Vạn vật không lên tiên - Chương 1111: Bản Nguyên Thức Tỉnh: Phản Kháng Huyền Vực Tâm Châu
Tiếng gào thét của Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn vang vọng, ám ảnh không gian chiến trường tan hoang. Hắn đã biến thành một thứ nửa hư nửa thực, một khối ý chí tà dị được nuôi dưỡng từ nguồn năng lượng bị bóp méo của Huyền Vực Tâm Châu. Ánh sáng xanh lam u tối cuồn cuộn từ y, không phải là thứ linh quang rực rỡ của tu sĩ, mà là một sự kết hợp quái dị giữa linh lực và sự mục ruỗng của chính thế giới. Từ sâu thẳm của sự vặn vẹo đó, những luồng 'Đại Thanh Tẩy' liên tục phóng ra, càn quét khắp nơi, biến mọi thứ chạm vào thành hư vô.
Chiến trường giờ đây không còn là một nơi chốn cụ thể, mà là một bức tranh hỗn mang của sự hủy diệt. Tàn tích của Pháp Tướng khổng lồ nằm ngổn ngang, từng mảnh vỡ vẫn còn phát ra những tia năng lượng hỗn loạn, như những tiếng than khóc cuối cùng của một thực thể bị cưỡng ép. Tiếng la hét của các 'vật tính' yếu ớt, tiếng gầm rú điên cuồng của Thiên Diệu, tiếng vũ khí va chạm đến lạc điệu của liên minh, và tiếng xé toạc không gian của đòn 'Đại Thanh Tẩy' hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tanh nồng nặc quyện với mùi lưu huỳnh khét lẹt từ năng lượng của Thiên Diệu, cùng mùi tro bụi từ tàn phá, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở. Ngay cả mùi đất ẩm đặc trưng của chiến trường cũng bị nuốt chửng bởi sự mục ruỗng.
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời, nhưng ánh sáng yếu ớt ấy chẳng thể xua đi cái u tối bao trùm. Gió mạnh gào thét, cuốn theo bụi mù mịt, biến cảnh vật trở nên mờ ảo, nặng nề. Tần Mặc, thân hình gầy gò nhưng vẫn đứng vững giữa vòng xoáy hủy diệt, ánh mắt hắn sâu thẳm, phản chiếu sự kiên cường và cả nỗi tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được sự cạn kiệt của bản thân, của Tô Lam đang gồng mình bên cạnh, của Bạch Hổ Lão Tổ đang oằn mình chống đỡ, và của Thiết Giáp Thành Linh đang hóa thân thành một bức tường thép sống. Tất cả đều đang cạn kiệt, nhưng không ai lùi bước.
Thiên Diệu Tôn Giả, với nụ cười khẩy tàn bạo trên khuôn mặt tuấn tú giờ đã biến dạng, gầm lên một tiếng đầy cuồng vọng: "Tất cả những thứ yếu kém, những ý chí lệch lạc! Ta sẽ thanh tẩy các ngươi, tái tạo Huyền Vực này thành một thế giới thuần khiết! Các ngươi... chỉ là những vật cản trên con đường thăng hoa vĩ đại!" Giọng nói của y vang vọng, mang theo uy áp và sự khinh miệt, như một vị thần đang phán xét những sinh linh thấp kém. Mỗi lời nói đều là một đòn tấn công vào ý chí, vào niềm tin của Tần Mặc và đồng đội.
Tần Mặc, khó nhọc hít thở, đôi môi khô khốc mấp máy: "Ngươi không thể! Huyền Vực Tâm Châu không phải để ngươi thao túng! Ngươi đang giết chết linh hồn của thế giới này!" Hắn biết rõ hơn ai hết, lời lẽ của mình giờ đây yếu ớt biết chừng nào trước sức mạnh hủy diệt ấy. Nhưng mỗi chữ bật ra từ cổ họng hắn đều là một sự phản kháng kiên định, một lời tuyên chiến với tham vọng điên rồ của Thiên Diệu.
Tô Lam, mái tóc đen dài giờ đã xõa tung vì gió lốc, kiếm quang màu xanh lam tinh xảo của nàng liên tục bùng nổ, tạo thành những lớp lá chắn mỏng manh nhưng kiên cường. Nàng không ngừng vung kiếm, mỗi nhát chém đều mang theo sự quyết tâm sắt đá, nhưng nàng cảm nhận rõ ràng từng lớp kiếm khí của mình đang bị ăn mòn, tan biến vào hư vô. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự lo lắng tột độ, không phải cho bản thân, mà cho Tần Mặc, cho những 'vật tính' đang kêu gào trong đau đớn. Nàng biết, nếu hắn gục ngã, tất cả sẽ chấm hết.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ của y giờ đây đã không còn vẻ uy nghi toàn vẹn. Lông trắng như tuyết lấm lem máu và tro bụi, nhưng đôi mắt hổ vàng rực vẫn tràn đầy phẫn nộ. Y gầm lên một tiếng, dùng thân mình che chắn cho Tần Mặc và những 'vật tính' yếu ớt hơn. Mỗi đòn 'Thanh Tẩy Hư Vô' đánh vào y đều khiến y run rẩy, một cảm giác đau đớn như bị xé toạc linh hồn. "Ngươi... không thể... hủy hoại... bản nguyên!" Tiếng gầm của y đầy uy lực nhưng cũng ẩn chứa sự thống khổ.
Thiết Giáp Thành Linh, không còn là một thành trì vững chãi, mà đã hóa thân thành một bức tường thép khổng lồ, sừng sững chắn trước làn sóng hủy diệt. Các khối đá và kim loại cấu thành nên y rung lên bần bật, những vết nứt bắt đầu xuất hiện. Y cảm nhận rõ ràng sự đau đớn của từng hạt bụi, từng viên đá đang bị Thiên Diệu Tôn Giả xóa sổ. Y biết, y không thể giữ vững mãi được.
Trong khi các đồng minh đang gồng mình chống đỡ, các 'vật tính' yếu ớt hơn, những tàn dư của Pháp Tướng bị cưỡng ép, co rúm lại, phát ra những tiếng kêu đau đớn thảm thiết. Một số hoàn toàn tan biến thành tro bụi, hóa thành hư vô, không để lại dấu vết. Nhưng một số khác, những đốm sáng nhỏ bé, được Tần Mặc truyền ý chí "có quyền là chính nó" từ chương trước, bắt đầu phát ra ánh sáng yếu ớt của sự phản kháng. Một mảnh đá vụn tưởng chừng vô tri, một cọng cỏ khô héo, một giọt nước sắp bốc hơi... tất cả đều cố gắng giữ lấy hình dạng nguyên thủy của mình, dù chỉ trong khoảnh khắc. Những ánh sáng ấy, dù mong manh, lại là tia hy vọng duy nhất giữa màn đêm diệt vong.
Tần Mặc cảm thấy như có hàng vạn mũi kim đâm vào linh hồn, mỗi một 'vật tính' bị xóa sổ đều khiến hắn đau đớn tột cùng. Hắn đã từng nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật, giờ đây hắn đang nghe được cả tiếng gào thét của chúng khi bị cưỡng đoạt sự tồn tại. Nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng bao trùm lấy hắn, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa kiên định vẫn âm ỉ cháy. Hắn không thể để Huyền Vực Tâm Châu bị tha hóa hoàn toàn, không thể để thế giới này bị Thiên Diệu Tôn Giả 'tái tạo' thành một thứ quái dị, vô hồn.
***
Trong khi cơ thể đang gồng mình chịu đựng áp lực khủng khiếp từ làn sóng 'Đại Thanh Tẩy' và sự kiệt quệ từ việc duy trì sự kết nối với vô số 'vật tính', tâm trí Tần Mặc lại trở nên cực kỳ minh mẫn, tĩnh lặng đến lạ thường. Hắn nhắm nghiền đôi mắt đen láy, bỏ qua âm thanh hỗn loạn của chiến trường, những tiếng gầm thét của Thiên Diệu Tôn Giả dường như xa dần, chỉ còn là những tiếng vọng mờ nhạt. Giờ đây, tất cả sự tập trung của hắn dồn vào một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng bị bóp méo, đang tuôn chảy không ngừng từ Huyền Vực Tâm Châu.
Trong cõi tâm thần mênh mang của Tần Mặc, hắn "thấy" được dòng chảy của Huyền Vực Tâm Châu. Nó không phải là một nguồn sức mạnh thuần túy, không phải là linh lực hay ma khí, mà là một mạng lưới phức tạp của vô số 'ý chí tồn tại', của 'vật tính' được kết nối một cách hài hòa, tạo nên sự cân bằng vi diệu cho toàn bộ Huyền Vực. Đó là 'ý chí cân bằng', là bản chất nguyên thủy của sự tồn tại. Hắn đã từng nghe những tiếng thì thầm của nó, những lời cảnh báo về tai họa khi 'vạn vật đều muốn thành tiên'. Giờ đây, hắn cảm nhận được nó, nhưng nó đang bị vặn vẹo, bị rút cạn, bị Thiên Diệu Tôn Giả cưỡng bức để phục vụ cho tham vọng 'thanh tẩy' điên cuồng của y.
"Đây không phải là sức mạnh! Đây là sự gào thét của một thế giới đang bị cưỡng bức! Tâm Châu... ngươi không phải là công cụ!" Tần Mặc thốt lên trong cõi nội tâm, giọng nói vang vọng, đầy đau đớn và phẫn nộ. Hắn cảm nhận được sự thống khổ của Tâm Châu, như một sinh linh khổng lồ đang bị rút cạn máu thịt. Mùi kim loại gỉ sét, mùi đất khô cằn và cả những hương thơm thoang thoảng của hoa dại bị nghiền nát, tất cả đều là những mảnh vỡ của 'ý chí tồn tại' đang bị hủy hoại, vọng về trong tâm trí hắn.
Ánh sáng trong tâm thức Tần Mặc luân chuyển giữa sự tàn khốc của thực tại chiến trường và ánh sáng nội tâm của sự thấu hiểu. Hắn nhận ra, Thiên Diệu Tôn Giả không thực sự tạo ra sức mạnh 'Thanh Tẩy Hư Vô'. Y chỉ đang cưỡng đoạt, bóp méo và phóng đại một khía cạnh của Huyền Vực Tâm Châu – khía cạnh của sự thanh lọc, của sự biến đổi – đẩy nó đến cực đoan, biến nó thành công cụ hủy diệt. Y đang dùng chính 'ý chí cân bằng' để tạo ra sự mất cân bằng tột độ.
Một tiếng vọng lạnh lùng, đ��y ngạo mạn của Thiên Diệu Tôn Giả xuyên qua màn chắn tâm trí Tần Mặc: "Ngươi sẽ không bao giờ hiểu! Đây là sự tiến hóa! Sự thanh tẩy những thứ tầm thường!"
Tần Mặc phớt lờ lời lẽ ấy. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả đã lạc lối quá xa. Y tin rằng mình đang mang lại sự tiến hóa, nhưng thực chất y đang tàn phá bản nguyên. Huyền Vực Tâm Châu không phải là một cỗ máy để 'tái tạo', nó là trái tim của thế giới, nơi mọi 'vật tính' hòa hợp và duy trì sự sống.
Hắn đưa bàn tay gầy gò của mình ra, như muốn ôm lấy cả chiến trường, cả vũ trụ đang chao đảo. Hắn truyền đi một ý niệm mạnh mẽ, không phải bằng lời nói, mà bằng toàn bộ ý chí và niềm tin của mình: "Đừng sợ hãi, hãy là chính mình! Các ngươi có quyền tồn tại, có quyền là chính mình, không cần phải là thứ gì khác ngoài bản nguyên của mình!"
Ngay bên cạnh Tần Mặc, một thực thể mờ ảo dần hiện ra. Đó là Lục Vô Trần, nhưng không phải Lục Vô Trần kiên định với thanh kiếm của mình, mà là Lục Vô Trần ở dạng Linh Hồn Thức Tỉnh – một biểu hiện thu���n túy của ý chí. Ánh mắt y sáng ngời, một nụ cười nhẹ ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. Y không nói, chỉ gật đầu khẽ, sau đó cùng Tần Mặc đưa tay ra, hợp lực truyền đi ý chí kiên định ấy. Linh hồn thức tỉnh của Lục Vô Trần giờ đây mờ nhạt hơn bao giờ hết, nhưng sự hiện diện của y là một lời khẳng định cho triết lý của Tần Mặc. Y là hiện thân của một vật tính đã 'tỉnh ngộ', đã lựa chọn con đường của riêng mình, và y đang truyền đi sức mạnh của sự lựa chọn đó.
Trong tâm trí Tần Mặc, hắn thấy rõ từng đốm sáng nhỏ của 'ý chí tồn tại' đang lóe lên từ những 'vật tính' bị đàn áp. Một hòn đá cuội đang cố gắng giữ lấy sự rắn chắc của mình, một giọt sương đang cố gắng không bị bốc hơi, một ngọn lửa đang cố gắng không bị dập tắt... Tất cả đều đang kêu gào trong đau đớn, nhưng cũng đang cố gắng phản kháng, không muốn bị biến đổi, không muốn bị xóa sổ. Chúng không còn là những vật thể vô tri, chúng là những 'ý chí' đang kiên cường bám trụ vào bản nguyên của mình.
Tần Mặc cảm nhận được những tia sáng yếu ớt ấy đang hội tụ về phía hắn, như hàng ngàn con đom đóm nhỏ bé tìm về ngọn hải đăng duy nhất trong bão tố. Chúng là những mảnh ghép của Huyền Vực Tâm Châu, những biểu hiện của sự sống nguyên thủy đang bị bóp nghẹt. Và chúng đang tìm thấy một lối thoát, một sự đồng cảm, một hy vọng từ Tần Mặc. Hắn biết, đây là cơ hội cuối cùng để cứu lấy không chỉ những 'vật tính' này, mà cả linh hồn của Huyền Vực. Đây không chỉ là một trận chiến của sức mạnh, mà là một trận chiến của triết lý, của niềm tin, của 'ý chí tồn tại'.
***
Đòn 'Đại Thanh Tẩy' của Thiên Diệu Tôn Giả không ngừng gia tăng cường độ. Giờ đây, bóng tối đã bao trùm hoàn toàn chiến trường, chỉ còn ánh sáng xanh lam u tối từ Thiên Diệu và những tia chớp hỗn loạn từ tàn dư Pháp Tướng soi chiếu. Gió mạnh gào thét không ngừng, và những hạt mưa bụi bắt đầu lất phất rơi, mang theo cảm giác lạnh lẽo và tuyệt vọng.
Các lớp phòng hộ của liên minh Tần Mặc bắt đầu rạn nứt không thể cứu vãn. Kiếm quang của Tô Lam đã trở nên mờ nhạt, nàng ho khan, một vệt máu tươi trào ra từ khóe môi. Lớp lá chắn thép của Thiết Giáp Thành Linh xuất hiện những vết nứt sâu hoắm, như những mạch máu bị vỡ. Y run rẩy, ý thức tập thể của y đang bị xé toạc từng chút một. Bạch Hổ Lão Tổ gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng, thân hình khổng lồ của y đổ rạp xuống một bên, một vết thương sâu hoắm mở toang trên vai, máu trắng như tuyết tuôn ra xối xả. Dù đau đớn, y vẫn cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để bảo vệ Tần Mặc, nhưng đôi mắt y đã ánh lên sự tuyệt vọng.
"Không thể... chống đỡ được nữa... Mặc ca!" Tô Lam thốt lên, giọng nói khản đặc, yếu ớt. Nàng cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể nàng đã kiệt quệ, linh lực cạn kiệt. "Chúng ta... không thể..."
Bạch Hổ Lão Tổ, dù đang hấp hối, vẫn cố gắng ngẩng đầu lên, đôi mắt vàng rực nhìn thẳng vào Tần Mặc, truyền đi một ý chí không lời. "Bản năng... không cho phép... ta gục ngã!" Tiếng gầm gừ của y giờ đây chỉ còn là một âm thanh yếu ớt, nhưng sự kiên cường trong đó vẫn không hề suy suyển. Y là một thần thú, là hiện thân của bản năng nguyên thủy, và bản năng ấy không bao giờ khuất phục.
Tần Mặc cảm nhận được tất cả. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của Tô Lam, sự kiệt quệ của Thiết Giáp Thành Linh, và sự tuyệt vọng của Bạch Hổ Lão Tổ. Hắn cảm nhận được hàng ngàn 'vật tính' đang tan biến, tiếng kêu gào cuối cùng của chúng vang vọng trong tâm trí hắn. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bủa vây, liệu hắn có thất bại? Liệu Huyền Vực có thực sự bị hủy diệt dưới bàn tay của Thiên Diệu Tôn Giả?
Trong khoảnh khắc nguy kịch nhất, khi mọi hy vọng dường như đã lụi tàn, Tần Mặc mở bừng đôi mắt. Ánh mắt hắn không còn là sự trầm tư hay tuyệt vọng, mà là sự quyết đoán đến tột cùng, một ngọn lửa bùng cháy trong sâu thẳm linh hồn. Hắn biết, đã đến lúc phải đặt cược tất cả. Sức mạnh vật chất không thể chống lại sự hủy diệt này. Hắn phải dùng chính triết lý của mình, dùng chính 'ý chí tồn tại' để chống lại 'Thanh Tẩy Hư Vô'.
Hắn dồn toàn bộ ý chí còn lại, không phải để chống đỡ bằng linh lực hay pháp tắc, mà để 'thức tỉnh'. Hắn đưa hai bàn tay lên, lòng bàn tay hướng về phía Thiên Diệu Tôn Giả đang cuồng loạn, và phóng ra một luồng ý chí mạnh mẽ, thuần khiết đến khó tin. Luồng ý chí ấy không phải là một đòn tấn công, mà là một lời hiệu triệu, một lời khẳng định mạnh mẽ đến tất cả các 'vật tính' trên chiến trường.
"Các ngươi có quyền được là chính mình! Không phải là công cụ! Không phải là vật hy sinh! Hãy là chính mình! Hãy lựa chọn!"
Lời hiệu triệu không tiếng động ấy vang vọng trong tâm trí của hàng vạn 'vật tính' đang giằng xé giữa sự tan biến và phản kháng. Ngay lập tức, một cảnh tượng kỳ diệu và đầy hy vọng xảy ra.
Những tia sáng nhỏ bé, yếu ớt từ các 'vật tính' khác nhau, từ một viên đá nhỏ bị nứt nẻ dưới chân Tần Mặc, đến một cành cây gãy đang cố gắng bám trụ vào đất, đến những giọt mưa bụi đang cố gắng giữ lấy hình dạng lỏng của mình, tất cả đều bừng sáng. Không còn là những đốm sáng đơn lẻ, chúng hội tụ lại, như những mảnh vỡ của một tấm gương vĩ đại đang tìm về nhau. Chúng không còn run rẩy, mà trở nên kiên định, mỗi một tia sáng đều mang theo một 'ý chí tồn tại' mạnh mẽ.
Một viên đá nhỏ, vốn đang tan biến dưới áp lực, bỗng bừng lên ánh sáng màu xám tro, vững chãi hơn bao giờ hết. Một cành cây gãy, dường như đã chết, lại nảy ra một chồi non xanh biếc, khẳng định sự sống. Một dòng nước chảy xiết, đang bị 'Thanh Tẩy Hư Vô' hóa thành hơi, bỗng đông cứng lại thành một khối băng trong suốt, phản chiếu ánh sáng của Tần Mặc. Tất cả đều đang 'tỉnh ngộ', đang 'khẳng định bản nguyên' của mình.
Những tia sáng ấy không chỉ hội tụ về Tần Mặc, mà còn kết nối với nhau, tạo thành một 'khiên chắn ý chí' khổng lồ, bao bọc lấy hắn và các đồng minh đang kiệt sức. Đây không phải là một lá chắn vật lý, mà là một bức tường của ý chí, của sự kiên định, của hàng vạn 'vật tính' đang đồng lòng chống lại sự cưỡng đoạt. Bức tường ấy không phát ra linh lực hùng hậu, nhưng nó lại mang theo một sự kiên cố không thể phá vỡ, bởi nó ��ược tạo nên từ bản nguyên của vạn vật.
Thiên Diệu Tôn Giả, đang trong cơn cuồng loạn, chợt khựng lại. Ánh mắt y sắc lạnh, đầy kinh ngạc khi nhìn thấy 'khiên chắn ý chí' đang bừng sáng. Y không thể tin được, những 'thứ yếu kém' mà y muốn 'thanh tẩy' lại có thể đoàn kết, tạo nên một sự phản kháng mạnh mẽ đến vậy. Hắn gầm lên một tiếng, phóng ra một đòn 'Đại Thanh Tẩy' mạnh nhất, nhắm thẳng vào 'khiên chắn' mới hình thành.
Nhưng lần này, 'Đại Thanh Tẩy' không thể xuyên thủng. Nó va vào 'khiên chắn ý chí', tạo ra những tiếng va đập vô hình nhưng kinh thiên động địa. Ánh sáng xanh lam u tối của Thiên Diệu bị đẩy lùi, bị hấp thụ, bị hóa giải bởi hàng vạn 'ý chí tồn tại' đang kiên cường bám trụ. Từng tia sáng nhỏ bé trong 'khiên chắn' rung lên, nhưng không tan biến.
Tần Mặc, đứng giữa 'khiên chắn' ấy, cảm thấy toàn thân đau đớn, nhưng một sức mạnh vô hình đang tuôn chảy vào hắn. Đó là sức mạnh của sự đoàn kết, của niềm tin, của sự khẳng định 'bản nguyên'. Hắn nhìn Thiên Diệu Tôn Giả, ánh mắt không còn là sự tuyệt vọng, mà là một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn biết, Huyền Vực Tâm Châu không phải là một nguồn năng lượng để thao túng, mà là 'ý chí cân bằng' của thế giới. Và giờ đây, hắn đang cùng vạn vật, đứng lên bảo vệ 'ý chí' ấy. Đây là một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng sự lựa chọn, bằng quyền được là chính mình. Và trong giây phút này, Tần Mặc đã tìm thấy một con đường.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.