Vạn vật không lên tiên - Chương 1106: Vô Trần Ý Chí: Hồi Âm Từ Căn Nguyên
Bình minh nhuộm hồng chân trời, nhưng sắc đỏ ấy lại mang theo một nỗi u hoài, như vết máu loang trên bức tranh thủy mặc của Vô Tính Thành. Gió sớm mơn man qua những mái ngói rêu phong, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá mục và cả hơi thở lạnh lẽo của một đêm chiến trận. Dù cuộc chiến tạm lắng, nhưng không khí vẫn đặc quánh một sự căng thẳng vô hình, như sợi dây cung đã được kéo căng đến cực điểm, chỉ chờ một tiếng hiệu là sẽ bùng nổ. Tần Mặc đứng đơn độc giữa khoảng không vắng lặng ấy, trước mặt hắn là Bức Tường Vô Trần sừng sững, một kiệt tác của sự hy sinh và ý chí kiên định. Bức tường đá xám vĩ đại, nhuốm màu thời gian và dấu vết của những đòn tấn công hủy diệt, vẫn đứng đó, vững chãi như một lời thề không thể phá vỡ.
Nỗi đau mất đi Lục Vô Trần vẫn còn hằn sâu trong lồng ngực Tần Mặc, một vết cứa lạnh buốt như lưỡi dao vô hình. Hắn vẫn nhớ như in ánh mắt thanh thản của y khi tan biến, nhớ lời y nói về sự lựa chọn cuối cùng. Nhưng nỗi đau ấy, thay vì nhấn chìm hắn vào vực thẳm tuyệt vọng, lại mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí hắn, một cánh cửa dẫn đến những tầng sâu hơn của sự thấu hiểu về "ý chí tồn tại". Hắn đặt bàn tay thanh tú lên bề mặt lạnh lẽo của Bức Tường Vô Trần. Những vân đá thô ráp, xù xì dưới lòng bàn tay hắn, như chứa đựng cả ngàn năm trầm tích của đất trời, và cả sinh mệnh vừa mới tan biến. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để linh hồn mình hòa vào từng thớ đá, từng hạt bụi li ti cấu thành nên bức tường vĩ đại này.
Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc không nghe thấy tiếng gào thét của linh lực, không cảm nhận được sự bùng nổ của sức mạnh thần thông. Thứ hắn cảm nhận được là một sự im lặng hùng vĩ, một sự vững chãi không lay chuyển, và một ý chí kiên định đến tận cùng, vượt lên trên mọi khái niệm về sự sống hay cái chết. Hắn lắng nghe "ý chí tồn tại" của bức tường. Không phải là sự giận dữ hay tuyệt vọng trước số phận, không phải là khao khát thăng hoa để thoát khỏi cảnh giới phàm tục, mà là một ý chí thuần túy, nguyên bản: từ chối tan biến, từ chối bị bẻ cong, từ chối bị đồng hóa. Đó là lời khẳng định về giá trị của sự "tồn tại" đúng với bản chất của nó, không cần phải là "tiên", không cần phải là "thần", chỉ cần là "chính nó".
"Vô Trần... ngươi đã cho ta thấy... ý nghĩa thực sự của sự kiên định không phải là thăng hoa, mà là giữ vững bản thân." Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khản đặc, gần như không nghe thấy giữa tiếng gió rít thê lương. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng, như thể bức tường đang đáp lời, không bằng âm thanh, mà bằng một luồng ý niệm thanh khiết, mạnh mẽ.
Trong tiềm thức, Tần Mặc như thấy Lục Vô Trần mỉm cười. Nụ cười ấy không còn vẻ u sầu, mà tràn đầy sự giải thoát và an nhiên. Y không muốn trở thành một vị tiên bất tử, y chỉ muốn là một bức tường, một thành trì vững chãi, bảo vệ những gì y trân quý. Và y đã làm được. Sự hy sinh của y không phải là sự kết thúc, mà là sự chuyển hóa, là sự tiếp nối của một ý chí bất diệt.
Nước mắt lặng lẽ chảy dài trên má Tần Mặc, một giọt, rồi hai giọt, hòa vào lớp bụi trên gò má hắn. Đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là sự giải tỏa của nỗi đau, sự thấu hiểu sâu sắc, và cả sự thức tỉnh. Khi hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm ấy đã không còn vương vấn nỗi bi thương, mà thay vào đó là một tia sáng kiên định, một sự quyết liệt mới mẻ. Hắn hiểu rằng, con đường mà Lục Vô Trần đã chọn, tuy bi tráng, nhưng lại là một minh chứng hùng hồn cho triết lý "vạn vật là chính nó" mà hắn đang theo đuổi. Bức Tường Vô Trần không chỉ là một lá chắn vật lý, nó còn là một biểu tượng, một ngọn hải đăng cho ý chí kiên cường, cho sự từ chối "thăng tiên" theo lối cực đoan, và cho quyền được là chính mình của vạn vật.
Ý niệm của Lục Vô Trần, nay đã hòa vào bức tường, trở thành một phần của nó, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. Đó là một lời cảnh tỉnh, một lời động viên, và cả một lời thách thức. Nó khẳng định rằng, để chống lại sự "thăng tiên" điên cuồng của Thiên Diệu Tôn Giả, không chỉ cần sức mạnh linh lực, mà còn cần một ý chí bất khuất, một sự hiểu biết sâu sắc về bản chất tồn tại của vạn vật. Tần Mặc đã sẵn sàng để dẫn dắt liên minh đi trên con đường đó, con đường đầy chông gai nhưng ngập tràn hy vọng về một sự cân bằng mới cho Huyền Vực. Hắn hít thở thật sâu, cảm nhận mùi thảo dược thoang thoảng từ phía sau, nơi Mộc Lâm Chủ và các linh dược sư đang chăm sóc những người bị thương, cùng với mùi kim loại và đá vụn từ Thiết Giáp Thành Linh. Tất cả, từ những linh thú nhỏ bé đến những vị lão tổ uy nghiêm, đều đang hướng về hắn, chờ đợi sự chỉ dẫn. Tần Mặc biết, thời khắc quyết định đã cận kề.
***
Mặt trời leo lên đỉnh đầu, nhuộm vàng cả không gian, nhưng không thể xua đi cái bóng tối của sự đe dọa đang bao trùm chiến trường. Nơi ấy, Thiên Diệu Pháp Tướng, với thân hình hư ảo khổng lồ, vẫn đứng sừng sững như một ngọn núi đen, tỏa ra một thứ áp lực khủng khiếp khiến không gian xung quanh méo mó, run rẩy. Luồng năng lượng đỏ sẫm, quỷ dị mà nó đã tích tụ từ đêm qua, giờ đây đã hoàn toàn ngưng tụ, cuộn xoáy quanh thân hình Pháp Tướng như một cơn lốc hủy diệt. Nó không còn chỉ là màu đỏ sẫm, mà đã chuyển sang một sắc đen kịt pha lẫn những tia sáng đỏ rực, như máu tươi đang sôi sục trong một vũng dầu hắc, mang theo một cảm giác mục nát, tha hóa đến rợn người.
Tiếng gầm thét của Thiên Diệu Pháp Tướng vang vọng khắp không gian, không còn là tiếng gầm giận dữ đơn thuần, mà là một âm thanh méo mó, đầy vẻ cuồng nộ và thiếu kiên nhẫn. "Các ngươi sẽ tan biến! Ý chí của Vô Trần chỉ là sự yếu đuối!" Giọng nói của nó không chỉ là âm thanh, mà là một luồng ý niệm cường đại, xuyên thẳng vào tâm trí của mọi sinh linh trên chiến trường, mang theo sự báng b��, khinh miệt và ý chí muốn bẻ cong mọi thứ.
Ngay sau lời tuyên bố ấy, Thiên Diệu Pháp Tướng giơ cao một cánh tay khổng lồ, luồng năng lượng đỏ đen cuộn xoáy kịch liệt hơn, rồi đột ngột phóng ra một luồng sóng xung kích vô hình, trực diện nhắm vào Bức Tường Vô Trần. Đây không phải là một đòn tấn công vật lý thông thường, không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự va chạm của linh lực. Thay vào đó, đó là một dạng áp lực tinh thần, một luồng ý chí cực đoan, một nỗ lực để "bẻ cong" ý chí, để làm tan rã "vật tính" của bức tường từ bên trong.
Liên minh của Tần Mặc, đứng vững vàng phía sau Bức Tường Vô Trần, cảm nhận rõ rệt sự uy hiếp đáng sợ ấy. Một luồng sóng lạnh lẽo, mang theo cảm giác mục nát và tuyệt vọng, lướt qua tâm trí họ. Các chiến binh yếu hơn run rẩy, ánh mắt thoáng hiện vẻ hoảng loạn. Ngay cả những tu sĩ mạnh mẽ cũng cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy trái tim họ, muốn bóp nát ý chí chiến đấu. Tuy nhiên, không một ai lùi bước. Ánh mắt họ đều hướng về Tần Mặc, và về Bức Tường Vô Trần đang đứng vững trước mặt.
Bức Tường Vô Trần rung chuyển nhẹ, như thể đang phải đối mặt với một cơn địa chấn vô hình. Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên bề mặt, nhưng ngay lập tức, chúng lại được lấp đầy bởi một vầng sáng dịu nhẹ, màu xám bạc, tỏa ra từ chính linh hồn của bức tường. Vầng sáng ấy không chói lòa, nhưng lại mang theo một sự kiên cường bất khuất, một ý chí không thể lay chuyển, đối kháng trực diện với luồng năng lượng cấm kỵ của Thiên Diệu Pháp Tướng. Nó như một lời khẳng định thầm lặng: dù có bị áp bức đến đâu, ý chí của Vô Trần vẫn sẽ đứng vững.
Tần Mặc, đứng ngay trước bức tường, cảm nhận rõ nhất sự va chạm của hai luồng ý chí đối lập. Một bên là sự thăng hoa cực đoan, sự bóp méo bản chất để đạt được sức mạnh tối thượng, một bên là sự kiên định vào bản chất nguyên thủy, sự từ chối bị tha hóa. Hắn đặt tay lên bức tường, truyền đi ý chí của mình, hòa quyện với ý chí của Lục Vô Trần. Hắn biết, Pháp Tướng đang cố gắng l��m suy yếu tinh thần của họ, gieo rắc sự nghi ngờ và tuyệt vọng. Nhưng chính sự hy sinh của Lục Vô Trần đã trở thành một tấm khiên tinh thần, một biểu tượng của sự kiên cường.
Tô Lam siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, đôi mắt phượng ánh lên vẻ kiên quyết. Nàng cảm nhận được sự ghê tởm từ luồng năng lượng cấm kỵ của Pháp Tướng, nhưng đồng thời, nàng cũng cảm nhận được sự vững chãi của Bức Tường Vô Trần, và ý chí bất khuất của Tần Mặc đang lan tỏa. Bên cạnh nàng, Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ một tiếng trầm đục, bộ lông trắng như tuyết của y dựng đứng, phát ra ánh sáng bạc chói lòa, đối kháng trực tiếp với năng lượng đỏ đen của Pháp Tướng. Uy áp thần thú của y trấn áp một phần sự hỗn loạn, giúp các chiến binh giữ vững tâm trí. Mộc Lâm Chủ, với cây trượng gỗ cổ thụ trong tay, bắt đầu niệm chú, những mầm cây non từ mặt đất trỗi dậy, quấn lấy nhau, tạo thành những lớp bảo vệ hữu hình và vô hình, củng cố thêm ý chí của bức tường.
Hắc Phong rít lên một tiếng dài, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Thiên Diệu Pháp Tướng, sẵn sàng xông lên bất cứ lúc nào. Thiết Giáp Thành Linh, thông qua ý niệm của mình, liên tục truyền đi thông điệp "Kiên cố. Bảo vệ. Ý chí bất diệt" đến từng mảnh vỡ của thành trì, từng tảng đá, từng hạt cát, khiến chúng rung động theo một tần số đặc biệt, làm suy yếu sự xâm nhập của năng lượng cấm kỵ.
Trong khoảnh khắc ấy, giữa sự hỗn loạn và áp lực khủng khiếp, Tần Mặc ngẩng đầu. Hắn nhìn thấy ánh mắt kiên định của Tô Lam, sự uy nghiêm của Bạch Hổ, vẻ trầm tĩnh của Mộc Lâm Chủ, và ý chí không thể phá vỡ của Thiết Giáp Thành Linh. Hắn biết, họ không chỉ chống đỡ bằng sức mạnh, mà còn bằng niềm tin và sự đoàn kết. Pháp Tướng muốn bẻ cong ý chí, nhưng ý chí của liên minh Tần Mặc, được hun đúc từ nỗi đau và sự hy sinh, lại càng trở nên cứng rắn hơn. Đây chính là thời điểm để hắn biến sự thấu hiểu mới mẻ của mình thành một kế hoạch hành động, một đòn phản công không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả bản chất và ý chí của vạn vật.
***
Khi ánh chi��u tà nhuộm đỏ chân trời, mang theo một vẻ đẹp bi tráng và u hoài, Tần Mặc đã triệu tập các đồng minh chủ chốt vào một căn phòng kiên cố, nằm sâu trong lòng Vô Tính Thành. Căn phòng, vốn là một hầm ngầm cũ kỹ, giờ đây được gia cố bằng vô số trận pháp, ánh sáng yếu ớt từ những ngọn nến và viên linh thạch chiếu rọi, tạo nên một không khí trang nghiêm nhưng căng thẳng đến nghẹt thở. Mùi đất ẩm và thảo dược nhẹ nhàng từ những vết thương đang được chữa trị vương vấn trong không khí, hòa lẫn với sự tĩnh lặng đáng sợ, nơi mọi âm thanh bên ngoài dường như bị chặn lại, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng vũ khí chạm nhẹ từ những người đang chuẩn bị.
Tần Mặc đứng giữa căn phòng, thân hình gầy gò của hắn, trong ánh sáng chập chờn, lại toát lên một vẻ kiên nghị lạ thường. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng người, truyền đi một sự bình tĩnh và quyết đoán. Sự trầm tĩnh của Tần Mặc, sau tất cả những gì đã xảy ra, khiến các đồng minh cảm thấy một nguồn sức mạnh vô hình. Hắn không h��ng hồn hay khoa trương, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều mang một sức nặng của sự thấu hiểu và ý chí kiên định.
"Lục Vô Trần đã cho chúng ta thời gian và một bài học," Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn trầm thấp nhưng vang rõ trong căn phòng tĩnh lặng. "Thiên Diệu Pháp Tướng muốn bẻ cong ý chí, vậy chúng ta sẽ dùng ý chí để phản công."
Hắn trải một tấm bản đồ chiến trường đơn giản lên bàn đá giữa phòng, chỉ ra các điểm yếu và cơ hội. Trên tấm bản đồ ấy, Bức Tường Vô Trần được vẽ bằng một nét mực đậm, là trung tâm của mọi sự chú ý. Tần Mặc giải thích cách mà "ý chí tồn tại" của Bức Tường Vô Trần, không phải là một sự thụ động chống đỡ, mà sẽ là một "mồi nhử" đầy sức mạnh. Nó sẽ tiếp tục đứng vững, tiếp tục đối kháng với năng lượng cấm kỵ của Pháp Tướng, làm tiêu hao và bộc lộ bản chất tha hóa của kẻ thù.
"Pháp Tướng không chỉ muốn hủy diệt thân xác, mà còn muốn bóp méo linh hồn, muốn biến vạn vật thành những kẻ chỉ biết truy cầu thăng tiên mù quáng," Tần Mặc tiếp lời, ánh mắt hắn sắc bén như xuyên thấu qua tấm bản đồ. "Chính vì vậy, đòn phản công của chúng ta không thể chỉ dựa vào sức mạnh linh lực thuần túy. Chúng ta phải phản công bằng chính bản chất của vạn vật, bằng sự lựa chọn được là chính nó."
Tần Mặc chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. "Trong khi Bức Tường Vô Trần duy trì sự kiên định, chúng ta sẽ tấn công từ nhiều hướng, không trực diện đối kháng sức mạnh hủy diệt của nó, mà tìm cách làm suy yếu 'ý chí' của Thiên Diệu Pháp Tướng." Hắn nhìn sang Tô Lam, ánh mắt đầy tin tưởng. "Tô Lam, nàng sẽ dẫn dắt một đội tiên phong, sử dụng khả năng của kiếm hồn và sự linh hoạt của nàng để phá vỡ các điểm tập trung năng lượng ngoại vi của Pháp Tướng. Mục tiêu không phải là hủy diệt, mà là làm phân tán sự tập trung ý chí của nó."
Tô Lam gật đầu không chút do dự, ánh mắt phượng sáng rực quyết tâm. "Ta sẽ đi tiên phong, Tần Mặc. Máu của Vô Trần sẽ không đổ uổng phí." Nàng siết chặt thanh kiếm cổ, ý chí chiến đấu bùng cháy.
Tần Mặc quay sang Bạch Hổ Lão Tổ. "Lão Tổ, uy áp của ngài là khắc tinh của mọi sự bóp méo. Ngài sẽ cùng Hắc Phong, tạo ra một vòng vây tinh thần, một bức tường uy áp của thần thú, để giam hãm và làm suy yếu khả năng khống chế ý chí của Pháp Tướng. Hãy để nó cảm nhận được sự phẫn nộ của những kẻ bảo vệ bản chất."
Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ một tiếng trầm đục, ánh mắt vàng rực tóe lửa. "Hừ! Để lão hổ này xem, ý chí của vạn vật rốt cuộc mạnh đến đâu!" Y đứng dậy, thân hình mãnh thú khổng lồ gần như lấp đầy căn phòng, tỏa ra một luồng uy áp hùng vĩ, khiến cả không khí cũng trở nên nặng nề. Hắc Phong bên cạnh cũng cụp tai, nhe nanh, sẵn sàng nghe theo chỉ lệnh của lão tổ.
"Mộc Lâm Chủ, ngài sẽ dùng khả năng của mình để tạo ra sự sống, để nuôi dưỡng và củng cố ý chí của những sinh linh đang bị Pháp Tướng áp bức," Tần Mặc nói tiếp, ánh mắt hắn dừng lại ở vị lão giả gầy guộc. "Hãy để sự sống bừng nở ngay cả trong sự mục nát, để Pháp Tướng nhận ra rằng ý chí của sự sống không thể bị bẻ cong."
Mộc Lâm Chủ g��t đầu nhẹ, gương mặt nhăn nheo toát lên vẻ hiền từ nhưng kiên định. "Lão già này sẽ dùng sinh mệnh của mình để chống lại sự mục nát. Cây cối có thể bị chặt, nhưng rễ cây sẽ vẫn bám sâu vào đất."
"Và Thiết Giáp Thành Linh," Tần Mặc nhìn về phía không gian trống rỗng, nơi ý niệm của Thành Linh đang hiện hữu. "Ngươi sẽ tiếp tục là bức tường, là nền tảng, nhưng đồng thời, hãy dẫn dắt các mảnh vỡ của thành trì, các binh khí còn sót lại, để chúng trở thành những ngọn giáo, những mũi tên, tự mình tìm đến mục tiêu, không cần sự điều khiển, chỉ bằng ý chí chiến đấu nguyên bản của chúng."
"Kiên cố. Bảo vệ. Tấn công. Ý chí bất diệt," ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh vang vọng trong tâm trí mọi người, mạnh mẽ và không chút dao động.
Kế hoạch của Tần Mặc không phải là một chiến lược bạo lực, mà là một chiến lược của sự thấu hiểu, của sự cân bằng, và của ý chí. Nó không cố gắng đánh bại Thiên Diệu Pháp Tướng bằng cách trực tiếp đối kháng sức mạnh, mà bằng cách làm suy yếu bản chất "ý chí thăng tiên" cực đoan của nó. Nếu Pháp Tướng muốn bẻ cong ý chí, thì liên minh của Tần Mặc sẽ dùng chính ý chí kiên định, thuần khiết của vạn vật để phản công.
Các đồng minh lắng nghe, ban đầu có chút ngạc nhiên trước sự táo bạo và khác biệt của kế hoạch, nhưng sau đó là sự hiểu rõ và quyết tâm bùng cháy. Họ đã trải qua quá nhiều mất mát, đã chứng kiến quá nhiều bi kịch của sự "thoát ly bản chất". Giờ đây, dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc, họ đã tìm thấy một con đường, một triết lý mà họ có thể tin tưởng và chiến đấu đến cùng.
Họ bắt đầu chuẩn bị, kiểm tra lại vũ khí, pháp bảo, chia sẻ những lời động viên thầm lặng. Cổ Kiếm Hồn, trong hình dạng một thanh kiếm cổ gỉ sét, rung lên khe khẽ trong tay một chiến binh, như thể nó cũng đã sẵn sàng để chiến đấu, để chứng minh rằng "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định."
Tần Mặc nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ, nơi màn đêm đã buông xuống, nhưng bầu trời vẫn bị nhuộm đỏ bởi những luồng năng lượng cấm kỵ từ phía xa. H��n biết, trận chiến sắp tới sẽ là một trận chiến quyết định, không chỉ cho Vô Tính Thành, mà cho toàn bộ Huyền Vực. Nó sẽ là một thử thách nghiệt ngã cho triết lý của hắn, cho sự cân bằng mà hắn đang tìm kiếm. Nhưng hắn không sợ hãi. Hắn đã tìm thấy sức mạnh trong nỗi đau, tìm thấy ý chí trong sự mất mát. Và hắn, Tần Mặc, sẽ dẫn dắt con đường ấy, dù phải trải qua gian nan và máu lệ, để vạn vật có thể là chính nó, không bị ép buộc phải "lên tiên" một cách điên cuồng.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.