Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1091: Ký Ức Chiến Trường: Binh Đoàn Vong Hồn

Màn đêm buông xuống Vô Tính Thành, trùm lên những mái nhà gỗ đơn sơ một tấm chăn đen huyền ảo, lấp lánh ánh sao xa xôi. Ánh trăng vằng vặc như một tấm gương bạc treo trên nền trời thăm thẳm, soi rõ từng con đường đá cuội nhẵn bóng, uốn lượn giữa những khu vườn cây ăn trái nhỏ. Tiếng suối chảy róc rách từ những con kênh nhỏ dẫn vào tận khu dân cư, hòa cùng tiếng chim đêm thỉnh thoảng cất lên khúc ca trầm bổng, và tiếng côn trùng rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch, an yên. Mùi gỗ ẩm sau cơn mưa chiều còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi đất tươi xốp và hương hoa cỏ dại ven đường, mang đến một cảm giác dịu mát, gần gũi đến lạ. Không khí se lạnh của nửa đêm dường như xoa dịu mọi giác quan, nhưng lại không thể xoa dịu được nỗi lo lắng đang cồn cào trong tâm khảm của một người.

Trên đài quan sát cao nhất của Vô Tính Thành, nơi gió đêm thổi qua khe đá mang theo hơi thở của núi rừng, Tần Mặc ngồi lặng lẽ trên một phiến đá cổ thụ, ánh mắt sâu thẳm dõi về phía chân trời, nơi Cổng Không Gian đang oằn mình trong lửa đạn. Thân hình hắn hơi gầy, nhưng lại ẩn chứa một sự linh hoạt và kiên định lạ thường. Mái tóc đen nhánh được buộc gọn gàng, khuôn m��t thanh tú giờ đây phủ một tầng suy tư nặng trĩu. Làn da ngăm nắng của hắn phản chiếu ánh trăng bạc, càng làm nổi bật sự trầm mặc, tĩnh tại. Trang phục vải thô đơn giản, màu sắc nhã nhặn, không chút hoa mỹ, hòa vào bóng đêm như một phần của cảnh vật.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng rung động yếu ớt từ Thiết Giáp Thành Linh, như một nhịp đập chậm chạp, mệt mỏi của một trái tim khổng lồ. Hắn nghe thấy tiếng gầm gừ kiệt sức của Bạch Hổ Lão Tổ, dù cách xa vạn dặm, vẫn vọng về trong tâm trí hắn như một tiếng vọng của sự dũng mãnh đang dần cạn kiệt. Cổng Không Gian, pháo đài bất khuất, giờ đây run rẩy từng hồi, không phải vì sợ hãi, mà vì đang gánh chịu một áp lực vượt quá giới hạn của nó. Tần Mặc cảm nhận được sự kiệt quệ đang dần xâm chiếm hai vị thủ hộ giả vĩ đại kia, giống như Cổ Sơn Linh đã từng phải chịu đựng. Họ đang gồng mình chống đỡ, trả giá bằng chính 'vật tính' của mình, nhưng đối thủ của họ lại là một dòng sông không đáy, bất tận của binh lực.

Nội tâm Tần Mặc dấy lên một cơn sóng. "Sự kiệt quệ này... không thể kéo dài hơn nữa. Dù có kiên cường đến mấy, dù có dũng mãnh đến đâu, mọi 'ý chí tồn tại' đều có giới hạn của nó. Nhưng nguồn lực vô tận đó từ đâu ra? Thiên Diệu Tôn Giả không thể có nhiều tu sĩ và binh lính đến thế để liên tục bổ sung." Hắn tự hỏi, đôi lông mày khẽ chau lại. Ánh mắt hắn, vốn sâu thẳm và trầm tư, giờ đây ánh lên sự lo lắng và một quyết tâm sắt đá. Hắn đã thấy sự tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, kẻ không từ thủ đoạn để đạt được mục đích 'thăng tiên' của mình, kể cả khi phải cưỡng ép, bẻ cong 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Nhưng đây... dường như còn ghê tởm hơn cả việc cưỡng ép Cổ Sơn Linh.

Tần Mặc day thái dương, cảm giác một cơn đau nhói ở thần hồn. Đó không phải là nỗi đau của riêng hắn, mà là sự phản ứng của ‘ý chí tồn tại’ của hắn với nỗi đau chung của thế giới. Hắn hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh. Sau đó, hắn đột ngột mở mắt, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu màn đêm. Hắn đứng dậy, bước ra giữa khoảng sân lát đá, hít thở sâu, tập trung năng lực 'ý chí tồn tại' của mình. Không gian xung quanh hắn dường như cũng trở nên tĩnh lặng hơn, như thể đang lắng nghe. Hắn cần một giải pháp, một con đường để vạn vật được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn", mà vẫn có thể chống lại sự hủy diệt. Ánh mắt hắn hướng về phía chân trời, nơi màn đêm đang dần buông xuống, mang theo những suy tư nặng trĩu và một quyết tâm sắt đá. Cuộc chiến cân bằng bản chất này, mới chỉ là khởi đầu. Hắn vươn hai tay ra phía trước, như đang ôm lấy cả không gian, và bắt đầu thẩm thấu. Các giác quan của hắn được đẩy đến cực hạn, không chỉ là nghe, thấy, ngửi, mà là cảm nhận bằng toàn bộ bản thể, bằng ý chí. Hắn cố gắng thâm nhập vào tần số rung động của chiến trường, vượt qua mọi rào cản vật lý và năng lượng, tìm kiếm nguồn gốc của sự "bền bỉ vô tận" đó.

***

Trong tầm nhìn tinh thần của Tần Mặc, Cổng Không Gian hiện ra không còn là một pháo đài vật lý mà là một trường năng lượng khổng lồ, một khối ý chí kiên cường đang bị xé toạc. Hắn 'nhìn thấy' Bạch Hổ Lão Tổ không còn vẻ uy phong lẫm liệt như thường ngày, mà như m���t chiến binh bị thương nặng, thân thể phủ đầy những vết thương sâu hoắm từ những đòn tấn công không ngừng nghỉ. Lông trắng của y đã nhuốm màu máu, ánh mắt vàng rực giờ đây ánh lên vẻ mệt mỏi tột độ, nhưng vẫn không hề lùi bước. Tiếng gầm của y đã trở nên khản đặc, mỗi cú vồ, mỗi lần vung vuốt đều mang theo sự tuyệt vọng của kẻ bị dồn vào đường cùng. Hàng vạn Hắc Thiết Vệ, như những con thiêu thân lao vào lửa, không ngừng ập tới, tạo thành một làn sóng đen vô tận. Tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng pháp thuật nổ vang trời, tiếng rên rỉ của Hắc Thiết Vệ khi ngã xuống, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc, gào thét trong tâm trí Tần Mặc. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi sắt gỉ, mùi khói thuốc súng và linh khí hỗn loạn đặc quánh trong không gian tinh thần, khiến hắn như nghẹt thở.

Thiết Giáp Thành Linh cũng không khá hơn. Các vết nứt trên tường thành không ngừng mở rộng, những mảng đá lớn vỡ vụn, rơi xuống như mưa đá. Tần Mặc cảm nhận được sự run rẩy liên tục của cả pháo đài, như thể nó đang nén chặt một tiếng kêu đau đớn. Ý chí phòng thủ của nó, vốn kiên cố như thép, giờ đây đã trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết, bị bào mòn bởi những đợt công kích không ngừng nghỉ. Mỗi khi một vết nứt được hàn gắn bởi luồng năng lượng màu xám bạc, một vết nứt khác lại xuất hiện, lớn hơn, sâu hơn. Các trận pháp phòng ngự liên tục kích hoạt, tạo ra những lá chắn năng lượng chói lòa, đẩy lùi nhiều đợt xung phong của địch, nhưng Tần Mặc biết, đó chỉ là sự kéo dài một cái chết chậm.

Nhưng điều khiến Tần Mặc chú ý nhất không phải là sự kiệt quệ của đồng minh, mà là một nguồn sức mạnh mới, tà dị, đang được bơm vào chiến trường. Nó không đến từ các tu sĩ cường giả phe Thiên Diệu thông thường, mà từ một nơi nào đó sâu thẳm hơn, u ám hơn. Hắn thâm nhập sâu hơn, xuyên qua những lớp phòng ngự dày đặc, qua sự hỗn loạn của trận chiến, hướng về phía nguồn gốc của luồng ý chí tàn bạo đó. Càng tiến sâu, hắn càng cảm nhận được một sự lạnh lẽo thấu xương, một mùi đất mục nát và một hương khó chịu của pháp thuật tà ác, như một lưỡi dao băng giá đang cứa vào thần hồn.

Hắn 'nhìn thấy' một khu vực cách Cổng Không Gian không xa, nơi các tu sĩ cường giả phe Thiên Diệu đang vây quanh một nghi thức cổ quái. Chúng không phải đang triệu hồi một linh thú hay binh khí, mà là đang 'ép buộc'... một điều gì đó. Ánh sáng bạc và xám dần mờ đi khi Tần Mặc tiến gần đến khu vực này, nhường chỗ cho một màn sương mù đen kịt, lạnh lẽo, bao trùm lên mọi thứ. Hắn tập trung cao độ, toàn thân run rẩy nhẹ khi cảm nhận được sự kháng cự dữ dội từ môi trường tinh thần, như thể có một bức tường vô hình đang cố gắng ngăn cản hắn. Nhưng Tần Mặc không lùi bước. Hắn kiên quyết đẩy mạnh năng lực của mình, 'ý chí tồn tại' của hắn như một mũi khoan vô hình, xuyên thủng mọi rào cản, cố gắng thấu hiểu bản chất của nghi thức tàn bạo này.

Khi hắn cuối cùng cũng xuyên qua được màn sương mù tinh thần, cảnh tượng đập vào 'mắt' hắn khiến Tần Mặc như bị sét đánh. "Đây là... những linh hồn ký ức? Không, chúng là tàn dư của những trận chiến cổ xưa, những bi kịch đã từng diễn ra trên mảnh đất này!" Tần Mặc thốt lên trong nội tâm, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc và phẫn nộ. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng, vô hồn, nhưng cũng ẩn chứa nỗi đau tột cùng của sự cưỡng ép. Những linh hồn này, không phải là những thực thể sống, mà là những dấu vết còn sót lại của hàng ngàn, hàng vạn sinh linh đã ngã xuống, những ký ức đau khổ của một thời đại đã qua, giờ đây đang bị bóp méo, bị lợi dụng một cách tàn nhẫn nhất. Hắn nắm chặt tay, cố gắng trấn áp cơn giận dữ đang dâng trào, nhưng nỗi kinh hoàng về sự tàn bạo này đã vượt quá mọi giới hạn của hắn.

***

Trong không gian tinh thần u ám, lạnh lẽo, Tần Mặc chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng đến tột cùng, một sự vặn vẹo ghê tởm của khái niệm 'thăng tiên'. Hàng ngàn, hàng vạn linh hồn ký ức cổ xưa, những tàn dư của các chiến sĩ, sinh linh đã ngã xuống trên mảnh đất này qua bao thời đại, giờ đây không còn được yên nghỉ. Chúng bị các tu sĩ cường giả phe Thiên Diệu Tôn Giả vây quanh, ép buộc vào một nghi lễ 'thăng hoa' đẫm máu.

Đây không phải là sự thăng hoa tự nhiên, nơi ý chí tồn tại của vạn vật đạt đến cực hạn và trở về với Đạo. Đây là một sự cưỡng bức tàn bạo, một quá trình bóp méo, rút cạn bản chất của từng linh hồn. Tần Mặc 'nhìn thấy' rõ ràng, từng linh hồn mờ ảo, hình thù vặn vẹo, đang bị một luồng năng lượng đen tối bao phủ, kéo giãn, xé toạc. Chúng gào thét trong vô vọng, những tiếng gào thét tinh thần không thành lời, chỉ là những cơn sóng đau đớn dữ dội lan truyền khắp không gian. Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng, sự tuyệt vọng của những linh hồn này khi ý chí của chúng bị hủy diệt, bị thay thế bằng sự phục tùng mù quáng, bằng một sự trống rỗng vô tri.

Cảnh tượng ấy khiến Tần Mặc rùng mình. Ánh sáng bạc và xám của Cổng Không Gian hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một màu đen tối, u ám bao trùm. Các tu sĩ phe Thiên Diệu, với vẻ mặt lạnh lùng và ánh mắt cuồng tín, như những con rối bị điều khiển, không chút do dự thực hiện nghi thức tàn độc. Tiếng cười man rợ của chúng vang vọng trong không gian tinh thần, như những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào thần hồn Tần Mặc. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương từ binh đoàn vong hồn đang thành hình, mỗi vong hồn là một mảnh ghép của nỗi đau và sự cưỡng ép. Chúng không còn là những cá thể, mà là một khối thống nhất của sự hủy diệt, chỉ biết phục tùng mệnh lệnh.

Tần Mặc cố gắng liên lạc với một linh hồn gần nhất, vươn 'ý chí tồn tại' của mình ra, cố gắng chạm vào tàn dư của 'bản chất' mà nó từng có. Nhưng chỉ nhận lại sự trống rỗng, một cái vỏ không hồn chỉ biết vâng lời, một cỗ máy chiến tranh vô tri. Đó không phải là 'thăng hoa', mà là một hình thức nô dịch tinh thần tàn bạo nhất, một sự hủy diệt hoàn toàn ý chí và bản chất của vạn vật. Thiên Diệu Tôn Giả đã vượt qua mọi giới hạn đạo đức, mọi giới hạn của lẽ sống.

"Không... Đây không phải là thăng hoa! Đây là hủy diệt! Hủy diệt cả ý chí, cả bản chất!" Tần Mặc gầm lên trong nội tâm, một cơn giận dữ chưa từng có dâng trào trong hắn. "Thiên Diệu Tôn Giả, ngươi đã điên rồi!"

Cơn giận dữ bùng lên trong hắn không chỉ vì sự tàn bạo của nghi thức, mà còn vì sự vặn vẹo ghê tởm của triết lý 'thăng tiên'. Hắn luôn tin rằng vạn vật có quyền ��ược là chính nó, có quyền lựa chọn con đường của mình. Nhưng Thiên Diệu Tôn Giả lại đang cưỡng ép những linh hồn đã chết, những ký ức đã ngủ yên, để phục vụ cho mục đích ích kỷ của y. Đây là sự coi thường cao độ nhất đối với 'ý chí tồn tại', đối với 'vật tính' của thế giới. Hắn cảm nhận được nỗi đau của những linh hồn bị giằng xé, nỗi thống khổ của những ký ức bị bóp méo, nỗi lạnh lẽo của những bản chất bị đánh cắp.

Tần Mặc nắm chặt tay, cố gắng trấn áp cơn giận dữ đang dâng trào, nhưng nỗi đau xót trong lòng hắn vẫn không ngừng cuộn trào. Hắn nhìn chằm chằm vào binh đoàn vong hồn đang thành hình, cảm nhận sự lạnh lẽo của chúng, và nỗi đau của những gì đã từng là 'chúng'. Mối đe dọa này không chỉ là một binh đoàn vật lý, mà là một sự tấn công vào nền tảng triết lý của hắn, vào ý nghĩa của sự tồn tại. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, buộc hắn phải tìm ra một giải pháp không chỉ là sức mạnh vật chất, mà còn là một cách để 'giải thoát' những linh hồn bị cưỡng ép này, một cách để thanh tẩy, 'chữa lành' cho những bản chất bị tha hóa.

"Phải làm gì đây?" Hắn tự hỏi. Tần Mặc biết, hắn sẽ phải đối mặt trực tiếp với Thiên Diệu Tôn Giả, hoặc một thủ đoạn lớn hơn liên quan đến việc thao túng linh hồn và ý chí của vạn vật. Triết lý 'vạn vật có quyền là chính nó' của hắn đang bị thử thách ở cấp độ cao nhất. Hắn cần tìm ra một phương pháp, một vật phẩm, có thể là Huyền Vực Tâm Châu, hoặc một tri thức cổ xưa nào đó, để chống lại sự tàn bạo này. Sự kiện này là một bước ngoặt, buộc Tần Mặc phải suy nghĩ sâu sắc hơn về ranh giới giữa 'thăng tiên' và 'hủy diệt bản chất', về cái giá phải trả cho sự truy cầu vô độ. Cuộc chiến cân bằng bản chất giờ đây đã bước sang một trang mới, đen tối và tàn khốc hơn bao giờ hết. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương lạnh lẽo của vong hồn đang lan tỏa, và ánh mắt hắn, giờ đây, không chỉ còn là quyết tâm mà còn là một tia hy vọng mong manh, rằng hắn có thể tìm thấy một con đường, để vạn vật được là chính nó, mãi mãi.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free