Vạn vật không lên tiên - Chương 1094: Thủy Triều Đỏ Lùi: Vết Thương Của Ý Chí
Tiếng gầm gừ thảng thốt của Hắc Phong vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch u ám đang bao trùm Thị Trấn Biên Thùy. Mặt trời chưa kịp ló rạng hẳn sau những đám mây xám xịt, nhưng không khí đã đặc quánh sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng vẫn toát lên vẻ kiên cường, đang tựa vào một bức tường đá đổ nát của một căn nhà bị phá hủy, cố gắng điều hòa linh lực đang cạn kiệt. Đôi mắt đen láy của hắn nhắm nghiền, không phải vì muốn nghỉ ngơi, mà là để cảm nhận rõ hơn những tiếng thì thầm đau đớn từ lòng đất, từ những viên gạch vỡ vụn, từ từng thớ gỗ cháy đen. Hắn nghe thấy sự rên rỉ của những vật thể vô tri, những vật tính đang bị chà đạp, những ý chí tồn tại đang lay lắt. Mùi khói nồng nặc hòa lẫn với mùi máu tanh và mồ hôi chua chát, tạo thành một bản giao hưởng ảm đạm của chiến tranh. Gió lạnh luồn qua những khe hở, mang theo hơi ẩm của sương mù và cái gai buốt của thất bại.
Bên cạnh hắn, Hắc Phong với bộ lông đen tuyền vẫn toát lên vẻ uy dũng, nhưng đôi mắt đỏ rực của nó giờ đây lại ánh lên sự lo lắng và mệt mỏi khó che giấu. Nó khẽ gầm gừ, đôi khi lại dụi đầu vào tay Tần Mặc, như muốn truyền tải sự an ủi, cũng như sự cảnh giác thường trực. Hắn biết, con sói trung thành này cũng đang kiệt sức, nhưng vẫn dốc toàn bộ sức lực để bảo vệ chủ nhân.
Không xa đó, Tô Lam và Lục Vô Trần đứng thẳng giữa đống đổ nát, nhưng vẻ mặt họ lại u ám như bầu trời xám xịt. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sắc bén, giờ đây lại mang vẻ mệt mỏi đến cực điểm. Mái tóc đen dài của nàng đã sổ tung một phần, vương vãi trên bờ vai gầy. Trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt đã lấm lem bùn đất và vết cháy xém, thanh kiếm cổ bên hông nàng vẫn được nắm chặt, nhưng lực đạo đã không còn như trước. Giọng nàng khàn đặc, mỗi lời thốt ra đều như nén lại một gánh nặng vô hình.
"Chúng ta đã cố gắng hết sức, Tần Mặc..." Nàng khẽ nói, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi sương mù còn đang giăng mắc, che lấp đi những ký ức kinh hoàng của đêm qua. "Nhưng... không thể giữ được nữa. Căn cứ tiếp tế phía Tây đã mất hoàn toàn, và tuyến phòng thủ phía Đông cũng đã tan vỡ. Hắn... quá nhanh, quá tàn bạo. Hắn đã đánh thẳng vào điểm yếu nhất của chúng ta, khi mọi sự chú ý đều dồn về Cổng Không Gian. Chúng ta buộc phải rút về đây, Thị Trấn Biên Thùy này... để bảo toàn tàn quân."
Lục Vô Trần, dáng người gầy gò với mái tóc đã điểm bạc, khẽ thở dài. Khuôn mặt khắc khổ của ông hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi. Ông không còn vẻ kiên định thường ngày, thay vào đó là sự cam chịu và một chút hoài nghi về ý nghĩa của cuộc chiến này.
"Thiên Diệu Tôn Giả quá mạnh, và hắn... hắn biết cách tìm ra điểm yếu của chúng ta," ông tiếp lời, giọng nói yếu ớt, mang theo sự chán nản. "Không chỉ là sức mạnh, mà còn là... sự tàn bạo. Hắn không chỉ muốn đánh bại, mà còn muốn nghiền nát ý chí. Hắn không chỉ muốn chiếm đất, mà còn muốn hủy hoại niềm tin. Ta đã nghe thấy... những tiếng khóc thét của những sinh linh khi căn cứ bị phá hủy. Hắn không hề khoan nhượng."
Tần Mặc từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn không còn sự mệt mỏi hay phẫn nộ đơn thuần, mà thay vào đó là một sự trầm tĩnh đáng sợ, như một vực sâu không đáy. Hắn không ngẩng đầu lên ngay, vẫn để ánh mắt chạm vào những viên đá vụn dưới chân.
"Ta biết," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, như tiếng vọng từ lòng đất. "Ta nghe thấy... tiếng khóc than của đất đá, của những sinh linh bị giày xéo. Sự tuyệt vọng đang lan tỏa. Những viên gạch vỡ vụn dưới chân ta, chúng thì thầm về sự đau đớn khi bị nứt toác. Những cành cây khô cháy, chúng kể về sự kinh hoàng khi ngọn lửa nuốt chửng linh hồn. Ngay cả không khí này... cũng đang mang nặng nỗi buồn."
Hắn nhắm mắt lại lần nữa, cảm nhận những dòng linh lực hỗn loạn đang chảy xiết trong không gian, những ý chí tồn tại đang bị nhiễu loạn bởi sự sợ hãi và cái chết. Hắn cảm nhận được sự hoảng loạn của những binh sĩ phàm nhân đang được chữa trị vội vàng ở những góc khuất, tiếng rên rỉ của họ không chỉ là đau đớn thể xác, mà còn là nỗi sợ hãi về tương lai. Những người dân tị nạn, ánh mắt thất thần, co ro trong gió lạnh, họ mang theo hơi thở của những ngôi nhà bị phá hủy, của những cánh đồng bị giày xéo. Mùi đất ẩm và rêu phong từ những khe đá hòa quyện với mùi hương thảo mộc từ các vết thương, tạo nên một không gian vừa tiêu điều vừa có chút hy vọng mong manh.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy lo lắng. Nàng hiểu rằng Tần Mặc không chỉ nghe bằng tai, mà bằng cả linh hồn, bằng cái gọi là "ý chí tồn tại" mà hắn vẫn luôn nói đến. Gánh nặng trên vai Tần Mặc, nàng biết, không chỉ là trách nhiệm của một vị chỉ huy, mà còn là nỗi đau của một người có thể cảm nhận được mọi nỗi đau của thế giới này.
"Chúng ta đã mất quá nhiều, Tần Mặc," Lục Vô Trần nói, giọng ông mang theo sự bất lực. "Không chỉ là vật chất, mà còn là... niềm tin. Nhiều người bắt đầu hoài nghi. Họ hỏi, liệu con đường chúng ta đang đi có phải là đúng đắn không? Liệu việc chống lại Thiên Diệu Tôn Giả, chống lại sự thăng tiên, có phải là đi ngược lại ý trời không?"
Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn mở mắt, nhìn thẳng vào Tô Lam và Lục Vô Trần. Ánh mắt hắn không hề dao động.
"Con đường của chúng ta," Tần Mặc nói, giọng hắn từ tốn nhưng đầy sức nặng, "chưa bao giờ là dễ dàng. Thăng tiên không phải là mục tiêu duy nhất của vạn vật. Giữ vững bản chất, được là chính mình, đó mới là điều ta vẫn luôn tin tưởng. Thiên Diệu Tôn Giả muốn nghiền nát ý chí, nhưng hắn không thể hủy diệt được sự tồn tại. Hắn chỉ có thể làm nó đau đớn. Và chính trong sự đau đớn đó, chúng ta sẽ tìm thấy con đường để hồi sinh."
Hắn đứng dậy, động tác chậm rãi nhưng dứt khoát. Hắc Phong cũng bật dậy theo, đôi mắt cảnh giác quét qua xung quanh. Bầu không khí căng như dây đàn. Tiếng gió rít qua những mái nhà xiêu vẹo, như tiếng than khóc của Thị Trấn Biên Thùy. Những người lính bị thương, khi nghe thấy giọng nói của Tần Mặc, dù yếu ớt, cũng ngẩng đầu lên nhìn hắn, trong ánh mắt họ có sự hỗn loạn của sợ hãi và một tia hy vọng mong manh. Tần Mặc không phải là một chiến binh hùng mạnh theo nghĩa thông thường, nhưng lời nói của hắn luôn mang một sức mạnh kỳ lạ, một sự trầm tĩnh có thể xoa dịu những tâm hồn đang hoang mang nhất.
Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, trong lòng họ dâng lên một cảm xúc phức tạp. Thất bại thảm hại này đã giáng một đòn chí mạng vào tinh thần của liên minh, nhưng Tần Mặc vẫn đứng vững, vẫn giữ được niềm tin sắt đá của mình.
"Và bây giờ, chúng ta phải làm gì?" Tô Lam hỏi, giọng nàng không còn vẻ khàn đặc nữa, thay vào đó là sự kiên định trở lại, dù vẫn còn chút hoài nghi. Nàng biết, Tần Mặc sẽ không bỏ cuộc, và nàng cũng vậy. "Chúng ta đã mất đi một phần lãnh thổ, mất đi nguồn lực, và tinh thần binh sĩ đang sa sút. Thiên Diệu Tôn Giả đã cho chúng ta thấy, hắn không chỉ là sức mạnh, mà còn là một chiến lược gia đáng sợ."
Tần Mặc đưa tay xoa đầu Hắc Phong, rồi ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt mệt mỏi xung quanh. Hắn biết, một mình hắn không thể chống lại Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng hắn cũng không đơn độc. Hắn có những đồng minh, có niềm tin vào "ý chí tồn tại" của vạn vật. Và quan trọng hơn cả, hắn có một con đường, một triết lý mà hắn tin rằng sẽ dẫn dắt thế giới Huyền Vực thoát khỏi thảm họa "thăng tiên" cực đoan.
"Chúng ta sẽ không chiến đấu theo cách của hắn," Tần Mặc lặp lại lời nói của mình, ánh mắt hắn nhìn xuyên qua sương mù, như thể đang nhìn thấy một tương lai xa xăm nào đó. "Chúng ta sẽ chiến đấu bằng cách của mình. Bằng cách bảo vệ 'vật tính' của vạn vật, bằng cách giúp chúng tìm l���i bản chất của chính mình, ngay cả khi chúng đang bị giẫm đạp."
***
Vài giờ sau, khi mặt trời đã lên cao hơn một chút, cố gắng xuyên qua lớp mây xám xịt nhưng vẫn thất bại, Tần Mặc tìm một góc khuất trong Thị Trấn Biên Thùy. Đó là một khoảng sân nhỏ, tường đá đã đổ vỡ một phần, vài cây cổ thụ khô cằn vươn những cành trơ trụi lên bầu trời. Không khí ở đây đặc quánh mùi rêu ẩm và đất mục, chỉ có tiếng gió rít qua những khe tường đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của những linh hồn. Hắn ngồi xuống một tảng đá bị vỡ, khẽ nhắm mắt, cố gắng điều hòa linh khí và tâm trạng. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân hắn, đôi mắt vẫn mở to, cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh.
Với năng lực đặc biệt của mình, Tần Mặc không chỉ cảm nhận được sự kiệt sức của cơ thể, mà còn 'nghe' được những tiếng than vãn từ những viên đá lát đường bị vỡ dưới chân hắn, từ những cành cây khô gãy rụng trên đầu, từ những linh hồn nhỏ bé của cỏ cây đang héo tàn trong đất. Chúng không chỉ đau đớn vì bị phá hủy vật lý, mà còn tuyệt vọng vì bị mất đi sự bình yên, bị ép buộc phải chứng kiến sự tàn phá.
"Sự đau đớn này... không phải chỉ là thể xác," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn hòa lẫn vào tiếng gió. "Là ý chí... đang bị bẻ gãy."
Trong tâm trí Tần Mặc, một giọng nói khẽ khàng, chất chứa sự mệt mỏi và oán than vang lên, như tiếng vọng từ tận sâu thẳm của một viên đá lát đường đã nứt toác.
"Chúng ta chỉ muốn đứng yên... Tại sao phải bị nghiền nát?" Viên đá than thở, ý chí tồn tại của nó run rẩy. "Bình yên của chúng ta... đã bị tước đoạt."
Rồi một giọng nói khác, yếu ớt hơn, khô khốc hơn, như tiếng cành cây khô kêu kẽo kẹt trong gió, vang vọng trong tâm trí hắn.
"Sự sống... đã rời bỏ ta. Nhưng ta vẫn muốn... là chính ta, dù là một cành cây chết." Cành cây khô không oán hận, chỉ có sự tiếc nuối và khao khát được giữ lại bản chất khô cằn của mình, không bị ép buộc phải sống lại một cách giả tạo, hay bị biến thành tro tàn vô nghĩa.
Tần Mặc cảm nhận được sự đau đớn của vạn vật xung quanh, một nỗi đau không chỉ đến từ sự tàn phá vật lý, mà còn từ sự cưỡng ép, sự mất mát bản chất. Hắn cảm nhận được ý chí suy yếu của Thiết Giáp Thành Linh đang bị chiếm đóng, như một tiếng thở dài nặng nề vọng về từ phía Tây. Thiết Giáp Thành Linh, với ý chí mạnh mẽ như đá và kim loại, giờ đây cũng đang bị giằng xé, bị buộc phải khuất phục dưới gót giày của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó không oán trách, chỉ có sự trống rỗng và nỗi đau của một chiến binh bị cầm tù.
"Ngươi... có nghe thấy không, Hắc Phong?" Tần Mặc khẽ hỏi, dù biết con sói không thể trả lời bằng tiếng người. "Những tiếng thét của sự tồn tại. Những linh hồn nhỏ bé... đang bị giẫm đạp."
Hắc Phong khẽ gầm gừ đáp lại, như thể nó cũng cảm nhận được những gì Tần Mặc đang trải qua, dù không sâu sắc bằng. Nó dụi đầu vào tay Tần Mặc, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự an ủi vô bờ bến.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, để mùi rêu ẩm, mùi đất mục và mùi khói còn vương vấn tràn ngập lồng ngực. Hắn cảm thấy mình như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến cực hạn, ki��t sức về thể chất, nhưng ý chí lại càng thêm mạnh mẽ. Nỗi đau của vạn vật, sự tuyệt vọng của những vật tính bị chà đạp, không làm hắn gục ngã, mà ngược lại, càng khiến ngọn lửa quyết tâm trong lòng hắn bùng cháy dữ dội hơn. Hắn không chỉ chiến đấu cho con người, cho liên minh, mà còn cho tất cả vạn vật, cho quyền được là chính nó của mọi sinh linh, mọi vật thể trong Huyền Vực này.
Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ dâng trào trong mình, không phải là sự phẫn nộ bộc phát, mà là một ngọn lửa âm ỉ, thiêu đốt bên trong, hun đúc nên một ý chí kiên cường hơn. Thiên Diệu Tôn Giả muốn biến vạn vật thành công cụ thăng tiên, muốn nghiền nát những ý chí không tuân phục. Nhưng Tần Mặc sẽ không để điều đó xảy ra. Hắn sẽ tìm một con đường, một phương pháp để bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật, ngay cả khi điều đó có nghĩa là hắn phải đối mặt với cả thế giới.
Tiếng gió rít qua những cành cây khô, những hạt mưa bụi bắt đầu lất phất rơi, mang theo cái lạnh cắt da thịt. Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay trầm tư đơn thuần, mà thay vào đó là sự kiên định đến sắt đá, một ngọn lửa không thể dập tắt. Hắn biết, con đường phía trước còn gian nan gấp bội, nhưng hắn đã tìm thấy hướng đi của mình.
***
Chiều muộn, khi những hạt mưa bụi đã ngớt, nhưng bầu trời vẫn giữ vẻ u ám, gió thổi mạnh hơn, lùa qua những túp lều tạm bợ, Tần Mặc trở lại lều chỉ huy. Đó là một chiếc lều rộng lớn được dựng tạm từ những tấm bạt dày và gỗ mục, bên trong chỉ có ánh đèn dầu lay lắt, hắt lên những bóng hình mệt mỏi trên vách. Mùi giấy mực, mùi thảo mộc chữa thương và mùi ẩm mốc của lều hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt.
Tô Lam, Lục Vô Trần, Bạch Hổ Lão Tổ và một số tướng lĩnh cấp cao khác đang ngồi xung quanh một chiếc bàn gỗ thô sơ, vẻ mặt ai nấy đều mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn dõi theo Tần Mặc. Bạch Hổ Lão Tổ, dù vẫn giữ được vẻ uy nghiêm, nhưng bộ lông trắng như tuyết của y giờ đây đã lấm lem bụi bẩn và vết máu khô, ánh mắt hổ vàng rực sắc lạnh cũng nhuốm một vẻ kiệt sức rõ rệt. Thiết Giáp Thành Linh không thể xuất hiện dưới hình dạng vật lý cụ thể, nhưng ý chí của nó như một tiếng thở dài nặng nề, vẫn đang bao trùm lấy không gian, truyền tải sự đau đớn và suy yếu của một linh hồn thành trì đang bị chiếm đóng.
Trên bàn, một tấm bản đồ cũ kỹ được trải ra, nơi những vùng lãnh thổ bị chiếm đóng được đánh dấu bằng mực đỏ, như những vết thương hằn sâu trên da thịt của Huyền Vực. Tần Mặc nhìn vào tấm bản đồ, nhìn vào những vết đỏ đang loang rộng, rồi hít một hơi sâu. Hắn biết, giờ là lúc hắn phải vực dậy tinh thần của liên minh, phải đưa ra một hướng đi mới, một con đường mà không ai trong số họ từng nghĩ tới.
"Chúng ta đã mất đi một phần," Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn trầm thấp nhưng rõ ràng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của chiếc lều, mang theo một sức nặng khó tả. "Nhưng chúng ta chưa mất tất cả. Thiên Diệu Tôn Giả có thể tàn phá thể xác, có thể nghiền nát những công trình, nhưng hắn không thể nghiền nát ý chí của vạn vật... nếu chúng ta biết cách bảo vệ nó."
Tô Lam ngẩng đầu, ánh mắt nàng tập trung vào Tần Mặc. Nàng biết, lời nói của Tần Mặc luôn ẩn chứa những tầng nghĩa sâu xa, và nàng đang cố gắng nắm bắt chúng.
"Ý ngài là... chúng ta sẽ không đối đầu trực diện nữa sao?" Nàng hỏi, giọng nàng không còn vẻ hoài nghi mà thay vào đó là sự tìm kiếm, sự khao khát một lối thoát.
Lục Vô Trần, ngồi đối diện với Tần Mặc, lắc đầu nhẹ. "Nhưng nếu không có sức mạnh, chúng ta làm sao có thể giữ vững được? Thiên Diệu Tôn Giả sẽ tiếp tục tàn phá, tiếp tục khai linh và ép buộc vạn vật thăng tiên. Chúng ta không thể chỉ đứng nhìn được." Giọng ông đầy rẫy sự bất lực, sự mệt mỏi đã ăn sâu vào cốt tủy.
Bạch Hổ Lão Tổ khẽ gầm gừ, đôi mắt y nhìn Tần Mặc như thể đang dò xét. "Sức mạnh là căn bản của Huyền Vực này, Tần Mặc. Ngươi muốn chúng ta từ bỏ sức mạnh sao?" Giọng y trầm thấp, mang theo uy áp của một thần thú.
Tần Mặc đưa tay lướt nhẹ trên tấm bản đồ, chạm vào những vùng đất bị đánh dấu đỏ. "Sức mạnh không chỉ đến từ việc thăng tiên, Lão Tổ," Tần Mặc nói, ánh mắt hắn chạm vào Bạch Hổ Lão Tổ, rồi lại lướt qua Tô Lam và Lục Vô Trần. "Mà còn đến từ việc giữ vững bản chất. Chúng ta sẽ không chiến đấu theo cách của hắn. Hắn muốn phá hủy, chúng ta sẽ bảo vệ. Hắn muốn cưỡng ép, chúng ta sẽ giải phóng. Hắn muốn thăng hoa cực đoan, chúng ta sẽ tìm kiếm sự cân bằng bản chất."
Hắn dừng lại, nhìn quanh những gương mặt đang lắng nghe chăm chú. "Đây không phải là một sự thất bại. Đây là một bài học để chúng ta hiểu rõ hơn về con đường của mình. Một bài học về sự tàn bạo của việc truy cầu thăng tiên mù quáng. Một bài học về tầm quan trọng của 'ý chí tồn tại' của vạn vật."
"Chúng ta sẽ không cố gắng giành lại những vùng đất đã mất bằng cách đối đầu trực diện ngay lúc này," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn bắt đầu mang theo một sự quyết đoán mới. "Chúng ta sẽ tập trung vào việc củng cố ý chí của liên minh, và quan trọng hơn, chúng ta sẽ tìm cách liên kết sâu sắc hơn với 'vật tính' của các vùng đất bị chiếm đóng. Thiên Diệu Tôn Giả đã chiếm đoạt thể xác của chúng, nhưng hắn không thể chiếm đoạt linh hồn nếu chúng ta biết cách bảo vệ nó."
Ánh đèn dầu lay lắt hắt lên khuôn mặt của Tần Mặc, khiến những đường nét thanh tú của hắn trở nên sắc sảo hơn. Hắn không nói về những trận chiến hoành tráng, không nói về những đòn đánh long trời lở đất. Hắn nói về một cuộc chiến thầm lặng hơn, sâu sắc hơn, một cuộc chiến của ý chí và niềm tin.
"Chúng ta sẽ gieo những hạt giống của sự thật vào những vùng đất bị chiếm đóng," Tần Mặc nói, như thể đang phác thảo một bức tranh vô hình. "Chúng ta sẽ dùng khả năng của mình để liên kết với những 'vật tính' bị cưỡng ép, để giúp chúng không bị tha hóa hoàn toàn. Chúng ta sẽ khiến vạn vật từ chối tu luyện theo lối cực đoan, hoặc dẫn dắt chúng tu mà vẫn giữ được bản chất, không cần phải 'lên tiên'. Đây sẽ là một cuộc kháng cự ngầm, một sự từ chối thầm lặng nhưng mạnh mẽ từ chính lòng đất, từ chính những vật thể mà Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng kiểm soát."
Tô Lam nhìn Tần Mặc, trong lòng nàng dấy lên một tia hy vọng mong manh. Đó không phải là hy vọng vào một chiến thắng dễ dàng, mà là hy vọng vào một con đư��ng mới, một con đường phù hợp với triết lý của Tần Mặc. Lục Vô Trần cũng gật đầu, ánh mắt ông không còn vẻ tuyệt vọng mà thay vào đó là sự suy tư sâu sắc. Bạch Hổ Lão Tổ không nói gì, nhưng ánh mắt y đã dịu đi phần nào, như thể y đang cân nhắc những lời Tần Mặc nói.
Tần Mặc biết, chiến lược này sẽ không mang lại kết quả ngay lập tức. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự tinh tế, và một niềm tin sắt đá. Nó cũng sẽ khiến Thiên Diệu Tôn Giả trở nên tàn bạo và tuyệt vọng hơn khi hắn nhận ra Tần Mặc có thể chống lại mình bằng những phương pháp không phải là sức mạnh trực diện. Nhưng đây là con đường duy nhất để thực sự cứu vãn Huyền Vực, không phải bằng cách đánh bại kẻ thù trên chiến trường, mà bằng cách bảo vệ linh hồn của thế giới này.
"Chúng ta sẽ cần những đồng minh mới," Tần Mặc kết thúc, ánh mắt hắn lướt qua tấm bản đồ, nhìn vào những vùng đất bị chiếm đóng. "Không chỉ là con người, mà còn là những 'vật' hoặc sinh linh đã bị Thiên Diệu Tôn Giả ép buộc khai linh nhưng vẫn giữ được một phần bản chất. Chúng ta sẽ tìm kiếm những tiếng thì thầm của sự phản kháng từ sâu thẳm lòng đất, từ những linh hồn bị giam cầm. Cuộc chiến này, sẽ không chỉ là cuộc chiến của sức mạnh, mà là cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, và của sự tồn tại."
Bên ngoài lều, gió vẫn rít lên những âm thanh buồn bã, nhưng bên trong, một ngọn lửa hy vọng mong manh đã được nhen nhóm, một quyết tâm mới đã được định hình. Tần Mặc biết, cuộc chiến cân bằng bản chất, giờ đây, đã thực sự bắt đầu, một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường, mà còn sâu thẳm trong linh hồn của vạn vật.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.