Vạn vật không lên tiên - Chương 1095: Chiến Lược Thâm Canh: Hướng Về Gốc Rễ Vô Tính
Gió vẫn rít lên những âm thanh buồn bã ngoài lều, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của màn mưa phùn miên man từ đêm qua. Bên trong căn lều chỉ huy tạm bợ, được dựng vội vàng từ những tấm da thú và gỗ mục tại Thị Trấn Biên Thùy, không khí còn nặng nề hơn cả tiết trời ảm đạm bên ngoài. Từng ngọn nến le lói trên chiếc bàn gỗ thô sơ chỉ đủ soi sáng những gương mặt hằn rõ vẻ mệt mỏi, thất thần của những người đang ngồi quanh. Mùi khói bếp thoang thoảng từ những bếp lửa xa xa, quyện với mùi da thú và mồ hôi, càng khiến không gian thêm bức bối.
Tần Mặc ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình hắn hơi gầy, nhưng vẫn toát lên vẻ linh hoạt, nhanh nhẹn. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây hằn rõ sự kiệt sức, đôi mắt đen láy sâu thẳm dường như đã trải qua hàng vạn đêm không ngủ, nhưng vẫn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn lắng nghe từng lời báo cáo, từng tiếng thở dài, từng lời than vãn vọng đến từ các tướng lĩnh. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây đã gầy sọp đi trông thấy, vết sẹo trên má đỏ ửng như một vết thương mới, trầm giọng báo cáo về tình hình quân lương và thương vong.
"Thưa Tần Mặc đại nhân, tình hình vô cùng bất lợi," Long Hổ cất lời, giọng hắn khản đặc vì mệt mỏi. "Sau đòn đánh bất ngờ của Thiên Diệu Tôn Giả vào căn cứ tiếp tế, chúng ta không chỉ mất đi một lượng lớn linh dược và vật tư, mà còn tổn thất nặng nề về nhân lực. Hơn ba ngàn binh sĩ đã ngã xuống, và hàng vạn người bị thương. Tinh thần chiến đấu của liên minh đang xuống dốc nghiêm trọng. Họ... họ bắt đầu hoài nghi về khả năng chiến thắng, về con đường mà chúng ta đang theo đuổi."
Bên cạnh hắn, Tô Lam, dù nhan sắc thanh tú vẫn còn đó, nhưng đôi mắt phượng vốn sáng ngời giờ đây đã ẩn chứa đầy sự lo lắng và mệt mỏi. Mái tóc đen dài thường được buộc cao gọn gàng, nay có chút xõa xuống, cho thấy sự vội vã và thiếu chăm chút. Nàng siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền qua lòng bàn tay, dường như muốn níu giữ một chút sức mạnh còn sót lại.
"Thương vong quá lớn, vật tư cạn kiệt. Nếu Thiên Diệu Tôn Giả tiếp tục tấn công dồn dập, chúng ta khó lòng chống đỡ," Tô Lam nói, giọng nàng rõ ràng nhưng không giấu nổi sự bất lực. "Hắn đã tính toán quá kỹ lưỡng. Đòn đánh đó không chỉ nhằm vào vật chất, mà còn trực tiếp đả kích vào ý chí của chúng ta." Nàng liếc nhìn Tần Mặc, trong ánh mắt có chút bối rối trước ý tưởng mới mẻ mà hắn đã đưa ra đêm qua. Sự kiên cường của nàng bị thử thách đến cực điểm, nhưng lòng trung thành và niềm tin vào Tần Mặc vẫn chưa hề lay chuyển.
Lục Vô Trần ngồi đối diện, khuôn mặt khắc khổ của y hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và chán nản. Dáng người gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc đã điểm bạc, búi sơ sài. Đôi mắt sâu trũng của y không còn ánh lên sự hoài nghi gay gắt như trước, mà thay vào đó là một sự mệt mỏi cùng cực, như thể y đã chứng kiến quá nhiều bi kịch trong cuộc đời này. Y thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở dài mang theo sự mục ruỗng của hy vọng.
"Tô Lam nói đúng," Lục Vô Trần tiếp lời, giọng y trầm, yếu ớt, nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng kinh ngạc. "Tinh thần binh sĩ suy sụp. Cả những linh thú bị cưỡng ép khai linh mà chúng ta đã thuyết phục được, chúng cũng đang dao động mạnh, có nguy cơ phản phệ. Ý chí của chúng, vốn đã bị vặn vẹo bởi khát vọng thăng tiên, giờ đây lại càng thêm hỗn loạn bởi sự thất bại. Thiên Diệu Tôn Giả đang đẩy chúng ta vào một thế đường cùng, một thế mà chúng ta không thể dùng sức mạnh thông thường để chống đỡ." Y dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Tần Mặc, như muốn dò xét sâu thẳm tâm can hắn. "Sức mạnh là căn bản của Huyền Vực này, Tần Mặc. Ngươi muốn chúng ta từ bỏ sức mạnh sao?"
Tần Mặc chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt, dừng lại lâu hơn một chút ở Tô Lam và Lục Vô Trần. Hắn không trả lời trực tiếp câu hỏi của Lục Vô Trần, mà chỉ khẽ gật đầu, như thể đã thấu hiểu mọi nỗi niềm mà những người đồng đội đang phải gánh chịu. Hắn biết, gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, nhưng điều đó không làm hắn lung lay. Hắn đã thấy quá nhiều bi kịch của việc "thoát ly bản chất", và giờ đây, hắn phải tìm một con đường khác.
"Chúng ta không thể chiến đấu theo cách của hắn," Tần Mặc cất lời, giọng hắn trầm thấp nhưng mang theo một sự kiên định lạ thường, như tiếng suối ngầm chảy qua khe đá. "Hắn muốn phá hủy, chúng ta sẽ bảo vệ. Hắn muốn cưỡng ép, chúng ta sẽ giải phóng. Hắn muốn thăng hoa cực đoan, chúng ta sẽ tìm kiếm sự cân bằng bản chất." Hắn dừng lại, đôi mắt đen láy nhìn sâu vào ngọn nến đang chập chờn, như thể đang nhìn thấy một chân lý nào đó ẩn trong ánh lửa. "Sức mạnh không chỉ đến từ việc thăng tiên, Lão Tổ. Mà còn đến từ việc giữ vững bản chất. Đây không phải là một sự thất bại, mà là một bài học để chúng ta hiểu rõ hơn về con đường của mình. Một bài học về sự tàn bạo của việc truy c��u thăng tiên mù quáng. Một bài học về tầm quan trọng của 'ý chí tồn tại' của vạn vật."
Thủ Vệ trưởng Long Hổ cúi đầu, bàn tay thô ráp của hắn siết chặt thanh kiếm đặt bên cạnh. "Nhưng... chúng ta phải làm gì, Tần Mặc đại nhân? Quân lính không thể chiến đấu bằng niềm tin suông. Chúng cần một chiến thắng, dù là nhỏ nhoi, để vực dậy tinh thần."
Tần Mặc đưa tay lướt nhẹ trên tấm bản đồ trải rộng trên bàn, chạm vào những vùng đất bị đánh dấu đỏ – những nơi mà Thiên Diệu Tôn Giả đã chiếm đoạt. "Chúng ta sẽ không cố gắng giành lại những vùng đất đã mất bằng cách đối đầu trực diện ngay lúc này," Tần Mặc nói, giọng hắn bắt đầu mang theo một sự quyết đoán mới, như thể một kế hoạch vĩ đại đang dần hình thành trong tâm trí hắn. "Chúng ta sẽ tập trung vào việc củng cố ý chí của liên minh, và quan trọng hơn, chúng ta sẽ tìm cách liên kết sâu sắc hơn với 'vật tính' của các vùng đất bị chiếm đóng. Thiên Diệu Tôn Giả đã chiếm đoạt thể xác của chúng, nhưng hắn không thể chiếm đoạt linh hồn nếu chúng ta biết cách bảo vệ nó."
Ánh đèn dầu lay lắt hắt lên khuôn mặt của Tần Mặc, khiến những đường nét thanh tú của hắn trở nên sắc sảo hơn. Hắn không nói về những trận chiến hoành tráng, không nói về những đòn đánh long trời lở đất. Hắn nói về một cuộc chiến thầm lặng hơn, sâu sắc hơn, một cuộc chiến của ý chí và niềm tin.
"Chúng ta sẽ gieo những hạt giống của sự thật vào những vùng đất bị chiếm đóng," Tần Mặc nói, như thể đang phác thảo một bức tranh vô hình. "Chúng ta sẽ dùng khả năng của mình để liên kết với những 'vật tính' bị cưỡng ép, để giúp chúng không bị tha hóa hoàn toàn. Chúng ta sẽ khiến vạn vật từ chối tu luyện theo lối cực đoan, hoặc dẫn dắt chúng tu mà vẫn giữ được bản chất, không cần phải 'lên tiên'. Đây sẽ là một cuộc kháng cự ngầm, một sự từ chối thầm lặng nhưng mạnh mẽ từ chính lòng đất, từ chính những vật thể mà Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng kiểm soát."
Tô Lam nhìn Tần Mặc, trong lòng nàng dấy lên một tia hy vọng mong manh. Đó không phải là hy vọng vào một chiến thắng dễ dàng, mà là hy vọng vào một con đường mới, một con đường phù hợp với triết lý của Tần Mặc. Lục Vô Trần cũng gật đầu, ánh mắt ông không còn vẻ tuyệt vọng mà thay vào đó là sự suy tư sâu sắc. Bạch Hổ Lão Tổ không nói gì, nhưng ánh mắt y đã dịu đi phần nào, như thể y đang cân nhắc những lời Tần Mặc nói.
"Nhưng... làm sao chúng ta có thể làm được điều đó?" Tô Lam hỏi, giọng nàng chứa đựng sự nghi hoặc. "Làm sao chúng ta có thể liên kết với những 'vật tính' đang bị khống chế? Hơn nữa, chúng ta cần một nguồn sức mạnh mới, một sự củng cố từ bên trong để đối phó với Thiên Diệu Tôn Giả."
Tần Mặc khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự kiệt sức của chính mình. "Chúng ta sẽ cần những đồng minh mới," hắn nói, ánh mắt hắn lướt qua tấm bản đồ, nhìn vào những vùng đất bị chiếm đóng. "Không chỉ là con người, mà còn là những 'vật' hoặc sinh linh đã bị Thiên Diệu Tôn Giả ép buộc khai linh nhưng vẫn giữ được một phần bản chất. Nhưng trước tiên, chúng ta cần phải tìm thấy một nguồn gốc, một khởi điểm cho sự kháng cự này. Một thứ chưa bao giờ bị vấy bẩn, chưa bao giờ bị cưỡng ép, chưa bao giờ bị thúc đẩy bởi khát vọng thăng tiên."
Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây sáng rực một tia sáng quyết đoán. "Chúng ta sẽ quay về Vô Tính Thành. Nơi đây, sâu thẳm dưới lòng đất, vẫn còn ẩn chứa những 'vật tính' nguyên thủy, những thứ đã tồn tại từ thuở hồng hoang, chưa từng biết đến sự tu luyện, chưa từng bị khai linh. Chúng là bản chất thuần khiết nhất của thế giới này. Nếu chúng ta có thể liên kết với chúng, nếu chúng ta có thể đánh thức chúng theo một cách không phải là 'thăng tiên', thì chúng ta sẽ có một sức mạnh mà Thiên Diệu Tôn Giả không thể ngờ tới, một sức mạnh đến từ chính cội nguồn của Huyền Vực."
Lục Vô Trần ngẩng đầu, ánh mắt y nhìn Tần Mặc đầy vẻ kinh ngạc. "Ngươi... ngươi muốn tìm kiếm 'gốc rễ' của Vô Tính Thành? Điều đó... chưa từng có ai làm được."
"Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy," một giọng nói trầm ổn vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người. Lão Khang, ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, vẫn luôn trầm tĩnh lắng nghe từ một góc khuất. Ông lão mặc áo vải thô giản dị, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc. "Tần Mặc nói đúng. Vô Tính Thành của chúng ta, ngay cả khi nó bị coi là phế địa, lại chính là nơi cất giấu bí mật vĩ đại nhất. Bí mật về sự cân bằng bản chất."
Tần Mặc nhìn Lão Khang với ánh mắt biết ơn. "Đúng vậy, Lão Khang. Ta cần sự giúp đỡ của Lão Khang. Lão Khang là người am hiểu nhất về những truyền thuyết cổ xưa, về những mạch ngầm của Vô Tính Thành. Chúng ta sẽ phải đi sâu vào lòng đất, tìm kiếm những vật tính nguyên thủy đó."
Tô Lam vẫn còn chút hoài nghi, nhưng niềm tin vào Tần Mặc đã thắng thế. Nàng gật đầu. "Nếu đó là con đường, Tần Mặc, ta sẽ đi cùng ngươi." Lục Vô Trần cũng khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt y đã có một tia chấp nhận. "Ta không hiểu hoàn toàn, nhưng ta tin vào trực giác của ngươi, Tần Mặc. Nếu có một con đường khác để chống lại sự điên rồ này, ta sẵn lòng thử."
Cuộc chiến này, sẽ không chỉ là cuộc chiến của sức mạnh, mà là cuộc chiến của ý chí, của niềm tin, và của sự tồn tại. Tần Mặc biết, chiến lược này sẽ không mang lại kết quả ngay lập tức. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự tinh t���, và một niềm tin sắt đá. Nó cũng sẽ khiến Thiên Diệu Tôn Giả trở nên tàn bạo và tuyệt vọng hơn khi hắn nhận ra Tần Mặc có thể chống lại mình bằng những phương pháp không phải là sức mạnh trực diện. Nhưng đây là con đường duy nhất để thực sự cứu vãn Huyền Vực, không phải bằng cách đánh bại kẻ thù trên chiến trường, mà bằng cách bảo vệ linh hồn của thế giới này.
***
Nhiều ngày sau cuộc họp định mệnh, khi màn đêm buông xuống Thị Trấn Biên Thùy, Tần Mặc, cùng với Lão Khang và Tô Lam, lặng lẽ rời đi. Trời đã hết mưa, nhưng không khí vẫn lạnh lẽo và ẩm ướt. Bước chân họ nhẹ như những bóng ma, xuyên qua những con hẻm tối tăm, tránh xa ánh mắt của những người lính gác. Vô Tính Thành hiện lên dưới ánh trăng mờ nhạt, một khối kiến trúc xám xịt, tĩnh mịch đến đáng sợ. Những ngôi nhà gỗ, tường đá, các cửa hàng vũ khí, dược liệu, quán rượu đều chìm trong im lặng, chỉ thỉnh thoảng vọng lại tiếng chó sủa xa xa, hay tiếng gió rít qua những mái nhà. Bầu không khí bán hoang dã, mộc mạc của thị trấn giờ đây c��ng thêm phần u ám, nặng nề.
Mục tiêu của họ là một lối vào bí mật nằm sâu dưới một ngôi đền cổ đã bị bỏ hoang từ lâu, nơi mà ngay cả những người già nhất Vô Tính Thành cũng đã lãng quên. Lão Khang dẫn đường, bước đi chậm rãi nhưng vững chắc, như thể từng bước chân đều đã quen thuộc với bóng tối và sự im lìm của nơi này. Râu tóc ông bạc phơ, tỏa ra một vầng sáng mờ ảo dưới ánh trăng.
"Nơi này... đã có từ rất lâu, trước cả khi Vô Tính Thành được lập nên," Lão Khang thì thầm, giọng ông trầm ấm, như tiếng gió thoảng qua kẽ lá cổ thụ. "Người xưa nói, đây là nơi vạn vật bắt đầu, trước khi chúng biết đến sự 'tiến hóa', trước khi khát vọng thăng tiên bắt đầu vấy bẩn tâm trí chúng."
Họ tiến sâu vào lòng đất, qua một cánh cổng đá cổ kính được che khuất bởi dây leo và rong rêu. Không khí lập tức trở nên lạnh lẽo hơn, ẩm ướt hơn, mang theo mùi đất mục, khoáng vật và một chút hương vị tanh nhẹ khó tả, như thể họ đang bước vào một thế giới khác, một thế giới bị thời gian lãng quên. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những khe đá trên trần vọng xuống, tạo thành một bản giao hưởng đơn điệu nhưng đầy ám ảnh.
Tô Lam đi sau Tần Mặc, kiếm khí của nàng luôn ở trạng thái cảnh giác cao độ. Ánh sáng yếu ớt từ những tinh thạch được Lão Khang kích hoạt, chỉ đủ soi rõ con đường lởm chởm, gồ ghề. Bóng tối bao trùm khắp nơi, nuốt chửng mọi âm thanh khác, chỉ còn lại tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ và tiếng thở dốc của chính mình.
"Nơi này có vẻ yên bình, nhưng lại ẩn chứa một sự tĩnh lặng đáng sợ," Tô Lam thì thầm, giọng nàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Nàng khẽ siết chặt thanh kiếm bên hông, cảm giác lạnh lẽo của kim loại là thứ duy nhất níu giữ nàng với thực tại. "Liệu có thứ gì đang ngủ yên dưới đây không, Lão Khang?"
Lão Khang không quay đầu lại, chỉ khẽ gật đầu. "Có. Rất nhiều thứ. Nhưng không phải những thứ mà người ta thường e sợ. Mà là những thứ đã bị lãng quên. Những 'ý chí tồn tại' thuần túy nhất."
Tần Mặc lắng nghe từng lời, đôi mắt hắn không ngừng quan sát, cố gắng cảm nhận những rung động nhỏ nhất của môi trường xung quanh. Hắn có thể nghe được tiếng thì thầm của đất đá, tiếng reo ca của mạch nước ngầm, và cả một sự tĩnh lặng sâu thẳm, thuần khiết mà hắn chưa từng cảm nhận được ở bất cứ nơi nào khác trên Huyền Vực. Đây chính là thứ hắn đang tìm kiếm.
"Chính là sự tĩnh lặng đó, sự thuần khiết chưa bị vấy bẩn bởi khát vọng thăng tiên, thứ chúng ta đang tìm kiếm," Tần Mặc cất lời, giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian hầm ngầm. Hắn nhắm mắt, tập trung cảm nhận. Hắn di chuyển chậm rãi, từng bước chân đều như đang dò xét, lắng nghe từng rung động nhỏ nhất của đất đá, không khí, và cả những 'ý chí tồn tại' mơ hồ xung quanh. Tâm trí hắn mở rộng, như một tấm lưới vô hình, cố gắng bắt lấy những tín hiệu yếu ớt nhất từ sâu thẳm lòng đất.
Hắn cảm thấy một sự kháng cự nhẹ từ chính những tảng đá dưới chân, một sự từ chối bị xâm phạm, nhưng không phải là hung hãn, mà là một sự bảo vệ bản thân một cách thụ động. Đó là ý chí tồn tại của đất đá, không muốn bị biến đổi, không muốn bị ép buộc phải trở thành một thứ gì khác. Nó không giống với sự phản kháng của những vật tính đã bị khai linh, bị vặn vẹo bởi khát vọng thăng tiên. Đây là một sự kiên định tĩnh lặng, một sự chấp nhận bản chất của chính mình.
Tô Lam quan sát Tần Mặc, nàng có thể thấy sự tập trung cao độ trên khuôn mặt hắn. Dù kiệt sức, nhưng hắn vẫn giữ được một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Nàng biết, Tần Mặc không chỉ đang tìm kiếm một vật thể, mà hắn đang tìm kiếm một chân lý, một con đường cứu rỗi. Nàng không hiểu hoàn toàn, nhưng nàng tin vào hắn, tin vào khả năng giao tiếp với vạn vật của hắn.
Họ tiếp tục hành trình sâu hơn vào lòng đất. Không gian dần trở nên rộng lớn hơn, không còn là những hành lang chật hẹp, mà là những hang động khổng lồ, được tô điểm bởi những thạch nhũ và măng đá lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của tinh thạch. Tiếng nước nhỏ giọt giờ đây đã biến thành tiếng nước chảy xiết, mạnh mẽ hơn, như thể một dòng sông ngầm ��ang ẩn mình đâu đó.
Lão Khang dừng lại trước một bức tường đá khổng lồ, được bao phủ bởi những ký tự cổ xưa đã bị thời gian làm mờ đi. Ông đưa tay vuốt nhẹ lên những ký tự đó, như đang đọc lại một câu chuyện đã bị lãng quên. "Đây là Bích Huyết Môn," ông nói. "Cánh cổng dẫn đến huyết mạch của Vô Tính Thành."
Tần Mặc đưa tay chạm vào bức tường, cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, tĩnh lặng và mạnh mẽ. Hắn nhắm mắt lại, ý chí của hắn hòa vào trong đá, cố gắng lắng nghe. Hắn không nghe thấy tiếng nói, mà là một cảm giác, một sự tồn tại. Một sự tồn tại đã trải qua hàng vạn năm, nhưng vẫn giữ nguyên bản chất của mình. Không có khát vọng, không có tham lam, chỉ có sự hiện hữu thuần túy.
Lão Khang khẽ đẩy, Bích Huyết Môn từ từ mở ra với một tiếng kẽo kẹt nặng nề, như tiếng thở dài của thời gian. Một không gian rộng lớn hiện ra trước mắt họ.
***
Sau hàng giờ di chuyển trong bóng tối và sự tĩnh mịch của lòng đất, Tần Mặc cuối cùng cũng dẫn đường đến một không gian rộng lớn hơn, một hang động khổng lồ mà không khí trở nên ẩm ướt và nặng nề hơn bao giờ hết. Mùi khoáng vật và đất mục giờ đây quyện với một mùi hương thanh khiết, mát lạnh của nước, như thể một dòng suối ngầm đang chảy gần đó. Ánh sáng yếu ớt từ tinh thạch không đủ để xua tan màn đêm dày đặc, nhưng lại đủ để phác họa những đường nét hùng vĩ của hang động.
Ở trung tâm của không gian này, một mạch nước ngầm khổng lồ tuôn chảy không ngừng, tạo thành một hồ nước đen sâu thăm thẳm, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bóng tối vô tận. Tiếng nước chảy róc rách, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ trần động, tạo nên một bản giao hưởng kỳ vĩ của thiên nhiên nguyên thủy. Không khí lạnh lẽo ẩm ướt, nhưng lại mang một sự tinh khiết lạ thường, như thể mọi tạp chất đều đã bị thanh lọc.
Và rồi, ở trung tâm hồ nước đen, một cảnh tượng khiến Tô Lam và Lão Khang phải nín thở. Một khối đá khổng lồ, hình thù không rõ ràng, trồi lên giữa mặt nước tĩnh lặng. N�� không có những đường nét sắc sảo hay hình thù đặc biệt, chỉ là một tảng đá thô ráp, xù xì, nhưng lại phát ra những rung động yếu ớt nhưng đầy nội lực, như nhịp đập của một trái tim khổng lồ đang ngủ yên. Không có bất kỳ linh khí tu luyện nào tỏa ra từ nó, không có ánh sáng huyền ảo, không có dấu hiệu của bất kỳ phép thuật hay sự thức tỉnh nào. Nó chỉ đơn thuần là... tồn tại.
"Đây rồi..." Lão Khang thì thầm, giọng ông chứa đựng sự kính sợ và một chút sửng sốt. "Ta chỉ nghe nói về nó qua truyền thuyết. 'Trái Tim Vô Tính', khởi nguyên của Vô Tính Thành. Nơi đây... nơi đây là cội nguồn của mọi vật tính, trước khi chúng bị phân tách, bị gán cho những khát vọng và mục đích khác nhau." Ông lão đưa tay lên ngực, như thể đang cảm nhận một điều gì đó sâu thẳm trong tâm hồn. "Sự bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Vật tính này... nó chính là hiện thân của câu nói đó."
Tô Lam bước đến gần hơn, đôi mắt phượng của nàng mở to, nhìn chằm chằm vào khối đá. Nàng là một kiếm khách, quen thuộc với sự sắc bén, với linh lực dồi dào, với những trận chiến long trời lở đất. Nhưng khối đá này lại hoàn toàn khác. Nó không có gì để chiến đấu, không có gì để bảo vệ, nhưng lại toát ra một sự mạnh mẽ khó tin, một sự bền vững vĩnh cửu.
"Nó... không có bất kỳ linh khí tu luyện nào," Tô Lam thì thầm, giọng nàng vang vọng trong hang động, mang theo sự bối rối và kinh ngạc. "Nhưng lại mạnh mẽ đến khó tin. Cảm giác như một phần của chính thế giới này. Như thể nó là xương sống, là cốt tủy của Huyền Vực này vậy." Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo, nhưng không phải là lạnh giá, mà là một sự tĩnh lặng thâm sâu, một sự trống rỗng đầy viên mãn.
Tần Mặc bước chậm rãi về phía khối đá, mỗi bước chân của hắn đều như đang hòa mình vào nhịp đập của lòng đất. Khuôn mặt hắn vẫn kiệt sức, nhưng đôi mắt đen láy lại ánh lên một tia sáng rực rỡ của sự thấu hiểu. Hắn không cần linh lực để cảm nhận. Hắn nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật, và khối đá này, dù không có linh lực, lại mang một ý chí tồn tại mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì hắn từng gặp. Đó là ý chí thuần khiết của sự hiện hữu, của sự không thay đổi, của sự chấp nhận bản chất của chính mình.
"Nó không cần linh khí," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, như thể đang nói chuyện với một người bạn tri kỷ. "Nó là chính nó. Và nó chưa bao giờ muốn thay đổi. Nó chưa bao giờ bị cám dỗ bởi khát vọng thăng tiên. Nó chưa bao giờ muốn trở thành một thứ gì 'cao hơn' bản chất của mình."
Hắn đưa tay ra, chậm rãi chạm vào bề mặt lạnh lẽo, xù xì của khối đá. Ngay lập tức, một luồng 'ý chí tồn tại' mạnh mẽ, thuần khiết, cổ xưa như chính Huyền Vực ập vào tâm trí hắn. Nó không phải là một tiếng nói, không phải là một hình ảnh, mà là một cảm giác sâu sắc về sự kiên định, bền vững và bản chất không thể lay chuyển. Hắn cảm nhận được hàng vạn năm tĩnh lặng, hàng vạn năm hiện hữu mà không cần bất kỳ sự công nhận hay mục đích nào. Nó là khởi nguyên, là cội rễ, là sự thật tối thượng của Vô Tính Thành, và có lẽ, của cả Huyền Vực này.
Tần Mặc cảm thấy toàn bộ cơ thể mình rung lên. Hắn không chỉ đang chạm vào một tảng đá, hắn đang chạm vào linh hồn của một thế giới, một linh hồn chưa bị vấy bẩn, chưa bị tha hóa. Thông qua sự kết nối này, hắn cảm nhận được một nguồn sức mạnh khổng lồ, không phải là sức mạnh của sự hủy diệt hay sự thăng hoa, mà là sức mạnh của sự cân bằng, của sự duy trì, của sự tồn tại nguyên bản. Đó là một sức mạnh mà Thiên Diệu Tôn Giả, với tất cả sự truy cầu thăng tiên cực đoan của hắn, sẽ không bao giờ hiểu được, và cũng không bao giờ có thể kiểm soát được.
Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc cảm thấy gánh nặng trên vai mình dường như được san sẻ. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan, Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ trở nên tàn bạo và tuyệt vọng hơn khi nhận ra có một sức mạnh mà hắn không thể chạm tới. Nhưng giờ đây, Tần Mặc đã tìm thấy một đồng minh mạnh mẽ hơn bất kỳ linh thú hay binh khí nào: chính là bản chất thuần khiết của thế giới. Việc hắn tìm thấy 'vật tính nguyên thủy' này đã m�� ra một con đường hoàn toàn mới để chống lại Thiên Diệu Tôn Giả, một con đường mà hắn không thể ngờ tới, liên quan đến sức mạnh của bản chất thuần khiết. Bí mật sâu xa hơn về nguồn gốc và bản chất của Vô Tính Thành có thể được tiết lộ thông qua 'vật tính' cổ xưa này. Mối liên kết giữa Tần Mặc và 'vật tính nguyên thủy' sẽ không chỉ mang lại sức mạnh mà còn là gánh nặng hoặc trách nhiệm mới, vì hắn sẽ là người đầu tiên 'thức tỉnh' nó.
Cuộc chiến cân bằng bản chất, giờ đây, không còn là một ý niệm mơ hồ, mà đã có một điểm tựa vững chắc, một cội nguồn sâu thẳm. Tần Mặc biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ phải tìm cách lan tỏa ý chí của 'Trái Tim Vô Tính' này, để đánh thức những 'vật tính' khác, để giúp vạn vật nhớ lại bản chất thực sự của mình, và để Huyền Vực không còn là nơi mà "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Một ngọn lửa hy vọng mới đã bùng cháy trong tâm trí Tần Mặc, sáng rực rỡ hơn bất kỳ tinh thạch nào trong hang động tối tăm này.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.