Vạn vật không lên tiên - Chương 1107: Bản Chất Trỗi Dậy: Đòn Phản Công Tối Thượng
Bình minh vừa hé rạng, nhưng Vô Tính Thành không còn chút vẻ yên bình thường nhật. Cả bầu trời đã bị nhuộm một màu đỏ đen quỷ dị, tựa như một vết thương lớn không ngừng rỉ máu. Luồng năng lượng cấm kỵ cuộn xoáy như một cơn bão hủy diệt, gầm thét không ngừng nghỉ, lao thẳng vào Bức Tường Vô Trần. Tường đá cổ kính rung chuyển dữ dội, những vết nứt lan rộng như mạng nhện, từng mảng đá vụn rơi lả tả, nhưng nó vẫn kiên cường đứng vững, như một người mẹ già gồng mình che chắn cho những đứa con thơ.
Phía sau bức tường, Tần Mặc cùng liên minh đứng trang nghiêm, ánh mắt họ không còn sự sợ hãi mà là sự quyết tâm rực cháy, được hun đúc từ nỗi đau và sự hy sinh. Không khí trở nên đặc quánh, mùi ozone khét lẹt t�� năng lượng cấm kỵ xen lẫn với mùi đất ẩm và cỏ dại sau một đêm sương. Tiếng gầm rú của Thiên Diệu Pháp Tướng từ xa vọng lại, mang theo sự cuồng nộ và khát khao nghiền nát mọi thứ.
Tô Lam siết chặt thanh kiếm cổ trong tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Nàng nhìn ra phía trước, nơi Bức Tường Vô Trần đang gồng mình chống chịu, nơi Lục Vô Trần đã ngã xuống. Một ngọn lửa phẫn nộ không lời bùng cháy trong đôi mắt phượng của nàng, nhưng sâu thẳm trong đó là sự bình tĩnh đến lạ kỳ. Nàng không còn là một kiếm khách chỉ biết dựa vào linh lực, mà đã trở thành một biểu tượng của ý chí, của bản chất kiếm đạo mà Lục Vô Trần đã thắp sáng. Máu của Lục Vô Trần đã tưới tắm cho quyết tâm của nàng, biến nỗi đau thành sức mạnh. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng thớ thịt, từng mạch máu đang bùng cháy khát khao chiến đấu.
Bạch Hổ Lão Tổ đứng ngay cạnh Tô Lam, thân hình mãnh thú khổng lồ của y gần như chạm tới trần hang động tạm bợ phía sau bức tường. Lông trắng như tuyết phát ra ánh bạc huyền ảo, đôi mắt vàng rực sắc lạnh, đầy trí tuệ nhưng cũng ẩn chứa sự hoang dã nguyên thủy. Y gầm gừ một tiếng trầm đục, tiếng gầm không chỉ là lời cảnh cáo mà còn là một tuyên ngôn, một lời thề của kẻ bảo vệ bản chất. Hắc Phong bên cạnh y cũng cụp tai, nhe nanh, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự hung dữ, sẵn sàng vâng lệnh chủ nhân. Cảm nhận được sự rung chuyển của bức tường và áp lực kinh hoàng từ Pháp Tướng, bản năng thần thú trong y trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Y đã từng khát khao hóa thành người, để trải nghiệm cuộc sống phàm trần, nhưng giờ đây, y hiểu rằng, chính bản chất thần thú nguyên thủy này mới là thứ cần thiết nhất để chống lại sự bẻ cong của Thiên Diệu Tôn Giả.
"Vì Vô Trần, vì bản chất!" Tô Lam nghiến răng, giọng nói thanh thoát nhưng chứa đựng sự kiên định không gì lay chuyển. Mỗi lời nàng nói ra như một lưỡi kiếm vô hình, chém tan sự sợ hãi cuối cùng còn sót lại trong lòng liên minh.
Bạch Hổ Lão Tổ gầm gừ đáp lại, tiếng gầm rung chuyển cả không gian. "Kẻ nào dám hủy diệt cội nguồn! Kẻ nào dám chà đạp lên ý chí của vạn vật, sẽ phải chịu sự phán xét của bản chất nguyên thủy!" Uy áp từ thân hình khổng lồ của y lan tỏa, xua đi phần nào sự nặng nề của năng lượng cấm kỵ, mang lại một làn gió mạnh mẽ, hoang dã.
Tần Mặc đứng phía sau một chút, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt quen thuộc. Hắn nhìn thấy sự đau khổ đã hóa thành quyết tâm, sự tuyệt vọng đã biến thành hy vọng. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại mãnh liệt của từng thành viên trong liên minh, từ những con linh thú nhỏ bé đang run rẩy nhưng vẫn cố gắng gồng mình, cho đến những tu sĩ đang nắm chặt binh khí, ánh mắt kiên định. Hắn biết, họ đã sẵn sàng.
"Họ đã sẵn sàng. Cơ hội sẽ đến," Tần Mặc thầm nghĩ, một sự bình tĩnh đến đáng sợ lan tỏa khắp cơ thể hắn. Hắn không cần phải gào thét, không cần phải ra lệnh bằng lời. Hắn chỉ cần cảm nhận, chỉ cần dẫn dắt. Chiến lược của hắn không phải là dùng sức mạnh đối đầu, mà là dùng sự thấu hiểu, dùng bản chất để phản công lại bản chất bị bẻ cong.
Mùi đất tươi xen lẫn với mùi kim loại han gỉ từ những mảnh vỡ của Bức Tường Vô Trần. Không khí ngày càng căng thẳng, đặc quánh như thể sắp nổ tung. Bầu trời đỏ đen càng lúc càng đậm đặc, những tia sét màu tím than xé rách không gian, báo hiệu đòn tấn công tiếp theo của Thiên Diệu Pháp Tướng sẽ còn tàn khốc hơn.
Và rồi, một luồng năng lượng cấm kỵ khổng lồ, đen đặc như vực sâu không đáy, với những tia sáng đỏ rực xoáy quanh, lao xuống Bức Tường Vô Trần như một thiên thạch. Cả mặt đất rung chuyển dữ dội, bức tường gầm lên một tiếng đau đớn, nhưng vẫn không sụp đổ hoàn toàn. Đó chính là thời khắc.
"Tấn công!" Tô Lam khẽ thốt lên, nhưng giọng nói của nàng như một mệnh lệnh vang vọng trong tâm trí mỗi người. Nàng không đợi Tần Mặc ra hiệu, nàng không đợi bất cứ ai. Nỗi đau của Lục Vô Trần, ý chí của thanh kiếm, và bản chất kiên định của chính nàng đã thôi thúc. Nàng lao ra như một mũi tên xanh biếc, thanh kiếm cổ trong tay phát ra ánh sáng chói lòa, rạch ngang bầu trời đỏ đen.
Cùng lúc đó, Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng rống kinh thiên động địa, thân hình khổng lồ của y nhún nhảy, lao thẳng vào luồng năng lượng cấm kỵ đang cuộn trào. Y không tránh né, không phòng thủ, mà chọn cách đối đầu trực diện, dùng bản chất thần thú nguyên thủy nhất để đối kháng. Hắc Phong, như một cái bóng đen, theo sát phía sau, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, sẵn sàng xé nát bất cứ thứ gì cản đường. Trận chiến đã chính thức bùng nổ, không phải bằng sự hùng vĩ của linh lực, mà bằng sự bùng nổ của ý chí và bản chất.
***
Tô Lam, với thanh kiếm cổ trong tay, hóa thành một luồng kiếm quang xanh biếc, lao thẳng vào Thiên Diệu Pháp Tướng. Đòn tấn công của Pháp Tướng vừa trút xuống Bức Tường Vô Trần đã tạo ra một khe hở tạm thời trong lớp phòng ngự dày đặc của nó, và Tô Lam đã chớp lấy khoảnh khắc đó. Mỗi kiếm chiêu của nàng không chỉ là sức mạnh tu luyện mà còn là ý chí sắc bén, tinh khiết của 'kiếm' và sự kiên định của 'chính đạo' mà Lục Vô Trần đã trao truyền. Kiếm quang xanh biếc rạch ngang màn năng lượng đỏ đen, tạo ra những vết nứt chói lòa, như thể nàng đang xé toạc một tấm màn nhung tăm tối để lộ ra ánh sáng bên trong.
"Bản chất của kiếm, là để bảo vệ!" Nàng thầm thì, nhưng mỗi nhát kiếm đều mang theo sự cộng hưởng mạnh mẽ của ý niệm đó. Kiếm khí không còn đơn thuần là năng lượng, mà là một luồng ý chí tinh khiết, một lời thề sắt đá được cụ thể hóa. Nó không cố gắng hủy diệt Pháp Tướng bằng vũ lực thuần túy, mà tập trung vào việc làm lung lay "ý chí" bóp méo của nó, gây ra sự phân tán trong luồng năng lượng cấm kỵ. Từng điểm tập trung năng lượng ngoại vi của Pháp Tướng bị kiếm quang của Tô Lam chạm đến đều rung lên bần bật, rồi tan rã thành những tia sáng yếu ớt, không còn giữ được sự uy hiếp ban đầu.
Cùng lúc đó, Bạch Hổ Lão Tổ, không ngần ngại, bộc lộ hình thái thần thú nguyên thủy. Thân hình khổng lồ của y, cao hơn cả tòa thành, va chạm trực diện với lớp năng lượng cấm kỵ bên ngoài của Pháp Tướng. Tiếng gầm của y vang vọng, mang theo sức mạnh của ngàn năm bản chất hoang dã, của sự phẫn nộ trước những kẻ muốn bẻ cong tự nhiên. Móng vuốt sắc bén như thép, được bao phủ bởi ánh bạc huyền ảo, xé toạc các lớp năng lượng cấm kỵ như xé giấy. Mỗi cú vồ, mỗi cú cào của y không chỉ là sức mạnh vật lý mà còn là uy áp của một thần thú thượng cổ, một bản chất không thể bị khuất phục.
"Ngươi không thể bẻ cong ý chí của vạn vật!" Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên, giọng nói trầm thấp, đầy quyền uy vang dội khắp chiến trường, thậm chí át đi cả tiếng gào thét của Thiên Diệu Pháp Tướng. Y không chỉ tấn công vật lý, y còn dùng chính uy áp tinh thần của mình, một bức tường vô hình của ý chí thần thú, để giam hãm và làm suy yếu khả năng khống chế ý chí của Pháp Tướng. Luồng năng lượng cấm kỵ vốn đang cuồn cuộn như sóng dữ giờ đây bị áp chế, như một con thú hoang bị nhốt trong lồng, vùng vẫy nhưng không thoát ra được.
Từ phía sau, Thiết Giáp Thành Linh cũng bắt đầu hành động. Không có thân hình hữu hình, nhưng ý niệm của nó mạnh mẽ và rõ ràng. Các mảng tường đá của Vô Tính Thành, những viên đá cuội tưởng chừng vô tri, bỗng nhiên rung lên. Dưới sự điều khiển của Thành Linh, một phần Bức Tường Vô Trần, vốn đã nứt nẻ, biến đổi thành những mũi dùi thép khổng lồ, được cấu thành từ chính bản chất kiên cố của đá và kim loại. Những mũi dùi này không cần linh lực thúc đẩy, chúng tự mình lao ra như những quả đạn pháo, mang theo ý chí kiên cố và bảo vệ của thành trì. Chúng không chỉ tạo ra lực đẩy và áp lực vật lý lên Pháp Tướng, mà còn là những lời tuyên ngôn: "Kiên cố. Bền bỉ. Chống đỡ." Mỗi mũi dùi va chạm đều gây ra một chấn động lớn, khiến Thiên Diệu Pháp Tướng phải rên rỉ, thân hình mờ ảo của nó trở nên bất ổn hơn.
Hắc Phong, lướt đi như một cái bóng đen, không ngừng quấy nhiễu Pháp Tướng. Nó không đối đầu trực diện như Bạch Hổ Lão Tổ hay Tô Lam, mà dựa vào sự nhanh nhẹn và bản năng săn mồi của loài sói. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua, tìm kiếm những điểm yếu, những khe hở trong lớp phòng ngự của Pháp Tướng. Khi phát hiện ra, nó sẽ lao đến, cắn xé bằng hàm răng sắc nhọn, không phải để gây sát thương lớn, mà để làm phân tán sự chú ý, làm cho Thiên Diệu Pháp Tướng càng thêm bối rối và khó tập trung. Tiếng gầm gừ nhỏ của nó xen lẫn với tiếng rít của năng lượng, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của chiến tranh.
Thiên Diệu Pháp Tướng gầm lên một tiếng phẫn nộ, nó không ngờ rằng những kẻ phàm tục, những sinh linh mà nó coi là thấp kém lại có thể gây ra sự khó chịu đến vậy. Nó tung ra những luồng năng lượng cấm kỵ phản công, những xúc tu đen đỏ vươn ra như rắn độc, cố gắng quật ngã Tô Lam và Bạch Hổ Lão Tổ. Không khí trở nên đặc quánh, mùi khét lẹt và mùi máu tanh bắt đầu trộn lẫn. Cảnh tượng chiến đấu ác liệt đến mức không ai dám nhìn thẳng.
Tuy nhiên, trước sự phối hợp nhịp nhàng và ý chí kiên định của liên minh, Pháp Tướng bị kìm hãm một cách đáng kinh ngạc. Những đòn tấn công của nó không còn cuồng bạo như ban đầu, mà trở nên rời rạc, thiếu đi sự tập trung. Ý chí của Tô Lam, sự uy dũng của Bạch Hổ, sự kiên cố của Thành Linh, tất cả đều đang làm suy yếu nền tảng của Pháp Tướng – chính là sự bóp méo ý chí của vạn vật. Tần Mặc đứng từ xa, ánh mắt hắn không rời khỏi chiến trường, từng chút một, từng chút một, cơ hội đang dần hé mở.
***
Khi trận chiến bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, cả Vô Tính Thành chìm trong một vòng xoáy của năng lượng và ý chí. Ánh sáng đỏ đen của Thiên Diệu Pháp Tướng giao tranh dữ dội với kiếm quang xanh biếc của Tô Lam, ánh bạc của Bạch Hổ Lão Tổ, và những mũi dùi đá thép của Thiết Giáp Thành Linh. Mùi ozone và khét lẹt của năng lượng cấm kỵ trộn lẫn với mùi thảo mộc tươi và nước trong lành, tạo nên một cảm giác hỗn độn nhưng đầy sức sống.
Tần Mặc đứng từ xa, hắn cảm nhận rõ ràng sự rung chuyển từ mặt đất và áp lực năng lượng đè nặng lên không khí. Hắn thấy Tô Lam như một linh hồn kiếm, nhẹ nhàng lướt qua những đòn tấn công của Pháp Tướng, mỗi nhát kiếm đều mang theo 'ý chí sắc bén' và 'chính đạo' mà Lục Vô Trần đã trao truyền, tạo ra những vết nứt chói lòa trên lớp giáp năng lượng của đối thủ. Hắn thấy Bạch Hổ Lão Tổ, uy dũng và hung hãn, gầm lên những tiếng rống kinh thiên động địa, dùng bản chất thần thú nguyên thủy để áp chế, để bẻ gãy ý chí bóp méo của Pháp Tướng.
Bây giờ, đến lượt những đồng minh khác thể hiện bản chất của mình. Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé, gầy guộc nhưng ánh mắt xanh biếc lại tinh anh, bắt đầu huy động toàn bộ cây cối xung quanh. Những rễ cây cổ thụ khổng lồ, những dây leo xanh tươi, bỗng nhiên sống dậy, vươn ra như những cánh tay vô số, quấn lấy thân hình mờ ảo của Pháp Tướng. Chúng không chỉ trói buộc vật lý, mà còn phóng ra những hạt giống năng lượng sống, những tia sáng xanh lục li ti, len lỏi vào lớp năng lượng cấm kỵ, làm suy yếu bản chất hủy diệt của nó.
"Sự sống sẽ chiến thắng," Mộc Lâm Chủ thầm thì, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. Mỗi sợi dây leo, mỗi hạt giống đều mang theo ý chí kiên cường của sự sống, của việc bám rễ sâu vào đất mẹ, của sự vươn lên dù bị vùi dập. Chúng không cố gắng tiêu diệt, mà là "thanh tẩy," là "phục hồi," làm cho năng lượng cấm k��� trở nên hỗn loạn, mất đi sự thuần túy của nó.
Hắc Phong lướt đi như một bóng ma, liên tục quấy nhiễu và cắn xé các điểm yếu của Pháp Tướng, như một con sói săn mồi lành nghề. Nó không ngừng di chuyển, tạo ra những vết xước nhỏ nhưng dai dẳng, khiến Pháp Tướng không thể tập trung toàn bộ sức mạnh vào một điểm. Tiếng gầm gừ uy dũng của nó trộn lẫn với tiếng hú dài, mang theo sự hung dữ bản năng, khiến Pháp Tướng càng thêm bối rối.
Và rồi, Cổ Kiếm Hồn, trong một khoảnh khắc chớp nhoáng, thoát ly khỏi Vô Danh Kiếm đang nằm trong tay một chiến binh, biến thành một tia sáng chói lọi, không màu sắc, không hình dạng rõ ràng, chỉ là một ý chí thuần túy. Tia sáng đó, mang theo 'ý chí chém' thuần túy nhất, không hề bị linh lực hay pháp tắc nào ảnh hưởng, lao thẳng vào Pháp Tướng. Nó không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một cú đâm vào chính "ý chí" của Pháp Tướng. Một tiếng "Chém!" vang vọng trong tâm trí mọi người, không phải bằng âm thanh, mà bằng một cảm giác sắc bén đến tột cùng. Ngay lập tức, một khe hở lớn, rõ rệt xuất hiện ở trung tâm Thiên Diệu Pháp Tướng, như một vết nứt trên tảng băng, từ đó lộ ra một luồng năng lượng hỗn loạn, màu sắc xám xịt, không còn vẻ đỏ đen uy lực ban đầu.
Đúng lúc đó, Bích Thủy Tinh Linh, với thân hình trong suốt như nước, và Linh Thảo Tiên Tử, với mái tóc xanh lam bồng bềnh, cùng hành động. Chúng không tấn công trực diện, mà như những linh hồn của tự nhiên, không ngừng thanh tẩy và chữa lành năng lượng bị Pháp Tướng đầu độc. Bích Thủy Tinh Linh tạo ra những dòng xoáy nước nhỏ, tinh khiết, thẩm thấu vào khe hở của Pháp Tướng, dùng bản chất mềm mại nhưng kiên cường của nước để ăn mòn phòng ngự của nó. "Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại," ý niệm của nàng nhẹ nhàng lan tỏa, làm suy yếu sự cố chấp của Pháp Tướng. Linh Thảo Tiên Tử, không nói một lời, chỉ giao tiếp bằng cảm xúc và mùi hương. Những bông hoa nhỏ bé trên tóc nàng tỏa ra hương thơm dịu mát, những hạt phấn vàng lấp lánh bay vào khe hở, làm dịu đi sự cuồng bạo của năng lượng cấm kỵ, hồi phục l���i chút sự sống nhỏ nhoi đang bị Pháp Tướng bóp méo.
Dưới sức ép đa chiều từ 'vật tính' của liên minh, từ sự sắc bén của kiếm, uy dũng của hổ, kiên cố của thành, sức sống của cây cối, tốc độ của sói, và sự tinh khiết của nước, Thiên Diệu Pháp Tướng rên rỉ một tiếng đau đớn, không còn là tiếng gào thét cuồng nộ nữa mà là một âm thanh méo mó, yếu ớt. Thân thể khổng lồ của nó bắt đầu nứt vỡ, những vết nứt lan ra nhanh chóng, và khe hở lớn ở trung tâm càng lúc càng rộng, lộ ra một luồng năng lượng hỗn loạn, xám xịt, như một vực sâu không đáy nhưng lại không có sức mạnh. "Không thể nào! Ý chí thấp kém của các ngươi không thể chống lại Thiên Đạo!" Thiên Diệu Pháp Tướng gào thét, nhưng giọng nói của nó đã không còn uy lực, mà tràn ngập sự kinh ngạc và hoang mang.
Tần Mặc, đứng từ xa, đôi mắt hắn chợt lóe lên tia sáng. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này. Hắn đã nhìn thấy sự phối hợp hoàn hảo của các bản chất, sự bùng nổ của ý chí tồn tại, và sự kiên cường không thể khuất phục của vạn vật. Thời cơ đã tới. Hắn hít một hơi thật sâu, nắm chặt bàn tay. Đây chính là lúc hắn cần phải hành động, để kết thúc cuộc chiến, không phải bằng sự hủy diệt, mà bằng sự cân bằng.
Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc với tất cả những gì đang diễn ra. Hắn không chỉ nhìn thấy cuộc chiến, mà còn cảm nhận được ý chí của từng viên đá, từng cành cây, từng giọt nước, từng sợi lông của Hắc Phong, từng tia kiếm của Tô Lam, tất cả đều đang đồng lòng hướng về một mục tiêu duy nhất: bảo vệ bản chất. Khe hở trên Thiên Diệu Pháp Tướng không chỉ là một vết nứt vật lý, mà là một vết rách trên chính ý niệm bóp méo của nó, một điểm yếu chí mạng đang chờ được lấp đầy, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu. Bản chất 'cấm kỵ' của năng lượng Pháp Tướng sử dụng dường như đang quay lại cắn xé chính nó, khi không thể duy trì sự đồng nhất dưới áp lực của vô vàn bản chất thuần khiết. Tần Mặc biết, đây là cơ hội của hắn, cơ hội để chứng minh rằng "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới," và chỉ có sự cân bằng mới mang lại sự tồn tại vĩnh cửu. Hắn sẽ bước vào, không phải với thanh kiếm hay pháp thuật, mà với ý chí, với sự đồng cảm, và với khả năng lắng nghe tiếng nói sâu thẳm nhất của vạn vật.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.