Vạn vật không lên tiên - Chương 1092: Giải Phóng Ký Ức: Cuộc Chiến Tâm Linh Tại Cổng Không Gian
Tiếng gầm thét xé nát không gian, không phải là âm thanh của sự sống mà là tiếng vọng từ vực sâu của nỗi tuyệt vọng. Cổng Không Gian, từng là biểu tượng kiên cố của phòng tuyến Huyền Vực, giờ đây rung chuyển dữ dội dưới sức ép kinh hoàng của binh đoàn vong hồn. Một màn đêm nhân tạo, dày đặc tà khí và oán niệm, bao trùm lên bầu trời vốn đã u ám, nuốt chửng mọi ánh sáng, biến ban ngày thành một cuộc chiến của những bóng ma. Tần Mặc, với tốc độ phi phàm, lướt qua những tảng đá vỡ vụn và thân xác ngã gục, trái tim hắn đập dồn dập, không phải vì sợ hãi mà vì một cơn phẫn nộ dữ dội đang thiêu đốt nội tâm. Hắn đã cảm nhận được sự suy yếu của phòng tuyến từ xa, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn vượt xa mọi dự liệu tồi tệ nhất.
Cổng Không Gian, một kiến trúc hùng vĩ được xây dựng từ những khối đá huyền thạch cổ xưa, nay như một con thú khổng lồ bị thương nặng. Những vết nứt sâu hoắm chằng chịt trên từng bức tường, một vài chỗ đã sụp đổ, để lộ ra những khoảng trống nơi binh đoàn vong hồn ào ạt tràn vào như thủy triều đen. Lớp giáp xám bạc của Thiết Giáp Thành Linh, từng phát ra ánh sáng kiên cường, giờ đây chỉ còn lập lòe yếu ớt, những tiếng “cót két” đau đớn vang lên không ngừng như tiếng xương cốt rạn nứt. Từng mảnh vỡ của lớp giáp tinh thần bay lả tả trong không khí, minh chứng cho sự kiệt quệ đến cùng cực của nó.
Giữa biển vong hồn đen tối, Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình vĩ đại phủ đầy những vết thương sâu hoắm, vẫn đứng vững như một ngọn núi tuyết. Bộ lông trắng muốt lấm lem bụi bẩn và máu đen của vong hồn, từng sợi lông giờ đây xơ xác, không còn vẻ oai phong lẫm liệt như thường lệ. Hắn gầm lên một tiếng, tiếng gầm đã không còn uy lực như trước, chỉ còn chứa đựng sự mệt mỏi và nỗi đau tột cùng. Một con vong hồn khổng lồ, hình thù quái dị, với đôi mắt đỏ rực như máu, lao đến xé toạc một mảng thịt lớn trên vai Bạch Hổ Lão Tổ. Hắn khụy xuống, một tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ cổ họng, nhưng ánh mắt vàng rực vẫn kiên quyết, nhìn chằm chằm vào những kẻ địch đang không ngừng xông tới.
"Không thể cứ thế này được! Những linh hồn này... họ không phải kẻ thù thực sự!" Tần Mặc gầm lên trong nội tâm, mỗi bước chân của hắn càng thêm vội vã. Hắn nhìn thấy những chiến sĩ liên minh, những con người và linh thú dũng cảm, đang vật lộn trong tuyệt vọng. Sức mạnh của binh đoàn vong hồn không chỉ đến từ số lượng áp đảo, mà còn từ sự vô cảm, không sợ hãi cái chết, bởi vì chúng vốn dĩ đã chết. Mỗi cú va chạm của chúng mang theo một luồng khí lạnh lẽo, ăn mòn cả thể xác lẫn tinh thần của đối thủ, khiến cho ngay cả những tu sĩ mạnh mẽ nhất cũng dần dần kiệt quệ.
Tần Mặc cảm nhận được ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, một sự kiên định tuyệt vọng, cố gắng hàn gắn những vết nứt, duy trì tuyến phòng thủ cuối cùng. Nhưng nó đang bị kéo giãn đến giới hạn, những tia sáng yếu ớt của nó thoi thóp như ngọn nến trước gió. Hắn cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng từ Bạch Hổ Lão Tổ, một ý chí chiến đấu không ngừng nghỉ nhưng đã cạn kiệt. "Tần Mặc! Ngươi... phải làm gì đó!" Tiếng gầm của Bạch Hổ Lão Tổ, yếu ớt nhưng đầy hy vọng, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, như một lời cầu cứu cuối cùng. Hắn biết, Bạch Hổ Lão Tổ đang đặt cược mọi thứ vào hắn, vào khả năng độc nhất vô nhị của hắn.
Tần Mặc không dừng lại để chiến đấu. Hắn biết rõ sức mạnh cá nhân của mình không thể thay đổi cục diện trận chiến này. Hắn cần phải đi sâu hơn, phải chạm vào gốc rễ của vấn đề. Hắn lao thẳng đến một điểm giữa Cổng Không Gian, nơi tà khí vong hồn dày đặc nhất, nơi hắn cảm nhận được trái tim của binh đoàn quỷ dị này. Mùi khói, kim loại cháy, máu tươi và tà khí nồng nặc xộc vào mũi hắn, khiến hắn gần như nghẹt thở. Tiếng binh khí va chạm, tiếng nổ từ các trận pháp, tiếng gào thét của kẻ địch và tiếng rên xiết của đồng minh hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc.
Hắn nhắm mắt lại, mặc kệ sự hỗn loạn xung quanh, toàn bộ ý thức của hắn tập trung vào năng lực 'ý chí tồn tại'. Hắn không cố gắng đẩy lùi chúng bằng sức mạnh vật lý, mà là tìm kiếm kết nối, tìm kiếm những tàn dư của 'bản chất' bên trong từng linh hồn mờ ảo. Hắn vươn ý chí của mình ra, xuyên qua lớp vỏ tà khí, xuyên qua sự khống chế tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả, tìm kiếm tiếng vọng của quá khứ, của những ký ức bị lãng quên. Hắn biết đây là một canh bạc nguy hiểm, một bước đi liều lĩnh, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Nếu hắn không thể giải thoát những linh hồn này, thì Cổng Không Gian sẽ sụp đổ, và Huyền Vực sẽ chìm trong hỗn loạn. Trách nhiệm nặng nề đè nặng lên vai hắn, nhưng cũng chính là động lực thúc đẩy hắn tiến lên. Hắn phải làm được, vì những linh hồn vô tội, vì sự cân bằng bản chất của vạn vật, và vì một thế giới không bị hủy diệt bởi sự truy cầu vô độ.
***
Trong tinh thần giới, Tần Mặc thấy mình bị bao vây bởi một đại dương vô tận của những linh hồn mờ ảo, vặn vẹo. Nơi đây không có khái niệm về thời gian hay không gian, chỉ có sự tồn tại thuần túy của ý niệm và cảm xúc. Từng linh hồn như một đám mây đen, với những hình thù méo mó, bị kéo lê trên một con đường vô hình, lấp lánh thứ ánh sáng đen tối của "thăng hoa cưỡng bức". Mỗi linh hồn là một câu chuyện bi thương, một ký ức bị bóp méo, một bản chất bị chà đạp. Chúng không còn là những cá thể độc lập, mà là một phần của một khối thống nhất khổng lồ, bị điều khiển bởi một ý chí lạnh lẽo, tàn bạo.
Tần Mặc cảm nhận được nỗi tuyệt vọng sâu thẳm từ chúng, sự mất mát bản chất đã ăn mòn đến tận cốt tủy. Tiếng than khóc không thành lời, chỉ là những cơn sóng cảm xúc đau đớn, hỗn loạn, dội thẳng vào thần hồn hắn. Hắn "thấy" những sợi xích vô hình, được dệt từ oán niệm và tà thuật, quấn chặt lấy từng linh hồn, cưỡng ép chúng di chuyển, cưỡng ép chúng chiến đấu. Chúng không có lựa chọn, không có tiếng nói, chỉ biết phục tùng. Ánh mắt chúng trống rỗng, nhưng đâu đó sâu thẳm bên trong, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một tia sáng yếu ớt của bản ngã, của những ký ức bị phong ấn.
Hắn vươn ý chí của mình ra, không phải bằng sự cưỡng ép hay mệnh lệnh, mà bằng một lời mời gọi thanh khiết, không ép buộc. Ý chí của hắn như một làn gió nhẹ, xuyên qua màn sương mù dày đặc của tà khí, chạm vào từng linh hồn. "Các ngươi không cần phải thăng hoa. Các ngươi có quyền là chính mình." Tần Mặc truyền đi thông điệp của mình, không dùng lời nói, mà dùng sự rung động thuần túy của ý chí, của lòng đồng cảm. "Hãy nhớ lại ký ức của mình, nhớ lại bản chất ban đầu của mình. Sự yên bình không phải là trở thành thứ khác, mà là chấp nhận mình là gì."
Thông điệp của hắn ban đầu như hạt mưa rơi vào đại dương, không gây ra bất kỳ biến động nào. Nhưng Tần Mặc kiên trì. Hắn đào sâu hơn, tìm kiếm những ký ức nguyên thủy nhất, những rung động đầu tiên của sự tồn tại. Hắn chạm vào ký ức của một chiến binh cổ xưa, nhớ về lời thề bảo vệ vương quốc. Hắn chạm vào ký ức của một con chim, nhớ về cảm giác tự do khi bay lượn trên bầu trời. Hắn chạm vào ký ức của một dòng sông, nhớ về sự mềm mại, uốn lượn, nuôi dưỡng sự sống.
Từ sâu thẳm của đại dương vong hồn, những tiếng than khóc bắt đầu vang lên rõ hơn, nhưng không phải là than khóc vì bị cưỡng ép, mà là tiếng vọng của nỗi đau bị lãng quên, của sự giằng xé nội tâm. "Đau đớn... mất mát... phải thăng hoa... phải mạnh hơn..." Một linh hồn mờ ảo, cố gắng vươn một "bàn tay" hư ảo về phía Tần Mặc, nhưng rồi lại bị sợi xích vô hình kéo giật lại, tan biến vào bóng tối. Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé của nó, giữa mệnh lệnh tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả và tiếng gọi yếu ớt của bản ngã.
Hắn tiếp tục truyền tải, từng chút một, chạm đến những ký ức sâu thẳm nhất của các linh hồn. Hắn không hứa hẹn sức mạnh, không hứa hẹn thăng tiên, hắn chỉ hứa hẹn quyền được là chính nó, quyền được yên nghỉ trong sự thật của bản chất mình. Hắn vẽ ra trong ý niệm của chúng một con đường khác, con đường của sự chấp nhận, của sự bình yên nội tại, chứ không phải con đường của sự truy cầu vô độ bị cưỡng ép. Từng rung động của ý chí Tần Mặc như một làn sóng nhẹ nhàng, tạo ra những gợn sóng li ti trong biển hỗn loạn của vong hồn.
Hắn dùng hết sức lực, gần như cạn kiệt, để duy trì sự liên kết này. Nỗi đau của chúng cũng là nỗi đau của hắn. Sự hỗn loạn của chúng cũng là sự hỗn loạn trong tâm trí hắn. Nhưng hắn không bỏ cuộc. Hắn nhớ lại lời cảnh báo cổ xưa: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Thiên Diệu Tôn Giả đang biến những linh hồn này thành công cụ, biến chúng thành những kẻ truy cầu "thăng hoa" một cách mù quáng, và đó chính là sự hủy diệt mà Tần Mặc muốn ngăn chặn.
Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc cảm thấy một sức ép khủng khiếp đè nặng lên mình, như thể cả đại dương vong hồn đang muốn nhấn chìm hắn. Hắn nhận ra, ngay cả việc cố gắng "thuyết phục" chúng cũng là một dạng can thiệp vào ý chí, nhưng đây là một sự can thiệp để giải phóng, để trả lại quyền tự quyết, chứ không phải để chiếm đoạt. Hắn không ép buộc chúng từ bỏ "thăng hoa" hoàn toàn, mà là cho chúng một lựa chọn khác, một con đường không bị tha hóa, không bị bóp méo bản chất. Đó là sự khác biệt cốt lõi giữa hắn và Thiên Diệu Tôn Giả. Tần Mặc nghiến răng, tập trung ý chí, đẩy mạnh thông điệp của mình, từng chút một, gieo mầm hy vọng vào những mảnh vỡ của bản ngã. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi đang xâm chiếm, nhưng một tia sáng yếu ớt bắt đầu xuất hiện trong bóng tối vô tận của tinh thần giới, một dấu hiệu cho thấy thông điệp của hắn đã bắt đầu được tiếp nhận.
***
Đúng lúc Tần Mặc đang tập trung cao độ, toàn bộ ý thức hòa mình vào biển vong hồn, một luồng ý chí lạnh lẽo và cường đại từ xa ập đến, như một lưỡi dao vô hình, cố gắng cắt đứt liên kết mong manh của hắn. Đó là ý chí của Thiên Diệu Tôn Giả, hoặc một trong những cường giả cấp cao của hắn, đã nhận ra sự bất thường trong binh đoàn vong hồn đang bị điều khiển. Một tiếng gầm giận dữ, không phải từ miệng, mà từ sâu thẳm ý niệm, vang vọng khắp tinh thần giới, "Kẻ phá hoại! Ngươi dám can thiệp vào tiến trình của ta sao?!"
Ngay lập tức, trên chiến trường vật lý tại Cổng Không Gian, một luồng tà khí đen đặc đột nhiên bùng lên từ phía sau binh đoàn vong hồn, hóa thành ba cái bóng khổng lồ lao thẳng về phía Tần Mặc. Đó là ba tu sĩ cường giả phe Thiên Diệu, vẻ mặt vặn vẹo, ánh mắt cuồng tín, áo bào đen phấp phới trong gió xoáy. Chúng đã nhận ra Tần Mặc đang cố gắng phá vỡ sự khống chế của mình, và không chút do dự, tung ra những đòn tấn công chí mạng.
Một luồng kiếm khí đen kịt, mang theo sát khí nồng nặc, xé toạc không khí, nhằm thẳng vào thái dương Tần Mặc. Cùng lúc đó, một nắm đấm khổng lồ, bao bọc bởi tà hỏa, lao đến từ phía sau, và một sợi xích ma quái, phủ đầy những gai nhọn, quấn lấy chân hắn. Tần Mặc bị gián đoạn đột ngột, một cảm giác đau đớn thấu xương ập đến, như thể thần hồn hắn bị xé toạc. Hắn buộc phải rút một phần ý chí ra khỏi tinh thần giới để đối phó với mối đe dọa vật lý.
"Gầm!"
Một tiếng gầm vang trời, tràn đầy phẫn nộ và sự kiên cường, cắt ngang mọi âm thanh hỗn loạn. Bạch Hổ Lão Tổ, dù thân thể đã kiệt quệ, dù máu tươi vẫn không ngừng rỉ ra từ những vết thương sâu hoắm, vẫn cố gắng đứng chắn trước Tần Mặc. Hắn dùng thân mình hứng chịu luồng kiếm khí đen kịt, những sợi lông trắng muốt lập tức cháy xém, thịt da nứt toác, nhưng hắn không lùi một bước. "Không ai được chạm vào hắn!" Giọng hắn khản đặc, nhưng ý chí vẫn kiên cường như thép. Hắn biết Tần Mặc đang làm gì, và đó là hy vọng cuối cùng của bọn họ.
Cùng lúc đó, Thiết Giáp Thành Linh, dồn nén chút ý chí cuối cùng, phát ra một tia sáng xám bạc rực rỡ từ những vết nứt của tường thành. Tia sáng ấy không trực tiếp tấn công kẻ địch, mà bao phủ lấy Tần Mặc, tạo thành một lớp bảo vệ mỏng manh nhưng kiên cố, chặn đứng nắm đấm tà hỏa và sợi xích ma quái. Âm thanh "ken két" vang lên dữ dội, lớp bảo vệ lung lay dữ dội, nhưng vẫn không vỡ. Thiết Giáp Thành Linh, sau khi dốc cạn sức lực, phát ra một tiếng rên rỉ yếu ớt, thân thể khổng lồ của nó lại rung chuyển dữ dội hơn, những vết nứt mới xuất hiện, nhưng nó đã hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ Tần Mặc khỏi một đòn chí mạng.
Tần Mặc cắn chặt răng, một dòng máu nóng trào ra từ khóe môi. Áp lực từ cả hai phía, vật lý và tinh thần, gần như xé nát hắn. Hắn cảm nhận rõ ràng sự hy sinh của Bạch Hổ Lão Tổ và Thiết Giáp Thành Linh, nỗi đau của họ như hòa vào nỗi đau của chính hắn. Cơn giận dữ trong hắn bùng lên mãnh liệt, nhưng hắn biết không thể để nó kiểm soát. Hắn phải giữ bình tĩnh, phải duy trì sự tập trung.
Hắn vừa né tránh những đòn tấn công tiếp theo từ ba tu sĩ cường giả, thân hình gầy gò nhưng nhanh nhẹn của hắn lướt đi như một cái bóng giữa làn mưa pháp thuật và sát khí, vừa nỗ lực duy trì và củng cố liên kết tinh thần với binh đoàn vong hồn. Mỗi lần né tránh một đòn tấn công, một phần ý chí của hắn lại bị hao tổn. Mỗi lần một vết thương mới xuất hiện trên thân thể Bạch Hổ Lão Tổ, trái tim Tần Mặc lại quặn thắt.
"Ngươi nghĩ có thể thay đổi được gì sao, tiểu tử?" Một trong ba tu sĩ cường giả cười khẩy, giọng nói khàn đục như tiếng đá mài, "Những linh hồn này đã bị Đại Tôn điều khiển, chúng chỉ là công cụ. Ngươi đang phí công vô ích!" Hắn lại vung kiếm, tạo ra một cơn lốc kiếm khí đen tối, bao trùm Tần Mặc.
Tần Mặc không đáp lời. Hắn biết, đối thoại bằng lời nói với những kẻ cuồng tín này là vô nghĩa. Hắn chỉ có thể đáp lại bằng hành động, bằng việc chứng minh triết lý của mình là đúng. Dù thân thể đau đớn, dù ý chí bị giằng xé, hắn vẫn không từ bỏ. Ánh mắt hắn lóe lên sự quật cường, một ngọn lửa không thể dập tắt. Hắn là hy vọng cuối cùng của Vô Tính Thành, là người duy nhất có thể đối đầu với sự tha hóa bản chất của vạn vật. Hắn phải giữ vững, dù cho cái giá phải tr��� có là gì đi nữa.
***
Dưới áp lực khủng khiếp của Tần Mặc từ tinh thần giới, và sự giằng co dữ dội của các cường giả Thiên Diệu từ chiến trường vật lý, binh đoàn vong hồn bắt đầu xuất hiện những lỗ hổng, những vết nứt trong sự thống nhất đáng sợ của chúng. Nó không phải là một sự sụp đổ ngay lập tức, mà là một quá trình chậm chạp, đầy giằng xé, như một bức tường băng đang dần tan chảy dưới ánh mặt trời yếu ớt.
Tần Mặc thở dốc, từng hơi thở đều mang theo sự mệt mỏi tột độ, nhưng ánh mắt hắn vẫn rực cháy hy vọng. Hắn cảm nhận được sự thay đổi, những rung động yếu ớt nhưng rõ ràng từ sâu thẳm biển vong hồn. Một số linh hồn mờ ảo, sau khi tiếp nhận thông điệp của hắn, dường như đã tìm thấy một khoảnh khắc yên bình. Chúng không còn bị sợi xích vô hình kéo lê một cách tàn bạo, mà từ từ, nhẹ nhàng tan biến vào hư không, không còn bị khống chế, không còn là công cụ chiến tranh. Chúng không phải là chết đi lần nữa, mà là được giải thoát, được tìm thấy sự yên nghỉ thực sự, không phải là 'thăng hoa' bị cưỡng ép.
Một số khác, chưa thể hoàn toàn giải thoát, nhưng dường như đã 'tỉnh táo' hơn. Chúng không còn lao vào chiến đấu một cách mù quáng, vô tri. Thay vào đó, chúng bắt đầu dao động, đứng khựng lại một thoáng, hoặc thậm chí quay đầu nhìn về phía đồng loại đang tan biến, trong ánh mắt trống rỗng của chúng lóe lên một tia sáng mờ nhạt của sự thắc mắc, của ký ức, của bản ngã. Chúng không còn là những cỗ máy chiến tranh hoàn hảo, mà đã trở thành những thực thể giằng xé nội tâm.
"Tần Mặc... có tác dụng!" Bạch Hổ Lão Tổ, dù thân thể tả tơi, vẫn nhận ra sự thay đổi này. Hắn nhìn thấy những kẻ địch trước mắt đột nhiên chững lại, không còn hung hãn như trước. Một tia hy vọng le lói trong ánh mắt vàng rực của hắn. Hắn gầm lên một tiếng dài, mạnh hơn, đầy uy lực hơn những tiếng gầm trước đó, "Thời cơ!" Tiếng gầm ấy như một hiệu lệnh, truyền thêm sức mạnh cho những chiến sĩ liên minh đang kiệt quệ.
Thiết Giáp Thành Linh cũng cảm nhận được. Tuy không thể nói thành lời, nhưng những tia sáng xám bạc của nó, vốn đã thoi thóp, giờ đây lại bùng lên mãnh liệt hơn một chút. Nó cố gắng hàn gắn những vết nứt trên tường thành, không phải là sự phòng thủ tuyệt vọng như trước, mà là một sự củng cố có chiến lược hơn, lợi dụng những lỗ hổng mới xuất hiện trong binh đoàn vong hồn.
Ba tu sĩ cường giả phe Thiên Diệu, vốn đang tấn công Tần Mặc một cách điên cuồng, đột nhiên khựng lại, vẻ mặt bối rối. Chúng cảm nhận được sự hỗn loạn trong binh đoàn vong hồn của mình, sự khống chế của chúng đang bị suy yếu. "Chuyện gì thế này?" Một kẻ gầm gừ, vung kiếm lung tung, nhưng không còn sự tự tin tuyệt đối như trước. Chúng nhận ra rằng Tần Mặc, bằng năng lực 'ý chí tồn tại' của mình, đã tạo ra một vết nứt, một sự rạn nứt trong kế hoạch hoàn hảo của Thiên Diệu Tôn Giả.
Tần Mặc, dù gần như kiệt sức, vẫn tiếp tục truyền tải ý chí của mình. "Ta sẽ không từ bỏ các ngươi... Không ai phải chịu số phận bị tước đoạt bản chất..." Hắn thì thầm trong nội tâm, như một lời thề. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ có những thủ đoạn tàn độc và tinh vi hơn để chống lại hắn, đặc biệt là khi hắn có thể can thiệp vào các phương pháp 'thăng hoa' cưỡng bức của y. Hắn cần tìm kiếm một phương pháp hoặc đồng minh có khả năng hỗ trợ tinh thần/tâm linh mạnh mẽ hơn, hoặc một vật phẩm có khả năng thanh tẩy mạnh mẽ hơn để đối phó với những mối đe dọa tương tự trong tương lai, có thể là Huyền Vực Tâm Châu mà hắn vẫn đang tìm kiếm.
Sự dao động của binh đoàn vong hồn cho thấy triết lý của Tần Mặc có thể lay chuyển được cả những linh hồn đã bị tha hóa sâu sắc nhất. Đó là một tia sáng, một con đường mới cho cuộc chiến cân bằng bản chất. Nhưng Tần Mặc biết, cuộc chiến này không chỉ là một trận chiến của sức mạnh vật lý, mà còn là một cuộc chiến của niềm tin, của triết lý. Hắn đã tạo ra một vết nứt, nhưng cuộc chiến vẫn còn rất xa để kết thúc. Hắn nhìn chằm chằm vào những linh hồn đang giằng xé, vào những kẻ địch đang bối rối, và một quyết tâm mới lại bùng cháy trong đôi mắt sâu thẳm của hắn. Dù có phải trả giá bằng cả sinh mệnh, hắn cũng sẽ bảo vệ quyền được là chính nó của vạn vật. Cuộc chiến tại Cổng Không Gian, dù chưa kết thúc, nhưng đã mở ra một trang mới, một cuộc chiến tâm linh mà Tần Mặc là người tiên phong.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.