Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1110: Bản Năng Phản Kháng: Giáng Đòn Thanh Tẩy Từ Hư Vô

Tiếng gào thét của Thiên Diệu Tôn Giả tan biến vào hư vô, để lại một khoảng lặng rợn người trên chiến trường tan hoang. Nơi Thiên Diệu Pháp Tướng từng sừng sững, giờ chỉ còn là một vùng đất hoang tàn, đầy rẫy những mảnh vỡ linh khí hỗn độn, những tàn dư của đá vỡ, kim loại méo mó và linh hồn vật chất bị nghiền nát, tất cả đều nhuốm màu xám xịt của sự chết chóc. Mùi linh khí cháy khét vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi đất mục nát và một thứ mùi tanh nồng khó tả, như thể cả một thế giới đã bị xé toạc và tiêu hóa ngay tại chỗ. Từng đợt gió lạnh buốt rít qua những khe đá, mang theo âm thanh thê lương như tiếng than khóc của vạn vật, khiến không gian vốn đã ngột ngạt nay càng thêm rợn người.

Tần Mặc, sau khi bị luồng xung lực cuối cùng từ sự tan rã của Pháp Tướng hất văng, lảo đảo lùi lại. Hắn cảm thấy toàn thân đau nhức, linh lực trong cơ thể cũng hỗn loạn, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, không rời khỏi hình bóng Thiên Diệu Tôn Giả. Tô Lam nhanh chóng đỡ lấy hắn, ánh mắt nàng đầy lo lắng nhưng vẫn không chút dao động. Nàng hiểu rằng trận chiến lớn nhất mới chỉ thực sự bắt đầu.

Thiên Diệu Tôn Giả đứng sừng sững giữa không gian trống rỗng, nơi Pháp Tướng từng hiện diện, như một vị thần cai quản sự hủy diệt. Cơ thể y giờ đây đã hoàn toàn biến đổi, không còn mang hình dáng phàm tục mà trở nên nửa hư nửa thực, một phần hòa vào không gian tối tăm xung quanh, một phần vẫn giữ lại đường nét con người nhưng lại trong suốt như băng, để lộ những mạch máu xanh biếc đang cuồn cuộn chảy như dòng sông năng lượng. Mái tóc trắng như tuyết của y bay phấp phới không theo một cơn gió vật lý nào, và đôi mắt xanh thẳm rực sáng như hai viên ngọc bích ma quái, phát ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo thấu xương. Từ y bùng phát một luồng ánh sáng đen đỏ quỷ dị, không ngừng mở rộng, nuốt chửng mọi thứ xung quanh như một hố đen không đáy.

"Ngươi... đã phá hoại kiệt tác của ta... Ngươi đã dám thách thức ý chí của Trời Đất, dám quay lưng lại với con đường duy nhất dẫn đến sự vĩnh hằng!" Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả trầm đục, vang vọng khắp không gian, không còn là tiếng người mà như hàng ngàn linh hồn cổ xưa cùng cất lời, mang theo uy áp và sự phẫn nộ tột cùng. "Nhưng ta sẽ tự mình 'thanh tẩy' ngươi và sự hỗn loạn mà ngươi đại diện, bằng chính bản nguyên của Huyền Vực! Ta sẽ cho ngươi thấy, kẻ dám chống lại ý trời sẽ phải trả giá như thế nào!"

Tần Mặc cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình, lạnh lẽo hơn cả cái chết, đang bao trùm lấy hắn và các đồng minh. Đó không phải là một chiêu thức thông thường, mà là một sự hiện diện, một ý chí tuy���t đối mang theo sức mạnh hủy diệt không gì sánh bằng. Nó trực tiếp nhắm vào hắn, và quan trọng hơn, nhắm vào những "ý chí tồn tại" đang giãy dụa, đang cố gắng giữ lấy "vật tính" nguyên thủy của chúng sau khi được hắn giải phóng. Một cảm giác đau đớn như bị xé nát tâm hồn truyền đến Tần Mặc, bởi hắn đang kết nối sâu sắc với những "vật tính" đó.

Thiên Diệu Tôn Giả vung tay lên cao, động tác chậm rãi nhưng đầy uy lực, như thể y đang điều khiển cả không gian và thời gian. Từ lòng bàn tay y, một làn sóng năng lượng đen kịt, lạnh lẽo đến tận xương tủy, bùng nổ. Làn sóng ấy không mang theo tiếng gầm rít hay sự chói lóa, mà chỉ là một sự tĩnh lặng chết chóc, một sự trống rỗng hoàn toàn. Đó là "Thanh Tẩy Hư Vô" – một đòn tấn công không chỉ nhắm vào thể xác mà còn vào tận sâu bên trong "vật tính", cố gắng xóa bỏ mọi dấu vết của sự tồn tại, mọi ý chí phản kháng.

Làn sóng hư vô cuộn trào về phía Tần Mặc và liên minh. Những mảnh vỡ của Pháp Tướng, những viên đá vỡ, thanh kim loại cong queo, những luồng linh khí hỗn loạn còn sót lại trên đường đi của nó đều bị nuốt chửng không dấu vết, tan biến như chưa từng tồn tại. Ngay cả những tiếng rên rỉ yếu ớt của các "vật tính" bị Pháp Tướng giam cầm trước đó, giờ đây cũng bị bóp nghẹt, bị xóa sổ một cách tàn nhẫn.

"Không!" Tần Mặc thốt lên, trong lòng hắn một cơn chấn động dữ dội. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, nỗi sợ hãi tột cùng của hàng vạn "ý chí" đang bị làn sóng đen kịt kia nghiền nát. Đó là những "ý chí" vừa được hắn đánh thức, vừa được trả lại quyền được là chính mình, giờ lại đứng trước nguy cơ bị xóa bỏ hoàn toàn. Hắn không thể để điều đó xảy ra. "Các ngươi có quyền được là chính mình! Đừng để hắn tước đoạt... Đừng buông bỏ!" Ý chí của Tần Mặc bùng lên, mạnh mẽ như ngọn lửa giữa đêm đông, truyền thẳng vào tâm khảm của từng "vật tính" đang giãy giụa. Hắn không có đủ sức mạnh vật lý để chống lại đòn công kích này, nhưng hắn có thể củng cố ý chí của vạn vật, giúp chúng chống lại sự thanh tẩy từ bên trong.

Tô Lam, đứng chắn trước Tần Mặc, rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, kiếm ý sắc bén như một tia chớp xé toạc không gian. Nàng không hề do dự, biết rằng đây là thời khắc sống còn. "Không được lùi! Bảo vệ Tần Mặc!" Nàng hét lớn, giọng nói vang vọng giữa sự tĩnh lặng chết chóc của làn sóng hư vô, như một lời tuyên chiến với tử thần. Thanh kiếm của nàng vung lên, tạo thành một lá chắn ánh sáng màu xanh lam rực rỡ, nhưng nàng biết, đó chỉ là một sự cản phá tạm thời. Sức mạnh của Thiên Diệu Tôn Giả đã vượt xa mọi tưởng tượng của nàng.

Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng long trời lở đất. Thân hình khổng lồ của lão hổ trắng như tuyết lao lên phía trước, lông mao dựng đứng, phát ra ánh sáng bạc chói lòa. Lão dồn toàn bộ linh lực, tạo ra một trường lực phòng ngự dày đặc, cố gắng ngăn cản làn sóng hư vô đang ập tới. Trường lực rung chuyển dữ dội, như một tấm lá chắn vô hình đang bị vô số mũi tên đâm thủng. Lão hổ cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng, như thể toàn bộ thế giới đang cố gắng nghiền nát lão. Ánh mắt vàng rực c���a Bạch Hổ Lão Tổ đầy vẻ kiên cường, lão không thể để Tần Mặc bị tổn hại.

Thiết Giáp Thành Linh, với hình ảnh nữ thần chiến binh được tạo thành từ đá và kim loại, đứng vững như một ngọn núi. Ánh mắt rực lửa rèn của nó nhìn thẳng vào làn sóng đen kịt. "Không gì có thể xuyên thủng thành trì này!" Giọng nói vang vọng, lạnh lùng và mạnh mẽ như tiếng kim loại va chạm, như tiếng nói của chính Vô Tính Thành. Nó dồn toàn bộ năng lượng, khiến các bức tường thành ảo ảnh trở nên kiên cố hơn, ánh sáng rực rỡ từ những vết nứt của nó tỏa ra, cố gắng chống lại sự ăn mòn của hư vô. Nhưng những vết rạn nứt đã bắt đầu xuất hiện trên cơ thể đá của nó, báo hiệu một sự chống đỡ đầy hiểm nguy.

Hắc Phong gầm gừ, bộ lông đen tuyền dựng đứng. Nó lao tới, thân hình mãnh mẽ và uy dũng, cố gắng cắn xé những luồng năng lượng hư vô mỏng manh đang rò rỉ qua lớp phòng thủ của Bạch Hổ và Thiết Giáp Thành Linh. Đôi mắt đỏ rực của nó phản chiếu sự tàn bạo và quyết tâm bảo vệ chủ nhân. Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt đầy khôn ngoan, nâng cao cây trượng gỗ cổ thụ. Từ đầu trượng, những sợi dây leo xanh biếc phát ra ánh sáng dịu nhẹ, đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới bảo vệ linh hoạt, cố gắng hấp thụ và chuyển hướng một phần năng lượng hủy diệt. "Sự sống sẽ không bao giờ khuất phục!" Lão thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định.

Cổ Kiếm Hồn, trong hình dạng người đàn ông trung niên uy nghi, rút ra thanh kiếm cổ đã gỉ sét của mình. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định!" Hắn nói, giọng nói trầm hùng, mang theo khí chất của hàng ngàn năm chiến đấu. Kiếm của hắn không tấn công trực diện vào làn sóng hư vô, mà tạo ra những luồng kiếm khí sắc bén, cắt đứt các kết nối năng lượng, làm suy yếu sự liên kết của làn sóng với Thiên Diệu Tôn Giả. Bích Thủy Tinh Linh, thân hình trong suốt như nước, bồng bềnh giữa không trung. Nó tạo ra những xoáy nước nhỏ, linh hoạt len lỏi vào giữa những khe hở của làn sóng hư vô, cố gắng làm loãng và phân tán năng lượng, giảm bớt áp lực. "Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại!" Nàng nói, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng ẩn chứa sự quyết tâm mãnh liệt. Ngay cả Linh Thảo Tiên Tử nhỏ bé, nhút nhát, cũng tỏa ra một ánh sáng xanh biếc yếu ớt từ khóm linh thảo của mình, cố gắng chữa lành những vết thương mà làn sóng hư vô gây ra cho các "vật tính" xung quanh.

Trong khi liên minh đang căng mình chống đỡ, Tần Mặc cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tâm trí mình. Hắn đang kết nối với hàng vạn "vật tính" – những viên đá từng muốn vững chãi, những thanh kiếm từng muốn sắc bén, những con thú từng muốn tự do, những ngọn lửa từng muốn bùng cháy – tất cả đều đang bị làn sóng "Thanh Tẩy Hư Vô" nghiền nát, cố gắng xóa bỏ bản chất tồn tại của chúng.

Trong không gian vô định của tâm trí hắn, nơi ý chí của hắn hòa quyện với ý chí của vạn vật, Tần Mặc nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng. Hàng ngàn, hàng vạn luồng sáng yếu ớt, đại diện cho những "vật tính", đang bị một bóng tối khổng lồ nuốt chửng. Bóng tối ấy không phải là sự trống rỗng đơn thuần, mà là một ý chí tàn bạo, một khát vọng cưỡng đoạt và tái tạo tất cả theo ý muốn của kẻ mạnh nhất – Thiên Diệu Tôn Giả. Tiếng gào thét của vạn vật vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, một bản giao hưởng của sự đau đớn và tuyệt vọng. Hắn cảm thấy mùi kim loại nóng chảy, mùi đá vỡ vụn, mùi linh khí bị bóp méo, tất cả đều đang bị xóa sổ. Bầu không khí trong tâm trí hắn trở nên nặng nề, ngột ngạt, tràn ngập cảm giác chết chóc.

"Ta chỉ muốn đứng vững... vững như đá..." Một tiếng vọng yếu ớt vang lên trong tâm trí Tần Mặc, đó là tiếng lòng của một tảng đá cổ xưa, từng là một phần của Pháp Tướng, giờ đây đang bị tan rã. "Ta muốn được là chính ta... không phải là nền móng cho tham vọng của kẻ khác..."

"Không phải để phục tùng... ta muốn chém... theo ý ta..." Một thanh kiếm cổ bị cưỡng chế hóa thành linh vật, đang bị làn sóng hư vô nghiền nát, cố gắng vùng vẫy trong đau đớn. Ý chí của nó không phải là để trở thành "kiếm tiên", mà chỉ đơn giản là được chém, được bảo vệ, ��ược tồn tại như một thanh kiếm.

Tần Mặc cảm nhận được từng chút nỗi đau, từng chút tuyệt vọng của chúng. Hắn biết, nếu hắn không làm gì, tất cả những "ý chí" này sẽ bị xóa sổ hoàn toàn, không chỉ khỏi thế giới vật chất mà còn khỏi cả dòng chảy của lịch sử, vĩnh viễn không thể khôi phục. Điều đó còn kinh khủng hơn cả cái chết. Đó là sự phủ nhận hoàn toàn quyền được tồn tại.

"Đừng buông bỏ! Hãy nhớ bản chất của các ngươi! Các ngươi có quyền được tồn tại!" Ý chí của Tần Mặc bùng lên như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, truyền tải một thông điệp rõ ràng, kiên định vào sâu thẳm tâm trí của từng "vật tính" đang giãy giụa. Hắn dồn toàn bộ tinh thần lực, toàn bộ sự đồng cảm của mình vào thông điệp ấy. "Hãy nhớ lại hình dáng nguyên thủy của mình! Nhớ lại mục đích ban đầu của mình! Các ngươi không cần phải trở thành thứ gì khác ngoài chính mình! Đừng sợ hãi sự hủy diệt, bởi vì bản chất của các ngươi là vĩnh cửu!"

Tần Mặc không chỉ truyền đạt ý chí, hắn còn chia sẻ một phần "ký ức" về Vô Tính Thành – nơi vạn vật được sống đúng với bản chất của chúng, không cần tranh giành, không cần thăng tiến. Hắn cho chúng thấy một con đường khác, một lựa chọn khác ngoài con đường "thăng tiên" mù quáng mà Thiên Diệu Tôn Giả đang áp đặt.

Dưới tác động của Tần Mặc, một điều kỳ diệu bắt đầu xảy ra. Trong không gian vô định của tâm trí hắn, giữa làn sóng hư vô đang nuốt chửng mọi thứ, một số luồng sáng yếu ớt bắt đầu phản ứng. Một viên đá, vốn đã gần như tan biến, đột nhiên ngừng lại. Ý chí của nó, dù vẫn yếu ớt, nhưng đã trở nên kiên định hơn. "Vững vàng... ta sẽ vững vàng..." Nó thì thầm, không còn là tiếng than khóc mà là một lời khẳng định.

Một thanh kiếm khác, đang bị bóp méo đến mức gần như vô dạng, đột nhiên phát ra một tia sáng sắc bén. Tia sáng ấy không phải là ánh kiếm của linh lực, mà là ánh sáng của "ý chí tồn tại", của khao khát được chém, được bảo vệ. Nó không còn cố gắng giãy giụa để "thăng tiên", mà chỉ đơn thuần là muốn được là một thanh kiếm đúng ngh��a.

Những phản ứng này rất nhỏ bé, như những đốm lửa leo lét giữa cơn bão tuyết, nhưng chúng là minh chứng cho sức mạnh của triết lý Tần Mặc. Hắn không ban cho chúng sức mạnh, hắn chỉ nhắc nhở chúng về sức mạnh vốn có bên trong. Hắn không bắt chúng phải làm gì, hắn chỉ cho chúng quyền được lựa chọn. Tần Mặc cảm thấy một sự cạn kiệt tinh thần khủng khiếp, như thể hắn đang dùng cả linh hồn mình để giữ lấy những sợi tơ mỏng manh của sự sống. Nhưng hắn biết, đây là điều hắn phải làm. Đây là sứ mệnh của hắn.

Trong khi Tần Mặc đang dốc toàn bộ ý chí để củng cố "vật tính" bên trong làn sóng hư vô, bên ngoài, liên minh của hắn đang phải đối mặt với áp lực chưa từng có. Làn sóng "Thanh Tẩy Hư Vô" của Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ mạnh mẽ mà còn dai dẳng, liên tục ăn mòn mọi lá chắn phòng ngự.

Tô Lam, với kiếm ý sắc bén, liên tục chém tan những luồng hư vô tiếp cận Tần Mặc. Mỗi nhát kiếm của nàng đều mang theo sự kiên định và quyết tâm bảo vệ. Hơi thở của nàng đã trở nên dồn dập, trán lấm tấm mồ hôi, nhưng đôi mắt phượng vẫn sáng ngời, không hề nao núng. Nàng biết Tần Mặc đang làm gì, và nàng phải tạo đủ thời gian cho hắn. "Không được lùi! Bảo vệ Tần Mặc!" Lời nói của nàng đã khản đặc, nhưng vẫn vang vọng, thúc giục các đồng minh.

Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên từng tiếng, mỗi tiếng gầm đều là một luồng xung kích mạnh mẽ, cố gắng đẩy lùi làn sóng hư vô. Bộ lông trắng như tuyết của lão hổ giờ đây đã nhuốm màu xám xịt của năng lượng hư vô, và những vết thương nhỏ đã xuất hiện trên cơ thể vạm vỡ của lão. Lão hổ cảm thấy một sự ăn mòn khủng khiếp, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ bên trong linh hồn. "Sức mạnh này... không phải của người phàm!" Lão hổ rít lên, trong ánh mắt vàng rực lóe lên sự kinh hãi.

Thiết Giáp Thành Linh đứng vững như một ngọn núi đá, nhưng những vết nứt trên cơ thể đá của nó đã lan rộng, ánh sáng rực rỡ từ những vết nứt ấy đang dần yếu đi. Nó đang phải chịu đựng áp lực trực tiếp, như thể cả một thế giới đang đè nặng lên nó. Giọng nói vang vọng của nó tr��� nên khàn đặc hơn, nhưng ý chí vẫn kiên cường. "Thành trì này... sẽ không gục ngã!"

Hắc Phong, với đôi mắt đỏ rực như lửa, gầm gừ liên tục, lao vào những luồng hư vô lẻ tẻ, cố gắng xé toạc chúng. Bộ lông đen của nó đã bị nhuốm một màu xám bệnh tật, và có những vết bỏng rát xuất hiện trên da thịt. Mặc dù đau đớn, nó vẫn trung thành bảo vệ Tần Mặc, không rời nửa bước. Mộc Lâm Chủ đã gầy guộc hơn, những sợi dây leo xanh biếc từ cây trượng của lão giờ đây cũng úa tàn, nhưng lão vẫn kiên trì duy trì mạng lưới bảo vệ. Những chiếc lá và hoa trên tóc lão đã héo rũ, nhưng ánh mắt xanh biếc vẫn ánh lên sự kiên định. "Sự sống... luôn tìm thấy lối đi..."

Cổ Kiếm Hồn, tay cầm thanh kiếm gỉ sét, liên tục vung ra những nhát kiếm vô hình, không ngừng cắt đứt các kết nối năng lượng của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể hóa thân của mình đang bị xé toạc bởi áp lực, nhưng hắn vẫn nghiến răng chịu đựng. "Kiên định... ý chí bất diệt!" Bích Thủy Tinh Linh đã trở nên mờ ảo, thân hình trong suốt của nàng lung linh như sắp tan biến, nhưng nàng vẫn cố gắng tạo ra những xoáy nước, làm loãng năng lượng hủy diệt. Linh Thảo Tiên Tử đã ngã xuống, khóm linh thảo của nàng giờ đây chỉ còn là một mớ lá khô héo, ánh sáng xanh biếc biến mất, nhưng từ sâu thẳm dưới đất, những rễ cây nhỏ bé vẫn cố gắng vươn lên, một biểu tượng của sự sống bất diệt.

Thiên Diệu Tôn Giả, trong hình thái bán thần bán quỷ, nhìn xuống cảnh tượng chiến trường tan hoang với một nụ cười khẩy lạnh lẽo. Ánh mắt y tràn ngập sự khinh bỉ và tàn bạo. "Các ngươi chống cự vô ích. Sức mạnh này không phải của riêng ta, mà là ý chí của chính Thiên Đạo. Nó sẽ thanh tẩy mọi sự dị biệt, mọi yếu kém... Ngay cả cái 'trái tim' của thế giới này cũng sẽ bị ta tái tạo!" Giọng nói của y vang vọng, không còn là tiếng gầm thét phẫn nộ mà là một lời tuyên bố đầy tự mãn và đáng sợ, như thể y đang chơi đùa với số phận của cả Huyền Vực.

Lời nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang dội trong tâm trí Tần Mặc, như một tiếng sấm sét đánh thẳng vào linh hồn hắn. "Ngay cả cái 'trái tim' của thế giới này cũng sẽ bị ta tái tạo!" Câu nói đó đã xác nhận mọi điều hắn lo sợ. Tần Mặc cảm nhận được một mối liên kết kinh hoàng từ luồng năng lượng đen kịt mà Thiên Diệu Tôn Giả đang sử dụng. Không chỉ là một loại linh lực hay ma khí thông thường, mà là một thứ sức mạnh nguyên thủy, cổ xưa, một mạch đập của chính Huyền Vực. Hắn đã từng "nghe" được những tiếng thì thầm của Huyền Vực Tâm Châu, những lời cảnh báo về sự hủy diệt khi "vạn vật đều muốn thành tiên". Giờ đây, hắn cảm nhận được luồng năng lượng ấy, nhưng nó đã bị bóp méo, bị tha hóa, bị rút cạn bởi Thiên Diệu Tôn Giả.

"Huyền Vực Tâm Châu... Hắn đang rút cạn nó!" Tần Mặc thốt lên trong lòng, một cơn kinh hoàng tột độ ập đến. Hắn nhận ra rằng sức mạnh mà Thiên Diệu Tôn Giả đang sử dụng để "thanh tẩy" vạn vật không phải là của riêng y, mà là một sự cưỡng đoạt, một sự tha hóa chính "trái tim" của thế giới này. Y không chỉ muốn thăng tiên cho bản thân, y muốn kiểm soát và biến đổi tận gốc bản chất của Huyền Vực, dùng chính năng lượng sống của nó để thực hiện tham vọng điên rồ của mình. Đây không chỉ là một trận chiến bảo vệ Vô Tính Thành hay triết lý của hắn, mà là một cuộc chiến sinh tử cho vận mệnh của toàn bộ Huyền Vực. Thiên Diệu Tôn Giả đã không còn là một tu sĩ cuồng vọng, y đã trở thành một thứ gì đó kinh khủng hơn, một kẻ hủy diệt, một kẻ muốn biến đổi cả sự tồn tại.

Tần Mặc cảm thấy toàn thân lạnh toát, không phải vì cái lạnh của làn sóng hư vô, mà vì sự thật khủng khiếp vừa được hé lộ. Thiên Diệu Tôn Giả đã tìm ra cách liên kết và thao túng Huyền Vực Tâm Châu, biến nó thành nguồn sức mạnh cấm kỵ của mình. Điều này có nghĩa là, mỗi khi y tấn công, mỗi khi y "thanh tẩy" một "vật tính", y đều đang rút cạn một phần sự sống của Huyền Vực, đẩy thế giới này đến bờ vực sụp đổ. Những "ý chí" đang được hắn cố gắng cứu vớt, chính là những mảnh ghép của Huyền Vực Tâm Châu, những biểu hiện của sự sống nguyên thủy đang bị bóp nghẹt.

Một cảm giác tuyệt vọng xen lẫn quyết tâm bùng lên trong lòng Tần Mặc. Hắn phải ngăn chặn Thiên Diệu Tôn Giả, không chỉ vì những "vật tính" đang bị đàn áp, không chỉ vì Vô Tính Thành, mà vì toàn bộ Huyền Vực đang đứng trước nguy cơ bị hủy diệt từ chính "trái tim" của nó. Cuộc chiến này đã vượt xa mọi giới hạn mà hắn từng nghĩ.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free