độc này. Các tu sĩ cường giả phe Thiên Diệu tức giận gầm gừ, cố gắng dùng linh lực để phá hủy các cạm bẫy, nhưng chúng được bố trí quá khéo léo, hòa mình vào tự nhiên, khiến việc phá hủy trở nên khó khăn và tốn kém linh lực. Mùi máu tanh và khói thuốc súng càng thêm nồng nặc. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ của quân địch vang vọng khắp các khe núi, tiếng sụp đổ của các công sự, tiếng gầm gừ của những linh thú nhỏ bé đang được Lục Vô Trần điều động một cách tài tình.
Sau đòn tấn công bất ngờ, Lục Vô Trần không cho quân địch có cơ hội chỉnh đốn. Hắn tiếp tục chỉ đạo các đội linh thú nhỏ, những con thú rừng được Tần Mặc 'khai linh' ở mức độ vừa phải để giữ bản chất nhanh nhẹn, linh hoạt của chúng. Từ những bụi cây rậm rạp, từ những hang động nhỏ, hàng trăm con linh thú nhỏ bé, như những con sói rừng, cáo hoang, hay những loài chim săn mồi, lao ra. Chúng không có sức mạnh hủy diệt của tu sĩ, nhưng chúng lại sở hữu tốc độ, sự lanh lẹ và bản năng săn mồi nguyên thủy. Chúng len lỏi vào đội hình Hắc Thiết Vệ đang hỗn loạn, tấn công vào các điểm yếu, cắn xé những kẻ bị thương, gây ra sự hoang mang tột độ. Các tu sĩ phe Thiên Diệu không thể ngờ được chiến thuật này. Họ quen với việc đối đầu trực diện sức mạnh chứ không phải sự khéo léo và tận dụng tự nhiên. Họ cố gắng dùng linh lực để tiêu diệt các linh thú, nhưng những con vật này lại cực kỳ khôn ngoan, thoắt ẩn thoắt hiện, khiến chúng khó lòng bắt được.
Quân địch bị đánh tan tác, đội hình bị xé nát, tinh thần chiến đấu suy giảm nghiêm trọng. Cuối cùng, một tu sĩ cường giả không chịu nổi nữa, hắn gầm lên. "Khốn kiếp! Ai đã bố trí trận địa quỷ quái này? Rút lui tạm thời, chỉnh đốn đội hình!" Hắn không thể hiểu được tại sao một nơi được coi là phế địa lại có thể kháng cự mạnh mẽ đến thế. Lệnh rút lui được ban ra, và đội quân Hắc Thiết Vệ, dù vẫn đông đảo, nhưng đã mất đi sự hung hãn ban đầu, bắt đầu tháo chạy trong hỗn loạn, để lại nhiều xác chết và thương binh nằm rải rác khắp các khe núi. Mùi máu tanh và khói bụi vẫn vương vấn, nhưng tiếng la hét đã dần lắng xuống, thay vào đó là tiếng gió rít qua những xác chết vô hồn.
Lục Vô Trần vẫn đứng trên mỏm đá, ánh mắt sắc bén của hắn dõi theo bóng lưng quân địch đang rút lui. Hắn không hề có ý định đuổi cùng giết tận. Hắn biết rõ bản chất của cuộc chiến này không phải là tiêu diệt hoàn toàn đối phương, mà là bảo vệ Vô Tính Thành, và quan trọng hơn, là chứng minh rằng con đường 'cân bằng bản chất' là một lựa chọn đúng đắn. "Không cần đuổi cùng giết tận, giữ vững trận địa. Chúng sẽ quay lại." Giọng hắn khẽ khàng, nhưng ẩn chứa sự kiên định. Hắn quay sang Thủ Vệ trưởng Long Hổ. "Long Hổ, hãy cho người dọn dẹp chiến trường, thu thập vật tư của địch, và chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo. Chúng sẽ không bỏ cuộc dễ dàng như vậy."
Long Hổ gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ ngưỡng mộ. "Rõ, Lục huynh! Tài năng của huynh thật sự vượt xa những gì ta có thể tưởng tượng!"
Lục Vô Trần khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi hiện lên trên khuôn mặt khắc khổ. Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh qua làn mây. Hắn từng hoài nghi về mọi thứ, về con đường tu luyện, về ý nghĩa của sự tồn tại. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến sự hỗn loạn của chiến trường và sự hiệu quả của những gì mình đã làm, hắn cảm thấy một niềm vui lạ lùng. Hắn không dùng sức mạnh linh lực, mà dùng trí tuệ và sự am hiểu về 'ý chí tồn tại' của vạn vật để chống lại một kẻ thù hùng mạnh. Hắn cảm thấy mình đang thực sự 'sống', thực sự 'hữu ích' theo một cách khác, một cách mà những kẻ chỉ biết truy cầu thăng tiên sẽ không bao giờ hiểu được. Sự mệt mỏi thể xác vẫn còn đó, nhưng trong tâm trí hắn, ngọn lửa hy vọng đã bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả và các tướng lĩnh của hắn sẽ nhanh chóng tìm cách đối phó với chiến thuật này, có thể bằng cách sử dụng sức mạnh hủy diệt lớn hơn hoặc các pháp bảo chuyên phá hủy địa hình. Tài năng quân sự của hắn đã trở thành một yếu tố quan trọng, nhưng cũng có thể khiến hắn trở thành mục tiêu hàng đầu của phe địch. Tuy nhiên, Lục Vô Trần đã sẵn sàng. Hắn sẽ tiếp tục bảo vệ Vô Tính Thành, bảo vệ triết lý 'cân bằng bản chất', dù cuộc chiến có dài và khó khăn đến đâu. Ngọn gió đêm vẫn rít, mang theo hơi lạnh của chiến trường, nhưng Lục Vô Trần vẫn đứng vững, như một tảng đá kiên cường giữa phong ba bão táp.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.