Vạn vật không lên tiên - Chương 1108: Lời Kháng Cự Từ Căn Nguyên: Nứt Vỡ Pháp Tướng
Dòng năng lượng cấm kỵ xám xịt, không còn vẻ đỏ đen uy lực ban đầu, cuộn xoáy trong khe hở lớn trên thân Thiên Diệu Pháp Tướng, như một vết thương rách toác đang rỉ máu. Tiếng rên rỉ của Pháp Tướng không còn là tiếng gào thét cuồng nộ mà đã biến thành âm thanh méo mó, yếu ớt, pha lẫn sự kinh ngạc và hoang mang tột độ. "Không thể nào! Ý chí thấp kém của các ngươi không thể chống lại Thiên Đạo!" Lời gào thét ấy giờ đây nghe như tiếng vọng của một kẻ đang chìm dần vào vực sâu, mất đi uy quyền vốn có.
Tần Mặc, đứng từ xa, đôi mắt hắn chợt lóe lên tia sáng. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này, chờ đợi sự phối hợp hoàn hảo của các bản chất, sự bùng nổ của ý chí tồn tại, và sự kiên cường không thể khuất phục của vạn vật. Hắn đã nhìn thấy những dòng xoáy nước thanh khiết của Bích Thủy Tinh Linh thẩm thấu vào khe hở, nghe được ý niệm "Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại," như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng kiên định. Hắn cảm nhận được hương thơm dịu mát và những hạt phấn vàng lấp lánh của Linh Thảo Tiên Tử làm dịu đi sự cuồng bạo của năng lượng cấm kỵ, hồi phục chút sự sống nhỏ nhoi đang bị Pháp Tướng bóp méo. Hắn biết, thời cơ đã tới. Hắn hít một hơi thật sâu, nắm chặt bàn tay, cảm nhận từng nhịp đập của ý chí tồn tại đang sôi sục trong lồng ngực. Đây chính là lúc hắn cần phải hành động, để kết thúc cuộc chiến, không phải bằng sự hủy diệt, mà bằng sự cân bằng, bằng sự thấu hiểu sâu sắc nhất về bản chất của vạn vật.
Không chần chừ, Tần Mặc bước về phía khe hở trên thân Pháp Tướng, nơi luồng năng lượng hỗn loạn xanh tím vẫn đang phun trào. Mỗi bước chân của hắn đều vững chãi, bình tĩnh lạ thường giữa chiến trường đang rung chuy���n dữ dội. Xung quanh hắn, khung cảnh giao tranh vẫn diễn ra ác liệt. Âm thanh kim loại va đập không ngừng từ bên trong Pháp Tướng hòa lẫn với tiếng năng lượng cấm kỵ rít gào và tiếng vũ khí của liên minh va chạm, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi ozone nồng nặc, khói bụi mịt mù, mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc hòa quyện với mùi đất ẩm sau những vụ nổ, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng tột độ. Nhưng trong cái ngột ngạt ấy, lại tràn ngập một tia hy vọng mong manh, một niềm tin sắt đá vào hành động của Tần Mặc. Ánh sáng đỏ đen đáng sợ của Pháp Tướng đối chọi gay gắt với ánh sáng xanh lam tinh khiết từ kiếm của Tô Lam và ánh sáng bạc huyền ảo từ thân thể khổng lồ của Bạch Hổ Lão Tổ, tạo nên một bức tranh đối lập đầy bi tráng.
Tô Lam, với mái tóc đen dài bay trong gió, kiếm trong tay chém ra từng luồng kiếm khí sắc bén, giữ chân những xúc tu năng lượng cấm kỵ đang điên cuồng vẫy vùng, lo lắng nhìn theo bóng dáng Tần Mặc. "Tần Mặc, cẩn thận!" Nàng hét lớn, giọng nói vang vọng giữa tiếng hỗn loạn, mang theo sự lo âu chân thành nhưng cũng đầy tin tưởng. Bên cạnh nàng, Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ lông trắng như tuyết, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh quét qua chiến trường. Hắn gầm lên một tiếng vang động trời đất, không chỉ là lời cảnh báo mà còn là mệnh lệnh thép cho toàn bộ liên minh: "Chúng ta phải giữ vững! Bảo vệ Tần Mặc!" Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, không cần lệnh, đã lao lên phía trước, dùng thân mình vững chắc chặn đứng một luồng năng lượng cấm kỵ đang nhắm vào Tần Mặc, tiếng gầm gừ uy dũng của nó biểu thị lòng trung thành tuyệt đối.
Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng ý chí của nó hóa thành những bức tường đá vững chãi và những mũi giáo kim loại sắc nhọn, liên tục tạo áp lực và phòng ngự, đảm bảo không một mối đe dọa nào có thể chạm tới Tần Mặc. Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt xanh biếc tinh anh, dùng cây trượng cổ thụ trong tay vẽ ra những vòng tròn bảo hộ bằng năng lượng sinh thực vật, làm chậm lại sự ăn mòn của năng lượng cấm kỵ. Ngay cả Cổ Kiếm Hồn, sau đòn đánh chí mạng vào ý chí Pháp Tướng, cũng không lui, nó tiếp tục bay lượn xung quanh Tần Mặc, mỗi khi một luồng năng lượng quá mạnh lao tới, nó lại hóa thành một tia sáng chói lọi, không màu sắc, không hình dạng, chỉ là một "ý chí chém" thuần túy, cắt đứt sự liên kết của luồng năng lượng đó với Pháp Tướng. Liên minh Tần Mặc, mỗi người một vẻ, mỗi người một bản chất, nhưng tất cả đều đồng lòng, tạo thành một lá chắn kiên cố, một vòng tròn bảo vệ không thể xuyên thủng, giữ cho Tần Mặc một không gian thiêng liêng để thực hiện bước đi quyết định.
Tần Mặc bước đến sát khe hở, đôi mắt hắn nhắm nghiền, tập trung toàn bộ 'ý chí tồn tại' và năng lực thấu cảm của mình. Hắn không cần nhìn, bởi vì hắn đã 'thấy' tất cả. Hắn cảm nhận được sự giằng xé, sự đau khổ của những vật thể bị giam cầm bên trong Pháp Tướng, những ý chí bị bóp méo, bị ép buộc chống lại bản chất nguyên sơ của mình. Trong tâm trí hắn, thế gi��i bên ngoài dường như biến mất, chỉ còn lại một không gian mênh mông, hỗn loạn và đau đớn.
Trong cõi nội tại ấy, Tần Mặc 'nhìn thấy' một mê cung khổng lồ, được tạo thành từ hàng ngàn, hàng vạn 'ý chí tồn tại' đang bị giam cầm và bóp méo. Đó là những hình ảnh mờ ảo của binh khí cổ xưa, từng có ý chí chém phá nhưng giờ đây bị ép buộc phải trở thành một phần của thứ sức mạnh hủy diệt; những tảng đá nguyên sơ, từng khao khát sự vững chãi, kiên cố, nay lại bị nghiền nát và đồng hóa; những linh thú từng tung hoành trời đất, mang trong mình bản năng hoang dã, giờ đây bị xiềng xích, ý chí bị bẻ cong để phục vụ một mục đích khác. Thậm chí, Tần Mặc còn cảm nhận được mảnh vỡ của các Pháp Tướng khác bị đồng hóa, những tiếng kêu cứu yếu ớt, những tiếng than khóc, rên rỉ, tiếng kim loại cọ xát của binh khí, tiếng rạn nứt của đá, tất cả đều bị bóp méo bởi sự cưỡng ép tàn bạo của Thiên Diệu Tôn Giả. Bầu không khí nơi đây ngột ngạt đến tột cùng, tràn ngập sự đau đớn, tuyệt vọng, như một nhà tù linh hồn kh��ng lồ.
Nhưng giữa sự tuyệt vọng ấy, Tần Mặc cảm nhận được một tia hy vọng mong manh, một khát khao tự do yếu ớt đang âm ỉ cháy trong mỗi ý chí bị giam cầm. Hắn không dùng lời nói, bởi ngôn ngữ thế tục không thể diễn tả được sự sâu sắc của những gì hắn muốn truyền tải. Hắn dùng chính 'ý chí tồn tại' của mình, một luồng ý niệm thuần túy và mạnh mẽ, như một làn sóng dịu dàng nhưng kiên định, lan tỏa khắp mê cung hỗn loạn.
"Các ngươi không cần phải là Tiên. Các ngươi có quyền là chính mình," ý niệm của Tần Mặc vang vọng trong tâm trí của hàng vạn ý chí đang chịu đựng. "Thanh kiếm hãy sắc bén vì ý chí của ngươi, tảng đá hãy vững chãi vì bản chất của ngươi, linh hồn hãy tự do vì khát vọng của ngươi..." Mỗi từ, mỗi ý niệm đều được Tần Mặc truyền tải bằng sự thấu cảm sâu sắc nhất, không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời mời gọi, một sự giải phóng. Hắn không cố gắng thay đổi bản chất của chúng, mà chỉ muốn đánh thức chúng, nhắc nhở chúng về nguồn cội, về quyền được tồn tại như chính nó, không cần phải chạy theo một mục tiêu "thăng tiên" mù quáng bị áp đặt.
Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé dữ dội trong những ý chí bị giam cầm. Một mặt, chúng bị ràng buộc bởi sức mạnh cưỡng ép của Thiên Diệu Pháp Tướng, bị bóp méo và ép buộc phải hòa nhập vào một thể thống nhất dị thường. Mặt khác, lời kêu gọi của Tần Mặc đã chạm đến tận cùng bản chất nguyên sơ của chúng, đánh thức khát vọng tự do và bản ngã vốn bị chôn vùi. Những tiếng kêu cứu yếu ớt dần biến thành sự giằng co, phản kháng. Một số binh khí cổ xưa bắt đầu run rẩy, ý chí chém phá của chúng không còn hướng ra ngoài mà quay vào bên trong, chống lại chính lớp vỏ đang giam cầm chúng. Những tảng đá bắt đầu nứt rạn từ bên trong, không phải vì áp lực bên ngoài, mà vì ý chí kiên cố của chúng đang muốn vỡ tung khỏi sự ràng buộc. Các linh thú bị xiềng xích bắt đầu vùng vẫy dữ dội, ý chí hoang dã của chúng bùng lên như ngọn lửa.
Tần Mặc tập trung cao độ, đôi mắt vẫn nhắm nghiền nhưng trên trán lấm tấm mồ hôi. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc chiến của ý chí, mà còn là một cuộc chiến của niềm tin, của sự thấu hiểu. Hắn phải giữ vững tâm trí, không để bản thân bị tha hóa bởi năng lượng cấm kỵ hỗn loạn đang bao trùm. Hắn phải là ngọn hải đăng duy nhất, dẫn lối cho những ý chí đang lạc lối, đang đau khổ tìm về bản chất nguyên sơ của mình. Trong tâm trí hắn, ánh sáng của những 'ý chí tồn tại' bắt đầu bùng lên mạnh mẽ hơn, tạo thành những đốm sáng nhỏ li ti, không ngừng va chạm, giằng co với bóng tối của sự cưỡng ép. Một cuộc cách mạng thầm lặng đang diễn ra, không bằng máu và lửa, mà bằng sự thức tỉnh của bản chất. Đây là khoảnh khắc mà triết lý "vạn vật có quyền là chính nó" được thử thách và khẳng định sức mạnh tối thượng của nó.
Khi Tần Mặc chìm sâu vào cõi nội tại của Pháp Tướng, bên ngoài, chiến trường rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết. Thiên Diệu Pháp Tướng, thân thể khổng lồ đỏ đen đầy uy lực ban đầu, giờ đây bắt đầu co giật, rung chuyển không ngừng. Những vết nứt không còn chỉ là khe hở ở trung tâm, mà lan rộng như mạng nhện trên toàn bộ bề mặt của nó, không phải do tấn công vật lý từ bên ngoài, mà là từ bên trong, như một vật thể đang tự phân rã. Âm thanh Pháp Tướng gầm rít giờ đây biến thành tiếng rên rỉ dữ dội, pha lẫn tiếng nứt vỡ lạo xạo, tiếng đổ sụp của các bộ phận bên trong, như một tòa thành đang sụp đổ. Những tiếng nổ nhỏ liên tục phát ra từ bề mặt Pháp Tướng, nơi những mảnh vỡ của binh khí, đá tảng, hay thậm chí là những mảnh linh hồn bị đồng hóa, cố gắng thoát ly, bắn tung tóe ra xung quanh. Mùi cháy khét của năng lượng cấm kỵ càng lúc càng nồng nặc, hòa quyện với mùi tanh nồng của thứ gì đó đang bị phân rã, khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt và đáng sợ.
"Nó đang tự hủy diệt từ bên trong!" Tô Lam thốt lên, ánh mắt nàng ánh lên sự kinh ngạc tột độ. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng một Pháp Tướng hùng mạnh đến vậy lại có thể bị đánh bại theo cách này, không phải bằng sức mạnh đối chọi, mà bằng chính sự phản kháng nội tại. Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình vĩ đại đứng sừng sững như một ngọn núi, gầm vang một tiếng đầy uy lực, không còn là tiếng gầm cảnh báo mà là tiếng gầm chiến thắng: "Tần Mặc thành công rồi! Duy trì áp lực!" Hắn biết, đây là cơ hội ngàn vàng. Toàn bộ liên minh, được tiếp thêm sức mạnh từ lời tuyên bố của Bạch Hổ, đồng loạt tăng cường tấn công. Hắc Phong lao vào những luồng năng lượng cấm kỵ đang phun trào một cách hỗn loạn, dùng móng vuốt sắc bén xé toạc chúng, không cho chúng có cơ hội tái tập hợp. Thiết Giáp Thành Linh tạo ra những bức tường bảo vệ linh hoạt, vừa chặn đứng những mảnh vỡ bay ra, vừa định hướng chúng phản ngược lại Pháp Tướng. Mộc Lâm Chủ liên tục gửi đi những luồng sinh lực, không phải để chữa lành Pháp Tướng, mà để thúc đẩy quá trình phân rã của những ý chí bị cưỡng ép, giúp chúng lấy lại bản chất. Cổ Kiếm Hồn, như một tia chớp, liên tục chém vào những điểm yếu mới xuất hiện trên Pháp Tướng, không phải để phá hủy, mà để tạo ra những lối thoát cho những ý chí đang vùng vẫy.
Bên ngoài, trời đất cũng như cảm nhận được sự giằng xé nội tại này. Những đám mây đen kịt kéo đến, sấm chớp liên hồi, năng lượng hỗn loạn từ Pháp Tướng tạo ra những cơn gió xoáy mạnh mẽ, cuốn theo bụi đất và mảnh vỡ. Thiên Diệu Pháp Tướng tiếp tục co giật dữ dội, những luồng năng lượng cấm kỵ phun trào càng mạnh, nhưng cũng càng mất kiểm soát, như một con thú bị thương đang hấp hối.
Và từ rất xa, ở một nơi không thể nhìn thấy, Thiên Diệu Tôn Giả, người đã tạo ra Pháp Tướng này, cảm nhận được sự nhiễu loạn sâu sắc. Khuôn mặt tuấn tú, thanh lịch của y giờ đây biến dạng vì giận dữ. Đôi mắt xanh thẳm sắc lạnh của y ánh lên vẻ khó tin và sự phẫn nộ tột cùng. Y gầm lên một tiếng, không phải bằng âm thanh, mà bằng một luồng ý niệm quyền năng, cố gắng trấn áp sự phản kháng nội tại, truyền thêm năng lượng từ xa để tái lập quyền kiểm soát Pháp Tướng. Y không thể chấp nhận được, một thứ sức mạnh được xây dựng từ ý chí "thăng tiên" vĩ đại, lại có thể bị lung lay bởi thứ "ý chí tồn tại" thấp kém, hỗn tạp và thiếu định hướng của một thiếu niên Vô Tính Thành. Y cảm thấy bị sỉ nhục, bị thách thức tận cùng.
Tần Mặc, vẫn đứng yên, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng trên trán đã lấm tấm mồ hôi. Năng lượng hỗn loạn và ý chí phản kháng từ bên trong Pháp Tướng tạo ra một áp lực khổng lồ lên tâm trí hắn. Hắn phải giữ vững, phải tiếp tục là cầu nối, là ngọn đèn dẫn lối. Hắn cảm nhận được sự phản kháng dữ dội từ Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng trấn áp, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự bùng nổ của hàng vạn ý chí đang vùng vẫy đòi tự do. Đây là một cuộc chiến không cân sức, nhưng Tần Mặc biết, hắn không đơn độc.
Thiên Diệu Pháp Tướng, dưới sự giằng xé của ý chí nội tại và sự trấn áp từ xa của Thiên Diệu Tôn Giả, cùng với áp lực liên tục từ liên minh Tần Mặc, càng lúc càng trở nên yếu ớt. Những luồng năng lượng cấm kỵ mà nó phun ra giờ đây không còn định hướng, mà chỉ là những đòn phản công vô vọng, tự làm tổn thương chính nó nhiều hơn. Sự phản kháng nội bộ đã cho thấy một chân lý sâu sắc: ngay cả những thực thể mạnh mẽ nhất, được tạo nên từ sự cưỡng ép và bóp méo bản chất, cũng không thể tồn tại vĩnh cửu. Nếu 'vật tính' của chúng bị lung lay, sự sụp đổ là điều không thể tránh khỏi. Thiên Diệu Tôn Giả, trong cơn phẫn nộ tột cùng, chắc chắn sẽ không cam chịu thất bại. Y sẽ có một phản ứng cực đoan hơn nữa, có thể sẽ tiết lộ một sức mạnh cấm kỵ hoặc một bí mật sâu xa hơn để giành lại quyền kiểm soát, thậm chí là để hủy diệt tất cả.
Nhưng lúc này, Tần Mặc không màng đến những điều đó. Hắn chỉ tập trung vào hiện tại, vào từng rung động của ý chí tồn tại, vào từng tia hy vọng đang bùng cháy trong sâu thẳm Pháp Tướng. Khả năng kết nối và truyền đạt ý chí sâu sắc như vậy của hắn, một khả năng không dựa trên linh lực hay pháp thuật, mà dựa trên sự thấu hiểu và đồng cảm, đang mở ra một con đường hoàn toàn mới. Một con đường mà Tần Mặc biết, có thể là chìa khóa để giải quyết không chỉ vấn đề của Pháp Tướng này, mà còn là vấn đề của Huyền Vực Tâm Châu, và của tất cả các thực thể bị tha hóa khác trên thế gian.
Giữa tiếng rên r�� cuối cùng của Pháp Tướng, một mảnh vỡ khổng lồ, hình dáng như một thanh kiếm cổ xưa, bật ra khỏi thân Pháp Tướng, rơi xuống đất với tiếng động long trời lở đất. Nó không còn là một phần của khối năng lượng đỏ đen, mà là một thanh kiếm đơn độc, dù nứt vỡ nhưng vẫn ánh lên vẻ sắc bén của ý chí ban đầu. Và rồi, một mảnh vỡ khác, một tảng đá nguyên sơ, rồi một hình hài linh thú mờ ảo, lần lượt thoát ly, mặc kệ sự giằng co của Pháp Tướng. Thiên Diệu Pháp Tướng, dưới áp lực từ cả bên trong lẫn bên ngoài, cuối cùng đã bị xé toạc. Nó không sụp đổ hoàn toàn, nhưng đã bị đánh tan thành vô vàn mảnh vỡ, mỗi mảnh vỡ đều mang trong mình một ý chí tồn tại đang dần lấy lại bản chất. Không còn là một khối thống nhất, mà là vô số thực thể nhỏ bé, đang tìm lại con đường của riêng mình. Tiếng gầm thét cuối cùng của Pháp Tướng, giờ đây đã không còn uy lực, mà chỉ là tiếng rên rỉ của một kẻ đã mất đi bản ngã, tan biến vào hư vô.
Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn sâu thẳm như thường lệ, nhưng giờ đây ánh lên một vẻ kiệt sức và một sự mãn nguyện sâu sắc. Hắn đã làm được. Hắn đã không hủy diệt, mà hắn đã giải phóng.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.